Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 191

Lại nói, Hạ Tưởng thấy Mai Thái Bình xuất hiện bất ngờ vội đứng dậy nghênh tiếp, cười nói:

– Trưởng ban Mai đại giá đến chơi chắc chắn là có chỉ thị tinh thần quan trọng rồi.

Mai Thái Bình không cười, vẻ mặt nghiêm túc hỏi:

– Tiểu Hạ, Hiểu Lâm có chuyện gì?

Hạ Tưởng giật mình vội hỏi lại:

– Sao vậy ạ?

– Nó muốn về Bắc Kinh bằng được, tôi vốn muốn nhờ cậu khuyên bảo nó thì mới biết, cậu và nó đã liên lạc ổn hết rồi, còn giúp nó sắp xếp công việc ở trung ương Đoàn, rốt cuộc là thế nào hả? Sao nó đột nhiên muốn về Bắc Kinh?

Vẻ mặt Mai Thái Bình rất không hài lòng.

Lần này Hạ Tưởng giật mình:

– Cái gì ạ? Lúc đầu tiên khi nói chuyện điện thoại với cô ấy, cô ấy nói đã bàn với chú hết cả rồi, chú cũng đồng ý rồi, cô ấy muốn cháu tìm giúp một ban có công việc nhẹ nhàng một chút, nên cháu mới giúp cô ấy đến Trung ương Đoàn… Thì ra là cô ấy không lộ một chút gì với chú trước ạ?

Mai Thái Bình hiểu rồi, hơi than thở:

– Cũng không phải không nói qua, mà là nói rồi nhưng tôi không đồng ý, nó cũng đồng ý là sau một thời gian nữa mới nói, trước mắt cứ để từ từ. Ai ngờ nó lại đi nhờ cậu, cậu lại tìm Khâu Tự Phong. Vừa rồi Hiểu Lâm mới nói cho tôi biết, thủ tục cũng gần xong hết rồi, chỉ thiếu mỗi chỗ tôi đồng ý nữa là xong thì tôi mới biết là mình mắc bẫy của nó. Nó dùng kế hoãn binh với tôi.

Thấy thời gian đã đến lúc hết giờ làm việc, Hạ Tưởng nói:

– Cháu mời chú dùng cơm trưa, chúng ta vừa ăn vừa bàn chuyện.

Mai Thái Bình gật đầu, không phản đối.

Mai Thái Bình chẳng có mấy tâm trí ăn cơm nữa, nên tìm một quán thanh tịnh gần với chỗ Tỉnh uỷ, gọi vài món rồi nói chuyện với Hạ Tưởng. Có lẽ là vừa giận, vừa tức, vừa thương Mai Hiểu Lâm, ông ta bắt đầu kể chuyện Mai Hiểu Lâm từ lúc còn rất nhỏ, cho tới sự ngang bướng của cô ấy khi đã lớn. Đầu tiên là cùng bạn trai đến sơn lâm cùng cốc làm công việc địa chất, sau đó chia tay, quay về Bắc Kinh dưỡng bệnh. Khỏi bệnh xong thì vào làm ở Uỷ ban trung ương, sau khi thăng lên chức Phó cục thì tìm cơ hội đến huyện An.

Đang làm rất tốt tại huyện An, giờ đã làm đến chức Chủ tịch huyện rồi, lý lịch cũng đẹp rồi, nếu đảm nhiệm thêm một nhiệm kỳ bí thư nữa, bước tiếp theo cất nhắc lên chức Phó giám đốc sở sẽ không vấn đề gì thì lại đột nhiên muốn về Bắc Kinh, còn làm hết phần công việc giai đoạn trước, rất quyết tâm, khiến cho Mai Thái Bình tức không được mà mắng cũng không xong.

Trong lòng Hạ Tưởng giờ mới biết mình cũng mắc bẫy Mai Hiểu Lâm. Cũng tại gần đây hắn bận quá, không có thời gian gặp Mai Thái Bình nói chuyện, tạo điều kiện Mai Hiểu Lâm giấu được cả hai, được chuyện từ cả đôi bên, thành công hoàn thành kế hoạch của chính mình.

Chỉ là Hạ Tưởng không đoán nổi lý do vì sao Mai Hiểu Lâm lại vội vàng phải về Bắc Kinh bằng được.

Chuyện đã đến nước này, nói nhiều vô ích, hắn chỉ còn cách khuyên Mai Thái Bình:

– Trưởng ban Mai, Hiểu Lâm không còn nhỏ nữa, làm việc gì chắc cũng có suy nghĩ riêng của mình. Mỗi người đều có chí hướng khác nhau không thể gượng ép được. Cô ấy mà không muốn ở cơ sở nữa, cho dù chú lát sẵn đường, xây sẵn cầu, cô ấy không muốn đi cũng không có tác dụng. Thôi thì cô ấy đã muốn về Bắc Kinh lại rồi thì để cô ấy về.

Mai Thái Bình gật đầu bất lực:

– Chủ yếu là nó không chịu nói nguyên nhân khiến tôi khó chịu không chịu nổi. Tôi nghĩ rằng nó sẽ nói với cậu, không ngờ đến cậu cũng chẳng hay biết gì. Thôi đành kệ nó vậy, không phải ai cũng muốn tốn công phí sức chịu đựng trong chính trường, chỉ là đáng tiếc khi lãng phí một cơ hội tốt lớn. Nhưng nói đi nói lại, cậu từ huyện An nhảy đến Tỉnh uỷ cũng là lỡ qua cơ hội tốt.

Có thể nói là nếu như Hạ Tưởng có thể ở huyện An thêm một thời gian nữa, chắc chắn sẽ làm thêm một nhiệm kỳ Chủ tịch huyện, để có được cơ bản vững chắc trước, nhưng mỗi cái đều có mặt lợi, mặt hại riêng. Ở huyện An làm Chủ tịch huyện, nhìn vào lý lịch sẽ rất mượt mà, nhưng bây giờ đến Tỉnh uỷ làm, không những được lên cao nhìn xa, gia nhập vào công tác tổ lãnh đạo điều chỉnh kết cấu sản nghiệp, và còn tiến thêm một bước lọt vào tầm mắt của tầng cao hơn. Chủ yếu là nâng cao cơ sở lý luận của bản thân, hiểu sâu sắc hơn về phương châm chính sách quốc gia, so với điểm khởi đầu thì cao hơn mấy phần.

Hơn nữa vì việc mở rộng điều chỉnh kết cấu sản nghiệp sẽ mang đến tỉnh Yến không khí mới. Tổng thể mà nói, so với sự hạn chế của cục diện ở huyện An thì tầm nhìn ở tỉnh Yến sẽ lớn hơn rất nhiều, những cống hiến bỏ ra cũng không thể so sánh nổi.

Trong khi nói chuyện lại nhắc tới chuyện của Ban tuyên giáo. Mai Thái Bình cũng có biết đôi chút chuyện Mã Tiêu ở Ban tuyên giáo gây khó dễ cho công việc tổ lãnh đạo, cách nghĩ của ông ta là:

– Chính trị chính là đều có cách nghĩ và lợi ích của mỗi bên, Mã Tiêu ỷ thế có nhà họ Phó làm chỗ dựa, vươn tay hơi dài một chút. Lần này thừa cơ Bí thư Diệp đi công tác nơi khác nên đột nhiên phất cờ tuyên chiến. Tuy rằng hắn ta có bên trên bày mưu tính kế cho nhưng cũng quá là không coi Diệp Thạch Sinh ra gì. Đợi đến khi Diệp Thạch Sinh quay về, phỏng chừng sẽ có kịch hay để xem đây.

Tâm trí Hạ Tưởng loé lên:

– Trên Hội nghị thường vụ, trong lúc quan trọng mời Trưởng ban Mai phát biểu một chút về suy nghĩ của mình. Gần đây Bí thư Diệp rất ủng hộ tổ lãnh đạo, không nên đả kích tính tích cực đối với việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp của ông ấy.

Mai Thái Bình không tỏ ý kiến mà hỏi lại:

– Cậu có lòng tin vào triển vọng của việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp không?

– Từ khi đến Tỉnh uỷ làm, cháu có không ít thời gian rảnh rỗi nên cũng học hỏi được một chút lý luận, lại tiếp tục học lên nghiên cứu sinh ngành kinh tế học. Hiện giờ trong cả nước các phương, khắp chốn đều không ngừng điểu chỉnh thêm cải cách, tuy điều chỉnh kết cấu sản nghiệp sẽ gặp phải những trở ngại nhất định nhưng cháu khẳng định sẽ tiếp tục kiên định tiến hành.

Mai Thái Bình khẽ gật đầu:

– Tôi không rành về kinh tế, có điều cũng hiểu cậu làm việc rất có chừng mực, hơn nữa chuyện thuyết phục Kodak đầu tư cũng là sự kiện rất lớn, rất giỏi giang khiến tôi giật mình ngạc nhiên.

Tiếp đó ông ta lại chuyển đề tài:

– Hiểu Lâm đi rồi, chức Chủ tịch huyện An sẽ bị trống ra, nghe nói Bí thư cũng sắp đến kỳ rồi, có thể nói huyện An đang trống nhiều vị trí, cậu có ý tưởng gì không?

Vừa đúng lúc Hạ Tưởng có ý tưởng, lại gặp dịp Mai Thái Bình đề cập tới liền nói:

– Chức Bí thư có lẽ sẽ điều người từ nơi khác đến, chức Chủ tịch huyện thì cất nhắc người địa phương lên, lại gây ra sự chú ý của các nơi rồi…. Hiểu Lâm có tiến cử ai với Thành uỷ không ạ?

– Nó để tôi tham vấn ý kiến của cậu.

– Trương Kiện!

Hạ Tưởng không chút do dự nói.

– Phó bí thư Trương Kiện là người của Thị trưởng Hồ, lai lịch kinh nghiệm của anh ta cũng đủ rồi, cũng vững vàng, thành thục hơn rồi. Khi cháu còn ở huyện An, anh ta hết sức phối hợp với Chủ tịch huyện Mai.

– Hiểu Lâm nói, cậu chắc chắn sẽ đề cử Trương Kiện, ha ha…người nó tiến cử cũng là Trương Kiện. Hai cậu đúng là không cùng hẹn mà trùng ý.

Mai Thái Bình cười.

Với những người khác, người thì Hạ Tưởng không yên tâm, người thì không đủ tư cách, chỉ có Trương Kiện là ứng cử viên thích hợp nhất mà hắn nhận thấy.

Tuy nhiên việc bổ nhiệm Chủ tịch huyện vẫn chưa lọt vào mắt Mai Thái Bình, nếu như không phải Mai Hiểu Lâm ở huyện An, có lẽ đến Trương Kiện là ai ông ta cũng không biết rõ, chỉ là nhắc qua một chút. Mai Thái Bình quay trở lại vấn đề điều chỉnh kết cấu sản nghiệp.

Buổi chiều không có mấy việc, Hạ Tưởng vốn định hỏi bao giờ Diệp Thạch Sinh quay về, nghĩ tới Tiền Cẩm Tùng cũng hộ tống Diệp Thạch Sinh đi thăm nơi khác, mơ hồ nhớ ra Tống Triều Độ nói qua hai ngày sau sẽ về, hắn liền biết là trước khi Bí thư Diệp quay về thì tổ lãnh đạo sẽ vẫn bình yên. Cục thế tỉnh Yến cũng vẫn là thế cục sắp vỡ nhưng chưa vỡ nên cũng sắp xếp công việc của Cổ Ngọc và mấy người khác xong xuôi, hắn lái xe đến Thành uỷ.

Hạ Tưởng trực tiếp đến văn phòng làm việc của Trần Phong, gõ cửa bước vào. Trần Phong đang ngồi uống trà, vừa thấy Hạ Tưởng bước vào liền tươi cười nói:

– Hạ Tưởng đến, việc tốt theo. Tiểu Hạ, tôi trông mòn con mắt vì cậu đấy.

Trần Phong vẫn yêu thích kiểu khoa trương, và diễn. Hạ Tưởng đã quen với kiểu nhiệt tình thật thật, giả giả ấy rồi nên cười:

– Bí thư Trần, sau tôi nghe như trong lời ngài còn có hàm ý khác vậy, giống như có ý đồ gì với tôi không bằng? Có chuyện gì ngài cứ chỉ bảo trực tiếp, không biết chuyện gì nên tôi hơi sợ.

Trần Phong cười ha hả, đứng dậy đi đến trước mặt Hạ Tưởng:

– Từ lần trước sau khi tôi nói với cậu muốn có một miếng ngọc cầm tay, thì cậu luôn không chủ động lộ mặt ra với tôi, từ đó thấy được hôm nay cậu tới chắc chắn là có ngọc rồi, đúng không?

Hạ Tưởng vốn định giấu thêm một lúc nữa thì lại bị Trần Phong bóc trần, chỉ còn cách cười bất đắc dĩ, lấy miếng ngọc ra, nói:

– Con mắt của Bí thư Trần quả là tinh nhạy, đứng trước ngài, tôi chẳng giấu nổi một chút riêng gì.

Trần Phong không thèm để ý đến Hạ Tưởng đang trách cứ, đưa tay đỡ lấy miếng ngọc, hai tay lần lượt vuốt phẳng một cái, khen:

– Ngọc tốt, thế nước cực tốt, phẩm hạng thượng đẳng, chất lượng hảo hạng. Tiểu Hạ, thể diện cậu hơi bị lớn đấy, miếng ngọc này không nói giá trị xa xỉ của nó, chỉ sợ người bán ngọc cũng không nỡ bán đi. Ngọc này tuyệt đối không phải hạng tầm thường, rất đáng giá để cất giấu.

Trần Phong thích đến nỗi không buông tay, vội trở lại chỗ ngồi, bộ dạng vội vàng như thể sợ Hạ Tưởng đổi ý đòi lại không bằng.

Trần Phong nghịch miếng ngọc một chốc mới cẩn thận cất kỹ đi, trong lòng cảm thấy mỹ mãn nói:

– Được, quen biết câu lâu rồi, đây là lần đầu tiên nhận quà từ cậu. Nói đi tiểu Hạ, có chuyện gì muốn tôi giúp cứ nói.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây