Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 16

Bởi từ lúc Trương Kiện mới được điều đến hắn đã bắt đầu ra tay, tốn tới sức chín con trâu, hai con hổ mới thuyết phục được gã, sao tự dưng lại có cảm giác như trong nháy mắt Trương Kiện đã bị Hạ Tưởng kéo đi mất? Rốt cuộc là chuyện gì?

Nghi vấn của Phòng Ngọc Huy không ai giải đáp hộ, hắn còn chưa hết bàng hoàng đã lại bị một người khác dội cho gáo nước lạnh.

Người dội gáo nước lạnh này lại chính là người mà hắn lo lắng nhất Xa Tiêu. Vì Xa Tiêu đã bầu một phiếu tán thành nằm ngoài dự đoán khiến Phòng Ngọc Huy không khỏi bàng hoàng, thậm chí còn hoảng loạn, chân tay luống cuống.

Sao lại Trương Kiện và Xa Tiêu cùng lúc nghiêng về phía Hạ Tưởng?

Xa Tiêu vẫn kiểu đó, nói năng nhẹ nhàng, như là sợ cãi nhau với ai đó không bằng, nhưng khi mà cất lời lại khiến Phòng Ngọc Huy lạnh người:

– Lần trước sau khi Phó Chủ tịch Hạ đề ra ý kiến núi nước liền kề, tôi không nghiên cứu kỹ cho lắm nên mới có kết luận vội vàng. Haha… có chút chủ nghĩa duy tâm rồi. Sau khi về nhà tôi xem kỹ lại ý tưởng của Phó Chủ tịch Hạ, cũng tới thực địa khảo sát qua, cuối cùng phát hiện ý tưởng của Phó Chủ tịch Hạ không những mang lại lợi ích trước mắt cho kinh tế huyện, còn mang lại ảnh hưởng lâu dài cho sự phát triển của huyện. Cho dù thông đường rồi, du lịch không được phát triển lắm cũng vẫn lắp được đôi cánh cho huyện An. Sao lại nói như vậy ư? Vì huyện Cảnh nằm gần đường cao tốc, nếu đi từ huyện An đến đường cao tốc tới thành phố Yến, mất hơn 70 kilômét, nhưng đến huyện Cảnh chỉ cần 50 kilômét. Xin đừng coi thường khoảng cách 20 kilômét, bởi nó giúp mọi người tiết kiệm được bao nhiêu thời gian, xăng dầu? Muốn giàu mạnh phải làm đường. Phó Chủ tịch Hạ dũng cảm liều lĩnh, gặp khó khăn không lùi bước. Nếu chúng ta kéo chân đồng chí ấy thì quá là không phải rồi. Phó Chủ tịch Hạ, tôi hoàn toàn ủng hộ đồng chí.

Lời Xa Tiêu tuy không bằng bài diễn thuyết khảng khái, mãnh liệt của Hạ Tưởng nhưng lại hấp dẫn, đương nhiên là phải tốn không ít công sức mới có bài kết luận như vậy, coi như là người có lòng.

Nhiều người ngồi đó sau khi nghe xong đều có chút dao động. Nhưng Phòng Ngọc Huy nghe mà như sét đánh ngang tai. Hai người mà hắn cho rằng kiên định, ủng hộ nhất lại nghiêng hết về phía Hạ Tưởng, cùng lúc sao không khiến cho hắn chấn động, phẫn nộ chứ? Trong lòng hắn bắt đầu nhen nhóm sự kinh sợ: Hạ Tưởng thật quá lợi hại, chỉ phất tay trong chốc lát đã làm biến đổi vài người mà hắn phải bỏ ra bao nỗ lực, cảm giác như bỗng chốc chảy thành sông hết.

Rốt cuộc Hạ Tưởng là yêu nghiệt thế nào? Sao hắn có thể phát hiện được nhược điểm của Trương Kiện và Xa Tiêu nhanh như vậy? Khiến cho bọn họ kiên định đi theo hắn? Trong lòng Phòng Ngọc Huy bắt đầu nhen lên cảm giác thất bại thảm hại.

Tuy nhiên hắn chưa cam tâm, hắn có bốn lá phiếu phản đối, cố thêm ba phiếu nữa là thắng hơn một nửa rồi, phải khiến cho kế hoạch của Hạ Tưởng bị chết non. Chỉ cần Lạc Văn Tài, Trưởng ban chỉ huy quân sự Khổng Kiếm và Bí thư Đảng uỷ Công an Bình Cát đều phản đối, chắc chắn Hạ Tưởng sẽ không được toại ý.

Khâu Tự Phong lúc này không dám bày tỏ thái độ cuối cùng, mà càng kịp thời và kiên định bày tỏ ủng hộ Hạ Tưởng:

– Tôi hoàn toàn ủng hộ ý tưởng của Phó Chủ tịch Hạ.

Từ lúc tán thành, bốn người phản đối, cạnh tranh diễn ra ngày càng gay cấn.

Trên trán Phòng Ngọc Huy lấm tấm mồ hôi lạnh, không tự tin nhìn Lạc Văn Tài, Khổng Kiếm và Bình Cát. Bình Cát luôn là người ủng hộ Khâu Tự Phong, có điều trước khi Hội nghị thường vụ diễn ra, Phòng Ngọc Huy đã tìm tới ông ta bàn luận trước, cũng thề rồi, cũng chính miệng Bình Cát đồng ý, nghìn lần hi vọng đừng có giở quẻ.

Phòng Ngọc Huy cảm thấy trái tim hắn như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi.

– Tôi vẫn như cũ, ủng hộ ý tưởng của Phó Chủ tịch Hạ, đồng chí ấy luôn một lòng vì việc công, không có gì để bàn nữa.

Vị Thường uỷ nữ duy nhất Trưởng ban tổ chức cán bộ Vinh Chi tuy không hay nói nhiều, mối quan hệ với Hạ Tưởng cũng nông nhưng lại là người kiên định luôn ủng hộ Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng cảm kích nhìn về phía Vinh Chi.

Giờ có sáu phiếu tán thành, nếu thêm một người đồng ý nữa ý tưởng coi như được thông qua, tim Phòng Ngọc Huy nhảy tới cổ họng, ánh mắt liếc qua liếc lại, không ngừng tìm kiếm tiêu điểm trên người Khổng Kiếm, Lạc Văn Tài, Bình Cát, nhưng hình như mỗi người họ đều không nhìn vào mắt hắn, không cho hắn một tia hi vọng cuối cùng nào.

Đặng Tuấn Kiệt cuối cùng không nhẫn nại được nữa:

– Hi vọng Trưởng ban Lạc, Trưởng ban Khổng, và bí thư Bình suy xét thận trọng, bầu ra một phiếu quý giá.

Mai Hiểu Lâm “hừ!” một tiếng:

– Phó Chủ tịch Đặng không phải đang năng động quá đáng đó chứ? Chủ tịch huyện tôi, và Bí thư Khâu hình như còn chưa dám chỉ tay chỉ chân này nọ, Hội nghị thường vụ là Bí thư Khâu đang chủ trì hay anh là người chủ trì?

Một câu nói thôi mà khiến cho Đặng Tuấn Kiệt nghẹn lại, khuôn mặt đỏ au, miệng há ra mà không nói nổi một lời. Hắn có lỗ mãng hơn cũng nhận ra quy tắc trên quan trường, quyền uy của Bí thư và Chủ tịch huyện không được chạm vào, với lại dù là đang trong cuộc hội nghị đi nữa, thứ xếp hạng của hắn cũng đứng gần cuối, đúng là chưa đến lượt hắn ta phát biểu.

Lần đầu tiên Khâu Tự Phong có cảm tình với lời nói cương trực, thẳng thắn của Mai Hiểu Lâm, không khỏi nhìn cô ấy một cái. Bất ngờ Mai Hiểu Lâm lại chuyển ánh mắt sang hướng khác, phớt lờ ánh mắt của y. Khâu Tự Phong đành lắc đầu, Mai Hiểu Lâm đúng là Mai Hiểu Lâm, cô ấy và mình chỉ có quan hệ trên phương diện công việc, còn tình cảm e rằng đời này không có cơ hội nữa.

Lạc Văn Tài, Khổng Kiếm và Bình Cát ba người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng cả ba chợt xẹt qua sự bất đắc dĩ, không ai muốn bầu ra lá phiếu quan trọng nhất này, nhưng vẫn phải có một người đứng ra.

Im lặng. Lần đầu tiên tại hội nghị lại xảy ra phút im ắng dài như vậy.

Không giống với sự lo lắng của Phòng Ngọc Huy, Hạ Tưởng lại như đang ngồi ngoài sự việc, thản nhiên đùa nghịch chiếc bút bi trong tay, cũng không nhìn vào bất kỳ ai. Khoé miệng khẽ nhếch cười. Toàn bộ tinh thần chỉ tập trung nghiên cứu cấu tạo chiếc bút trong tay.

Giả vờ cái con khỉ gì chứ? Trong lòng Phòng Ngọc Huy bực tức, thật muốn xông qua bên đó, cướp lấy cái bút trong tay Hạ Tưởng, sau đó vứt xuống đất dẫm cho bõ tức.

Đương nhiên là hắn chỉ dám tưởng tượng mà thôi, nếu thật có những hành động như vậy thì hắn chỉ có nước độn thổ.

Lại im lặng thêm một lúc nữa, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng Lạc Văn Tài nói:

– Mọi chuyện thường có hai lựa chọn, Phó Chủ tịch Hạ gan lớn, có trách nhiệm, biết khó khăn vẫn không lùi bước, chủ động gánh trách nhiệm. Còn tôi đến dũng khí ủng hộ còn không có thì không xứng chức Thường vụ này. Không cần biết thế nào, tôi ủng hộ Phó Chủ tịch Hạ.

Bảy phiếu tán thành!

Phòng Ngọc Huy thở một hơi dài, như vừa chạy xong cự li dài mười nghìn mét, tinh thần uể oải, người lệch đi trên ghế, ngồi cũng không ngồi vững. Trong lòng hắn rất rõ Trương Kiện và Xa Tiêu đã bị Hạ Tưởng lôi kéo, còn kẻ trung lập Lạc Văn Tài bầu cho phiếu quyết định cũng là đã bị bài phát biểu của Hạ Tưởng tác động vào.

Thua sao? Chấp nhận thua như vậy sao? Phòng Ngọc Huy không can tâm, cho dù thua cũng phải tạo uy hiếp cho đối thủ sợ mới được. Hắn liếc nhìn Khổng Kiếm, Bình Cát, chờ đợi hai người đó bất chấp thắng thua cũng phải đưa ra ý kiến phản đối, chứng minh phe hắn đủ thực lực đấu chọi với đối phương.

Cuối cùng, Khổng Kiếm bỏ quyền bầu quyết, còn Bình Cát thì đang do dự, trịnh trọng giáp phiếu tán thành.

Thất bại thảm hại! Phòng Ngọc Huy ngồi lại trên ghế, đợi cho mọi người đi hết rồi, đứng dậy không nổi, cũng không muốn đứng dậy. Quá tức giận, không thể tưởng tượng nổi. Hạ Tưởng quá nghịch ý trời rồi.

Y vốn muốn đả kích Hạ Tưởng lần hai, để cho hắn mất hết hi vọng, sau đó nhân cơ hội đề ra kế hoạch làng du lịch mới, dễ dàng được Hội nghị thường vụ thông qua, nhanh chóng bước vào công đoạn thi công. Ai ngờ ý tưởng của Hạ Tưởng lại thắng lớn, cũng e là trong thời gian ngắn, kế hoạch làng du lịch khó có thể thực thi.

Nên ăn nói ra sao với Phó Thị trưởng Đàm đây? Phòng Ngọc Huy đưa hai tay ôm lấy đầu, chỉ thấy đau nhức toàn tập.

– Có cách rồi!

Mắt Phòng Ngọc Huy bỗng nhiên sáng hẳn ra, ý tưởng của Hạ Tưởng chỉ là mới được huyện lập thông qua. Việc làm đường cần có cấp trên cấp vốn. Nếu như kinh phí cứ chậm trễ không về thì việc được thông qua với chưa thông qua cũng chẳng khác gì nhau. Xây năm mươi kilômét đường không phải chuyện nhỏ, kinh phí từ Cục giao thông thành phố lại không đủ, cần phải xin từ Sở giao thông tỉnh. Nghe nói Giám đốc sở giao thông tỉnh Đồng Vinh Quang và Phó Thị trưởng Đàm có mối quan hệ khá tốt.

Phòng Ngọc Huy quyết định xong liền gọi số điện thoại Đàm Long.

Sau khi nghe Phòng Ngọc Huy báo cáo tình hình, Đàm Long đầu tiên là giận dữ, mắng chửi Phòng Ngọc Huy vài câu. Nhưng việc đã đến nước này, mắng cũng chẳng ích gì, lại nghe hắn ta trình bày ý kiến thì nảy ra chủ ý luôn. Y căn dặn Phòng Ngọc Huy mau chóng chuẩn bị giai đoạn đầu làng du lịch mới, tìm cơ hội thảo luận tại cuộc họp Thường vụ, dự án huyện lập nhất định phải được thông qua.

Sau đó, Đàm Long lại gọi cho Đồng Vinh Quang, khi y nghe Đồng Vinh Quang than thở kinh phí Sở giao thông tỉnh luôn luôn không đủ, trong lòng khấp khởi mừng thầm.

Buông điện thoại xuống lại thấy không được yên tâm, y liền gọi cho Phạm Duệ Hằng.

Từ khi Phạm Duệ Hằng thăng chức lên làm Quyền chủ tịch tỉnh, số lần Đàm Long đến báo cáo tình hình công việc ngày một nhiều hơn. Phạm Duệ Hằng đương nhiên hiểu ý của Đàm Long. Ở thành phố Yến ông ta không có phe đảng có thế có lực, nên đã thu nạp Đàm Long.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây