Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 51

Tống Triêu Độ cũng hiểu một chút về Phạm Duệ Hằng. Phạm Duệ Hằng sẽ không làm cái chuyện nhàm chán đó là phái người tới chỉ để xem ai tới dự hôn lễ. Thân là người đứng đầu tỉnh, ngay cả một thủ hạ tin tưởng cũng không có, chính là biểu hiện của việc không có năng lực. Hành động này của Phạm Duệ Hằng, chỉ sợ lại vừa nâng cao thể diện của Hạ, cũng lại muốn làm cho người khác phải suy nghĩ đến mê muội.

Ngay từ việc ông ta đưa tới hộp gấm đã làm người ta phải suy nghĩ đến mê muội, Hạ Tưởng chắc chắn sẽ không vô tri đến mức mở hộp gấm ra ngay tại chỗ. Nhìn Chủ tịch tỉnh đưa tới lễ vật, lại không được mở ra, khiến tất cả mọi người đều tò mò trong hộp gấm ấy có cái gì, muốn mượn vật trong hộp lễ vật để phán đoán xem rốt cuộc Chủ tịch tỉnh Phạm có dụng ý gì. Mà Hạ Tưởng lại không ngốc, biết cái gì nên nói cái gì không nên nói, mà càng không nói, càng làm sự nghi ngờ trong lòng mọi người ngày càng lớn. Lại càng có thể khiến người ta nghi ngờ, làm cho người ta không biết là mình đang nghĩ gì.

Chủ tịch tỉnh Phạm cũng không đơn giản, dùng một chiêu rất hay.

Hạ Tưởng lại không nghĩ giống như Tống Triêu Độ, trực giác mách bảo cho hắn rằng, Phạm Duệ Hằng làm việc này rất có thể đây mới chỉ là đòn gió mà thôi, muốn cho Thôi Hướng và Diệp Thạch Sinh nhìn thấy, làm cho bọn họ không hiểu được thái độ thật sự mà Chủ tịch tỉnh Phạm đối với mình là thế nào.

Mặc kệ là như thế nào, nghi ngờ không có căn cứ thì cứ nghi ngờ vô căn cứ đi, khó hiểu thì cứ khó hiểu đi. Hạ Tưởng vẫn nên cung kính mà tiếp nhận hộp quà, khách khí nói:

– Cảm ơn Chủ tịch tỉnh Phạm, cảm ơn thư ký Trương.

Nói không nhiều, chỉ điểm đến là thôi.

Trương Chất Tân cười ha hả, thân mật bắt tay mà vỗ vỗ vai Hạ Tưởng:

– Đừng khách khí, Chủ tịch tỉnh Phạm nói, nếu Tiểu Hạ khách khí thì đừng tặng quà cho cậu ta nữa, ha hả.

Lại là một ý không thể hiểu được, Hạ Tưởng không khỏi cười khổ, nhìn mọi người xung quanh đang có nhìn mình với ánh mắt thật phức tạp, nghi ngờ, nghĩ thầm rằng không thể không ngăn cái miệng của Trương Chất Tân lại được, nhưng chẳng lẽ không cho gã nói chuyện ? Hắn đành phải khách khí nói:

– Thư ký Trương đã ăn cơm chưa ? Tôi bảo khách sạn làm cho anh chút đồ ăn nhé, lát nữa tôi sẽ uống hai chén với anh, anh cũng đã vất vả rồi.

Trương Chất Tân khoát tay, rộng lượng nói:

– Không cần đâu, tôi chỉ thay lãnh đạo làm việc, còn phải vội trở về báo cáo kết quả công việc một chút. Tôi cũng không kịp chuẩn bị được quà gì cho cậu, vậy thì chúc cậu tiền đồ giống như gấm, gia đình hạnh phúc.

Tiền đồ giống như gấm ? Lại từ miệng Thư ký của Chủ tịch tỉnh nói ra, chắc chắn là có ý không bình thường. Lại nhìn thấy ánh mắt mọi người, chuyện này phức tạp không ít rồi. Hạ Tưởng liền âm thầm kêu khổ, hôm nay Trương Chất Tân đến hiển nhiên là có dụng ý khác. Đưa tặng hộp gấm rồi nói lời tốt lành, thật đúng là muốn nhét một cái đinh vào giữa hắn và mạng lưới quan hệ của hắn.

Mặc dù Hạ Tưởng tin tưởng, mặc kệ là Mã Vạn Chính hay là Tống Triêu Độ, hoặc là đám người Trần Phong, Hồ Tăng Chu, bọn họ cũng đủ sức phán đoán, cũng có thể đoán được dụng ý của Phạm Duệ Hằng, nhưng còn có rất nhiều người có quan hệ không thân thiết với mình, không hiểu rõ về mình, sẽ hoài nghi lập trường của mình, càng vì vậy mà tâm sẽ sinh những hiềm nghi với mình.

Nếu như vậy thật, thì chắc Phạm Duệ Hằng đã đạt được mục đích chính.

Tiễn Trương Chất Tân, Hạ Tưởng đi về phía Mã Vạn Chính và Tống Triêu Độ với ánh mắt bất đắc dĩ. Hai người nhìn Hạ Tưởng lắc đầu cười, nhẹ nhàng khoát tay áo. Hạ Tưởng biết, bọn họ nói với mình rằng đừng lo lắng, nên làm thế nào thì cứ làm như thế.

Hắn lại nhìn về đám người chỗ Trần Phong cười xin lỗi, Trần Phong đứng lên, đi đến bên cạnh Hạ Tưởng, nhỏ giọng nói:

– Tôi mới phát hiện, thực ra tỉnh Yến đúng là ngọa hổ tàng long, trình độ diễn kịch của Chủ tịch tỉnh Phạm so với tôi còn cao hơn một bậc. Ông ta không tự thân xuất mã đã đạt được hiệu quả mà tôi phải cố gắng mất nửa ngày.

Hạ Tưởng mỉm cười, lời nói của Trần Phong như cho hắn ăn một viên thuốc an thần. Ít nhất trong lòng hắn biết, những người có quan hệ thân thiết nhất với hắn sẽ không vì vậy mà tin mình sẽ đứng về phía Phạm Duệ Hằng.

Nếu Hạ Tưởng nông cạn như vậy thì không phải là Hạ Tưởng.

Hộp gấm được giao cho Phương Cách bảo quản, mặt trên còn có một cái khóa rất tinh xảo.

Tuy rằng trong lòng Phương Cách tò mò, cũng không dám mở ra ở ngay trước mặt mọi người.

Về cơ bản hôn lễ được cử hành hết sức thuận lợi, cuối cùng mọi người ra về. Bỗng nhiên có một bước chân ồn ào truyền đến, có một gã quân nhân rất cao ở dưới lầu chạy tới, gã đi tới trước mặt Hạ Tưởng, chào theo nghi thức quân đội một tiếng: “Xin chào” rồi hỏi:

– Xin hỏi anh có phải là đồng chí Hạ Tưởng không ?

Hạ Tưởng buồn bực, mình chưa bao giờ quen biết bộ đội, như thế nào lại có một quân nhân xuất hiện ? Hắn khẽ gật đầu, nói:

– Chính là tôi, xin hỏi có chuyện gì không ?

Quân nhân lấy tay chỉ xuống dưới lầu đáp:

– Thủ trưởng có lệnh, đặc biệt chuyển tới một món quà, mời anh kiểm tra và nhận.

Nói xong, cũng không chờ Hạ Tưởng tỏ thái độ gì, xoay người đi xuống lầu, chỉ chớp mắt đã chạy biến mất không thấy.

Hạ Tưởng sợ ngây người, ai là thủ trưởng ? Thế nào hôm nay lại có ý như vậy

Lúc này những người có quan hệ xa hơn một chút đã đi rồi, những người ở lại đều có mối quan hệ gần gũi. Trần Phong lại cảm thấy hứng thú:

– Đi, xem cái đó có gì lạ không.

Mã Vạn Chính, Tống Triêu Độ, Mai Thái Bình cùng với Hồ Tăng Chu, Vương Bằng Phi, Phương Tiến Giang theo sát sau đó, lần lượt xuống lầu.

Trong đại sảnh lầu một, ở giữa bày đặt một khối điêu khắc gốc cây cải trắng trong veo như nước. Trên cây có một chú ve cất giọng ca vàng. Mặt sau có một con bọ ngựa giơ cẳng tay cao lên, như đang chuẩn bị thưởng thức một món ăn ngon. Nhưng phía sau con bọ ngựa còn có con chim nhỏ đang giương cao cổ, nhìn thấy tất cả trước mắt, trong ánh mắt lại toát ra một sự tự tin.

Toàn bộ khối điêu khắc thì điểm sáng ở trên người con chim nhỏ. Bởi vì thần thái của nó rất thật, dáng vẻ rất viên mãn, nhất là ánh mắt nó như coi thường tất cả, trông rất sống động, làm cho người ta không kìm nổi phải đập bàn khen ngợi.

Mã Vạn Chính có nghiên cứu rất nhiều về đá quý, sợ hãi mà lên tiếng:

– Thật là một khoản lớn, đây chính là đá Thọ Sơn tốt nhất, chẳng những giá trị rất xa xỉ, là một vật phẩm tốt, ngàn dặm mới tìm được một, có tiền chưa chắc đã mua được. Tiểu Hạ, rốt cuộc là ai ngưỡng mộ cậu như vậy, ra tay như vậy dọa người?

Hạ Tưởng bất đắc dĩ cười, hai tay nhất quán:

– Cháu mà biết là ai thì cũng không có bộ dạng thế này. Việc này thật là có phần hơi cổ quái, cháu chưa bao giờ quen biết với người trong quân đội cả.

Từ lúc Mai Thái Bình tới đây cho tới nay, vẫn trầm mặc không nói, đột nhiên liền nói một câu:

– Có người mang lễ tới, tất có người muốn nhờ vả. Tiểu Hạ, cậu phải cẩn thận.

– Lễ vật nếu đã đưa đến, không nhận, cũng là không kính trọng người tặng quà.

Tống Triêu Độ cũng chen vào nói

– Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ chờ ở phía sau, đá Thọ Sơn tuy rằng quý báu, nhưng ngụ ý của bức điêu khắc này mới là vấn đề. Mọi người đoán, ai là con bọ ngựa, ai là chim sẻ ?

Thực ra mọi người vừa rồi cũng đã nghĩ tới điểm này, lại nghe Tống Triêu Độ phân tích, cũng hiểu quả thật có chút vấn đề. Lễ vật quý giá như thế, lại là bộ điêu khắc điển cổ bọ ngựa bắt ve, so với chiếc hộp gấm mà Chủ tịch tỉnh Phạm đưa thì ý tứ lộ rõ hơn gấp nhiều lần.

Người tặng lễ vật chắc cũng gần như tương đương nói với mọi người, ai là con ve cũng không quan trọng, quan trọng là… y mới là chim sẻ lớn nhất ở sau lưng.

Ở tỉnh Yến rốt cuộc có ai ở trong quân đội mà thâm hậu như vậy ? Tất cả mọi người đều trầm tư suy nghĩ, không cần nghĩ mọi người cũng biết, nếu có thể đưa ra một lễ vật quý như vậy, người đó không nhất định phải đang ở quân đội, khẳng định là một cán bộ cấp cao. Chỉ có điều quân khu trong phạm vi tỉnh Yến không phải là quân khu lớn, cho nên quân đội ở tỉnh Yến cũng có ảnh hưởng không lớn ở tỉnh.

Đương nhiên tỉnh Yến cũng nổi tiếng với bộ đội tên lửa, nhưng họ cũng không đóng quân tại thành phố Yến, bởi vì đặc thù tính chất của bọn họ là ở trong núi. Tất cả mọi người suy nghĩ mãi, lại càng không thể hiểu rõ.

Hạ Tưởng lắc lắc đầu:

– Nếu người ta đưa lễ vật đến, lại không để lại danh tính, mà cháu quả thật không biết là cao nhân phương nào, thôi quên đi, thứ tốt không thể lãng phí, cứ mang về nhà trước rồi nói sau.

Tất cả mọi người mỉm cười, Trần Phong giơ tay sờ soạng mấy chỗ nói:

– Tiểu Hạ, lần sau mà gặp được chủ nhân của lễ vật, nhớ phải bảo người đó cho tôi một khối đá Thọ Sơn để tôi thưởng thức.

Bí thư Trần lên đã tiếng, Hạ Tưởng chắc chắn phải nghe lệnh:

– Tuy nhiên có hai vấn đề khó khăn không nhỏ là. Một là chủ nhân giấu mặt, cháu quả thật không biết là ai, hai là sau khi người ấy lộ diện, cháu muốn đề nghị hắn làm, nếu hắn không làm, thì Bí thư Trần cũng đừng trách cháu không suy nghĩ.

– Không trách cậu không có suy nghĩ, cũng phải trách cậu không đủ mặt mũi khiến người ta nể.

Trần Phong mỉm cười.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây