Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 156

Ba người Hạ Tưởng trở về Trung Quốc, máy bay vừa đáp xuống sân bay ở Bắc Kinh thì liền nhận được sự tiếp đón như một anh hùng.

Ủy viên thường vụ Tỉnh uỷ, Phó chủ tịch tỉnh Tống Triều Độ đích thân từ thành phố Yến tới sân bay Bắc Kinh tiếp đón mấy người họ. Đi cùng còn có tổ phó tổ lãnh đạo An Dật Hưng, Bí thư Thành ủy thành phố Bảo Tào Vĩnh Quốc, Thị trưởng Nhậm Khánh Chi, cùng với sự tham gia của toàn bộ cán bộ cấp cao của Tập đoàn Đạt Phú. Chờ ba người Hạ Tưởng vừa ra đến đại sảnh sân bay liền thấy bên ngoài biểu ngữ chào mừng bắt mắt, nghênh đón bọn họ bằng tiếng vỗ tay như sấm dội.

Hạ Tưởng và Khâu Tự Phong cùng vội vàng tiến về phía các vị lãnh đạo đến tiếp đón tỏ ý cảm ơn. Tống Triều Độ nắm chặt tay Hạ Tưởng, xúc động nói:

– Đồng chí Hạ Tưởng vất vả quá. Cậu đúng là người có công, là trụ cột của tổ lãnh đạo. Tôi thay mặt Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh và tổ lãnh đạo điều chỉnh kết cấu sản nghiệp thể hiện lòng biết ơn chân thành đối với những thành tích mà các cậu đạt được trong lần công tác này, cùng với sự chúc mừng nhiệt liệt.

Hạ Tưởng quen biết Tống Triều Độ nhiều năm nay, chưa một lần nhìn thấy vẻ mặt xúc động của ông ta. Cũng chỉ là nhận được một tỷ rưỡi đôla vốn đầu tư của nước ngoài, là một thành tích nặng trĩu, tuy là cuối cùng cũng đầu tư vào thành phố Bảo nhưng vì có sự tham gia của tổ lãnh đạo, Tống Triều Độ thân là tổ trưởng nên cũng không thể không có công, tất nhiên sẽ được ghi thêm dấu cộng vào bản lý lịch.

Tống Triều Độ hiện tại cho dù không hoàn toàn hiểu rõ đầu đuôi sự việc, nhưng cũng có thể hiểu được tầm quan trọng của hắn ở trong đó, cho nên Hạ Tưởng hoàn toàn có thể hiểu thái độ xúc động và hưng phấn của Tống Triều Độ. Người lãnh đạo biết khen ngợi là người lãnh đạo biết cất nhắc, bản thân mình cũng phải nghiêm chỉnh, Hạ Tưởng liền khiêm tốn nói rằng:

– Phó Chủ tịch tỉnh Tống quá khen, đều là nhờ vào sự lãnh đạo sáng suốt của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, lại có Thị trưởng Khâu và Phó tổng Thường đã làm việc rất xuất sắc, tất cả đều là sự cố gắng, nỗ lực của chung mọi người nên mới có được thành tích ngày hôm nay.

Tống Triều Độ không nói gì thêm chỉ ra sức vỗ vỗ vào vai Hạ Tưởng, rồi lần lượt đến bắt tay những người khác. Hạ Tưởng cũng bắt tay với An Dật Hưng, Tào Vĩnh Quốc, Nhậm Khánh Chi. Khi bắt tay với Tào Vĩnh Quốc, hắn chỉ cười gật gật đầu, không nói gì nhiều. Tào Vĩnh Quốc cũng khó có thể kiềm chế niềm vui sướng trong lòng, vẻ mặt tươi cười hớn hở.

Mọi người đều rất vui mừng, vì có được thành tích nên trên mặt của tất cả mọi người đều ánh lên niềm vui, mọi người cùng có lợi, tự nhiên từ tận đáy lòng cảm thấy rất cảm ơn ba người Hạ Tưởng. Đương nhiên cũng không tránh khỏi có người âm thầm ghen ghét Hạ Tưởng đã chơi trội, chỉ có điều ghen ghét thì ghen ghét nhưng cũng không thể không thực sự khâm phục năng lực vượt trội của Hạ Tưởng. Bởi vì tất cả mọi người đều hiểu rõ quá trình đàm phán giữa Kodak và Đạt Phú rất gian nan, và cũng hiểu rõ nếu bản thân mình đi đàm phán tuyệt đối sẽ không thể lôi kéo về một tỷ rưỡi đôla vốn đầu tư.

Cái mà mọi người đều không hiểu chính là Hạ Tưởng rốt cuộc đã thuyết phục Kodak như thế nào? Kodak là một công ty đa quốc gia, người tài đến đâu cũng có, làm thế nào lại bị Hạ Tưởng thuyết phục bỏ ra cả một tỷ rưỡi đôla đầu tư vào thành phố Bảo? Nếu không phải lãnh đạo hai cấp tỉnh và thành phố đều xuất hiện thì có rất nhiều người thậm chí đến bây giờ cũng không tin việc một tỷ rưỡi vốn đầu tư là có thật.

Sau nghi lễ tiếp đón, Hạ Tưởng nghĩ là phải quay vể thành phố Yến ngay, không ngờ Tống Triều Độ lại lại bảo Hạ Tưởng ngồi vào xe ông ấy, tỏ vẻ bí mật nói:

– Cứ để Bí thư Tào và bọn họ về trước đi. Cậu và Khâu Tự Phong ở lại, còn có chuyện phải xử lý, ngoài ra ở trong thành phố cũng có người đang đợi cậu.

Hạ Tưởng thấy vẻ mặt của Tống Triều Độ tươi cười nên cũng cười nói:

– Phó Chủ tịch tỉnh Tống tiết lộ một chút đi, rốt cuộc là có chuyện tốt lành gì vậy? Để cho tôi chuẩn bị tâm lý một chút.

Tống Triều Độ vẫn tỏ ve bí mật.

– Gấp cái gì. Dù sao cũng sẽ không đem cậu đi bán đâu, thấy người rồi mới nói.

Hạ Tưởng lại xuống xe, từ biệt với Tào Vĩnh Quốc và Thường Thanh Tùng. Khâu Tự Phong cũng được Tào Vĩnh Quốc gợi ý nên cũng ở lại, y không lên xe của Tống Triều Độ mà đi theo ngồi cùng xe của An Dật Hưng. Ô tô chuyển bánh thẳng tiến vào nội thành.

Trên đường đi, Tống Triều Độ nghe Hạ Tưởng báo cáo tỉ mỉ toàn bộ quá trình đàm phán, nhất là khi nghe được kế sách của Hạ Tưởng giả bộ về nước có hiệu quả, ông ta hồi hộp vỗ vào tay vịn và cười ha hả:

– Tiểu Hạ cậu thật là hay, thật là biết nhịn nhục, vài trăm triệu đô la đầu tư kia nói không cần là từ bỏ ngay, cũng không sợ là thành sự thật rồi sau khi trở về sẽ không có cách nào giải thích sao?

Hạ Tưởng liền nói thật:

– Kỳ thực tôi đã nghĩ tới đường thoái lui rồi, mặc dù nói Nhật Bản là một quốc gia đáng ghét, nhưng trong kinh doanh nên làm thì phải làm. Nếu cùng Kodak thương thảo không thành thì sẽ cùng các nhà xưởng của Nhật Bản hùn vốn, tầm nhìn của bọn họ xa hơn so với Kodak, dẫn đầu về kỹ thuật tiên tiến lại luôn cùng Đạt Phú tiếp xúc. Sở dĩ cuối cùng cùng Kodak đi tới thoả thuận cũng là bởi vì Kodak và Đạt Phú làm việc với nhau sớm nhất, nguyên do trước đó đã làm rất nhiều công tác chuẩn bị.

Tống Triều Độ gật gật đầu:

– Cho dù như thế nào, có thể lôi kéo được một tỷ rưỡi đôla vốn đầu tư cho thành phố Bảo chẳng những có thể kéo theo tăng trưởng mức GDP của thành phố Bảo trên diện rộng, mà còn chứng tỏ việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp đã bước đầu đạt được thành công. Tuy nhiên so với cả nước, một tỷ rưỡi vốn đầu tư nước ngoài không phải là nhiều, nhưng đối với tỉnh Yến mà nói, cũng là một số vốn lớn nhất từ trước tới nay, rất đáng để tuyên truyền.

– Tin rằng sau khi về, cậu sẽ được tiếp kiến Bí thư Diệp và Chủ tịch tỉnh Phạm. Có những thành tích này thì bây giờ cậu đã xứng đáng là người số một trong tổ lãnh đạo.

Vì không có người ngoài nên Tống Triều Độ và Hạ Tưởng nói chuyện có hơi tùy ý. Trước đây, ông ta vẫn cho rằng triển vọng của việc điều chỉnh kết cấu sản nghiệp nửa mừng nửa lo, chưa chắc sẽ thành công và cũng không chắc là sẽ không làm nên trò trống gì, cuối cùng cũng có thể sẽ là cục diện tiến thoái lưỡng nan. Đương nhiên, nếu đã có sự ủng hộ của Diệp Thạch Sinh, thì trong phương diện tuyên truyền cho dù chỉ là một thành tích nhỏ cũng có thể tạo thành một bài báo lớn, cũng là vì thể diện của tỉnh Yến được tốt hơn và cũng để báo cáo kết quả công tác với cấp trên.

Chỉ cần không phải là hoàn toàn không có thành tích gì, Tống Triều Độ sẽ có lý do để tin rằng dưới sự vận động của ông ấy và sự ủng hộ của Chủ tịch tỉnh Phạm, Hạ Tưởng cũng có thể ung dung thoát thân khỏi tổ lãnh đạo, lấy một phần thành tích để rời khỏi, đến lúc đó tìm một cơ hội để đến bất kỳ một thành phố nào của tỉnh Yến làm Phó thị trưởng cũng không thành vấn đề. Không nghĩ rằng Hạ Tưởng trong đợt viếng thăm nước Mỹ lần này cùng đàm phán với Kodak đã nộp một bài thi xuất sắc.

Tống Triều Độ nghĩ là đạt yêu cầu thì tốt rồi, Hạ Tưởng lại đạt được một số điểm cao là 150 điểm. Cho dù ông ta tự nhận là người từng trải và gặp qua vô số những sóng to gió lớn, nhưng cũng là lần đầu tiên thấy những sự việc trái ngược kinh ngạc đến vậy. Từ lúc nghe được tin, ông ta lập tức đập bàn đứng dậy.

Tống Triều Độ lúc ấy vui mừng quá đỗi, trước tiên là khen ngợi năng lực của Hạ Tưởng, sau lại nghĩ tới cơ hội đã đến, hơn nữa lại là một cơ hội tốt.

Tống Triều Độ liền lập tức bắt tay sắp đặt tất cả, sau đó xác định cụ thể ngày nhóm người Hạ Tưởng trở về rồi đích thân đến tận Bắc Kinh nghênh đón Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng đối với việc Tống Triều Độ ra sức khen ngợi thì vẫn là giữ thái độ khiêm tốn. Bất kể Tống Triều Độ cùng hắn có quan hệ cá nhân như thế nào, với thành tích trước mắt, cũng nhất thiết phải giữ tỉnh táo và nhận thức. Lãnh đạo tán thưởng và coi trọng là chuyện tốt nhưng phải giữ tác phong thận trọng, chỉ cần hơi kiêu ngạo thì sẽ làm cho người khác cảm thấy bất mãn. Càng làm ra thành tích lớn thì càng khiến người khác chú ý và càng làm có nhiều người soi mói. Tống Triều Độ là do quý trọng nên sẽ bảo vệ mình, người khác thì không hẳn vậy, những người ghen tỵ hoặc tức giận chắc chắn là cũng không ít.

Xe chạy được hơn một giờ đồng hồ thì đến nơi.

Hạ Tưởng xuống xe, vừa nhìn thấy thì bật cười, thì ra là đến chỗ Trung ương Đoàn.

Khâu Tự Phong xuống xe, đi đến bên Hạ Tưởng nói nhỏ:

– Biết tại sao Phó Chủ tịch tỉnh Tống lại sắp đặt cho chúng ta đến nơi này không?

Hạ Tưởng lắc đầu, hắn thật ra cũng không đoán được mục đích thật sự của Tống Triều Độ.

Khâu Tự Phong lắc đầu cười:

– Cứ mặc kệ, dù sao cũng không phải chuyện xấu, đã tới Trung ương Đoàn rồi thì tôi sẽ đi tìm Phó bí thư nói về chuyện của Mai Hiểu Lâm. Chuyện cậu nhờ vả tôi nhất định dốc hết sức để làm.

Trong thời gian đến thăm nước Mỹ, Hạ Tưởng gần như ngày nào cũng ở cùng với Khâu Tự Phong, nên đã nhân cơ hội nói chuyện Mai Hiểu Lâm muốn được điều về Bắc Kinh và cũng nói cô ấy muốn vào Trung ương Đoàn. Khâu Tự Phong liền hỏi có phải do hắn đề xuất ý tưởng giúp cô ấy hay không, bởi vì với tính cách của Mai Hiểu Lâm thì sẽ không nghĩ đến việc sẽ vào làm việc ở Trung ương Đoàn. Hạ Tưởng cũng không giấu diếm liền thừa nhận, Khâu Tự Phong cũng không suy nghĩ nhiều, liền lập tức nhận lời.

Tuy rằng Khâu Tự Phong hơi có chút khó hiểu khi thấy Mai Hiểu Lâm từ bỏ tiền đồ tốt để đến Bắc Kinh, nhưng cũng không muốn hỏi nhiều về việc của Mai Hiểu Lâm. Đương nhiên vẫn trêu đùa Hạ Tưởng vài câu để thăm dò rốt cuộc giữa Hạ Tưởng và Mai Hiểu Lâm có chút tiến triển nào không, Hạ Tưởng đương nhiên là phủ nhận. Khâu Tự Phong lại hỏi Hạ Tưởng rốt cuộc đã biết chuyện gì trước đây của y, Hạ Tưởng đã cố ý không nói, mặc cho Khâu Tự Phong nói hắn không phải là bạn chí cốt.

Trước cổng có mấy người đang đứng chờ, người đứng ở phía trước thì Hạ Tưởng vừa nhìn là nhận ra ngay, là Lý Đinh Sơn. Bên cạnh Lý Đinh Sơn còn có một người, dáng người không thấp, mũi thẳng miệng vuông, là khuôn mặt chữ điền điển hình.

Ngoài ra còn có hai người là Cố Tăng và Đỗ Đồng Quốc, họ đứng phía sau Lý Đinh Sơn với vẻ mặt tươi cười.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây