Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 161

Mấy người ở phòng Tổng hợp 2 Hạ Tưởng không quá thân, tuy là ánh mắt của mọi người có hoan nghênh, cũng có tí đố kị. Hạ Tưởng vẫn nhiệt tình bắt tay hướng về phía mọi người hỏi thăm, cảm ơn thịnh tình. Bành Mộng Phàm tiến về phía trước, là người đầu tiên cầm tay Hạ Tưởng xúc động nói:

– Trưởng phòng Hạ, thật là tốt, làm cho tổ lãnh đạo chúng ta toả sáng. Tôi rất khâm phục anh.

Gã ngừng lại rồi nói tiếp:

– Tôi thật sự đến thành phố Đan Thành rồi đi, chỉ nhìn một chút. Rút ra kết luận: Chỉ là trên giấy, muốn thực hiện thì chính mình vẫn chưa làm được, lúc này chân thành cảm ơn anh.

Hạ Tưởng đặc biệt vừa lòng với thái độ của Bành Mộng Phàm. Hắn biết rõ Bành Mộng Phàm sẽ không làm bộ. Y cúi đầu trước mình đã chứng minh y thực sự phục mình, bởi vậy Hạ Tưởng cũng nắm chặt tay y, nói:

– Trưởng phòng Chương thật khách khí, nếu mọi người đã đến tổ lãnh đạo này thì đều là chung một mục tiêu. Về sau cùng nhau cố gắng, cùng nhau tiến bộ.

Nghi thức chào mừng ngắn ngủi trôi qua, Hạ Tưởng vẫn chưa kịp cùng mọi người nói mấy câu liền nhận được thông báo chủ tịch tỉnh Phạm muốn gặp hắn.

Hắn và Khâu Tự Phong cùng đi vào văn phòng Phạm Duệ Hằng. Phạm Duệ Hằng đứng dậy đón chào, tươi cười nói:

– Đến rồi, hai vị công thần mau ngồi đi, đầu tiên tôi đại diện Tỉnh uỷ và uỷ ban nhân dân tỉnh cảm tạ các cậu đã đạt được thành tích to lớn.

Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong không thể không khách khí và khiêm tốn một phen, hàn huyên xong hai người chia nhau ngồi xuống hai phía. Phạm Duệ Hằng hứng thú hỏi về quá trình đàm phán, Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong liền mỗi người một chữ kể cho chủ tịch Phạm nghe.

Sau khi Phạm Duệ Hằng biết được Hạ Tưởng thành công trong việc kéo vốn đầu tư, cũng là hết sức vui mừng, đồng thời rất phấn khởi, sự yêu thích Hạ Tưởng đã tăng lên mức cao nhất từ trước tới giờ.

Bởi vì Phạm Tranh và Tề Á Nam hợp tác rất thuận lợi, hoàn toàn hợp tác suôn sẻ làm cho người ta không thấy có bất cứ vấn đề gì. Nghe Phạm Tranh thuật lại việc Hạ Tưởng sắp đặt hắn và Tề Á Nam gặp gỡ, Phạm Duệ Hằng đã rất khen ngợi không dứt về thủ đoạn cao siêu của Hạ Tưởng, cũng bảo Phạm Tranh sau này cố gắng học tập Hạ Tưởng.

Phạm Duệ Hằng cũng không do dự, cùng Cốc Nho liên lạc, trịnh trọng mà đề cử Hạ Tưởng. Cốc Nho nghe tình hình của Hạ Tưởng thì không hẳn hứng thú nhưng lại nể thể diện Phạm Duệ Hằng đành miễn cưỡng đáp ứng. Phạm Duệ Hằng cũng nghe ra Cốc Nho khó xử, chần chừ một chút liền ém việc này xuống, tạm thời không nhắc tới.

Tin tức Hạ Tưởng thành công trong việc kéo Kodak bỏ vốn đầu tư một tỷ rưỡi đô la Mỹ tới tỉnh Yến, ý nghĩ đầu tiên trong đầu Phạm Duệ Hằng không ngờ là, ngai vàng chủ tịch tỉnh của mình an toàn rồi!

Liền theo ông lại nghĩ đến, ngai vàng chủ tịch tỉnh ngồi yên mới chỉ là bước đầu tiên, lên vị trí bí thư ngồi mới là mục tiêu cuối cùng của mình. Hiện tại mới thí điểm ở hai thành phố, tổ lãnh đạo đã giành được những thành tích đáng mừng. Chờ nhóm thành phố thứ hai nhóm thứ ba làm thí điểm, thậm chí hướng toàn bộ tỉnh mở rộng, sẽ càng đạt được nhiều thành tích. Làm chủ tịch tỉnh, năng lực của ông ta sẽ được các cấp lãnh đạo tán thưởng.

Phạm Duệ Hằng liền hạ quyết tâm, phải ủng hộ tổ lãnh đạo toàn lực công tác, cần người cho người, cần tiền cấp tiền, muốn chính sách phải có chính sách, chỉ cần tổ lãnh đạo có tâm, làm tốt chỉ đạo thì…

Cho nên ông ta liền sớm sắp đặt tất thảy, thông báo thư ký, một khi Hạ Tưởng trở về thì trước tiên là hẹn gặp hắn, thể hiện sự xem trọng đối với công tác của tổ lãnh đạo, cũng để Hạ Tưởng cảm nhận được ông ta rất quan tâm tới hắn với tư cách cá nhân.

Phạm Duệ Hằng nghe Hạ Tưởng cùng Khâu Tự Phong nói chuyện xong, cười:

– Cũng là cậu Hạ Tưởng dám bạo dạn hành động mạo hiểm. Nghĩ ra thế đúng là lạt mềm buộc chặt, thay cán bộ khác, cũng không có thể can đảm như vậy.

Hạ Tưởng vội khiêm tốn nói:

– Tôi kỳ thực cũng là bị bất đắc dĩ thôi. Người Mỹ quá ngạo mạn, không lượng sức. Bọn họ chung quy cảm thấy đầu tư như là cứu tế cho chúng ta. Kỳ thực trong ngôn ngữ thương trường, bọn họ cho rằng có lợi mới đầu tư. Lại không nghĩ là người Mỹ lại bắt nạt kẻ yếu, cuối cùng không phụ với phó thác của uỷ ban nhân dân tỉnh. Có Phó Thị trưởng Khâu và Phó tổng Thường hỗ trợ, tôi có thể nhân cơ hội ép sát từng bước, coi như chuyến đi này không tệ.

Phạm Duệ Hằng cảm thấy vô cùng vừa lòng với việc Hạ Tưởng luôn luôn không quên đề cập đến tỉnh uỷ và uỷ ban nhân dân tỉnh và Tống Triêu Độ. Ở trong quan trường ý nghĩ luôn phải tỉnh táo, có công lao cũng không thể tự kiêu ngạo, nếu không rất dễ bị đày vào lãnh cung. Còn phải cho Phạm Tranh theo Hạ Tưởng để học hỏi rất nhiều vấn đề. Hơn quan hệ giữa ông ta và Hạ Tưởng cũng đã có bước đột phá mới, trở nên thân thiết hơn, ông ta càng thoải mái tâm tình, càng cảm thấy rất dễ chịu.

– Chờ khi cùng Kodak chính thức ký kết hợp đồng, đến lúc đó tôi phải đích thân tới hiện trường, cảm nhận một chút bầu không khí mới được.

Phạm Duệ Hằng nói. Muốn tham dự lễ ký kết, cũng như là cho tổ lãnh đạo cùng thành phố Bảo sự ủng hộ to lớn.

– Thế nào, có hoan nghênh không?

Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong nhìn nhau, cũng nhìn về phía Phạm Duệ Hằng tỏ vẻ hoan nghênh và cảm tạ.

Hạ Tưởng thoáng một cái, cân nhắc cẩn thận, vẫn muốn nói ra việc Tống Triêu Độ ở Bắc Kinh đã an bài hắn và Khâu Tự Phong chấp nhận phỏng vấn. Hạ Tưởng cũng không phải là cố ý nịnh hót Phạm Duệ Hằng, mà là tin rằng với sự thông minh của ông ta, hoàn toàn có thể đoán ra nội tình bên trong và ảnh hưởng của Tống Triêu Độ ở trong đó. Ý của Hạ Tưởng là đúng, Tống Triêu Độ hiện tại hẳn là đã đến rất gần Phạm Duệ Hằng, hợp tác củng cố khối đồng minh.

Hạ Tưởng mơ hồ lo lắng chính là Mã Vạn Chính thái độ rất mờ ám. Hẳn là cần phải tìm cơ hội cùng Phó Chủ tịch tỉnh Mã nói chuyện. Theo khía cạnh hiểu biết về chủ tịch tỉnh Mã mà nói, Mã Vạn Chính khẳng định cũng muốn tiếp nhận chức vụ chủ tịch tỉnh, ông ta và Tống Triêu Độ cũng là đối thủ cạnh tranh. Tống Triêu Độ càng toả hào quang, Hạ Tưởng càng muốn biết chính xác ý nghĩ của Mã Vạn Chính, tránh cho nảy sinh các mâu thuẫn.

Phạm Duệ Hằng nghe Hạ Tưởng báo cáo xong, gật đầu cười:

– Tôi ủng hộ việc Triêu Độ làm, nên gõ người nhà một chút mới được.

Ngừng lại một chút, ông ta thoáng nhìn Hạ Tưởng vẻ tán thưởng, nhìn như không chút để ý nói:

– Chuyện này hôm qua tôi có nghe nói rồi.

Thấy đến giờ, liền thôi không nói nữa, Phạm Duệ Hằng sẽ không tiết lộ nữa, thân là kẻ bề trên, phải cần duy trì cảm nhận huyền bí khiến cho người ta kính nể.

Khâu Tự Phong nao nao, lặng lẽ hướng Hạ Tưởng gật gật đầu, ý là khen ngợi hắn kịp thời tỏ thái độ. Nếu không nói, Phạm Duệ Hằng cho dù ở mặt ngoài không nói gì, trong lòng cũng sẽ có chút ít ý tưởng.

Nghe bên ngoài có tiếng gõ cửa, Phạm Duệ Hằng uy nghiêm nói một tiếng mời vào, là thư ký Thạch Vĩ của ông ta. Thạch Vĩ trung tuổi, trắng nõn, mặt dài, mang một bộ kính gọng vào trên mắt, đối nhân xử thế rất lễ phép. Từ sau sự kiện Vũ Phái Dũng, mấy thư ký của lãnh đạo tỉnh Yến đều rất kiềm chế, đều trở nên rất biết tự ràng buộc.

Thạch Vĩ nhìn Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong khẽ gật đầu, sau đó báo cáo với Phạm Duệ Hằng:

– Chủ tịch tỉnh Phạm, báo Thanh niên và báo Kinh Tế có bài viết về đồng chí Khâu Tự Phong và đồng chí Hạ Tưởng. Ngài muốn xem qua một chút không ?

Phạm Duệ Hằng rất cao hứng:

– Muốn xem một chút. Tôi xem xem phóng viên sẽ tạo nên một chân dung quá trình đàm phán thần kỳ như thế nào.

Hạ Tưởng thấy Phạm Duệ Hằng chịu bỏ ra thời gian quý báu để tiếp mình và Khâu Tự Phong, trong lòng cũng rất cảm kích. Bình thường đã tới cấp độ như Phạm Duệ Hằng thì việc đàm phán thế này, từ trước tới nay luôn chỉ hỏi kết quả chứ không quan tâm quá trình. Ông ta không có thời gian và sức lực để quan tâm! Hôm nay chẳng những cẩn thận hỏi rất nhiều chi tiết, còn đặc biệt kiên nhẫn bàn bạc rất nhiều các khía cạnh trong kỹ thuật đàm phán. Có thể nói thể hiện cực kỳ kiên nhẫn và kiềm chế.

Ngay cả Khâu Tự Phong cũng âm thầm tán thưởng.

Phạm Duệ Hằng cầm báo từ tay Thạch Vĩ, đọc nhanh đại khái mất mười phút là xong. Sau khi xem xong, ông ta cầm tờ báo đưa cho Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong nói:

– Nói vậy các cậu cũng chưa đọc bài viết này nhỉ. Nhìn một chút đi, tôi cảm thấy viết rất tốt, ý tứ biểu đạt khen ngợi rõ ràng, những gì không nên nói cũng biểu đạt một cách kín đáo. Các nhà báo này trình độ thật là không thấp.

Hạ Tưởng biết rằng trước khi bài viết được đăng, khẳng định đã phải đưa cho Tống Triêu Độ xem trước. Hắn chỉ xem qua loa một chút rồi trao đổi báo với Khâu Tự Phong. Cảm giác văn phong của hai phóng viên một người thì cẩn thận nghiêm túc, một người thì phóng khoáng, tuy nhiên bài viết rất tốt. Hạ Tưởng xem cảm thấy rất vừa lòng. Tác dụng của báo chí là rất lớn, có thể ngấm ngầm hại người, có thể chỉ chó mắng mèo, cũng có thể ca tụng công đức, cũng có thể giết người vô hình. Người ta thường nói bút viết như đao, quả nhiên không hề sai.

Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong vừa đi khỏi văn phòng Phạm Duệ Hằng, liền lại nhận được thông báo, nói là bí thư Diệp muốn tiếp kiến bọn họ. Hai người nhìn nhau cười, không có cách nào. Lãnh đạo triệu tập, nhất định phải nghe lệnh. Nếu là người khác bí thư tỉnh uỷ tiếp kiến, còn không phải vui mừng tới cuồng lên sao.

Đương nhiên, Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong từ sâu trong lòng cũng rất vui vẻ, ai cũng khát khao được coi trọng. Hạ Tưởng như thế, thân là Thái Tử đảng Khâu Tự Phong thì cũng vậy.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây