Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 15

Đầu tháng tám, trước đề nghị của Mai Hiểu Lâm, lần nữa lại mở cuộc hội thảo Thường vụ về vấn đề “liên kết sơn thủy “

Phòng Ngọc Huy vẫn hay là người phản đối đầu tiên:

– Qua nhiều lần so sánh và luận chứng, kết luận là không thể thực hiện được. Tôi phản đối khởi công tất cả những dự án có nguy hại đến kinh tế huyện An.

Đặng Tuấn Kiệt vẫn kiểu gây sự:

– Tôi không rõ Phó Chủ tịch Hạ rốt cuộc là có ý gì? Tại sao lại vội khởi công dự án liên kết sơn thủy như vậy? Tuy không thể phủ nhận việc xây cầu làm đường mang lại thành tích nhất, nhưng nếu gấp gáp như vậy quá không thể không làm người khác phải suy nghĩ ý đồ trong đó? Phó Chủ tịch Hạ, anh dám chắc anh không có mưu đồ riêng tư gì trong đó đấy chứ?

Hạ Tưởng bình tĩnh, thong dong nói:

– Không dám, tôi thực là có chút ý đồ riêng trong dự án này. Đầu tiên, tôi hi vọng hướng du lịch của huyện Cảnh có thể cùng huyện An ta cùng bước đi lên, vì du lịch là hình thức giải trí mới, là một phong cách sống mới cần được đề xướng. Không phải cứ có phong cảnh là có thể kéo du lịch đi lên, thị trường cần phải được tác động, vả lại càng làm càng lớn mạnh. Người du lịch đến huyện Cảnh càng nhiều, hiệu ứng được phóng ra càng rộng. Ngược lại, du lịch huyện An cũng nhận được xúc tiến, thúc đẩy. Đây không phải trò chơi anh sống tôi chết, mà là quy tắc tôi vinh quang, anh vinh quang, tôi tổn hại anh cũng tổn hại theo.

Hạ Tưởng liếc nhìn Đặng Tuấn Kiệt, trong lòng đầy sự khinh miệt, muốn thăng chức nhanh cũng chẳng cần đến vội vàng thể hiện mình như vậy. Lẽ nào hắn không biết bất cứ lúc nào kẻ làm bia đỡ đạn luôn bị hi sinh đầu tiên? Đúng là đồ không có não.

– Thứ hai, tôi hi vọng sau khi đường núi được lập thành dự án, có thể lấy kinh phí từ Cục giao thông thành phố và Sở giao thông tỉnh. Hàng năm Cục thành phố và Sở tỉnh có không ít kinh phí riêng cho các dự án giao thông. Nói hơi ích kỷ một chút, chúng ta không xin thì số vốn đấy cũng chảy về huyện thị khác. Chúng ta nỗ lực tranh giành, lấy danh nghĩa sửa đường tiền sẽ lọt vào tay ta. Thử nghĩ coi, có thể sản sinh cho huyện An bao nhiêu là lợi ích, tăng thêm bao nhiêu cơ hội việc làm? Tuy nói là nhờ quan hệ cũng được, được phép thông qua cũng xong, chúng ta nắm giữ nguồn kinh phí từ người khác. Có điều tôi thân là Phó chủ tịch huyện An, phải vì nhân dân huyện An phục vụ. Từ góc độ này, tôi thà để người huyện khác nói tôi ích kỷ, nói tôi có ý đồ xấu cho riêng mình. Tôi tình nguyện chịu mang tiếng, tôi cũng nguyện vì người dân huyện An, nên luôn mang trong lòng sự ích kỷ như vậy.

Tiếng xôn xao

Khâu Tự Phong và Mai Hiểu Lâm đứng dậy vỗ tay đầu tiên, theo sau đám người Vinh Chi cùng phụ hoạ thêm, lập tức tiếng vỗ tay vang rền như sấm.

Ngoài Phòng Ngọc Huy và Đặng Tuấn Kiệt ra, hầu hết các vị Thường vụ đều bị sự khẳng khái của Hạ Tưởng làm động lòng, đều ủng hộ hắn.

– Thứ ba, cũng là cái quan trọng nhất, huyện An đang trong thời kỳ phát triển nhanh, nhưng mọi người có từng nghĩ tốc độ như vậy sẽ còn giữ được trong bao lâu? Một năm, hay là hai năm? Tôi thấy nhiều nhất hai năm là bắt đầu chậm lại. Chẳng lẽ chúng ta cứ phải đợi hai năm sau khi các công trình cơ sở hạ tầng, dự án hoàn thành, không có thêm điểm tăng trưởng kinh tế mới, lúc đó mới vội vàng đi tìm hạng mục khác? Không, chúng ta phải lo trước tính sau. Đương nhiên, ở điểm này tôi có chút ý đồ riêng, chính là dù làm quan một nhiệm kỳ, cũng phải tạo phúc cho dân, khẩu hiệu là như vậy nhưng tạo phúc như thế nào? Giải quyết ra sao sự tệ hại của lợi ích ngắn hạn mà chúng ta mang lại cho nhân dân? Muốn có cá ăn không bằng học cách câu cá. Lòng ích kỷ của tôi sau cùng là hi vọng mượn được gió đông nguồn kinh phí giao thông. Ở huyện An khơi dậy các xí nghiệp vừa và nhỏ, để họ cùng tham gia dự án làm đường, để họ cùng con đường lớn mạnh dần lên, để sau khi chúng ta đi rồi họ có thể tự lực cánh sinh, tự mình biến đổi chứ không phải chỉ dựa vào dự án đầu tư, kiếm một chút tiền công, mà là khiến họ tự có thực lực của chính mình, chủ động đi lên, thoát khỏi ngọn núi che trước mặt. Vươn ra khỏi huyện An, đến khoảng trời rộng lớn bên ngoài vùng vẫy.

Hạ Tưởng nói một hơi, có chút xúc động, hắn cũng bị Đặng Tuấn Kiệt chọc giận. Tuy nhiều lần tự nhủ lòng không thèm chấp tên như y, nhưng quả thực là không thể quen được cái bộ dạng tiểu nhân đắc chí, đồng thời cũng vừa lúc trong lòng ngập cảm xúc muốn bộc phát nên mượn cơ hội bộc lộ.

– Xin hãy tha thứ cho dụng ý riêng của tôi, vì nghĩ cho nhân dân huyện An quá nhiều. Tuy rằng đối với chúng ta các vị ngồi đây mà nói, huyện An chỉ là trạm nhỏ…. Sau này mọi người cần phải bước tới khoảng trời rộng lớn hơn…. Suy nghĩ của tôi không phải là tạo phúc cho dân là chỉ tạo trong thời gian của một nhiệm kỳ, mà là phải tận hết sức mình nghĩ cho dân. Không cần biết sau này chúng ta đi về đâu, nếu có một ngày chúng ta quay trở lại nơi ta từng làm việc, gặp lại nhân dân, nhìn thấy họ sống sung túc, tin vào tương lai, đồng thời công việc họ đang làm hay sự nghiệp của họ là con đường do quan phụ mẫu chúng ta dẫn hướng. Tôi nghĩ lòng tự hào, cảm giác thành công càng chân thực hơn, hơn bất kỳ cái mà ta gọi là vạn dân tán thưởng. Đây chính là lòng ích kỷ, dụng ý riêng tư của tôi.

Tiếng vỗ tay như sấm rền lại lần nữa vang lên không ngừng.

Khâu Tự Phong mặt đỏ bừng, bị lời tuyên ngôn của Hạ Tưởng khơi dậy ngọn lửa trong lòng. Mai Hiểu Lâm ửng hồng hai má, ánh mắt long lanh, không ngừng chớp chăm chú nhìn Hạ Tưởng không rời. Trong ánh mắt lần đầu tiên lộ ra sự kính phục, xúc động, thậm chí còn có chút sùng bái, tôn thờ.

Phòng Ngọc Huy cúi đầu, nhận ra khả năng kích động lòng người của Hạ Tưởng quá đáng sợ, e rằng nếu còn phát biểu dài hơn, chắc chắn những người đứng trung lập sẽ dành hết phiếu bầu cho hắn. Y kiên quyết phản đối việc khởi công dự án núi nước liền kề là bởi trong lòng y biết rất rõ, huyện An không thể cùng lúc khởi công hai dự án lớn. Nếu dự án này được thông qua, có nghĩa rằng kế hoạch làng du lịch mới do y và Đặng Tuấn Kiệt bàn định có thể sẽ gặp trở ngại.

Y tự tin thề, khoác lác trước mặt Đàm Long, nhất định sẽ xây được làng du lịch mới ở huyện An, và còn muốn đánh bại làng du lịch của tập đoàn Đạt Tài. Làng du lịch phát triển phát đạt hơn cả sự tưởng tượng của Phòng Ngọc Huy. Còn Đàm Long lại có ý muốn để tập đoàn Cát Thành nhân thời cơ huyện An đang phát triển có lợi, dẫn đầu chiếm lĩnh thị trường toàn huyện, kiếm một món lớn.

Phòng Ngọc Huy hạ quyết tâm, vẫn lắc đầu nói:

– Tôi rất tán thưởng phần phát ngôn hùng hồn của Phó Chủ tịch Hạ, nhưng lý tưởng chỉ là lý tưởng, hiện thực vẫn là hiện thực. Tôi vẫn không tán thành khởi công dự án liên kết sơn thủy, chúng ta giơ tay biểu quyết vậy. Tôi phản đối.

Nói xong hắn không có chút phát giác nào liếc nhìn Xa Tiêu.

Xa Tiêu không giống như trước kia nhìn thẳng vào hắn, mà như không có việc gì nhìn về chỗ khác khiến Phòng Ngọc Huy căng thẳng, tự nhủ rằng lẽ nào Xa Tiêu giở quẻ? Không thể đâu, mới có mấy ngày xuất chưởng đã bị Hạ Tưởng phá gục, bản lĩnh Hạ Tưởng lớn như vậy sao?

– Tôi cũng phản đối.

Chánh văn phòng Huyện uỷ Thái Nghị nói.

Ông ta vốn muốn tuôn một bài phát biểu dài, nhưng do phát biểu của Hạ Tưởng quá gây chấn động, đến phản đối cũng thấy không tự tin, vì đã đồng ý với Phòng Ngọc Huy rồi nên miễn cưỡng nói ra một câu.

– Tôi cũng cảm thấy không được thích hợp cho lắm.

Uỷ viên bí thư thường vụ xã Tam Thạch Đoàn Đại Khải ngẩng đầu liếc nhìn Hạ Tưởng một cái, rồi vội vàng liếc mắt nhìn ra nơi khác.

– Kiên quyết phản đối.

Đặng Tuấn Kiệt cũng bầu một phiếu phản đối, hắn ta cũng đang muốn mở miệng nói vài câu thì bị Mai Hiểu Lâm chặn lời:

– Tôi tán thành.

Thái độ của Mai Hiểu Lâm rất kiên quyết.

– Vấn đề kinh phí, thành phố không được tôi sẽ tìm đến tỉnh. Tỉnh không được tôi sẽ đến Bắc Kinh. Chỉ cần dựa vào sự nhiệt huyết một lòng vì dân của Phó Chủ tịch Hạ, tôi mà không giúp đồng chí ấy thì không xứng ngồi vào vị trí Chủ tịch huyện này.

Lời vừa nói ra, oanh kích thẳng vào mặt Tuấn Kiệt, mặt hắn sa sầm. Đương nhiên là hắn không phục, bất mãn nói:

– Ý Chủ tịch Mai là đang chỉ trích tôi rồi?

– Thân là Chủ tịch huyện, phê bình Phó chủ tịch làm việc không hết mình là nằm trong trách nhiệm, sao nào, Phó chủ tịch Đặng không vừa lòng sao?

Trương Kiện phát biểu, đẩy lại lời Đặng Tuấn Kiệt:

– Tôi thấy ý tưởng của Phó Chủ tịch Hạ rất gan dạ, sáng tạo, không những đem lại ảnh hưởng chính diện cho du lịch huyện, còn dựng nên cơ sở hạnh phúc lâu dài cho người dân huyện An. Tôi hoàn toàn ủng hộ đề nghị của đồng chí Hạ Tưởng.

Đặng Tuấn Kiệt há to miệng không nói lên lời. Sao thái độ Trương Kiện thay đổi thế kia? Đột nhiên đứng về phe Hạ Tưởng?

Phòng Ngọc Huy quả thực không dám tin vào tai của mình, hắn biết có thể không tin được vào Xa Tiêu, nhưng con người của Trương Kiện trầm ổn, đáng lẽ ở Hội nghị thường vụ gã là người có sức ủng hộ lớn nhất cho hắn, với lại Trương Kiện là Phó bí thư, là vị quyền cao chức trọng, lời phát biểu chiếm phân lượng lớn. Phòng Ngọc Huy dùng trăm phương nghìn kế lôi kéo gã là muốn đánh Hạ Tưởng một đònbất ngờ. Không ngờ Trương Kiện lại đứng về phe của Hạ Tưởng.

Sao lại thế được? Từ trước giờ Hạ Tưởng và Trương Kiện không phải là đối đầu sao? Bọn chúng phối hợp với nhau từ lúc nào chứ? Hạ Tưởng không phải thần thông quảng đại đến mức đó chứ? Trong lòng Phòng Ngọc Huy đột nhiên xẹt qua cảm giác ớn lạnh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây