Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 130

Truy cứu trách nhiệm chính trị là có thể dọa được rất nhiều người. Cho dù là trưởng ban đài truyền hình tỉnh hay là trưởng ban tòa soạn của báo tỉnh đều là những nhân vật chính trị có độ nhạy cảm về chính trị rất cao. Họ không phải là người trong giới truyền thông mà là cán bộ Đảng, nắm giữ chức vụ có tiếng nói quan trọng trong Đảng, ai cũng không dám đem tiền đồ chính trị của mình ra làm trò đùa. Làm việc trong ban Tuyên giáo, nếu không cẩn thận có thể sẽ bị phá hủy tương lai, văn chương có thể nhào nặn một người vô danh thành một anh hùng, và cũng có thể khiến một người nổi tiếng bị chê bai thậm tệ, giết người không cần vũ khí.

Sau khi nhân được thông báo, giới truyền thông cấp tỉnh có đem tin tức Tống Triều Độ đến thành phố Bảo đưa cho ban Tuyên giáo tỉnh ủy chờ phê duyệt, không ngờ sau khi đưa lên lại không thấy trả lời, bắt đầu có người hối thúc, tin tức thì phải phát sóng kịp thời thì mới có giá trị nếu không thì thành tin tức cũ, cuối cùng ban Tuyên giáo trả lời là:

– Lãnh đạo đang thẩm duyệt, khi nào xong sẽ trả lời, có hối thúc cũng vô ích.

Kết quả kéo dài cả một tuần.

Thời gian một tuần, cái gì cũng nguội lạnh. Người làm trong giới truyền thông ai cũng có đầu óc chính trị, liền hiểu rõ một chuyện là bên trong tỉnh ủy có mâu thuẫn nội bộ, ban Tuyên giáo tỉnh ủy cố tình gây khó dễ một ai đó.

Một ai đó, đương nhiên là chỉ Tống Triều Độ. Tống Triều Độ không rõ thực tâm của Mã Tiêu rốt cuộc là chĩa mũi nhọn vào mình hay là thành phố thí điểm. Rốt cuộc là ý của mình Mã Tiêu hay còn có Diệp Thạch Sinh bày mưu tính kế. Trong lúc ông ta đang suy nghĩ mà vẫn chưa có câu trả lời thì Hạ Tưởng gọi điện nói là đến báo cáo công việc, ông ta biết được Hạ Tưởng cũng đã cảm thấy ở ban Tuyên giáo có vấn đề.

Trước kia khi Lô Uyên Nguyên còn đảm nhiệm chức trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy thì không cảm thấy sự quan trọng của phương diện tuyên truyền, bây giờ đổi tên Mã Tiêu lập tức có một tên dùng thủ đoạn mềm dẻo để giết người, rốt cuộc hắn muốn làm cái gì?

Hạ Tưởng cũng không đoán được ý đồ thật sự của Mã Tiêu. Tuy nói Mã Tiêu là người nhà họ Phó nhưng việc tuyên truyền kề dao vào cổ của thành phố thí điểm và Tống Triều Độ chưa chắc là ý của Phó Tiên Phong, Phó Tiên Phong cũng sẽ không làm việc rỗi hơi như vậy. Nếu có nguyên nhân khác thì trước tiên nên tìm hiểu Tống Triều Độ, dù sao ông ta cũng là ủy viên thường vụ tỉnh ủy.

Hạ Tưởng nghĩ một chút rồi nói:

– Trưởng ban Mã từ một tỉnh ở Đông bắc điều đến, không biết có phải vì ông ta có tính cách quá bảo thủ hay không? Cảm thấy giai đoạn này tuyên truyền về sự thành công của thành phố thí điểm không mấy thích hợp, chờ đạt được thành tích cao hơn mới tuyên truyền cũng không muộn. Nhưng dù thế nào thì ông ta cũng nên báo trước chứ không phải trực tiếp đè ép xuống.

Tống Triều Độ hơi có chút tức giận, dùng tay gõ nhẹ lên bàn nói:

– Mã Tiêu thật chẳng biết làm việc, việc này phải tìm bí thư Diệp nói chuyện. Tuyên truyền theo không kịp thì cũng như không được tỉnh ủy tán thành, sẽ khiến người khác nghi ngờ có nên để tổ lãnh đạo tồn tại hay không?

Tống Triều Độ nhìn nhận vấn đề nặng hơn Hạ Tưởng, nhưng Hạ Tưởng cảm thấy ông ta hơi quan trọng hóa vấn đề, có lẽ Tống Triều Độ cảm thấy bị mất mặt, không được đối đãi đúng mức, có thể hiểu được tâm tư của ông ta. Bây giờ Tống Triều Độ đang nóng lòng chứng tỏ bản thân, vốn là kiêm chức tổ trưởng tổ lãnh đạo đã là một mạo hiểm chính trị, để chia bớt gánh nặng cho tỉnh ủy, bây giờ bị tên Mã Tiêu dùng lời nói bâng quơ để giết chết những chiến tích của ông ta thì không giận mới là lạ.

– Tìm bí thư Diệp để nói chuyện thì không có vấn đề, nhưng tôi đoán là không có kết quả. Tôi dám nói bí thư Diệp nhất định biết chuyện này, và cũng đã biết phải làm gì. Nếu không thì tên Mã Tiêu vừa đến tỉnh Yến cũng không dám to gan tự làm theo ý mình. Dù bí thư Diệp không gật đầu thì cũng có thái độ ngầm chấp nhận, đồng thời cũng có thể khẳng định rằng Phó bí thư Thôi đã gật đầu.

Sau khi nghe lời nói của Tống Triều Độ, Hạ Tưởng như đã nắm bắt được một điều gì đó.

Suy cho cùng vẫn có liên quan đến Thôi Hướng. Có liên quan đến việc Thôi Hướng tiếp cận Diệp Thạch Sinh.

Xem ra ở trong Tỉnh ủy Thôi Hướng ngày càng có vai vế, rất có thể trở thành người cầm quyền giấu mặt.

Hạ Tưởng nghĩ Thôi Hướng không ngốc đến nỗi tìm cách chèn ép tổ lãnh đạo, vì nếu hắn và Mã Tiêu cùng hợp tác thì nhất định muốn nhân cơ hội đưa ra điều kiện để đổi lấy lợi ích lớn hơn!

Hạ Tưởng quả thật đã đoán đúng, sau khi Tống Triều Độ tìm được Diệp Thạch Sinh, ông ta giải thích rằng ông ta cũng biết việc này, Mã Tiêu đã báo cáo cho ông ta biết. Vì phải xét đến tình hình của các doanh nghiệp nhà nước lớn của thành phố Yến và các thành phố khác, đồng thời cũng là để cẩn thận, tạm thời không nên trọng điểm tuyên truyền thành tích của tổ lãnh đạo vả lại thành tích bây giờ đạt được vẫn chưa đủ, cũng để tránh những ý nghĩ buông thả của những thành viên trong tổ lãnh đạo. Ngoại trừ việc sau này lại đạt được thành tích lớn hơn, nếu không thì tin tức về điều chỉnh kết cấu kinh tế của thành phố thí điểm sẽ được khiêm tốn xử lý.

Diệp Thạch Sinh nói với giọng điệu chân thật đáng tin, hơn nữa nói cũng có lý, rõ ràng là đã nắm chắc quan điểm của mình. Tống Triều Độ cũng không có cách nào khác đành phải tỏ ra chấp nhận quyết định của Tỉnh ủy, hình thái ý thức vốn là do Đảng ủy kiểm soát, ông ta là Phó chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh nên chỉ có thể phục tùng.

Hạ Tưởng cũng không nhàn rỗi. Hắn xem xét thời thế và cho rằng thời gian sau con đường sắt nối ra biển của thành phố Đan Thành sẽ đưa lên chương trình hội nghị, sau đó là dự án phim nhựa Đạt Phú và rau ngâm Mậu Thịnh của thành phố Bảo nếu được thông qua và tiến hành đầu tư thì về cơ bản thành tích của tổ lãnh đạo sẽ có cơ sở vững chắc. Nếu tiến hành đúng đắn thì cho dù ban Tuyên giáo của tỉnh ủy có giấu diếm thì hắn tin là sẽ kinh động đến Phó thủ tướng Hạ. Một khi đã đến tai Phó thủ tướng Hạ, giới truyền thông quốc gia sẽ đưa tin chính thức thì ban Tuyên giáo tỉnh ủy sẽ có phản ứng, nếu không thì sẽ là không làm tròn bổn phận.

Chỉ là phim nhựa Đạt Phú và rau ngâm Mậu Thịnh vẫn chưa tìm được doanh nghiệp đầu tư. Tuy nói việc thu hút đầu tư không phải là trách nhiệm của tổ lãnh đạo nhưng Hạ Tưởng nghĩ rằng hắn đã khuyên được thành phố Đan Thành và thành phố Bảo chủ động trở thành thành phố thí điểm thì hắn phải có trách nhiệm làm một khởi đầu tốt cho thành phố Đan Thành và thành phố Bảo, giúp họ mở đường.

Vạn sự khởi đầu nan, một khi giai đoạn đầu tạo được tấm gương thành công thì sau này mọi việc cũng dễ làm hơn.

Cuối tuần, Hạ Tưởng hẹn Nghiêm Tiểu Thì, muốn cùng cô ấy bàn việc đầu tư thành phố Đan Thành. Đương nhiên là hắn có ý nghĩ sâu hơn, phải thông qua Nghiêm Tiểu Thì để thực hiện.

Hai người hẹn gặp ở quán cà phê Hảo Sự.

Thời tiết ấm dần, Hạ Tưởng cảm thấy mặc quần áo có tay vẫn còn có cảm giác hơi lạnh thì trên đường các cô gái như trăm hoa đua sắc, tranh nhau mặc nhưng chiếc váy đầy màu sắc, để lộ ra cánh tay và đùi trắng nõn. Nghiêm Tiểu Thì cũng không ngoại lệ, cũng mặc một chiếc đầm trắng tinh, thướt tha như váy cưới, bồng bềnh như mây khói.

Không hiểu sao chiếc váy trắng của Nghiêm Tiểu Thì khiến Hạ Tưởng thoáng nhớ đến Liên Nhược Hạm, nghĩ đến lúc hắn và Liên Nhược Hạm mới đến thành phố Yến, khi Liên Nhược Hạm và hắn cùng nhau ở tòa cao ốc Quốc Tế cũng là mặc một chiếc đầm trắng tinh, đẹp như một đóa hoa sen trắng tinh khôi.

Mà bây giờ Liên Nhược Hạn đã sắp đến ngày sinh, Hạ Tưởng đang bắt tay vào chuẩn bị kế hoạch bay đi Mỹ. Khi Liên Nhược Hạm sinh, hắn nhất định phải ở bên cạnh cô ấy. Hắn cũng hy vọng khi đứa nhỏ lớn một chút Liên Nhược Hạm có thể về nước. Hắn muốn có hắn ở bên cạnh cô để có thể đối xử với cô ấy công bằng một chút.

Ngồi ở một chỗ bị vây quanh hết một nửa, Nghiêm Tiểu Thì thấy tinh thần Hạ Tưởng hơi hoảng hốt, liền cười hắn:

– Nhất định là đang nghĩ đến người phụ nữ nào đó phải không? Xem ra chỉ có phụ nữ mới khiến trong lòng anh không yên, việc chính trị và kinh tế anh đều có thể giải quyết dễ dàng.

Hạ Tưởng cười đau khổ, đây là lời khen hay châm chọc? Hạ Tưởng không trả lời Nghiêm Tiểu Thì nhìn thoáng qua cô ấy rồi nói:

– Vẻ đẹp của Tiểu Thì ngày càng có vẻ tự nhiên ngây thơ, chúc mừng cô từ người đẹp nhìn thoáng qua trở thành người đẹp nhìn mãi mà không chán, nguyên nhân chắc là vì ảnh hưởng của văn hóa.

– Sai, sai lầm.

Nghiêm Tiểu Thì được Hạ Tưởng khen cũng rất vui nhưng đôi mày hơi nhíu lại, tinh nghịch nói:

– Vẻ đẹp của phụ nữ, nhìn lần đầu là do bề ngoài, nhìn lần thứ hai là do tri tính, nhìn lần thứ ba là do có tình cảm, còn nhìn trăm lần không chán thì là tình yêu. Vô số các nữ diễn viên trên truyền hình có ai khiến cho anh nhìn mãi không chán không? Anh nói nhìn em mãi không chán có phải có ý ám chỉ gì không?

Hạ Tưởng đưa tay lên lau mồ hôi:

– Quán cà phê cũng keo kiệt quá, trời nóng vậy mà sao không mở máy điều hòa?

Nghiêm Tiểu Thì cười ha hả không ngừng:

– Giả tạo quá, Hạ Tưởng anh cũng có lúc mất tự nhiên trước phụ nữ sao?

– Thật ra cà phê uống không ngon mà có rất nhiêu người uống, tám phần là muốn chạy theo mốt, đúng không?

Hạ Tưởng nhấp một ngụm cà phê, vẻ mặt cười ngượng ngạo

– Tiểu Thì, em đúng là cô gái đẹp rất có sức hấp dẫn đối với đàn ông, nhưng đối với anh vẫn chưa đủ sức hấp dẫn, em biết vì sao không?

Nghiêm Tiểu Thì thay đổi sắc mặt:

– Là cái gì? Anh đừng nói lung tung, nếu không em sẽ giận đó.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây