Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 86

Không đợi Hạ Tưởng nói, Ngô Nhược Thiên đầu tiên khẽ nhíu mày, sau đó thong thả nói:

– Hạ Tưởng, quan hệ giữa anh với nhà họ Khâu có vẻ rất thân thiết, nhưng trước đây không nghe thấy nhắc đến tên anh bao giờ, gần đây lại thường xuyên nghe chú ba nhắc đến anh, việc này lạ thật. Anh với nhà họ Ngô chúng tôi cũng có quan hệ à ?

– Việc lạ, anh với Khâu gia, Ngô gia và Mai gia đều có quan hệ sao ?

Cổ Ngọc cũng lấy làm lạ hỏi một câu.

Ngô Nhược Thiên nói ra lời này, Hạ Tưởng đều biết y chẳng hề có tâm cơ gì. Ở đâu có kiểu trước mặt người khác hỏi với Ngô gia có quan hệ hay không ? Huống chi, bản thân hắn ta cũng là người nhà họ Ngô mà còn không biết gì, lại đi hỏi mình. Càng thể hiện hắn rõ là ruột để ngoài da. Sau đó, Cổ Ngọc cố ý giả vờ học hỏi, cũng có ý châm biếm và gây thêm phiền toái.

Hạ Tưởng nể mặt y là người của Ngô gia, không muốn y bị xấu hổ, liền cười cười nói:

– Có một số lời nói, chính cá nhân nói ra lại tốt hơn, hôm nay tụ họp ở đây là vì chúc phúc cho việc hỷ của Khâu Tự Phong, những việc khác, nói ít một chút thì tốt hơn.

– Cũng đúng, nói tới hôn lễ của Tự Phong, Hạ Tưởng, anh chắc có biết tân nương là ai chứ ?

Mai Hiểu Mộc nói chen vào.

Hạ Tưởng vờ như không biết:

– Chỉ biết tên gọi là Phó Đóa Đóa, những việc khác thì tôi cũng không rõ.

– Phó Đóa Đóa là em họ của phó bí thư Phó.

Mai Hiểu Mộc cười vẻ đắc ý. Tự cho mình là người mưu mẹo thông minh, nói tiếp:

– Anh và Khâu Tự Phong quan hệ rất tốt, nhưng quan hệ giữa Khâu Tự Phong và phó bí thư Phó cũng không hề tầm thường.

Hạ Tưởng cười nói:

– Đúng là tốt, còn là họ hàng, đương nhiên quan hệ phải rất tốt rồi. Tôi lần đầu tiên nghe nói tới, xem ra, quả thật hiểu biết của tôi hạn hẹp quá.

Thần sắc của Mai Hiểu Mộc lại tự đắc thêm vài phần.

Mai Hiểu Lâm chăm chăm nhìn Hạ Tưởng, tỏ ý không hài lòng đối với những lời trêu ghẹo của Mai Hiểu Mộc. Phó Tiên Phong chỉ cười cười ngồi uống trà không nói gì. Dễ nhận thấy Cổ Ngọc cũng chẳng tin những lời Hạ Tưởng nói, cô liếc mắt nhìn trộm Hạ Tưởng, hơi bĩu môi tỏ vẻ khinh thường, chỉ có Ngô Nhược Thiên tin là thật, lại hỏi:

– Hạ Tưởng, anh thật sự không biết người Khâu Tự Phong lấy là ai sao ?

Hạ Tưởng khẽ thở dài, tuy hiện tại thực lực của Ngô gia và Mai gia lớn hơn rất nhiều so với Phó gia, cũng đang chiếm thế thượng phong, nhưng vấn đề trước mắt hắn ta đã tiếp xúc với Ngô Nhược Thiên và Mai Hiểu Mộc. Cả hai người này đều có tâm cơ thua xa Phó Tiên Phong. Không kể ở chốn quan trường hay thương trường, hai người đó hợp lại cũng không thể xứng là đối thủ của Phó Tiên Phong.

Thật sự là thế hệ sau không bằng thế hệ trước sao ? Cổ Ngọc lại cướp lời nói:

– Anh thông minh giả đần độn hay là giả ngốc bị thịt vậy, anh nói anh ta có thể không biết tân nương của Khâu Tự Phong là ai ? Anh ta và Khâu Tự Phong đã làm việc với nhau mấy năm trời, Khâu Tự Phong thành khẩn mời anh ta tới tham dự hôn lễ, còn giữ anh ta ở lại bữa tiệc tối nay, chứng minh rằng quan hệ của hai người bọn họ không bình thường. Anh ta mà không biết gì ư ? Đùa kiểu gì vậy.

Ngô Nhược Thiên mới tỉnh ngộ, giọng có vẻ hơi tức giận nói:

– Thì ra là lừa gạt, Hạ Tưởng, anh là một người quá giả dối.

Hạ Tưởng liếc nhìn Mai Hiểu Mộc, nén giận nói:

– Xem đi, anh là người đề xướng, cuối cùng lại khiến tôi mất mặt. Tôi vốn dĩ là người trong sạch, làm sao lại không thành thật ? Chẳng lẽ có quan hệ tốt với một người, là phải quan tâm xem anh ta lấy ai làm vợ sao ? Là phải quan tâm xem nhà vợ anh ta có thế lực thế nào sao ? Người tôi kết giao là bản thân Khâu Tự Phong, không phải là các mối quan hệ của anh ấy.

Lời nói của Hạ Tưởng hàm ý phức tạp, Phó Tiên Phong hiểu là, Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong thân thiết là do tính tình hợp nhau, nhưng đồng thời cũng khiến Phó Tiên Phong hơi kinh ngạc. Có thể khiến Khâu Tự Phong vị thái tử đảng này thích giao du với Hạ Tưởng, đây cũng là một việc không dễ dàng. Vì trong lòng hắn ta biết rõ, Khâu Tự Phong cũng có tâm lý đề phòng đối với mình.

Nhưng Ngô Nhược Thiên lại nghĩ khác, lời giải thích của Hạ Tưởng nghe cũng có vẻ hợp tình hợp lý, giải đáp được hoài nghi vừa rồi trong lòng y. Y khẽ gật đầu, tỏ ý hài lòng nhưng vẫn cho rằng lời nói của Hạ Tưởng vẫn còn có chút đáng nghi, y cũng chỉ liếc nhìn Hạ Tưởng rồi không nói gì thêm.

Chỉ có Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc khẽ nói chuyện riêng một lát, hai người bọn họ bỗng nhiên cười rất lớn tiếng.

Hạ Tưởng thấy mình bị bọn họ cười, kinh ngạc hỏi:

– Hai người to nhỏ gì với nhau rồi cười người khác, như vậy rất bất lịch sự, bình thường chỉ có trẻ con mới hành động vậy thôi.

Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc nhìn một thoáng rồi lại tiếp tục cười lớn hơn.

Hạ Tưởng đành bất đắc dĩ lắc đầu, nói:

– Cười người người không để ý, đang cười là cười bản thân.

Kết quả, cả Mai Hiểu Mộc và Ngô Nhược Thiên cũng hùa vào cười hắn.

Phó Tiên Phong không hề cười, ánh mắt đăm chiêu nhìn Hạ Tưởng, trong lòng nghĩ thầm quả nhiên hắn ta có chút thú vị. Thong dong chu toàn giữa Ngô Nhược Thiên và Mai Hiểu Mộc, đồng thời vẫn có thể đùa được để Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc cười sằng sặc, thủ đoạn giao tiếp quả thật cao tay.

Để so sánh với Hạ Tưởng, y còn có điểm quá chính thống, thiếu linh hoạt để có thể thay đổi. Nhưng khi nghĩ tới tuổi của bản thân mình, Phó Tiên Phong lại âm thầm lắc đầu, khôn lỏi khó có thể trở thành được người có trí tuệ. Mặc dù Hạ Tưởng rất khéo léo, nhưng hắn chỉ là xuất thân kém cỏi, cho dù có mạng lưới quan hệ rộng rãi của hắn ta thì sao nào ? Chỉ cần y vừa xuất hiện, là có thể phá vỡ mạng lưới quan hệ của hắn, khiến những thế lực vốn đi theo hắn giờ chuyển sang đi theo hướng của bản thân.

Chỉ cần bày ra đầy đủ điều kiện, không tin là vẫn còn có người không động lòng.

Phó Tiên Phong có rất nhiều kì vọng với thành phố Yến, y cho rằng có thể đạt được thành tựu nhất định ở đây. Bữa tiệc tối này mở đầu là bài diễn văn rất sôi nổi của Phó Nhân Hữu, tiếp theo là lời cảm ơn của Khâu Tự Phong với mọi người. Cuối cùng là chúc rượu các quan khách đã có mặt tại bữa tiệc. Nói chung, nghi thức của hôn lễ không khác so với bình thường nhiều, điểm duy nhất không giống nhau là bữa tiệc tối nay có ít người. Trong mắt Khâu gia, những người có mặt trong buổi tiệc này đều đáng được kết giao và kính trọng.

Do ngồi cách hai bàn khác khá xa, ở giữa lại có tấm bình phong, Hạ Tưởng không nhìn thấy những vị khách khác. Nhưng hắn biết, bọn họ mới là khách quý theo đúng nghĩa. Nói không chừng trong bọn họ còn có vài nhân vật đã từng xuất hiện trên truyền hình, trong lòng hắn không khỏi có chút suy nghĩ.

Tuy nhiên điều khiến Hạ Tưởng thất vọng là, những vị khách quý đó nhanh chóng giải tán, đợi đến khi tấm bình phong được chuyển đi, thì đã chẳng còn thấy bóng dáng ai nữa.

Khâu Nhân Lễ cũng ra chào hỏi mọi người, rồi rời khỏi bữa tiệc, cuối cùng chỉ còn lại Khâu Tự Phong ở lại tiếp Hạ Tưởng và những người khác.

Khâu Tự Phong và mọi người ngồi lại một lúc, sau đó kéo Hạ Tưởng tới những bàn khác để giới thiệu hắn với một số bạn bè thân thiết của Khâu gia, họ đều là một số cán bộ lớn nhỏ. Khách quá đông, Hạ Tưởng nhất thời cũng không nhớ hết, nhưng lại không nỡ từ chối sự nhiệt tình của Khâu Tự Phong, nên đành cố gắng nhẫn nại cùng anh ta đi chào hỏi tất cả mọi người. Đi được hết một vòng, cuối cùng cũng chẳng nhớ ai với ai.

Một lát sau, trời cũng đã tối, quan khách bắt đầu ra về. Khi Mai Hiểu Lâm và Mai Hiểu Mộc nói chuyện vẫn còn cố ý hỏi Hạ Tưởng một câu:

– Anh ở đây à ? Vậy là không cần tôi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi phải không ?

Ngô Nhược Thiên chỉ liếc qua Hạ Tưởng, lắc đầu rồi đi khỏi.

Phó Tiên Phong vỗ vỗ vai Hạ Tưởng, nói:

– Bảo trọng nhé !

Cuối cùng chỉ còn sót lại có Hạ Tưởng và Cổ Ngọc. Hạ Tưởng thấy Cổ Ngọc đứng trước cửa nhìn ngang nhìn dọc, bèn hỏi:

– Đợi người tới đón à ?

Cổ Ngọc gật đầu, nhìn xung quanh thấy không có ai, bèn hỏi nhỏ:

– Mai Hiểu Lâm và Khâu Tự Phong trước đây từng yêu nhau phải không ?

Hạ Tưởng giật mình, Mai Hiểu Lâm không thể chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà đem chuyện tình cảm của cô ấy kể cho Cổ Ngọc chứ ? Cổ Ngọc nhìn thấy thái độ nghi hoặc của Hạ Tưởng, chủ động giải thích thắc mắc của hắn:

– Đừng nghĩ linh tinh, tôi chỉ đoán mò thôi. Tôi nhìn thấy khi cô ấy nhìn Khâu Tự Phong ánh mắt có gì đó bất thường, hình như có chút oán hận, căm giận, và còn có một chút tình tiết gì đó không rõ ràng lắm, thế nên tôi cảm thấy có chút vấn đề. Nào, đừng kinh ngạc nữa, mau mau trả lời tôi đi có được không ?

Hạ Tưởng ngạc nhiên, Cổ Ngọc cũng lợi hại quá, ánh mắt thật nhanh nhạy, ánh mắt gì vậy, đến suy nghĩ của người khác mà cũng nhìn thấy hết ? Hắn khoát tay nói:

– Trước nay tôi ít quan tâm đến chuyện riêng tư của người khác, tôi và Mai Hiểu Lâm chỉ là quan hệ đồng nghiệp, cũng không thể hỏi cô ấy chuyện tình cảm.

– Giả bộ giống thật, đừng cho rằng tôi không thấy gì. Ánh mắt cô ấy nhìn anh cũng rất bất thường.

– Có người tới đón cô rồi kìa.

Hạ Tưởng nhanh chóng cắt ngang lời cô, chỉ về phía chiếc xe ô tô đang tiến lại gần nói.

Cổ Ngọc không hài lòng liếc nhìn Hạ Tưởng:

– Không muốn nói thì nói thẳng ra, đừng nói sang chuyện khác, hiện rõ vẻ đạo đức giả.

Nói xong, Cổ Ngọc không thèm để ý tới Hạ Tưởng, bước xuống thềm chạy tới chỗ ô tô. Xe dừng lại, cô ta mở cửa rồi ngồi vào trong xe. Ai biết chỉ lát sau, cô ta mở cửa sổ xe, vẫy tay gọi Hạ Tưởng:

– Hạ Tưởng, anh qua đây một chút.

Hạ Tưởng lắc đầu cười:

– Không được, tôi với cô không quen, lại không có tiếng nói chung, cứ xa một chút thì tốt hơn.

Cổ Ngọc tức giận:

– Bảo anh qua đây thì anh cứ qua. Sao anh nói nhiều thế ? Cũng không phải là tôi tìm anh.

Hạ Tưởng vẫn đứng yên, Cổ Ngọc bất thình lình cười một cách cổ quái:

– Mời anh qua đây một chút. Được không ? Trong xe có người tìm anh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây