Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 39

Hạ Tưởng nằm viện hơn một tuần, đường Sơn Thuỷ đẩy nhanh chín kilômét, cộng thêm mấy kilômét hoàn thành trước đó, nếu có thêm cùng đoạn thời gian như vậy thì có thể hoàn kết nối lại với huyện Cảnh rồi. Thời gian thi công nhanh hơn so với dự tính vừa tròn một tháng.

Tấm gương về sức mạnh là vô cùng, quả nhiên là như vậy.

Khiến cho Hạ Tưởng cảm động nhất chính là trong thời gian nằm viện không chỉ có tất cả bạn bè đến thăm hắn, Tào Thù Lê cũng rất tận tâm chăm sóc hắn, mặc cho mệt mỏi không oán lấy một câu. Khiến hắn vui mừng nhất chính là cô bé không vì chuyện xả thân cứu người chỉ trích hắn câu nào, cũng không hỏi chi tiết lúc xảy ra chuyện, giống như mọi chuyện chưa từng được xảy ra. Thật ra cô ấy không muốn nghĩ tới, không muốn nhắc tới, muốn đem sự hoảng loạn, lo lắng giấu kín trong tim, không dám xúc động, sợ mình không kìm nổi sẽ bật khóc, chạm vào vết thương của Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng rất hiểu sự im lặng của cô.

Cô bé người lớn rồi, trưởng thành rồi, cũng bắt đầu tiếp nhận gánh nặng của cuộc sống. Hạ Tưởng cảm thấy từ lúc bác Tào đi rồi, cô bé nhanh chóng trưởng thành, từ lúc là thiên kim của Phó Thị trưởng, dần dần trở thành kỹ sư thiết kế, tự lực cánh sinh kiếm sống, là người vợ cẩn thận, không nề hà chăm sóc sinh hoạt hàng ngày cho hắn, từ sâu trái tim hắn cảm nhận cái tốt từ cô ấy.

Đồng thời, Hạ Tưởng hiểu sự im lặng và né tránh hợp lý của Liên Nhược Hạm. Từ lúc lần trước cô ấy xuất hiện cùng Cao lão, sau đó cũng không thấy xuất hiện thêm lần nữa, điện thoại cũng ít khi gọi, nhưng trong lòng Hạ Tưởng hiểu rất rõ, cô ấy nhất định là đang đợi Hạ Tưởng chủ động tìm mình. Cô ấy không muốn làm cho hắn thêm phiền, cũng không muốn xuất hiện nhiều khiến người ta thị phi. Dù sao Hạ Tưởng đã đính hôn rồi, cô ấy chỉ là nhẫn nại chờ đợi Hạ Tưởng xuất hiện.

Thực ra mà nói, Tiếu Giai tuy ít gặp hắn nhất, Tiếu Giai cũng ít lo lắng cho hắn nhất, rất nhiều chuyện cô ấy không được biết, thôi thì để cô ấy làm người con gái đơn giản, tránh xa những chuyện phiền não, cuộc sống đã mang đến cho cô ấy không ít bất hạnh, nên để cô ấy sống đơn giản một chút. Việc không đáng để lo, không đáng để phiền, không biết cũng vậy. Không biết cũng là một kiểu hạnh phúc.

Hạ Tưởng về đến huyện An, nhận được sự hoan nghênh như vị anh hùng.

Khâu Tự Phong và Mai Hiểu Lâm vốn muốn tự mình đích thân đến bệnh viện đón Hạ Tưởng, nhưng nghe nói có lãnh đạo thành phố đón rồi, nên cũng biết điều không ra mặt nữa. Ai ngờ Lý Đinh Sơn và Cao Hải đích thân đưa Hạ Tưởng tới tận huyện An, khiến cho lãnh đạo to nhỏ của huyện An đều kinh ngạc. Tuy rằng quan hệ của Hạ Tưởng và Lý Đinh Sơn rất tốt, nhưng để cho một Thường vụ Thành uỷ, Trưởng ban thư ký Thành ủy đích thân tiễn về huyện An, thể diện hẳn phải lớn lắm.

Sự kinh ngạc qua đi sau đó, là sự đón chào sôi nổi Lý Đinh Sơn trở về huyện An. Lý Đinh Sơn cũng có tình cảm với huyện An, không ra vẻ tự cao, bắt tay tất cả mọi người, thái độ dễ gần, bình dị. Cao Hải cũng rất ôn hoà, gật gật đầu biểu thị ý chào với từng người, không có chút gì là kiểu cách Phó thị trưởng.

Lý Đinh Sơn sau đó tuyên bố quyết định của Thành uỷ trước đại chúng, biểu dương hành động xả thân cứu người của Chủ tịch huyện Hạ, Thành uỷ và Uỷ ban nhân dân thành phố còn đặc biệt phái người đến huyện An mở đại hội biểu dương đồng chí Hạ Tưởng. Thời gian, nội dung cụ thể sẽ do Phó Thị trưởng Đàm tiếp xúc bàn bạc với Huyện uỷ huyện An.

Cái gì ? Phó Thị trưởng Đàm đại diện Thành uỷ và Uỷ ban nhân dân thành phố biểu dương Phó Chủ tịch huyện Hạ ?

Người thông minh sẽ lập tức đoán ra ngay chuyện này là do có người cố ý làm khó Đàm Long, liên tưởng tới chuyện Đặng Tuấn Kiệt bị ghi tội xử phạt, lại bị điều đến huyện Hải xa xôi, mọi người nhìn lại Hạ Tưởng, ánh mắt biểu lộ vẻ kính sợ.

Lần trước Hạ Tưởng bị bắt, kết quả lại tốt ngược lại, kẻ bắt hắn rớt đài thì người rớt đài, người bị bắt.

Lần này, Phó Thị trưởng Đàm chỉ là đứng sau bày ra chút chuyện, cuối cùng là Đặng Tuấn Kiệt bị điều đi, Phó Thị trưởng Đàm lại phải mở hội nghị biểu dương Hạ Tưởng, tiết lộ cho bên ngoài tin tức chính là, Phó Thị trưởng Đàm công khai xin lỗi.

Vì thế, ánh mắt của không ít người chuyển qua nhìn Phòng Ngọc Huy, nghĩ thầm không biết Phòng Ngọc Huy sẽ có kết cục như thế nào ? Là Bí thư Đảng ủy xã, xếp gần sau cùng trong danh sách Uỷ viên Thường vụ.

Phòng Ngọc Huy đứng chen trong đám người, mắt híp lại nhìn Hạ Tưởng, mặt nở nụ cười không cho là đúng, trong lòng lại nghĩ, Phó Chủ tịch huyện Hạ, ngài có thể oai phong thêm được mấy ngày ?

Đàm Long nói cho Phòng Ngọc Huy hay, công việc sắp tới của Hạ Tưởng có thể có thay đổi lớn, khả năng lớn nhất có thể là rời khỏi thành phố Yến, cho nên hắn không cần phải lo lắng. Ngày tháng Hạ Tưởng còn được ở lại huyện An, chắc chỉ còn đếm trên đầu ngón tay rồi.

Phòng Ngọc Huy đắc ý nghĩ, mạng lưới quan hệ của Hạ Tưởng đều ở thành phố Yến, một khi đi khỏi phạm vi quản hạt của thành phố Yến, hắn còn có thể gây ra sóng gió gì nữa ? Nghe Đàm Long tiết lộ, có thể sẽ điều Hạ Tưởng đến Tỉnh uỷ đảm nhận chức vụ nhàn hạ, được, chờ xem hắn đến cơ quan Tỉnh uỷ rồi có còn oai phong, khí thế như hiện giờ không ? Đến lúc đó xem hắn bị người khác chỉnh lên sửa xuống không còn ra hồn nữa. Phòng Ngọc Huy nghĩ đến vậy suýt nữa bật cười thành tiếng.

Thắng ván này không có nghĩa ván sau cũng thắng, xem ván tiếp theo ai mới là người cười cuối cùng !

Ba ngày sau, Đàm Long đại diện Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố tới thăm huyện An, mở đại hội mời cán bộ toàn huyện tới dự, công khai biểu dương Hạ Tưởng. Thần sắc Đàm Long tự nhiên, tuyên đọc quyết định của Thành uỷ và Ủy ban nhân dân thành phố, lại nhiệt tình phát biểu, cũng được coi là có tài năng biểu diễn tốt, một chút xấu hổ, ngại ngùng cũng không có, dường như hắn chưa bao giờ chống đối Hạ Tưởng vậy.

Đàm Long thực hiện các trình tự xong, quay về thành phố Yến. Trước khi đi, có nói vài lời sâu xa với Hạ Tưởng:

– Đồng chí Hạ Tưởng này, đồng chí làm được một việc rất có ích, có điều nên nghe tôi khuyên một câu, ưu tú quá sẽ bị người khác đố kỵ, nên là kiềm chế bớt đi một ít tốt hơn. Làm việc thật, lập thành tích nhưng không nhất thiết phải nổi danh mới được.

– Cám ơn Phó Thị trưởng Đàm chỉ bảo.

Hạ Tưởng không rõ lắm hàm ý của Đàm Long, chỉ coi như ông ta thuận miệng nói mà thôi. Thực chất lúc hắn cứu người, đâu có thời gian mà nghĩ đến nổi danh, nghĩ đến lợi ích mà mình sẽ đạt được trong chuyện này ? Tất cả chỉ là bản năng mà thôi.

Nghĩ đến tin tức thời sự trên ti vi khi phỏng vấn một số anh hùng, các anh hùng thường khi tường thuật lại khoảnh khắc lúc cứu người, nào là đấu tranh suy nghĩ kịch liệt, nào là phát biểu hùng hồn thì hắn chỉ muốn cười. Giữa thời khắc ngàn cân treo sợi tóc đó, căn bản không cho phép người ta nghĩ nhiều. Nhiều người cứu hay không cứu, chỉ là bản năng của bản năng, là phản ứng trong nháy mắt.

Lúc đó, bộ óc con người đa số đều trống rỗng.

Nháy mắt, quốc khánh đã tới.

Thời gian quốc khánh, Hạ Tưởng ngoài đi thăm bạn bè người thân xong, còn đưa Tào Thù Lê đi thành phố Bảo. Bác Tào vì bận công việc không thể dứt ra, không thể về nhà đón quốc khánh. Tào Thù Lê nhớ cha, Hạ Tưởng liền đưa cô đến thành phố Bảo hai ngày.

Công việc của bác Tào cũng được coi là thuận lợi. Dù sao Bí thư Thành ủy nắm toàn cục trong tay, Thị trưởng tuổi đã cao, đã không nghĩ được nhiều nữa nên rất phối hợp với công việc của bác Tào. Trên cơ bản, bộ máy thành phố Bảo cũng khá đoàn kết, không có mấy chỗ làm người ta phải lo lắng.

Trở lại thành phố Yến, Hạ Tưởng đến thăm mấy vị lãnh đạo. Cùng Phùng Húc Quang đến gặp Phó Chủ tịch tỉnh Mã, cùng Lý Đinh Sơn, Cao Hải, Tống Triêu Độ đi câu cá, cũng không quên cùng Vương Bằng Phi, Phương Tiến Giang và cả Tần Thác Phu đánh bài, cuối cùng là nhận lời mời của Cao lão, đến nghiệm thu hoàn thành viện an dưỡng và trung tâm hội nghị ở công viên Rừng Rậm.

Trung tâm hội nghị hoành tráng, lộng lẫy, viện an dưỡng ấm áp, đơn giản tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của Hạ Tưởng. Trung tâm hội nghị mang hơi hướng phục cổ, thiết kế gạch xanh, ngói lục, như hóa trang hòa mình giữa tầng tầng lớp lớp cây xanh, thực sự mang được sự tao nhã, trong ồn ào có yên tĩnh. Màu sắc viện an dưỡng được thiết kế nhẹ nhàng, nhạt nhạt, mang đến cho người ta cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Mới đầu nhìn thiết kế không thấy có gì đặc sắc, nhìn kỹ lại thì phát hiện các căn phòng rải rác và các ngôi đình gấp khúc quanh co liên thông lại mang dụng ý đạm bạc, thanh tịnh.

Hạ Tưởng khen ngợi:

– Thiết kế, dùng tâm của người thợ thật tuyệt. Cao Lão, đây mới đúng là bút tích đại sư của chú.

Cao lão cười:

– Đúng là Hạ Tưởng, cậu nhìn kỹ lại xem thiết kế trước mắt, là bút pháp của ai ?

Hạ Tưởng sững người, nhìn lại một lúc lâu, bỗng nhiên xấu hổ cười:

– Hình như là sáng kiến của cháu, Cao lão chỉ là thay đổi một số chi tiết thôi. Quái lạ, cháu từ lúc nào lại có mạch nghĩ trôi chảy vậy chứ ?

– Tiểu Hạ, không phải tôi nói cháu, cháu không quan tâm đến tài hoa thiết kế của mình quá rồi. Quá lãng phí phần tư chất trời cho rồi. Thực ra viện an dưỡng và trung tâm hội nghị hoàn toàn là từ tay cháu mà ra, chỗ tôi thay đổi rất ít, chỉ là phần màu sắc là tự ý thay đổi theo ý của mình.

Cao lão hơi hơi cảm thán, có chút tiếc nuối, nói:

– Cháu từ lúc theo nghiệp chính trị, từ đó thế giới này đã mất đi một nhà thiết kế lớn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây