Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 202

Phương Cách từ nhỏ là lớn lên trong gia đình quan chức, tuy rằng Tiền Cẩm Tùng là Trưởng ban Thư ký thì cũng không có chút nào khiếp đảm. Y cười hì hì nói:

– Đàn ông phải tôn trọng phụ nữ. Tôn trọng phụ nữ sẽ làm cho các cô ấy hài lòng. Lam Miệt nhà tôi cũng rất tín nhiệm tôi, nếu cô ấy không tín nhiệm thì sao hôm nào cô ấy không phải bỏ thêm tiền trong ví của tôi.

Câu nói này làm ngay cả Tiền Cẩm Tùng cũng phải mỉm cười, ông ta cũng biết lai lịch của Phương Cách nên nói:

– Vợ chồng với nhau phải như lạt mềm buộc chặt, phải có độ co giãn nhất định thì mới tốt. Nếu mà quản nghiêm quá, cột chặt quá thì chín quá hóa nẫu, rất dễ bị gãy.

Phương Cách dập chân làm bộ nghiêm túc:

– Trưởng ban Thư ký thật là cao kiến, tôi xin thụ giáo. Lúc nữa quay về nhà tôi sẽ giáo dục Lam Miệt nhà tôi, nói cho cô ấy biết phải biết nghe lời Đảng thì mới không phạm phải sai lầm.

Tiền Cẩm Tùng đối nhân xử thế cũng hòa nhã, không có chút trịch trượng quan cách gì, cùng mọi người cười nói mấy câu rồi mới cùng Hạ Tưởng rời ra khỏi văn phòng. Bọn họ vừa đi khỏi thì Chung Nghĩa Bình liền xúc động nói:

– Làm quan chức thì phải học tấm gương như Trưởng ban Thư ký Tiền Cẩm Tùng, học thức uyên thâm, nụ cười luôn nở rộ, làm cho người khác tràn đầy vui vẻ.

Phương Cách liền tiến lên vỗ vào bả vai Chung Nghĩa Bình:

– Thực không phát hiện ra một người luôn luôn trung thực như cậu lại không ngờ cũng giấu tài, không để lộ ra mình là một cao thủ nịnh bợ. Đáng tiếc là mọi người đi rồi thì cậu mới chụp đuôi để nịnh, sao không nịnh sớm hơn đi?

Cổ Ngọc dường như không bị câu nói của Phương Cách làm bật cười, cô ngoảnh mặt làm ngơ, ngơ ngác nhìn bóng dáng Tiền Cẩm Tùng đang rời xa, bất giác nghĩ thầm trong đầu rằng hôm nay gặp mặt mà như thế nào lại cảm giác rằng Tiền Cẩm Tùng có vẻ khác với thường ngày.

Hạ Tưởng xuống tầng, nghe thấy Tiền Cẩm Tùng thông báo nguyên do cùng nhau đi ăn cơm. Tâm tư của Hạ Tưởng khẽ động, hắn nói:

– Tôi có suy nghĩ này muốn xin chỉ thị của Trưởng ban thư ký.

– Có chuyện gì cứ nói, trước mặt tôi đừng giở giọng kiểu như vậy.

Tiền Cẩm Tùng cười ha hả nói.

– Tôi nghĩ là nên mời thêm một người, chắc chắn ông ta là người mà Bí thư Diệp muốn gặp.

– Là ai? Sao cậu lại biết Bí thư Diệp muốn gặp người này?

Tiền Cẩm Tùng có vẻ hứng thú hỏi han.

– Là Cao lão, ông ta là ba của Phó Chủ tịch tỉnh Cao Tấn Chu. Ông ta là chuyên gia thiết kế cực kỳ nổi danh trong cả nước, có thể nói là nhân vật đứng ở vị trí Thái Sơn Bắc Đẩu trong ngành thiết kế. Hơn nữa, hiện tại ông ta còn là Tổng công trình sư của Tập đoàn Viễn Cảnh, cũng là cố vấn kinh tế của tập đoàn này. Đối với kết cấu kinh tế của nước ta trong thời điểm này và việc điều chỉnh kết cấu sản xuất thì chắc chắn ông ta cũng có những lý giải riêng.

Tuy rằng Tiền Cẩm Tùng không lộ ra tin tức có liên quan đến việc họp hội ý, nhưng từ thái độ tươi cười của ông ta thì Hạ Tưởng có thể kết luận được rằng Diệp Thạch Sinh đã lựa chọn phương thức chiến đấu.

Nếu lựa chọn phương thức chiến đấu thì tất nhiên cần các chuyên gia trên các phương diện. Tuy rằng Cao lão không phải là học giả kinh tế, nhưng dựa vào danh vọng và tiếng tăm của ông ta thì cũng có đủ lực ảnh hưởng để kêu gọi. Tuy Hạ Tưởng không biết lập trường của Cao lão, nhưng hắn tin tưởng với ánh mắt sáng như đuốc của mình thì Cao lão chắc chắn có thái độ ủng hộ đối với việc điều chỉnh kết cấu sản xuất.

Tiền Cẩm Tùng có chút suy nghĩ rồi nói:

– Để tôi nói chuyện thử với Bí thư Diệp một chút.

Hạ Tưởng cũng không nhàn rỗi, vội chạy sang một bên để gọi điện thoại cho Cao lão. Nếu Diệp Thạch Sinh đồng ý gặp Cao lão thì cũng phải tạo cho Cao lão có một khoảng thời gian chuẩn bị thì mới tốt. Tuy nhiên, Hạ Tưởng cũng tin rằng Cao lão sẽ nguyện ý muốn gặp mặt Diệp Thạch Sinh một lần, bởi Cao Tấn Chu đã đến tỉnh Yến một thời gian cũng không phải là ngắn nhưng trên cơ bản là vẫn chưa gia nhập vào được đội ngũ cốt cán. Có cơ hội đến gần Diệp Thạch Sinh, Cao lão vì Cao Tấn Chu nên cũng phải vui mừng mà ra mặt.

Quả nhiên, Cao lão nhận được điện thoại của Hạ Tưởng, nghe thấy Hạ Tưởng thuật lại thì ông ta rất cao hứng. Ông nói:

– Chỉ cần Bí thư Diệp có tiếng, lại có mặt mũi của Hạ Tưởng thì tất nhiên tôi sẽ hầu tiếp.

Vừa buông điện thoại nói chuyện với Cao lão xuống thì Tiền Cẩm Tùng chạy lại thông báo:

– Bí thư Diệp đồng ý.

Hạ Tưởng nhanh chóng đi đến Sâm Lâm Cư trước để chuẩn bị một chút. Tuy rằng Diệp Thạch Sinh muốn tới ăn cơm một cách kín đáo, nhưng dù sao Bí thư Tỉnh ủy cũng không phải là người thường, rất dễ bị người khác nhận diện. Sở Tử Cao nghe thông báo là Bí thư Tỉnh ủy tới ăn cơm thì rất hoảng sợ, quan to thì y gặp không ít nhưng với Bí thư Tỉnh ủy thì đúng đây là lần đầu tiên được gặp mặt.

Hạ Tưởng chỉ yêu cầu ba vấn đề:

– Thứ nhất là đồ ăn phải tự tay anh kiểm tra, thứ hai anh là người phụ trách đưa đồ ăn lên, thứ ba là tìm lấy một cánh cửa hông để đi lên trên tầng, đừng làm kinh động những người khách khác.

Sở Tử Cao không ngừng đồng ý những điều kiện mà Hạ Tưởng đề ra, y vội vã chuẩn bị.

Không bao lâu sau thì Cao lão xuất hiện.

Cao lão ở ngay tại công trình Trân Quý Uyển và Điển Tàng Cư, rất gần với công viên Rừng Rậm. Ít nhất trong khoảng thời gian một tháng Hạ Tưởng và Cao lão chưa gặp mặt nhau, một già một trẻ vừa thấy mặt đã ríu rít không ngừng nói chuyện.

Công trình Trân Quý Uyển và Điển Tàng Cư đã tiến triển được một phần ba, tiến độ công trình có chút chậm bởi vì Cao lão muốn sản phẩm làm ra phải hoàn hảo nhất. Ý định của ông ta là thà chậm tiến độ một chút nhưng phải đưa ra được một sản phẩm hoàn hảo, ít nhất trong vòng mười năm vẫn giữ vị trí lớn trong tỉnh Yến thì mới được. Cao lão mười phần tin tưởng nói:

– Thà rằng không có lợi nhuận thì cũng tạo ra danh tiếng cho Tập đoàn Viễn Cảnh. Tôi tin tưởng rằng chỉ cần công trình Trân Quý Uyển và Điển Tàng Cư tung ra thị trường thì sẽ tiêu thụ rất nhanh.

Tập đoàn Viễn Cảnh duy trì nguyên tắc là công trình chưa triển khai được một nửa khối lượng công việc xây dựng thì chưa đưa vào tiêu thụ. Tuy nhiên, điều này cũng đã động chạm đến nhu cầu của các khách hàng. Vốn ý định của Tập đoàn Viễn Cảnh là thi công một cách tỉ mỉ, không đặt ra kỳ hạn, tiến độ để ảnh hưởng đến chất lượng của công trình. Nhưng rất nhiều nhà đầu tư khi đến nhìn thấy công trình thì nhận ra sản phẩm của Tập đoàn Viễn Cảnh quá mức dễ bán, sợ không tranh đoạt được, do đó mọi người đều chủ động giao tiền đặt cọc mua nhà, kết quả là lại gây ra hiệu quả khan hiếm sản phẩm.

Hạ Tưởng cảm thán trong lòng, bây giờ vào thời kỳ đầu của cơn sốt nhà đất, chỉ cần phê duyệt được đất thì chỉ trong một đêm có thể tạo ra một thương hiệu bất động sản. Có đất sẽ tìm được đội ngũ xây dựng mà hiện tại người xây dựng sản phẩm cũng là người xây dựng thị trường, vì để nhận được công trình thì chủ yếu là bọn họ phải dựa vào các mối quan hệ. Ban đầu, bọn họ dựa vào quan hệ để có đất, sau đó lập nên một dự án nhà ở lừa ngân hàng cho vay để xây dựng, chỉ trong chốc lát là nổi lên thành trùm bất động sản.

Thừa dịp Diệp Thạch Sinh còn chưa tới, Hạ Tưởng thuật lại sơ lược cuộc chiến đang diễn ra trong lĩnh vực tuyên truyền.

– Trình Hi Học này thì tôi cũng biết, cũng từng đã có quan hệ.

Ánh mắt của Cao lão nheo nheo lại, dường như đang hồi tưởng lại một câu chuyện xảy ra rất lâu rồi.

– Lúc mà ông ta chưa thành danh, lúc đấy ông ta còn không chưa phải là giáo sư của trường Đại học Trung Sơn mà chỉ là thầy giáo bình thường tại trường này. Lúc đó ông ta ở một chỗ cách chỗ làm khoảng ba mươi phút đi bộ, nhưng để đi làm thì hàng ngày ông ta đều phải bắt taxi. Mỗi ngày ông ta phải đi khoảng bảy chuyến taxi, người khác thì không hiểu rõ có chuyện gì xảy ra, nhưng tôi thì biết rất rõ. Bởi vì bảy chuyến taxi này là ông ta đều đi đến Quốc vụ viện, mỗi ngày ông ta không chỉ dạy ở trường mà còn chạy lên trên đó tìm quan hệ. Từ sau những chuyện này thì tôi cảm thấy ông ta rất thích hợp để đi làm chính trị mà không phải là con đường nghiên cứu học vấn.

– Tuy nhiên, không nghĩ tới sau này ông ta lại trở thành giáo sư của trường Đại học Trung Sơn, có thể là ông ta không tìm được cửa để bám vào nên đành phải lui lại để toan tính về sau. Sau một thời gian dài làm giảng viên thì thấy ông ta vẫn luôn yên lặng, ở trong nghiên cứu khoa học thì cũng không thấy có thành tựu gì, ở trong lĩnh vực giảng dạy thì cũng không gì nổi bật. Nếu không phải sau một lần có một sự kiện chính trị nổ ra, Trình Hi Học liền bắt lấy cơ hội trời cho này, quyết đoán cho mọi người thấy lập trường của ông ta. Ông ta đã tung ra một bài viết dài để phát biểu lập trường của mình, từ đó chiếm được sự thưởng thức của thượng tầng bên trên. Từ đó về sau, Trình Hi Học tiến một bước như lên mây, sau khi tiếp cận với tầng lớp cao tầng lại phát biểu những luận giải phù hợp với tâm ý của các bậc bề trên, cuối cùng được các bậc bề trên tán thành và trở thành cố vấn kinh tế. Vì thế, thanh danh của ông ta mới quật khởi.

Hạ Tưởng hiểu được lịch sử quãng đường đi của Trình Hi Học thì không khỏi phải nở nụ cười:

– Giáo sư Trình là một người cực kỳ thông minh, biết mượn các đỉnh núi cao để đi lối tắt làm quan.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây