Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 174

Trình Hi Học bị Cốc Nho nói móc một câu, sắc mặt không tốt nói:

– Cốc Nho, tôi và ông không có cùng quan điểm học thuật thì có thể có thể viết ra bài tranh luận với nhau, không cần phải dùng lời nói xiên xỏ nhau trước mặt người khác như vậy, cũng không cần tỏ vẻ cực kỳ tức giận như vậy chứ?

Cốc Nho lại nói:

– Viết bài chiến đấu lý luận với nhau thì cũng không thành vấn đề, giáp mặt tranh luận cũng được, chân lý càng được mổ xẻ càng rõ ràng. Tôi đang muốn tiến hành một cuộc tranh luận công khai với ông, muốn lãnh giáo ông về mặt xấu và tốt của việc điều chỉnh kết cấu sản xuất. Bài viết mà ông phát biểu trên báo thì tôi cũng đọc rồi, đại đa số các quan điểm này, ha ha, không dám đứng cùng phía với ông.

Trình Hi Học ngược lại tỏ vẻ mỉm cười:

– Có tranh luận là chuyện tốt, có thêm sự phản bác của ông thì cũng chỉ có thể chứng minh thêm cho quan điểm của tôi càng chính xác. Theo như lời ông nói, chân lý càng mổ xẻ lại càng rõ ràng, hoan nghênh cuộc tranh biện này.

Thấy cách nói chuyện của Cốc Nho và Trình Hi Học như vậy thì có lẽ Cốc Nho sẽ tức giận nên Hạ Tưởng nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của Cốc Nho, nói chen vào:

– Cốc lão, cần gì phải thể hiện khí phách hơn thua làm gì, đối với việc trong học thuật thì sẽ dùng học thuật để giải quyết cho thỏa đáng.

Trình Hi Học kinh ngạc liếc mắt nhìn Hạ Tưởng một cái, nói có dụng ý khác:

– Nói cho cùng thì nếu bất đồng trong học thuật thì sẽ giải quyết trong học thuật, các sự tình trong chính trị thì để cho chính trị giải quyết. Cốc Nho, tôi không nghĩ sự bình tĩnh kiềm chế của học sinh ngài so với thầy giáo mình thì chỉ hơn chứ không kém.

Trình Hi Học nghĩ rằng câu nói này của ông ta sẽ châm ngòi ly gián, chọc giận Cốc Nho. Không ngờ Cốc Nho mặc dù trong các đạo lý đối nhân xử thế không quá cao siêu, nhưng có chút ưu điểm chính là hay bao che khuyết điểm. Nghe thấy Trình Hi Học nói Hạ Tưởng có phần hơn so với ông ta thì cũng không tức giận, chỉ cười mà nói:

– Trò giỏi hơn thầy là một điều rất hạnh phúc. Là một thầy giáo, một chuyên gia thì nỗi buồn lớn nhất của người đó là bất kể ông ta tự nhận cái gì là Thái Sơn Bắc Đẩu của giới học thuật hay là cái gì đó mà lại không giáo dục ra một học sinh của mình thành tài. Nếu điều này truyền ra ngoài, nói dễ nghe thì cho rằng người đó không biết dạy, nói không dễ nghe thì còn tưởng người đó giấu riêng tri thức, không chịu đem bản lĩnh thực sự để truyền đạt cho học sinh.

Tuy rằng Trình Hi Học nổi danh khắp thiên hạ nhưng học sinh của ông ta thì đúng là không có mấy người được thành danh, đây cũng là một việc rất lạ và cũng là nỗi đau lớn nhất của Trình Hi Học. Cốc Nho ngay trước mặt Hạ Tưởng lại nói ra, ý tứ rất rõ ràng rằng ông ta đã cố ý chọc vào đúng vết thương của Trình Hi Học.

Gương mặt của Trình Hi Học đỏ lên như tôm luộc, đang muốn phát tác, nhìn thấy Hạ Tưởng ở bên cạnh vẫn phong thái lãnh đạm, ông ta bỗng nhiên tỉnh táo lại, khoát tay nói:

– Không cần đấu võ mồm vô vị làm gì. Học thuật là học thuật, chính trị là chính trị. Nếu ông muốn phản bác quan điểm với tôi thì tôi rất hoan nghênh cuộc tranh biện này. Nếu ông muốn ra mặt cùng tôi tranh biện thì thời gian và địa điểm do ông tùy ý chọn, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể hầu tiếp ông.

Hạ Tưởng đứng ở một bên ngẫm nghĩ, xem ra giới học thuật tranh luận với nhau cũng giương đao bạt kiếm, chẳng qua so với đối địch trong chính trị thì đỡ hơn bởi vì các cuộc tranh luận trong học thuật là do quan điểm khác biệt nhau, thắng hay thua chỉ có liên quan đến thanh danh và ích lợi của bản thân mình, không liên quan đến tính mạng của bất cứ ai cả. Còn đánh cờ trong chính trị, nếu đã đối đầu nhau thì kết cục phải là không chết sẽ không dừng lại.

Cuộc va chạm ngắn ngủi này kết thúc, lúc này trên cơ bản mọi người cũng đã tới đông đủ. Dịch Hướng Sư lại lần nữa phát biểu lời giới thiệu, đầu tiên là tỏ vẻ hoan nghênh với những người đã tới đây, sau đó lại giới thiệu một cách long trọng về Hạ Tưởng, cuối cùng với một điệu bộ cực kỳ nhấn mạnh, ông ta mời Hạ Tưởng tự mình trình bày lại cách làm thế nào mà hắn chiến thắng được Tập đoàn Kodak trong cuộc chiến tranh không thấy mùi thuốc súng này.

Hạ Tưởng đi lên trên bục, đầu tiên là cúi chào mọi người đang ngồi ở dưới, sau đó nói khiêm tốn vài câu, đại loại là tri thức chưa đủ, đây chỉ là báo cáo lại cho các chuyên gia, học giả nghe, giống như kể lại một câu chuyện cũ thôi… Sau khi trình bày thái độ xong, lúc này hắn mới chuyển đi vào đề mục chính.

– Thật ra thuyết phục được Tập đoàn Kodak tới đầu tư cũng không phải là thắng lợi của riêng mỗi chúng ta, mà một cuộc đầu tư cho tới bây giờ cũng đều là kết quả cả hai bên cùng thắng, nếu bất cứ sự đầu tư hay góp vốn nào mà chỉ có một người thắng thì sẽ không tồn tại. Cho nên nếu nói hành động của tôi thuyết phục Tập đoàn Kodak tới đầu tư mà hình tượng hóa thành thắng lợi thì hình ảnh này cũng không được thỏa đáng. Điều này cũng nói lên rằng trong quá trình chúng ta thu hút đầu tư thì tâm lý không tự tin đã trở thành lối mòn.

Hạ Tưởng cũng không phải cố ý sử dụng lời nói dọa người làm gì, mà đây là từ cảm thán mà phát ra. Kiếp trước cả một vùng núi sông hùng vĩ của đất nước như thế này, chỉ vì tiếng kêu gọi thu hút đầu tư mà chịu bao nhiêu ví dụ đớn đau không thể đếm xuể được, nhất là khi nước ngoài tiến vào đầu tư thì rất nhiều chính quyền địa phương đưa ra các chính sách ưu đãi, gần như tương đương với việc để cho đối phương được quyền tự trị. Cũng bởi vậy mà xuất hiện một loạt các sự kiện bức xúc cho toàn thể quốc dân đồng bào, ví dụ như người Nhật Bản áp bức tập thể công nhân phải quỳ xuống, người Hàn Quốc thì luôn tỏ vẻ ưu việt hơn, cao cao tại thượng trước mặt người trong nước. Thậm chí các doanh nghiệp, tập đoàn châu Âu, Mĩ sau khi tới đầu tư trong nước thì cũng nhập gia tùy tục, áp bức với người trong nước và các doanh nghiệp quốc doanh của nhà nước, đúng là các trường hợp độc nhất vô nhị.

Tất cả đều do chúng ta tự hạ thấp thái độ của mình xuống quá, điều này làm cho người nước ngoài xem thường người trong nước của mình. Một người, nếu chính mình không có lòng tự ái, tự trọng thì như thế nào mà người khác lại có thể tôn trọng mình được? Công tác thu hút đầu tư là việc hợp tác, không phải cầu khẩn người ta tới đầu tư, cũng không phải dựa vào việc bán đứng tài nguyên và tôn nghiêm của mình để đổi lấy lòng thương hại và thông cảm của đối tác. Hơn nữa, đối diện với sự thật ác liệt thì người ta cũng sẽ không vì lòng thương hại và sự thông cảm mà tiến vào đầu tư. Tiếc là rất nhiều cán bộ vì muốn thu hút công tác đầu tư từ bên ngoài vào mà không chỉ ăn nói khúm núm nịnh bợ, khuôn mặt luôn rặn ra sự tươi cười, ăn nói phải ra vẻ khép nép. Thậm chí khi biết rõ đối phương cũng không phải là thế lực lắm tiền nhiều của nào đó, lúc này cũng chỉ vì muốn tô vàng trét bạc trên mặt mình mà cũng phối hợp với đối phương để diễn trò, đem một triệu đô la đầu tư thổi phồng lên thành mười triệu đô, sau đó khi đối phương đầu tư một triệu đô vào rồi thì âm thầm lấy tiền công quỹ để bù đắp vào, dù sao thì có thất thoát thì có quốc gia chịu, còn chiến tích mình có là được.

Hạ Tưởng cũng biết lời hắn vừa thốt xong chắc chắn sẽ gây ra một loạt tiếng nói bất mãn. Quả nhiên, lời nói vừa dứt đã có người không vui nói:

– Ăn nói lung tung.

– Võ đoán.

– Đúng là ít tuổi quá, cách nói chuyện rất kích động.

Trình Hi Học cười lên một tiếng rồi nói:

– Luận điệu sai trái.

Cốc Nho cũng không biết do được sắp xếp hay có ý định mà ngồi ngay bên cạnh Trình Hi Học, ông ta trả lời một cách mỉa mai:

– Lời lẽ sai trái của Hạ Tưởng là được hình thành trên thành quả thu hút một tỷ rưỡi đô la Mỹ, không phải giống như tôi và ngài, suốt ngày chỉ lý luận suông.

Thanh âm Cốc Nho không lớn nhưng phòng họp là một loại phòng họp nhỏ, lời vừa ra khỏi miệng thì mọi người đều nghe rất rõ ràng. Một vài người vừa mới mở miệng công kích Hạ Tưởng đều phải đỏ hết mặt mày, nghĩ thầm rằng lời nói của Hạ Tưởng tuy rằng có sai trái một chút nhưng quả thật người ta là người đã chiến thắng trong thực tế, cũng không phải là người mạnh mồm tùy tiện nói bừa.

Trình Hi Học cũng thấy xấu hổ, muốn nói điều gì đó nhưng lại cảm thấy không thỏa đáng, vì thế ông ta lại nhịn lại, không nói nữa.

Lại nghe Hạ Tưởng tiếp tục nói:

– Thật ra cũng không phải tôi thuyết phục rằng Tập đoàn Kodak nên quyết định đầu tư khoản tài chính một tỷ rưỡi đô la Mỹ mà là tôi nói cho Tập đoàn Kodak biết thị trường Trung Quốc như thế nào, thị trường chúng ta tiềm năng trong tương lai là thị trường tiêu thụ lớn nhất toàn cầu, đầu tư vào Trung Quốc đối với chiến lược lâu dài của Tập đoàn Kodak là có lợi, cũng chỉ có đầu tư vào Trung Quốc thì mới có thể giúp đỡ cho Tập đoàn Kodak thoát khỏi khốn cảnh trước mắt. Tôi chỉ là thấy được tâm lý của Tập đoàn Kodak muốn nóng lòng thoát khỏi khốn cảnh, và thành công trong việc làm cho bọn họ tin tưởng rằng chỉ có đầu tư vào Trung Quốc thì mới đưa lại cơ hội duy nhất cho bọn họ. Tôi không phải thuyết phục Tập đoàn Kodak nên đầu tư vào hạng mục nào vào đây, cũng không phải từ góc độ chính sách mà nói cho bọn họ biết nên đầu tư bao nhiêu tiền vào Trung Quốc, cũng không đưa ra các hứa hẹn gì cả. Tôi chỉ đơn giản nhìn thấy được thị trường của Tập đoàn Kodak về mảng máy ảnh kỹ thuật số cũng chưa mạnh, tôi phát hiện thấy có một bộ phận người trong Tập đoàn cũng xem trọng triển vọng của loại sản phẩm này, trong số mấy chuyên gia cố vấn có ảnh hưởng tới quyết định của Tổng Giám đốc Tập đoàn này tới sự phân phối thị trường cũng ủng hộ thị trường máy ảnh kỹ thuật số, bởi vậy tôi liền nắm bắt cơ hội.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây