Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 134

– Việc này thật không có lợi cho công tác phát triển của tổ lãnh đạo, và cũng đánh vào tính tích cực của thành phố Bảo trong bước điều chỉnh kết cấu kinh tế tiếp theo. Tôi nghe Phó Thị trưởng Khâu nói, thành phố Bảo cũng có rất nhiều lỗ hổng tài chính, cũng chuẩn bị đệ đơn xin. Thật ra tỉnh cấp vốn cũng là chính sách bồi thường cho thành phố Đan Thành và thành phố Bảo đã chủ động đứng ra làm thành phố thí điểm, bây giờ sao lại thay đổi ý định? Nếu truyền ra ngoài ảnh hưởng đến tính tích cực của thành phố thí điểm là một chuyện, nó cũng sẽ làm giảm tiếng tăm của tổ lãnh đạo.

Hạ Tưởng nói mà không chút lo âu, lại nhìn Phạm Duệ Hằng một cái:

– Chủ tịch tỉnh Phạm, ngài nên đứng ra giải quyết chuyện này, ngài đã là Chủ tịch tỉnh và cũng là người ủng hộ vững chắc cho điều chỉnh kết cấu sản nghiệp.

Phạm Duệ Hằng nói với vẻ mặt nặng trĩu:

– Bí thư Diệp không giải quyết tôi cũng có nghe nói, tôi cũng phải tìm ông ta nói chuyện, không thể nói mà không giữ lời sẽ khiến các thành phố bên dưới nghi ngờ sự tin tưởng của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh.

Sau đó ông ta lại cười nói:

– Có việc gì khó khăn cứ trực tiếp đến tìm tôi, về công về tư tôi đều sẽ đứng ra giải quyết, có đúng không?

Một câu về công về tư chứng tỏ Phạm Duệ Hằng có hai thái độ, về công thì ủng hộ tổ lãnh đạo, về tư thì ủng hộ Hạ Tưởng, Hạ Tưởng cũng hiểu rõ nhã ý và cười ha hả:

– Vậy tôi xin thay mặt Phó thị trưởng Khâu cám ơn ngài.

Hạ Tưởng không nói là thay mặt cho thành phố Đan Thành hay thành phố Bảo mà chỉ nói Khâu Tự Phong, trong lòng Phạm Duệ Hằng hiểu rõ Hạ Tưởng đã hiểu hàm ý của ông ấy. Khâu Tự Phong bây giờ là người chỉ đạo điều chỉnh kết cấu sản nghiệp của thành phố Bảo và cũng là bạn tốt của Hạ Tưởng. Hạ Tưởng sẽ cùng Khâu Tự Phong bàn bạc phương án hợp tác trong việc thay đổi chế độ của rau ngâm Mậu Thịnh.

Cuối cùng Hạ Tưởng và Nghiêm Tiểu Thì đưa Phạm Duệ Hằng về nhà. Trên đường về Hạ Tưởng đã báo cáo cho Phạm Duệ Hằng biết công tác trọng điểm tiếp theo của tổ lãnh đạo, đồng thời cũng đề cập đến vấn đề hùn vốn của phim nhựa Đạt Phú. Hiện giờ phim nhựa Đạt Phú đang cùng tập đoàn Kodak của Mỹ đàm phán việc hùn vốn nhưng vẫn chưa có bước tiến triển nào. Bước tiếp theo Hạ Tưởng đề nghị có sự nhượng bộ trong tỉ lệ cổ phần, phải giữ thương hiệu phim nhựa Đạt Phú cố gắng thu hút đầu tư từ bên ngoài, đồng thời cố thuyết phục bên đầu tư xây dựng dây chuyền sản xuất màn hình tinh thể lỏng LCD.

Phạm Duệ Hằng nghe xong gật đầu liên tục, càng ấn tượng hơn về con mắt nhạy bén của Hạ Tưởng, càng chắc chắn Hạ Tưởng là người đáng tin cậy.

Sau đó hai người lại nói đến rất nhiều chuyện.

Đến cổng khu phố Tỉnh ủy, Phạm Duệ Hằng sau khi xuống xe đi được vài bước như sực nhớ ra chuyện gì đó quay lại nói với Hạ Tưởng:

– Đúng rồi Hạ Tưởng, tôi vừa mới nhớ ra khi Phạm Tranh học nghiên cứu sinh cũng có quan hệ khá tốt với giáo sư Cốc Nho, Cốc Nho cũng là bạn lâu năm của tôi, bây giờ cậu chỉ có bằng cử nhân không có lợi thế, để tôi tìm cơ hội nói với Cốc Nho để cậu làm nghiên cứu sinh của ông ta, vừa đúng ông ta là chuyên gia về kinh tế học, chắc chắn cũng sẽ sẵn lòng nhận cậu làm học trò.

Hạ Tưởng mừng rỡ.

Tiếng tăm của Cốc Nho ở trong nước tuy không thuộc hàng đầu nhưng tuyệt đối là một trong những nhà nghiên cứu kinh tế học chân chính hiếm hoi. Trong khi phần đông các nhà kinh tế học đều nương nhờ vào các tập đoàn có lợi ích lớn ở trong nước, vì tiền mà ca tụng công đức cho các tập đoàn đem lại lợi ích cho họ hoặc nói những lời lẽ ác ý trở thành những giáo sư giả tạo, Cốc Nho vẫn giữ vững chủ định, không rung động trước lợi ích chỉ phát biểu những lời chân thật, khách quan, cho nên Hạ Tưởng tương đối kính trọng ông ta.

Mặc dù Hạ Tưởng không có xuất thân chuyên về kinh tế, nhưng bây giờ lại có niềm yêu thích với kinh tế học, có thể làm nghiên cứu sinh của Cốc Nho tuyệt đối là một cớ hội hiếm có. Hắn trịnh trọng nói:

– Cám ơn, rất cảm ơn Chủ tịch tỉnh Phạm. Nếu được làm học trò của giáo sư Cốc là niềm vinh hạnh của tôi.

– Trước những thành tích của cậu trong thực tế, tôi tin là Cốc Nho cũng rất sẵn lòng nhận một học trò thiên tài như cậu.

Phạm Duệ Hằng cười ha hả, bộ dạng của ông ta không giống như lúc nãy khi nghĩ đến sự việc của Cốc Nho.

Hạ Tưởng cũng rất rõ sự việc của Cốc Nho là giới hạn của Phạm Duệ Hằng, ông ta chịu đứng ra là chứng minh cuộc gặp mặt hôm nay đã đạt được kết quả như ông ta mong muốn. Nhưng cuối cùng có thành công hay không thì phải xem sự hợp tác giữa hắn và Phạm Tranh có vui vẻ hay không. Bây giờ mới chỉ là vẽ ra một cái bánh mà thôi.

Nghiêm Tiểu Thì đột nhiên xuống xe, ôm lấy cánh tay của Phạm Duệ Hằng lắc hai cái rồi nói:

– Dượng thiên vị quá, lúc trước cháu muốn trở thành học trò của giáo sư Cốc mà dượng nói cháu không đủ tư cách nhất định không cho. Bây giờ dượng lại chủ động làm người trung gian cho Hạ Tưởng, cháu sẽ tìm dì để tố cáo.

Sau đó cô lén lút nháy mắt với Hạ Tưởng

– Cháu cũng muốn trở thành học trò của giáo sư Cốc, cháu muốn trở thành bạn học của Hạ Tưởng.

Hạ Tưởng biết Nghiêm Tiểu Thì muốn hắn nói giúp, chỉ là hắn không biết quan hệ của Nghiêm Tiểu Thì và Phạm Duệ Hằng thân đến mức nào nên cũng không dám nhiều lời chỉ cười nói:

– Tiểu Thì cũng có hứng thú với kinh tế học sao? Thật ra em cũng có tài trong việc kinh doanh, khả năng kiếm tiền số một, có thể kiếm tiền là đã chứng minh có cơ bản trong việc áp dụng lý luận vào thực tế.

Phạm Duệ Hằng nhìn Hạ Tưởng một cái rồi lại nhìn Nghiêm Tiểu Thì bất đắc dĩ cười nói:

– Để ta thử xem, để thuyết phục Cốc Nho nhận Hạ Tưởng làm học trò ta vẫn có chút lòng tin, bây giờ thêm cháu nữa không biết mặt mũi của ta có lớn đến vậy không. Ta chỉ nói giúp cháu thôi không chắc chắn là sẽ thành công.

Trên đường đưa Nghiêm Tiểu Thì đến quán cà phê để lấy xe, Nghiêm Tiểu Thì nhìn chằm chằm vào mắt của Hạ Tưởng và nói:

– Anh còn đáng sợ hơn gấp vài lần so với tưởng tượng của em.

Hạ Tưởng không hiểu:

– Sao lại nói vậy? Anh thấy anh cũng rất tốt, trung thực đáng tin, lại thích giúp người, có gì mà đáng sợ? Em đừng có phá hủy sự trong sạch của người khác.

Nghiêm Tiểu Thì nhất thời nghẹn lời, muồn nói gì đó rồi lại quơ tay lắc đầu nói:

– Quên đi, xem như em chưa nói, em dùng sai từ rồi, vốn là muốn khen anh quá giỏi thôi.

Khi Hạ Tưởng tạm biệt Nghiêm Tiểu Thì, cô ấy bỗng nhiên hỏi nhỏ một câu:

– Em hỏi anh, có phải anh không muốn em trở thành bạn học của anh không?

Hạ Tưởng không trả lời câu hỏi của Nghiêm Tiểu Thì chỉ vẫy tay chào tạm biệt, để Nghiêm Tiểu Thì đứng trước xe sửng sốt một lúc rồi tự mình lầm bầm một câu:

– Càng ngày càng thú vị.

Cũng không biết cô ấy muốn chỉ cái gì.

Thứ hai đi làm, Hạ Tưởng vừa đến phòng làm việc là nhận được điện thoại của Khâu Tự Phong. Gần đây tâm trạng của Khâu Tự Phong rất hứng khởi, như tràn đầy sinh lực, giọng nói trước đây chậm rãi bây giờ trở nên hơi nhanh:

– Tiểu Hạ đã bước đầu đạt được thỏa hiệp với tập đoàn Kodak rồi, định là sắp tới sẽ đến Mỹ thương thảo, thành phố Bảo do tôi đại diện, còn tổ lãnh đạo thì có cậu đi cùng là được rồi. Ngày thương thảo cụ thể thì do cậu sắp xếp, dù sao trước sau không hơn mười mấy ngày, quan trọng là cậu hỏi rõ ngày cụ thể, nếu không để lỡ ngày thì đừng trách tôi không suy nghĩ chu đáo giúp cậu.

Hạ Tưởng giả khờ:

– Anh nói sâu sắc quá, tôi nghe không hiểu cho lắm.

– Được rồi, đừng có giả bộ trước mặt tôi nữa, biết cậu sắp được làm cha rồi, đã là anh cả thì không tạo cơ hội cho cậu đi Mỹ thì không thể chứng tỏ được tình bạn giữa chúng ta đúng không? Cậu cũng đừng lo, bí thư Tào không ở bên tôi, câu cứ tự nhiên mà nói chuyện.

Khâu Tự Phong cười ha hả không ngớt, rõ ràng hắn biết việc Liên Nhược Hạm mang thai.

Hạ Tưởng đành thừa nhận:

– Tìm cơ hội mời anh ăn cơm để đền đáp, còn về chuyện xấu của anh tôi sẽ không nói cho Phó Đóa Đóa biết.

Khâu Tự Phong khẩn trương nói:

– Cậu đừng ăn nói lung tung, tôi có chuyện xấu gì? Trong quan hệ nam nữ tôi luôn trong sạch, cho dù có thì lúc đó tôi vẫn chưa quen biết cậu thì cậu biết được cái gì?

Hạ Tưởng không nói lời nào chỉ cười ha hả không ngừng, Khâu Tự Phong đã bị lừa, liền nói:

– Chắc chắn là Mai Hiểu Lâm nói với cậu, nếu không thì là Mai Thái Bình. Chúng ta đã nói trước là làm bạn tốt thì phải giữ bí mật, chúng ta phải chung một phe.

Đặt điện thoại xuống Hạ Tưởng vẫn cười không ngớt, không phải là Khâu Tự Phong dễ tin người, mà do mình quen biết rất nhiều người cho nên y nghĩ mình biết được chuyện xấu của y. Thật ra mình cũng không biết trước đây Khâu Tự Phong có chuyện gì không nói được.

Cổ Ngọc bị tiếng cười của Hạ Tưởng làm cho giật cả mình liền hỏi:

– Trưởng phòng Hạ có việc gì mà vui vậy? Có phải vợ của anh đã mang thai không?

Hạ Tưởng vốn định đứng lên, nhưng bị Cổ Ngọc vô tình hỏi một câu thấy giật cả mình rồi lại ngồi xuống, tim đập thình thịch thầm cảm thấy lạ, trực giác của phụ nữ lại chính xác đến vậy sao?

May là Cổ Ngọc chỉ thuận miệng hỏi một câu và lại nói:

– Nghe nói hôm này mở hội nghị thường vụ thảo luận về vấn đề mở rộng tổ lãnh đạo, lúc đầu ai cũng đều không muốn đến, bây giờ lại tốt vừa mới có chút thành tích thì muốn vào chia phần. Chính trị thật đúng là lợi ích trơ trụi.

Hạ Tưởng không để ý đến sự bất bình của Cổ Ngọc, lòng hắn đang nghĩ đến hội nghị thường vụ, không biết trong hội nghị thường vụ có hình thành sự đụng độ của hai thế lực hay không.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây