Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 144

Phạm Tranh nghe thấy Tề Á Nam là con của Tề Đông Lai ở Tập đoàn Tề Thị, trong lòng như hiểu được vài phần, đưa mắt nhìn Hạ Tưởng một cái, Hạ Tưởng vẫn thản nhiên mà giới thiệu Phạm Tranh:

– Đây là Phạm Tranh, là học trò của Cốc Nho.

Hạ Tưởng cố ý không giới thiệu thân phận của Phạm Tranh chính là để lại một chút đường thoái lui, lát nữa trò chuyện không được đỡ phải xấu hổ. Tuy nhiên tiếng tăm của Cốc Nho quả thật rất lớn, ngay cả Tề Á Nam nghe xong cũng lập tức kính nể y hẳn lên nói:

– Cốc Nho là một nhà kinh tế học rất có tiếng tăm ở trong nước, Phạm tiên sinh thân là học trò của giáo sư Cốc chắc chắn là người có tài lớn.

Trên mặt Phạm Tranh không khỏi toát ra vẻ vui sướng, xua tay nói:

– Đâu có, đâu có, đem so tôi với giáo sư Cốc thì tôi còn kém xa, chẳng bằng một phần của giáo sư. Á Nam, cứ gọi tôi là Phạm Tranh là được rồi, chúng ta đều là bạn của anh Hạ, đừng coi như là người xa lạ.

Sau khi hàn huyên thì lần lượt ngồi xuống, Phạm Tranh khăng khăng mời Hạ Tưởng ngồi vào ghế chủ tọa. Tề Á Nam cũng không nghĩ gì nhiều, cho rằng Phạm Tranh chỉ là một nghiên cứu sinh bình thường, có thể đã sớm biết Hạ Tưởng, hôm nay ngồi lại với nhau xem ra cũng là để quen biết, không phải chuyện gì quan trọng.

Hạ Tưởng phụ trách gọi món ăn, tất cả đều là những món đạm bạc, vài món ăn nhẹ, mấy đĩa dưa muối, còn có mấy bát cháo, Phạm Tranh biết ý đồ của Hạ Tưởng nên cũng không có bắt bẻ gì.

Tề Á Nam đã gặp quá nhiều sơn hào hải vị nên đối với việc ăn uống cũng không quá để ý.

Ba người nói đùa vài câu rồi bắt đầu ăn, Hạ Tưởng đem ba đĩa dưa muối để riêng ra rồi nói:

– Ăn thịt cá nhiều rồi, giờ ăn thử chút dưa muối mùi vị cũng không tồi, hơn nữa cũng nhiều dinh dưỡng. Chủ yếu tốt là ở chỗ ăn vào còn có lợi cho sức khỏe lại có thể tẩy sạch dầu mỡ thừa ở trong dạ dày.

– Hóa ra anh Hạ còn là chuyên gia dinh dưỡng nữa, ha hả, anh nói rất có lý.

Phạm Tranh chen vào nói:

– Đúng rồi, đã ăn quen đồ dầu mỡ rồi bây giờ được ăn cháo với dưa muối, mùi vị cũng không tồi, rất đặc sắc.

Tề Á Nam cũng phụ hoạ theo:

– Đúng vậy, quả thật không tồi. Tôi thật không hiểu, bình thường không biết là ăn cháo và dưa muối lại ngon như vậy, hôm nay có lòng thử thì không ngờ ăn cháo cùng với dưa muối lại có một hương vị khác, thực không đơn giản chút nào. Tiệm này nấu cháo có tay nghề, so với tay nghề của đầu bếp ở khách sạn chúng tôi cũng không hề thua kém.

– Cháo là do quán ăn tự nấu, dưa muối thì không phải, mà được mua từ xưởng rau ngâm.

Hạ Tưởng muốn thừa cơ nói ra chủ đề chính.

– Á Nam, anh nếm thử chút dưa muối xem, so với dưa muối của khách sạn tự chế biến thì có gì khác biệt không?

Tập đoàn Tề Thị lấy việc kinh doanh khách sạn là công việc chính. Khách sạn đều cung cấp bữa ăn sáng, bữa sáng tất nhiên là có cháo, có cháo thì nhất định có kèm theo dưa muối. Bình thường các nhà hàng lớn đều là tự chế biến dưa muối, thứ nhất là tươi ngon, thứ hai là cũng có lợi ích thực tế.

Tề Á Nam liền cố tình nếm thử vài miếng, nhấm nháp một lát rồi gật đầu nói:

– Dưa muối này là rau ngâm dùng cách thức truyền thống để chế biến, vị có hơi mặn một chút nhưng lại rất giòn, hơn nữa mùi vị rất ngon, nhược diểm duy nhất là những vị khách miền Nam có khẩu vị hơi nhạt có lẽ sẽ không thích cho lắm.

Tề Á Nam xuất thân từ kinh doanh khách sạn nên có lời bình rất đúng, Hạ Tưởng liền tiện thể hỏi:

– Nếu các khách sạn của Tập đoàn Tề Thị đều chuyển sang dùng thương hiệu dưa muối này thì anh nói có thể tạo ấn tượng gì cho thực khách không?

Tề Á Nam hơi trầm ngâm:

– Sự cạnh tranh trong kinh doanh khách sạn rất quyết liệt, rất nhiều chi tiết nhỏ có thể quyết định thành bại. Đề nghị của Trưởng phòng Hạ rất có tầm nhìn, nếu đổi toàn bộ sang thương hiệu dưa muối này thì ít nhất có thể để đại đa số khách ở phương bắc có thể tự trải nghiệm bữa ăn sáng tốt hơn nhưng…

Y có chút khó hiểu mà nhìn Hạ Tưởng một cái, đoán không ra ý đồ của Hạ Tưởng, suy nghĩ một hồi rồi nói ra:

– Như vậy kinh phí sẽ tăng lên không ít.

– Nếu việc đầu tư và sản xuất tỉ lệ thuận với nhau thì cũng đáng để thử.

Hạ Tưởng lại nói tiếp, hắn buông đũa xuống, ngồi thẳng lưng.

– Tôi không hiểu việc quản lý kinh doanh khách sạn, nhưng tôi biết yêu cầu của khách đối với bữa sáng tuy không cao nhưng ấn tượng về bữa sáng lại hết sức quan trọng, vì sao lại vậy? Bởi vì bữa sáng là miễn phí, mặc dù chỉ trên danh nghĩa, nhưng bữa sáng mà làm không tốt sẽ khiến khách cảm thấy khách sạn quá kém. Nếu tất cả các khách sạn của Tập đoàn Tề Thị đều thống nhất dùng một loại dưa muối sẽ có khẩu vị giống nhau, dù sao đầu bếp khác nhau dưa muối làm ra chắc chắn sẽ có hương vị khác nhau. Nếu hương vị giống nhau thì chẳng những có thể nâng cao hình ảnh của Tập đoàn và cũng sẽ khiến cho khách hàng cảm thấy được năng lực của Tề Thị.

Tề Á Nam không nói lời nào, cúi đầu suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói:

– Nói đúng lắm, trước kia tôi cũng đã khảo sát khách sạn của rất nhiều Tập đoàn ở phía nam. Bọn họ chẳng những dùng dép lê và khăn mặt được sản xuất ở cùng một xưởng, ngay cả kem đánh răng, bàn chải đánh răng toàn bộ cũng là sử dụng cùng một thương hiệu, có rất nhiều chi tiết nhỏ đều làm tốt hơn so với Tề thị chúng tôi. Việc kinh doanh khách sạn nếu có phần cứng giống nhau thì sẽ so nhau về phần mềm. Ở phương diện phục vụ, ai cũng không để thua kém người khác, xét sâu hơn sẽ thấy hơn thua trong những chi tiết nhỏ.

Phạm Tranh ha hả cười:

– Qủa nhiên là sự hiểu biết có trong thực tiễn, hai vị bàn luận khiến tôi là một nghiên cứu sinh về kinh tế cũng cảm thấy không bằng, cảm giác có nhiều kiến thức quả thật chỉ là lý luận suông, nếu muốn ứng dụng kiến thức vào cuộc sống và thực tế thì phải có đầu óc kinh doanh thật xuất sắc.

Y vừa nói vừa ăn thêm mấy miếng dưa muối, chậc chậc vài tiếng.

– Ăn rất ngon, cũng không kém gì dưa muối ở Lục Tất Cư, nhưng lại không phải là hương vị của Lục Tất Cư. Anh Hạ, là thương hiệu gì vậy?

Quả thật so với trước kia thì Phạm Tranh đã có mắt quan sát hơn và cũng có trình độ dẫn dắt khéo léo. Ai nói trường học không thể tạo nên nhân tài, Phạm Tranh sau khi đi học mấy năm, mức độ trưởng thành nhanh hơn so với tưởng tưởng của Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng cũng có chút kỳ vọng trong việc hợp tác cùng Phạm Tranh.

– Rau ngâm Mậu Thịnh của thành phố Bảo.

Hạ Tưởng thờ ơ nói ra chủ đề chính của ngày hôm nay.

Tề Á Nam khẽ mỉm cười, lại cầm lấy chiếc đũa nếm thử dưa muối rồi nói:

– Qủa thật không tệ, sau khi trở về tôi sẽ bảo người phụ trách nghiên cứu lại. Tất cả khách sạn của Tập đoàn Tề Thị sẽ toàn bộ sử dụng dưa muối Mậu Thịnh.

Hạ Tưởng thấy Tề Á Nam phản ứng rất nhanh, và cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề liền mỉm cười:

– Á Nam đừng hiểu lầm, tôi không phải mời anh đến đây để chào hàng về rau ngâm Mậu Thịnh, ngược lại tôi còn muốn anh giúp tôi nghĩ ra cách để mở rộng nguồn tiêu thụ dưa muối Mậu Thịnh. Một Tập đoàn Tề Thị cũng ăn không được là bao, sản lượng tiêu thụ còn thua xa so với suy nghĩ của tôi.

Tào Vĩnh Quốc là Bí thư Thành ủy của thành phố Bảo, Tề Á Nam đương nhiên hiểu rất rõ. Cho nên khi Hạ Tưởng nhắc tới rau ngâm Mậu Thịnh của thành phố Bảo, y liền cho rằng Hạ Tưởng là có ý muốn Tập đoàn Tề Thị đổi toàn bộ dưa muối trong bữa sáng thành dưa muối của Mậu Thịnh. Tính sơ thì trong một năm cũng không mất hơn vài trăm ngàn tệ, chỉ là chuyện nhỏ. Trong lòng cảm thấy kinh ngạc vì một việc nhỏ ấy mà Hạ Tưởng phải nói vòng vo mãi, thật không giống với tính cách của hắn.

Hóa ra là Hạ Tưởng có ý đồ khác, hắn liền cười cười:

– Đừng thấy dưa muối không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng thắng là ở số lượng lớn. Trong phạm vi toàn tỉnh không tính các quán ăn nhỏ, chỉ tính nhà hàng lớn thì số lượng tiêu thụ cũng sẽ rất lớn. Đương nhiên theo suy tính của tôi, thị trường lớn nhất của dưa muối vẫn chính là ở các chợ, vẫn là những người dân thường ăn nhiều nhất.

Hạ Tưởng khẽ gật đầu:

– Đóng gói lại đẹp một chút, nếu chiếm lĩnh được toàn bộ các siêu thị lớn trong toàn tỉnh thì anh nói xem sản lượng tiêu thụ có thể tăng thêm bao nhiêu?

Tề Á Nam nhìn Phạm Tranh một cái, Phạm Tranh khoát tay:

– Anh Á Nam nói đi, anh là người trong nghề còn tôi là học sinh, ha ha, tôi đoán sản lượng tiêu thụ sẽ tăng gấp đôi.

Tề Á Nam cúi đầu suy nghĩ rồi đánh bạo nói:

– Không chỉ là gấp đôi đâu.

Hạ Tưởng gõ nhẹ lên bàn.

– Thật là bảo thủ, theo tôi thì ít nhất có thể tăng gấp năm lần trở lên, hơn nữa nhà máy dưa muối không nhất định chỉ tiêu thụ mỗi dưa muối, còn có thể sản xuất tương vừng, tương mì, nước tương và chao. Có thể nói nếu mở rộng thị trường với quy mô lớn thì triển vọng sẽ rất lớn.

Rốt cục Phạm Tranh đã tìm được cơ hội nói chuyện, liền tiếp lời:

– Hiện tại giá trị sản lượng tiêu thụ hàng năm của dưa muối Mậu Thịnh hơn mười triệu tệ, nếu có thể đạt được hơn năm chục triệu tệ thì lợi nhuận có thể sẽ rất lớn. Chủ yếu bây giờ là mới đạt sản lượng hơn mười triệu tệ, nếu đầu tư thì vài triệu là được rồi. Bây giờ tôi chỉ có trong tay hơn một triệu tệ, xem chừng nếu đem đi bàn chuyện hợp tác với dưa muối Mậu Thịnh thì đối phương sẽ không xem ra gì.

Tề Á Nam đã hiểu rõ Hạ Tưởng muốn làm người trung gian, muốn để y đầu tư vào nhà máy làm dưa muối, nhưng lại nói là ý của Phạm Tranh đưa ra, chắc chắn là Phạm Tranh muốn cùng y hợp tác. Mặc dù y cũng không rõ Phạm Tranh là ai nhưng nếu Hạ Tưởng đã ra mặt thì chỉ dựa vào thể diện của Hạ Tưởng cũng đã đáng giá mấy triệu rồi.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây