Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 83

Cổ Ngọc cũng không ngăn cản Phí Vương giới thiệu về mình, chờ Phí Vương nói xong, mới nhìn hắn với vẻ khinh thường nói:

– Cậu nói xong chưa ? Đúng thật là lắm lời !

Rồi lại liếc nhìn Hạ Tưởng một cái

– Anh là thế nào với Khâu Tự Phong ?

Hạ Tưởng đang định nói thì thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, quay đầu lại nhìn, không ngờ là Mai Hiểu Lâm. Mai Hiểu Lâm cũng đã nhìn thấy Hạ Tưởng, vui mừng vẫy tay với hắn.

Hạ Tưởng liền đứng lên, cười và nói với Phí Vương:

– Xin lỗi không tiếp được

Rồi quay sang nói với Cổ Ngọc:

– Thật ra cô rất có sức sống, chỉ là cô không muốn thể hiện ra mà thôi.

Cũng không chờ Cổ Ngọc tỏ thái độ gì, hắn đã nghênh ngang bỏ đi.

Cổ Ngọc đờ người đi một lát, thấy Phí Vương đang nhìn mình, liền lạnh lùng nói một câu:

– Nghe nói cậu từng theo đuổi Phó Đóa Đóa sao ? Cậu cũng không nghĩ lại, Đóa Đóa sao lại thích cậu chứ ? Cho dù cô ấy có thích tên Hạ Tưởng lúc nãy, cũng sẽ không để ý đến cậu đâu.

Phí Vương thay đổi sắc mặt, như có chút e sợ Cổ Ngọc, cuối cùng cũng nén xuống, mặt tươi cười nói:

– Con trai theo đuổi con gái, nếu không cố gắng qua thì sao biết không được ? Nếu người con trai nào gặp được cô gái mình thích đều không dám theo đuổi, thì mọi cô gái trên thế giới này đều ế chồng giống như cô vậy

Cổ Ngọc bị nói trúng nỗi đau, bỗng nhiên trừng mắt nhìn Phí Vương:

– Cũng chính vì trên thế giới này quá nhiều người đàn ông giống như cậu vậy, nên rất nhiều cô gái thà sống độc thân còn hơn.

Hạ Tưởng đi đến cạnh Mai Hiểu Lâm, phát hiện người ngồi phía bên phải cô ấy là một chàng thanh niên chừng trạc tuổi mình, vẻ mặt lạnh nhạt, chỉ hời hợt nhìn hắn một cái rồi nhìn sang hướng khác, giống như không có sự tồn tại của hắn.

Mai Hiểu Lâm để Hạ Tưởng ngồi phía bên trái của cô ấy, sau đó giới thiệu chàng thanh niên với hắn:

– Xin giới thiệu, em trai của tôi Mai Hiểu Mộc. Hiêu Mộc, đây là Hạ Tưởng người chị thường hay nhắc đến

Mai Hiểu Mộc cười miễn cưỡng, nụ cười ngạo mạn không xem ai ra gì, y chủ động đưa tay ra khẽ bắt tay với Hạ Tưởng rồi liền rút tay lại nói:

– Rất hân hạnh, trưởng phòng Hạ.

Hạ Tưởng cũng không thèm để ý đến thái độ xa cách của Mai Hiểu Mộc. Mình không phải vì hắn là con nhà giàu nên phải nể y, cũng không phải nhỏ nhẹ cầu xin y, y tỏ ra lạnh lùng, mình cứ đối xử bình thường là được rồi.

Hắn liền cười nói:

– Rất hân hạnh, Mai tiên sinh.

Mai Hiểu Lâm thấy được Mai Hiểu Mộc đang lên mặt, liền bất mãn nói:

– Hiểu Mộc, Hạ Tưởng là bạn tốt của chị, em không tôn trọng anh ấy cũng chính là không tôn trọng chị.

– Chị nói cho rõ ràng một chút được không ? Anh ta là anh ta, chị là chị sao lại đem nói chung với nhau ?

Mai Hiểu Mộc không dám lên mặt với Mai Hiểu Lâm, nhưng cũng không chịu khuất phục:

– Lời nói của chị rất dễ khiến người khác hiểu lầm, cứ như anh ta là ai của chị vậy ! Em nghe nói anh ta đã kết hôn rồi, xin chị hãy tự trọng.

Câu cuối cùng của Mai Hiểu Mộc rất nặng lời, Hạ Tưởng đoán Mai Hiều Lâm sẽ nổi giận, không ngờ cô ấy chỉ coi như không có gì cười, nói:

– Cây ngay không sợ chết đứng, có gì phải sợ ? Em là em của chị, chị sẽ không giải thích và không mắng em, nếu là người khác, chị không đánh họ một bạt tai thì cũng sẽ mắng cho một trận

Mai Hiểu Mộc lại nhìn Hạ Tưởng hỏi:

– Nghe nói quan hệ của anh và Khâu Tự Phong cũng không tệ. Nếu anh đã là bạn của chị tôi thì không nên qua lại với Khâu Tự Phong

Hạ Tưởng mỉm cười:

– Dường như Mai tiên sinh lo quá nhiều rồi, có những lời không đến lượt cậu nói. Tôi và cậu hình như cũng chưa quen biết nhau, cậu nói với tôi bằng giọng ra lệnh, hay với thái độ trao đổi ?

Mai Hiểu Mộc tức giận trước thái độ phản đối của Hạ Tưởng, vốn định nổi giận, nghĩ lại cũng cảm thấy hắn không có lý do gì để yêu cầu Hạ Tưởng cái gì, liền bất mãn nói với Mai Hiểu Lâm:

– Chị, y là bạn gì của chị vậy ? Từ thành phố Yến xa xôi đến đây tham dự lễ cưới của Khâu Tự Phong, rõ ràng là nịnh bợ nhà họ Khâu.

Mai Hiểu Lâm không đếm xỉa đến Mai Hiểu Mộc, bất đắc dĩ nói với Hạ Tưởng:

– Anh thấy rồi đó, trước đây tôi cảm thấy nhà họ Khâu không bằng nhà họ Mai, bây giờ đem so em trai tôi với Khâu Tự Phong thì chênh lệch càng lúc càng lớn. Hạ Tưởng anh có thể giúp tôi dạy dỗ Hiểu Mộc được không, bây giờ nó quá kiêu căng rồi

Mai Hiểu Mộc bè bỉu cách nói của Mai Hiểu Lâm, nhưng không nói gì.

Hạ Tưởng lắc đầu:

– Xuất thân tốt, thế lực gia tộc lớn mạnh, cộng thêm điều kiện bản thân cũng không tồi, dáng vẻ cũng đẹp trai, có chút ngạo mạn thì cũng thường tình.

Nghe xong lời nói của Hạ Tưởng, Mai Hiểu Mộc hơi có chút tự đắc.

Nhưng Hạ Tưởng lại nói tiếp:

– Ai cũng có lòng tự trọng, cho dù quá tự trọng sẽ trở thành tự ti, nhưng vì ai cũng thích xem mình là trung tâm, xem những vật ngoài thân như là thứ để lên mặt. Thật ra, có rất nhiều con cháu đại gia tộc không cần phải ngạo mạn, ngạo mạn là sự thể hiện không có sức mạnh, giống như trên quan trường, từ cấp sở trở xuống có rất nhiều quan chức tự cao tự đại, nhưng từ cấp sở trở lên vì tự thân đã có thực lực hùng hậu, trên cơ bản đều dưỡng thành tính tình bình dị, gần gũi. Người có thân phận càng cao thì càng thể hiện ra vẻ hiền hòa. Hiền hòa không phải là hạ thấp thân phận. Ngược lại càng hiền hòa thì càng thể hiện rõ một người có học thức, có tố chất, có sức mạnh hay không.

Mai Hiểu Mộc mặt tái xanh, tức giận nhìn Hạ Tưởng, định phản bác nhưng lại không nói được lời nào.

Mai Hiểu Lâm hết sức vui mừng, cười đến đau bụng.

– Có gì mà vui vậy ?

Giọng Mai Thái Bình đột nhiên vang lên.

Hạ Tưởng quay lại nhìn, thấy Mai Thái Bình đang cầm ly rượu đứng ở phía sau, bên cạnh ông ta còn có hai người, một người Hạ Tưởng quen biết là Ngô Tài Giang, người kia cao hơn Ngô Tài Giang một tí, trạc 50 tuổi, cũng hơi mập, đeo một chiếc kính gọng đen, ánh mắt phía sau cặp kính đó khiến người khác cảm thấy có chút nghiêm khắc.

Hạ Tưởng có chút sợ, ánh mắt của người này sắc bén đến vậy, chẳng lẽ là do làm việc lâu năm trong Ủy ban Kỷ luật mà ra ?

Đúng là Hạ Tưởng đã đoán đúng.

Mai Thái Bình nhìn thấy Hạ Tưởng, khẽ gật đầu nói:

– Nào Tiểu Hạ, xin giới thiệu, Phó Viễn Chí Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật trung ương.

Sau đó lại chỉ tay về phía Ngô Tài Giang:

– Anh ta thì không cần giới thiệu rồi chứ ?

Nói là không cần giới thiệu nhưng đã nói ra thân phận của y.

– Ngô Tài Giang, Thứ trưởng bộ Giáo dục.

Phó Viễn Chí hẳn là người nhà họ Phó, Hạ Tưởng liền cung kính cười, chờ Phó Viễn Chí chủ động đưa tay ra. Phó chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật Trung ương nếu không kiêm nhiệm chức Trưởng phòng Thư ký, cũng là cán bộ tương đương cấp Bộ trưởng, nhưng Mai Thái Bình không cố tình nói ra. Cấp bậc của Phó Viễn Chí cũng ngang với Chủ tịch tỉnh của tỉnh Yến, so về cấp bậc thì cao hơn Mai Thái Bình và Ngô Tài Giang một bậc.

Phó Viễn Chí chần chừ, mới từ từ đưa tay ra, nói:

– Hạ Tưởng, tôi có nghe Tài Giang và Thái Bình nói đến cậu, nói cậu là một chàng thanh niên có chí tiến thủ có tinh thần năng nổ. Là người trẻ tuổi có chí tiến thủ và tính năng nổ là việc tốt, nhưng tốt nhất là phải biết nắm giữ một hướng. Có chí tiến thủ là vì tuổi trẻ, mà tính năng nổ cần phải có trí tuệ.

Lời nói của Phó Viễn Chí có hàm ý khác, Hạ Tưởng sợ là có liên quan đến việc mình tiếp cận nhà họ Mai và nhà họ Khâu, ông ta đối với mình không có ấn tượng tốt. Tuy ngoài mặt nhà họ Phó và nhà họ Ngô bất hòa, quan hệ với nhà họ Mai cung bình thường, nhưng cũng đến tham gia hôn lễ nhà họ Khâu, lại đi chung với Ngô Tài Giang và Mai Thái Bình, sự việc nhìn từ bề ngoài, mọi người phải duy trì vẻ chung sống hòa bình.

Những xích mích giữa những gia tộc lớn, Hạ Tưởng không muốn đặt mình vào đó. Nhưng mọi việc đều không như mong muốn, vì hắn đang làm việc ở Tỉnh ủy, thường tiếp cận với Mai Thái Bình, cũng vì mối quan hệ với Liên Nhược Hạm, cũng có thể vì qua lại với Ngô Tài Giang, và còn cùng Khâu Tự Phong hợp tác làm việc. Mối quan hệ với nhà họ Khâu tuy không thể nói là tốt, nhưng cũng không tệ. Như vậy, Phó Viễn Chí không có thiện cảm với mình thì cũng là chuyện thường tình.

Hạ Tưởng kính cẩn trả lời:

– Cám ơn Phó chủ nhiệm Phó đã dạy bảo, sau khi về tôi sẽ xem như là lời răn, nhớ kỹ trong lòng.

Ngô Tài Giang ở phía sau Phó Viễn Chí cười không ngừng, nhìn Hạ Tưởng khẽ gật đầu.

Phó Viễn Chí không tỏ thái độ gì, cũng không để ý lời nói của Hạ Tưởng có hàm ý gì, quay người sang chào Mai Hiểu Lâm. Hạ Tưởng bước đến nói với Ngô Tài Giang:

– Xin chào, Thứ trưởng Ngô.

Ngô Tài Giang cũng không biết có ý muốn nói cho ai nghe, thân thiết vỗ nhẹ vào vai Hạ Tưởng.

– Làm gì mà kêu Thứ trưởng Ngô, nghe xa lạ quá, gọi chú Ngô là được rồi. Nhược Hạm cũng đã về rồi, nó đang ở nhà, cậu có muốn qua thăm nó không ?

Cha của Liên Nhược Hạm cũng ở thủ đô, Hạ Tưởng nghĩ cũng nên miễn đi, chỉ sợ Ngô Tài Giang cũng đã đoán được hắn đưa Liên Nhược Hạm về thủ đô, lời nói lúc nãy chỉ cố ý nói ra thôi, nên cười nói:

– Buổi tối cháu đã có hẹn với Tự Phong, sợ là không có thời gian, không dám làm phiền.

– Ngày mai cậu ở lại thủ đô thêm một ngày, tôi có việc muốn bàn với cậu.

Ngô Tài Giang ở trước mặt Phó Viễn Chí và Mai Thái Bình, cố tình thể hiện mối quan hệ thân thiết của mình với Hạ Tưởng.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây