Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 157

Thấy mấy người Tống Triều Độ xuống xe, mấy người Lý Đinh Sơn cũng tiến đến đón tiếp, trước là hàn huyên vài câu, sau đó Lý Đinh Sơn giới thiệu mọi người với nhau.

Người mặt chữ điền tên là Lý Triều Kiệt, là chủ nhiệm văn phòng Trung ương Đoàn, là bạn thân của Lý Đinh Sơn và Tống Triều Độ. Trong mấy người họ chỉ mình Hạ Tưởng là không biết Lý Triều Kiệt, trò chuyện vài câu, Lý Triều Kiệt cũng không nói thêm gì, chỉ đơn giản là bắt tay với Hạ Tưởng.

Lý Triều Kiệt và Khâu Tự Phong quen biết nhau, hai người nói đùa vài câu rồi sau đó dẫn mọi người tới văn phòng. Sau khi lần lượt ngồi vào chỗ, Lý Đinh Sơn ngồi bên cạnh Hạ Tưởng xúc động nói:

– Tiểu Hạ, không ngờ là cậu có thể lôi kéo về một tỷ rưỡi đôla vốn đầu tư nước ngoài, cũng khiến tôi kinh ngạc đến chẳng biết nói gì cho phải.

Hạ Tưởng lại đành phải nói vài câu khiêm nhường.

Lý Triều Kiệt nhìn Hạ Tưởng với vẻ hứng thú và hỏi:

– Nghe Đinh Sơn nói Tiểu Hạ rất giỏi giang, lại có tầm nhìn xa về thương mại, lúc đầu tôi cũng chưa tin lắm! Nói xem, cậu làm thế nào mà thuyết phục được Kodak đầu tư vào Đạt Phú một số tiền lớn như vậy?

Tống Triều Độ khoát tay:

– Bây giờ không nói nữa, chờ cho đến lúc phỏng vấn rồi mới nói, đỡ phải mất công kể nhiều lần, có phải không?

Sau khi Hạ Tưởng xuống xe nhìn thấy Lý Đinh Sơn và Cố Tăng, Đỗ Đồng Quốc cùng xuất hiện thì trong lòng cũng đoán ra được vài phần. Bây giờ lại nghe Tống Triều Độ nói đến chuyện phỏng vấn thì càng thêm chắc chắn phán đoán của mình và mở miệng hỏi:

– Phó Chủ tịch tỉnh Tống là muốn đánh một cuộc chiến phản kích tuyên truyền đẹp mắt?

Tống Triều Độ cười nói:

– Đúng vậy, là ý nghĩ của tôi, Đinh Sơn cũng giúp tôi đưa ra ý kiến này.

Lý Đinh Sơn đưa tay lên nhìn đồng hồ và hỏi Lý Triều Kiệt:

– Triều Kiệt, phóng viên báo Thanh Niên và báo Kinh Tế lúc nào sẽ đến?

Lý Triều Kiệt đáp:

– Có lẽ là nửa giờ nữa.

– Sẵn dịp bây giờ còn chút thời gian, tôi muốn nói với Tiểu Hạ về những việc cần lưu ý.

Lý Đinh Sơn lấy ra hai tập tài liệu đưa cho Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong.

– Lát nữa sẽ có hai phóng viên của hai toà soạn quốc gia cùng phòng vấn các cậu. Họ sẽ phỏng vấn đưa tin về quá trình đàm phán giữa các cậu và Kodak có những khó khăn gì, chú trọng là ở quá trình không chú trọng kết quả. Nói đúng ra là, trọng điểm nói về việc đã cùng đấu trí, so dũng khí với Kodak như thế nào để bảo vệ lợi ích quốc gia? Cũng như kể một câu truyện chứ không phải là báo cáo những tin tức nhạt nhẽo. Đương nhiên, những bí mật thương mại thì không cần phải nói, chỉ yêu cầu là kể một câu chuyện đặc sắc, sống động và cảm động lòng người. Phần tài liệu này có một số mục cần chú ý, trước tiên các cậu hãy xem qua một chút, điều gì nên nói, điều gì không nên nói, nhất định phải chú ý.

Hạ Tưởng suy nghĩ cẩn thận, sự kiện trọng đại như vậy sẽ trực tiếp được tờ báo cấp quốc gia đưa tin sớm nhất mà lại bỏ qua giới truyền thông của tỉnh Yến, sẽ tương đương với việc ban Tuyên giáo tỉnh ủy tỉnh Yến không làm tròn bổn phận. Nói một cách không khách sáo thì chẳng khác nào trực tiếp đánh vào ban Tuyên giáo tỉnh uỷ một bạt tai. Trọng điểm của việc đưa tin không phải thu hút được bao nhiêu vốn đầu tư nước ngoài, cũng không phải tổ lãnh đạo làm ra thành tích lớn lao ra sao, cũng không phải đưa tin theo góc độ chính trị mà là đưa tin từ góc độ của một câu chuyện tin tức, cho dù ban Tuyên giáo Tỉnh uỷ rất không vừa lòng nhưng cũng không bới móc ra được sai lầm lớn.

Hạ Tưởng liền cười với Khâu Tự Phong nói:

– Khi chúng ta từ Mỹ bay về, may mắn thế nào cùng ngồi với hai phóng viên tin tức, trong lúc nói chuyện phiếm thì bọn họ biết được chúng ta đi đàm phán cùng Kodak nên tỏ ra rất hứng thú và bắt đầu tán ngẫu. Chúng ta cũng không có việc gì phải làm nên đã kể một câu chuyện thật thật giả giả. Không ngờ họ lại tin là thật, sau khi về họ sửa sang lại một chút thành một đề tài tin tức. Bọn họ cũng không trưng cầu sự đồng ý của chúng ta, đối với việc đưa tin, chúng ta cũng là người bị hại.

Khâu Tự Phong nghe xong liền gật đầu như đã nhớ ra:

– Cậu không nói tôi cũng quên mất hai người kia rồi, tôi nhớ lúc ấy bọn họ cũng không tiết lộ thân phận là nhà báo.

Hạ Tưởng cười ha ha:

– Đúng đúng, chúng ta cũng là sau khi sự việc xảy ra mới biết thân phận của bọn họ.

Lý Đinh Sơn và Lý Triều Kiệt nhìn nhau rồi cười ha ha. Lý Triều Kiệt nhìn Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong với ánh mắt tán thưởng và nói:

– Hậu sinh khả uý. Nhớ năm xưa khi chúng ta còn trẻ thì làm gi có phản ứng nhanh như họ chứ? Đúng là thế hệ mới thay cho thế hệ cũ, suy nghĩ chu đáo hơn cả chúng ta.

Hạ Tưởng rất không tin Lý Triều Kiệt không nghĩ đến mặt này, sở dĩ nói như vậy cũng là nể mặt mình và Khâu Tự Phong.

Cố Tăng cũng chen vào nói:

– Nếu trưởng phòng Hạ làm công tác đưa tin thì cũng sẽ là một nhân tài rất giỏi.

Hạ Tưởng vội vàng nói vài câu khiêm tốn rồi liếc mắt nhìn Đỗ Đồng Quốc một cái, cười hỏi:

– Đồng Quốc và Cố tổng biên tập cùng đến Bắc Kinh chắc chắn là có chuyện tốt lành rồi?

Đỗ Đồng Quốc gật gật đầu:

– Nhờ có Trưởng ban thư ký Lý hết lòng hỗ trợ giới thiệu và vừa đúng lúc tờ báo Thanh Niên của tỉnh Yến lại thiếu một chân phóng viên, tôi đã đến trụ sở chính của tòa soạn để tiếp nhận sự kiểm tra đánh giá, nếu cuộc sát hạch được thông qua thì tôi sẽ có thể làm phóng viên của tòa soạn báo Thanh Niên. Tổng biên tập Cố muốn hoạt động thì xem có thể điều đến chi nhánh tòa soạn báo Hoa Tân tại tỉnh Yến đảm nhiệm chức Phó ban tòa soạn hay không?

Phóng viên tòa soạn tuy rằng cũng thuộc về ban Tuyên giáo tỉnh uỷ quản lý nhưng về nhân sự lại thuộc về tổng bộ, đã thoát ly khỏi phạm vi quản lý của tỉnh Yến. Trước khi có sự cải cách quy định về thẻ phóng viên, thậm chí không cần đến cục xuất bản tin tức địa phương thẩm định hàng năm, chỉ cần lập hồ sơ là được, có thể nói mức độ tự do là tương đối lớn. Cho dù sau này sau khi thẻ phóng viên tiến hành sát hạch và thống nhất phải qua thẩm định phê duyệt của cục xuất bản thì phóng viên truyền thông quốc gia cũng chỉ cần đến cục xuất bản để thẩm định hàng năm là được. So với phóng viên truyền thông địa phương thì ít bị giám sát hơn.

Hành động này của Cố Tăng và Đỗ Đồng Quốc cũng như gián tiếp tỏ vẻ bất mãn trước ban Tuyên giáo tỉnh uỷ tỉnh Yến. Nếu như hai người thật sự được toại nguyện thì đó là đòn phản kích mạnh mẽ đối với sự kiện “528” lần trước.

Vẻ mặt của Mã Tiêu chắc chắn sẽ u ám.

Tống Triều Độ và Lý Đinh Sơn kết hợp ra tay phản kích quả nhiên thật là lợi hại, tả hữu giáp công, khiến Mã Tiêu có khổ cũng không nói nên lời.

– Phó ban chi nhánh tòa soạn báo Hoa Tân là một chức cũng khá khó khăn.

Lý Đinh Sơn nói.

– Về cấp bậc Cố Tăng có đủ, kinh nghiệm lý lịch tốt, lúc này cũng đang là cơ hội tốt nhưng còn thiếu nhân vật chủ chốt ủng hộ. Tôi cũng không quen thân với tòa soạn báo Hoa Tân, lời nói của những người tôi quen biết lại không có đủ sức mạnh, e rằng không mấy lạc quan.

Cố Tăng tự chế giễu cười:

– Cũng là tại tôi tức giận nhất thời muốn giành lại sự công bằng. Kỳ thực làm một Tổng biên tập nhàn rỗi của báo chính trị đương thời cũng rất tốt, tới chi nhánh tòa soạn báo Hoa Tân chắc chắn công việc sẽ bộn bề. Thành hay không cũng không sao, dù sao tôi cũng đã cố hết sức rồi.

Khâu Tự Phong nháy mắt ra dấu nhìn Hạ Tưởng một cái, muốn nói gì đó rồi lại thôi. Hạ Tưởng lập tức hiểu được ý tứ của y, nhà họ Khâu có người ở trong tòa soạn báo Hoa Tân, y có thể giúp đỡ!

Hạ Tưởng khẽ gật đầu với Khâu Tự Phong ý là muốn y chờ một chút, hắn lại hỏi Lý Đinh Sơn:

– Ngài có nhận định thế nào?

Lý Đinh Sơn biết ý của Hạ Tưởng nên trầm ngâm nói:

– Đến tòa soạn báo Hoa Tân là việc tốt, dù sao cũng tốt hơn là không có việc gì làm ở báo chính trị đương thời. Cố Tăng còn trẻ, bây giờ mà bảo là dưỡng già thì hơi sớm quá. Hơn nữa hành động này có ý nghĩa chính trị rất lớn, nếu thành công xem như đã thắng một trận vừa phải.

So với Đỗ Đồng Quốc là phóng viên của trạm phóng viên, Cố Tăng có thể đảm nhiệm chức Phó ban chi nhánh tòa soạn Hoa Tân thì quả thật có ý nghĩa rất lớn. Tòa soạn báo Hoa Tân không chỉ là thông tấn xã tin tức thời sự, còn có chút quyền hạn trong việc lên báo tham gia báo cáo bên trong, là một bộ máy tin tức và quyền lực đặc thù.

Hạ Tưởng lại đưa mắt nhìn Tống Triều Độ một cái, Tống Triều Độ nhìn thấy trong ánh mắt của Hạ Tưởng như muốn xin ý kiến và cũng như hiểu ý nên đã khẽ gật gật đầu.

Được sự đồng ý của Lý Đinh Sơn và Tống Triều Độ, Hạ Tưởng quay sang nói với Khâu Tự Phong:

– Tự Phong, anh có quen với các nhân vật quan trọng trong toàn soạn báo Hoa Tân không?

Lúc đầu khi Khâu Tự Phong ra hiệu với Hạ Tưởng thì cũng không rõ Hạ Tưởng và Cố Tăng có quan hệ sâu đậm thế nào. Đúng là nhà họ Khâu có quen người trong tòa soạn báo Hoa Tân, hơn nữa y thấy sự việc không quá lớn chỉ cần nhà họ Khâu ra mặt thì việc sẽ thành, nhưng có phải là làm ơn mà không tốn công sức hay không thì còn phải xem ý tứ của Hạ Tưởng. Giữa những người đang ngồi đây, y và Hạ Tưởng là có quan hệ gần gũi nhất, thể diện của những người khác hắn không cần phải bận tâm.

Thấy Hạ Tưởng cũng đồng ý giúp Cố Tăng, Khâu Tự Phong cũng không nhiều lời, chỉ gật đầu một cái rồi nói:

– Tôi sẽ gọi điện thoại hỏi thử.

Khâu Tự Phong xoay người đi ra ngoài gọi điện thoại, Cố Tăng đan hai tay vào nhau, vẻ mặt hơi bất an. Sự việc liên quan đến tiền đồ của bản thân mình thì dù có bình tĩnh đến đâu cũng không thể không căng thẳng được. Lý Đinh Sơn và Tống Triều Độ nhìn nhau cười, hai người cũng đều nghĩ rằng Hạ Tưởng vẫn luôn đem đến niềm vui bất ngờ cho người khác. Vốn nghĩ rằng việc của Cố Tăng chắc khó đạt được nguyện vọng, đột nhiên lại có sự giúp đỡ của Khâu Tự Phong, hai người họ cũng hiểu rõ Khâu Tự Phong đồng ý ra mặt hoàn toàn do nể mặt Hạ Tưởng.

Vài phút sau, Khâu Tự Phong trở vào phòng, chỉ nói một câu:

– Phó trưởng ban tòa soạn Trương nói vấn đề không lớn.

Trương Trường Giang là Phó trưởng ban tòa soạn báo Hoa Tân, là chủ quản nhân sự và kiểm tra đánh giá các tòa soạn chi nhánh. Nếu y đã nói là việc nhỏ thì dù không chắc chắn tuyệt đối thì cũng phải là chín mươi chín phần trăm.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây