Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 187

Phụ nữ luôn có tâm sự có thể lý giải được, Hạ Tưởng dỗ giành cô bé xong, ôm vào lòng nói:

– Hôm nào anh giới thiệu em với Cổ Ngọc để hai người làm quen, em cũng chọn một miếng ngọc chỗ cô ấy, có được không?

– Ừ!

Cuối cùng cô bé cũng mở rộng lòng, ngồi lên đùi Hạ Tưởng lấy ngón tay nghịch ngợm vẽ vòng tròn trên ngực hắn:

– Anh đừng trách em nhiều chuyện. Không có người vợ nào lại thích chồng mình đi công tác về trên người có thêm món đồ của người khác tặng. Cho dù là món quà mang nghĩa có qua có lại bình thường thì cũng phải hỏi rõ ràng phải không?

– Đúng vậy, đúng vậy, tại anh vô tâm quá, không nên đeo trực tiếp rồi mới về nhà. Đáng nhẽ nên cất đi, về đến nhà xin ý kiến của em, để em đích thân đeo lên mới đúng quy củ, có đúng không nào?

Hạ Tưởng tiếp tục dỗ.

– Có điều anh cũng thấy khó hiểu, tại sao phụ nữ các em lại không bao giờ yên tâm về đàn ông bọn anh mà không phải ngược lại? Ví dụ như anh chưa bao giờ có cảm giác em sẽ bị người khác lừa đi mất.

– Hứ! Bởi vì phụ nữ từ xưa luôn là chung thuỷ, không giống với đàn ông lăng nhăng. Đàn ông có lòng tham vô đáy, đều ước nguyện có được bầy đàn thê thiếp.

Cô bé hầm hừ nói.

– Cũng không đúng. Nếu phụ nữ đều chung thuỷ hết thì kẻ lăng nhăng bọn anh tìm ai để hiện thực giấc mộng của mình? Ngày nay hoa hồng hạnh mọc ngoài tường cũng không ít, không có hồng hạnh, thì cũng sẽ không có kẻ leo tường tìm hồng hạnh phải không?

– Anh…anh nguỵ biện, anh là đồ xấu, anh dám trèo tường xem, em sẽ đạp đổ thang của anh, để anh cứ ở trên đó mãi không xuống được.

– Ha ha, anh không cần trèo tường, đứng đợi bên ngoài là được rồi. Bây giờ hồng hạnh không những chủ động vượt tường, họ còn ngông cuồng mọc ra bên ngoài tường mặc cho người ta hái đấy.

– Anh được đấy, xem em không đánh anh không.

Chỉ chốc lát câu chuyện lại chuyển qua đề tài nam nữ.

Cô bé liền than thở nói:

– Chuyện nam nữ đúng là không công bằng, từ cổ chí kim đều như vậy. Tại sao một người đàn ông lại thích có được nhiều người phụ nữ như vậy?

Hạ Tưởng liền đại diện tất cả đàn ông trên thế giới nói ra lời tâm can:

– Bởi vì một ấm trà chỉ có một cái chén đi kèm thì không công bằng với ấm trà đó.

– Ấm trà khi chỉ rót nước cho một cái chén thì lại không công bằng với những cái chén đang chờ đợi khác.

Cô bé trả lời một cách mỉa mai.

– Tuy nhiên trong cuộc sống thực cũng có ví dụ sống mấy người đàn ông xoay quanh một người phụ nữ.

Hạ Tưởng chớp mắt, nhịn cười nói.

– Là cái gì? Em không thèm tin.

Cô bé quả nhiên là mắc bẫy.

– Chính là một ổ khoá mà phải chế ra mấy cái chìa khoá đi kèm. Em nói xem vậy có công bằng với chìa khoá hay không?

Cô bé nghe xong cười hì hì:

– Anh thật là xấu, lấy cái ví dụ ở đâu đâu, đầu óc lại không nghiêm chỉnh rồi.

Hạ Tưởng kêu oan:

– Đầu óc anh sao lại không nghiêm chỉnh rồi, anh thấy không thể đường đường chính chính hơn. Một chiếc chìa khoá mở một ổ khoá, một ổ khoá lại có vô số cái chìa khoá. Em nói xem là ổ khoá may mắn hay là chìa khoá không may mắn?

– Đúng là lý lẽ lệch lạc, ăn nói bậy bạ.

Cô bé che hai tai lại.

Hạ Tưởng cười ha ha, gỡ hai tay của cô xuống:

– Nghe anh nói này, nghe anh nói tiếp. Một người con trai từng có nhiều bạn gái, người khác sẽ không cười hắn. Một cô gái mà có vô số bạn trai, người ta sẽ khinh thường cô ta, đàn ông bình thường sẽ không dám lấy làm vợ, có biết tại sao không?

– Chắc chắn không phải lời hay gì, em không nghe.

– Không nghe anh cũng phải nói, bởi vì nếu một cái chìa khoá có thể mở được nhiều ổ khoá thì nó trở thành chiếc chìa khoá vạn năng. Trong cuộc sống ai ai cũng chỉ mong mình là chiếc chìa vạn năng có thể mở được tất cả những khó khăn. Nhưng nếu một ổ khoá mà có thể bị các thể loại chìa mở được, thì ai còn muốn ổ khoá như vậy nữa.

– Ý, anh vô liêm sỉ quá.

Hạ Tưởng đắc ý cười không ngừng.

Ngày thứ hai vừa đi làm, Hạ Tưởng liền báo cáo ngắn gọn với Tống Triều Độ về tình hình công việc trong chuyến đi Bắc Kinh. Tống Triều Độ nghe xong không nói gì mà đứng dậy mở cửa sổ, hút điếu thuốc, trầm ngâm một lúc mới nói:

– Cục diện phía trên bắt đầu phức tạp rồi, giờ đến thế cục trong tỉnh cũng khiến lòng người sầu lo. Cậu có biết vì sao Mã Tiêu lại thừa cơ hội Bí thư Diệp đi công tác tỉnh khác lại đột nhiên khởi xướng tuyên truyền công kích không?

– Bởi vì hắn có Phó bí thư Thôi Hướng ủng hộ.

Hạ Tưởng đến nghĩ cũng không nghĩ nói luôn, nhưng lại thấy sắc mặt Tống Triều Độ càng trầm trọng hơn, trong lòng hắn dao động hỏi tiếp:

– Lẽ nào còn có Uỷ viên thường vụ khác?

– Đúng vậy, Phó Chủ tịch tỉnh Mã cũng bày tỏ ngắn gọn, ông ấy cho rằng với hình thức lúc này, tốc độ điều chỉnh kết cấu sản nghiệp tỉnh Yến đáng nhẽ nên chậm lại.

Tống Triều Độ miễn cưỡng cười.

– Có phải vượt ra ngoài sự tưởng tượng của cậu không?

Mã Vạn Chính cũng phát hiện việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp tỉnh Yến càng thành công thì càng có lợi cho Tống Triều Độ, ngược lại càng khiến cho y lâm vào thế bị động, càng rời xa ngôi báu Chỉ tịch tỉnh hơn. Do đó, đứng trước lựa chọn quan trọng trong sự nghiệp, y phát ra nghi vấn về việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp tỉnh cũng là việc trong tình trong lý. Với lại ngay từ lúc đầu Mã Vạn Chính đã giữ thái độ tiêu cực với việc này, bây giờ những hành động phản đối của y cũng rất phù hợp với lập trường ban đầu của y, nên cũng không đột ngột quá.

Có điều, Hạ Tưởng vẫn có chút nuối tiếc. Trong chính trị đúng là chỉ có lợi ích là vĩnh hằng, hắn và Mã Vạn Chính giờ càng ngày càng xa cách. Tuy ông ta không giống Thôi Hướng sẽ trở thành địch đối nghịch với hắn, thì cũng khó khôi phục lại mối quan hệ chung sống hoà bình như trước kia được nữa.

– Trong mấy vị chuyên gia phát ngôn trên Nhật báo tỉnh Yến, có hai người là cố vấn kinh tế cho Phó Chủ tịch tỉnh Mã, và cũng là bạn cũ với ông ta. Tôi có giao lưu với Phó Chủ tịch tỉnh Mã một lần, ông ấy vẫn giữ nguyên cách nghĩ của mình, cho rằng phương pháp điều chỉnh kết cấu sản nghiệp hiện tại hơi cấp tiến, giai đoạn hiện giờ không thích hợp đề nghị thí điểm các thành phố đợt hai, quyền hạn lãnh đạo của tổ nhỏ hơi rộng, nên thu gọn quyền lực lại một chút.

Tống Triều Độ vứt đi đầu thuốc, ánh mắt dừng lại ở Hạ Tưởng.

– Đương nhiên là tôi cũng biểu thị phản đối, ông ấy cũng không kiên trì, chỉ nói là giữ nguyên ý kiến. Tôi nghĩ là ông ấy cảm thấy Chủ tịch tỉnh Phạm cũng sẽ không nhả ra, cho nên chỉ tăng thêm ít áp lực cho tôi, đợi có thêm cơ hội tiếp theo rồi trình lên tiếp.

Hạ Tưởng gật đầu, bỗng nhiên nghĩ ra cái gì, hỏi:

– Giữa Phó Chủ tịch tỉnh Mã và Trình Hi Học liệu có mối liên hệ gì không?

Tống Triều Độ khẽ cười:

– Được lắm, suy nghĩ của cậu cũng nhanh nhạy lắm. Theo những gì tôi biết, có lẽ là không có. Giữa đại diện cho lợi ích của Tập đoàn là Trình Hi Học và hậu đài ở Bắc Kinh của Phó Chủ tịch tỉnh Mã hầu như không có giao kết gì. Cho dù là có thì cũng không nhiều. Dù sao chuyện nhỏ thì có thể giấu được người khác, còn một số chuyện lớn, mối quan hệ giữa các cấp trên thì ai ai cũng rõ trong lòng cả.

Hạ Tưởng nói không lo lắng:

– Nếu như Phó Chủ tịch tỉnh Mã và Trình Hi Học đều có cùng chung một hậu đài thì lại là chuyện tốt. Nhưng nếu mà không phải, thì chứng tỏ rằng đối thủ của chúng ta mạnh lạ thường.

Tống Triệu Đô hiếm khi được thấy vẻ mặt Hạ Tưởng lo lắng nên buồn cười:

– Lạ ghê, hiếm khi được thấy dáng vẻ ưu tư của cậu. Trước kia cậu có gặp chuyện gì cũng không vội hoang mang, lo lắng, hôm nay sao lại mặt mày nhăn nhó thế? Không phải lo. Chuyện tranh chấp của bên trên khắc được bên trên lo, tranh chấp trong tỉnh thì tỉnh cũng sẽ cố hết sức giải quyết. Mỗi người đều có đối thủ giành riêng cho nhau. Cậu lo cái nỗi gì? Huống chi Phó Chủ tịch tỉnh Mã và Phó bí thư Thôi cũng không phải là đồng hội, lời nói chung giữa bọn họ không nhiều, họ sẽ không liên kết thành hội đâu. Tôi không sợ tình thế phức tạp, chỉ sợ mọi người đều kết thành bè lại, tình thế mà trong sạch trở lại thì rất khó có thể kiếm lợi trong thời loạn.

Thật ra là Hạ Tưởng đang âu sầu về bài luận chiến sự, hắn biết một khi bài của mình được đăng lên báo quốc gia, sẽ càng trở thành cái gai trong mắt Mã Tiêu, và theo đó báo chí trong nội tỉnh cũng sẽ cuốn theo vào bài luận chiến, nói không chừng hắn còn phải gia nhập vào hàng ngũ ủng hộ điều chỉnh kết cấu sản nghiệp tỉnh Yến nữa, và cùng soạn văn phản kích lại với các chuyên gia, giáo sư có thái độ ủng hộ đó.

Hạ Tưởng vẫn cảm thấy đau đầu bởi chuyện viết văn ấy, dù sao hắn cũng không phải là chuyên gia, viết văn không phải là sở trường của hắn. Để viết ra một bài luận cũng phải vắt óc suy nghĩ, rất mệt mỏi, huống chi luận chiến và mắng chửi cũng chẳng có mấy khác biệt, chỉ là văn minh hơn một chút, không chửi ra miệng bằng những từ thô tục mà thôi. Chỉ có điều, khi nhìn thấy người khác từng câu từng câu phản bác lại bài luận của mình thì cũng chẳng tránh được sự tức tối trong lòng.

Chỉ nghĩ thôi cũng đã rất tức giận rồi.

Và nữa, cũng vì sự bất hoà về quan niệm lý lẽ với Phó Chủ tịch tỉnh Mã gây ra tác dụng phụ chính là, hắn không muốn vì đó mà ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa hắn và Phùng Húc Quang. Hắn không phải là sợ sự việc không giải quyết được, mà là chỉ trong chốc lát nhiều chuyện cùng lúc xảy ra như vậy sẽ khiến con người khó tránh khỏi sự giận dữ.

Nhưng nếu nghĩ lại, trước kia Khâu Tự Phong đối đầu với hắn, cuối cùng lại trở thành người bạn tri tâm của hắn. Ngày trước mối quan hệ với Phó Chủ tịch tỉnh Mã còn tốt đẹp, thì bây giờ lại càng lúc càng xa. Giữa người với người có lúc vì lợi ích mà sát lại gần nhau, cũng có lúc sẽ vì thứ đó mà phân chia, xa cách, đây cũng là chuyện thường tình không cần quá so đo tính toán làm gì. Hắn và Mã Vạn Chính từ trước tới giờ không có giao tình tốt đẹp lắm, nhưng giờ đây vì hắn xích gần với Tống Triều Độ quá, muốn giúp ông ta ngồi lên ngai Chủ tịch tỉnh quý báu, có sự xung đột lợi ích thì tâm trạng có sự ngăn cách là có thể hiểu được.

Cũng may Mã Vạn Chính hành sự cũng tương đối ngay thẳng, lại có sẵn mối giao tình từ trước, mỗi người chỉ cần dựa vào khả năng riêng của từng người là được, cũng sẽ không đến nỗi ra tay trong bóng tối, do đó, đến cuối cùng chắc cũng không biến thành kẻ địch đối nghịch với nhau.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây