Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 111

Mọi người đều rất phấn khởi, nhưng ngoài niềm vui ấy, bọn họ không hẹn mà cùng nghĩ tới vấn đề liên quan đến Hạ Tưởng. Phó Bí thư Thôi vừa mới gật đầu đồng ý điều Hạ Tưởng đến tổ lãnh đạo, thì liền có ngay tin tức về đoàn khảo sát của tỉnh Lĩnh Nam, là trùng hợp ngẫu nhiên, hay là một tín hiệu chính trị? Nếu không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên, thì bản lĩnh của Hạ Tưởng thật đáng sợ.

Những việc xảy ra trên chính trường, bất luận là trùng hợp hay cố ý, thì cũng đều khiến người ta rơi vào không gian suy nghĩ miên man vô tận, không gian ấy càng rộng thì càng làm cho người ta không đoán định được.

Đương nhiên nếu để cho Hạ Tưởng trình bày, hắn trăm phần trăm sẽ nhận định là trùng hợp. Bởi vì chuyện này với hắn quả là không có một chút quan hệ gì. Hơn nữa, hắn cũng không biết đến chuyện này, hắn hiện tại đang ở cùng Mai Hiểu Lâm, chúc mùng sinh nhật lần thứ 30 của cô ta.

Mai Hiểu Lâm vốn không mời Hạ Tưởng, Hạ Tưởng cũng không biết sinh nhật của cô, vừa hay hắn và Khâu Tự Phong nói chuyện điện thoại với nhau, thảo luận vấn đề thành phố thí điểm, Khâu Tự Phong đột nhiên nhớ ra hôm nay là sinh nhật của Mai Hiểu Lâm, liền cười cười nhắc Hạ Tưởng một câu:

– Hôm nay sinh nhật Mai Hiểu Lâm, cậu không định qua chúc mừng cô ấy à?

Hạ Tưởng liền cười Khâu Tự Phong:

– Anh vẫn còn nhớ tới sinh nhật của Mai Hiểu Lâm, thật là có tâm nhỉ.

Khâu Tự Phong thở dài một hơi:

– Cô ấy cũng là một cô gái tốt, nhưng tiếc rằng tôi và cô ấy không có duyên phận, thôi đừng nhắc nữa. Cậu và cô ấy trước kia hợp tác cũng xem là vui vẻ, cũng nên biểu hiện một chút mới phải. Cô ấy ngoài mặt không nói ra, nhưng thật sự trong lòng hiểu rất rõ.

Mặc kệ Khâu Tự Phong có phải có ý nhấn mạnh câu cuối hay không, Hạ Tưởng nếu đã biết hôm nay là sinh nhật Mai Hiểu Lâm, chắc chắn sẽ gọi điện hỏi thăm. Không ngờ rằng, điện thoại vừa mới kết nối xong, cô đang ở trong khách sạn thành phố Yến, hơn nữa nghe giọng điệu của cô, đã có vài phần men say:

– Hạ, Hạ Tưởng, không ngờ anh lại biết hôm nay là sinh nhật tôi? Anh qua đây đi, tôi đang ở khách sạn Phù Dung thành phố Yến.

Vừa đúng lúc hết giờ làm, Hạ Tưởng liền gọi một cuộc điện thoại cho Tào Thù Lê, nói không cần chờ hắn về nhà ăn cơm, sau đó lái xe thẳng đến khách sạn Phù Dung.

Khách sạn Phù Dung nằm trên đường Hoa Nam, phía đông đối diện Trung tâm thương mại Quốc Bắc, phía tây tiếp giáp với Công ty Ngũ Giao Hóa. Công ty Ngũ Giao Hóa đã phá sản, chỉ sót lại một đám người chuyển lên khu trống trên tầng 6 tòa nhà văn phòng. Nghe nói Trung tâm thương mại tổng hợp cao cấp của Phó gia sẽ được xây dựng trên nền của tòa nhà cũ của Công ty Ngũ Giao Hóa, hơn nữa còn mở rộng kinh doanh, có tên là Thời trang hàng hiệu cao cấp.

Hạ Tưởng vốn tưởng rằng Mai Thái Bình cũng ở đấy, nhưng không ngờ rằng vừa đặt chân lên không gian trang nhã của tầng ba, nhìn thấy trong đó chỉ có hai người, Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc!

Cổ Ngọc vừa thấy Hạ Tưởng đã nói:

– Anh rốt cuộc cũng đến rồi, Mai Hiểu Lâm thật đúng là biết dọa người, cô ta uống không ít rượu. Em khuyên thế nào cũng không được.

Cô lại chớp chớp mắt nhìn về phía Hạ Tưởng:

– Cũng may là anh đã đến, cho dù cô ấy có say đến nỗi không biết gì thì cũng có người cõng về.

Sau đấy Cổ Ngọc lại nói khẽ:

– Anh nói chuyện chú ý một chút, cô ý hôm nay có chút không vui, nếu anh chọc cô ấy, nhỡ cô ấy bị tổn thương thì anh phải chịu trách nhiệm đấy!

Mai Hiểu Lâm làm sao vậy? Hạ Tưởng mới để ý rằng khuôn mặt cô đã chuyển sang màu đỏ, hai mắt lờ đờ, rõ là trong trạng thái say rượu. Mai Hiểu Lâm vừa đứng lên, liền có chút lảo đảo, nhìn Hạ Tưởng nói:

– Anh, anh đến rồi, không dễ gì mà anh nhớ được ngày sinh nhật của tôi, là người đàn ông duy nhất ở đây, uống trước ba ly rồi mới nói.

Mai Hiểu Lâm với ra một cái là túm được tay Hạ Tưởng, sức quả là không nhỏ, cầm một ly đưa vào tay hắn:

– Hết nhé, không uống hết là không nể mặt tôi đấy.

Mai Hiểu Lâm thật đúng là đã uống không ít, Hạ Tưởng liền quay lại liếc mắt nhìn Cổ Ngọc:

– Sao cô không khuyên cô ấy. Để cho cô ấy uống nhiều như vậy làm gì? Các cô là đàn bà con gái, nếu như đều say cả, nhỡ gặp kẻ xấu thì biết làm thế nào?

Cổ Ngọc đưa hai tay ra với vẻ không có gì quan trọng cả, hai mắt lúng liếng mang chút lẳng lơ:

– Cô ấy một mực đòi uống. Em nỡ lòng nào ngăn cẳn? Hôm nay lại là sinh nhật của cô ý, thôi cứ chiều cô ý một tí vậy. Em phải thanh minh trước thế này, em không hề có ý nói đến chuyện tình cảm nam nữ, là tự cô ý chủ động nói ra, cô ý nói cô ý đối với anh…

– Đừng nói nữa!

Mai Hiểu Lâm mặt đã đỏ lại càng thêm đỏ, không biết là do men rượu hay là do xấu hổ mà đỏ mặt, cô đánh bạo liếc mắt nhìn Hạ Tưởng một cái:

– Không được nghĩ ngợi lung tung, tôi không có ý gì với anh cả, chỉ là uống nhiều quá, nói đùa một tí thôi. Anh có nghe thấy không?

Hạ Tưởng liền nhịn cười:

– Nghe rõ rồi, hiểu rồi, nhớ rồi. Tôi tin là hai người đẹp các cô đều không có ý gì với tôi cả, tôi chẳng bao giờ hấp dẫn được ánh mắt của mỹ nhân. Mà theo kinh nghiệm của tôi, những cô mà tôi thích thì chả bao giờ thích tôi, còn những cô thích tôi, lại chẳng có cô nào xinh cả.

– Xí

Cổ Ngọc cười:

– Đừng nói xằng nói bậy nữa, em nghe Mai Hiểu Lâm nói bên cạnh anh có không ít mỹ nhân, chỉ nói riêng trong nhà anh cũng đã có một đại mỹ nhân rồi, ngoài ra còn có cái gì Liên Nhược Hạm, Nghiêm Tiểu Thì, Thu Ái, nghe nói còn có một cô nữ sinh trung học tên là Tống Nhất Phàm, cô ấy rất căm ghét anh, nói anh là một kẻ đào hoa.

Hạ Tưởng toát mồ hôi, tại sao phụ nữ cứ ngồi với nhau là lại buôn chuyện như thế, cũng thật làm cho người ta kinh ngạc, Mai Hiểu Lâm đem những cô gái mà hắn quen biết ra nói hết một lượt, thật là không xem ai ra gì? Cho dù trong lòng hắn hiểu rõ rằng, có thể do cùng làm việc với nhau trong một thời gian dài, nên Mai Hiểu Lâm ít nhiều cũng có chút tình cảm với hắn, nhưng hắn đối với Mai Hiểu Lâm trước sau chỉ có tình đồng nghiệp, thậm chí có lúc ở cùng còn quên mất giới tính của cô, bởi vì Mai Hiểu Lâm tuy rằng xinh đẹp, nhưng tính cách của cô dễ khiến cho những người đã quen biết dễ quên mất rằng cô vốn là một người phụ nữ.

Hạ Tưởng cười cười hơi chút ngượng ngùng:

– Phụ nữ thì tôi quen biết không ít, nhưng trong cuộc sống, không có người đàn ông nào là lại không biết nhiều phụ nữ cả? Nếu như một thằng đàn ông mà lại không có lấy vài người bạn khác giới, thế thì quá là thảm, có đúng thế không nào? Nhưng nếu cho rằng cứ là cô gái quen biết thì sẽ có quan hệ gì đó với tôi, các cô suy đoán chủ quan quá, chả có cơ sở gì lại vẽ ra cho tôi không ít duyên ngộ.

Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc đồng thanh nói:

– Nói nhiểu chả ích gì!

Cổ Ngọc cầm lấy bình rượu đứng bên cạnh Hạ Tưởng:

– Uống thôi, phạt ba ly đã rồi nói.

Mai Hiểu Lâm đứng ở một bên nhìn chăm chú không tha. Được, hai cô gái cùng hợp sức lại, Hạ Tưởng không còn đường rút lui, đành phải uống liền ba ly. Sau khi uống xong, Mai Hiểu Lâm để cho Hạ Tưởng ngồi giữa cô và Cổ Ngọc. Hôm nay cô mặc một chiếc váy lông, lộ ra đôi chân thon dài, áo khoác bên ngoài đã cởi ra, bên trên chỉ mặc một cái áo bó mỏng, làm tôn lên hai ngọn núi kiêu ngạo đầy mê hoặc. Cô dường như còn cố ý ưỡn lên, để lộ ra cái mà cô thấy tự hào, đồng thời cũng để cho Hạ Tưởng thấy vẻ quyến rũ của một cô gái như cô ấy.

Cổ Ngọc quần áo rộng thùng thình, càng toát lên vẻ đẹp phóng khoáng. Cô bất luận là mặc quần áo gì cũng không bao giờ tháo sợi dây ngọc đeo trước ngực, hơn nữa lần nào cũng đều nằm ở điểm giữa hai ngọn núi. Hạ Tưởng mỗi lần gặp là lại có ý nghĩ tò mò pha chút thú vị, rằng chẳng lẽ cô không cảm thấy ngọc lúc ẩn lúc hiện trước ngực, là cố ý thu hút ánh mắt của người khác? Hơn thế nữa vị trí trước ngực của phụ nữ chắc chắn là rất nhạy cảm, đeo ngọc cũng giống như là có bàn tay trẻ con đưa qua đưa lại ở giữa, không cảm thấy chạm qua chạm lại sao?

Đương nhiên Hạ Tưởng không phải là con gái, chỉ đứng từ góc độ của đàn ông để suy đoán, rõ ràng là cảm nhận không được chuẩn cho lắm.

Hạ Tưởng ngồi giữa Mai Hiểu Lâm và Cổ Ngọc, lại tiếp hai cô uống vài ly rượu, rồi khuyên Mai Hiểu Lâm uống ít đi một chút. Mai Hiểu Lâm cũng không cần biết đến sự có mặt của Cổ Ngọc, đột nhiên ôm lấy tay Hạ Tưởng, rồi nói:

– Hạ Tưởng, anh dùng ánh mắt của một người đàn ông nhìn kĩ tôi đi. Từ khuôn mặt cho đến vóc dáng, anh nói xem, có được xem là một người đẹp không?

Phụ nữ mà kích động lên, thì đanh đá chua ngoa khác thường. Hạ Tưởng thấy Cổ Ngọc cười trộm bên cạnh, hiện rõ vẻ mặt hả hê, cười trên nỗi đau khổ của người khác, lại không thể không trả lời câu hỏi của Mai Hiểu Lâm, liền nói:

– Cô hoàn toàn xứng đáng là một cô gái đẹp, cho dù không trang điểm ăn mặc đẹp thì cũng khiến cho người ta lần đầu nhìn thấy kinh ngạc, lần thứ hai thấy muốn nhìn thêm, lần thứ ba thì khiến cho người ta không thể đưa mắt đi cho khác.

– Ôi trời, anh hóa ra còn có chiêu đối phó với phụ nữ như thế, miệng lưỡi trơn tru lại cộng thêm những lời đường mật, hơn nữa anh cũng được xem là có vẻ ngoài dễ coi, thêm vào đó là tuổi còn trẻ như thế mà đã là một cán bộ cấp Cục, đúng là một cao thủ sát gái trời sinh.

Cổ Ngọc kinh ngạc mở to mắt nhìn, vẻ mặt đầy khoa trương.

Hạ Tưởng xoay qua lườm cô một cái, khuôn mặt nghiêm nghị:

– Đừng gây thêm rắc rối nữa. Chốc nữa Mai Hiểu Lâm mà lên cơn say, cô phải có trách nhiệm đưa cô ý về. Có một số người bình thường thì nhã nhặn, nhưng khi uống rượu vào rất nguy hiểm. Cô không biết người mà cô bình thường rất thân thiết, sau khi uống say sẽ biến thành bộ dạng thế nào đâu.

Hạ Tưởng không phải là cố ý đe dọa. Mỗi người mỗi tính, cũng như mỗi loại rượu lại có một hương vị khác nhau, ai cũng đều ẩn giấu sâu bên trong. Nhưng sau khi đã uống say, người bình thường hào hoa phong nhã, cũng có thể đứng trên đường mà chửi trời mắng đất. Lại có những người bình thường nhìn thì thô lỗ, nhưng sau khi uống say, lại chỉ lăn ra đánh một giấc thật say.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây