Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 154

Vệ Tân chỉ nhẹ nhàng “Ừ!” một tiếng rồi không nói thêm về việc này và nói:

– Chị Liên rất dũng cảm, kiên trì không sinh mổ, em rất phục chị ấy.

Hạ Tưởng nhớ đã nghe Liên Nhược Hạm nói qua sinh mổ sẽ để lại vết sẹo ở bụng không đẹp. Đương nhiên đây không phải lý do cơ bản mà Liên Nhược Hạm kiên trì không sinh mổ. Liên Nhược Hạm tin rằng đứa bé được sinh tự nhiên sẽ thông minh, khỏe mạnh hơn và cũng hợp với quy luật tự nhiên.

Hạ Tưởng tôn trọng lựa chọn của cô.

Vệ Tân nói liên miên về mọi chuyện của Liên Nhược Hạm chờ sinh ở Mỹ cho Hạ Tưởng nghe, nói rất chi tiết, mỗi lần cảm cúm mỗi lần khó chịu cô đều nhớ rất rõ. Ưu điểm lớn nhất của Vệ Tân là cẩn thận, cũng chính vì tính tỉ mỉ nên đã đan kết thành một tấm lưới tình yêu kín đến không có kẽ hở, giữ gìn Hạ Tưởng ở trong đó. Có lẽ đây cũng chính là nguyên nhân làm cho Hạ Tưởng vẫn cứ muốn thoát ra.

Bây giờ lại một lần nữa cảm nhận được sự tỉ mỉ của Vệ Tân, Hạ Tưởng chỉ biết cảm động.

Hai người trò chuyện với nhau cả tiếng đồng hồ thì nghe được tiếng khóc “Oa” của đứa bé. Tiếng khóc to khỏe. Hạ Tưởng rất vui:

– Đứa bé ra đời rồi!

Liên Nhược Hạm được đưa ra khỏi phòng sinh, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đầy vẻ hạnh phúc, trong lòng đang ẵm một đứa bé còn đỏ hỏn, đầu rất nhiều tóc, mập mạp tròn ú đang nằm trong lòng cô, lâu lâu lại khóc một tiếng dúi đầu qua lại như muốn bú sữa.

Hạ Tưởng bước đến muốn ẵm lại không dám ẵm, nhìn sinh linh bé nhỏ đó là con của mình và cũng là kết tinh của hắn cùng Liên Nhược Hạm, trong lòng bỗng chốc ngập tràn tình yêu thương.

Xúc động hết nửa ngày mới nói được một câu:

– Con trai, suy cho cùng con là người Trung Quốc. Tuy là được sinh ra ở Mỹ nhưng tiếng khóc vừa chào đời của con chính là tiếng Trung Quốc.

Mấy cô y tá tóc vàng mắt xanh cũng bật cười, trong đó có một cô thân hình đầy đặn rất gợi cảm nói:

– Chồng của chị nói chuyện thật khôi hài. Tiếng trẻ con khóc đều như nhau cả, không thể phân biệt được là tiếng Mỹ hay tiếng Trung Quốc.

Liên Nhược Hạm ôm siết con trong lòng, vẻ mặt say đắm, ánh mắt chỉ nhìn vào sinh linh bé bỏng, một lúc sau mới quay sang nhìn Hạ Tưởng nói:

– Sau này em có con là đủ rồi, về cơ bản anh đối với em mà nói thì không còn quan trọng nữa rồi.

Hạ Tưởng xấu hổ nói:

– Qua cầu rút ván! Lòng dạ phụ nữ là độc ác nhất! Đứa nhỏ cũng có một nửa là của anh, em đừng hòng độc chiếm, tên anh cũng nghĩ sẵn rồi, gọi là Hạ Liên.

– Không, gọi là Liên Hạ, không để con mang họ Hạ mà cho con theo họ của em, nếu không thì anh lời quá rồi còn gì.

Liên Nhược Hạm vẫn còn sức lực tranh luận cùng Hạ Tưởng.

Cô y tá gợi cảm lại nói:

– Ông Hạ, địa vị của người phụ nữ Trung Quốc cao thật, còn hơn cả người Mỹ chúng tôi. Người phụ nữ Mỹ mà lập gia đình thì sẽ đổi thành họ của chồng, còn người phụ nữ Trung Quốc không những không cần đổi họ mà còn để con theo họ của mình nữa, quả là hay thật.

Hạ Tưởng vẻ mặt nặng trĩu gật đầu:

– Là một nạn nhân của việc giải phóng phụ nữ quá mức, tôi đã lĩnh hội rất sâu sắc. Phụ nữ được giải phóng, đàn ông sẽ bị thiệt thòi. Đó là một bài học sâu sắc.

Vừa nói xong Hạ Tưởng mới nhận ra là không đúng, vì những gì hắn và Liên Nhược Hạm nói lúc nãy đều dùng tiếng Trung Quốc, cô y tá gợi cảm làm sao nghe hiểu? Nghĩ lại, cô y tá gợi cảm khi nói đã dùng tiếng Trung Quốc thì mới tỉnh ra thì ra người ta biết nói tiếng Trung Quốc.

Về vấn đề mang họ nào thì tạm thời gác lại. Hạ Tưởng cứ ở bên cạnh Liên Nhược Hạm chính tay đút cơm cho cô ăn, cũng là lần đầu tiên Hạ Tưởng đút cơm cho một người phụ nữ. Cảm giác có hơi lạ nhưng trong lòng ngập tràn sự ấm áp. Người phụ nữ mà mình yêu thương nhất đã sinh cho mình một người nối dõi, là đứa con đầu tiên trong cả kiếp trước và kiếp này. Hắn rất vui, định là ẵm đứa bé lên hôn vài cái nhưng lại bị y tá bồng đi nói là trong vòng ba ngày không được ở cùng với mẹ, không còn cách nào khác đành theo sự sắp xếp của bệnh viện.

Vệ Tân đứng một bên thấy sự thắm thiết của hai người cũng có hơi vô vị nên kiếm cớ ra khỏi phòng. Vệ Tân vừa rời khỏi Hạ Tưởng liền cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm đi nhiều. Khi hắn đút cơm cho Liên Nhược Hạm thì luôn nhớ đến cảnh Vệ Tân đút cơm cho hắn trước đây. Bây giờ cảnh còn người mất nhưng ký ức vẫn còn, nếu không có áp lực mới là lạ.

Liên Nhược Hạm an tâm mà hưởng thụ sự hầu hạ của Hạ Tưởng, vừa ăn vừa suy nghĩ nói:

– Anh cũng đừng trách em muốn cho con theo họ Liên. Thật ra em cũng vì nghĩ cho anh thôi, nếu mang họ Hạ thì ông nội sau khi biết chuyện sẽ dễ dàng điều tra ra ba của nó là ai. Nếu mang họ Liên, em không nói ra thì ông ấy cũng không có cách.

Hạ Tưởng lấy khăn giấy ra lau miệng cho Liên Nhược Hạm rồi nói:

– Anh hiểu ý của em, cứ làm theo ý của em đi. Nhưng dù sao cũng là đứa con trai đầu lòng của anh, nếu ba mẹ của anh mà biết được họ có cháu trai thì em nói họ sẽ nghĩ thế nào?

Liên Nhược Hạm tuy có hơi mập hơn một chút nhưng vẫn không kém phần xinh đẹp, trên mặt cô tràn đầy vẻ hạnh phúc cười nói:

– Hừ, ba mẹ của anh thích cô bé Lê hơn. Cô con dâu tàng hình này sinh được cháu đích tôn nếu họ biết được thì quá lắm chỉ mắng anh vài câu, nhưng vẫn sẽ nhận đứa cháu hơn nữa còn yêu thương nhiều hơn. Tục ngữ có câu cách bối thân, người già thương yêu nhất là đời cháu. Nhớ năm xưa ba em và ông nội cãi nhau gay gắt nhưng sau khi em được sinh ra thì ông nội vẫn rất yêu thương em.

– Ba mẹ anh từ lâu đã muốn bồng cháu rồi nhưng lại không biết hiện giờ họ đã có cháu trai. Bây giờ anh không dám nói với họ vì anh biết tính của họ, trước tiên là chửi rủa anh vài câu sau đó là nghĩ cách để em bồng cháu đến để họ xem, đến lúc đó họ không nỡ xa đứa cháu thì sẽ có phim hay để xem đó.

Hạ Tưởng tuy là than vãn nhưng trong lòng lại có chút đắc ý. Một người phụ nữ có thật lòng yêu một người đàn ông hay không thì phải xem cô ấy có chịu sinh con cho anh ta không. Khi người phụ nữ đã quyết định bất chấp tất cả để sinh con cho anh ta thì chứng tỏ cô ấy đã yêu đến tận xương tủy và sẽ quấn chặt với anh ta suốt đời suốt kiếp.

Tình yêu có thể chấm dứt nhưng dòng máu thì không thể thay đổi, có con là kết tinh của cô ấy và người đàn ông mình yêu, đời này kiếp này sẽ có sợi dây ràng buộc giữa hai người không thể dứt bỏ.

– Đừng có màu mè ! Con là do em sinh ra, em sẽ quyết định. Nói không chừng hôm nào em vui thì sẽ bồng con đến thành phố Đan Thành để ba mẹ anh gặp. Khi họ phát hiện ra đứa bé giống anh thì xem anh làm thế nào?

Liên Nhược Hạm nói với giọng điệu uy hiếp.

– Không sợ, có chết cũng không nhận.

Hạ Tưởng cười hi hi.

– Có một câu em nói sai rồi, con là do cha sanh mẹ nuôi. Em thật ra chỉ nuôi con lớn khôn thành người thôi, anh vẫn là người quyết định chủ yếu.

– Anh thật giỏi chọc giận người khác! Em cực khổ mang thai mười tháng mà anh lại còn giành công lao sinh con với em nữa, thật không có thiên lý.

Liên Nhược Hạm đã nổi giận, đẩy chén cơm ra:

– Không ăn nữa, muốn ăn thì anh ăn một mình đi.

Hạ Tưởng đúng thật nghe lời, cầm chén cơm tự mình ăn:

– Từ sớm đã ngồi máy bay đến đây, bây giờ cũng trưa rồi mà vẫn chưa ăn gì, đúng là đói thật.

Liên Nhược Hạm nghe thấy lại đau lòng:

– Sao anh ngốc vậy? Người lớn như vậy rồi mà không biết tự chăm sóc mình, ngay cả cơm cũng không ăn. Anh muốn đói chết sao? Đúng là hết cách, đã làm bố trẻ con rồi mà vẫn còn như đứa trẻ vậy.

Dù gì cũng làm mẹ rồi, giọng điệu của Liên Nhược Hạm cũng có ý quan tâm hơn. Trước đây cô rất ít quan tâm đến việc ăn uống của Hạ Tưởng. Hạ Tưởng một loáng đã ăn xong, đặt chén xuống:

– Em phải chuẩn bị tâm lý trước đi, cả đời người phụ nữ phải nuôi hai người con, người thứ nhất là chồng và người thứ hai mới là con.

Hạ Tưởng ở lại với Liên Nhược Hạm ba ngày và cũng đã hạnh phúc được ba ngày. Sang ngày thứ tư, ngay từ sớm thì nhận được điện thoại của Khâu Tự Phong, giọng nói của Khâu Tự Phong vì quá vui mừng nên có hơi lạc giọng:

– Hạ Tưởng, Kodak đã đồng ý điều kiện của chúng ta. Trời, họ đã cùng chúng ta ký hợp đồng đầu tư và quyết định đầu tư một tỷ rưỡi đôla! Một tỷ rưỡi đôla sẽ là một số vốn đầu tư nước ngoài lớn nhất của tỉnh Yến từ trước đến nay.

So với niềm vui của Khâu Tự Phong, Hạ Tưởng tuy cũng rất vui nhưng lại không kích động vì niềm vui sướng khi đứa con chào đời đã lớn hơn tất cả. Hắn cười nói:

– Chúc mừng Phó Thị trưởng Khâu, có được thành tích này thì ngai vàng Thị trưởng của thành phố Bảo hai năm sau sẽ nắm chắc trong tay.

Khâu Tự Phong cười ha hả:

– Đừng nói tôi nữa, cậu mới là người có công lao lớn nhất. Hạ Tưởng, bây giờ tôi mới biết nơi nào có cậu xuất hiện thì nơi đó sẽ có điều kỳ diệu, có thể nói được quen biết cậu là niềm vinh hạnh của tôi.

Cũng khó trách Khâu Tự Phong lại thất thố như vậy. Vốn là sau khi Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố của thành phố Bảo và Tập đoàn Đạt Phú bàn bạc đã kết luận là nếu giành được bốn trăm triệu đôla để bán hai mươi phần trăm cổ phần thì đã là thắng lợi lớn rồi. Nếu không được thì dùng bốn mươi phần trăm cổ phần để đổi lấy tám trăm triệu đôla cũng được. Thậm chí nội bộ của Tập đoàn Đạt Phú cũng đã thống nhất giới hạn cuối cùng là ba trăm triệu đô để bán hai mươi phần trăm cổ phần. Ai ngờ, Hạ Tưởng chẳng những bán ra bốn mươi phần trăm cổ phần với giá một tỷ đôla mà còn ràng buộc theo một thỏa thuận đầu tư. Yêu cầu Kodak bỏ ra năm trăm triệu đôla vốn đầu tư để xây dựng phòng nghiên cứu máy ảnh kỹ thuật số và dây chuyền sản xuất màn hình tinh thể lỏng.

Điều càng làm cho người khác không ngờ là Kodak lại hoàn toàn đồng ý với điều kiện của Hạ Tưởng.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây