Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 118

Ngoài lão Cổ ra, Hạ Tưởng còn lo lắng thế lực Phó gia mà Thôi Hướng đứng đầu. Chờ khi Phó gia sau khi hoàn thành bố trí tỉnh Yến, họ chắc chắn cũng sẽ dòm ngó Tổ lãnh đạo, không chừng cũng sẽ thu xếp tay chân bên trong. Ngoài ra khi chỉ cần thấy có dấu hiệu thành công, cả Diệp Thạch Sinh cũng sẽ nhúng tay vào, cũng phải chuẩn bị trước để thu hoạch. Có thể nói, Tổ lãnh đạo không thành công thì thôi, một khi thành công, sẽ trở thành đối tượng ăn chia của thế lực khắp nơi. Đến lúc đó nói không chừng còn có thể khơi dậy một loạt sự kiện.

Điều cuối cùng, cũng là vấn đề lớn nhất giai đoạn hiện tại, chính là dự án du lịch văn hóa ở thành phố Đan Thành, là hạng mục đầu tư phiêu lưu. Trước khi du lịch quốc nội còn chưa thực sự phát triển, muốn tìm nguồn vốn lớn đầu tư cho thành phố Đan Thành, cũng không dễ dàng. Dự án cải tạo Thành phố Bảo cũng cần thu hút tiền vốn, thậm chí trong quy hoạch của Hạ Tưởng, còn cần thu hút vốn đầu tư từ nước ngoài, có thể nói sự thành lập Tổ lãnh đạo. Chỉ có điều lý tưởng đầu tiên của Hạ Tưởng chính là: Dưới sự dựa thế của hắn, dưới sự cố gắng thúc đẩy của hắn, Tổ lãnh đạo rốt cục cũng được khai sinh. Nhưng trên thực tế, sau khi thành lập, mới là bắt đầu khó khăn. Hắn không còn đường lui, phải thành công. Nhưng thành công phải trả giá vô cùng gian khổ. Hơn nữa còn có thể đoán được là, sau khi thành công, tất nhiên có người đến hái đào chia phần. Hắn lại không cách nào ngăn tình huống này phát sinh.

Thật đúng là biết rõ núi có hổ, vẫn cứ nhắm núi hổ mà đi. Hạ Tưởng hạ quyết tâm, vì ngày mai tỉnh Yến cũng được, vì thành phố Đan Thành và thành phố Bảo đi trước một bước giành trước các thị phần khác cũng được, vì tiền đồ chính trị cho người thân của mình cũng được, cuối cùng cũng vì có thể nắm giữ vận mệnh của chính mình, hắn nhất định biết khó cũng đi, vượt qua tất cả khó khăn gặp phải, càng khéo léo lượn vòng giữa các thế lực. Từ đó tạo ra một sự nghiệp cho chính mình.

Buổi chiều vì có việc phải qua Thành ủy, Hạ Tưởng liền lái xe đi tới tòa nhà Thành ủy. Đậu xe xong, định lên lầu gặp Trần Phong và Hồ Tăng Chu, lại bất chợt gặp được Phó Tiên Phong ở trong sảnh.

Phó Tiên Phong đến thành phố Yến một khoảng lâu rồi. Hạ Tưởng cũng chưa gặp mặt ông ta, không có giao tình cũng không có yêu cầu. Hôm nay tình cờ gặp mặt, Hạ Tưởng liền gật đầu cười:

– Chào Phó bí thư Phó.

– Trưởng phòng Hạ bây giờ có thể nói là quyền cao chức trọng. Nắm giữ điều phối tài nguyên hai thành thị làm thí điểm. Nếu một ngày thành phố Yến cũng làm thí điểm thành thị. Tôi còn phải dưới sự lãnh đạo của cậu đó, ha ha….

Với lời nói của Phó Tiên Phong, Hạ Tưởng không trả lời thẳng mà nói:

– Phó Bí thư Phó đừng trêu chọc tôi, Tổ lãnh đạo mới thành lập, đúng là lúc sứt đầu mẻ trán. Nếu ngài có cái gì cao kiến, tôi có thể đến học tập học tập.

Hạ Tưởng chẳng qua chỉ là thuận miệng mà nói. Phó Tiên Phong không biết là giả bộ hay là cố ý, lại nói:

– Cao kiến chưa dám nói tới, tuy nhiên tôi thật có vài câu đề nghị muốn nói với cậu, như thế nào, có hứng thú nghe hay không?

Hạ Tưởng liền dừng bước, vẻ mặt tò mò nói:

– Phó Bí thư Phó có ý tốt chỉ đạo, đương nhiên muốn nghe.

Phó Tiên Phong đối với thái độ của Hạ Tưởng cũng vừa lòng. mặc dù hắn cũng rõ Hạ Tưởng chưa chắc xem trọng lời nói của hắn:

– Thành phố Đan Thành nằm ở chỗ giao cắt của bốn tỉnh, nam có tỉnh Nam Hà, tây có tỉnh Tây, đông có tỉnh Tề, tuy rằng vị trí địa lý hết sức trọng yếu nhưng chỉ có giao thông nam bắc phát triển, giao thông đông tây rất bị hạn chế, thiếu cơ hội phát triển trở thành thành phố lớn. Nếu thành phố Đan Thành có thể liên thông đông tây, xây dựng một trục đường lớn. Phía đông tới thị xã Lỗ thị của tỉnh Đông. Phía tây đến thị xã Tấn thị của tỉnh Tây. Lại hết sức lợi dụng ưu thế tại trục lộ nam bắc huyết mạch này, thành phố Đan Thành có hy vọng trở thành thành phố quan trọng phía nam của tỉnh Yến, cũng có thể trở thành nơi quan trọng tập kết thương phẩm.

Hạ Tưởng vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn Phó Tiên Phong một cái, trong lòng hiện lên một sự kính nể. Không thể xem thường, tầm nhìn Phó Tiên Phong cũng quả thật không tồi. Đề nghị đưa ra cũng là một trong những sách lược hắn từng nghĩ tới nhưng bởi vì chi phí thật lớn, khả năng thực hiện cực thấp, nên buông trôi luôn. Nơi giao hội Tứ tỉnh là thật, nhưng muốn xây dựng trục đường lớn nối tiếp tỉnh Tề và tỉnh Tây cũng giống như là truyện nghìn lẻ một đêm.

Bất luận lúc nào, một khi chuyện liên quan đến hai tỉnh trở lên, chỉ nội xử lý quan hệ phối hợp các quyền lợi sẽ làm phức tạp nhức đầu. Trừ phi là trong quy hoạch chiến lược quốc gia, nếu không căn bản không thể thực hiện.

– Thành phố Bảo gần thủ đô quá, là thế xấu, nhưng cũng là ưu điểm. Có thể xây dụng một thị trường mua bán cỡ lớn ở thành phố Bảo, lợi dụng giá đất rẻ và ưu thế nhân lực ở thành phố Bảo, chiếm ưu thế giá cả trên mặt tiêu thụ. Tin rằng ở thủ đô có rất nhiều người thích hàng hiệu xa hoa nhưng trong túi lại thiếu tiền, sẽ sẵn sàng bỏ ra hai tiếng đồng hồ lái xe, đến Bảo thị tiêu xài. Như vậy, thành phố Bảo sẽ gia tăng thu nhập từ thuế và cơ hội việc làm. Chờ khi lượng người đông đúc rồi, sẽ lôi kéo theo sự tiêu dùng của thành phố Bảo lên, mức sống thành thị liền được nâng cao lên.

Phó Tiên Phong chậm rãi mà nói, đều có đề nghị về thành phố Đan Thành và thành phố Bảo, hơn nữa khi bàn luận thuộc như lòng bàn tay, xem ra cũng là chuẩn bị đầy đủ lắm.

Nếu Hạ Tưởng không được biết trước chuyện Phó gia sắp đầu tư thành phố Yến, hắn sẽ không biết dụng ý lời nói của Phó Tiên Phong vừa rồi. Nhưng hắn nghe xong đề nghị của Phó Tiên Phong đối với thành phố Bảo thì lập tức hiểu rõ nhiệt tâm bên trong của Phó Bí thư, hoá ra ẩn giấu tư lợi không dễ nhận ra.

Phần trước đề nghị đối với thành phố Đan Thành chỉ có việc thả con tép, bắt con tôm. Đề nghị đối với thành phố Bảo ở phần sau, mới là dụng ý đích thực của Phó Tiên Phong. Hắn muốn mình thuyết phục Tào Vĩnh Quốc dựa theo ý nghĩ của hắn tiến hành quy hoạch đối với thành phố Bảo. Bước đặt chân của Phó gia trong lĩnh vực kinh tế chính là bách hóa cao cấp. Nếu Thành phố Bảo mà tiến tới được, Phó gia vừa vặn có điều kiện thuận tiện, thừa cơ tiến vào thị trường bán lẻ thành phố Bảo, cũng thừa dịp phong trào điều chỉnh kết cấu sản nghiệp. Sẽ nhận được rất nhiều sự giúp đỡ về chính sách và tiền bạc.

Tầm nhìn Phó Tiên Phong quả nhiên sắc bén, với một chiêu dương đông kích tây. Bởi vì hắn cũng biết rõ ràng, đề nghị đối với thành phố Đan Thành là lâu đài trên cát, hứa suông mà thật sự không tới. Mà đề nghị đối với thành phố Bảo mới là trọng điểm của hắn. Với người bình thường, thấy nhiệt tình của hắn chắc chắn sẽ trong lòng cảm kích. Đồng thời bởi vì đề nghị đối với thành phố Đan Thành không có tính khả thi mà xây dựng siêu thị cao cấp ở thành phố Bảo, dường như cũng có thể thực hành, nói không chừng sẽ tin tưởng không nghi ngờ.

Hạ Tưởng cũng không thấy triển vọng đối với xây dựng siêu thị cao cấp tại thành phố Yến. Huống chi năng lực tiêu xài của thành phố Bảo còn không bằng của thành phố Yến? Đối với đại gia tộc như Phó gia mà nói, bọn họ có đến chỗ nào đầu tư, hứa hẹn đầu tư năm mươi tỉ, chỉ sợ thực tế tài chính chưa đến năm tỉ. Sau đó chỉ cần vào được thị trường địa phương, sẽ thi thố các loại thủ đoạn, thông qua đủ loại quan hệ xin cho vay. Cuối cùng dự án có lời thì tự nhiên là hai bên cùng hưởng thành quả. Dự án nếu thất bại, Phó gia cũng có cũng đủ phương cách thu hồi tài chính của giai đoạn trước, bỏ mặc cục diện rối rắm rồi đi. Về phần khoản vay ngân hàng, xin lỗi, vấn đề hậu quả để chính quyền và ngân hàng địa phương giải quyết.

Vì nhìn không thấy triển vọng lợi nhuận của siêu thị cao cấp, Hạ Tưởng không quan tâm lắm đối với đề nghị của Phó Tiên Phong. Hắn chỉ thản nhiên nói:

– Ý tưởng của Phó Bí thư Phó quả thật đích xác, chờ tôi trở về nghiên cứu đàng hoàng một chút, sau đó báo cáo lãnh đạo xin chỉ thị lại. Xem ý lãnh đạo ra sao.

Phó Tiên Phong cũng nhìn ra Hạ Tưởng không đồng ý đối với đề nghị của hắn, cũng cười cười:

– Tôi chỉ nói như vậy, cậu nghe qua là được rồi. Phương châm chỉ đạo cụ thể, trên tỉnh chắc cũng có phương hướng. Ha ha…

Chờ Hạ Tưởng đi lên lầu rồi. Phó Tiên Phong sắc mặt trầm xuống, thầm nghĩ Hạ Tưởng quả nhiên khá điềm tỉnh so với hắn tưởng tượng. Tuy nhiên hắn mơ hồ khó hiểu chính là, Hạ Tưởng không biểu lộ gì. Rốt cuộc là thấu suốt dụng tâm của mình, hay là không hiểu được siêu thị cao cấp ở thành phố Bảo quả thật có triển vọng tốt?

Dù sao cũng không gấp, chờ sau khi siêu thị cao cấp ở thành phố Yến xây dựng lên, có đủ ảnh hưởng tại thành phố Yến, từ từ có thể kéo các thị trấn khác của tỉnh Yến … Hắn đứng tại chỗ nghĩ một hồi bèn quay người, đi tới văn phòng Đàm Long.

Đàm Long đang nói điện thoại, vừa thấy Phó Tiên Phong tiến vào liền vội nói hai câu, buông điện thoại, tươi cười nghênh tiếp Phó Tiên Phong:

– Tiên Phong, lại đây, mau ngồi. Tôi mới kiếm được mấy lạng trà thượng hạng, nếm thử trước.

Trà gì mà Phó Tiên Phong không uống qua, cũng không có chút hứng thú nào đối với trà thượng hạng của Đàm Long. Nhưng hắn cũng làm bộ dáng như đầy hứng thú:

– Ồ? Trà thượng hạng của ông anh Đàm, chắc chắn là hàng trân phẩm rất khó kiếm ở chợ. Vừa vặn trà của tôi mang từ thủ đô về cũng vừa uống hết. Nếu mà ngon, làm sao cũng cho tôi mượn một lạng.

Đàm Long nghe Phó Tiên Phong không khách sáo với hắn, mở lời muốn trà, trong lòng vui rạo rực. Phó Tiên Phong đại gia thế lớn, cả Phó Bí thư Thôi cũng nể mặt ba phần. Đàm Long càng muốn dựa dẫm, hy vọng có thể được Phó gia tán thưởng, giúp hắn một phen.

Đàm Long đích thân tự tay pha lấy trà, pha trà xong, bèn rót cho Phó Tiên Phong. Phó Tiên Phong hớp một ngụm, cảm giác cũng là loại trà trên trung bình, tuy nhiên vẫn khen nói:

– Trà ngon, tôi ở thủ đô cũng rất ít khi thấy trà ngon như vậy, ông anh Đàm, đúng là có khẩu phúc (phúc về đường ăn uống).

Đàm Long hớn hở ra mặt, tự tay gói một nửa đưa Phó Tiên Phong:

– Nếu Tiên Phong thích, thì nể mặt lấy một nửa là vui rồi.

Phó Tiên Phong thật ra không muốn lấy trà của Đàm Long, với y mà nói, trà của Đàm Long chưa phải loại khoái khẩu của y, nguyên tắc của y là thà thiếu đừng để dư. Nhưng thấy Đàm Long vô cùng hào phóng mà chủ động chia mình một nửa, y cũng không muốn làm bẽ mặt Đàm Long, bèn nhận lấy.

– Sự việc bên công ty Ngũ Giao Hóa, xử lý thế nào rồi?

Mối quan tâm chính của Phó Tiên Phong là vấn đề bán tòa nhà Ngũ Giao Hóa, lẽ ra đã bàn xong giá cả, nhưng đột nhiên giữa chừng không biết xảy ra chuyện gì, công ty Ngũ Giao Hóa lại đề xuất không bán tòa nhà văn phòng, khiến trong lòng y đầy tức khí.

Đàm Long biết ưu tư của Phó gia, cũng biết rõ Phó Tiên Phong là người đại diện cho Phó gia, tại thành phố Yến đầu tư siêu thị cao cấp, cũng là chiêu biến hóa của thủ đoạn chính trị. Bí thư Trần không tỏ rõ ý kiến đối với xây dựng siêu thị cao cấp tại thành phố Yến, dường như cũng không quan tâm. Thị trưởng Hồ cũng không hứng thú lắm. Về bản nhân Đàm Long mà nói, gã cũng đi nhiều nơi khảo sát, cũng cho rằng thành phố Yến thiếu vắng một tầm vóc của đô thị lớn. Tỷ như các tòa nhà cao tầng gần như không có, cả siêu thị cao cấp cũng không có lấy một cái. Quả thật không tương xứng với tỉnh lỵ của tỉnh Yến. Đối với việc xây dựng siêu thị cao cấp, gã có thái độ tích cực, lại bởi vì là công việc của Phó gia, nên tích cực chủ động mà ra mặt giải quyết các vấn đề.

Công ty Ngũ Giao Hóa trên cơ bản đứng trên bờ sập tiệm, trên thực tế là đã phá sản, chỉ có điều không nói rõ thôi.

Bán tòa nhà văn phòng để trang trải tiền bảo hiểm thôi việc của công nhân viên là quyết định của Tổng giám đốc công ty Hách Long Thành. Hách Long Thành tính người hào sảng, tuy nóng tính nhưng có tình cảm, có chí lớn nhưng thiếu năng lực, không lâu khi lên làm Giám đốc công ty Ngũ Giao Hóa, đã bóp chết công ty Ngũ Giao Hóa đang thoi thóp, lại bởi vì tiền bảo hiểm nghỉ việc của rất nhiều công nhân viên về hưu không nộp đủ, nên không giải quyết được thủ tục nghỉ hưu cho những người tới tuổi. Cùng đường, không chịu nổi những lời dèm pha sau lưng của công nhân viên, Hách Long Thành đành phải bán nhà bán đất, đến bù vào khoản thiếu hụt.

Đáng lẽ đã thỏa thuận giá cả với người phụ trách thời trang danh phẩm đến từ thủ đô, chờ sau khi ký kết thỏa thuận, một tay giao tiền, một tay giao nhà, nhưng không biết sao Hách Long Thành đột nhiên giữa chừng đổi ý, nói cái gì cũng không bán tòa nhà văn phòng, hỏi hắn nguyên nhân, chỉ nói là các công nhân lớn tuổi mỗi ngày ngồi ở trước cửa nhà hắn, tuyên bố hắn dám bán tòa nhà, thì dám liều mạng với hắn.

Đàm Long biết lời nói Hách Long Thành rõ ràng là nói dối, Hách Long Thành tuy không có bản lĩnh gì, nhưng tính cách cũng tốt, đối đãi công nhân viên Ngũ Giao Hóa coi như không tệ. Tuy rằng công ty đóng cửa phá sản, nhưng cũng không có bao nhiêu người nói xấu hắn. Bởi vì hách Long thành không tham lam, đối nhân xử thế làm việc công bằng chính trực, cũng một lòng lo nghĩ cho công nhân viên chức. Công ty Ngũ Giao Hóa đóng cửa cũng là vì hoàn cảnh khách quan, và khả năng quan hệ cá nhân không tốt. Cả Đàm Long cũng không tin, có công nhân viên dám đến nhà hắn làm càn.

Đàm Long đối với lời giải thích của Hách Long Thành rất bất mãn, cảm thấy Hách Long Thành đối với hắn rất không thật lòng, chỉ một câu giải thích cũng quá cẩu thả, bèn yêu cầu Hách Long Thành phải đàm phán lại với thời trang danh phẩm. Hách Long Thành cũng không biết lấy đâu ra gan lớn, dám thách thức Phó thị trưởng thường trực thành phố Yến. Đương nhiên cũng không phải công khai cãi lời, nhưng mà ngấm ngầm không theo, mặt ngoài dạ dạ vâng vâng, nói là nhất định sẽ giải quyết nhóm công nhân già gây rối, nhưng bên trong hẹn rồi lại hẹn, cho tới hôm nay cũng chưa có ký kết thỏa thuận với thời trang danh phẩm.

– Tiên Phong, tình hình hơi phức tạp, vượt ra ngoài suy tính của tôi.

Đàm Long bất đắc dĩ nói,

– Tòa nhà Ngũ Giao Hóa có thể lấy không được, nếu tôi đoán không lầm, có khả năng Hách Long Thành đã bán cho người khác.

– Cái gì?

Phó Tiên Phong nổi giận. Hắn thích tòa nhà Ngũ Giao Hóa lâu rồi, cho rằng đó là địa điểm thích hợp nhất tại thành phố Yến để mở một siêu thị cao cấp, xét về lưu lượng giao thông hay dòng người đều có điều kiện tốt, nhưng đột nhiên được nghe đã qua tay cho người khác, làm thế nào mà không nổi nóng

– Hách Long Thành làm cái gì mà cả Ủy ban nhân dân thành phố cũng không nể mặt? Rốt cuộc có ai đứng sau hắn?

Đàm Long thấy Phó Tiên Phong đỏ mặt tía tai, thầm nghĩ hoá ra y cũng biết nổi nóng. Chỉ thấy y luôn có một bộ dáng bình thản, mọi chuyện dường như đều có thể thản nhiên ứng phó, hoá ra cũng có khi thất thố? Hắn lắc đầu:

– Hách Long Thành là công nhân viên của Ngũ Giao Hóa, cũng không có ai đứng sau, phấn đấu từng bước một lên làm Giám đốc. Đối với người muốn thăng quan mà nói, lời nói của Ủy ban nhân dân thành phố không thể không nghe. Nhưng Hách Long Thành rất có cá tính, đối với cấp trên thường cũng không xem trọng. Hắn cũng có quyền quyết định, cho dù tự ý đem tòa nhà văn phòng bán cho người khác, chỉ cần thủ tục hợp pháp, Ủy ban nhân dân thành phố cũng không có cách nào.

– Ông anh Đàm, tôi mặc kệ anh dùng biện pháp gì. Nhất định phải giúp tôi lấy tòa nhà Ngũ Giao Hóa. Tôi thật không tin, một Giám đốc công ty Ngũ Giao Hóa nho nhỏ, dám coi thường lời nói của đường đường Phó thị trưởng Thường trực?

Phó Tiên Phong có lẽ thấy mình quá lố, vẻ mặt bèn hơi dịu đi.

Đàm Long trong lòng nổi nóng, Phó thị trưởng Thường trực là cái gì? Phó thị trưởng Thường trực cũng không thể can thiệp hoạt động buôn bán bình thường, nhúng tay đến mọi chuyện ở địa phương! Hách Long Thành không nghe lời, chẳng lẽ liền xử ông ta? Không nắm được sơ hở làm thế nào cách chức ông ta? Nếu sự việc vỡ lỡ ra, bị Hồ Tăng Chu hoặc là Trần Phong phát hiện, thì tự mình chuốc phiền phức với Thị trưởng và Bí thư sao?

Nhưng việc của Phó Tiên Phong, hắn lại không thể không cố gắng mà làm, bèn cầm lấy điện thoại, gọi ra ngoài. Lát sau hắn buông điện thoại xuống, vẻ mặt bất đắc dĩ nói với Phó Tiên Phong:

– Đã ký hợp đồng rồi, bán cho một công ty ở thành phố Yến, cụ thể công ty đó thuộc về cái gì còn chưa điều tra rõ. Nhưng biết được là trên vị trí đó xây dựng một trung tâm tắm xông hơi, tên là Phương Thảo Địa.

Bước đầu tiên của Phó Tiên Phong ở thành phố Yến không ngờ thất bại dưới tay một Giám đốc nhỏ của công ty Ngũ Giao Hóa, lửa giận không khỏi bốc lên, hắn cố nén lửa giận trong lòng, cố gắng làm cho tiếng nói của mình giữ được bình tĩnh:

– Thủ tục xin phê duyệt Trung tâm tắm xông hơi tương đối phức tạp, ông anh Đàm có thể bỏ chút công sức, yêu cầu thủ tục của bọn họ đầy đủ một ít.

Việc đã đến nước này, Phó Tiên phong chỉ có thể nhờ Đàm Long làm chậm Phương Thảo Địa, đối với Hách Long Thành, không thể chính mình một Phó bí thư Thành ủy, nghĩ biện pháp đi trả đũa hắn? Bước tiếp theo chỉ có thể tìm một địa chỉ mới, thành phố Yến to lớn, chắc sẽ còn có địa điểm thích hợp.

Chỉ có điều Phó Tiên Phong trận đầu mở màn không thành công, trong lòng dù sao có chút phiền muộn không vui thôi.

Đàm Long tiễn Phó Tiên Phong xong, ngồi một lát, bỗng nhiên cười gằn một tiếng:

– Ở thủ đô tới thì sao? Cán bộ muốn thăng quan phát tài phải làm việc theo ý của mày sao. Một số người của thành phố Yến này, quan không lớn, tính khí thì lớn, đó gọi là cứng đầu, giám đốc có làm hay không cũng chẳng sao cả, mày có thể làm gì hắn? Đối phó bọn họ, Phó Tiên Phong nhà mày còn không bằng bản lĩnh Hạ Tưởng!

Nghĩ đến Hạ Tưởng, Đàm Long trong đầu bỗng toát ra một ý, có thể nào Hách Long Thành đột ngột thay đổi, có cái gì liên quan với Hạ Tưởng?

Đàm Long thật ra đã đoán đúng, quả thật Hạ Tưởng có liên quan gián tiếp.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây