Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 132

Khi Nghiêm Tiểu Thì trêu chọc Hạ Tưởng, vẻ nghịch ngợm của cô ấy cũng làm xao xuyến lòng người, rất đáng yêu. Vả lại còn khiến người khác có ý nghĩ muốn đến cắn một miếng, may là Hạ Tưởng tập trung lái xe không để ý nhìn đôi gò má ửng hồng của cô ấy, nếu không nói không chừng cũng có chút xao động.

Nhưng kích động không phải việc tốt, nếu nói kích động là ác quỷ thì xao động sẽ là ma nữ.

Đã đến khu phố Tỉnh ủy mà Phạm Duệ Hằng đang ở, Hạ Tưởng dừng xe lại, Nghiêm Tiểu Thì liền gọi điện thoại, một lúc sau Phạm Duệ Hằng thong thả từ bên trong đi ra, Hạ Tưởng không dám chậm trễ liền xuống xe, kính cẩn đứng trước mặt Phạm Duệ Hằng nói:

– Chào Chủ tịch tỉnh Phạm.

– Chào cậu Tiểu Hạ

Phạm Duệ Hằng như có chuyện gì vui, tâm trạng phấn khởi quơ tay nói:

– Khoan hãy nói, lên xe tìm chỗ nào dùng bữa vừa ăn vừa nói.

Hiếm khi gặp Phạm Duệ Hằng lại hăng hái như vậy, Hạ Tưởng liền mở cửa xe mời ông ta ngồi vào hàng ghế sau, Nghiêm Tiểu Thì ngồi ở chỗ lái phụ, chờ Hạ Tưởng lên xe thì cười hi hi nói:

– Tài xế, chạy đi.

Hạ Tưởng nhìn cô ấy một cái rồi nổ máy, hỏi ý kiến của Phạm Duệ Hằng:

– Chủ tịch tỉnh Phạm muốn đến đâu dùng bữa?

Phạm Duệ Hằng hơi trầm ngâm:

– Nghe nói ăn ở Sâm Lâm Cư cũng không tệ cứ đến thử xem. Vào mùa này công viên Rừng Rậm muôn hoa rực rỡ, vừa ăn vừa ngắm cảnh một công đôi chuyện.

Ba người đã đến Sâm Lâm Cư, Hạ Tưởng là khách quen lại là khách quý mà Sở Tử Cao đã cố tình dặn dò, không cần nói là quản lý đại sảnh ngay cả nhân viên phục vụ cũng quen biết hắn. Chỉ cần Hạ Tưởng dắt khách vào đều sẽ được sắp xếp vào phòng tốt nhất, và ăn những món ngon nhất mà không cần phải nói nhiều lời.

Sau khi lên phòng trên lầu được để dành sẵn, Hạ Tưởng mời Phạm Duệ Hằng ngồi ở vị trí chủ tọa lại mời ông ta chọn món. Phạm Duệ Hằng cũng không từ chối và chọn bảy tám món, còn gọi một chai rượu tốt, sau đó ném thực đơn xuống rồi nói với Hạ Tưởng:

– Tôi thay cậu và Tiểu Thì làm chủ, hai người cũng đừng chọn món nữa hôm nay cứ theo khẩu vị của tôi.

Dùng bữa với Chủ tịch tỉnh, ăn không phải là cơm mà là thưởng thức, Hạ Tưởng cười nói:

– Tôi không sao, chỉ không biết Tiểu Thì là ngươi phương Nam có quen với khẩu vị phương Bắc không? À, quên là Sâm Lâm Cư thiên về khẩu vị phương Nam đúng là hợp ý của Tiểu Thì.

Nghiêm Tiểu Thì lắc đầu nói:

– Ừ, bây giờ em sống ở phương Bắc lâu rồi cũng đã quen với khẩu vị phương Bắc, bây giờ em đã hòa nhập cho dù là món miền nam hay món miền bắc em đều ăn cả.

Hạ Tưởng nhìn thấy khi Phạm Duệ Hằng nhìn Nghiêm Tiểu Thì trong ánh mắt lộ vẻ trìu mến thì biết giữa hai người có quan hệ tình thân, liền cười nói:

– Đối với món ăn thì em có thể hòa nhập không chia nam bắc, nhưng khi chọn bạn trai thì có thể em sẽ thích người phương nam hơn phải không?

Đôi mắt của Nghiêm Tiểu Thì vừa to vừa tròn, trừng mắt nhìn Hạ Tưởng một lúc:

– Muốn kiếm chuyện phải không? Em nhớ từ đầu em đã nói với anh rồi, bây giờ em cảm thấy không những thích cuộc sống ở phương bắc, thích món ăn phương bắc mà còn thích cả đàn ông phương bắc nữa.

Câu nói khiến Phạm Duệ Hằng cười ha hả:

– Ba mẹ của cháu đã quá cố chấp, muốn đến một thành phố nhỏ ở phương nam nói là tìm một thị trấn Giang Nam hợp với ý mình, muốn tìm sự yên tĩnh cho tâm hồn. Thị trấn Giang Nam tốt thì tốt, tiếc là cuộc sống quá an nhàn làm hao mòn ý chí phấn đấu. Muốn làm chính trị, muốn lập một phen sự nghiệp thì phải đến những tỉnh mạnh về kinh tế như tỉnh Lĩnh Nam, hoặc là mấy tỉnh ở phương Bắc gần với thủ đô mới dễ làm lãnh đạo.

Hạ Tưởng nghe xong đưa ngón tay cái lên cho Nghiêm Tiểu Thì. Một câu nói đàn ông phương bắc khiến người ta suy nghĩ rất xa xôi, nghĩ là Nghiêm Tiểu Thì cũng không cảm thấy có gì đó không ổn. Nghiêm Tiểu Thì làm mặt xấu với Hạ Tưởng, hai tay bắt chéo trước ngực dùng tay ra dấu, Hạ Tưởng đã hiểu Nghiêm Tiểu Thì muốn nói với hắn, thật ra Phạm Duệ Hằng rất dễ tiếp xúc, khi không có người ngoài ông ta nói chuyện cũng hơi tùy tiện.

Không lâu sau món ăn đã bày lên đủ, Phạm Duệ Hằng cầm đũa lên thử vài miếng sau đó gật đầu khen:

– Không tồi, không tồi, mùi vị rất đặc sắc, nào hai người cũng đừng có ngồi nhìn không thôi, ăn đi, trời đánh tránh bữa ăn, ăn no bụng trước đã rồi mới nói.

Phạm Duệ Hằng cũng hay thật, khi ăn là cắm đầu vào ăn không nói lời nào. Chủ tịch tỉnh Phạm đang thực hiện lời dặn ăn không nên nói chuyện của người xưa, Hạ Tưởng và Nghiêm Tiểu Thì cũng im lặng cúi đầu vào ăn, cả bữa cơm ăn hết mười mấy phút cả ba người đều không nói lời nào.

Cho đến khi Phạm Duệ Hằng ăn xong buông đũa xuống nói:

– Thật quý hóa được hai cô cậu bé này cùng tôi ăn cơm, và còn kiên nhẫn không nói lời nào. Nói thật, bà Lý ở nhà cũng rất phiền cái quy tắc này của tôi, một khi ăn cơm là không muốn nói chuyện, vì việc này đã đấu tranh hết rất nhiều năm, cuối cùng tôi cũng thắng. Đàn ông đối với phụ nữ phải dịu dàng, cũng phải có nguyên tắc, càng phải có kiên nhẫn, phải tin tưởng thời gian luôn đứng ở bên chúng ta.

Lời nói của Phạm Duệ Hằng có hàm ý khác, Hạ Tưởng cũng hiểu liền trả lời:

– Những đạo lý mà Chủ tịch tỉnh Phạm tổng kết được trong cuộc sống nhất định là rất sâu sắc. Sự hiểu biết có từ thực tiễn, lý luận luôn luôn phục vụ cho thực tiễn, chỉ có những lý luận đã trải qua thử thách trong thực tiễn thì mới là lý luận có ích.

Phạm Duệ Hằng gật đầu cười, trong lòng nghĩ Hạ Tưởng thật thông minh nói một hiểu mười, lại nói tiếp:

– Tổ lãnh đạo đã bước đầu đạt được thành tích đáng mừng, và cũng gắn liền với năng lực của cá nhân cậu.

Hạ Tưởng liền tỏ ra khiêm tốn nói:

– Chủ yếu là do sự lãnh đạo đúng đắn của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, do sự quan tâm thân thiết của Chủ tịch tỉnh Phạm, do chỉ đạo cụ thể của Phó Chủ tịch tỉnh Tống, và do sự cố gắng của toàn thể đồng chí trong tổ lãnh đạo nên mới có được một chút thành tích. Đương nhiên cũng do sự phối hợp mạnh mẽ của Thành ủy và Ủy ban thành phố của thành phố Đan Thành và thành phố Bảo. Năng lực của tôi cũng có hạn, chỉ là làm tốt phần việc của mình thôi.

Phạm Duệ Hằng vẫn chưa nói, Nghiêm Tiểu Thì đã cười nhạo nói:

– Ôi, anh càng ngày càng không có óc sáng tạo, cứ nói mãi một kiểu, quá quan liêu rồi. Anh nói mình là một cán bộ cấp Cục trẻ tuổi mà lại tỏ ra giống như một người đã lăn lộn trong quan trường mười mấy năm vậy, em thật sự cảm thấy thất vọng cho anh.

Phạm Duệ Hằng cũng tỏ ra hớn hở nói:

– Tiểu Thì cháu cũng không nên trách Hạ Tưởng nói những lời khách sáo của người làm quan. Cùng người nhà nói chuyện thì có thể tùy tiện một chút nhưng ở trước mặt cấp trên phải có thái độ cần phải có. Làm như vậy có thể người khác sẽ cảm thấy mình làm ra vẻ. Nhưng nếu không người khác sẽ cảm thấy mình tự cao tự đại, trong quan trường thà là làm ra vẻ chứ không tự cao tự đại, có đúng không Tiểu Hạ?

Hôm nay Phạm Duệ Hằng đối với mình hết sức vui vẻ hòa nhã, trong lời nói đều có ý chỉ bảo, Hạ Tưởng đoán là Chủ tịch tỉnh Phạm không phải chỉ vì mình chủ động mời ông ta ăn cơm nên mới vui như vậy, chắc chắn là còn vì việc khác.

Quả nhiên Phạm Duệ Hằng lại nói tiếp:

– Tổ lãnh đạo điểu chỉnh kết cấu kinh tế đối với tỉnh Yến là một việc mới, giống như một tờ giấy trắng có thể tùy ý vẻ bản phác thảo, nhưng cũng vì là một trang giấy trắng nên đáp án cuối cùng đưa lên có thể được điểm cao cũng có thể là điểm thấp.

Phạm Duệ Hằng nhắc đến giấy trắng, trong lòng Hạ Tưởng có chút kinh hãi, biết là ông ta đang ám chỉ việc hộp gấm, đắn đo một chút rồi nói:

– Đúng vậy, càng là giấy trắng càng khó hạ bút, không biết nên bắt đầu từ đâu cũng không biết nét đầu tiên có tốt hay không, và cũng không biết chỗ nào nên để trống, chỗ nào nên vẽ, cho nên phải rất cẩn thận. Đối với tổ lãnh đạo, hy vọng ngài cho thêm chút thời gian. Tôi tin là dưới sự lãnh đạo đúng đắn của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh cùng với sự cố gắng của toàn thể thành viên trong tổ lãnh đạo nhất định sẽ nộp một bài làm vừa ý.

Có thể nói Hạ Tưởng đã không trả lời vấn đề mà Phạm Duệ Hằng quan tâm nhất chính là hộp gấm và giấy trắng, Hạ Tưởng sẽ viết như thế nào.

Phạm Duệ Hằng có chút thất vọng, ông ta cứ nghĩ Hạ Tưởng muốn chủ động tiếp cận ông ta, không ngờ Hạ Tưởng tránh né trả lời vấn đề khiến ông ta có chút không vừa lòng, nghĩ một hồi vẫn không bỏ cuộc lại hỏi:

– Tiểu Hạ, trong ngày vui của cậu, tôi có việc không thể đến chúc mừng, nào bây giờ kính cậu một ly coi như là lời chúc phúc muộn màng.

Đã nói đến nước này thì Hạ Tưởng không thể không tỏ thái độ, hắn vội vàng đứng lên hai tay cầm ly rượu chạm vào nơi thấp hơn ly rượu của Phạm Duệ Hằng một chút rồi uống cạn:

– Cám ơn tấm thịnh tình của Chủ tịch tỉnh Phạm, tôi rất cảm kích món quà cưới rất có ý nghĩa của ngài, tôi vẫn cất giữ ở nhà. Tôi hy vọng chờ một cơ hội thích hợp có thể vẽ một bản kế hoạch mà tôi dày công thiết kế lên món quà mà ngài đã tặng cho.

Hạ Tưởng đã hứa một lời hứa hẹn lâu dài, Phạm Duệ Hằng vốn không mấy vừa ý, nhưng nghĩ đến mình có việc phải nhờ Hạ Tưởng và nghĩ đến tình thế trong tỉnh ngày càng phức tạp nên lại tự tin mỉm cười:

– Không vội, không vội ngày tháng còn dài sau này sẽ có cơ hội, ngồi xuống nói chuyện, ở đây không phải trụ sở tỉnh ủy không cần phải gò bó.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây