Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 41

– Tự khen mình kìa… Không cần biết là con trai hay con gái, đều là con của một mình em thôi, có liên quan gì đến anh ?

Liên Nhược Hạm không nể tình véo Hạ Tưởng một cái.

Hạ Tưởng không chống đối lại, chỉ cười cười.

Hai người nói những lời tình tứ với nhau được một lúc, câu chuyện toàn xoay quanh chủ đề đứa bé ra đời và tương lai của nó như thế nào. Hạ Tưởng có ý đề cập đến miếng đất nhà máy thép và nhà máy thuốc thì Liên Nhược Hạm hững hờ, không có chút hứng thú bàn luận, dường như trên thế giới này không có gì quan trọng bằng đứa bé sắp ra đời, khiến Hạ Tưởng cảm thấy bất lực.

Thêm nửa ngày nữa trôi đi, Hạ Tưởng thấy Liên Nhược Hạm không đề cập đến chuyện hắn bị thương phải nằm viện thế nào, trong lòng cảm thấy tủi thân, nói:

– Em thay đổi tình cảm cũng quá nhanh chóng và triệt để quá, cũng không quan tâm xem anh bị nước cuốn đi thế nào ? Bị thương thế nào, rồi trị thương ra sao ? Em là vợ mà chẳng làm đủ chức trách gì cả.

– Bên cạnh anh không phải không có người chăm sóc, có bé Lê, có em Nhất Phàm, nghe nói còn có Nghiêm Tiểu Thì cũng muốn chăm sóc tận giường cơ, đâu đến lượt em hỏi han ân cần nữa, phải không ?

Vẻ mặt Liên Nhược Hạm đang cười đó, nhưng khi nói lại cắn chặt từng chữ, từng chữ.

Hạ Tưởng muốn chảy mồ hôi, vội nói:

– Bé Lê chăm sóc anh là việc hoàn toàn chính đáng, Nhất Phàm chỉ là hiếu kỳ, cô bé chỉ là đến làm loạn thôi. Còn về Nghiêm Tiểu Thì, hình như cô ta chưa nói yêu cầu được chăm sóc tận giường, em đừng có mà ăn nói linh tinh không có chứng cớ.

– Có thật là không đó ?

Mắt Liên Nhược Hạm chớp chớp.

Hạ Tưởng bị cô làm cho quay cuồng, dùng sức suy nghĩ. Nghiêm Tiểu Thì đúng là có đến thăm hắn, nhưng hình như chỉ có ngồi một lúc rồi đi. Lúc đó người ra vào nhiều, hắn cũng không nói chuyện riêng với cô ta, ở đâu ra mà nói là chăm sóc trên giường ? Lại thấy Liên Nhược Hạm đang rất cố gắng nén cười, hắn liền hiểu ra, cười:

– Còn muốn doạ nạt người nữa không ? Được, em nhớ đấy, càng học càng hư. Có phải đã bị tư tưởng tư lợi của chủ nghĩa đế quốc Mỹ ăn mòn rồi không ?

– Nào có đâu, người Mỹ mà muốn đục ruỗng em thì còn lâu ý.

Liên Nhược Hạm “hứ” một tiếng, sau đó cắn vào tai Hạ Tưởng, nói:

– Là bé Lê nói cho em biết đó. Cô ấy nói, để em giám sát anh chặt thêm một chút, không thì anh lại chạy linh tinh.

Hạ Tưởng không tránh được xấu hổ, chảy mồ hôi, có thật là mình xấu xa như vậy không ?

Không ngờ Liên Nhược Hạm nói ra một câu khiến hắn nhẹ lòng đi một chút:

– Ý của bé Lê thực ra là muốn nói, cô bé thấy rằng nếu so với em thì có thể anh sẽ nghe lời em hơn, để em giám sát anh, sau này không để anh làm những việc nguy hiểm như thế nữa. Anh phải biết rằng, anh không chỉ là một người cán bộ, anh còn là chồng của người khác, là con của bố mẹ. Sau này cũng là cha của những đứa trẻ, trách nhiệm của anh rất lớn.

Hạ Tưởng đã hiểu nỗi lòng của Liên Nhược Hạm và Tào Thù Lê, gật đầu thật mạnh:

– Anh hiểu rồi.

Ăn cơm trưa xong, Hạ Tưởng cùng Liên Nhược Hạm đi bộ một lúc, sau đó về phòng nghỉ trưa. Đợi cho Hạ Tưởng ngủ thật say, Liên Nhược Hạm khẽ tỉnh dậy, quay nghiêng người ngắm nhìn hắn, thì thào nói:

– Đừng trách em nhé, em cũng là vì muốn tốt cho anh. Anh không biết rằng chuyện xảy ra với anh đã làm người khác sợ đến thế nào. Nếu anh cứ xông lên đầu tiên như thế, thì em thà không để anh theo chính trị. Em muốn điều anh đến Bắc Kinh, đến một Ban yên lành ở đó một thời gian. Không phải là từng bước thăng chức sao ? Ở đâu thăng chức mà chẳng giống nhau là thăng ?

Trong vô tình, có vài cánh tay của vận mệnh đều đang hướng về Hạ Tưởng. Ngoài Liên Nhược Hạm âm thầm hành động ra, trong Tỉnh, việc sắp xếp vị trí của Hạ Tưởng cũng dậy lên nhiều tranh cãi.

Trong văn phòng Bí thư tỉnh uỷ, khói bay lượn lờ. Diệp Thạch Sinh và Thôi Hướng ngồi đối diện nhau, hai người không nói chuyện, chỉ là không ngừng hút thuốc.

Ngay tại vừa rồi, Thôi Hướng đột nhiên tìm đến Diệp Thạch Sinh, đề xuất Hạ Tưởng Phó chủ tịch thường trực huyện An làm việc chăm chỉ, năng lực xuất sắc, đảm nhiệm chức Phó chủ tịch huyện An gần hai năm nay, lập được không ít thành tích. Vừa đúng lúc Trưởng phòng tin tức của Văn phòng Tỉnh uỷ về hưu, Thôi Hướng có ý điều Hạ Tưởng đảm nhận vị trên thay thế cho Trưởng phòng sắp về hưu, đề bạt lên cấp Cục trưởng.

Diệp Thạch Sinh nghe xong phản ứng đầu tiên là, Thôi Hướng thò tay ra quá dài rồi, đường đường là Phó Bí thư tỉnh uỷ, đến vị trí Trưởng phòng của văn phòng tỉnh ủy cũng nhắm lấy, có phải hơi nhàn rỗi quá không ?

Nghĩ lại lại thấy không đúng, Hạ Tưởng nhiều nhất đợi thêm một năm rưỡi nữa thì có khả năng sẽ được đề bạt lên chức Chủ tịch huyện. Trong lúc thời cơ tốt như vậy ai lại mong muốn đến phòng Tin tức Văn phòng tỉnh uỷ làm trưởng phòng ? Rõ là từ cục Phó được thăng lên cấp Cục Trưởng, nhưng thực tế thì lại từ Phó chủ tịch huyện, có quyền lực thực sự lại bị đề bạt đến bộ phận nhàn rỗi, giống như kiểu rõ ràng được lên chức nhưng bên trong lại bị hạ bệ.

Thôi Hướng đang muốn trị Hạ Tưởng ?

Diệp Thạch Sinh có ấn tượng bình thường với Hạ Tưởng, chỉ hơi đố kỵ mạng lưới quan hệ rộng trong thành phố và Tỉnh của hắn, cộng thêm lời nói của Cao Thành Tùng đã để lại ám ảnh trong lòng y, thế nhưng y vẫn không coi Hạ Tưởng là đối tượng đáng uy hiếp. Việc Thôi Hướng gấp rút nhảy ra, trực tiếp đề xuất với y về việc sắp xếp vị trí cho Hạ Tưởng rốt cục là mang ý đồ gì ? Là hắn ta đã biến Hạ Tưởng thành người của mình để đến thăm dò y ? Hay là mượn cơ hội đến sờ nắn y, xem y có đủ khả năng tạo dựng uy quyền của một Bí thư tỉnh uỷ.

Diệp Thạch Sinh không tỏ ý kiến, đáp lại một câu:

– Sắp xếp như vậy hình như không được thoả đáng mấy.

Sau đó hai người bắt đầu không ngừng ngồi hút thuốc.

Việc Hạ Tưởng bị thương phải nằm viện có Trần Phong và Hồ Tăng Chu cùng nhau đến thăm, Diệp Thạch Sinh biết. Cao Tấn Chu ở trên tỉnh và Tống Triều Độ cũng xuất hiện tại phòng bệnh của hắn, trong lòng y cũng đủ rõ, y hơi thất kinh trước mạng lưới quan hệ của Hạ Tưởng. Tuy từng có suy nghĩ trị hắn ta, nhưng cũng chỉ là nghĩ tìm cơ hội nào đó thích hợp điều Hạ Tưởng rời xa thành phố Yến, điều đến huyện khác làm Chủ tịch huyện mà thôi.

Chỉ là Diệp Thạch Sinh không ngờ tới, ý muốn của Thôi Hướng muốn động đến Hạ Tưởng còn mạnh hơn cả y. Với lại đề nghị của y đã thể hiện rõ muốn diệt con đường tiền đồ chính trị của Hạ Tưởng. Điều đến Văn phòng tỉnh uỷ xong, cho dù là làm một nhiệm kỳ trưởng phòng, lần tới sẽ đường hoàng thăng lên chức Phó giám đốc Sở, đảm nhiệm một nhiệm kỳ Phó chánh văn phòng Tỉnh uỷ, sau đó từ từ tích luỹ kinh nghiệm, lai lịch, đến lúc thăng lên Giám đốc Sở, trên cơ bản sẽ đảm nhiệm chức Giám đốc một Sở trực thuộc Tỉnh hoặc Bí thư đảng tổ. Cứ chậm rãi như vậy chặt đứt con đường chính trị bắt đầu từ địa phương của Hạ Tưởng.

Nếu không bắt đầu từ địa phương được thăng chức dần dần theo từng bước thì rất khó tuân theo trình tự bình thường, từ Thị trưởng đến Bí thư Thành uỷ, rồi đến Phó chủ tịch tỉnh, từng bước bước lên vị trí cao. Trên cơ bản có thể nói, hướng đi mà Thôi Hướng vạch ra chính là có ý muốn huỷ diệt Hạ Tưởng.

Đối với tiền đồ của Hạ Tưởng, Diệp Thạch Sinh không để tâm đến lắm, y chỉ quan tâm đến dụng ý thật sự trong hành động này của Thôi Hướng, là thử thăm dò cái đáy cuối cùng của y, hay chỉ đơn thuần là gây khó dễ cho Hạ Tưởng.

Diệp Thạch Sinh luôn hoài nghi ý đồ của Thôi Hướng, luôn cảm thấy Thôi Hướng có thể cho Hạ Tưởng là người mình, nên muốn lấy Hạ Tưởng làm hòn đá kê chân, đến thăm dò y, sờ mó dây chốt của y.

Tính cách Diệp Thạch Sinh không cứng rắn, chính là vì Cao Thành Tùng mà ra. Y làm Chủ tịch tỉnh ở Tỉnh Yến mà luôn phải chịu sự uất nghẹn. Bây giờ khó khăn lắm mới thoát khỏi cái bóng của Cao Thành Tùng thì lại nhảy ra một Phó bí thư có ý đồ đoạt ban đoạt quyền rõ như ban ngày. Và còn có thêm một tên Chủ tịch tỉnh Phạm Duệ Hằng luôn luôn ở bên quan sát chăm chú. Y bỗng nhiên thấy tình cảnh trước mắt của mình chẳng khá hơn so với thời kỳ dưới trướng của Cao Thành Tùng chút nào.

Trong lòng Diệp Thạch Sinh bỗng nhiên nổi lên sự tức giận.

– Tôi thấy không thích hợp lắm, việc này tuy rằng sự suy xét của Tỉnh uỷ là xuất phát từ toàn diện, nhưng cũng phải trưng cầu ý kiến của Thành uỷ thành phố Yến.

Diệp Thạch Sinh trầm tư một lúc, đem bóng vứt qua bên Thành uỷ thành phố. Y biết, Bí thư Thành uỷ Trần Phong sẽ hết sức bảo vệ và ủng hộ Hạ Tưởng, chắc chắn sẽ không đồng ý với đề xuất của Thôi Hướng.

Thôi Hướng nghe xong trong lòng thầm chửi, lão hồ ly này, vừa nhát gan vừa không có trách nhiệm, lại dám lấy Trần Phong ra hù doạ ? Trần Phong đúng là Uỷ viên thường vụ Tỉnh uỷ, nhưng một mình ông ta cũng không thể bao bọc được cho Hạ Tưởng.

– Tỉnh uỷ mà muốn điều động một Phó chủ tịch huyện, chỉ cần nói với Thành uỷ một tiếng là được rồi, lại còn phải trưng cầu ý kiến của bọn họ sao ? Lẽ nào Tỉnh uỷ không có cái quyền điều động bất cứ Phó chủ tịch huyện nào trong phạm vi nội Tỉnh nữa ?

Thôi Hướng ôn hoà hỏi lại.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây