Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 20

Nói chuyện với Phùng Húc Quang xong, Hạ Tưởng liền đưa y lên lầu. Không bao lâu sau, trên cơ bản tất cả khách khứa đều đến, mọi người bắt đầu tự do hoạt động, tự tìm người quen biết để nói chuyện hoặc giao tiếp làm quen. Cuộc tụ họp này khá náo nhiệt, cũng khá thành công.

Tiệc rượu kết thúc trong sự vui vẻ của tất cả mọi người. Phương Cách xem như thành công lấy được số điện thoại của Lam Miệt. Thái độ của Lam Miệt đối với Phương Cách cũng nhẹ nhàng hơn trước. Tôn An thì đành phải chấp nhận tiếc nuối nhưng cũng may y lập tức thay đổi mục tiêu sang một cô bạn cùng học của Tào Thù Lê. Về phần Tiêu Ngũ và Phượng Mỹ Mỹ thì dường như rất tiến triển. Hai người chẳng những trao đổi số điện thoại mà còn hẹn thời gian gặp mặt tiếp theo.

Lý Hồng Giang, Vương Lâm Kiệt cũng trò chuyện với nhau rất vui, trên cơ bản mọi người đều có thu hoạch. Đương nhiên thu hoạch lớn hơn nữa chính là Tào Thù Lê. Từ khi cô mở công ty thiết kế riêng tới nay, Hạ Tưởng cũng không hề nói với mọi người. Hôm nay mọi người hội tụ ở đây đều là những nhân vật có sức ảnh hưởng nhất định trong lĩnh vực xây dựng tỉnh Yến. Khi biết Tào Thù Lê mở một công ty thiết kế, đầu tiên là họ chúc mừng cô, kế đó trong lòng họ đều biết, về sau nếu cần thiết kế, khẳng định rằng sẽ phải ưu tiên nghĩ đến công ty của cô.

Mấu chốt là khả năng thiết kế của Tào Thù Lê quả thật có chỗ hơn người. Rất nhiều công ty còn lấy làm quang vinh vì mời được cô tới thiết kế cho mình. Cho dù Hạ Tưởng không quảng cáo giúp cô thì chỉ với danh tiếng của cô cũng đủ làm ăn không lớn không nhỏ. Tuy nhiên công ty thiết kế càng nổi tiếng thì càng tốt, Hạ Tưởng quảng cáo giúp cô như vậy cũng chẳng có hại gì.

Trước khi đi, Nghiêm Tiểu Thì nói với Hạ Tưởng rằng cô đã nghĩ thông suốt, sẽ kinh doanh đồ trang điểm. Nhưng cô cũng không cần hắn giúp đỡ gì mà cô sẽ tự mình gây dựng. Hạ Tưởng cũng chỉ có thể chúc cô xây dựng thành công.

Sau khi đi làm, Hạ Tưởng liền nhận được điện thoại của Cao lão. Giọng Cao lão khá bất đắc dĩ:

– Cậu bạn nhỏ, tôi đã cố hết sức. Đừng trách tôi, cũng đừng trách Tấn Chu. Nó cũng muốn giúp cậu nhưng nó thấp cổ bé họng.

Cao Tấn Chu đã gặp phải bức tường của Giám đốc sở Giao thông chính là việc nằm trong dự kiến. Sở Giao thông là một sở lớn nắm quyền to, một Phó chủ tịch tỉnh bình thường đúng là không thể chỉ huy được. Dù sao đó cũng là bộ môn nắm thức quyền, trong tay nắm giữ toàn bộ tài chính mảng giao thông của tỉnh.

Hạ Tưởng vẫn tỏ vẻ cảm tạ Cao lão.

Buông điện thoại hắn liền nhận được điện thoại do Cao Tấn Chu tự mình gọi tới.

– Phó chủ tịch huyện Hạ, bố tôi hẳn là đã gọi điện thoại cho cậu rồi nhỉ. Giám đốc sở Đồng nói chuyện rất cứng rắn, nói rằng không có tiền. Ha ha, tôi làm Phó chủ tịch tỉnh không được phân công quản lý giao thông nhưng vẫn mất mặt đi ra làm quân tốt đen. Tin tưởng rằng sau khi tôi ra mặt, lại thêm Phó chủ tịch tỉnh Tống và Phó chủ tịch tỉnh Mã cũng theo thứ tự ra mặt thì Giám đốc sở Đồng có cứng rắn hơn nữa cũng phải cúi đầu.

Cao Tấn Chu cũng không đơn giản, phân tích, lập luận thế cục rất sắc sảo. Ông ta nhìn thấu hoàn toàn ý tưởng của Hạ Tưởng. Xem ra ở tỉnh Yến một thời gian cũng khiến ông ta coi như thấy rõ thế cục tỉnh Yến.

Hạ Tưởng cũng tỏ vẻ cảm tạ Cao Tấn Chu.

Cao Tấn Chu chuyển đề tài, cảm khái nói:

– Nhược Hạm ra nước ngoài thời gian cũng không ngắn, cũng nên trở về rồi. Tiểu Hạ, cậu mà tiện thì khuyên cô ấy trở về đi. Có cô ấy ở thành phố Yến cũng tốt cho việc hỗ trợ lẫn nhau. Đúng không nào ?

Hạ Tưởng hiểu ý của Cao Tấn Chu. Nếu Liên Nhược Hạm không ở thành phố Yến, đến lúc Cao Thành Tùng rơi đài thì Ngô gia sẽ không còn ích lợi tại tỉnh Yến, cho nên sẽ di dời trọng điểm đến tỉnh khác. Như vậy thì tình cảnh của Cao Tấn Chu sẽ không tránh khỏi thảm đạm.

Nếu Ngô gia không mạnh mẽ bồi dưỡng ông ta tại Bắc Kinh thì chỉ với một Phó chủ tịch tỉnh như ông ta, cho dù chậm rãi chịu đựng năm, ba năm tại tỉnh Yến, có thể lăn lộn lên tới ủy viên thường vụ Tỉnh ủy hay không vẫn còn là khó nói. Thậm chí rất có thể sẽ ngồi mãi ở vị trí Phó chủ tịch tỉnh cho đến khi sắp nghỉ hưu thì triệu hồi về Bắc Kinh làm một Thứ trưởng có thực quyền hoặc thăng lên làm cấp Bộ trưởng nhưng lại bố trí vào một ban ngành nhàn nhã.

Đúng là vì ý thức được tình cảnh nguy khốn trước mắt nên Cao Tấn Chu mới không nề hà đề xuất với Hạ Tưởng mời Liên Nhược Hạm trở về. Có Liên Nhược Hạm trở về thì Ngô gia mới có thể nhớ ra rằng ở tỉnh Yến bọn họ vẫn còn có một Phó chủ tịch tỉnh cần bồi dưỡng. Bởi vì Cao Tấn Chu cũng hiểu rất rõ tính tình của Ngô Tài Giang là chỉ nóng trong ba phút, nhớ tới việc gì là làm ngay việc đó chứ không có tính toán quá dài. Cao Tấn Chu thậm chí còn hoài nghi rằng sau khi Cao Thành Tùng rơi đài, Liên Nhược Hạm lại cao chạy xa bay, có khi Ngô Tài Giang còn quên luôn cả mình không biết chừng.

Nghe thấy một vị Phó chủ tịch tỉnh nói với mình bằng giọng điệu gần như là cầu xin, hy vọng mình có thể mời Liên Nhược Hạm quay về, Hạ Tưởng cũng không tránh khỏi hơi xấu hổ, không biết nên trả lời như thế nào, hơi trầm mặc một chút rồi đáp:

– Tổng giám đốc Liên kinh doanh ở Mỹ càng lúc càng lớn, mời cô ấy trở về sợ là hơi khó. Hơn nữa dường như có nguyên nhân nào đó khiến cô ấy không thích trở về lắm thì phải.

– Sắp tới tỉnh có một đoàn khảo sát đi Mỹ, vừa lúc lại do tôi phụ trách hoạt động khảo sát lần này. Đến lúc đó tôi đăng ký cậu tham gia nhé.

Cao Tấn Chu cũng khá thú vị, không biết là đoán được hay là nghe được từ Cao lão về quan hệ giữa Liên Nhược Hạm và Hạ Tưởng, liền thuận thế giúp Hạ Tưởng giải quyết một vấn đề nan giải.

Hạ Tưởng liền đồng ý ngay.

Đã giải quyết được vấn đề khó khăn lớn nhất là đi Mỹ, hiện tại trước mắt Hạ Tưởng vẫn còn một vấn đề khó khăn không nhỏ chính là tài chính sửa đường vẫn còn chưa được quyết định.

Trong lúc Hạ Tưởng đang gãi đầu suy nghĩ thì Giám đốc sở Giao thông tỉnh Đồng Vinh Quang cũng cực kỳ đau đầu.

Kỳ thật khi nhận được công văn của cục Giao thông thành phố, huyện An và huyện Cảnh liên hợp xin tài chính, sau khi cẩn thận nghiên cứu, trong lòng Đồng Quang Vinh biết rõ nếu chỉ cấp cho một mình huyện An 50 triệu thì khẳng định là không thể được. Nhưng đường núi là nối liền huyện An và huyện Cảnh, trên cơ bản là mỗi huyện chiếm một nửa, hơn nữa cũng là hai huyện liên hợp xin, tương đương với 50 triệu chia đều cho hai huyện. Như vậy tính ra cũng là trong phạm vi hợp lý.

Hơn nữa căn cứ cái nhìn chuyên nghiệp của y thì đường Sơn Thủy không chỉ gắn kết tình hữu nghị giữa hai huyện mà còn thật sự là con đường làm giàu cho nhân dân hai huyện.

Cái tên đường Sơn Thủy là do Hạ Tưởng và Giang Thiên thảo luận với nhau cùng thống nhất đặt tên. Một ít xã và thị trấn hơi giàu có một chút của huyện An và huyện Cảnh đều ở khu vực phía đông, gần thành phố Yến. Mà các xã, thị trấn bên phía tây thì vẫn trong tình trạng bần cùng như những năm 80. Thậm chí có gia đình một năm chỉ có thể ăn no nửa năm, nửa năm còn lại chỉ ngày ăn hai bữa, bữa còn lại nhịn đói, chính là bởi vì bị vây trong vùng núi sâu, giao thông không thuận tiện.

Nếu đường Sơn Thủy được làm, tương đương với việc làm một con đường để vùng núi phía tây huyện An thông lên trời.

Nếu từ phía tây đi tới thị trấn huyện An, tiếp đó đến xã Đán Bảo, đến thành phố Yến rồi đến huyện Cảnh, ít nhất cũng phải lòng vòng hơn trăm km. Nhưng chỉ cần làm xong đường Sơn Thủy liền rút ngắn lại chỉ còn 50km, hơn nữa hai bên đường còn có không ít xã, thị trấn và thôn trang được hưởng lợi.

Đồng Vinh Quang là Giám đốc sở Giao thông nên có cách thức nhìn nhận hơi khác một chút so với Hạ Tưởng về vấn đề này. Y chú trọng hơn về việc con đường này có thể mang tới lợi ích thực tế gì cho dân chúng hai bên đường hay không. Còn việc Hạ Tưởng đề xuất kết nối hai khu du lịch của hai huyện thì y thấy cũng chẳng có gì là sáng kiến cả. Tuy vậy, cho dù y không cho rằng con đường Sơn Thủy này sẽ có tác dụng xúc tiến to lớn đối với du lịch của hai huyện nhưng vẫn không ảnh hưởng tới thái độ ủng hộ của y đối với con đường này. Nếu không có cuộc điện thoại của Đàm Long và ám chỉ của Phó chủ tịch tỉnh Phạm thì y đã vung bút phê duyệt luôn rồi.

Đàm Long luôn có quan hệ khá tốt với y, nên khi gọi điện thoại cũng nói thẳng ra là gã không muốn sở Giao thông tỉnh xuất tài chính ra, bởi vì khi còn ở tổ cải tạo thôn nội đô, Hạ Tưởng đã từng đối nghịch với gã. Trước kia Đàm Long có chút ân huệ đối với Đồng Vinh Quang nên Đồng Vinh Quang cũng phải nể mặt gã một chút.

Nếu chỉ có một Đàm Long ra mặt thì khi tiếp theo Cao Tấn Chu gọi điện thoại tới hỏi tình hình của đường Sơn Thủy, Đồng Vinh Quang có thể thuận theo thời thế để lấy lý do Phó chủ tịch tỉnh Cao hỏi tới nên có thể phê duyệt.

Nhưng tiếp đó Đồng Vinh Quang lại nhận được điện thoại của đích thân Chủ tịch tỉnh Phạm Duệ Hằng. Cũng không biết Chủ tịch tỉnh Phạm biết tình hình đường Sơn Thủy từ đâu, chỉ hỏi như thể rất vô tình nhưng lại ngầm ám chỉ khiến Đồng Vinh Quang hết hồn, bởi vì Phó chủ tịch tỉnh Phạm ám chỉ rằng y không thể phê chuẩn việc này.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây