Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Quan Trường – Quyển 4

Quan Trường – Quyển 4

Phần 101

Tuy rằng ông ta đã có dự kiến từ trước, nhưng khi chính tai nghe thấy lời nói của Hạ Tưởng về quyết định của tỉnh thì Tống Triêu Độ cũng hơi kinh ngạc. Ông ta nói :

– Rất tốt, ánh mắt của cậu rất chuẩn xác, trên cơ bản thì cuối cùng sẽ là một cục diện thỏa hiệp. Mấu chốt chính là việc chọn thành phố làm thí điểm cũng không dễ tìm. Hơn nữa, việc lựa chọn một vị thường vụ của tỉnh đi đầu để phụ trách việc thí điểm này thì cũng không dễ chỉ định. Tuy rằng Trưởng ban thư ký Tiền ủng hộ việc điều chỉnh lại kết cấu sản xuất, nhưng ông ta cũng không phải là người của Ủy ban, mà người phụ trách của Ủy ban về lĩnh vực này thì cũng không phải là tôi, mà là Phó chủ tịch tỉnh Mã.

Hạ Tưởng suy nghĩ cẩn thận, nguyên nhân căn bản làm Tống Triêu Độ lo lắng chính là ông ta không muốn trở thành người đi đầu phụ trách trong việc điều chỉnh lại kết cấu sản xuất, nhưng tổng hợp các vấn đề lại thì khả năng ông ta phụ trách lại là lớn nhất.

Xem ra Tống Triêu Độ đang đau đầu về vấn đề này, có lẽ ông ta sợ quá trình quật khởi của mình sẽ bị việc thí điểm tại các thành thị làm hao tổn tâm tư, cuối cùng gây ảnh hưởng đến tiền đồ chính trị. Tuy nhiên, Hạ Tưởng thấy rằng đây cũng là một cơ hội đầy triển vọng, đáng giá để thử một lần.

– Không dối gạt ngài, tôi đã thay tỉnh tìm được một thành phố làm thí điểm, cũng không sai biệt lắm khi đã thuyết phục được hai lãnh đạo bên Đảng ủy và Ủy ban của hai thành phố. Nếu không có điều gì bất ngờ khác thì bọn họ sẽ chủ động đề xuất xin tỉnh cho làm thí điểm.

Hạ Tưởng cười tủm tỉm liếc mắt nhìn Tống Triêu Độ một cái, hắn cũng không thừa nước đục thả câu mà nói trực tiếp ra.

– Một là thành phố Bảo, hai là thành phố Đan Thành.

Tống Triêu Độ biến đổi hẳn sắc mặt, tay run lên, định tung lưỡi câu ra rồi lại thu về, ông ta buông hẳn cần câu xuống.

– Tiểu Hạ, cậu đối với việc điều chỉnh kết cấu sản xuất có sự tin tưởng nên liền nhận định rằng có triển vọng ? Cậu phải hiểu được, nếu chẳng may làm thí điểm không thành công thì người phụ trách của hai thành phố đó có lẽ trở thành vật hy sinh chính trị.

Tống Triêu Độ đương nhiên biết Bí thư Thành ủy thành phố Bảo là ai, còn về Đan Sỹ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn của thành phố Đan Thành thì ông ta cũng biết, nhưng cũng không rõ ràng mối quan hệ này với Hạ Tưởng được bao sâu.

Nghe Hạ Tưởng vừa nói tới việc có thể khuyên bọn họ chủ động trở thành thành phố thí điểm thì cũng có thể đoán được trong mắt những người kia thì Hạ Tưởng có bao nhiêu sự tín nhiệm.

– Dưới sự đề xuất của Phó Thủ tướng Hà, lại có các chính sách liên quan của quốc gia ủng hộ, lại có sự nghiêng lệch trong chính sách của tỉnh, hơn nữa thuận theo dòng nước của thời đại, như thế nào lại không thành công ? Thưa Phó Chủ tịch tỉnh Tống, Thành phố Đan thành thì có Bí thư thành ủy Đan Sỹ Kỳ quan hệ rất tốt với bố vợ của tôi, ông ta cũng là người của Trưởng ban thư ký Tiền, Thị trưởng Vương Tiếu Mẫn và Bí thư Trần có giao tình với nhau. Còn thành phố Bảo thì không cần phải nói, ngoại trừ bố vợ tôi ra thì còn có Khâu Tự Phong, bọn họ đều là người thân cận của tôi. Sở dĩ tôi khuyên nhủ bọn họ chủ động ra mặt đề xuất xin trở thành thành phố thí điểm chính là tôi tin tưởng một cách vững chắc rằng thành phố Đan Thành và thành phố Bảo nếu đánh vỡ được các quan điểm cũ thì nhất định sẽ có nhiều đất dụng võ. Làm thành phố thí điểm chẳng những có thể lấy được thành công lớn mà hơn nữa còn có thể tạo một đòn bẩy mới trong việc tiến bộ thêm về chính trị.

Sở dĩ Hạ Tưởng nói như đinh đóng cột chính là muốn lấy sự thành công lay động Tống Triêu Độ, để ông ta chủ động gánh vác trọng trách thủ lĩnh của tỉnh. Một khi thành công thì ông ta cũng mượn cơ hội này đạt thêm sự tiến bộ trong con đường chính trị.

Trong vấn đề kinh doanh thì Tống Triêu Độ đã nhìn thấy các thành công của Hạ Tưởng, nhưng ông ta thủy chung không thể từ bỏ quan điểm chính là việc về sau này chính trị sẽ nhân nhượng kinh tế, tất cả mọi vấn đề đều phải phục vụ kinh tế. Nếu vậy, chẳng lẽ kẻ có tiền sẽ có cả thiên hạ ? Đương nhiên, ông ta cũng không phải từ bỏ hoàn toàn sức mạnh của lực lượng kinh tế, chiến tích sở dĩ mà có cũng cần phải nhờ kinh tế nói chuyện, chỉ có điều ở trong bản kế hoạch mà Hạ Tưởng miêu tả thì kinh tế trở thành một lực lượng mang tính quyết định, chính vì điều đó mà trong lúc nhất thời ông ta không muốn công nhận.

Quả thật Hạ Tưởng không phải nói chuyện với mục đích giật gân. Ở kiếp trước, đoạn thời gian về sau này thì kinh tế đúng là điều quyết định. Đừng nói đến Bí thư huyện ủy, thậm chí Bí thư Thành ủy khi nhìn thấy các nhà đầu tư cũng phải nói chuyện cẩn thận, còn có không ít các Thị trưởng còn bị các nhà đầu tư giả mạo lừa cho một đống các sự vụ. Điều này cũng gián tiếp nói ra cái ma lực của đồng tiền quả thật rất lớn, đã ảnh hưởng tới sự phán đoán của rất nhiều cán bộ theo con đường chính trị.

Bị động không bằng chủ động, Hạ Tưởng cũng biết rõ lý luận này. Dựa theo sự phân tích thế cục của tỉnh, Mã Vạn Chính là Phó Chủ tịch tỉnh thường trực thì chắc chắn sẽ không đi đầu trong việc dẫn dắt hai thành phố làm thí điểm, mà các Phó Chủ tịch tỉnh còn lại thì cũng chỉ có Tống Triêu Độ là ủy viên thường vụ, nếu để một Phó Chủ tịch tỉnh không phải ủy viên thường vụ làm người dẫn đường chỉ lối thì có vẻ như tỉnh chưa đủ độ coi trọng. Như vậy, rất rõ ràng rằng Tống Triêu Độ trở thành ứng cử viên duy nhất thích hợp.

Nếu Tống Triêu Độ chủ động đề xuất sẽ làm cho trọng lượng của ông ta trong mắt Diệp Thạch Sinh và Phạm Duệ Hằng gia tăng không ít, mà cũng không hề nghi ngờ đến việc chắc chắn chuyện này sẽ đến tai Phó Thủ tướng Hà. Chờ đến khi các thành phố thí điểm có hiệu quả, Phó Thủ tướng Hà đối với tinh thần dũng cảm cầu tiến của Tống Triêu Độ chắc chắn sẽ xem trọng hơn một phần, lúc này con đường làm quan của Tống Triêu Độ cũng sẽ có nhiều ưu đãi. Chủ động so với bị động thì những việc có lợi xem ra vượt xa hơn rất nhiều.

Tuy rằng nói từ đầu tới cuối vấn đề này dường như chính bản thân Hạ Tưởng không có chút lợi lộc nào cả, nhưng phần lớn thời điểm, các vấn đề ưu đãi không phải cứ đặt lộ ra hết bên ngoài, các lợi ích âm thầm gặt hái có lẽ lại càng nhiều hơn. Không nói tới việc trong tâm Đan Sỹ Kỳ và Vương Tiếu Mẫn sẽ sinh ra sự cảm kích với Hạ Tưởng, bởi con đường chính trị của bọn họ rất có khả năng tiến bộ rất nhanh, về sau sẽ có một địa vị cao, lúc đó đối với Hạ Tưởng sẽ có sự trợ giúp đáng kể. Còn Tào Vĩnh Quốc thì không nói, người trong nhà thì không cần nhiều lời bàn làm gì. Còn Khâu Tự Phong thì cũng nhờ việc này mà Hạ Tưởng được lợi không ít, sự ăn ý giữa hắn và Khâu Tự Phong sẽ tiến thêm một tầng, tương đương với việc tiến thêm một bước trong quan hệ với Khâu gia.

Còn nữa, sau khi Tống Triêu Độ được tiến bộ thì ảnh hưởng có lợi rõ ràng tới mình, trong ngắn hạn thì có thể chưa nhìn rõ, nhưng từ góc độ lâu dài thì Tống Triêu Độ tuyệt đối là người đầy đủ sức mạnh để cạnh tranh cho chiếc ghế Chủ tịch tỉnh khóa tiếp theo.

Tống Triêu Độ trầm lặng không nói lời nào cả, lại thong thả ngồi cần lấy cần câu, mắc thức ăn vào lưỡi câu rồi tung cần vung dây ra, tư thế có vẻ rất ổn định. Tuy nhiên, Hạ Tưởng lại quan sát kỹ thì thấy tay ông ta hơi run run, hiển nhiên là trong nội tâm thì tư tưởng đang tiến hành đấu tranh một cách kịch liệt.

Hạ Tưởng cũng không trông cậy vào việc một lần nói chuyện thế này mà đã thay đổi được chủ ý của Tống Triêu Độ, bỗng nhiên hắn nhìn thấy phao câu bị chìm xuống mặt nước, hắn vội nói :

– Phó Chủ tịch tỉnh Tống, cá đã mắc câu rồi ạ.

Tống Triêu Độ như đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng kéo cần lên, từ từ một con cá chép nặng khoảng hai cân hiện lên. Sau khi con cá chép lên bờ còn không ngừng giãy dụa, chỉ tiếc cá đã ra khỏi nước thì mất hẳn tự do, rất nhanh chóng bị ném vào thùng cá ở bên cạnh.

Tống Triêu Độ câu được cá nhưng không có vẻ gì hưng phấn, vẫn là một bộ dạng trầm tư. Hạ Tưởng liền cười nói một câu:

– Con cá cắn câu có lẽ không biết mồi câu là cạm bẫy, hoặc có lẽ đã biết rõ đây là cạm bẫy nhưng trong tâm trí vẫn tồn tại ý tưởng rằng khi ăn mồi câu có lẽ không mắc phải lưỡi câu. Dạng tư tưởng như con cá cũng không ít, nhưng cuối cùng cũng bị câu lên, chỉ có thể trách là do vận khí của con cá không tốt.

Tống Triêu Độ ngẩn ra, lập tức giật mình bừng tỉnh, cười ha hả :

– Lời nói vừa rồi của cậu đúng là lời vàng ý ngọc, làm tôi thông suốt mọi chuyện. Tôi bị động cũng vậy, mà chủ động thì cũng vậy. Cũng không ai nói rõ đây có phải là cạm bẫy hay không, cũng có người ăn phải mồi câu mà vẫn bình yên vô sự. Vấn đề mấu chốt chính là hiện tại mà không ăn thì sẽ bị đói chết, nếu vậy chịu khó chủ động một chút, sau khi ăn xong thì cũng phải khéo léo một chút. Tuy nhiên, chủ động tiến lên mới là bản sắc của nam nhi.

Hạ Tưởng gật đầu liên tục :

– Phó Chủ tịch tỉnh Tống nói rất đúng, cho dù ngài ứng đối một cách tiêu cực thì cuối cùng vẫn là khả năng ngài phải là người thủ lĩnh của tỉnh phụ trách về vấn đề này. Không bằng chủ động xuất kích, tranh thủ lấy ấn tượng của người khác, vấn đề thành bại thì tạm thời chưa bàn, nhưng có dũng khí xông lên phía trước vì thiên hạ thì cũng làm cho người ta phải sinh sự kính nể trong tâm. Hơn nữa, tôi cũng tin tưởng, dựa vào ánh mắt xuất sắc của Phó Chủ tịch tỉnh Tống và điểm thiết nhập chuẩn xác, chắc chắn sẽ chỉ đạo việc thí điểm của các thành phố đạt được những thành công lớn không ngờ tới được.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207

Tags: ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây