Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 172

Hiện tại những gì Tiếu Giai cần làm là cố gắng nắm giữ được một sự chi phối số lượng tài nguyên đất thật lớn, bên cạnh đó cùng lúc kiếm thêm tiền. Nếu các sàn giao dịch bất động sản của cô có thể trải rộng khắp Bắc Kinh, trong tay có thể nắm lượng phân phối hơn phân nửa số phòng giao dịch của mười nhà đầu tư lớn nhất Bắc Kinh thì lúc đó cô đã trở thành một nhân vật có thể hô mưa gọi gió trong lĩnh vực bất động sản tại Bắc Kinh này. Mà có lẽ một khoảng thời gian không lâu sau sẽ có một sự kiện lớn xảy ra, lúc đó sẽ có một cuộc chiến định càn khôn.

Cho dù quỹ tích của lịch sử có chệch khỏi quỹ đạo, không phát sinh ra sự tình mà Hạ Tưởng đang chờ mong thì với nguồn tài chính mà Tiếu Giai có được cũng có thể thong dong đầu tư trong một số lĩnh vực mới, như vậy cũng phát huy công dụng. Nhưng Hạ Tưởng chờ mong nhất chính là sẽ có một lần biến động về tài chính, đây là một thời cơ rất tốt cho một vụ đầu cơ.

Chẳng qua, có một số việc cũng không thể nói rõ với Tiếu Giai được.

Sàn giao dịch Bất động sản có ưu đãi lớn nhất chính là việc ít bị chiếm dụng tài chính, vào thời điểm cần thiết, trong khoảng thời gian ngắn có thể tập trung được một nguồn tài chính lớn, đây cũng chính là mục đích lớn nhất mà Hạ Tưởng đang muốn Tiếu Giai thực hiện.

– Mục tiêu này hơi lớn, khó khăn cũng nhiều, tuy nhiên em sẽ cố gắng.

Vừa nghe thấy mục tiêu Hạ Tưởng đề ra cho cô, hai mắt Tiếu Giai như tỏa ra ánh sáng. Bản tính của cô trời sinh là đã tham tiền, chỉ cần có tiền là cô sẵn sàng dốc sức. Chỉ cần Hạ Tưởng vì cô đặt ra mục tiêu phương hướng thì cô sẽ liều lĩnh xông lên phía trước.

– Anh có tính toán gì thì kệ, em sẽ nghe theo lời anh. Bất kể cái gì gọi là tốt nước lợi dân miễn là việc anh cần thì em sẽ thực hiện cho bằng được.

Hạ Tưởng vòng hai tay ôm lấy Tiếu Giai, dựa đầu lên bụng của cô, cảm nhận được sự mềm mại kinh người và làn da trơn bóng mịn màng của cô. Hắn nói:

– Chỉ có ở bên cạnh em thì anh mới có thể thả lỏng cơ thể để bình tĩnh nghĩ xem anh muốn cái gì, muốn làm cái gì? Anh cũng không cần phải rào đón, chỉ cần thổ lộ trực tiếp với em là được. Cũng chỉ có ở bên cạnh em, anh mới có cảm giác rằng đúng là anh cũng có những lúc mỏi mệt.

Một câu nói khiến trái tim của Tiếu Giai thiếu chút nữa chảy tan ra, cô trìu mến nhẹ nhàng ôm lấy đầu Hạ Tưởng, dịu dàng nói:

– Đúng vậy, đến đây với em. Anh cứ coi đây là nơi trú ẩn cuối cùng của mình. Cho dù toàn bộ thế giới có từ bỏ anh đi nữa thì anh vẫn còn có em, em vĩnh viễn không rời khỏi anh. Ai bảo em là chị của anh, đúng không?

Hạ Tưởng khẽ “à” lên một tiếng, bỗng nhiên hắn ý thức được một vấn đề, đúng là dục vọng của mình khi trước mặt Tiếu Giai thì gần như quá thả lỏng, ngoại trừ sự luyến ái ra thì còn có sự ỷ lại. Chẳng lẽ nói vậy là mình có bản tính thích “chị”?

Còn chưa kịp suy tư vấn đề này thì hắn đã nhẹ nhàng tiến vào trong giấc mộng đẹp.

Ngày hôm sau, ngay sáng sớm Hạ Tưởng đã đi tới Viện Khoa học xã hội, đi vào phòng của Cốc Nho. Khi vào trong phòng, Hạ Tưởng sợ đến ngây người. Cốc Nho cùng một người nhìn nhau cười, người này chính là Dịch Hướng Sư.

Hạ Tưởng chưa từng gặp qua Dịch Hướng Sư lần nào, nhưng ở trên TV thì đã rất nhiều lần thấy qua. Vì thế, hắn liếc mắt một cái là biết ngay người ngồi đó là ai. Dịch Hướng Sư so với trên TV thì hơi gầy một chút, trạng thái tinh thần rất tốt, nhất là khi ông ta và Cốc Nho nhìn nhau cười thì toát ra ánh mắt đầy thâm ý. Điều này bất chợt làm trong lòng Hạ Tưởng nảy sinh ra năm chữ: Không có chuyện tốt rồi.

Quả nhiên không thoát khỏi dự đoán của Hạ Tưởng, Dịch Hướng Sư chủ động giơ tay ra rồi nói:

– Hạ Tưởng, tôi là Dịch Hướng Sư. Nghe danh cậu nhưng chưa bao giờ được gặp mặt. Đối với đại danh của cậu thì tôi sớm đã nghe qua, cũng tự mình mời cậu đi tới Bộ Ngoại thương để tọa đàm, không nghĩ là cậu cũng không cho tôi được mặt mũi. Thật may Cốc lão cũng là bằng hữu cũ của tôi, vừa rồi Cốc lão đã đồng ý với tôi, cậu xem còn có chuyện gì để nói?

Hạ Tưởng vội vàng hai tay nắm lấy bàn tay của Dịch Hướng Sư, không khỏi nở nụ cười bất đắc dĩ:

– Bộ trưởng Dịch, ngài khỏe không ạ? Rất may mắn được gặp ngài! Không phải là tôi không để cho ngài mặt mũi mà do xuất thân của tôi không phải là người thuộc chuyên ngành kinh tế. Ngài bảo tôi tới tọa đàm với nhóm chuyên gia thì chẳng khác nào bảo tôi tới múa rìu trước cửa của Lỗ Ban (múa rìu qua mắt thợ) hay sao?

Hắn lại liếc mắt nhìn Cốc Nho một cái, thấy vẻ mặt bình thản của Cốc Nho thì trong lòng biết rằng có lẽ Cốc Nho đã đáp ứng điều này với Dịch Hướng Sư rồi. Hắn đành kiên trì nói:

– Nếu không để tôi báo cáo với ngài một chút về quá trình đàm phán ngay tại đây vậy.

Dịch Hướng Sư khoát tay.

– Không cần, tôi đã sắp xếp cả rồi, bây giờ sẽ lên đường đi tới Bộ Ngoại thương luôn. Hôm nay, ngoài một số các chuyên gia học giả ra thì cũng còn một số các giáo sư của các trường đại học, tất cả đã tụ tập rồi, mọi người đều muốn nghe cậu thuật lại câu chuyện hay này. Nếu cậu không đi, Cốc lão sẽ rất mất mặt, mà tôi khi ở trước mặt bọn họ đã nói như đinh đóng cột là sẽ mời được cậu đến. Cậu mà không đến thì sẽ làm cho Cốc lão và tôi bị người ta chê cười, có đúng không vậy?

Hạ Tưởng liền phát hiện ra thủ đoạn của Dịch Hướng Sư quả thật là tài trí hơn người, đúng là vị quan đầy từng trải. Thái độ của ông ta đúng là hạ thấp không ai so sánh được, Diệp Thạch Sinh so với ông ta đúng thực là kém hơn không ít, ít nhất là việc dồn ép người đi vào trong khuôn khổ của mình. Dịch Hướng Sư là người mà Hạ Tưởng gặp qua có thủ đoạn cao nhất.

Hạ Tưởng lập tức cung kính đáp:

– Cung kính không bằng tuân mệnh. Tuy nhiên, tôi có một yêu cầu nho nhỏ đó là mời Cốc lão cùng đi để giúp tôi. Bộ trưởng Dịch, ngài nhất định phải đồng ý với tôi, nếu không tôi rất luống cuống.

Dịch Hướng Sư cười ha hả:

– Cốc lão, thế nào? Ngài nói đi?

Cốc Nho mỉm cười:

– Luận về mưu lược thì tôi không so sánh được với các chính trị gia như ngài, nhưng nếu ngài đã thắng thì tôi cũng phải đi theo Hạ Tưởng một lần vậy.

Hạ Tưởng lúc này xem ra minh bạch, với tính tình của Cốc Nho nếu mà Dịch Hướng Sư đề xuất lời mời ông ta đi tới Bộ Ngoại thương thì chắc chắn ông ta sẽ từ chối. Vì thế, Dịch Hướng Sư liền mở một vụ đánh cuộc nho nhỏ, chính là đánh cuộc rằng khi mình đồng ý đi thì sẽ yêu cầu Cốc Nho đi cùng, Cốc Nho không tin, kết quả thì quả thật mình đã mở miệng.

Hạ Tưởng thầm than, Dịch Hướng Sư mới chân chính là người không để lộ ra một chút sơ hở nào, đúng là ông ta đã tính toán trước được hết các sự việc. Đầu tiên ông ta bày ra một trận thế mà chắc chắn mình sẽ phải đi, tiếp đó ông ta đoán chắc được tâm lý của chính mình, tính được lúc mình đồng ý đi thì nhất định sẽ đề xuất để Cốc Nho đi cùng. Hơn nữa, chắc chắn ông ta cũng đoán được tâm lý của Cốc Nho. Tuy rằng Cốc Nho thanh cao, nhưng dù sao cũng là một học giả, có tính cách như những người khác, khi có cơ hội xuất đầu lộ diện để biểu lộ tài hoa thì cũng sẽ thích. Đến góp mặt ở Bộ Ngoại thương thì cơ hội của mình cũng sẽ có, nhưng kỳ ngộ để gặp mặt với mấy chục chuyên gia danh tiếng ngồi chờ sẵn ở đó thì cũng không phải có nhiều. Ông ta chắc chắn rằng chính mình cũng nguyện ý mượn cơ hội này để tạo thêm danh tiếng cho Cốc Nho, vì thế nhất định sẽ đề xuất để Cốc Nho ra mặt.

Danh nghĩa là Cốc Nho đi cùng với Hạ Tưởng, nhưng thực tế đây là suy nghĩ vì Cốc Nho, giúp ông ta thêm nổi danh.

Chỉ lần đầu tiên thấy mặt Hạ Tưởng mà Dịch Hướng Sư đã bày ra một liên hoàn kế tuyệt đẹp, làm cho Hạ Tưởng thực sự phải bội phục thủ đoạn và sự khôn khéo của người này.

Hạ Tưởng bất đắc dĩ đành phải cười cười nói:

– Bộ trưởng Dịch, ngài có cần phải đốt nhiều lửa ở phía dưới như vậy không?

Dịch Hướng Sư lập tức nghe ra ngụ ý của Hạ Tưởng, đây là tỏ sự bất mãn đối với việc hắn bố trí sắp xếp.

– Tiểu Hạ, tôi cũng không làm việc gì ảnh hưởng đến cậu cả. Không cần nói đến ai khác, chỉ riêng đứng ở trên lập trường của Tài Giang thì tôi cũng phải giữ gìn cho cậu rồi. Cậu cũng biết, đại đa số các chuyên gia của Bộ Ngoại thương cảm thấy rất hứng thú với việc cậu dùng cái gì để thuyết phục được Tập đoàn Kodak. Bọn họ cho rằng quá trình đàm phán lúc đó có thể trở thành một bài học kinh điển. Tôi mời cậu tới đó tâm sự với bọn họ thì mục đích cũng chính là để thỏa mãn nhu cầu của bọn họ mà thôi.

Khó có được cơ hội để Dịch Hướng Sư giải thích tận tình và kỹ lưỡng như vậy, Hạ Tưởng cũng không phải cố tình đắn đo mà quả thật cảm thấy mình đang tài thô học thiển, ở trước mặt nhiều chuyên gia, học giả như vậy thì khó tránh khỏi có các sơ hở.

Cốc Nho nghe không hiểu được những lời hai người nói, ông ta kinh ngạc hỏi:

– Đốt cái gì vậy? Hai người đang nói chuyện gì? Sao mà tôi nghe không hiểu?

Cốc Nho cũng minh bạch ra điều gì đó, suy nghĩ cẩn thận lại rồi cũng mỉm cười, không đợi Hạ Tưởng trả lời liền xua tay nói:

– Không cần giải thích, các cậu là những nhân vật chính trị, một câu thường bao hàm rất nhiều ý nghĩa, bắt người khác phải đoán. Đúng thật là rất mất sức.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây