Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 136

Lời nói của Phạm Duệ Hằng không thể sắc bén hơn, phản bác như nói trúng tim đen, Diệp Thạch Sinh sắc mặt xanh mét, vẻ mặt Thôi Hướng cũng đỏ bừng lên. Y vạn lần không ngờ, người đầu tiên nhảy ra phản đối không ngờ lại là Chủ tịch tỉnh Phạm, hơn nữa lời nói của Phạm Duệ Hằng không nể mặt chút nào, câu nào cũng đánh vào tâm người ta.

Thật là khinh người quá đáng. Thôi Hướng giận không thể át được, cố gắng bình tĩnh một chút không thể để tâm trí bị kích động, cố gắng hết sức chậm rãi nói:

– Chủ tịch tỉnh Phạm không cần kích động, có chuyện gì thì cứ từ từ nói.

Lời nói vừa ra khỏi miệng Thôi Hướng liền hối hận. Bởi vì đột nhiên y ý thức được, Phạm Duệ Hằng đột nhiên mạnh mẽ, cứng rắn, y mới nói những câu có ý yếu thế, có ý nhượng bộ như vậy.

Tuy nhiên lại tưởng tượng ra, Phạm Duệ Hằng dù sao cũng chỉ là nhân vật số hai, luận về xếp hạng, về quyền hành y không bằng ông ta, lại kém nhiều lắm, nhượng bộ là cách hợp lý nhất, vì thế mới có thể tốt cho sự phát triển. Thôi Hướng tự an ủi mình xong, mới nói thêm:

– Chuyện thành phố Đan Thành xin cấp thêm kinh phí, và bổ sung thêm phòng Tổng hợp 3, trước khi diễn ra hội nghị thường vụ, Bí thư Diệp và tôi cũng tiến hành trao đổi. Thật ra ý Bí thư Diệp cũng không phải là muốn khống chế không phê duyệt việc cấp thêm kinh phí cho thành phố Đan Thành, mà tỉnh cũng không mất gì khi thiếu chút tiền ấy. Bí thư Diệp cũng đứng trên toàn cục mà suy xét, chính là muốn đầu tiên là muốn khống chế một chút, sau đó sẽ phê duyệt. Bởi vì nếu mà ở dưới cứ xin, mà tỉnh đã lập tức phê duyệt, sẽ tạo tiền lệ xấu cho các thành phố khác, sẽ cho rằng chỉ cần xin tỉnh sẽ chi. Như vậy tỉnh sẽ không còn cái uy của mình nữa. Phòng Tổng hợp 3 cần được bổ sung thêm là chuyện hợp tình hợp lý, mà tổ lãnh đạo đang muốn đi sâu mở rộng thêm công việc, chỉ có mười mấy người ở tổ lãnh đạo, hiển nhiên là không đủ người. Hơn nữa ý kiến của bí thư Diệp và tôi là, nhóm đô thị làm thí điểm thứ hai hẳn là sẽ lên chương trình rất nhanh chóng, nên mọi việc mới cần chuẩn bị sớm như vậy. Cho nên việc thành lập phòng tổng hợp 3 là hết sức cần thiết.

Thôi Hướng giải thích chẳng những không tỏ ra mạnh hay yếu, ngược lại còn mơ hồ để lộ ra rằng ý của y và Diệp Thạch Sinh đều giống nhau. Tương đương với việc nâng ra quyền uy của nhân vật số một để muốn khống chế Phạm Duệ Hằng một chút.

Tất cả mọi người chờ xem Phạm Duệ Hằng phản bác như thế nào. Nhưng Phạm Duệ Hằng không có nói gì, Tống Triêu Độ lại nhẹ nhàng cười, nói:

– Phó Bí thư Thôi nói tỉnh không thiếu tiền, tôi thân là Phó chủ tịch tỉnh, thế nào mà lại cảm thấy ở khắp nơi vấn đề tài chính đều có lỗ hổng? Dường như cho tới bây giờ nguồn vốn tài chính của bộ máy chính quyền cũng không quá dư dật.

Tống Triêu Độ vừa nói đã tạo ra một trận cười khẽ.

Mã Vạn Chính cũng cười:

– Nếu thực sự không thiếu tiền thì tốt rồi. Thành phố Vĩnh Hằng xin tiền bảo trì, cải tạo di tích lịch sử đề nghị với tỉnh đã hơn hai năm mà vẫn không phê duyệt, chính là do nguồn tài chính không đủ. Không biết theo như lời Phó Bí thư Thôi nói là không thiếu tiền, liệu có căn cứ gì không?

Ba thành viên trong bộ máy chính quyền của tỉnh, thay nhau chất vấn Thôi Hướng, Thôi Hướng lại trấn tĩnh, ung dung, vẫn là vẻ mặt đỏ bừng nói ra một câu:

– Tôi, tôi chỉ ví dụ như vậy mà thôi.

– Phó Bí thư Thôi thuận miệng mà nói vậy thôi, chứ ai chẳng biết là tiền luôn luôn không đủ? Mọi người chỉ vì chuyện nhỏ như vậy mà không thể bỏ qua sao.

Mã Tiêu nhảy ra vì Thôi Hướng giải vây. Năm nay Mã Tiêu đã 46 tuổi, là người Đông Bắc, thường ngày dáng người khôi ngô, mặt chữ điền, mày rậm, khi nói chuyện thanh âm tràn đầy mười phần chí khí, vang lên

– Nếu Chủ tịch tỉnh Phạm vừa rồi có nhắc tới vấn đề về phương diện biểu dương khen ngợi, tôi sẽ giải thích một chút. Tỉnh Yến từ trước đến nay luôn nổi tiếng với việc bước từng bước vững chắc. Tuy rằng khi nói đến việc thành phố Bảo liên doanh đã đạt được một chút thành tích, nhưng hiện tại nếu cứ biểu dương khen ngợi hàng loạt như vậy, sẽ tạo ra áp lực không cần thiết cho Thành ủy và Uỷ ban nhân dân thành phố Bảo, cũng sẽ gây ra những ảnh hưởng tiêu cực không thể lường trước được đối với nhà máy ô tô Vạn Lý. Vì sao phải nói như vậy? Bởi vì việc hùn vốn chỉ là bước đầu tiên, sau khi hùn vốn vấn đề doanh thu và mở rộng thị trường sẽ phải định mức được, cái đó mới là thành công quan trọng nhất. Mới là chuyện đặc biệt nổi bật cần được tuyên truyền.

– Biểu dương, khen ngợi sẽ mang đến những ảnh hưởng tiêu cực sao? Trưởng ban Mã nói không quá chứ?

Tiền Cẩm Tùng cười tủm tỉm nói, vẻ mặt như không có ác ý gì cười tươi.

– Tôi sẽ không nói tới việc tỉnh Yến như trước kia chỉ cần đưa vào được một chút tiền liền biểu dương, khen ngợi khắp nơi. Chỉ nói đến việc trước kia tôi làm ở các bộ và Uỷ ban trung ương ở Bắc Kinh, chỉ cần có bất cứ hoạt động quan trọng gì là sẽ đều được tuyên truyền rầm rộ. Không cần phải là hoạt động thành công rực rỡ mới cần tuyên truyền mạnh mẽ mà yêu cầu cần thiết là đưa tin tức đúng lúc đúng chỗ. Tại sao lại như vậy? Là bởi vì các Bộ và Uỷ ban trung ương đều hiểu rõ rằng, giới truyền thông tới nhiều hay không, có biểu dương khen ngợi rồi đưa tin khắp nơi hay, thì người người đại diện sẽ trực tiếp báo cáo với cấp trên. Lãnh đạo cấp trên đồng ý, giới truyền thông sẽ đưa tin che trời phủ đất. Còn lãnh đạo cấp trên không đồng ý, chắc chắn sẽ không biểu dương rồi khen ngợi. Trưởng ban Mã trước kia luôn công tác ở Ban tuyên giáo, nói như vậy chắc là cũng hiểu hết sức rõ ràng là sự biểu dương, khen ngợi đã thay đổi theo một chiều hướng khác. Không nói gạt ông, tôi trước kia đã công tác được một thời gian ở Ban tuyên giáo Trung ương.

Mã Tiêu bỗng nhiên cảm thấy Tiền Cẩm Tùng nhìn thì như chỉ cười tủm tỉm, nhưng lại cất dấu một tia nhìn lạnh thấu xương, hôm nay xem như mình có thêm kiến thức, hiểu được thế nào là khẩu phật tâm xà.

Diệp Thạch Sinh lại càng kinh ngạc, ông ta luôn cho rằng Tiền Cẩm Tùng và mình có quan hệ rất gần gũi, hơn nữa cho tới nay ở tỉnh Yến nói năng vừa nhu lại vừa cương, sao lại ngấm ngầm hại người mà chỉ thẳng vào Mã Tiêu như vậy?

Sau khi Tiền Cẩm Tùng nói xong, ra vẻ cười, còn nói:

– Việc biểu dương, khen ngợi không phải là vấn đề thảo luận của hôm nay, cũng không nên nhắc lại nữa. Về việc thành phố Đan Thành xin cấp thêm kinh phí, cứ căn cứ vào công văn, theo nguyên tắc hẳn là nên phê duyệt. Còn chuyện Tổ lãnh đạo muốn bổ sung thêm phòng Tổng hợp 3, nếu như Trưởng ban Mã nói, hiện nay thành phố Bảo và thành phố Đan Thành thành tích còn chưa toàn diện đến mức phải biểu dương, khen ngợi, như vậy cũng đủ để chứng minh công việc của tổ lãnh đạo không phải rất nặng nề, nhân viên cũng đủ dùng, cũng không đến mức cần phải bổ sung thêm một phòng ban mới, lại vừa lúc tỉnh cũng đang thiếu tiền, nên tiết kiệm chút nào hay chút đó, có đúng hay không?

Cho tới bây giờ Tiền Cẩm Tùng nói chuyện không vội vàng, không hấp tấp, hơn nữa vẫn tươi cười, làm cho người ta có cảm giác rất thản nhiên, hiền hòa. Nhưng lời nói của Tiền Cẩm Tùng đọng lại ở trong tai Thôi Hướng và Mã Tiêu, hai người cảm giác như bị người khác giáp mặt đánh cho một bạt tai, chẳng những hết sức vang vọng, còn thấy nóng rát mà đau.

Thôi Hướng đang nổi trận lôi đình, nhưng rồi lại bị lời nói của Tiền Cẩm Tùng làm cho á khẩu, không trả lời được, nghĩ không ra phải nói thế nào để phản bác lại Tiền Cẩm Tùng. Bởi vì quả thật Tiền Cẩm Tùng nói rất có lý, trực tiếp công kích những điểm mâu thuẫn trong lời nói của y.

Thôi Hướng tính toán là y muốn mượn cơ hội lần này trên hội nghị thường vụ, tạo dựng quyền uy cho Diệp Thạch Sinh đồng thời cũng là để mình thể hiện một chút sức mạnh của mình và đồng minh, để mọi người cùng đồng ý với y sẽ bổ sung thêm phòng Tổng hợp 3, với mục đích xếp người cùng một nhà vào đó. Chủ ý của y là mượn việc biểu dương, khen ngợi trở thành lợi thế để đổi lấy việc xin cấp thêm kinh phí cho những hạng mục riêng của thành phố Đan Thành. Về sau có thể bớt hạn chế việc biểu dương khen ngợi nhưng đúng là hiện tại chưa thể duyệt tài chính cho thành phố Đan Thành, phải đợi sau khi người của y vào được tổ Lãnh đạo trước đã mới tính chuyện duyệt tài chính. Như vậy mới biểu hiện được quyền uy của y đối với tổ lãnh đạo, từng bước tiến tới đạt được quyền lực chính.

Thôi Hướng thậm chí còn nghĩ, nếu thấy Phạm Duệ Hằng có ý kiến phản đối không mạnh mẽ lắm, y còn muốn sẽ lại có thêm một người làm phó tổ trưởng thường trực, cũng muốn xếp người của mình vào vị trí đó, như vậy cũng sẽ gia tăng thêm sức mạnh của y đối với tổ lãnh đạo.

Y tin tưởng rằng dựa vào trí tuệ chính trị của mình, thể hiện ở bên ngoài là thái độ nhượng bộ sẽ đổi lấy được ích lợi thực tế, có thể chắc chắn rằng với sự chia năm xẻ bảy ở hội nghị, ý tưởng của y sẽ được thông qua. Hơn nữa bí thư Diệp cũng lên tiếng, ai còn dám có ý kiến phản đối?

Chỉ cần Phạm Duệ Hằng không phản đối lộ liễu, chỉ cần nhân vật số hai không gây chiến với quyền uy của nhân vật số một, các ủy viên thường vụ khác thấy cũng phải nhượng bộ Bí thư ba phần. Chỉ có điều khiến y thật không ngờ đó là, y tính toán từng tí như vậy mà lại bị sự phản đối mạnh mẽ. Đúng là vì Phạm Duệ Hằng bất ngờ lớn tiếng phát ra sự hoài nghi, mới khiến Thôi Hướng lần đầu tiên cảm thấy bất lực.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây