Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Tôi yêu chị, tình đầu của tôi (Update Phần 39)

Tôi yêu chị, tình đầu của tôi (Update Phần 39)

Phần 17

Cứ thế rồi mình ngủ lúc nào không hay, chỉ khi cái điện thoại mình nó rung lên thì mình mới tỉnh dậy. Bật dậy mình mở điện thoại đọc tin nhắn từ chị là chị đã đến nhà, mình chỉ rep lại là “Em cho con vào nhà ngủ đi, em cũng nghỉ đi, chắc em mệt lắm phải không ? “. Ngay sau cái tin nhắn ấy chị gọi ngay cho mình.
– Anh chưa ngủ nữa hả ?
– Mới nhắm mắt tí à.
– Trời ơi, sao anh không ngủ đi vậy?
– Anh lo cho em quá ngủ không được, em đến nơi rồi hả ? Có mệt không ?
– Em sắp đến rồi còn 1 – 2 cây số nữa thôi, không mệt lắm anh à. Anh ngủ đi, đừng lo cho em mà.
– Được rồi, em đến nhà là anh yên tâm rồi. Giờ anh về nhà anh ngủ đây.

Sau cuộc gọi đó là mình phóng xe về nhà và lăn vào phòng ngủ chả biết gì. Đến 8h sáng thì mình dậy đánh răng soi gương thì khá mừng vì vết thương tối qua nó không bầm ở ngoài, nhưng bên trong nó đau và rát kinh khủng. Xuống nhà thì thấy anh Vũ và mẹ đã ngồi dưới phòng khách vừa cắn hạt dưa vừa nói.
– Mày đi ghê quá nhỉ ? Mọi năm mẹ mày thúc mày đi mày cũng không đi, năm nay đi đến sáng mới về. Đi đâu làm gì thì làm đừng có tệ nạn xã hội tụ tập đánh nhau là được.

Anh Vũ thì nhìn mình cười cười rồi nói.
– Em nó lớn rồi, con nghĩ em nó cũng tự biết mà, mẹ cứ lo xa, im im vậy chứ ghê lắm đúng không mày, làm gì thì làm đừng để người ta ôm bụng đến báo đời mẹ thì được haha.
– Anh với mẹ cứ chọc em.
– Cháo mẹ nấu ở dưới nhà kìa. Mày ăn đi rồi anh với mày về nội ngoại và cô chú.

Thế là cả ngày hôm đó hai anh em đi chúc tết, thăm họ hàng từ nội đến ngoại đến tối mới về đến nhà. Đi đâu làm gì thì không nói, ngồi lại một mình là nhớ chị, nhớ rất nhiều, đây là lần đầu tiên mình mới thấm được thế nào là sợ nhớ nhung, nhất là sau khi mình đọc được cuốn nhật ký kia của chị, trong đầu mình lúc nào cũng nghĩ đến làm thế này để chị vui chị hạnh phúc.

Cầm điện thoại trên tay, vô số tin nhắn chúc năm mới, hỏi thăm từ bạn bè và có cả tin nhắn của những người không có lưu tên, mình vẫn mặc nhiên không để tâm đến. Ấn back cho nó trôi qua hết, chỉ muốn cầm máy gọi điện cho chị ngay lúc này, được nghe tiếng chị thế là đủ rồi. Nhưng hoàn cảnh lúc này thật sự không tiện để cho gọi, chị còn có thời gian riêng của chị, mình đâu thể chiếm khoảng thời gian đó được. Nhắn vội cho chị vài dòng hỏi hang chị chứ chẳng dám nói dài dòng, nhắn xong là mình đâm đầu đi tắm rửa và ăn uống vì mình cứ đinh ninh là sau tin nhắn đó chị sẽ không nhắn lại đâu.

Nào ngờ lúc mình lên cầm vào máy thì 4 cuộc gọi nhỡ, giật mình bấm máy gọi lại cho chị thì đầu dây bên kia nói rất nhẹ nhàng.
– Anh đi đâu mà không nghe máy của em.
– Anh đi tắm mới lên. Để máy ở trên không nghe.
– Hừ…vậy mà em tưởng xa em có một ngày mà bận với em nào không nghe được điện thoại của em chứ.
– Em cứ nghĩ bậy bạ, anh đi tết ông bà cả ngày giờ mới về đến nhà, đói quá trời luôn.
– Em cũng vậy, giờ em còn ở bên nhà cậu em đó, chưa có về được, mệt cả ngày luôn. Mai còn phải về dưới đó nữa.
– Nghe anh, chiều mai rồi về cũng được, sáng mai em ở nhà chơi với bố mẹ và cu Lin rồi thăm hàng xóm hết đi. Chiều đón taxi xuống đây anh đón.
– Bộ anh không nhớ em, không mong em về hả ?
Giọng chị trùng xuống và buồn bã.

– Trời… em lâu lâu mới về nhà thì ở lại một buổi sum họp với gia đình đi chứ, tại sao lại đổ cho anh là không nhớ em. Công việc và tình cảm khác nhau mà em, sao lại nói như trách anh vậy, anh muốn em giải quyết xong rồi xuống dưới này còn nhiều thời gian cho mình mà.
– Em nghe, em nghe anh hết.
– Em đi rồi lo về ăn uống đi đó, không còn sớm đâu. Nói luôn với em là đêm qua anh nhớ và lo cho em quá nên khó ngủ lắm và còn nhiều tâm sự mà anh muốn nói với em. Đợi em về đó.
– Anh cũng ăn uống cho tốt vào, uống ít thôi đó, đi đâu thì chạy xe cẩn thận. Anh mà có chuyện gì em sống không nổi đâu.
– Anh biết rồi, thôi em vào đi. Có gì là nhắn tin cho anh liền nhé.
– Dạ, em cúp máy đây.

Thế là đêm ấy mình lên giường đi ngủ nhưng vẫn không tài nằm nhắm mắt được. Mình suy nghĩ nhiều thứ lắm, cái chính là mình lo cho cuộc sống của chị, lo cho tương lai của mình sau này. Vì mình cứ mãi giải đáp câu hỏi mình là một thằng còn đi học, lại còn theo học ở một trường bình thường chứ không phải lớn như ngoại thương hay hàng hải…

Giờ mình mới biết cái giá trị thật của hai từ “thời thế”. Sống trong cái XH này đam mê có thể bị giết chết bất cứ lúc nào. Ngày ấy nếu nghe lời bố mình đi nghĩa vụ quân sự sau đó bố mình sẽ xin mình vào sĩ quan thông tin ở Nha Trang học vài năm thì chắn chắn tương lai thì sẽ tươi sáng hơn lúc này rồi. Vậy mà lúc đó một phần vì mẹ mình không muốn mình cực khổ vì đi quân sự cộng với đam mê CNTT của mình nên mình quyết định từ chối con đường ấy, cái con đường mà giờ cả khối người muốn còn không được. Thấm thía cái gọi thế nào là “tương lai” mà bố mình dạy mình.
“Sự nghiệp không phải là tất cả, nhưng người đàn ông mà không có sự nghiệp thì sẽ mất tất cả”

Mẹ thì không đặt nặng vấn đề học hành của mình vì mẹ mình là dân kinh doanh, nếu có thất nghiệp thì mình không thiếu việc để về làm quản lý mấy chổ mẹ làm chủ. Còn bố mình là Đại tá giảng viên trường sĩ quan lục 2. Hai người thì hình thành hai trường phái tư tưởng hướng cho hai anh em mình khác nhau, với mẹ mình là một người phóng thoáng tôn trọng ý kiến cá nhân của con thì bố mình ngược lại. Từ nhỏ hai anh em mình phải chịu sự “rèn” từ bố mình. “Rèn” ngoặc kép thì chắc anh em cũng biết là ghê tầm nào rồi, với nề nếp như đinh thép từ quân đội anh em mình phải sống hơn 15 năm rèn từ bố mình.

Như sáng là đêm không được thức quá 10h, sáng phải dậy trước 6h, mùng màn chăn gối phải xếp gọn gàng, góc học tập và phòng riêng phải gọn gàng, từ cái treo khăn mặt đến cách đặt giầy dép phải tuân như thép. Đôi lúc mình và anh Vũ sai cái gì thì 2 anh em bị đòn ngập mặt. Chính vì thế mà giờ mình thành ra thế này đây, con trai mà tính rất kỹ, con gái mà sống không gọn gàng chắc khó ở với mình.

Thật sự mình có cái gì đó gọi là thần tượng bố mình rất nhiều, nhưng từ khi bố mình trai gái và có vợ bé thì tất cả đỗ vỡ hết rồi. Nhưng bù lại dì thì rất tốt với mình, mình đi học HCM sống chung nhà với bố thì được lo từ cái ăn đến quần áo mình, còn anh Vũ thì ngược lại, giờ ảnh mà thấy dì ở đâu là chửi ngay tức khắc. Cuộc sống của mình ở HCM với bố sẽ không có gì nếu không có sự xuất hiện của con riêng của dì mình từ Hà Lan về, con bé này phải là “mất dạy”.

Nó sinh năm 96 thôi nhưng ăn nói không biết trên dưới. Bar, sàn đi sớm về khuya ảnh hưởng mình rất nhiều, nhiều lần mình nhắc nó với tư cách là anh trai thì nó vứt thẳng lại một câu “ông kệ tôi”. Chưa dừng lại ở đó, dì giặt đồ giúp mình và thỉnh thoảng giặt mấy đôi giày của mình là nó nhảy dựng lên. Từ đó mình và nó bất đồng quan điểm sống ở một nhà, mặc dù mình rất ít nói và sống rất yên tỉnh. Và rồi dì và bố mình phải dọn ra ở riêng vì dì mâu thuẩn này. Từ đó mình phải tự lập từ cái ăn cái uống đến dọn dẹp, và mình vẫn sống tốt chứ không có gì.

Đúng là cuộc sống gia đình thì có nhiều việc phải suy nghĩ phải không mấy bác nhỉ ? Từ sự nghiệp đến chuyện vợ con và vô số chuyện khác. Cũng chia sẻ với mấy bác về gia đình mình tí vì nhiều người thắc mắc sao không thấy bố mình.

Nghĩ về gia đình xong mình lại nghĩ về mình chị. Mình thì tương lai chưa biết thế nào, còn chị thì vừa xinh đẹp, vừa giỏi, vừa giỏi việc nội trợ, chăm chỉ. Thật sự mình nghĩ nát hết cả óc vẫn không hiểu vì sao chị như thế lại chọn mình, hạnh phúc thì hạnh phúc thật đó nhưng bản thân mình phải làm thế nào để cân bằng mối quan hệ này trước khi mình và chị công khai. Con đường duy nhất chỉ có cách là học và học thôi.

Đêm ấy mình nằm đến 4h sáng mới ngủ được. Sáng hôm sau 7h phải dậy rồi, vì mình không quen dậy muộn lắm. Mở mắt dậy là mình cầm ngày cái điện thoại lên xem có tin nhắn gì của chị không, may là không có tin nhắn. Xuống nhà đánh răng, ăn sáng. Lúc đó mẹ có hỏi mình.
– Mùng 2 rồi sao không đi đâu chơi đi con trai.
– Con tính hôm nay đi đây mẹ.
– Đường đông đi cẩn thận nhé, mà đi được không. Không được thì mẹ nói tài chở con đi cả ngày luôn nhé.
– Thôi thôi, con đi chơi mà bắt tài đợi con chơi thì ngại người ta quá. Với lại con không thích kiểu đó đâu, con tự chạy xe máy, đi chậm an toàn là được mà.
– Uh, vậy chừng nào đi.
– Giờ luôn mẹ nè. Có thể con về quê mấy đứa bạn ở lại luôn đó nên mẹ ở nhà đừng có chờ con. Hay là mẹ nói tài chở mẹ ngoại chơi đi.
– Đi sao được, khách vào từ đây đến mùng 10 chưa hết chứ. Con đi đâu thì đi đi, nhớ cẩn thận là được.
– Vậy mẹ ở nhà ăn tết vui vẻ nhé. Con đi rồi về sớm… Nói vậy chứ có khi mai hoặc mốt con về à.

Ăn sáng với mẹ xong mình lên dọn phòng. Thu dọn vài bộ đồ vào balô, chào mẹ rồi lên đường qua nhà chị. Hôm nay mình phải đến nhà chị sớm để dọn dẹp nhà đón chị về, đang dọn dẹp lau bàn thì chị gọi mình thông báo là chị vừa lên taxi. Lúc ấy là 10h sáng. Nếu tính từ 10h chị đi thì phải tầm 2h chiều chị mới đến nơi.

Thế là mình nổi máu làm nội trợ, lao ngay vào bếp kiểm tra tủ lạnh còn gì. Nào là thịt bò, trứng, cánh gà, cá thu… quá nhiều thứ luôn. Mình thì không phải nấu ăn ngon gì, nhưng từ khi sống một mình ở HCM thì tự mình nấu nướng hết nên biết thôi. Kiểm tra thì thấy còn thiếu trái cây và hoa. Nói là làm mình phóng xe đi tìm chổ bán trái cây và Hoa.

Hoa thì dễ rồi nhưng trái cây mình đi nhiều chổ mới có. Về nhà là mình tỉa hoa, tìm bình cắm vào. Sau đó là lên internet tìm công thức nấu ăn, loay hoay mãi chả biết món nào mình nấu được, vì trước giờ mình ít có làm mấy món công phu thế này. Đành chọn đại cái nào công thức đơn giản nhất. Chế biến xong mình chưa nấu liền mà đợi lúc chị sắp về mới nấu vì sợ nguội mất ngon.

Thời gian đó mình đi gọt trái cây, khổ cái mình không biết gọt trái cây, gọt sao đi luôn miếng thịt… máy chảy quá trời, thế là băng bó xong mất rất nhiều thời gian mới xong đĩa trái cây mà mình cũng khá hài lòng. Đúng 12h30 mình bắt đầu nấu ăn, chiên với xào xèo xèo, hành tây cà chua làm sao cho đẹp nhất. Làm hết công sức mà vẫn chưa xong vì mình quá kỹ tính muốn cho nó đẹp nhất mới ghê.

Thế là chị về đến nơi mà mình mới xong được 2/3 ngón ăn, có lẽ chuyện bếp núc nó thật sự hơi khó khắn với mình. Nghe tiếng xe trước nhà mình vội chạy ra giúp chị mang đồ vào. Mà kiểu gì lúc đó mình vội quá quên tháo tạp dè ra thế là chị nhìn mình vười che miệng cười vừa nói.
– Trời ơi ! Anh ! Anh làm gì mà tạp dề thế này.
– Tí có bất ngờ cho em, để anh mang đồ vào cho em.
Chị thì tráo mắt nhìn mình kiểu bất ngờ quá. Sau đó chị nhìn qua anh taxi rồi nói.
– Chồng em đó, tết nhất ở nhà không biết làm gì vậy luôn á. Em cảm ơn anh nhé.
– Chồng vây là nhất em còn gì, chồng em trẻ quá ha.
– Do em già quá đó anh, chứ chồng em không trẻ đâu.
– Haha. Em cũng biết đùa quá ha. Vậy anh chúc 2 vợ chồng nắm mới sức khỏe nhé.

Mình cũng nhìn lại anh taxi rồi cười cười chào lại ảnh một tiếng.

– Năm mới vợ chồng em chúc anh sức khỏe, làm ăn phát tài anh nhé.
– Haha anh cảm ơn vợ chồng nhé. Thôi anh chạy vài chuyến cho hết ngày rồi về ăn tết với vợ con đây.
– Dạ anh đi.

Chào anh taxi xong mi kéo hết đồ lên phòng cho chị trước. Lúc mình đi xuống thì chỉ thấy chị nói lên.

– Trời ơi, hôm nay anh nấu ăn hả trời.
– Đúng, anh làm hết đó, nhưng hơi vụng nên làm chưa xong mà em về mất rồi.
– Anh làm hết chổ này hả ?
– Uh.

Mình vừa nói vừa chỉ các món từ rau đến khoai tây chiên, rồi hoa quả…Rồi chị cứ ngơ ngớ nhìn vào tay mình hỏi.

– Tay anh bị sao vậy
– Anh không cẩn thận gọt trái cây bị đứt ấy mà.
– Anh nè, sao không cẩn thận gì hết vậy. Đâu đưa em coi đứt nặng không.
– Không sao đâu mà. Em ăn gì chưa.
– Chưa anh ơi. Em nghe anh nấu thơm quá, giờ đói bụng rồi nè.
– Giờ chưa ăn gì hết vậy, không tốt đâu.

Mình tính quay ra cửa kèm rèo lại thì chị ôm mình ở phía sau.

– Em nhớ anh quá, vừa về đến nhà thì anh lại làm em bất ngờ quá.
– Ấy mình, anh mang tạp dè bẩn lắm. Để tí anh thay quần áo rồi ôm.
– Kệ. Em không quan tâm. Em nhớ anh lắm.
– Rồi nhớ thì em đi thay quần áo đi, tí anh cho em ôm cả ngày cũng được.

Chị thả mình ra rồi đi lại bếp rửa tay. Lúc mà chị rửa tay bên cạnh chổ vòi nước có cái thùng rác nhỏ nhỏ, cái thùng rác ấy lúc nãy mình đứt tay dùng bông lau máu xong vứt vào đó, mà khổ nổi lúc nãy máu ra hơi nhiều nên giờ chị thấy được. Thế là nhảy dựng lên.

– Anh ơi, anh đừng nói với em cái này là máu của anh nhé.
– Uh anh quên chưa vứt ra ngoài để đó hơi mất vệ sinh, để đó anh mang ra ngoài vứt.
– Trời ạ. Sao máu nhiều quá vậy nè, anh làm em sót ruột quá.
– Ra tí máu không sao đâu em.
– Bếp là việc của em, sau em không cho anh đụng vào nữa đâu, cấm luôn.
– Ớ thế anh đang làm sắp xong rồi mà, để anh làm luôn.
– Không là không, anh đi tắm đi. Em nói luôn là từ nay em không cho anh xuống bếp đụng vào dao kéo nữa, cái này là việc của em.

Biết là không thể tiếp tục thế là mình tháo tạp dè ra cho chị. Mình thì lấy quần áo đi tắm và thay đồ mặc ở nhà. Còn chị thì lên phòng thay đồ. Lúc mình tắm xong thì thấy chị đang đứng ở bếp với bộ crop top và chiếc quần ngắn khoe trọn cặp mông tròn căng về phía mình.

Thấy cái cảnh tượng đó tự nhiên mình muốn lại gần chị, vòng tay ra ôm chị thật chặt. Nói là làm mình tiến lại, nhẹ nhàng vòng tay qua cái eo con kiến của chị mà kéo vào lòng mình. Nhưng mình đâu có biết là chị đang cắt dưa leo, và cái hành động đó của mình vô tình làm chị giật mình, thế là chị cắt vào tay luôn. Lúc ấy chị nghe chị giật mình một cái rồi “á” lên thả luôn con dao xuống đất rồi nói.
– Anh ơi, em đứt tay rồi.
– Anh xin lỗi, đưa tay ra đây cho anh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39

Tags: , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây