Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 126

Hạ Tưởng ăn vội vài miếng, lão Cổ lại cao hứng nói:

– Tiểu Hạ, chắc là cậu thấy lạ vì sao tôi bố trí Cổ Ngọc vào tổ lãnh đạo đúng không?

Hạ Tưởng liền gật đầu:

– Có một chút.

– Thật ra cũng không phải tôi bố trí, là do tự nó muốn vào tổ lãnh đạo thôi.

Lão cổ tỏ vẻ trìu mến nhìn Cổ Ngọc.

– Tiểu Ngọc từ nhỏ đã sống với tôi, làm việc rất có chủ ý, có tầm nhìn, đa số mọi việc đều là nó quyết định.

– Ông nội, chẳng phải đã nói là không nói chuyện này sao? Sao ông lại lỡ miệng nói ra.

Cổ Ngọc trề môi bất mãn nói.

Hạ Tưởng cũng biết được lão Cổ không phải lẩm cẩm, mà ngược lại là cố ý tiết lộ cho mình biết.

– Tiểu Ngọc đừng ngắt lời ông, cứ nghe ông nói tiếp.

Lão Cổ hớn hở nhìn Hạ Tưởng.

– Tiểu Hạ, cậu cảm thấy Cổ Ngọc thế nào?

Lần trước lão Cổ đã hỏi câu hỏi tương tự, bây giờ lại hỏi. Hạ Tưởng thật sự không hiêu lão Cổ có ý gì, liền trả lời lấp lửng:

– Cũng không tệ, xinh đẹp, lại biết điều, làm việc lại nghiêm túc, nói chung là một cô bé tốt.

Cổ Ngọc bất mãn trừng mắt nhìn Hạ Tưởng một cái, rõ ràng là không thích Hạ Tưởng gọi là cô bé.

– Chí hướng của Cổ Ngọc thật ra là ở giới kinh doanh, không phải chính trị, là do tôi ép nó theo chính trị, cho đến bây giờ nó vẫn canh cánh trong lòng. Cho nên khi nó muốn từ bộ Ngoại thương chuyển đến tổ lãnh của tỉnh Yến, tôi liền gật đầu đồng ý, chẳng lẽ nó muốn tôi lại không cho thì sẽ bị nó ầm ĩ suốt ngày.

E là trong mắt lão Cổ, Cổ Ngọc mãi mãi là một cô bé con, cho nên trong giọng điệu của ông ấy Cổ Ngọc như là một cô bé thích làm nũng.

– Tôi biết ý của nó, nó muốn mượn cái lợi trong điều chỉnh sản nghiệp của tỉnh Yến để thực hiện ước mơ kinh doanh của nó. Tiểu Ngọc, hãy nói ý tưởng của cháu cho Hạ Tưởng nghe, để cậu ta cho cháu ý kiến.

– Không, muốn nói ông tự mà nói, cháu không cần anh ta giúp.

Cổ Ngọc nhìn Hạ Tưởng một cái, trong ánh mắt toát lên một nụ cười khó hiểu.

Hạ Tưởng như đoán được chút gì đó:

– Cổ Ngọc muốn đầu tư vào thành phố nào?

– Nhìn xem, Hạ Tưởng thật thông minh, vừa nghe là biết ý đồ của cháu.

Lão Cổ sau khi ăn no uống đủ lời nói dõng dạc.

– Tiểu Ngọc, đầu tư và kinh doanh ông đều không biết, cháu không nói thì thôi, Tiểu Hạ, chúng ta đi dạo thôi, bây giờ xuân về hoa nở, công viên Rừng Rậm ngày càng làm cho người ta yêu thích.

Cổ Ngọc biết rõ lão Cổ đánh đòn tâm lý, nhưng vẫn không dằn lòng được chủ động nói ra:

– Ông nội, được rồi, đừng kiếm chuyện nữa, cháu nói là được chứ gì? Hạ Tưởng, anh nói xem thành phố Bảo có ba xí nghiệp lớn là nhà máy ô tô Vạn Lý, phim nhựa Đạt Phú và rau ngâm Mậu Thịnh, nếu muốn thay đổi chế độ xã hội, và tôi có một số vốn lớn thì đầu tư vào xí nghiệp nào là tốt nhất?

Hạ Tưởng kinh ngạc, Cổ Ngọc có tham vọng rất lớn.

Ngoại trừ rau ngâm Mậu Thịnh có thực lực kém một chút, thì hai xí nghiệp còn lại đều là xí nghiệp quy mô lớn, vốn cố định đều trên một tỉ, nếu muốn nhập thêm vốn từ bên ngoài thì không có mấy trăm triệu tệ cũng không thể lọt vào mắt của họ, chẳng lẽ Cổ Ngọc có mấy trăm triệu tệ vốn đầu tư?

Hạ Tưởng cũng không khách sáo nói thắc mắc trong lòng:

– Phải xem cô có hứng thú với xí nghiệp nào? Tôi cảm thấy, cả ba xí nghiệp đều có tương lai tốt, nhưng muốn hợp tác với họ thì phải có số vốn hùng hậu mới được.

Cổ Ngọc cười hi hi, nhìn lão Cổ một cái rồi nói:

– Cá nhân tôi thì thích ô tô. Về phần vốn đầu tư, tuy không được hùng hậu nhưng đại khái có thể điều động khoảng bốn năm trăm triệu, có đủ không?

Hạ Tưởng há hốc miệng, không khỏi nhìn Cổ Ngọc vài lần, thấy vẻ mặt cô ấy bình tĩnh như không có chuyện gì, không giống như nói chơi, liền hỏi:

– Thật mạnh tay, vừa ra tay đã là bốn năm trăm triệu tệ, không biết số vốn của cô có sạch sẽ hay không?

Hạ Tưởng biết người có quyền lực trong quân đội, nếu nắm giữ vật tư trọng yếu, muốn kiếm tiền sẽ rất dễ, chẳng lẽ lão Cổ có mánh khóe?

Cổ Ngọc cười khúc khích:

– Ông nội, anh ta nghi ngờ tiền của ông là từ tham ô nhận hối lộ kìa!

Vẻ mặt lão Cổ nghiêm lại:

– Tiểu Hạ, cậu không cần nghi ngờ con người của tôi. Tôi dám nói dù tôi không phải là một quan chức thanh liêm, nhưng ít ra tôi không vì tiền mà bán đứng nhân cách. Lão Cổ tôi cần là nhân phẩm, sau khi về hưu, vẫn được cấp dưới kính trọng. Cả đời tôi chỉ thích chiêm ngưỡng và đánh giá ngọc thạch, Tiểu Ngọc được trời phú cho một con mắt tinh tường, giám định ngọc rất giỏi, nên buôn bán về ngọc thạch, tiện thể có lời một ít tiền.

Lời một ít tiền đã là vài trăm triệu? Hạ Tưởng xấu hổ, hắn vốn nghĩ mình có ưu thế được tái sinh, chỉ dẫn cho Tiếu Giai lời được vài chục triệu, lại giúp Liên Nhược Hạm bắt tay kinh doanh internet, đặt nền móng cho việc sau này trở thành tỷ phú, cũng là vì Liên Nhược Hạm có nguồn vốn đầu tư hùng hậu. Nếu vậy tính ra hắn cũng có con mắt tinh tường trời phú. Không ngờ, Cổ Ngọc không có con mắt nhìn trước được tương lai, nhưng lại có con mắt giám định ngọc, buôn bán ngọc thạch lời được vài trăm triệu tệ, hắn không khỏi kinh ngạc.

Trước kia hắn cũng nghe đồn rằng trong giới buôn ngọc có một loại đánh cuộc đá, nếu trong đá có ngọc tốt, thì sẽ phất lên trong một đêm, nếu gặp phải ngọc có chất lượng xấu thì một đêm bạc đầu. Có thể nói giữa sự sống và cái chết, chỉ nhờ vào con mắt tinh tường và sự may mắn, Cổ Ngọc còn trẻ tuổi mà có được tài sản như vậy, chẳng lẽ là nhờ đánh cuộc đá mà phất lên?

Đương nhiên là việc kinh doanh ngọc thạch bình thường cũng có lợi nhuận rất lớn, ít nhất cũng lời gấp mười lần, một miếng Phỉ Thúy có giá mười ngàn tệ có chi phí khai thác chưa đến vài trăm tệ, chi phí gia công cũng không đến vài trăm tệ, cuối cùng đến tay người mua có thể giá sẽ lên đến chục ngàn tệ. Vàng bạc có giá, ngọc thì vô giá, nói đến ngọc thì phải hợp nhãn, có nhiều người ưng ý một miếng ngọc đẹp sẽ không tiếc tiền mua. Mà thường thì ngọc chỉ có một miếng nên giá trị của nó tăng lên gấp bội.

Cổ Ngọc thấy được sự ngờ vực của Hạ Tưởng, cười nói:

– Em cứ tưởng anh cái gì cũng biết, thì ra cũng có thứ anh không biết. Nói cho anh biết, em buôn bán ngọc là làm ăn chính đáng. Ở trong nước có nhiều cửa hiệu ngọc thạch, có thợ điêu khắc của mình, có nhà máy vật liệu đá, và còn có nhiều cửa hàng bán lẻ trên cả nước, là của ba mẹ để lại cho em….

Nói tới đây, mắt của Cổ Ngọc bỗng đỏ hoe, cúi đầu xuống không nói lời nào.

Lão Cổ thở dài một tiếng, cũng cúi đầu xuống, rõ ràng là đụng đến chuyện đau lòng.

Hạ Tưởng không muốn hỏi đến chuyện riêng tư của người khác, liền quay sang nói về việc đầu tư:

– Tương lai của nhà máy ô tô Vạn Lý không tệ, sau này sẽ có không gian phát triển rộng lớn, có thể xem xét hùn vốn vào nhà máy ô tô Vạn Lý.

Tiếp sau đó, Hạ Tưởng ngoài việc nhấn mạnh nhà máy ô tô Vạn Lý làm thế nào để nâng cao giá trị thương hiệu, nắm bắt thời cơ xe CUV ra đời, có thể chiếm lĩnh thị trường ở thủ đô. Vì người thủ đô thích sống thích chơi, nhưng vì áp lực về giá nhà đất quá cao, đa số người ta không mua nổi một chiếc xe tốt. Nếu đưa ra một chiếc CUV có giá khoảng mười đến hai chục ngàn tệ thì nhất định có thể chiếm lĩnh thị trường. Ngoài ra, còn có thể mở rộng nhà xưởng, đầu tư nhà máy linh kiện để cung cấp linh kiện cho nhà máy ô tô quy mô lớn ở thủ đô và Thiên Tân.

Sau này thủ đô và Thiên Tân sẽ trở thành nơi sản xuất ô tô trọng yếu của phương Bắc, nhưng đa số linh kiện đều đến từ khu tam giác, phí vận chuyển không những cao mà còn dẫn đến giá vốn tăng cao. Nếu có thể lợi dụng triệt để ưu thế của thành phố Yến, lợi dụng các lợi thế lớn của điều kiện địa lý xung quanh Bắc Kinh và Thiên Tân, xây dựng nhà máy linh kiện, nhất định có thể sinh ra hiệu quả và lợi ích rất tốt.

Lời nói của Hạ Tưởng khiến Cổ Ngọc cứ liên tục gật đầu, không biết lão Cổ nghe có hiểu hay không mà nhắm mắt với dáng vẻ rất an nhàn, chỉ cười mà không nói, tỏ ra rất vừa lòng khi những lời nói của Hạ Tưởng có thể khiến cho Cổ Ngọc chăm chú lắng nghe.

Hạ Tưởng bỗng nhớ đến hình điêu khắc mà lúc đầu lão Cổ tặng cho. Mình bây giờ chẳng phải giống như một con ve cứ kêu suốt, còn Cổ Ngọc giống như một con bọ ngựa cứ giương nanh múa vuốt, lão Cổ ngồi một bên như đã định liệu trước, như là con chim sẻ tự đắc ở phía sau.

Lão Cổ thật lợi hại, không biết trong kế hoạch của ông ta còn có mưu kế gì chưa đưa ra không?

– Đi một ngày đàn, học một sàng khôn đúng là không sai, hôm nay đã được lĩnh hội.

Cổ Ngọc giả vờ chắp tay kính Hạ Tưởng:

– Nhận được sự dạy bảo đại tài của trưởng phòng Hạ, bữa cơm hôm nay em sẽ mời.

Hạ Tưởng liền cười:

– Anh bày mưu tính kế giúp em, mà chỉ dùng một bữa cơm để đuổi anh đi, như vậy có keo kiệt quá không?

Cổ Ngọc che miệng cười, dùng tay chỉ lão Cổ nói:

– Ông nội nói là ngay cả cơm cũng để cho anh mời, em thì rộng rãi một lần, mời anh một bữa mà anh còn không cảm kích?

Không có lý do gì để cãi với lão Cổ, Hạ Tưởng đành chịu thua. Nhưng hắn không thể ngờ Cổ Ngọc là một cao thủ kiếm tiền, không hơn không kém là một phú ông siêu đẳng, hơn nữa nếu có số vốn đầu tư của cô ấy thì ít nhất có thể giải quyết được vấn đề của một trong số ba xí nghiệp của thành phố Bảo, coi như là gặt hái lớn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây