Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 102

Tống Triêu Độ một khi đã suy nghĩ thông suốt thì trong tâm trí cũng rất an tâm, cười ha hả nói :

– Cậu đừng nói như vậy tiểu Hạ, cậu đúng thật là phúc tướng của tôi. Tôi vì thế sự này mà buồn bực mất mấy ngày, không nghĩ ra được biện pháp xử lý cho thích hợp, thế mà cậu nói ra mấy câu bỗng nhiên tôi lại thấy tràn đầy tin tưởng với việc thí điểm tại các thành thị. Cậu cũng mười phần tin tưởng việc này, lại còn đã cổ động thành phố Đan Thành và thành phố Bảo chủ động đề xuất xin thực hiện. Điều này nói lên trong lòng cậu chắc chắn đã biết cách thực hiện, đến lúc đó nhất định phải ra các kế sách cho tôi, lúc đó quyết không để cậu nhàn hạ đâu.

Hạ Tưởng đành phải làm bộ thở dài :

– Số mệnh tôi đúng là phải bôn ba bận rộn vì lãnh đạo, không có cách nào tránh được, ai bảo tự tôi lại tìm việc cho tôi vậy ?

– Cá mắc câu kìa.

Tống Triêu Độ kêu lên một tiếng, chỉ vào cần câu của Hạ Tưởng. Hạ Tưởng thấy vậy vội kéo loạn cần câu lên, không ngờ khẩn trương quá lại làm con cá bỏ chạy mất.

Buổi chiều, Hạ Tưởng lại cùng Tống Nhất Phàm cùng nhau tới thăm lão Cổ. Đối với việc lão Cổ đột nhiên xuất hiện làm Tống Nhất Phàm có được niềm vui bất ngờ, luôn miệng kêu là “Ông đồ cổ”, Hạ Tưởng đang muốn ngăn cản thì lão Cổ lại phụng phịu không cho. Hạ Tưởng đành bất đắc dĩ, đành phải tùy ý một già một trẻ càn quấy với nhau, không phân biệt ngôi thứ già trẻ, lớn bé gì cả không ngừng cười nói.

Hạ Tưởng cảm thấy lão Cổ chắc chắn là một tướng lĩnh cao cấp trong quân đội, nhưng thân phận của ông ta trong mắt hắn thì còn là một điều bí ẩn. Dường như ngoại trừ Cổ Ngọc ra thì lão Cổ không có thêm người thân thích gì, mà cũng bởi vì ông ta chưa bao giờ nói qua. Nhất là trong lúc vô ý Tống Nhất Phàm có hỏi lão Cổ có vợ hay không, lão Cổ biến sắc mặt, nửa ngày sau cũng không để ý đến Tống Nhất Phàm nữa. Vì thế Tống Nhất Phàm lại tìm đến Hạ Tưởng để hờn dỗi.

Hạ Tưởng lần đầu tiên phê bình Tống Nhất Phàm mấy câu, nói cho cô biết phải biết tôn kính người lớn tuổi, không được gọi tên một cách tùy tiện loạn xạ lên vậy. Tất cả các ông lão đều đã trải qua cuộc sống nhân sinh đầy vất vả khó khăn, có những điều không tưởng tượng được cũng đã trải qua rồi, vì thế phải duy trì sự khoan dung và lễ phép với bọn họ.

Tuy rằng Tống Nhất Phàm đang có sự bất bình, tuy nhiên vẻ mặt của Hạ Tưởng nghiêm khắc, điều này làm cho cô không dám tiếp tục đùa giỡn.

Rất may mắn là chỉ sau một chốc lát thì lão Cổ lại khôi phục tính trẻ con của mình, Tống Nhất Phàm và ông ta lại cười đùa vui vẻ, điều này làm Hạ Tưởng ở một bên lắc đầu liên tục. Người già như trẻ con, ngay cả lão Cổ là một tướng lĩnh cao cấp đến như vậy, cả kiếp sống của mình rong ruổi trên lưng ngựa chiến thế mà đến già lại còn hờn dỗi với một cô bé, đúng thật làm người ta phải dở khóc dở cười.

Trung tuần tháng 4, Phó Thủ tướng Hà chính thức tới thị sát tỉnh Yến.

Hộ tống Phó Thủ tướng Hà tới thị sát thì ngoại trừ một ủy viên Quốc hội ra, còn có Bộ trưởng Bộ Ngoại thương Dịch Hướng Sư, Thứ trưởng Bộ Giáo dục Ngô Tài Giang và những người khác đều là các chuyên gia trong phương diện kinh tế, mục đích rất rõ ràng, chính là muốn thảo luận về vấn đề kinh tế.

Cùng ngày, tất cả mọi khu vực trong Tỉnh ủy của tỉnh Yến được đặt trong tình trạng giới nghiêm, tất cả các nhân viên đều được động viên để làm nhiệm vụ, toàn lực thực hiện không để có một sai sót nhầm lẫn nào cả. Hạ Tưởng cũng tham gia vào lệnh động viên, nhiệm vụ là truyền đạt các tinh thần chỉ thị của cấp trên cho các nhân viên. Hiện giờ thì coi như Dương Thiên Khách phối hợp cùng với Hạ Tưởng, trên cơ bản tất cả các truyền đạt của Hạ Tưởng đều được y đôn đốc thực hiện hoàn thành triệt để, giống như chưa bao giờ hai người có sự mâu thuẫn, không còn sự bằng mặt không bằng lòng cả khiến tầm mắt của mọi người được mở rộng ra. Đương nhiên, cũng có những người biết rõ nội tình xảy ra, chính là do Hạ Tưởng ra mặt khiến Trưởng ban thư ký Tiền gật đầu nên văn phòng nhân sự mới thả người, do đó con của Dương Thiên Khách được điều tới văn phòng Thành ủy công tác, làm ở phòng Thư ký, nghe nói rất được các lãnh đạo coi trọng. Có những người sau khi biết được chuyện này, nói lý với Dương Thiên Khách sao không ra mặt xin Phó Bí thư Thôi giúp y giảng hòa với Trưởng phòng nhân sự của Văn phòng thì Dương Thiên Khách thần bí đáp :

– Ở trong mắt lãnh đạo thì có một số người chỉ có thể làm việc mà không thể tự nghĩ ra việc để làm, mà cũng có một số người bình thường thường thay lãnh đạo để làm việc. Vì thế, có đôi khi lãnh đạo cũng sẽ bán mặt mũi cho y, thay y giải quyết các khó khăn.

Hạ Tưởng làm Trưởng phòng tin tức nên không có đủ tư cách đi cùng với Phó Thủ tướng Hà, chỉ có thể đứng xa xa mà quan sát Phó Thủ tướng. Hắn không nhìn thấy Phó Thủ tướng Hà rõ ràng cho lắm, chỉ có điều so với trên Tivi thì trẻ hơn một chút, hơn nữa có vẻ rất kiên quyết.

Vốn Hạ Tưởng nghĩ rằng hắn không có chuyện gì để làm cả, bởi vì các cán bộ cấp Phó tỉnh trở lên trong Tỉnh ủy thì rất nhiều, mà ngay cả những người này chưa chắc đã có đủ tư cách đi tháp tùng Phó Thủ tướng Hà thì cấp bậc như hắn không nói làm gì. Tuy nhiên, bởi vì có lãnh đạo cấp quốc gia tới thị sát nên không khí khác hẳn với ngày thường, ngay cả buổi trưa cũng được yêu cầu nghiêm khắc không thể đi ra trụ sở Tỉnh ủy, còn buổi chiều tan tầm lúc nào thì phải đợi thông báo.

Buổi chiều, sau khi mấy cuộc họp mở ra thì Hạ Tưởng nghĩ rằng Phó Thủ tướng Hà sẽ quay về Bắc Kinh, không nghĩ tới sau khi tan họp Phó Thủ tướng Hà vẫn chưa an tâm, nghe nói buổi tối còn tổ chức thêm cuộc họp nữa. Xem ra bên trong tỉnh Yến thì thanh âm phản đối việc điều chỉnh lại kết cấu sản xuất cũng rất mãnh liệt. Hắn đang cân nhắc buổi tối mấy giờ về thì tiếng chuông điện thoại di động vang lên.

Hạ Tưởng cũng không nghĩ nhiều, sau khi ấn nút nghe thì miệng hỏi một câu :

– Xin chào.

Bên trong liền truyền đến một giọng phổ thông của Bắc Kinh :

– Tiểu Hạ, cậu nói tôi đi lên tốt hơn hay là cậu đi xuống dưới tốt hơn ?

Đúng là Ngô Tài Giang trước kia đối xử với mình cũng không tốt bởi vì ông ta là chú của Liên Nhược Hạm. Hơn nữa Liên Nhược Hạm cũng đã nói qua, sở dĩ Ngô Tài Giang giả tảng như không biết chuyện mình và Liên Nhược Hạm là bởi vì Ngô Tài Giang kiêng kỵ tính tình của Liên Nhược Hạm và của ba cô, việc này truyền bá ra ngoài thì ông ta cũng không có chỗ tốt gì. Thứ hai là đối với việc nam nữ quấn quít với nhau thì Ngô Tài Giang cũng không thèm để ý, chưa bao giờ xem đó là chuyện đại sự. Chính vì thế nên hiện tại thì Hạ Tưởng cũng có rất nhiều ấn tượng tốt đối với Ngô Tài Giang.

Cho dù không đề cập tới thân phận ông ta là chú của Liên Nhược Hạm thì tốt xấu gì ông ta cũng là Thứ trưởng, Hạ Tưởng vội nói :

– Thứ trưởng Ngô cứ ở đấy ạ, để tôi xuống.

Xuống dưới sảnh thì Hạ Tưởng gặp Ngô Tài Giang đang một mình chắp tay sau lưng, nhìn qua thì giống như một nhân viên đang nhàn nhã không có việc gì để làm đang nhìn ngắm phong cảnh trong trụ sở. Ông ta là lãnh đạo Bộ đi tháp tùng Phó Thủ tướng Hà, thế mà bộ dạng lúc này thì có vẻ đang rất nhàn nhã. Hạ Tưởng không trong bụng nghĩ thầm, ông ta là Thứ trưởng Bộ Giáo dục, lần này Ngô Tài Giang đi đến tỉnh Yến thì có lẽ cũng chỉ là để góp vui mà thôi.

Quả nhiên Ngô Tài Giang vừa nhìn thấy Hạ Tưởng thì câu đầu tiên ông ta nói ra là :

– Tôi là do giải sầu mới đến đây, không phải có công tác gì cả. Cuộc thị sát lần này không có thảo luận nào về phương diện giáo dục, vì thế tôi rất nhàn nên nghĩ tới cậu. Cậu tìm xem có chỗ nào thuận tiện để tâm sự chút đi ?

Hạ Tưởng đành phải bất đắc dĩ :

– Văn phòng ra mệnh lệnh là tất cả các cán bộ cấp Trưởng phòng trở lên bất cứ lúc nào cũng có mặt trong trụ sở để chờ đợi chỉ thị, ngài thì nhàn nhưng tôi thì phải đi làm việc.

Nếu Ngô Tài Giang không phải là chú ruột của Liên Nhược Hạm thì Hạ Tưởng không dám lấy giọng điệu kiểu này để nói chuyện với một người có cấp bậc Thứ trưởng như ông ta.

Ngô Tài Giang phản đối :

– Cậu cũng biết các sự việc trong quan trường đều là chuyện bé xé ra to. Phó Thủ tướng Hà tới thị sát công việc thì một trưởng phòng Tin tức như cậu có chuyện gì ? Thuần túy chỉ là phát động nhân viên một cách ồ ạt, không có việc gì thì tìm ra việc mà làm. Được rồi, không sao, tôi có việc tìm cậu, cậu đi theo tôi đi. Lúc này Phó Thủ tướng Hà đang cùng với Diệp Thạch Sinh, Phạm Duệ Hằng đang họp kín với nhau, tôi dám chắc chắn rằng sẽ không có việc gì để tìm đến cậu cả.

Ngô Tài Giang lên tiếng, cấp bậc của ông ta là Thứ trưởng nên mệnh lệnh của ông ta thì Hạ Tưởng cũng không dám không theo. Hắn gọi điện thoại cho Dương Thiên Khách, bảo y rằng mình có việc phải đi theo Thứ trưởng Ngô, nên có việc gì thì gọi điện cho hắn. Việc gì nên giải thích thì cũng phải giải thích một chút, cấp trên nếu có hỏi tới thì cấp dưới cũng thuận tiện trả lời, đồng thời cũng là biểu hiện ra sự tôn trọng với Dương Thiên Khách.

Dương Thiên Khách liên tục vâng dạ, còn nói rằng Hạ Tưởng cứ yên tâm, các việc nhỏ thì để y lo, trừ khi có việc gì đại sự, nếu không y sẽ không làm phiền đến Trưởng phòng, bảo Hạ Tưởng nên quan tâm tốt với Thứ trưởng Ngô…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây