Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 121

Dùng từ duyên dáng yêu kiều để hình dung Nghiêm Tiểu Thì, thật không quá lố. Cô mảnh mai thon dài, thon thả mà không gầy yếu, mặc váy dày, chân mang giày da, trên người mặc một chiếc áo bóp eo, càng tăng vẻ lưng ong chân dài. Đứng trước phong cách cổ điển của Phụng Tiên lâu, gió xuân ấm áp nhè nhẹ thổi qua, lâng lâng giống như một đóa hoa xuân đón gió.

Hạ Tưởng không kìm nổi tán một câu:

– Mới mấy ngày không gặp, Tiểu Thì lại xinh đẹp thêm vài phần, làm cho người ta cảm giác sáng ngời.

Nghiêm Tiểu Thì qua một lời khen của Hạ Tưởng, mặt ửng đỏ:

– Mới mấy ngày không gặp, bản lĩnh dỗ ngon dỗ ngọt của trưởng phòng Hạ lại tăng thêm một chút, cảm giác khác xưa nhiều.

Nghiêm Tiểu Thì nói như vẹt, ăn miếng trả miếng, đáp lại Hạ Tưởng, Hạ Tưởng liền cười ha hả:

– Thế nào, chuyến đi Âu Châu thu hoạch như thế nào?

– Cũng được, đã là chủ ý của đại trưởng phòng Hạ, khẳng định có chỗ đáng học hỏi.

Nghiêm Tiểu Thì nhìn quanh bốn phía.

– Sao chúng ta đứng ở ngoài này nói chuyện làm gì? Đi vô bên trong, vừa ăn vừa nói chuyện.

Nghiêm Tiểu Thì đã đặt sẳn phòng. Hai người sau khi ngồi xuống, cô cũng không hỏi ý kiến Hạ Tưởng liền tự mình gọi đồ ăn. Chờ nhân viên phục vụ đi ra, cô mới cởi áo khoác ra, lộ ra bên trong chiếc áo bó sát người. Hạ Tưởng liền liếc nhìn chằm chằm trên ngực Nghiêm Tiểu Thì không rời.

Nghiêm Tiểu Thì hờn dỗi nói:

– Ai dà, anh đó. Đâu có gì ghê lắm đâu, sao anh nhìn dữ vậy!

Cô muốn dùng tay che ở trước ngực, lại cảm thấy không cần, ngược lại chỉ ngại giấu đầu hở đuôi. Hạ Tưởng hai mắt giống như hai móc, thiếu điều móc chết ngay tại ngực của cô, Nghiêm Tiểu Thì liền vừa thẹn vừa giận.

– Hạ Tưởng, anh nhìn xong chưa?

Hạ Tưởng mới giật mình tỉnh lại, mới thấy được mình thất lễ, vội xin lỗi mà cười:

– Xin lỗi, anh không có nhìn em, khụ, khụ… anh chỉ nhìn miếng ngọc bội trước ngực em thôi, rất giống cái thường đeo trước ngực của một cô gái anh từng quen biết. Bởi vì trước kia em không có đeo. Đột nhiên có miếng ngọc bội, khiến anh giật mình, rất trùng hợp.

– Cái đó sao? Một miếng ngọc bội thôi mà, em cũng cảm hứng đột xuất, đột nhiên em muốn đeo một miếng ngọc bội cho mình, nghe nói ngọc có thể mang đến vận may, có thể gần quân tử xa tiểu nhân, hơn nữa có thể khỏe người trừ bệnh. Em liền mua một miếng đeo lên, hy vọng mình không bị người khác lừa.

“Khụ khụ” Hạ Tưởng đành phải lại ho khan vài tiếng để che dấu xấu hổ bị Nghiêm Tiểu Thì chỉ trích. Cô rõ ràng là oán trách mình trước kia đã lừa gạt cô. May mà chỉ có lừa tín nhiệm, chứ không phải tình cảm, hắn bèn nói.

– Cổ nhân quân tử đeo ngọc, hiện nay mỹ nhân đeo ngọc, cũng là một loại thời thượng. Đừng nói nha, em đeo ngọc bội, càng nhiều phần kiều diễm.

– Nói thật chứ?

Nghiêm Tiểu Thì nhướng mắt cười, cái miệng nhỏ nhắn vểnh lên, cười hỏi.

– Tất nhiên.

– Đàn ông khi kết hôn rồi quả nhiên khác thường. Bản lĩnh đối với phụ nữ càng ngày càng thành thạo, da mặt cũng càng ngày càng dầy.

Nghiêm Tiểu Thì “Hừ” một tiếng, liếc Hạ Tưởng một cái giận hờn.

– Xem ra ngọc bội của em vừa vặn vừa người, không thể lộ ra bên ngoài, đỡ phải bị một số đàn ông già dặn ăn nói ngọt ngào lấy danh nghĩa xem ngọc, thật ra muốn xem em.

Hạ Tưởng đã lâu không có sờ qua cái mũi, lúc này thật không kìm nổi phải sờ sờ, đổi đề tài:

– Mùa xuân tuy rằng xuân về hoa nở, làm cho người ta tâm tình sảng khoái. Nhưng có một chút không tốt, chính là phấn hoa mà nhiều. Mũi của anh nhạy cảm, luôn ngứa khó chịu. Em có cách nào hay không?

Nghiêm Tiểu Thì ma mãnh mà mỉm cười:

– Có đó.

– Nói mau nghe?

– Không vương vấn phấn hoa là được chứ sao? Anh phải tránh xa hoa đẹp, quý trọng cái mũi… haha.

Nghiêm Tiểu Thì cười đến cúi xuống bàn, lại ngẩng đầu nhìn lén Hạ Tưởng liếc mắt một cái,

– Vương vấn phấn hoa là phải trả giá. Nếu anh chỉ bị ngứa mũi, thì đó là may cho anh rồi. Lẽ ra anh phải ngứa toàn thân mới phải.

Hạ Tưởng bất đắc dĩ nói:

– Anh không đắc tội với em? Sao lại muốn tước đoạt quyền thưởng thức hoa của anh?

– Anh có tội với em, đừng tưởng rằng anh giúp em hai ý tưởng, thì có thể xí xóa lổi lầm trước kia của anh với em!

Trên mặt Nghiêm Tiểu Thì bỗng nhiên mơ hồ hiện lên một tia tức giận.

Vừa lúc nhân viên phục vụ đem đồ ăn ra, nghe được lời nói của Nghiêm Tiểu Thì. Cô ta có thể là người mới vô nghề, còn chưa biết phép tắc là không được ở trước mặt khách biểu lộ thái độ nên lặng lẽ thè lưỡi mỉm cười một cái với Hạ Tưởng

Hạ Tưởng vui vẻ nói với nhân viên phục vụ:

– Tôi trước kia mượn cô ta ba đồng, 5 năm, cô ta còn nhớ rõ rành mạch, cô nói xem cô ta có phải lòng dạ hơi hẹp hòi hay không? Ba đồng tiền nhớ 5 năm, cô nói có mệt hay không?

Hạ Tưởng chủ ý là đùa một chút với nữ nhân viên phục vụ, làm cho không khí dịu đi một chút, không ngờ nhân viên phục vụ tuổi không lớn lắm lại nhăn cái mũi nói:

– Thưa ông. Tâm tư của phụ nữ ông không hiểu đâu. Cô đây nhớ không phải ông nợ của cô tiền, là ông nợ của cô đây tình cảm!

Nhân viên phục vụ đi ra hồi lâu, Nghiêm Tiểu Thì không nói một câu, chỉ có cúi đầu, dùng chiếc đũa gảy cái đĩa lý đồ ăn, một lát sau, cô mới như thể đã hạ quyết tâm, nói:

– Đừng nghe nhân viên phục vụ nói lung tung, cô ấy mới mười bảy, mười tám tuổi, cái gì cũng không hiểu. Đều do em, nói cái gì anh nợ em tiền, anh làm sao nợ em tiền?

Lời nói này thật không thể thảo luận, càng thảo luận càng mù mờ, Hạ Tưởng liền chuyển đề tài:

– Đúng rồi, bước tiếp theo làm thế nào tiếp tục khai thác thị trường, em nghĩ tới chưa?

– Em không muốn kinh doanh làm đồ trang điểm

Nghiêm Tiểu Thì đột nhiên nói ra lạ thường, tung ra một câu khiến Hạ Tưởng giật mình.

– Bởi vì sau khi em hiểu biết mặt trái của đồ trang điểm, cả chính em cũng không dám dùng, như thế nào còn dám đem ra bán, không phải hại người sao? Em định đổi nghề, đúng lúc trên tay cũng có một chút tài chính. Anh giúp em nghĩ xem nên làm cái gì tốt?

Hạ Tưởng không khỏi vò đầu, Nghiêm Tiểu Thì xem hắn như người tư vấn, hắn ngẫm nghĩ một chút, liền hỏi:

– Em có bao nhiêu tiền? Muốn làm cái gì?

– Đại khái có khoảng mười mấy triệu, nếu đem phần kinh doanh đồ trang điểm chuyển nhượng đi, cũng phỏng chừng có hai mươi mấy triệu, như vậy tổng cộng có thể bỏ ra khoảng ba mươi triệu. Về phần muốn làm cái gì, chưa nghĩ ra, dù sao không muốn làm bất động sản, không muốn làm đồ trang điểm, không muốn làm điện tử, không muốn làm …

Cô nghiêng đầu suy nghĩ rồi cười:

– Em dốt tính, nghĩ ra được thì không tìm anh. Anh nói làm cái gì, thì em làm cái đó.

Hạ Tưởng cố gắng không chiêm ngưỡng dáng vẽ kiều diểm của Nghiêm Tiểu Thì nữa, trong lòng đang nghĩ, đồ trang điểm quả nhiên lợi nhuận kinh người. Nghiêm Tiểu Thì làm không có bao lâu, liền lời nhiều tiền như vậy, phỏng chừng lợi nhuận cao tới gấp ba lần trở lên. Trước kia nghe nói kem đánh răng lợi nhuận kinh người, trên cơ bản là một tấn kem đánh răng lời mấy trăm tệ. Xem ra đồ trang điểm cũng không sai biệt lắm.

Mấy chục triệu tài chính, nói nhiều không nhiều, nói ít không ít, muốn làm lớn không dễ dàng, làm nhỏ lại không muốn. Vừa lúc thành phố Đan Thành có dự án du lịch văn hóa thu hút đầu tư, hay là nói cho cô ta thử một lần. Tuy nhiên ba mươi triệu đối với một điểm trong dự án du lịch văn hóa mà nói hãy còn quá ít. Theo hắn phỏng chừng nếu mỗi một thành ngữ ứng với một điểm du lịch của dự án, vậy xây hết toàn bộ ít nhất cần mấy trăm triệu tài chính, bỏ vào mấy chục triệu, đúng là như muối bỏ biển.

Nhưng cũng không phải là ba, bốn mươi triệu sẽ không thể thúc đẩy dự án lớn. Xin vay một phần từ tỉnh, xiếp theo xin vay một phần tại thành phố Đan Thành, sau đó hết sức tranh thủ chính sách ưu đãi của thành phố Đan Thành, thí dụ như miễn giảm tiền sử dụng đất. Các khoản chi khác, đều từ chính phủ bỏ vốn. Sau khi xây dựng, ăn chia theo tỉ lệ có thể nhượng bộ. Dù sao tất cả các dự án đầu tư, không có nhà đầu tư nào xuất ra toàn bộ tài chính tiến hành đầu tư một lần, đều là lợi dụng chính sách ưu đãi và cho vay.

Hạ Tưởng bèn đem dự án lấy thành ngữ chuyện xưa thúc đẩy du lịch văn hóa tại Đan Thành ra nói.

Nghiêm Tiểu Thì nghe xong, đôi mắt to nhấp nháy, nhìn Hạ Tưởng trong chốc lát, nói:

– Dự án thì tốt, đáng tiếc là tài chính của em không đủ, nếu trực tiếp xin vay thì hơi khó khăn. Tuy nhiên em còn có thể tìm kiếm chỗ quen biết, đại khái còn có thể tiếp cận mấy chục triệu, cuối cùng đại khái sẽ đủ một trăm triệu tài chính. Làm vốn bỏ vào trong giai đoạn đầu mà nói, hẳn là cũng đủ rồi. Chỉ cần giai đoạn đầu của công trình triển khai, đến lúc đó sẽ xin vay, hẳn là dễ dàng hơn, trên cơ bản, toàn bộ công trình cũng chống đỡ được.

Hạ Tưởng vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn Nghiêm Thì vài lần:

– Giỏi đó, có trí tuệ. Đúng rồi, Em có thể tìm Phạm Duệ Hằng xin tỉnh cho vay một phần, bởi vì thành phố Đan Thành là thành thị làm thí điểm, các khoản cho vay có chính sách ưu đãi. Hẳn là dễ dàng xin một chút. Còn có Phạm Duệ Hằng là dượng của em, dù thế nào cũng phải chiếu cố một chút, có phải không?

– Được, cứ theo anh nói mà làm.

Hiếm khi Nghiêm Tiểu Thì hết sức sảng khoái mà chấp thuận cái một, cô lại híp mắt nhìn Hạ Tưởng vài lần, đắc ý mỉm cười.

– Kỳ thật, người anh thật ra không xấu. Ngoại trừ hơi háo sắc, không tham tài, không trêu ghẹo. Trên cơ bản coi như đủ tư cách là người tốt.

Hạ Tưởng còn có chút bất mãn, hắn chưa bao giờ cảm giác chính mình háo sắc, Làm thế nào mà bị Nghiêm Tiểu Thì hình dung thành háo sắc ? Chẳng lẽ chỉ bởi vì nhìn nhiều vài lần vào ngọc bội trên ngực của cô ấy? Thật là oan uổng quá.

Cũng may, Nghiêm Tiểu Thì quay trở về với chủ đề chính:

– Việc liên lạc ban đầu với thành phố Đan Thành, anh giúp em quyết định được không? Khi nào liên hệ rồi, em và họ trực tiếp nói chuyện. Tranh thủ mau chóng xác định cho xong

– Hai ngày nữa sẽ có cuộc hội ý giữa tổ lãnh đạo và thành phố Đan Thành, thành phố Bảo, lúc đó họ đều đến đây. Nếu cơ hội thích hợp, anh sẽ điện thoại thông báo cho em.

– Được, một lời đã định.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây