Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 81

– Đúng rồi, thành phố Đan Thành nổi tiếng là quê hương của các câu thành ngữ, chỉ tiếc là, có nhiều người biết những câu thành ngữ quen thuộc đều bắt nguồn từ Đan Thành, nếu có thể đem hơn 200 câu chuyện thành ngữ bày ra cho mọi người xem, để người đời hiểu được quá khứ huy hoàng của Đan Thành, không chỉ là một nguồn tài nguyên rất lớn để tuyên truyền, mà còn có lợi cho việc nâng cao diện mạo và đưa kinh tế của thành phố Đan Thành phát triển hơn. Đồng thời, dùng du lịch văn hóa làm điểm để bắt tay vào mở rộng nguồn tài nguyên du lịch của thành phố Đan thành cũng là một sáng kiến rất hay

Đan Sĩ Kỳ sửng sốt một lúc, bỗng nhiên thở dài một tiếng:

– Tiểu Hạ, tôi đảm nhiệm chức thị trưởng thành phố Đan Thành nhiều năm, chưa từng phát hiện điểm sáng du lịch của thành phố Đan Thành nằm ở thành ngữ, thật hổ thẹn. Tôi cũng từng nghĩ đến du lịch văn hóa, nhưng vẫn chưa hình thành, cũng chưa có phương án cụ thể, lời nói của cậu như làm tôi tỉnh mộng. Thành ngữ là một nguồn tài nguyên vô hình, thành ngữ nghe nhiều nên thuộc là một loại văn hóa xâm nhiễm, nhưng tôi chưa từng nghĩ những loại hình văn hóa này là tài sản quý giá

Đan Sĩ Kỳ khẽ lắc đầu, có thể thấy lời nói của ông ta là thật lòng.

Vương Tiếu Mẫn không cảm thấy tiếc, ngược lại, có một chút vui mừng và hài lòng, ông ta xúc động nói:

– Từ đầu tôi đã nói với Sĩ Kỳ, ông quen biết Tiểu Hạ mà không cùng y thảo luận hướng phát triển của thành phố Đan Thành là đánh mất cơ hội tốt. Lúc đó ông ta còn không tin, cho rằng tuy cậu đã đạt được nhiều thành tích nhưng chưa chắc có cái nhìn bao quát, Sĩ Kỳ, bây giờ ông nói sao đây ?

– Bây giờ đang tôi muốn điều Tiểu Hạ đến làm phó thị trưởng

Đan Sĩ Kỳ cười ha hả và nói đùa

– Để một nhân tài ở phòng Thông tin, thật đúng là không biết trọng nhân tài

– Tôi lại không nghĩ như vậy

Vương Tiếu Mẫn khoát tay, vẻ mặt chắc chắn nói:

– Phòng Thông tin dường như là một phòng ban rảnh rỗi, nhưng bình thường rất nhiều tài liệu và tin tức của tỉnh ủy đều tập trung về phòng Thông tin, Tiểu Hạ đều phải xem qua, có thể học được rất nhiều lý luận và kiến thức. Hơn nữa ở trong tỉnh ủy có thể tiếp xúc được những quan chức lớn và những tin tức mà bình thường không thể tiếp xúc được, đứng cao nhìn được xa, đối với Tiểu Hạ chẳng phải là một trải nghiệm đáng giá sao ? Không cần nói gì khác, lúc nãy cậu ấy nói đến việc điều chỉnh kết cấu kinh tế, và cú điện thoại của phó thủ tướng Hà, nếu cậu ấy còn ở huyện thì chắc chắn không thể nghe được tin tức mà đưa ra hướng đi trong tương lai

Vương Tiếu Mẫn nhìn chằm chằm vào mắt của Hạ Tưởng, và nói:

– Tiểu Hạ, phải tin vào phán đoán của chính mình, phải làm tốt mỗi công việc, nhớ là, trải nghiệm cũng là của cải, phải xem cậu nhìn nhận vấn đề bằng góc độ nào thôi

Hạ Tưởng tỏ ra kính nể.

Vương Tiếu Mẫn như là đang khuyên hắn, nhưng thực tế như là đã chấp nhận những ý tưởng mà hắn vừa nói ? Hạ Tưởng đột nhiên cảm thấy, mối quan hệ của Vương Tiếu Mẫn và Trần Phong cũng không tệ, ông ta cũng không phải là một nhân vật đơn giản. Trông ông ta vẫn chưa đến 50 tuổi, có thể có hy vọng được vào làm chức phó tỉnh trước khi về hưu.

Hạ Tưởng cười ha hả:

– Cám ơn sự động viên của hai vị lãnh đạo, tôi sẽ ghi nhớ trong lòng, với lại hôm nay tôi đã quá chén rồi, nếu như lời nói lúc nãy có chỗ nào không phải, xin hai vị lãnh đạo đừng trách, tôi còn trẻ, nên cho phép tôi phạm một vài sai lầm nhỏ.

Đan Sĩ Kỳ vui vẻ cười:

– Cậu nghĩ tôi và Tiếu Mẫn nhỏ mọn vậy sao ? Được rồi, đừng có giả vờ, tôi và Tiếu Mẫn chủ động đến tìm cậu, cho dù cậu có nói nhảm chúng tôi cũng không trách cậu.

Vương Tiếu Mẫn cũng cười ha hả:

– Được rồi, được rồi, tôi và Sĩ Kỳ sẽ nhớ kỹ ý kiến của cậu, năm sau sẽ nghiêm túc nghiên cứu. Nếu đến lúc đó có sự tiến triển, sẽ có Hạ An kịp thời báo cho cậu biết. Đương nhiên là cậu cũng có thể trực tiếp gọi điện cho chúng tôi, để hiểu rõ tình hình cụ thể, nhưng tôi nghĩ cậu chỉ lo lôi kéo làm quen với lãnh đạo tỉnh thôi, đến lúc đó sẽ không để ý tới chúng tôi nữa, ha ha…

Vừa nói đùa không khí trở nên thoải mái hơn nhiều.

Lúc Đan Sĩ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn ra về, không cho nhiều người biết, lặng lẽ ra bằng cửa bên hông, là không muốn lại cùng mọi người chào hỏi. Hạ Tưởng cũng hiểu tâm trạng của họ, năm mới tết đến, muốn tìm một nơi yên tĩnh cũng không được, người ở trong quan trường, nhiều khi cũng thân bất do kỷ (không tự làm chủ được mình)

Về phần ý tưởng của hắn có thể thực thi hay không, Hạ Tưởng không muốn nghĩ nhiều, vì ý tưởng xây dựng đường sắt của nhà máy thép Đan Thành, hoàn toàn được chép lại từ cách làm của nhà máy thép Đan Thành trong tương lai, tin là cuối cùng cũng có thể thực thi, nhưng cụ thể có thể đi trước vài năm hay không, thì nằm ngoài khả năng của hắn. Nhưng ý tưởng du lịch văn hóa quê hương của thành ngữ hoàn toàn là sáng kiến của hắn, có bản quyền tuyệt đối

Dự tính một cách khả quan, có lý do để tin rằng Đan Sĩ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn sẽ cùng lúc thúc tiến cả hai ý tưởng. Quy hoạch lâu dài của nhà máy thép Đan Thành cần có lòng kiên nhẫn và thời gian, còn sáng kiến dùng thành ngữ để phát triển du lịch, nếu làm thích đáng, sẽ không cần phải bỏ ra quá nhiều phí tuyên truyền, mà lại đạt được hiệu quả gấp đôi

Hạ Tưởng nhận thấy, Đan Sĩ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn cũng đã động lòng, muốn làm việc gì đó cho quê nhà, hắn cũng cảm thấy vui mừng. Buổi tối, lại có bạn bè thân thuộc ở lại náo nhiệt một hồi. Có nhiều người cảm thấy bất ngờ trước việc Đan Sĩ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn đến dự lễ cưới của Hạ An, và còn rất ngưỡng mộ Hạ An. Hạ An rất vui, cảm thấy nở mày nở mặt. Hứa Ninh càng phục Hạ Tưởng sát đất. Tuy nói là bí thư Đan và thị trưởng Vương đến dự lễ cưới của Hạ An, nhưng hoàn toàn vì nể mặt Hạ Tưởng, nếu không vì sao lại ở trong phòng bí mật bàn bạc với Hạ Tưởng cả buổi ?

Hứa Ninh gọi một tiếng “Anh” rất ngọt, còn thân thiết hơn cả Hạ An gọi.

Hạ Thiên Thành và Trương Lan nghe nói Hạ An có hy vọng được làm thư ký của thị trưởng Vương, tỏ ra bất ngờ. Họ không phải là người trong quan trường nhưng cũng biết làm thư ký của lãnh đạo là người mà lãnh đạo tin tưởng nhất, làm thư ký của thị trưởng thì khỏi phải nói, chẳng phải ngày nào cũng được đi cùng với thị trưởng sao ? Và nghĩ lại Hạ Tưởng cũng bắt đầu từ một thư ký mới có được ngày hôm nay, hai người miệng vui mừng, dặn đi dặn lại Hạ An làm việc ở bên cạnh lãnh đạo, phải biết điều, tay chân phải nhanh lẹ, nói ít làm nhiều v.v…

Hạ An không ngừng dạ vâng. Với y mà nói, hôm nay niềm vui bất ngờ còn lớn hơn niềm vui kết hôn. Sự cảm kích của y đối với Hạ Tưởng không lời nào có thể diễn tả được, lại là anh ruột của mình, nên chỉ biết nhìn Hạ Tưởng cười không ngừng.

Hạ Tưởng cũng không nói gì nhiều, cũng tin Vương Tiếu Mẫn sẽ hết lòng đào tạo Hạ An, không cần hắn phải lo nghĩ.

Mùng hai tết, Hạ Tưởng cùng Tào Thù Lê trở lại thành phố Yến, vì mùng sáu tết hắn phải đến thủ đô tham gia tiệc cưới của Khâu Tự Phong, phải chừa ra ba ngày ở thành phố Yến để viếng thăm bạn bè chí cốt, và sắp xếp rất nhiều việc đã định sẵn, ví dụ như đến thăm hỏi vài vị lãnh đạo mừng tết ở trong viện dưỡng lão.

Chẳng mấy chốc là đến mùng sáu, vốn dĩ Tào Thù Lê cũng muốn cùng Hạ An đến thủ đô tham dự hôn lễ, nhưng Vương Vu Phân vì quá nhớ con, lại không muốn để Tào Thù Lê phải vất vả, nên ép cô ta ở lại.

Hạ Tưởng cũng không cố ép, đang muốn một mình lái xe về thủ đô, thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Liên Nhược Hạm.

Sau khi Hạ Tưởng trở về thành phố Yến, vốn muốn tranh thủ thời gian ở bên Liên Nhược Hạm một ngày, cô ấy đã nói là không về thủ đô nữa, lười cử động, có bầu bốn tháng, đã hơi thấy bụng rồi, nghĩ đến sự an toàn, không tiện đi xa.

– Em muốn quay về Bắc Kinh một chuyến.

Liên Nhược Hạm đột nhiên đổi ý khiến Hạ Tưởng cũng bất ngờ.

Hạ Tưởng khuyên cô ấy bỏ ý định, Liên Nhược Hạm không chịu.

– Em có chút nhớ ba, nghe nói bây giờ ông ấy ở Bắc Kinh, em muốn gặp ông ấy, anh đưa em đến Bắc Kinh là được rồi, những việc khác em sẽ tự sắp xếp, có được không ?

Hạ Tưởng không có lý do gì để phản đối. Tết là thời khắc cả nhà đoàn tụ, Liên Nhược Hạm lẻ loi một mình cũng đã khiến người khác thương tội nghiệp rồi. Hiếm khi thấy cô ấy lại nói thấy nhớ ba của mình, nghĩ đến thân thế của cô ấy, Hạ Tưởng cũng không khỏi chạnh lòng

Đến đón Liên Nhược Hạm, nhìn thấy cô ấy mặc một chiếc áo rộng, vừa vặn che hết bụng bầu, không nhìn kỹ sẽ không thấy rõ. Hạ Tưởng nghĩ lại cũng hơi lo, hỏi cô ấy:

– Gặp ba em rồi, nếu lỡ bị phát hiện em mang bầu thì làm sao ?

– Em còn không sợ, anh sợ cái gì ?

Liên Nhược Hạm như đang giận ai đó, giận dỗi ngồi vào xe

– Chạy đi.

Hạ Tưởng không nói gì, hắn biết rõ tính của Liên Nhược Hạm, cũng không dỗ dành cô ấy, liền lái xe lên đường cao tốc. Chẳng được bao lâu, Liên Nhược Hạm lại như muốn lấy lòng quay sang nói:

– Lúc nãy giận dỗi với anh, thật xin lỗi, anh đừng giận nha ?

– Anh không giận đâu, nghe nói tính tình của phụ nữ mang thai rất nóng nảy, anh có thể hiểu

Hạ Tưởng như đoán được điều gì đó, liền hỏi:

– Có phải mẹ kế của em cũng đến thủ đô không ?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây