Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 109

Phạm Duệ Hằng đã lấy lại khí sắc, hết nhìn Mã Vạn Chính, lại nhìn Tống Triêu Độ, nói:

– Tôi cảm thấy thành lập tổ lãnh đạo điều chỉnh kết cấu sản xuất nên lấy Uỷ ban nhân dân tỉnh làm trọng, không biết Bí thư Diệp đối với việc này có ý kiến gì không?

Kỳ thật, Diệp Thạch Sinh hiện tại chỉ muốn khoanh tay bỏ mặc việc này.

Nếu Phạm Duệ Hằng đã chủ động kiếm việc, hắn đương nhiên cầu còn không được:

– Vốn chính là thuộc công việc của tỉnh ủy. Duệ Hằng nói đúng, tôi không có ý kiến.

Phạm Duệ Hằng mỉm cười:

– Tốt lắm, nếu Bí thư Diệp đã tán thành, tôi sẽ phân công luôn. Tôi cho rằng, Vạn Chính đích thân đảm nhiệm chức tổ trưởng tổ lãnh đạo là thích hợp nhất, vừa có thể biểu hiện ra sự trọng thị của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh đối với Ban lãnh đạo. Đồng chí Vạn Chính vừa có năng lực lãnh đạo,vừa có tinh thần khai phá, dưới sự dẫn dắt của anh ấy, tổ lãnh đạo nhất định có thể đạt được thành tích như mong đợi.

Mã Vạn Chính lại khoát tay, nét mặt nghiêm túc nói:

– Tôi không phải là trốn tránh trách nhiệm, nếu tôi đảm nhiệm chức Tổ trưởng tổ lãnh đạo thì cũng được thôi, nhưng tôi thân là Phó chủ tịch thường trực tỉnh, công việc quả thật tương đối nhiều, chỉ sợ tinh thần và sức lực không đủ, nếu chẳng may làm chậm trễ bất kỳ một việc gì đó thì cũng không được.

Y liếc mắt nhìn Tống Triêu Độ một cách đầy thâm ý:

– Triêu Độ trẻ trung khoẻ mạnh, làm thí điểm thay đổi chế độ xã hội lại là chủ ý của anh ấy, hơn nữa thành phố Đan Thành và thành phố Bảo chủ động đề xuất, lại là anh ấy làm công tác vận động, tôi cho rằng, đồng chí Triêu Độ thích hợp đảm nhiệm tổ trưởng tổ lãnh đạo nhất. Anh ấy là Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, lại là Phó chủ tịch tỉnh, có thể nói là người thích hợp nhất để chọn, ngài nói đi, bí thư Diệp?

Diệp Thạch Sinh không rõ ràng lắm dụng ý của Phạm Duệ Hằng khi chỉ đích danh Mã Vạn Chính, nhưng gã vốn cũng hy vọng Tống Triêu Độ đảm nhiệm tổ trưởng.

Ai khởi xướng thì người đó làm chủ, cũng là để có cái bàn giao lại với mọi người, liền nói:

– Tôi cũng thấy Triêu Độ khá thích hợp.

Phạm Duệ Hằng lại liếc mắt nhìn Mai Thái Bình một cái.

Bình thường bí thư họp hội ý, có Trưởng ban tổ chức cán bộ tham gia hội nghị, khẳng định sẽ đề cập đến vấn đề nhân sự.

Thành lập tổ lãnh đạo trên cơ bản đều là điều động nhân viên từ các cơ quan ban ngành, không có chuyện một lần nữa đánh giá cấp bậc hoặc là an bài chức vụ, nhưng dù sao cũng là công việc có liên quan đến vấn đề nhân sự, thế nên mời Mai Thái Bình tham gia là tôn trọng ông ta.

Mai Thái Bình không có hứng thú với việc điều chỉnh kết cấu sản xuất, ai đảm nhiệm chức tổ trưởng y cũng chẳng quan tâm.

Y rõ ràng bỏ quyền:

– Tôi sẽ không phát biểu ý kiến, khi nào đề cập đến thành viên của tổ thì tôi sẽ lại phát biểu ý kiến.

Phạm Duệ Hằng có chút bất mãn đối với thái độ không quan tâm của Mai Thái Bình, nhưng cũng không biểu lộ ra ngoài.

Công bằng mà nói, Phạm Duệ Hằng cũng thấy rằng Tống Triêu Độ đảm nhiệm tổ trưởng thích hợp hơn so với Mã Vạn Chính, nhưng so sánh với một Mã Vạn Chính điềm tĩnh và khó đoán được tâm ý, Phạm Duệ Hằng đổi lại càng sẵn lòng hợp tác với Tống Triêu Độ hơn.

Bởi vì hắn cho rằng, Tống Triêu Độ tuy rằng cũng điềm tĩnh, thông minh linh lợi, nhưng y so với Mã Vạn Chính thì dễ tiếp xúc hơn, ít nhất không khiến người ta cảm thấy khó có thể nhìn thấu được.

Mã Vạn Chính giống như một cái giếng sâu, hoàn toàn khiến Phạm Duệ Hằng nhìn không rõ đáy, không biết rốt cục sâu bao nhiêu.

Tống Triêu Độ là một người sống bằng lý trí, không dễ bị kích động, cũng không tuỳ tiện để lộ ra tình cảm của mình, nhưng y cho người ta cảm giác chân thật có thể tin cậy.

Mặc dù Phạm Duệ Hằng cũng biết Tống Triêu Độ là nhân vật chủ chốt phía sau màn rơi đài của Cao Thành Tùng.

Có thể nói nếu không có Tống Triêu Độ kiên trì không ngừng thu thập tài liệu về Cao Thành Tùng, cho dù Cao Thành Tùng mất chức, cũng sẽ không bị giáng liền ba cấp.

Phạm Duệ Hằng và Cao Thành Tùng nhìn bề ngoài quan hệ cũng có thể coi là khả dĩ, trên thực tế gã trước sau vẫn duy trì khoảng cách nhất định với Cao Thành Tùng.

Việc mà Cao Thanh Tùng nhúng tay vào, gã không bao giờ tham gia, lại càng không có dây dưa gì về mặt kinh tế, cho nên đối với việc Cao Thanh Tùng bị mất chức, gã chả hề có cảm giác thương cảm, cũng không có cảm giác hả hê sung sướng, có chăng chỉ là nhìn từ góc độ của một kẻ chứng kiến, thản nhiên quan sát toàn bộ quá trình sự việc.

Phạm Duệ Hằng muốn Tống Triêu Độ nhận chức, kỳ thật cũng không xuất phát từ ý nghĩ bảo vệ Tống Triêu Độ, gã cũng cho rằng khả năng thành công của thí điểm điều chỉnh kết cấu sản xuất là rất lớn.

Đương nhiên là cũng có chút phiêu lưu mạo hiểm.

Gã muốn đẩy Mã Vạn Chính vào đó, nhằm khiến Mã Vạn Chính bị công việc của tổ lãnh đạo làm giảm sút tinh lực.

Phạm Duệ Hằng liền hỏi Tống Triêu Độ:

– Triêu Độ, ý kiến của cá nhân anh thế nào?

Tống Triêu Độ cũng có thể đoán được một phần ý tứ của Phạm Duệ Hằng, Phạm Duệ Hằng chắc là cho rằng thành công và thất bại của thí điểm điều chỉnh kết cấu sản xuất là năm mươi năm mươi.

Đoán chừng Mã Vạn Chính cảm thấy khả năng thất bại là tương đối cao, cho nên không muốn nhảy vào hố sâu đi gánh vác sự mạo hiểm trên chính trường, nhưng gã cũng có điểm khác biệt, gã là người chủ động đề xuất, cho nên bằng lòng buông tay đánh cuộc một phen, làm sao có thể hai tay dâng cơ hội cho kẻ khác?

– Thí điểm điều chỉnh kết cấu sản xuất là do tôi đề xuất, hai thành phố thí điểm cũng là do tôi ra mặt thuyết phục, vốn là ý tưởng nhằm giúp đỡ Tỉnh uỷ và Uỷ ban nhân dân tỉnh, hay là cứ để tôi dắt đầu được rồi. Đương nhiên, cá nhân tôi cũng tiếp nhận quyết định của Tỉnh ủy.

Phạm Duệ Hằng trong lòng hiện lên một tia nghi hoặc, Tống Triêu Độ thái độ kiên quyết, y liệu có phải đã nhìn thấy triển vọng của thành phố thí điểm? Diệp Thạch Sinh thấy sự việc không có dị nghị nữa, liền đưa ra quyết định :

– Được, cứ quyết định như vậy nhé, tổ trưởng tổ lãnh đạo sẽ do Triêu Độ đảm nhiệm, sau đây sẽ tiến hành thảo luận danh sách thành viên. Những cái tên chốt lại sau khi thảo luận xong, sẽ do hội nghị thường vụ quyết định.

Bí thư họp hội ý không đưa ra quyết định với những hạng mục nghiên cứu, mà khi cần quyết định cần phải đệ trình hội nghị thường vụ nghiên cứu giải quyết.

Nhưng nói chung, những việc mà họp hội ý đã quyết thì hội nghị thường vụ sẽ không cản trở và không xảy ra việc ngoài ý muốn.

Danh sách thành viên thì đơn giản rồi, liên quan đến ngành nào thì do ngành đó cử người đến tổ lãnh đạo là được.

Ngoại trừ sở tài chính, sở khoa học kỹ thuật, ban kinh tế thương mại tỉnh, văn phòng tỉnh uỷ, văn phòng uỷ ban nhân dân tỉnh cử ra nhân viên điều động, thân là tổ trưởng, Tống Triêu Độ có quyền chỉ định vài người tham gia vào tổ lãnh đạo.

– Nhân viên sở tài chính, sở khoa học kỹ thuật, ban kinh tế thương mại tỉnh do bọn họ tự quyết định, sau đó báo lên tổ lãnh đạo là được. Việc chọn người của Văn phòng uỷ ban nhân dân tỉnh thì sẽ do Trưởng ban thư ký báo lên. Văn phòng Tỉnh uỷ ta thì tôi muốn điều động mấy người, Trưởng phòng tin tức Hạ Tưởng, tôi muốn điều đến tổ lãnh đạo. Ngoài ra, còn muốn điều động thêm hai người từ Uỷ ban nhân dân thành phố là Phương Cách và Chung Nghĩa Bình, bọn họ đều có kinh nghiệm làm việc qua quá trình công tác tại Tổ cải tạo thôn nội đô.

Tống Triêu Độ trong lòng bỗng nhiên nổi dậy lòng hăng hái, đã lâu rồi không có cảm giác làm đại sự, nhớ tới thành tựu của Hạ Tưởng khi còn ở Ban cải tạo thôn nội đô, lại nghĩ đến việc cuối cùng cũng có thể khiến cho Hạ Tưởng danh chính ngôn thuận mà ở bên cạnh giúp đỡ, gã dĩ nhiên là có cảm giác mong chờ, kỳ vọng.

Có thể không chờ mong sao được? Nghĩ tới khoảng thời gian trước đó lúc lật đổ Cao Thành Tùng, gã và Hạ Tưởng một sáng một tối, phối hợp không chê vào đâu được, một người châm ngòi, một người đốt pháo, vô số lần tạo ra những ván cờ đẹp mắt.

Hiện giờ không còn phải quyết sống chết với kẻ thù chính trị, mà là phải có được thành tích trong kinh tế, phải là điểm nổi bật trong chính trị, đối với gã mà nói đó là một thử thách hoàn toàn mới, cũng là một lần nữa chứng minh cơ hội ngàn năm có một của mình.

Tống Triêu Độ nói xong, nhìn về phía Mai Thái Bình.

Cho dù sự điều động trong phạm vi nhỏ vốn không cần đến cái gật đầu của Mai Thái Bình, Mai Thái Bình cũng không quản được nhiều việc như vậy, suy cho cùng việc mà gã muốn xen vào thì cũng rất nhiều, nhưng Tống Triêu Độ vẫn tỏ thái độ là đủ lắm rồi, lấy một vẻ mặt trưng cầu Mai Thái Bình, chờ y lên tiếng.

Mai Thái Bình ngẫm nghĩ một chút, nói:

– Người khác, tôi không có ý kiến. Hạ Tưởng điều đến tổ lãnh đạo, có phải là có chút không thích hợp? Cậu ta là Trưởng phòng tin tức, một khi cậu ta đi, công việc của nhân viên sẽ thế nào?

– Phó trưởng phòng Dương Thiên Khách đã giữ chức Phó trưởng phòng tin tức bao nhiêu năm nay, hoàn toàn có thể đảm nhiệm tốt công tác hằng ngày.

Tống Triêu Độ hiển nhiên đã sớm nghiên cứu.

– Tôi vẫn cho rằng điều đồng chí Hạ Tưởng tới tổ lãnh đạo là không thích hợp, cậu ta vừa mới thích ứng với công việc của phòng tin tức, lại có sự điều động lớn, dễ ảnh hưởng đến tính tích cực trong công tác của cậu ấy. Đồng chí Hạ Tưởng là một cán bộ có năng lực, có tinh thần hăng hái, chúng ta phải dựa trên quan điểm trân trọng cậu ấy, không thể không nghĩ tới cảm nhận của cậu ấy, tuỳ ý điều tới điều lui.

Mai Thái Bình vẫn là tỏ vẻ phản đối, y trước mắt nghĩ rằng Hạ Tưởng vẫn nên ở lại Phòng tin tức là thích hợp nhất, có thể nâng cao kiến thức lý luận, những lúc nhàn rỗi lại có thể cùng hắn nói chuyện, y đi tìm Hạ Tưởng cũng tiện.

Nếu Hạ Tưởng điều tới tổ lãnh đạo, sẽ tiếp cận gần hơn với bọn người Uỷ ban nhân dân tỉnh, đó không phải là kết quả mà y mong muốn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây