Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 35

Hồ Tăng Chu thầm nghĩ ai nói Trần Phong bao che khuyết điểm, quả nhiên đúng là một tay đao mềm lưỡi sắc giết người. Không phải Đàm Long thích đến huyện An kiếm chuyện sao? Được, Hạ Tưởng đương lúc vì chuyện công mà bị thương, Thành uỷ và Uỷ ban nhân dân thành phố biểu dương phô trương, để mày phụ trách, để mày công khai biểu dương người mà mày luôn tìm cách gây khó dễ. Việc này giống như đang dùng lửa đốt Đàm Long, lúc lớn giọng khen thưởng Hạ Tưởng cũng là lúc làm hắn khó chịu.

Ấn tượng về Đàm Long của Hồ Tăng Chu cũng không tốt đẹp gì. Bí thư Trần đã đề ra ý kiến thì ông ta phụ theo là vừa nên đồng ý luôn.

Đàm Long nghe quyết định của Bí thư Trần và Thị trưởng Hồ xong, suýt nữa giận nổ phổi, kích động, gần như muốn thốt ra lại ngậm phải một ngụm cự tuyệt, may là ngay lúc đó hắn kịp bình tĩnh, mặt không cảm xúc nhận quyết định. Vì hắn biết, cho dù hắn và Phạm Duệ Hằng quan hệ có tốt đến đâu, nhiệm vụ do Thành uỷ và Uỷ ban nhân dân thành phố phân công cho thì Chủ tịch tỉnh Phạm cũng không có quyền can dự. Bởi vì nếu đến Bí thư và Thị trưởng còn không chỉ huy được tên Phó thị trưởng Thường trực thì cái chức vị này coi như là chấm hết.

Nếu mà Bí thư và Thị trưởng liên kết đề nghị với Tỉnh điều hắn đi, cho dù hắn có là người nhà của Bí thư Tỉnh uỷ, là con trai ruột đi chăng nữa, e rằng thời gian hắn ở thành phố Yến này cũng chẳng còn bao lâu nữa. Trên trường chính trị, vị trí, quyền lực cùng với có hậu đài vẫn có quy tắc phải tuân thủ, phải nhìn toàn cục, nếu không phục tùng thì chẳng còn đường mà đi nữa.

Làm sao đây? Nhịn! Đàm Long nuốt cục giận, nhấc điện thoại gọi cho Đặng Tuấn Kiệt, rồi phê bình hắn một trận ra trò. Cũng tại kinh nghiệm, trí óc chính trị của Đặng Tuấn Kiết quá thấp mới gây ra chuyện phiền toái này. Bây giờ thì tốt rồi, tác thành cho thanh danh và danh vọng của Hạ Tưởng, khiến cho hắn đường đường một Phó thị trưởng Thường trực cũng bị vạ lây, bị Trần Phong và Hồ Tăng Chu đẩy ra làm trò cười cho người ta xem.

Sao tên Hạ Tưởng lại mạng lớn như vậy? Sao không chết đuối luôn đi? Đàm Long ác ý thầm oán Hạ Tưởng.

Chó chết!

Chỉ là Đàm Long chửi Hạ Tưởng xong liền có người gõ cửa. Cửa khẽ mở, Phương Tiến Giang bước vào.

Sắc mặt không giống với hàng ngày, hôm nay Phương Tiến Giang với bộ dạng nghiêm nghị giải quyết công việc, vừa bước vào liền vứt tệp tài liệu lên trên bàn, giọng bất mãn, nói:

– Lão Đàm, anh cũng là đồng chí bao năm rồi, sao lại phạm vào lỗi rõ ràng như vậy? Cũng may là để tôi phát hiện được, nếu mà rơi vào tay Phó ban khác, không biết họ sẽ nhìn anh thế nào?

Nói xong, Phương tiến Giang khoát tay, cũng không đợi Đàm Long nói cái gì liền quay người bước đi.

Đàm Long sững sờ tại chỗ. Đây là….. Ăn phải thuốc súng hay sao hả? Giọng điệu dám nghênh ngang như vậy?

Hắn cầm tài liệu lên xem, chỉ nhìn qua vài cái thì bực tới mức hai mắt đen kịt lại, tức giận xé nát tập tài liệu thành giấy vụn, vứt vào thùng rác, chửi:

– Cái thá gì chứ? Đây mà cũng gọi là lỗi? Cố ý cười chê người khác thì nói rõ, mẹ nó chứ, lại muốn kiếm chuyện với mình đây mà, làm như tao dễ ức hiếp lắm hả?

Thì ra là một đám cán bộ cấp Cục phó đề bạt, trong đó có một người là họ hàng xa với Đàm Long, đang là trưởng phòng ở một huyện hơi xa thành phố Yến, đề bạt cấp Cục phó, thăng lên làm Phó chủ tịch huyện. Giai đoạn trước vốn rất thuận lợi, Ban tổ chức cán bộ đã phê duyệt.

Phó trưởng ban Hạ Diệt Thác cũng chính miệng đồng ý, không vấn đề gì, chắc chắn qua. Nghĩ đến bị Phương Tiến Giang lọc ra, cảm giác như đang sống sờ sờ lại bị chặn ngang cổ họng.

Thật ra họ hàng của hắn không phải có chuyện lớn gì, chỉ là có một lần bị cảnh cáo xử phạt. Thời gian chấp hành phạt là một năm, còn một tháng nữa là hết hạn. Theo quy định, hễ là người bị phạt cảnh cáo, trong một năm không được thăng chức trong Đảng bộ và tiến cử với tổ chức Đảng ngoài chức vụ Đảng ngoài cao hơn so với chức vị đang tại nhiệm. Tuy nhiên, chuyện gì cũng đều có trường hợp đặc biệt, đúng lúc gặp dịp đề bạt lớp cán bộ mới, nếu bỏ lỡ cơ hội này thì quá uổng. Đàm Long liền nhờ người làm giả ngày tháng xử phạt cảnh cáo, không ngờ vẫn bị con mắt lửa Phương Tiến Giang bới ra.

Phương Tiến Giang là Uỷ viên thường vụ Thành uỷ, là nhân vật số một của Ban tổ chức cán bộ Thành uỷ, thường xử lý các việc cất nhắc cán bộ cấp dưới. Hắn thường không đích thân xem danh sách, trừ khi có trường hợp đặc biệt. Từ khi nào mà Trưởng ban bận rộn Phương lại tỉ mỉ, quan tâm đến việc cất nhắc Phó cục trưởng cũng nghiêm khắc kiểm tra lí lịch cán bộ? Đàm Long chửi mẹ nó, rõ là Phương Tiến Giang đang cố ý gây khó dễ hắn, chuyên bới lỗi của hắn chính là không muốn cho người của hắn qua.

Nhưng hắn nào có cách nào khác? Nếu sự việc bị đưa lên Tỉnh, Phương Tiến Giang không những không sai mà có khi còn được tiếng làm việc cẩn thận, nghiêm túc. Đàm Long nổi cơn tam bành, ức mà không có chỗ phát tiết, đành đi vòng quanh trong phòng.

Đều tại tên Hạ Tưởng, đều tại hắn. Được lắm, quan hệ rộng chứ gì? Duyên tốt chứ gì? Không tin là không có cách điều mày rời khỏi thành phố Yến, xem mày còn nghĩ được cách khác không? Đàm Long nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng đã nghĩ ra sách đối phó.

Có điều trước khi Đàm Long kịp thực thu kế hoạch, hắn nhận được một tin mà chính hắn không thể tin, không thể tự giải thích được. Đó là danh sách giao lưu một số cán bộ, và cái tên Đặng Tuấn Kiệt rõ mồn một nắm trên đó.

Hơn nữa Đặng Tuấn Kiệt bị đưa đến huyện Hải, phía đông thành phố Yến, vẫn đảm nhiệm chức vụ Uỷ viên thường vụ, Phó chủ tịch huyện. Tuy nói là điều chuyển ngang bằng chức vụ nhưng huyện Hải lớn hơn huyện An nhiều, giàu có, dồi dào, giá trị kinh tế huyện An không thể sánh bằng, xếp vị trí đứng đầu danh sách trong Tỉnh. Với lại Đàm Long nghe được, việc này lại do chính Trưởng ban tổ chức cán bộ Tỉnh uỷ Mai Thái Bình một tay sắp xếp.

Giống như Đặng Tuấn Kiệt mà được chuyển qua đó rồi sẽ mạnh hơn nhiều so với ở huyện An, dễ lập thành tích, lại ít chịu bó buộc, đúng là chuyện đại tốt. Mai Thái Bình và Đặng Tuấn Kiệt đâu có biết nhau sao lại tốt với Đặng Tuấn Kiệt như vậy? Hay là Đặng Tuấn Kiệt có hậu đài mà không ai biết? Đàm Long nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghĩ không ra, liền gọi điện cho Phòng Ngọc Huy hỏi rõ tình hình.

Phòng Ngọc Huy cũng không biết là chuyện gì đang xảy ra.

Dù là Hạ Tưởng có tỉnh lại, nghe được tin này xong cũng chưa chắc hiểu ý đồ của Mai Thái Bình. Mai Thái Bình không thèm để ý đến ý kiến phản đối của người khác, kiên quyết chuyển Đặng Tuấn Kiệt đến huyện Hải, đương nhiên là không phải vì tiền đồ của tên đó. Mai Thái Bình cũng chẳng lòng tốt đến vậy, nhất là khi ông ta nhận được điện thoại của Mai Hiểu Lâm gọi tới, khi nghe Hạ Tưởng suýt chút nữa mất mạng cộng với sự thêm thắt của Mai Hiểu Lâm, tất cả tội lỗi đều quy lên đầu của Đặng Tuấn Kiệt, Mai Thái Bình dần nổi lên lửa giận.

Muốn chơi ngầm sao? Khoé miệng Mai Thái Bình khẽ nhếch cười. Nhớ lại năm nào khi còn ở Bắc Kinh, thủ đoạn ngầm nào mà ông ta chưa từng chơi? Chiêu mánh khoé nào mà chưa từng thử qua? Một tên Phó chủ tịch huyện bé tẹo lại dám cả gan làm loạn đến mức độ này, là ức hiếp Hạ Tưởng không có người che đỡ?

Mai Thái Bình có ấn tượng cực tốt với Hạ Tưởng, vì nguyên do là Mai Hiểu Lâm, yêu chim yêu cả lồng không cho phép ai bắt nạt Hạ Tưởng. Ông ta chỉ ngồi có một lát đã nghĩ ra cách trừng trị. Chuyển Đặng Tuấn Kiệt đến huyện Hải, không phải hắn kiêu ngạo, thích đi đầu sao? Được, thử để hắn đến huyện Hải khiêu chiến với quyền lực của Bí thư và Chủ tịch huyện xem sao.

Mai Thái Bình có quen biết với Bí thư huyện Hải, giống với Khâu Tự Phong cũng đến từ Đảng Thái tử Bắc Kinh, nhưng khác với Khâu Tự Phong ở chỗ cách đối nhân xử thế của hắn cực kỳ mạnh mẽ, cứng rắn, không những bá đạo hống hách mà còn cực kỳ thủ đoạn, có thể trừng trị người khác đến nỗi không lời nào miêu tả nổi.

Còn Chủ tịch huyện huyện Hải tuy xuất thân từ nông dân, nhưng do bao năm đúc luyện từ tầng thấp nhất, hành vi khôn khéo, trơn tru, làm việc không để lọt sơ hở, là một kẻ cực khó đối phó. Huyện Hải có hai người đó, Đặng Tuấn Kiệt sau khi được chuyển đến có mà không bị chúng xỏ đến chết mới lạ.

Nghĩ đến đây Mai Thái Bình không khỏi thở dài, nhớ lại cảnh tranh đấu ở Bắc Kinh thấy cách Hạ Tưởng đối xử với đối thủ chưa đủ cứng rắn, nhiều lúc nhân nhượng thái quá. Lúc nào cần mạnh thì phải đối chọi gay gắt, không khoan nhượng.

Ông ta quyết định tìm dịp tìm Hạ Tưởng nói chuyện, để cậu ta hướng theo mình giải quyết sự việc.

Quả nhiên đúng như điều Mai Thái Bình dự đoán, sau khi Đặng Tuấn Kiệt được chuyển tới huyện Hải, đã tìm tới Chủ tịch huyện đầu tiên làm quen. Không lâu sau đó là bị Bí thư lôi kéo. Cuối cùng bị hai người đó đá qua đá lại, đùa bỡn trong bàn tay, rơi vào thảm cảnh qua cầu rút ván. Lại sau đó sau khi bị Bí thư chán rồi, liền tìm cách vạch trần chuyện hắn thời còn giúp Chủ tịch huyện những chuyện xấu xa. Vì để bảo vệ mình Chủ tịch huyện đẩy hết trách nhiệm cho hắn. Đặng Tuấn Kiệt trở thành vật hi sinh chính trị bi thảm.

Ba ngày sau, Hạ Tưởng dần hồi tỉnh lại, tuy không có trở ngại gì nhưng cơ thể vẫn còn rất yếu. Lúc này mới có người báo tin cho Tào Thù Lê. Cô bé sợ đến mức khuôn mặt thất sắc, vội vàng đi từ thành phố tới. Nhìn thấy Hạ Tưởng gầy đi, trong lòng đau đớn. có điều cô ấy không chút oán giận Hạ Tưởng, cũng cố nén không rơi nước mắt. Cô không muốn Hạ Tưởng đang bệnh phải quay ra an ủi mình. Cô bé hiểu chuyện lặng lẽ chăm sóc Hạ Tưởng, tiếp thêm cho hắn sự an ủi và ủng hộ.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây