Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tôi yêu chị, tình đầu của tôi (Update Phần 39)

Tôi yêu chị, tình đầu của tôi (Update Phần 39)

Phần 31

Nói xong anh Vũ mình đứng dạy lao vút ra ngoài chạy theo bác 2 mình. Thấy vậy mình nhờ lấy cái điện thoại dưới gối lên rồi tìm số bác 2 mình rồi gọi. Đầu dây bên kia rất lâu mới bắt mày. Vừa nghe bác 2 mình nói alo lên một tiếng là mình đáp lại liền
– Bác 2 về lại phòng con đi, con bị người ta đánh cũng tức lắm chứ. Nhưng giờ chưa phải lúc, đợi con khỏe mạnh lại bác 2 dẫn con đi con mới vừa lòng. Còn bị vậy mà bác 2 về chưa hỏi thăm nói gì cả làm vậy rồi con buồn đó, về lại phòng đi.

Bất ngờ tít tít đầu dây bên kia tắt máy làm mình cảm thấy bất lực kinh khủng. Tắt máy rồi cả chị và mẹ đều nhìn mình. Riêng chị thì mắt như gần khóc nhìn mình với vẻ sợ hãi, còn mẹ mình thì chỉ biết trông vào mình thôi chứ còn tính tinh bác 2 ra sao mẹ mình cũng hiểu quá rồi. Mẹ mình nhìn chị rồi nói với giọng đầy oán trách
– Con thấy lớn việc chưa ? Người bệnh nằm đây thì không lo, chỉ lo người khỏe mạnh ngoài kia gây ra chuyện gì mà thôi.
– Con xin lỗi cô, em và gia đình cô nhiều.
– Chuyện xảy ra rồi cũng không ai muốn vậy đâu. Mà sau này con đừng tới ra chổ bệnh viện nữa, cô với anh lo được cho em rồi, còn chuyện viện phí tối con qua nhà cô, cô tính nhé.

Câu nói thì có gì đó rất thẳng thắn của mẹ mình, nhưng nó như một nhát dao cắt vào tim chị, mình biết khi ấy chị đau lắm, bản thân mình nhìn người mình yêu ngồi cạnh bên mình đau khổ mà không dám nói gì thật khó chịu. Chị rưng rưng nước mắt cuối đầu xuống rồi “Dạ” một tiếng rất nhẹ. Rồi mẹ mình tiếp tục nói.
– Con đừng buồn, cô không phải giận hay trách con đâu, nhưng con còn công việc, con gái ra vào đây cũng không tiện. Con cô nó còn nợ con một mạng đây, nếu con không đưa nó vào đây thì chắc chết rồi. Thôi cũng không còn sớm nữa, con về nhà lo cơm nước cho con đi, còn chuyện công việc của con có khó khăn quá thì nghỉ cũng được, cô xin con qua ngân hàng khác làm.
– Cũng không có gì đâu cô, chuyện giải quyết được mà cô. Vậy con xin phép cô con về.
Đôi mắt đượm buồn cùng gương mặt xinh đẹp đến lạ thường của chị ngoáy sang nhìn mình rồi nói
– Nhớ dưỡng thương cho tốt nhé, chị về nha.

Mình muốn giữ chị lại lắm nhưng không biết giữ lại bằng cách nào. Đúng lúc đó anh Vũ và bác 2 mình vào lại, khuôn mặt cũng khá hơn và không còn căng thẳng nữa. Thấy 2 bác cháu vào chị cuối đầu chào 2 người rồi đi. Thấy thế anh Vũ liền hỏi mẹ.
– Sao mà Trinh buồn buồn vậy mẹ.
– Chắc tại mẹ không cho con bé vào đây nữa đó.
– Sao lại không cho hả mẹ. Người ta muốn thể hiện trách nhiệm thì cứ để vậy đi, mẹ không cho là con thấy không được rồi.
– Không phải mẹ không cho nhưng mẹ không muốn bé Trinh gần em mình, cũng như người ta rắc rối đủ chuyện rồi, cho người ta nghỉ đi chứ đâu có ý đuổi đâu.

Anh Vũ thở dài một cái rồi, quay đầu chạy ra ngoài lại, mình biết anh Vũ chạy đi đâu. Tự nhiên lúc ấy cảm thấy bản thân mình vô dụng, không bảo vệ được chị, không an ủi được chị. Mình ước người chạy theo chị không phải là anh Vũ mà là mình, nhưng nếu mình không làm được điều đó thì anh Vũ làm cũng được vậy. Còn chuyện bác 2 mình trở lại là vì do nghe mình nói và anh Vũ khuyên dữ quá nên bỏ.

Nằm trên giường mà lòng mình khó chịu, không biết lúc buồn chị có ngã vào lòng anh Vũ không, nghĩ tới chuyện đó lòng mình đau lắm. Rồi mình lại nghĩ không biết chuyện chị ngủ với ông sếp kia có thật không, nếu nó là trước khi quen mình thì mình sẽ không để tâm nhưng nếu nó là trong thời gian quen mình thì thật sự mình không dám nghĩ đến, đau nhói lắm. Mình cầm điện thoại lên ngồi gõ từng chữ mặc cho tay mình còn chưa lành, chưa kịp gõ thì có tin nhắn từ chị đến, vậy là mình ngồi nhắn tin với chị .
– Em xin lỗi anh nhiều lắm.
– Em xin lỗi là sao ?
– Không sao cả, chỉ đơn giản là là xin lỗi, giờ đây em phải đối mặt với nhiều thứ, công việc, cuộc sống và cà tình cảm. Anh thấy mệt mỏi chưa ? Có chán em không.
– Em buồn làm gì, em không chăm sóc anh được thì tình cảm của anh với em vẫn như vậy, anh nhớ em yêu em nhưng không phải vì thế mà giữ em ở bệnh viên mãi được. Em còn cu Lin và công việc mà. Yêu em.
– Em cũng yêu anh nhiều, nếu 1 ngày không gặp anh thì em nhớ đến phát điên, thời gian tới sẽ là thời gian khó khăn của em, khi nào anh rảnh và không có người thì gọi điện cho em nhé, chỉ cần nghe giọng anh thôi.
– Rồi. Anh hứa với em.

Mãi nhắn tin không để ý quay ra nhìn lại thì thấy anh Vũ cũng về phòng ngồi rồi. Thấy thế mình mới đánh động hỏi.
– Ủa sao không đuổi theo chị mà về sớm vậy anh.
– Trinh nói là anh vào đi, để mọi người trông, chị tự về được.
Nghe xong mình mát hết ruột gan, xem ra con người này cũng lạnh lùng thật.

Những ngày nằm viện của mình hết mẹ, anh và bác 2 thay phiên nhau chăm mình rồi cũng đến lúc mình tháo chỉ vết thương và xuất viện. Đó là quãng thời gian khó khắn với mình, không vì đau đớn mình nếm phải mà là mình nhớ chị, nhớ đến phát điên.

Hôm đó mình cũng khỏe và lành hẳn rồi nên xuất viện về nhà. Lúc anh Vũ đón xe đến chở mình về nhà, vừa bước vào cửa đã thấy mẹ và bác 2 mình đốt lá cái gì đó rồi nói mình bước qua để bỏ hết xui xẻo. Mặc dù đã lành hẳn nhưng mẹ mình vẫn không cho mình ra ngoài, chỉ nằm ở ngoài dưỡng bệnh, rồi một tuần sau mẹ mình cũng không chăm mình nữa, chỉ có một mình mình ở nhà.

Những lúc một mình là mình lại lấy điện thoại ra cho chị. Cũng không biết đó là lần bao nhiêu chị khóc qua điện thoại với mình, chỉ duy nhất một lí do là chị nhớ mình quá mà khóc. Còn chuyện của chị thì mình nghe chị nói ông sếp kia chẳng hề xin lỗi hay nói chuyện gì với chị nữa. Mình nghe mà tức điên người, đã vậy mình phải thực hiện cái phương án mà lúc nằm viện mình suy nghĩ rất nhiều rồi, nhưng mà thật ra phương án này cái chính là để giải quyết cái nghi ngờ về mối quan hệ của chị và ông sếp kia, mình tin chị nhưng không phải là mình không điều tra.

Tối hôm đó ăn cơm xong, mình xin mẹ mình các kiểu, thề rồi hứa để nói ra ngoài cafe với bạn vì lâu nay mất hút. Rồi mẹ mình cũng gật đầu nhưng không được để chuyện như trước sảy ra và phải về sớm. Mình lấy điện thoại gọi cho thằng bạn chí cốt của mình rủ nó đến Bar không biết có phải mẹ mình cổ phần không nhưng theo mình biết thì chủ Bar đó vẫn hay gặp mẹ mình bàn tính sổ sách gì đó, mình còn được biết chính xác mấy anh chị làm cho Bác 2 mình hiện đang làm trông coi trong đó.

Trong số đó có một anh tên là P, lúc nhỏ hay chở mình đi chơi, anh này tính tình rất tốt mà lại quý và thương mình nên mình chọn anh này giúp, nhưng khổ nổi lâu không có gặp và liên lạc nên phải vào “hang cọp” để tìm.

Còn thằng bạn mình nghe mình nói hẹn đi Bar nó mừng như hội, nó còn bất ngờ hơn khi mình đòi đi với nó đến “hang cọp” kia. Đúng 9h tối mình lấy cái mũ lưỡi trai đôi lên đầu để che đi cái đầu trọc như thầy tu của mình, rồi chạy qua nhà thằng bạn đón nó. Thằng bạn mình hào hứng nói.
– Mẹ nó Bar nhà mày có con nhỏ kia đẹp vcl, hình như làm bartender trong đó, tao tìm cách xin số điện thoại mãi chả được, mày ngon trai thế này vào nó tự cho thôi à.
– Mày bớt đi, tí mày vào làm gì thì làm tao có việc riêng đi chổ qua nơi khác tí rồi quay lại, nhưng nhớ là tao xong việc là ra liền không ở đây lâu đâu.
– Gì mất hứng vậy mày, tưởng mày đến đây chơi sau trận bị đánh mày đổi khẩu vị chứ.
– Tao đến đây là tìm ngược, là có việc không ham gái gú hay chơi bời gì trong đây đâu, rủ mày đi cho bớt cô đơn.

Thằng bạn tỏ thái độ chán nản và rồi cũng chịu cùng mình đến đó. Đây là lần đầu tiên mình vào Bar và quả thật, không khí vào môi trường trong đây không thuộc về mình, âm nhạc thì nghe đau đầu, đèn thì chiếu loạn xạ làm mình chóng hết cả mặt. Mình và nó ngồi tại bàn mà nó đã đặt trước đó, mình thì một lon Heineken vừa nhâm nhi vừa đưa mắt xung quanh tìm xem chổ bảo kê, bảo vệ nó ở đâu. Mà lúc mình đưa mắt nhìn thì mấy dân chơi trong đó thầy đầu mình đội mũ như dân chơi nữa mùa, mắt thì liếc ngang dọc nên quay sang nói mình.
– Ê. Mới đến đây lần đầu à, vào đây đổi mũ quê lắm, đội mũ thì ra quán nhậu ngồi đi.

Nói xong một thằng nó cầm mũ mình giật xuống, mình nhanh chóng giật lại rồi đội lên. Thấy mình trọc đầu cả bọn cười phá lên rồi nói “thầy tu, thầy tu đi bar bạo mày ơi” sau đó nó còn nói gì đó nhưng do ồn áo quá mình không nghe. Quả thật ở trong đây phức tạp quá, gái ăn mặc thiếu vãi, trai thì đầu xanh đầu tím phê pha. Khi thấy được chổ bảo vệ ra vào mình liền đứng dậy đi tới. Chen lấn mãi tới được chổ mình muốn, canh ngay trước cái hành lang dài sâu xuống dưới là một anh bảo vệ mặt áo thun đen, tay chân phải nói là to như lực sĩ. Thấy mình đi lại anh kia chìa tay ra nói.
– Đi đâu vào trong này, nhà vệ sinh bên kia.
– Dạ anh cho em tìm người được không vậy ?
– Tìm ai trong đây ?
– Dạ tìm anh P đó anh, anh P mà có cái thẹo chổ vai đó.
– Chú em là ai mà tìm anh P ? Tìm có việc gì không ?
– Dạ em là em họ thôi, tìm có tí việc riêng anh ạ. Anh báo lại được không?

Thấy mình lễ phép và mặt cũng không đến nổi nào nên anh bảo vệ đó cầm bộ đàm lên nói.
– 152 gọi, 152 gọi, có người nói là em anh P muốn vào gặp anh P.
Đầu giây bên kia ứ hự cái rồi nói.
– 152 cho người ta vào đi.
Tắt bộ đàm anh bảo vệ đó nắm vai mình nắn bóp thật mạnh làm mình đau chịu không nổi rồi nói.
– Giờ chú em đi thẳng xuống hành lang bên dưới. Cuối phòng nhìn qua bên phải là thấy anh P. Nhớ không đi phá phách lung lung nhé, camera đầy trong đó.
– Dạ em biết rồi, em cảm ơn anh nhiều nhé.

Có lẽ hành động nắn bóp của ảnh là để thử xem mình có phải dân trong nghề không, nhưng vì cái vai mình mềm quá nên ảnh mới tự tin thả mình qua.

Đi vào trong là một hành lang dài từng phòng từng phong, qua khu vực phong đó là cái giá đựng rượu cứ như giá sách xếp thành nhiều ngăn, rồi các ánh đèn xuyên qua các giá rượu đó làm mình vừa đi cảm giác vừa ớn lạnh vừa run sợ. Qua khu vực rượu thì đến một phòng không có cửa và một loạt bảo vệ mặc áo đen đứng nhìn mình, bên trong phòng đó là các cô đào thân hình bốc lửa, chắc là các em DJ. Thấy vậy mình hỏi mấy anh bảo vệ.
– Anh P chổ nào vậy mấy anh.

Do nhận lệnh từ 152 kia nên mấy anh này cũng hiểu chuyện, chỉ thẳng tay vào phòng bên cạnh. Đến trước phòng mình gõ cửa, bên trong vang lên tiếng rất quen thuộc của anh P “vào đi”. Mình nhẹ nhàng mở cửa biết vào thì thấy anh P đang ngồi trên sofa đang nhâm nhi chai Chivas. Thấy mình bước vào anh P đang từ trang thái thư thái, bổng trở nên giật mình.
– Trời, thằng H mày vào đây làm gì.

Anh P bật người dậy như bị ai đuổi, thò đầu ra ngoài cửa nhìn tới nhìn lui không thấy ai rồi đóng cửa lại rồi nói.
– Mày đến đây làm gì vậy H. Để anh 2, chị 3 mà thấy là anh mày chết.
– Xin lỗi anh, nhưng hôm nay bí quá có chuyện nhờ anh giúp nên mới lết đến đây.
– Có chuyện gì ra ngoài nói chuyện nhá, giờ mày ra ngoài quán café đối diện bên đây tí đợi tao ra. Trời ơi mày đi thì che cái mặt lại dùm tao cái, ổng 2 mà biết là chết tao.

Nhìn bộ dạng của của anh P mình vừa buồn cười vừa thấy tội, mà mẹ mình với bác 2 mình có làm gì đâu mà ổng sợ dữ vậy không biết. Mình thoát ra được cái không khí ngột ngạt của quán Bar đó thật thoải mái, ngồi xuống quán café ven đường gọi ly café ra nhâm nhi thì thấy anh P đi qua, kéo ghế ngồi cạnh mình.
– Má mày. Mày chơi anh mày thì nói một tiếng chứ. Bác 2 mà có ở đó là xác định tao rồi đó. Sao có chuyện gì mà nay đến đây tìm anh mày vậy.
– Chuyện cũng không có gì, nhưng mà việc này anh phải giữ kín giúp em. Không đâm thuê chém mướn, chỉ là nhờ anh hay anh em gì đó “móc họng, dằn mặt” một người để em có tí thông tin.
– Việc đó thì được, nhưng mà nếu má hay bác 2 mày biết mày đừng khai anh mày ra nhé.
– Cái đó là tất nhiên rồi.

Nói xong mình tháo mũ mình ra, nhìn thấy cái đầu mình anh P cũng hoảng mà nói.
– Trời, đứa nào chém mày mà ghê vậy H.
Vậy là mình ngồi kể lại câu chuyện cho anh P nghe, nhưng chỉ nói quan hệ của mình và chị Trinh là chị – em và muốn giúp chị. Nghe xong ổng cũng bực rồi nói.
– Giờ mày muốn anh mày giúp anh cái gì.
– Anh giúp thì em không dám, chỉ nhờ anh nói anh em đến nhà bà kia theo dõi bả xem bà làm ở đâu rồi tìm ngày thích hợp chặn đầu xe bả lại hù bả đừng làm phiền chị em, và hỏi bả tính xác thực của chuyện chị em có ngoại tình hay không. Em chỉ cần như vậy. Nhưng anh phải hứa với em tuyệt đối không hành hung, không đánh người là hai, chỉ hù.
– Mày yên tâm, vụ này mày nhờ, anh mày đích thật làm luôn. Mai anh kêu thêm mấy thằng em, bảo đảm êm đẹp. Thế cho anh cái địa chỉ nhà bà già kia cho anh.
– Dạ em chưa có, nhưng nếu anh cần thì mai hay mốt em có được em sẽ nhắn tin qua cho anh. Có được rồi anh giúp em nhé, xong việc em dắt mấy anh đi nhậu một bữa cho ra trò.
– Thôi nhậu nhẹt gì mày ơi, từ nhỏ tao cũng coi mày như em út trong gia đình. Bác 2 mày cũng cưu mang tao nên giờ anh với mày cũng như anh em, vụ này anh mày chốt là giúp mày cho xong. Có gì anh mày chịu, nhưng bị anh 2 phát hiện có gì mày nói giúp.
– Ok anh.

Mình cũng không ngờ là nhiệm vụ của mình lại nhanh như vậy. Gọi điện thằng bạn ra về cho tâm trạng vui vẻ. Mấy ngày sau đó mình cố tìm cách moi thông tin nhà ông sếp của chị ở đâu, xin thì được nhưng mà để xin mà chị không nghi ngờ gì mới là khó. Mình viện cớ chủ quán café hôm bữa mình bị đánh nói muốn đến nhà giải quyết chuyện đền bù nên xin. Và chị thì lại yêu và tin mình nên không ngần ngại mà cho. Có địa chỉ mình nhắn tin qua cho anh P liên.

Đúng 2 ngày sau, vào một buổi sáng sớm anh P gọi cho mình.
– Nhóc, xong rồi, bà già kia làm ở công ty xxx. Giờ bả ăn sáng ở đường xxx, mấy thằng em anh đang đứng chổ đó đây, từ đoạn này đến công ty đường vắng anh tính ra tay giờ luôn. Em có đến xem không.
– Em đến xem có lộ không đó.
– Không đâu, bọn anh chặn ngay quán café, đoạn này vắng. Em chỉ cần ngồi nhìn ra thôi.
– Vậy ok anh. Em cúp máy, anh nhắn tin địa chỉ qua cho em nhé.

Nghe xong la mình bỏ ăn sáng, đội mũ lưỡi trai, khoác áo dài tay ra ngoài theo đúng địa điểm anh P nhắn cho mình. Đến nơi thì thấy anh P ngồi trong quán, còn 3 thằng em ảnh thì đứng ngoài đường. Thấy mình vào anh P nhìn mình cười.
– Cũng đến sớm đó nhỉ, mà mày trùm gì ghê vậy, bả không thấy đâu mà sợ, tí nữa là đái không ra luôn, có nhìn mày cũng không biết đâu.
– Anh đừng làm bậy nhé.

Nói xong anh P gọi thằng em vào, thằng chạy vào người như cây tăm, mặt mày xanh lè nhìn rất bệnh tật. Thấy nó chạy vào anh P nói.
– Hàng mày chuẩn bị đến đâu rồi cho tao coi.
– Anh yêu tâm, hàng này ai thấy cũng khiếp.

Nói xong thằng này móc trong túi quần ra cái bọc, trong bọc ống kim tim còn đầy máu trong đó, nó đẩy thử một cái máu phịt ra. Thấy vậy anh P nói
– Ghê quá mày, ra kia canh đi, ok rồi đó.
Mình thì giật mình, không hiểu chuyện gì thì anh P nói.
– Cầm ống đó hù bả, nói thằng kia bị sida, bả mà không nói bơm cho bả một hơi xem có hợp tác không.
– Anh chơi trò này ghê quá, em còn sợ chứ nói gì con gái.
– Haha.

Ngồi đợi một lúc thì bà vợ kia cũng đến, nhanh như chớp mấy thằng em anh P chặn đầu xe bà ta lại, lúc này anh P đứng dậy nhẹ nhàng đi đến đầu vỗ mạnh vào đầu xe bà ta rồi nói.
– Sao biết tao là ai không ?
– Bọn mày là ai, sao lại chăn đầu xe tao ?
– Là ai thì bà chị cũng nên hợp tác một tí có được không ?
– Tao không quen bọn mày, tránh ra không tao la làng lên đó.
– Vậy hả ?

Vừa nói dứt lời thằng ốm như sike lấy trong túi ra ống kim tim, đưa lên trước mặt rồi lại đưa xuống đầu xe đẩy một hơi cho máu nó nó bắn ra tung tóe vào đầu xe bà ta rồi nói.
– Bà già biết đây là gì không, máu đó, thích không ? Máu của tui hề hề, mà bà nhìn cái mặt tui đi, sida giai đoạn cuối rồi. Để tui chích bà một cái rồi bà la lên cũng được mà.

Lúc này khuôn mặt bà ta tái mét, cắt cũng không ra giọt máu nào. Đến độ khóc luôn rồi nói.
– Mấy anh muốn gì, thì nói đi, đừng chơi trò này, tôi sợ lắm.
Nói xong bà ta chống xe xuống vì sợ máy ở đầu xe chảy vào người. Lúc này anh P mới ra dáng đàng anh nhẹ nhàng nói.
– Bà cũng biết sợ thì tôi nói chuyện nghiêm túc với bà vậy.
Nghe xong câu đó mấy thằng em của anh P bỏ đi vào trong quán rồi vứt ống kim tiêm bên đường.

Trở lại với anh P và bà ta. Anh P thì tỏ ra quá điềm đạm còn bà ta thì quá hoảng sợ. Anh P nói.
– Cách đây gần 1 tháng bà có đánh con em tôi đúng không.
– Vụ đánh ghen đúng không ?
– Vụ đó tôi và chồng cũng tính hẹn con bé ra xin lỗi nhưng chưa có thời gian.
– Tôi đéo cần biết xin hay không giờ tôi chỉ hỏi bà 1 câu, và ra lệnh cho bà 1 câu. Hỏi bà là bà có đánh nhầm người hay là đánh đúng người, ra lệnh là ra lệnh cho thằng chồng già của bà và bà đừng có đụng vào con em tôi nữa. Vậy thôi có làm được không.
– Được được. Để tôi nói, vụ đó đúng là tôi đã đánh nhầm người nên mới tính chuyện xin lỗi, chỉ có áy náy là đánh cậu em kia hơi quá. Tôi nhầm với con bé nhân viên ở chổ chồng tôi. Còn chuyện mấy anh yêu cầu không làm phiền con bé kia nữa thì tôi xin nghe, vì gì người ta cũng vô tội mà.
– Biết vậy là tốt. Đó là bà nói đó nhé, còn dám trở mặt hay làm gì con em tôi, thì thằng em tôi nó sida giai đoạn cuối rồi nó làm bà 1 nhát thôi là bà biết hậu quả rồi đó.
– Tôi biết rồi mà, mấy anh tha cho gia đình tôi.
Nói xong anh P lấy trong túi ra cái khăn lạnh, lau sạch máu trên xe cho bà ta rồi cho bả đi. Vào lại trong quán nước, mấy anh em cười như điên.

Thấy vậy mình mới hỏi.
– Máu gì mà ghê vậy máy anh.
– Máu lợn đó mày haha.
– Làm vậy không sợ bả báo công an hả, hù gì ác vậy.
– Mấy con mẹ này không hù vậy đố mà nó chịu nói.

Mình quay qua nhìn anh P rồi nói.
– Đánh nhầm hay đánh đúng anh.
– Đánh nhầm rồi mày, bả nói vài hôm nữa đến xin lỗi chị mày đó.
– Hê hê, vậy tốt quá, em cảm ơn mấy anh nhiều nhé. Tối mấy anh rảnh không anh em mình nhậu tí.
– Nhậu sao làm mày, nhưng mày có lòng thì anh mày phụ sao được. Chiều mát ra bờ hộ uống tí rồi anh em bọn anh phải đi làm nữa.
– Dạ vậy em xin phép đi có việc tí. Cảm ơn mấy anh nhiều nhé, nhất là anh sida này nè.
– Con mẹ mày tao tiêm mày cái chết giờ haha.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39

Tags: , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 18: Tội lỗi
Top 24: Ngân
Top 26: Gái một con
Top 30: Gái dữ
Top 35: Thùy Dương
Top 43: Hoàng Vi
Top 48: Chị tôi
Top 50: Địt tùm lum