Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 82

Liên Nhược Hạm giận dỗi gật đầu:

– Bà ta đã nói là không về, ai ngờ tự dưng đổi ý muốn về, thật tức quá, em không muốn gặp bà ta

Hạ Tưởng không nghĩ ra lời nào hay hơn để an ủi cô ấy, liền nói:

– Nên cảm thông cho cha mẹ của em một tí, có lẽ ba mẹ em xa nhau cũng là một việc tốt, đối với hai người họ cũng là một sự giải thoát. Mọi việc trên đời, cũng như con người ta uống nước vậy, nóng hay lạnh chỉ có mình biết. Mình cảm thấy nước quá nóng, nhưng đối với người khác có lẽ là vừa uống, cho nên đừng đem nhận định của mình ra để quyết định hạnh phúc của người khác.

Thấy Liên Nhược Hạm có chút đồng ý, Hạ Tưởng lại nói:

– Bất kể thế nào, mẹ kế của em ở bên cạnh chăm sóc ba của em nhiều năm như vậy không phải chuyện dễ. Mẹ ruột của em có tốt đến mấy cũng không thấy bà ấy chủ động liên lạc với em. Nếu bà ấy thật lòng quan tâm đến em, sẽ chẳng đến mức không thèm để ý đến em một tí nào như vậy đúng không ?

– Đừng có nói nữa.

Liên Nhược Hạm đẩy Hạ Tưởng một cái, sau đó cúi xuống khóc rưng rức.

Hạ Tưởng lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng Liên Nhược Hạm khóc nức nở.

Chiếc xe phóng nhanh trên đường cao tốc, Hạ Tưởng cũng không dừng xe lại, đưa một cánh tay vỗ nhẹ vào vai Liên Nhược Hạm, an ủi cô ấy nói:

– Đừng đau lòng, chẳng phải bây giờ em còn có anh sao ? Không lâu sau còn có con của chính mình nữa. Em không chỉ có một mình, ở trên đời này còn có rất nhiều người quan tâm và bảo vệ em, có anh, có con của chúng ta, còn có cô bé Lê nữa.

Liên Nhược Hạm cũng dần ngưng khóc, thấy Hạ Tưởng đang nhìn cô ấy, liền quay mặt đi:

– Không được nhìn, không được nhìn em khóc, chắc là rất xấu.

Bất cứ người con gái nào cũng không muốn người mình yêu nhìn thấy vẻ mặt xấu của mình, Hạ Tưởng liền cười, cũng nghe lời không nhìn cô ấy nữa. Lát sau, Liên Nhược Hạm từ khóc chuyển sang cười:

– Được rồi, em không sao, không nghĩ đến họ nữa, đến thủ đô gặp họ, bỏ qua những chuyện trước đây, chuyện sau này thì tính sau. Dù gì bây giờ em đã có anh có con rồi, cho dù sau này không có anh, con của em mãi mãi là máu thịt của em, mãi mãi sẽ không rời xa em.

– Anh cũng sẽ như vậy.

Hạ Tưởng nắm chặt tay của Liên Nhược Hạm

Liên Nhược Hạm kiên cường và tự lập, nhưng cô ấy cũng là một cô gái, vì chính mình cô ấy đã phải chịu nhiều thiệt thòi, phải hy sinh rất nhiều, mình không thể cho cô ấy một danh nghĩa hôn nhân, ít nhất trong khả năng của mình cũng phải chăm sóc cô ấy cả đời

– Anh có làm được hay không em không cần biết, nếu để em phát hiện anh lăng nhăng, em sẽ rời xa anh không chút do dự

Liên Nhược Ham nhìn thẳng vào mắt Hạ Tưởng

– Em sẽ không mềm lòng như cô bé Lê đâu, không tin anh cứ thử xem

– Anh sẽ không lăng nhăng, và sẽ không thử lăng nhăng, em cứ yên tâm, cả đời này chỉ có em và cô bé Lê là đủ rồi

Lúc Hạ Tưởng nói dối, mắt cũng không chớp, nói xong tỏ vẻ như không có chuyện gì

Không có cách nào khác, quen biết Tiếu Giai còn sớm hơn cả Tào Thù Lê và Liên Nhược Hạm. Mọi việc trên đời đều không đơn giản như đếm một hai ba. Lúc mới bắt đầu với Tiếu Giai tình cảm chưa được sâu nặng, sau vài năm, cũng có một thứ tình cảm khó có thể dứt bỏ. Ngay cả bạn bè bình thường sau khi quen vài năm cũng có tình bằng hữu, huống chi là tình yêu nam nữ ?

Hơn nữa Tiếu Giai đối với hắn cũng là thật lòng.

Lúc tết hắn đã vài lần gọi điện cho Tiếu Giai. Trước tết cô ấy có đi Hải Nam một chuyến, thứ nhất là đi nghỉ, thứ hai là khảo sát thị trường bất động sản ở Hải Nam. Tuy bây giờ Tiếu Giai đã là tổng giám đốc của công ty, nhưng trước khi ra quyết định trọng đại, luôn phải xin ý kiến của Hạ Tưởng. Bây giờ cô ấy có một nữ trợ lý, thường xuyên cùng cô ấy chạy ngược chạy xuôi, cũng đồng thời chăm sóc cuộc sống của cô. Nhưng Tiếu Giai rất có ý thức bản thân, và cũng rất độc lập, không cần người khác chăm sóc.

Sau tết, Tiếu Giai trở lại thủ đô.

Duy chỉ có một chỗ Hạ Tưởng cảm thấy có lỗi với cô ấy là, cô ấy vẫn luôn muốn có một đứa con, nhưng hắn không đồng ý, không phải vì sợ vướng bận, cũng không phải sợ cô ấy có ý đồ khác, mà là cảm thấy chưa tới lúc.

Cứ chờ thêm cũng tốt, bây giờ cô ấy cũng còn trẻ, nếu chẳng may Tào Thù Lê lại có thai, một lúc sẽ có ba đứa con, hắn sẽ trở thành cái máy sinh dục. Cho dù việc nuôi những đứa trẻ không thành vấn đề, mỗi người mẹ của chúng đều có khả năng để chúng lớn lên trong hoàn cảnh tốt nhất, nhưng Hạ Tưởng vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.

Dọc đường đi, hắn đã cùng Liên Nhược Hạm trò chuyện rất nhiều. Có lúc cô ấy kể chuyện ba mẹ cãi nhau khi mình còn nhỏ, có lúc lại nói không biết mẹ ruột của mình đang ở đâu của nước Mỹ, và còn nói thật ra mẹ kế của cô ấy cũng không hung dữ, có lúc cũng rất nuông chiều cô, chỉ là trước giờ cô không thể nào chấp nhận bà ấy.

Cuộc sống có rất nhiều việc không biết phải làm sao, cho dù là dân thường, hay là gia đình dòng tộc

Đến thủ đô, Hạ Tưởng để Liên Nhược Hạm xuống xe ở cổng Đông Trực, nhìn thấy một chiếc ô tô dài sang trọng rước cô ấy đi thì mới yên tâm gọi điện cho Khâu Tự Phong.

Khâu Tự Phong rất vui khi nhận được điện thoại của Hạ Tưởng, tỏ ý muốn đích thân đến rước Hạ Tưởng, Hạ Tưởng liền khéo léo từ chối. Cho dù Khâu Tự Phong là thật tâm hay giả ý, ít nhất là lịch sự như vậy, cũng khiến hắn cảm thấy được coi trọng, như vậy cũng đủ rồi.

Hôn lễ của Khâu Tự Phong được tổ chức ở khách sạn Vương Phủ nổi tiếng, ở gần giếng Vương Phủ, rất dễ tìm, Hạ Tưởng lái xe không đến nửa tiếng thì đến nơi, vừa lúc còn kịp nghi thức lúc 12 giờ.

Cô dâu, chú rể đã tiến vào đại sảnh, Hạ Tưởng liền xuôi theo dòng người, đi vào lễ đường, thấy Khâu Tự Phong trang phục chỉnh tề, vẻ mặt tươi cười, cô dâu cạnh bên với váy áo trắng tinh, trang nhã quý phái, mặt tròn mắt hạnh, cũng có dáng vẻ cao sang.

Được người dẫn chương trình dẫn dắt, Hạ Tưởng ngồi vào bàn tiệc, cùng mọi người vỗ tay chúc phúc cho cô dâu chú rể

Thủ đô và thành phố Yến rất gần nhau, mọi nghi thức hôn lễ đều gần giống nhau. Sau khi hoàn tất nghi lễ, Khâu Tự Phong dắt theo cô dâu đi mời rượu, lúc mời đến bàn Hạ Tưởng, anh ta vỗ vỗ vai Hạ Tưởng, nói nhỏ:

– Buổi tối chúng ta tụ họp với nhau, bây giờ phải giải quyết xong chuyện này đã.

Hạ Tưởng gật đầu mỉm cười, tỏ vẻ đồng ý.

Trở lại bàn tiệc, Hạ Tưởng mới để ý hắn trùng hợp chọn ngồi vào bàn tiệc có một cậu nhóc mà mình quen biết !

Chính là lần trước cùng đi với Mai Hiểu Lâm đến thủ đô, ở khách sạn Đông Lai Thuận gặp được tên nhóc cố ý gây sự. Tên nhóc cũng đã nhận ra Hạ Tưởng, nhìn hắn với ánh mắt giận dữ.

Hạ Tưởng nhìn y mỉm cười, chủ động chào hỏi, nói:

– Cậu là khách mời của nhà gái hả ?

Cậu nhóc sửng sờ, không ngờ Hạ Tưởng niềm nở đón chào, nên cũng gật đầu nói:

– Đúng vậy, anh là khách mời phía nhà trai hả ?

Hạ Tưởng gật đầu, đưa tay ra:

– Hân hạnh, hân hạnh, chưa thỉnh giáo ?

Cậu nhóc như choáng trước sự nhiệt tình của Hạ Tưởng, cũng đưa tay ra bắt tay với Hạ Tưởng:

– Tôi tên là Phí Vương rất hân hạnh, phải rồi, anh tên là Hạ Tưởng, đúng không ?

Hạ Tưởng đổ mồ hôi, đã một năm trôi qua, đối phương vẫn còn nhớ tên mình, xem ra lúc đó mình đã rất nóng giận

Sau khi bắt tay, Phí Vương cảm thấy không bình thường, liền bỏ tay Hạ Tưởng ra, lạnh lùng nói:

– Hạ Tưởng, hình như món nợ của chúng ta vẫn chưa giải quyết xong, anh tính sao đây ?

– Không tính sao cả.

Hạ Tưởng hời hợt nói:

– Cậu có nợ phải tính thì tìm người đánh cậu mà tính, tôi và cậu lúc đó đã tính xong hết rồi. Nếu cậu còn cảm thấy không phục, thì hãy chờ hôn lễ kết thúc rồi tính tiếp, bây giờ là ngày vui trọng đại của người khác, phải lịch sự một chút có được không ?

Hạ Tưởng vừa dứt lời, một cô gái ngồi kế bên cậu nhóc với dáng vẻ tao nhã, và có chút dáng vẻ lai tây liền chen vào nói:

– Phí Vương, cậu làm ơn có trình độ chút được không ? Cũng không xem là ở trường hợp nào, dựa vào khả năng của cậu, lại muốn bị người khác trừng trị nữa phải không ?

Giọng nói của cô gái hơi khàn khàn. Khiến người nghe có sự cuốn hút khác lạ, gần giống với giọng của Vệ Tân, Hạ Tưởng không thể kìm lòng nhìn cô gái một cái.

Cô gái mặc một chiếc áo lông dài, trên cổ có một sợi dây chuyền, phía dưới có chiếc mặt bằng ngọc thạch, miếng ngọc nằm ngày giữa đôi gò bồng đảo, rất thú vị. Gương mặt cô gái hơi dài, cằm rất nhọn, từ đôi mắt có thể thấy được chút vết tích con lai, nhưng cũng không quá rõ ràng, dễ nhận thấy là có mang một phần tư dòng máu nước ngoài, nhưng sắc mặt cô gái hơi tái nhợt, dường như tình hình sức khỏe không được tốt cho lắm.

Cô gái thấy Hạ Tưởng nhìn mình, thản nhiên cười với Hạ Tưởng, trông như rất lễ phép, nhưng khi mở lời lại rất lạnh lùng:

– Không phải tôi đang giúp anh, chỉ là không quen thấy Phí Vương như vậy mà thôi, đừng suy nghĩ nhiều.

Hạ Tưởng lắc đầu cười, không nói lời nào, Phí Vương như tìm được lý do cùng chung mối thù, nói với Hạ Tưởng:

– Biết cô ta là ai không ? Cô ấy tên Cổ Ngọc, mọi người gọi là Cổ công chúa. Công chúa ở đây không phải nói cô ấy đẹp như công chúa, mà là nói cô ấy cổ xưa như công chúa, khiến người khác không cảm thấy được sức sống.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây