Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 184

Tổ lãnh đạo thất bại, điều này biểu thị cho việc điều chỉnh kết cấu sản xuất thất bại. Công cuộc điều chỉnh kết cấu sản xuất không được triển khai thì toàn bộ nền kinh tế tỉnh Yến lâm vào trạng thái trì trệ, không phát triển được. Hơn nữa, không chừng bởi vì sự thất bại của tỉnh Yến mà sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của Phó Thủ tướng Hà, nếu tiền đồ của Phó Thủ tướng Hà rơi vào trạng thái nan giải thì ở tại Bắc Kinh này không ai còn dám chủ đạo cho công cuộc điều chỉnh kết cấu sản xuất, như vậy lại rơi vào một vòng luẩn quẩn.

Bởi vì Trung Quốc đã gia nhập vào Tổ chức Thương mại Quốc tế (WTO), căn cứ theo quy định thì phải từng bước mở rộng toàn diện thị trường trong nước. Nếu không chủ động tiến hành điều chỉnh kết cấu sản xuất, như vậy các quốc gia khác nhận định rằng đây là đất nước có nền kinh tế phi thị trường, sẽ gây ra nhiều tranh cãi trong mậu dịch. Căn cứ theo kinh nghiệm dĩ vãng, cứ cuộc tranh cãi nào diễn ra thì Trung Quốc cũng đều là người thua. Khi bị người khác đánh mới vội vàng xông lên, không bằng mình chủ động nhẹ nhàng mà tiến từng bước.

Hạ Tưởng không dám nói ý chí của hắn lớn đến độ nào nhưng phóng mắt ra cả nước thì hắn cũng biết thuộc dạng hiếm tìm, vì thế hắn sẽ cố gắng hết sức để có được thu hoạch và ảnh hưởng lớn nhất. Vì thế, hắn không thể lùi bước.

– Rất cảm tạ sự quan tâm và trân trọng của ngài, nếu sự kiện Kodak phức tạp đến nhường đấy mà tôi cũng dám bước ở đầu sóng ngọn gió để xông pha thì nay cũng vậy. Trình Hi Học sau khi bộc lộ bản thân mình thì đã đứng ở bên đối lập với tôi, tôi chủ động hay bị động để nghênh chiến thì cũng đều là chiến đấu, bất kể phương thức nào cũng vậy, không thể trốn tránh được. Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, thật ra thì hiện tại không còn con đường nào để lui lại nữa, nếu tiến hành tử chiến thì không chừng còn có cơ hội cho mình.

Vẻ mặt Hạ Tưởng kiên định, nhìn thẳng vào trong mắt Ngô Tài Giang, giọng nói tràn ngập niềm tin.

Ngô Tài Giang sửng sốt trong phút chốc, sau đó lại mỉm cười vẻ bất đắc dĩ.

– Tôi cũng biết là không thể thuyết phục được cậu, nhìn qua thì cậu có vẻ hiền hòa nhưng thật ra tính cách của cậu và Nhược Hạm rất giống nhau, có những mặt đầy cố chấp. Trách không được Nhược Hạm nó thích cậu, đúng thật là tính tình của hai người không có nhiều sự sai biệt. Tất nhiên, nếu như Liên Nhược Hạm bộc lộ tính cố chấp ra bên ngoài còn cậu lại ẩn dấu sự cố chấp ở trong con người cậu.

Ngô Tài Giang cũng chỉ nói đến đây rồi thôi, không tiếp tục khuyên nhủ Hạ Tưởng nữa. Ông ta chỉ nhắc nhở Hạ Tưởng phải cố gắng giữ gìn, nếu chẳng may có vấn đề gì xảy ra thì chưa chắc Hà Thần Đông đã giơ tay bảo vệ Hạ Tưởng, cũng chỉ có Ngô gia là sẽ dùng hết sức lực có thể. Đây cũng là sự phòng ngừa chu đáo của ông ta mà thôi, cũng chưa nhất định đối phương sẽ ra tay triệt hạ Hạ Tưởng. Dù sao bên trong tầng lớp cao tầng ủng hộ công cuộc điều chỉnh kết cấu sản xuất cũng không phải là ít, đối phương chỉ mới để Trình Hi Học ra mặt là cũng mưu đồ là để bảo vệ tập đoàn lợi ích của bọn họ mà thôi.

– Tôi thì mặc kệ cậu, tuy nhiên cũng có điểm cậu phải nhớ kỹ, đó là không được động chạm lớn đến điểm mấu chốt của tập đoàn lợi ích. Cậu chỉ cần động vào điểm mấu chốt này của bọn họ thì nhất định sẽ bị phản kích một cách mãnh liệt, không chết không thôi.

Ngô Tài Giang trịnh trọng nhắc nhở Hạ Tưởng một câu.

Hạ Tưởng gật đầu:

– Tấm lòng của ngài thì tôi đã hiểu, tôi cũng tự nhận không có năng lực nào để làm ra những việc có ảnh hưởng sâu xa tới đại sự. Tôi chỉ mong muốn một cách đơn giản là tận dụng các năng lực của mình để làm một vài chuyện gì đó ích nước lợi dân mà thôi. Tôi cũng không chủ động đi ức hiếp người khác, nhưng nếu người khác ức hiếp ngồi trên đầu tôi thì tôi cũng phải cố hết sức để chống trả lại.

Ngô Tài Giang cười ha hả:

– Tôi đã sớm lãnh giáo thủ đoạn trong tay cậu, sự lươn lẹo của cậu cũng không phải dễ đối phó. Thôi, không nói nữa, ăn cơm thôi.

Đồ ăn đã bày lên, Ngô Tài Giang bảo Hạ Tưởng ăn cơm. Hạ Tưởng tùy tiện ăn mấy bát đã cảm thấy no rồi, hắn vẫn cảm giác là Ngô Tài Giang còn sẽ nói ra điều suy nghĩ gì đó. Vì thế, hắn buông bát cơm xuống, chờ Ngô Tài Giang mở miệng.

Ngô Tài Giang cũng thực sự kiên nhẫn, ăn uống cũng không nhanh không chậm, sau khi ăn xong còn uống trà trong chốc lát, tán gẫu linh tinh về Cốc Nho, hỏi Hạ Tưởng các tính toán về sau này. Sau đó ông ta nói:

– Hai năm nữa, sau khi cậu lấy được bằng nghiên cứu sinh thì tôi sẽ nghĩ biện pháp để cậu đến trường Đảng của Trung ương để tiếp tục bồi dưỡng trong một đoạn thời gian, làm cơ sở cho các bước đi sau này. Trong bước tiếp theo có thể cậu đảm nhiệm chức vụ Phó Thị trưởng, ở cấp độ cơ sở thì tốt nhất là bước đi ổn định, thong thả, không cần có lòng dạ tranh đua như đàn bà làm gì, cố gắng tránh xa chốn thị phi là tốt nhất.

Hạ Tưởng khiêm tốn ngồi nghe, bất cứ điều gì cũng đều cố gắng ghi nhớ ở trong lòng.

Nói chuyện với nhau tới tận khuya, Ngô Tài Giang nhìn ra sắc trời rồi nói:

– Trời cũng không còn sớm nữa, về thôi.

Đi xuống dưới lầu, trong lòng Hạ Tưởng đầy buồn bực, chẳng lẽ hắn đã đoán sai, Ngô Tài Giang không còn việc gì khác nữa? Nhìn vẻ mặt của ông ta thản nhiên như không có chuyện gì cả, dường như mọi chuyện đã được trao đổi xong hết rồi, nhưng không biết tại sao Hạ Tưởng còn cảm thấy ông ta còn có điều chưa nói.

Hạ Tưởng ngồi lên xe, nghĩ thầm rằng Ngô Tài Giang mà không mở miệng nữa là hắn sẽ đi thật. Vừa mới nổ máy xe, Ngô Tài Giang dường như bây giờ mới nhớ tới việc gì đó, vẫy vẫy cánh tay về phía hắn.

Đúng là giả vờ khéo thật, Hạ Tưởng cười thầm, có chuyện thì nói sớm cho xong, lại còn chờ đợi đến trước phút cuối một giây rồi mới nói. Lại nhìn thấy điệu bộ nghiêm trang của ông ta, Hạ Tưởng gần như bật cười phát ra thành tiếng, con cáo già đúng thật là con cáo già, đến giả bộ tạm biệt nhau cũng lộ ra cái đuôi của con hồ ly tinh.

Hạ Tưởng xuống xe, cung kính đi đến trước mặt của Ngô Tài Giang.

– Thứ trưởng Ngô, ngài có điều gì chỉ bảo thêm ạ?

Ngô Tài Giang nhìn thoáng qua xe Hạ Tưởng rồi cảm thán nói:

– Nhìn thấy xe của Nhược Hạm làm tôi lại nghĩ tới nó, đúng là cũng nhớ nó thật. Đúng rồi, dường như tôi nghe được tin phong thanh rằng Phó gia đang hỏi thăm tung tích của Nhược Hạm, cậu có biết tại sao lại có chuyện này không?

Hạ Tưởng lắc đầu:

– Đúng thật là tôi cũng không rõ ràng lắm.

Hắn nghĩ thầm rằng Ngô Tài Giang bảo hắn xuống xe không phải là điểm nhỏ nhặt này chứ? Hạ Tưởng liền cố ý không trả lời, hắn còn nói:

– Để lúc quay lại thành phố Yến tôi sẽ cố gắng tìm hiểu một chút, chắc là cũng không có chuyện gì ghê gớm lắm đâu ạ. Ngài có việc gì nữa không? Nếu không thì tôi về trước đây.

Ngô Tài Giang bất mãn trừng mắt nhìn Hạ Tưởng, nghĩ thầm rằng thằng nhóc này hồ đồ thật hay giả ngu, nhìn không ra được suy nghĩ của mình. Tuy nhiên, thấy Hạ Tưởng lấy lý do là phải đi luôn thì cũng không khỏi tức cười, ông ta cũng không giấu diếm nữa mà nói thẳng ra.

– Có chuyện cuối cùng, cậu nghĩ biện pháp để khuyên nhủ Nhược Hạm một chút, tốt nhất là để cháu nhỏ mang họ Ngô. Chỉ cần đứa nhỏ mang họ Ngô thì chuyện gì cũng được, ông cụ tuổi lớn, lại bệnh tình nhiều nên tránh không khỏi việc có những lúc có suy nghĩ không tốt. Nếu để ông cụ biết đời thứ tư của Ngô gia đã có người kế nghiệp, đối với trị liệu của ông cụ cũng có lợi rất lớn, ông cụ thích nhất là trẻ nhỏ.

Vốn Hạ Tưởng đang còn muốn trêu chọc Ngô Tài Giang thêm một chút vì buồn cười với việc ông ta cố ý làm ra vẻ huyền bí. Không ngờ lúc Ngô Tài Giang nói xong thì tâm tình của hắn không hiểu vì sao mà bắt đầu trầm trọng, vẻ mặt ngưng trọng gật đầu:

– Tôi sẽ cố hết sức khuyên nhủ Nhược Hạm. Ngài cũng biết đó, cô ấy có chủ ý của mình, chỉ sợ là hơi khó khăn. Vì lão nhân gia nên tôi sẽ cố hết sức.

Ngô Tài Giang cũng là từ lòng hiếu thảo mà biểu lộ ra lời nói này, Hạ Tưởng cũng không đành lòng cự tuyệt ông ta. Ông ta vẫn chịu đựng không nói có lẽ cũng sợ mình lập tức từ chối, thật ra ông ta cũng không hiểu hết tính mình, có khi thì rất cố chấp nhưng có khi lại rất mềm lòng.

Buổi tối trở lại chỗ ở của Tiếu Giai, Hạ Tưởng nằm thoải mái ở trên ghế sô pha, suy nghĩ các sự tình trong chốc lát rồi bỗng nhiên hỏi Tiếu Giai đang gọt hoa quả bên cạnh:

– Em không phải vẫn muốn có một đứa con hay sao? Bây giờ sẽ bắt đầu tiến hành chú ý tĩnh dưỡng, uống ít rượu, không cần phải làm việc mệt nhọc, cố gắng giữ gìn sức khỏe, dưỡng thân thể một năm rồi sau đó sẽ sinh một em bé, có được không vậy?

Tiếu Giai đang gọt hoa quả bỗng nhiên tay run lên, không cẩn thận cắt vào tay, chảy máu mà cũng không phát hiện ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hạ Tưởng:

– Anh, anh không gạt em chứ?

Hạ Tưởng phát hiện tay cô chảy máu vội vàng dùng khăn tay băng bó trên miệng vết thương:

– Tay chảy máu rồi, để anh băng bó tay cho.

– Không cần anh quan tâm.

Tiếu Giai gạt cánh tay của Hạ Tưởng ra, đem ngón tay chảy máu ngậm vào trong miệng, hỏi giọng mơ hồ:

– Em hỏi anh, lời nói vừa rồi không phải là anh lừa gạt em chứ? Nếu anh dám lừa em thì sau này em sẽ không để anh yên. Việc khác thì anh có thể lừa gạt em, riêng chỉ có việc vừa rồi là không được.

Hạ Tưởng thấy cảnh Tiếu Giai mồm thì ngậm ngón tay, hai măt lại trợn lên, vẻ mặt có vẻ như muốn giận dữ thì trông rất hoạt kê. Hắn không khỏi phải mỉm cười rồi nói:

– Em không phải chỉ muốn có một em bé thôi sao, kể cả nhiều em bé cũng được, chỉ cần em không chê mệt là được. Còn một điều nữa, không thể bởi vì sinh em bé mà làm chậm trễ tới kế lớn kiếm tiền của anh, nếu không thì anh cũng sẽ không tha cho em.

Hạ Tưởng cũng không phải cường điệu việc kiếm tiền của Tiếu Giai mà hắn sợ cô nghe tới việc sinh em bé lại hoàn toàn bỏ dở công cuộc kiếm tiền hiện có.

Tiếu Giai nói:

– Em cam đoan là sẽ làm tốt cả hai việc, sinh em bé và kiếm tiền. Để cho em một năm chuẩn bị sắp xếp việc này, cam đoan rằng trong thời gian sau không có sai lầm gì xảy ra cả.

Nói xong nước mắt của cô chảy ra.

– Chỉ cần có một em bé, bất kể là trai hay gái thì đây cũng là một dấu ấn vĩnh viễn của chúng ta. Trong những lúc anh không ở cùng với em thì em sẽ đem toàn bộ yêu thương ký thác trên đứa con nhỏ của chúng ta, nuôi dưỡng con trưởng thành, cùng chia sẻ niềm vui với đứa con quý báu.

Biểu lộ chân thật của Tiếu Giai làm cho Hạ Tưởng cũng cảm thấy cảm động, hắn không đành lòng để cô rơi lệ, liền trêu đùa cô:

– Khóc nhè sẽ có ảnh hưởng không tốt tới em bé. Nếu em còn tiếp tục khóc thì sẽ không cho em sinh.

– Thôi đi, đứa nhỏ còn ở trên người anh, hiện tại em khóc chẳng có gì liên quan cả.

Tiếu Giai mặt mày phong tình liếc mắt nhìn Hạ Tưởng một cái.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây