Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 58

Thôi Hướng lắc lắc đầu:

– Bí thư Diệp, ngài hãy suy xét lại một chút. Hạ Tưởng vừa được điều đến Tỉnh ủy nay lại bị điều ngay đến Bộ Ngoại thương, hóa ra quyết định của Tỉnh ủy không có một chút quyền lực nào sao. Nếu truyền ra ngoài sẽ làm người ngoài có cái nhìn không tốt về tỉnh Yến. Dường như lời nói của Bộ Ngoại thương, Tỉnh ủy nhất định phải nghe vậy.

Diệp Thạch Sinh nhíu mày.

Thôi Hướng nói không phải không có lý. Vừa điều Hạ Tưởng từ huyện An đến, ngày đi làm đầu tiên đã nhận được công hàm thuyên chuyển công tác của Bộ Ngoại thương, không đến sớm một ngày cũng không đến muộn một ngày. Chắc là đã cố tình vào đúng ngày mà Hạ Tưởng vừa mới bước vào cửa Tỉnh ủy, chẳng hóa ra nói bước vào cửa của Tỉnh ủy Tỉnh Yến dễ như vậy nên bước chân ra ngoài cũng dễ như thế ?

Thật là không nể mặt Tỉnh ủy tỉnh Yến chút nào. Nếu chính là Hạ Tưởng ở sau lưng tìm người làm ra chuyện này, chẳng lẽ là hắn không muốn chỉ làm kẻ ngốc ở Tỉnh ủy tỉnh Yến ? Còn Bộ Ngoại thương cũng đúng là không chọn hôm khác lại gửi tới công hàm vào lúc này, nếu chậm lại vài ngay sẽ dễ giảm xóc hơn. Không ngờ Hạ Tưởng vừa lên đã gửi công hàm vậy, có phải tưởng Tỉnh ủy tỉnh Yến dễ bắt nạt lắm không ?

Đúng là tỉnh Yến ở trong nước không phải là một tỉnh lớn, càng không có một Bí thư Tỉnh ủy nằm trong Uỷ viên Bộ chính trị, nói trắng ra là ủy viên dự khuyết của bộ Chính trị cũng không phải. Mà ngay cả Bộ trưởng Bộ Ngoại thương Dịch Hướng Sư cũng không phải Ủy viên bộ Chính trị, mọi người cũng như vậy, ai cũng ở vị trí không cao không thấp, vậy mà không cần nói lời nào đã gửi tới công hàm thuyên chuyển công tác, tùy ý điều động người của tỉnh Yến.

Đừng nghĩ đó chỉ là một Trưởng phòng, ở trụ sở Tỉnh ủy, Trưởng phòng mới là lực lượng trung kiên nhất.

Thôi Hướng đã thành công khi dùng lời nói khơi dậy sự tức giận ở Diệp Thạch Sinh. Chủ yếu là Bộ Ngoại thương gửi công hàm tới rất trùng hợp về thời gian, quả thật là cố ý làm cho người ta thấy họ cố ý làm Tỉnh ủy có cảm giác khó chịu.

Thôi Hướng thấy Diệp Thạch Sinh tức giận, trong lòng mừng thầm, y biết y đã thành công một nửa.

Trong lòng Thôi Hướng biết rõ, y biết trước đây Diệp Thạch Sinh và Dịch Hướng Sư từng có xung đột. Hai người ở thủ đô cùng học tại trường Đảng trung ương, bởi vì khi thảo luận về chính sách đã xảy ra tranh chấp, tranh luận không ngớt. Trong thời gian học tập ở trường Đảng, tranh luận là chuyện bình thường, nhưng có lẽ giọng điệu của Dịch Hướng Sư rất hăng, Diệp Thạch Sinh lại không quen nhìn thái độ như vậy của Dịch Hướng Sư, hai người càng nói càng hăng, không ngờ lại lên đến mức chiến tranh lý luận.

Kết quả trải qua một phiên tranh luận, Diệp Thạch Sinh thất bại. Từ đó về sau ông ta đối với Dịch Hướng Sư tâm tư đầy khúc mắc. Cán bộ cũng là người, gặp được người tính cách đối lập với mình, sẽ cảm thấy đối phương thật đáng ghét. Thôi Hướng đã biết đây là chuyện từ trong quá khứ, mới mịt mờ đề xuất việc có thể Bộ Ngoại thương cậy thế chèn ép người khác, thật là đã thành công khi khơi ra sự tức giận của Diệp Thạch Sinh.

– Vậy anh tùy ý xử trí cho tốt.

Diệp Thạch Sinh tùy ý ném xuống một câu, cúi đầu nhìn lên văn kiện. Ý của ông ta đã rõ ràng, sẽ giả vờ như không biết việc này. Giao cho Thôi Hướng ra mặt xử lý cho tốt, dù sao y cũng là người được phân công quản lý cán bộ ở Tỉnh ủy.

Trở lại văn phòng, Thôi Hướng đưa công hàm thuyên chuyển công tác giao cho thư ký, nói:

– Gửi công văn trả lời cho Bộ Ngoại thương nói là đồng chí Hạ Tưởng đang quen việc ở văn phòng Tỉnh ủy, nhà lại ở tại thành phố Yến nên không muốn tới thủ đô. Tỉnh ủy cũng hy vọng đồng chí Hạ Tưởng ở lại công tác ở Tỉnh ủy, có thể cống hiến nhiều hơn nữa cho Tỉnh ủy.

Thôi Hướng coi như đã thành công trong việc ngăn cản hắn đi đường lớn tới thủ đô. Hạ Tưởng vẫn hoàn toàn không biết gì cả, hắn ngồi yên trong văn phòng Trưởng phòng một lúc lâu, xem đi xem lại các văn kiện đã nửa ngày, thấy đã đến trưa, vừa đúng 12 giờ, không thấy có ai đến báo cáo công tác, càng không có một Phó trưởng phòng nào tới để chính thức giới thiệu hắn với mọi người.

Quả thật từ trước tới giờ hắn rất khó khăn mới có được thời khắc thật sự yên lặng thế này. Thật đúng là hiếm thấy sự lạnh lẽo như vậy. Hạ Tưởng tự giễu mà cười, tốt xấu gì mình cũng là một Trưởng phòng mới nhậm chức, thế nào lại không có một người dưới quyền tới xum xoe ? Đã tới giờ cơm rồi, xem ra tự mình phải đến căng tin ăn cơm.

Cũng được, hộp cơm và phiếu cơm cũng đã được chuẩn bị tốt, nếu không Hạ Tưởng lại phải bỏ tiền của mình ra đi mua cơm, sẽ khiến các phòng ban khác chế giễu. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cứ lặng lẽ thế này có khi cũng rất tốt, có thể suy tính lợi ích một mình, ví dụ như bên trong hộp gấm Chủ tịch tỉnh Phạm tặng có thứ gì đó, như việc một người bí mật tặng khối điêu khắc trên đá Thọ Sơn.

Phạm Duệ Hằng đưa tới một hộp gấm, chờ khách mời đi rồi Hạ Tưởng mới nhớ tới để mở ra, vừa mở ra đã thấy không biết phải nên khóc hay nên cười, bên trong chỉ có một mảnh giấy trắng mỏng manh, trên tờ giấy trắng trống không, không có một chữ nào cả.

Vô Tự Thiên Thư ? Hạ Tưởng sau khi cười xong liền hỏi Tào Vĩnh Quốc thấy thế nào. Tào Vĩnh Quốc lắc đầu, nói là đoán không ra ý của Chủ tịch tỉnh Phạm. Nhưng hắn lại tưởng tượng ra, nói không chừng Chủ tịch tỉnh Phạm là muốn ám chỉ ở trước mặt Hạ Tưởng rằng, ông ta sẽ khiến Hạ Tưởng trở thành một tờ giấy trắng. Ý là, hắn có thể lựa chọn đứng về phía Chủ tịch tỉnh Phạm, chuyện trước kia coi như xóa bỏ, coi như không có chuyện gì đã xảy ra.

Hạ Tưởng cũng cười, một tấm giấy trắng hàm nghĩa chính là nếu hắn đồng ý, Phạm Duệ Hằng sẽ vui lòng để hắn cầm bút, hắn có thể tùy ý ở trên tờ giấy trắng vẽ ra một kế hoạch cho tương lai, đương nhiên điều kiện tiên quyết phải là một tờ giấy trắng hướng về Chủ tịch tỉnh Phạm.

Hạ Tưởng không có ý cất giữ hộp gấm, đem vứt xó.

Hộp gấm so sánh với khối đá Thọ Sơn đó mới chỉ là sự bắt nguồn làm cho người ta đau đầu. Đó không chỉ là một bức tượng vô giá, hơn nữa ngụ ý cũng rất sâu sắc, rốt cuộc là ai chứ ? Hạ Tưởng cũng là không biết là ai.

Vừa lúc hôm nay lại là ngày đầu tiên đi làm ở Tỉnh ủy. Có một số khó khăn nên thời gian không rảnh, Hạ Tưởng liền đem sự việc suy nghĩ một chút. Tuy nhiên vừa thấy đã 12 giờ, vẫn là mơ hồ không rõ đấy là bút tích của ai. Vấn đề là chính mình cũng không biết ai ở cao tầng quân đội cả ?

Nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa, hắn cười lắc đầu. Nghe thấy bên ngoài mọi người đều đã ra cửa đi ăn cơm, cũng đứng lên cân nhắc hay là chốc nữa nếu vãn người mới đi, hay là đi bây giờ ? Thôi để chốc nữa đi cũng tốt, có thể làm quen với môi trường xung quanh một chút.

Còn chưa đến cửa, đã chợt nghe thấy bên ngoài các âm thanh hỗn độn, bỗng nhiên lại biến thành một sự ồn ào, lại nghe từng đợt liên tiếp nịnh nọt kêu lên:

– Trưởng ban Mai.

– Chào Trưởng ban Mai.

– Trưởng ban Mai, ngài có khỏe không.

Chuyện gì vậy ? Hạ Tưởng còn sửng sốt chưa kịp có phản ứng gì, chợt nghe tiếng mở cửa vang lên, một người vội vàng bước tới, đi hai ba bước tới trước mặt, ôm và bắt tay Hạ Tưởng cười ha hả:

– Vừa mới một lúc mà đã 12 giờ rồi, nếu không tôi đã sớm tới đây tìm cậu tâm sự. Từ khi chia tay ở thủ đô, chúng ta còn chưa có dịp ngồi một chỗ nói chuyện nhiều, đúng rồi bây giờ thừa dịp trưa nay có thời gian, chúng ta cùng đi ăn cơm thảo luận một số vấn đề.

Đúng là Mai Thái Bình

Đường đường là một ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng ban Ban tổ chức cán bộ Mai Thái Bình mà vẻ mặt lại thân thiết tươi cười, nắm chặt tay Hạ Tưởng, giống như bạn tri kỷ đã nhiều năm không gặp, lại còn muốn cùng xuống lầu ăn cơm, khiến mọi người trợn mắt há hốc mồm ngay tại chỗ.

Mọi người nhìn nhau, có người theo Phó trưởng phòng Dương đi ra, truyền đạt lời nhắn của Phó trưởng phòng Dương nói là trước đó sẽ không có Phó chánh văn phòng tỉnh ủy nào tới chính thức giới thiệu, mọi người cứ giả bộ không biết là có chuyện gì.

Phó trưởng phòng Dương đã có lời nhắn như vậy, tất cả mọi người đều hiểu là đã có chuyện gì xảy ra. Chính là ở trên cố ý ra mặt với Trưởng phòng mới. Nếu ở trên đúng là có ý kiến đối với tân Trưởng phòng, mọi người ở dưới liền chế giễu. Dù sao tất cả mọi người đều có suy nghĩ như vậy, Trưởng phòng tuổi còn trẻ, làm thế nào khiến người ta khâm phục được ? Ở phòng Tin tức có ai mà không lớn tuổi hơn Hạ Tưởng chứ ? Trẻ nhất nhưng là 30 mà già nhất là hơn 50 tuổi, thế mà tất cả mọi người đều phải cung kính gọi hắn là Trưởng phòng, ngẫm lại đúng là không biết cảm giác thế nào nữa.

Vậy thì cứ để cho hắn làm Trưởng phòng, rồi thử nếm chút mùi vị của sự lạnh nhạt đi. Đừng tưởng rằng ở huyện tác oai tác quái, đi vào Tỉnh ủy còn muốn đùa giỡn người khác nữa ? Rất xin lỗi, Tỉnh ủy không thể so sánh với huyện, tất cả mọi người đều là gặp qua rồi quen mặt, làm một Trưởng phòng không được cấp trên yêu thích thật không dễ chịu chút nào.

Trưởng phòng mà không nắm được nhân sự, không nắm được tài chính, so với ủy viên thường vụ Huyện ủy, Phó chủ tịch thường trực huyện đầy quyền lực, quả thật là kém nhiều lắm, quả thật là cách biệt một trời một vực.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây