Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Nữ diễn viên – Full

Nữ diễn viên – Full

Phần 9

Tâm nhắm nghiền hai mắt. Nàng thực sự mệt mỏi, hai tay buông lỏng sang hai bên, hai chân không buồn khép lại, để mặc nước nhờn lẫn tinh trùng của ông ta chảy ra ướt cả nệm giường.

Chợt cánh cửa bật mở. Sáu gã đàn ông ở trần, đũng quần nhô cao, xô đẩy nhau lao vào. Mắt chúng nhìn thân thể lõa lồ đỏ bừng của Tâm thèm thuồng cực độ.

Tâm hoảng hốt ú ớ. Hai cánh tay nàng quờ quạng muốn ngồi dậy, nhưng chúng rã rời đến nỗi không nghe theo lời nàng.

– Đại ca… Cho bọn em ké nhé… – Một gã cao to nhất hỏi như xin phép.

Ông ta ngồi sang bên cạnh, rút điếu thuốc đặt lên môi, bật lửa.

– Ừ.. Như mọi khi thôi.

– Không… Ông không được làm như vậy.. Bọn chúng không được chạm vào tôi… Không…

– Ha ha.. Sau hôm nay, không thằng đàn ông đơn lẻ nào có thể thỏa mãn mày. Mày sẽ trở thành một con đàn bà dâm đãng. Mày phải trả báo cho cha mày. – Ông ta cười điên cuồng.

– Khốn nạn… Mày sẽ không chết yên đâu… – Tâm tức giận đỏ bừng cả mặt.

Chiếc giường kêu ken két như không chịu được trọng lượng của ba gã đàn ông một lúc leo lên.

– Không… Cứu tôi với… Đừng mà… Không

Hai tên vồ vập ngấu nghiến hai vú nàng. Hai tay nàng bị căng ra, hai núm vú ray rứt bị mút chùn chụt cùng một lúc, hạ thể nàng bị xâm chiếm bởi rất nhiều bàn tay chai sạn. Tâm ú ớ không phát ra được thành tiếng. Cơ thể nàng chưa bao giờ bị kích thích cuồng nhiệt như vậy. Lưng nàng vô thức oằn cong lên, hai chân mềm nhũng mở rộng.

Tên cao to nhất tuột quần của mình xuống, tay hắn dương vật căng phồng tím ngắt của mình đưa vào sát cửa mình Tâm. Cọ cọ lên xuống cho đầu dương vật ướt đẫm, bóng nhoáng. Hắn hít một hơi thật sâu chuẩn bị.

– Rầm…

Cánh cửa bật mở.

– Cảnh sát đây. Dừng lại ngay.

Tâm mơ màng, cảm thấy cơ thể mình lay động mạnh rồi trống trải hoàn toàn. Tiếng huỳnh huỵch, tiếng rên la đau đớn, tiếng loảng xoảng vỡ tan. Nàng bừng tỉnh, bật dậy, trước mặt nàng cả đám đàn ông trần truồng bị chế phục dưới đất. Một nhóm cảnh sát rất đông sững người, tròn mắt nhìn vào giữa hai chân nàng.

– Ah… – Tâm hoảng hốt sực nhớ cơ thể nàng không mảnh vải che thân, hai chân mở rộng khoe trọn vẹn nơi thầm kín nhất của mình.

Tâm ngồi dậy, tay nàng che ngang ngực, hai chân khép lại. Nàng quơ tay vào đống quần áo nhăng nhúm dưới đất. Chợt tay dừng lại một chút, vẻ mặt cứng đờ trong giây lát, rồi rút ra chiếc áo sơmi của mình khoác lên cơ thể.

Ông Chen chạy ùa vào, tay ông mang theo một chiếc chăn, không nói với nàng tiếng nào trùm kín lấy Tâm từ đầu tới chân. Ông chộp lấy chiếc túi xách lăn lóc dưới đất, dúi vào trong tay nàng. Ông dìu nàng ra ngoài. Nàng nghe rất nhiều tiếng xôn xao bàn tán xung quanh. Cả xóm kéo ra xem công an bắt tội phạm. Họ chỉ trỏ ồn ào khi thấy ông Chen dìu một người trùm kín tới chân.

Tâm leo lên xe. Chiếc xe rú ga như đe dọa, đám đông dạt ra hai bên nhường đường.

Tâm vẫn trùm kín chăn, hai vai nàng run rẩy. Nhưng không phải nàng khóc, mà là hồi hộp, lúng túng nắm chặt hai lòng bàn tay với nhau. Bên trong bàn tay nàng là một tờ giấy rất quan trọng đối với gia đình nàng. Tờ giấy nợ do chính cha nàng viết. Nàng vô tình tìm thấy trong túi quần của ông Nam dồn đống với quần áo của mình.

Chuyện này không được cho ai biết, dù là ông Chen đang ngồi bên cạnh, dù là cha mẹ nàng, dù là anh. Vì Tâm ý thức được việc hủy đi tờ giấy này là một việc phạm pháp. Dù bọn chúng có cưỡng hiếp nàng, thì đó là một tội danh khác. Sự thật là cha nàng vẫn mắc nợ. Nàng không dám nghĩ sẽ xóa nợ hoàn toàn chỉ bằng cách hủy đi tờ giấy này, nàng chỉ hy vọng gia đình mình có thời gian để xoay trở và căn nhà tổ không bị hủy hoại.

Đã quyết định rõ ràng. Tâm xé nhỏ tờ giấy cho vào miệng, cố gắng nuốt xuống. Cổ họng nàng đau rát, nước mắt trào ra, những là những giọt nước mắt vui mừng.

– Em không nên mạo hiểm như vậy! Nếu nhan sắc em bị hủy hoại… – Ông Chen chợt thở dài nói.

– Thì ra thế. Ông chỉ xem tôi là tài sản của công ty. Dù sao tôi cũng phải cảm ơn ông.

Tâm tức giận mở tấm chăn ra nhìn ông. Ông ta thật sự giải cứu nàng vì nhan sắc của nàng có nguy cơ bị hủy hoại, ảnh hưởng đến bộ phim nàng đang đóng.

– Tôi.. Ý tôi là… – Ông ấp úng.

– Cơ thể này là của tôi. Không phải tài sản của ai hết. Tôi muốn sử dụng thế nào đó là quyền của tôi…

Tâm giở tấm chăn ra, ném xuống chân. Cơ thể nàng chỉ khoát hờ chiếc áo sơmi không cài nút, hai vạt áo mở rộng khoe hẳn nữa bầu ngực căn phồng. Một bên góc áo che hờ giữa hai chân mở rộng của nàng. Ông Chen thẫn thờ, từ góc nhìn của ông có thể thấy rõ một bên núm vú của nàng săn cứng đỏ bừng.

Anh tài xế phía trước há hốc miệng nhìn qua kính chiếu hậu.

– Em cài áo lại đi. – Ông Chen thở dài.

Mắt ông nhìn vào kính chiếu hậu. Anh tài xế giật mình, đưa tay chỉnh kính sang hướng khác.

– Tôi sẽ giúp em trả thù bọn chúng. Xem như thay lời xin lỗi của tôi. Được không? – Giọng ông hòa hoãn.

– Ông.. nói thật? Bằng cách nào? – Tâm bừng tỉnh, nàng nhấp nhỏm hồi hộp.

– Tôi sẽ giúp em bằng cách cho chúng bị giam lâu hơn… Cũng không khó lắm. – Ông nhúng vai, mắt vẫn không dám nhìn qua nàng.

Ông Chen rút chiếc điện thoại ra, nheo mắt bấm số.

Hai tay Tâm cài nút áo của mình, mắt không rời nét mặt của ông.

– Thế nào rồi?

Ông lắng nghe trong điện thoại, vẻ mặt không hài lòng.

– Tôi không quan tâm chuyện đó. Có bao nhiêu án hiếp dâm của cả tỉnh, chồng lên đầu chúng nó. Tôi không cần biết anh làm gì? Ít ra 10 năm cho tôi. – Ông nói.

Tâm tròn mắt nhìn ông. Thế cũng được sao?

Ông tắt máy, nhìn nàng mỉm cười.

– Giờ chỉ chờ đợi thôi. Nhưng chúng nó gặp rắc rối to rồi. – Ông nói.

Tâm mỉm cười không nói gì, ông Chen nhìn kỹ cũng thật dễ thương.

Chiếc xe chạy lòng vòng thật xa, rồi quay lại Cần Thơ. Đây là cách ông phòng ngừa trường hợp có phóng viên theo dõi.

Tâm khép hai chân thật chặt, tựa lưng vào ghế. Chuyển động của chiếc xe làm lớp vải áo cọ lên đầu vú săn cứng của nàng, làm cơ thể nàng rạo rực. Trải nghiệm hôm nay của nàng thật tủi nhục nhưng cũng mãnh liệt. Đầu óc nàng còn vương vấn những cảm xúc đó. Mùi mồ hôi nồng đậm, những cơ thể hừng hực vây tứ phía, những bàn tay thô kệch, chai sạn, xoa nắn thô bạo khắp thân thể nàng, hai cái miệng ngấu nghiến hai núm vú nàng. Tâm cảm thấy hơi thở mình nhanh hơn, âm hộ nóng bừng rỉ nước.

Tâm chợt nghĩ đến câu nói của ông Bá Nam, những chuyện này có thật sự làm trở thành người phụ nữ dâm đãng không. Nàng thật sự lo lắng.

– Đến nơi rồi!

Tâm bừng tỉnh nhìn ra ngoài. Chiếc xe đang tiến thẳng xuống tầng hầm của một khách sạn. Nàng phải thầm khen sự chu đáo của ông Chen. Từ tầng hầm, nàng có thể đi thang máy thẳng lên phòng mà không bị lộ mặt ra ngoài đường trong tình trạng bán khỏa thân thế này.

Căn phòng của nàng nằm ở tầng 12 của khách sạn, tầm nhìn hướng ra sông Hậu. Ban công của phòng Tâm chia sẻ chung với phòng ông Chen, là hai phòng sang trọng nhất của khách sạn này. Bước vào phòng, Tâm mở nước bồn tắm rồi bước ra ban công đứng. Đây là quê hương của nàng, nhưng từ tầm nhìn trên cao cảm giác thật lạ lẫm. Sông Hậu to lớn trước mặt, chưa bao giờ nàng nhìn được bao quát như thế này. Gió sông lồng lộng mát rượi, thoang thoảng mùi bùn làm nàng cảm thấy thoải mái dễ chịu.

Tâm xoay người lại nhìn vào trong, có tiếng nước tràn rì rào trong phòng tắm vọng ra. Nàng bước vào phòng cởi chiếc áo sơmi trên người.

Làn nước ấm áp làm cơn mệt mỏi trong cơ thể nàng tan biến mất, nhưng cảm giác rạo rực day dứt càng nhiều hơn. Nàng thầm mong có anh ở đây vào giây phút này. Bàn tay ấm áp của anh mơn trớn ngực nàng, chiếc lưỡi trơn tuột của anh cuốn lấy núm vú nàng, đôi môi anh nút chặt, dương vật của anh tách hai mép âm hộ nàng ra, xâm nhập từng chút một.

Nàng nhắm mắt, bàn tay vô thức vuốt ve cơ thể mình theo dòng suy nghĩ về anh. Một bàn tay se nhẹ hai núm vú của mình, một bàn tay trượt dần xuống giữa hai chân. Hai ngón tay nàng miếc dọc âm hộ mình, rồi luồng vào trong hai mép nhờn nhờn ấm áp.

– Ưmmm…..

Miệng nàng bật rên lên một tiếng dài vang vọng cả phòng tắm. Tâm bừng tỉnh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, dù chỉ có một mình, nhưng chưa bao giờ nàng có những hành động như thế.

– Haizz

Tâm thở dài. Nàng hít một hơi thật sâu, chùn hai chân lại, mặt chìm dần xuống nươc. Nước trong bồn tràn ra, rào rào chảy lênh láng cả phòng tắm.

– Cộc… Cộc… Cộc…

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên bên ngoài.

– Cộc .. Cộc.. Cộc…

Ông Chen đi qua đi lại bên ngoài, vẻ mặt lo lắng bất an. Ông suy nghĩ đến những chuyện xảy ra với Tâm hôm nay và tuổi đời của nàng, càng cảm thấy bất an.

Ông chợt nhớ đến ban công hai phòng thông nhau. Ông chạy vào phòng mình, xoay khóa cửa trượt ban công rồi kéo mạnh đến nổi cánh cửa kính run bần bật. Cánh cửa ban công Tâm mở rộng, rèm cửa bay phất phới trong gió. Ông rùng mình, hít một hơi thật sâu, rồi chồm người qua thành ban công nhìn xuống đất. Ông thở phào, mừng rỡ khi không thấy thảm cảnh đau lòng nào bên dưới.

– Tâm ơi!

Ông Chen vừa bước vào phòng vừa gọi. Chiếc giường trống trơn, thẳng thóm, chưa có người nằm qua. Chiếc áo sơmi của nàng nằm dưới sàn nhà. Cửa phòng tắm không đóng, sàn nhà lai láng nước. Ông bừng tỉnh, lao nhanh vào trong phòng tắm.

Tâm mặt ông, nước trong bồn tắm tràn đầy, mái tóc đen dài lòa xòa của Tâm nổi lên, thân hình trần truồng mờ ảo dưới đáy nước.

– Tâm…

Ông Chen lao tới. Hai tay ông vọc xuống nước, kéo cơ thể lạnh giá mềm nhũng của nàng lên.

– Ahh…

– Ahh…

Đang thả hồn mơ màng dưới làn nước, đột nhiên có hai cánh tay thô bạo lôi nàng lên, Tâm giật mình hét to. Tiếng hét chói tai của nàng cũng làm ông Chen ngã ngồi trong phòng tắm.

– Ông làm cái trò gì vậy? – Tâm vừa thở hỗn hển, vừa gắt lên.

– Tôi… Tôi… Tôi gõ cửa không thấy em trả lời. Tôi sợ em… – Ông Chen nhăn nhó ngồi dưới sàn nhà, mặt đỏ bừng.

– Tự tử…- Hai mắt Tâm trợn tròn nhìn ông ta.

– Hi hi… Ha .. Ha..

Nàng bật cười nắc nẻ, gập cả người, quên hẳn việc mình đang trần truồng ngồi trong bồn tắm trước mặt một người đàn ông.

Tiếng cười của nàng thưa dần rồi dừng hẳn dừng hẳn. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng và bộ dạng nhếch nhác trong bộ quần áo ướt sũng của ông Chen ngồi trên sàn nhà, đột nhiên nàng thấy ông ta thật dễ thương.

Ông ta đã giúp nàng rất nhiều trong ngày hôm nay. Nàng có nên đền đáp chút ít cho ông không? Thật ra đó chỉ là lý do Tâm đưa ra để biện minh cho mình.

Tâm đứng thẳng người lên, bước ra khỏi bồn tắm. Nước rơi xuống rào rào, bắn tung tóe cả người ông Chen. Nhưng mắt ông không hề chớp, dán chặt lên cơ thể bóng loáng căng tràn sinh lực của nàng. Hai bầu vú căng tròn, núm vú đỏ hồng săng lại, bụng phẳng lì không chút mỡ thừa, eo thon, hông nở, hai chân kẹp một chùm lông mượt rẽ đều như lá thông, hai chân dài thon mượt đến mức nhìn kỹ mới thấy phần da đầu gối hơi nhăn hơn nơi khác. Ông thầm nuốt nước miếng thèm thuồng.

Tâm đưa tay ra, ông Chen vô thức nắm lấy tay nàng. Nàng kéo ông đứng lên. Hai tay nàng run rẩy mở nút áo cho ông, rồi khóa quần. Dương vật ông cong vòng phồng cộm lên dưới chiếc quần lót. Nàng thoáng chần chừ rồi kéo quần lót ông xuống. Dương vật ông được giải thoát bung ra, đung đưa trước ánh mắt của Tâm. Hơi thở ông dồn dập bên tai nàng. Hai má nàng đỏ hồng, ánh mắt hơi ngạc nhiên nhìn nó, kích thước to lớn của nó không có gì phàn nàn, nhưng làn da nó hồng hào, không sạm đen như những cái dương vật nàng đã từng thấy qua. Có lẽ do dòng máu Trung Hoa đang chảy trong người ông.

Tâm mở khóa vòi sen, tưới ướt khắp cơ thể của ông Chen. Ông vẫn đứng cứng đờ cả người, không chạm vào nàng dù chỉ trong gang tất. Tâm xoa dầu tắm trên ngực ông. Hai má nàng đỏ bừng, hơi thở nặng nề, mắt không dám nhìn lên, chờ đợi ông ta chủ động vồ vập lấy mình. Nhưng ông ta chỉ đứng yên, dù dương vật ngỏng lên thật cao muốn chạm vào mảnh lông âm hộ của Tâm.

Bàn tay thon dài của nàng run rẩy nắm lấy dương vật của ông Chen, vuốt dọc nó.

– Ahhh. – Ông rên khẽ.

Ông như bừng tỉnh khỏi cơn mê, hai tay đưa lên vuốt ve hai bầu vú căng tròn bóng lưỡng bọt xà bông của Tâm. Đầu ông cúi xuống tìm đến đôi môi của nàng, chiếc lưỡi to lớn của ông như lấp kín vòm miệng nàng, lưỡi nàng run rẩy yếu ớt bị vờn mút không có lực phản kháng.

Hai cánh tay hộ pháp của ông ôm vòng qua eo nàng, nhấc bổng cơ thể nàng lên như nâng một đứa trẻ. Miệng ông mở rộng ngậm lấy gần nửa bầu vú của nàng, lưỡi ông xoắn lấy núm vú.

– Ưm… Ahh..

Tâm rên siết, hai tay nàng ôm chầm lấy đầu ông, hai chân quắp lấy ngang bụng ông. Miệng ông ngấu nghiến thỏa thuê với hai vú của Tâm. Nàng như phát cuồng lên, rên rỉ co rút ôm ghì lấy đầu ông.

Tay nàng với xuống dưới, nắm lấy đầu dương vật căng cứng của ông, quét nó vào mép âm hộ nhòe nhoẹt nước nhờn của mình. Ông Chen ngồi xuống thành bồn tắm, hai tay ôm lấy eo Tâm hơi nâng người nàng lên. Khi tay nàng hướng dẫn đầu dương vật ông tìm đúng điểm trùng phá, ông hạ nàng xuống chậm chậm.

– Ưmmmm…

Tâm rên dài, cảm giác khao khát được lấp đầy sung sướng lâng lâng. Tay nàng choàng lấy cổ ông, ngữa người ra phía sau, lưng bật cong lên từng nhịp làm hai vú đỏ bừng của nàng đung đưa trước mắt ông.

– Ưm.. Ưm.. Ưm…

Hai mắt nàng nhắm nghiền, cơ thể run lẩy bẩy, miệng nấc theo từng cú thúc thật sâu của ông Chen. Âm hộ nàng co bóp thật mạnh, rồi nức nở từ bên trong, tràn ra cả đùi ông.

Ông Chen kéo nàng lên, đặt lên môi nàng một nụ hôn thật sâu. Hai tay vuốt ve khắp cơ thể nàng, để nàng tận hưởng trọn vẹn cảm giác cao trào vừa qua.

Tâm mở bừng hai mắt. Ông Chen đang mỉm cười nhìn nàng. Mặt nàng đỏ bừng vì xấu hổ. Thâm tâm ray rứt khó chịu. Mình vừa phản bội anh, lại do chính mình chủ động câu dẫn người đàn ông khác.

– Em tắm đi. – Ông đỡ nàng đứng dậy.

Tâm chợt nhìn thấy dương vật ông căng phồng tím bầm, ông ta không xuất tinh. Nàng khó hiểu nhìn ông.

– Không sao. Già rồi. Tinh lực cũng không còn nhiều nữa. Tiết kiệm bao nhiêu tốt bấy nhiêu mà. – Ông nói.

Tay ông mở nước vòi sen, rồi xoa dầu tắm cả cơ thể nàng. Tâm đứng yên, chỉ dám nhìn bàn chân mình. Sau giây phút hoang dại vừa rồi, nàng đã hoàn toàn tỉnh táo. Giờ đây, nàng lại đứng yên cho một người đàn ông bằng tuổi cha mình chà rửa khắp cơ thể.

– Em đừng căng thẳng như vậy. Đừng để cảm xúc nhục dục của chuyện hồi chiều chi phối mình. – Giọng ông đều đều bên tai nàng.

Tâm giật mình nhìn lên ông.

– Làm sao anh biết? – Tâm hỏi.

– Tôi đâu có mù quáng như vậy. Em là cô gái ngoan. Nếu không bị ám ảnh bởi việc đó, em sẽ chẳng để ý đến thằng gìa này đâu. Ha ha.. – Ông bật cười như đang tự giễu chính mình.

– Em… Không phải vậy đâu. Vì.. Vì em có bạn trai rồi.. Lẽ ra em không nên như vậy… – Tâm ấp úng.

– Không sao. Tôi phải cảm ơn bọn chúng đấy chứ. Nếu không, tôi cũng không có diễm phúc này. – Ông nói.

– Nhưng.. Anh… đã xong đâu. – Tâm lí nhí, hai vai nàng hơi rụt lại như cố né bàn tay ông ta vuốt lên đầu vú nàng.

– Đối với tôi. Được vuốt ve cơ thể em còn sung sướng hơn nhiều. Thân thể em là món quà của tạo hóa. Tôi chưa thấy cơ thể phụ nữ nào hoàn mỹ như vậy. – Ông nói.

Tâm e thẹn cúi đầu. Ông ta cẩn thận tẩy rửa cơ thể nàng như nâng niu một vật dễ vỡ, đôi mắt ông ta dõi theo bàn tay mình mơn trớn trên cơ thể nàng say mê, sung sướng. Cơ thể nàng nhột nhạt, rạo rực.

– Thôi. Em lau khô người đi. Tôi có chuẩn bị vài bộ quần áo cho em. Để tôi về phòng lấy. – Ông Chen nói.

Ông cúi xuống, hôn nhẹ lên đôi môi đỏ mọng của nàng, rồi đi về phòng bằng hướng ban công.

Tâm ngơ ngác không hiểu nổi người đàn ông này. Không phải cực khoái của đàn ông là xuất tinh sao, nhưng ông ta không quan tâm, giống như ăn năm chén cơm mà bớt đi nữa chén cũng không ảnh hưởng gì. Ông ta tiếp tục vuốt ve mơn trớn cả cơ thể nàng một cách say mê, đột nhiên ngưng ngang, trả cơ thể lại cho nàng giống như vừa mượn một món đồ chơi đẹp.

Tâm lau khô người. Nàng quấn khăn ngang người vừa đi ra khỏi phòng tắm, thì ông ta đã trở lại với một túi quần áo trong tay.

– Tôi có tin mừng cho em. – Ông Chen nói.

– Tôi định nhờ người gán tội cho bọn chúng thêm vài án hiếp dâm vài năm gần đây. Nhưng thật bất ngờ, trong bốn án chọn tình cờ thì sau một lúc lấy thẩm tra, một tên đã để lộ thông tin trùng khớp. Rồi từ vụ án mới phát hiện, họ khai thác triệt để chính tên đó, tìm ra hơn 6 vụ khác. Điều lạ là cả 6 vụ đó, không có ai khai báo. – Ông ta nói huyên thuyên.

– Có nghĩa là…

– Có nghĩa là….lúc sáng tự em lao đầu vào một nhóm hiếp dâm có tổ chức… và cũng có nghĩa là sẽ rất rất lâu em mới có thể gặp chúng, không dưới 25 năm. – Ông nói tiếp.

– Còn người đàn ông tên Bá Nam thì sao? – Tâm hồi hộp.

– Hắn là chủ mưu mọi chuyện mà. Hắn còn ở lâu hơn đám kia.

Tâm quay đầu tránh ánh mắt của ông ta. Nàng chỉ muốn biết số phận của món nợ đó. Thế là đủ.

– Em cảm ơn anh. – Tâm quay lại nhìn ông Chen nói chân thành.

– Không có gì. Không có gì. – Ông Chen nói.

– Ah, cái này là của em. – Tay ông đưa sang cho nàng một túi quần áo còn nguyên nhãn mác.

Ông đi về phòng bằng lối ban công, không quên kéo cánh cửa kính lại cho Tâm.

Tâm ngồi bần thần trên giường, tay ôm túi quần áo. “Điều lạ là không có ai khai báo” lời nói ông Chen vang lên bên tai Tâm. Nàng như nghĩ ra được điều gì.

Tâm ngồi dậy thay quần áo. Chiếc váy của ông Chen mua rất vừa vặn, thậm chí đồ lót bên trong cũng khít khao như chính nàng lựa chọn. Tâm ngằm mình trong gương, nàng suýt nữa không nhận ra mình. Nàng mặc một chiếc váy ngắn, ngang đùi, một đường xẻ dọc lên cao trên đùi phải, phần trên váy nối bằng vải voan mỏng, rũ rộng, khoét một đường thật sâu giữa ngực. Tâm đỏ bừng cả mặt nhìn mình trong gương, bản thân nàng chưa biết lựa cho mình những chiếc váy đẹp và hấp dẫn như thế.

“Anh ơi! Anh không cần về đây đâu! Cha ổn rồi, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày nữa thôi! Em lo cho cha vài ngày em sẽ lên Sài Gòn. Anh tập trung học đi nhé. Em yêu anh.”

Tâm nhìn màn hình điện thoại báo tin nhắn đã đi. Nàng thở dài. Một cái tin nhắn như thế cho anh mà nàng phải xóa tới xóa lui hơn ba mươi phút. Nàng rất muốn anh về đây, có anh bên cạnh là yếu tố bảo đảm tối ưu, nàng sẽ không làm việc có lỗi với anh nữa. Nhưng Tâm cũng biết thời gian của anh đang rất gấp rút chuẩn bị cho luận án tốt nghiệp.

– Tin Tin

Tiếng còi ôtô kéo nàng trở về thực tại. Nàng đang ngồi xe cùng ông Chen vào bệnh viện thăm cha. Chiếc xe chậm rãi chạy vào sân trước bệnh viện.

– Cha…

Tâm kêu lên mừng rỡ khi thấy cha nàng ngồi tựa lưng lên thành giường cho mẹ đút cháo.

Ông Sơn và Bà Thanh nhìn cô gái xinh đẹp, thời thượng bước vào phòng, ngạc nhiên đến há hốc cả miệng. Họ ngỡ ngàng nhận ra, con gái mình là từ lúc nào đã trở thành một người phụ nữ đẹp như vậy.

Ông Sơn không nói gì, chỉ nhìn nàng với ánh mắt tràn đầy yêu thương. Bà Thanh hơi nhíu mày nhìn khẽ hở thật sâu trước ngực áo và chiếc váy ngắn xẻ cao của Tâm.

Ông Sơn hơi ngạc nhiên thấy ông Chen to lớn bệ vệ bước vào phòng. Bà Thanh nói nhỏ với chồng như giới thiệu thân phận ông ta.

– Cha thấy trong người thế nào?

Tâm ngồi xuống bên giường, xoa bóp cánh tay còn ứ máu bầm tím của cha.

– Ừ… Đỡ nhiều rồi. – Giọng ông khàn đục.

– Ah, quên. Cha chưa gặp ông Chen. Phó Giám đốc Điều hành của cty Thiên Hà… Con đang làm. – Nói đến đó tự dưng giọng Tâm nhỏ đi, nàng nhìn qua mẹ.

Ông Chen gật đầu chào như thăm hỏi, rồi lùi lại ngồi xuống ghế. Ông cảm thấy khó xử vì không biết xưng hô thế nào với cha mẹ Tâm, hai người có lẽ còn nhỏ hơn tuổi ông.

– Mẹ nói cho cha con nghe rồi. – Bà gật gật đầu.

– Nghề nghiệp nào cũng có… mặt trái của nó. Cha không ngăn cản con… Nhưng dù con có bay cao tới đâu… Con vẫn nên nhớ đến những tình cảm tốt đẹp đầu tiên mà mình có… Vì nó mới là chân thật nhất.. – Ông thì thào.

– Dạ, con biết rồi cha. – Tâm mím môi gật đầu.

Nàng sực nhớ ra chuyện gì. Tay mở túi xách, rút ra một cọc tiền dầy cộp mới tinh, đưa cho bà Thanh. Hai vợ chồng há hốc nhìn Tâm.

– Đây là tiền lương của con. Mẹ dùng để tẩm bổ cho cha và trả tiền viện phí. – Tâm nói.

Hai ông bà nhìn nhau, mắt rưng rưng xúc động. Con gái của họ đã trưởng thành, số tiền kiếm được cũng không hề ít.

– Không. Số tiền này cha mẹ sẽ dùng vào việc trả nợ. – Ông Sơn chợt bừng tỉnh.

– Chuyện nợ gia đình trước mắt không cần lo. – Tâm mỉm cười nói.

Nàng kể lại chuyện xảy ra với ông Bá Nam, những án phạt ông sẽ phải đối mặt sắp tới, duy chỉ có tình tiết liên quan đến mình là giấu đi.

Đôi mắt cha nàng sáng lên, hai nắm tay bóp chặt lại, rồi như thông suốt điều gì, ông thả lỏng.

– Haizz… Thật không ngờ, nó lại dám làm chuyện động trời như vậy. Thù hận nhau chẳng để làm gì nữa! Thằng Nam lại không có gia đình con cái. Dù là vậy, món nợ đó, gia đình chúng ta cũng phải trả. – Ông nắm chặt tay vợ, mắt nhìn bà.

Bà Thanh gật gật đầu, nước mắt trào ra, miệng bà mỉm cười hạnh phúc.

Trời nhá nhem tối, đèn đường vừa bật sáng lên chậm chạp. Dòng xe trên đường thưa thớt, trái ngược hoàn toàn với Sài Gòn, thời điểm này Sài Gòn sẽ bừng tỉnh ngang dọc ánh đèn, thì Cần Thơ như mệt mỏi lim dim muốn chìm vào giấc ngủ.

Chiếc Camry đen dừng lại trước một nhà hàng Trung Hoa. Ông Chen bước xuống mở cửa cho nàng. Tâm mỉm cười, hai má hơi đỏ lên, nàng không quen được đối xử lịch thiệp như thế.

Tay ông nhẹ nhàng đặt lên bờ eo thon của Tâm. Nàng đi theo bàn tay ông đỡ phía sau, bước vào nhà hàng. Không gian bên trong rất rộng, khách cũng không nhiều, chỉ rải rác vài bàn. Hai người đi về phía chiếc bàn kê gần cửa sổ.

Ông Chen bước lên trước kéo ghế cho nàng ngồi xuống, rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.

– Đây là nhà hàng tôi thích nhất ở đây. Em có hay ăn món Trung Quốc không? – Ông hỏi.

– Dạ, không. Em chưa có dịp vào nhà hàng Trung Quốc sang trọng thế này. – Tâm thành thật trả lời.

– Em cứ tự nhiên gọi món mình thích. – Ông đưa cuốn menu trình bày sặc sỡ nhiều hình ảnh sang cho Tâm.

– Em.. Em không biết món nào đâu! – Tâm liếc nhìn giá trên menu, nàng ấp úng.

Ông Chen gọi thức ăn đầy cả bàn. Nàng cảm thấy thật phí phạm, chừng này thức ăn đủ cho cả mười người. Nhưng nàng không nói gì, chỉ ăn từ tốn, mỗi món thử một chút đã thấy muốn no.

Cả hai chuyện trò rất nhiều thứ từ chuyện tình yêu, đến chuyện nghề nghiệp điện ảnh, đến cả đời tư phức tạp của một số người nổi tiếng hiện nay. Nhưng tuyệt nhiên ông Chen không nhắc tới chuyện xảy ra giữa hai người.

Nàng cảm thấy rất tò mò về người đàn ông này. Ông ta rất dịu dàng, không hề gợi ý hay đòi hỏi thân xác nàng, dù cả hai đã vượt giới hạn một lần do chính nàng chủ động.

Tâm quyết định hỏi ông điều nàng lo lắng suy nghĩ suốt cả buổi chiều.

– Có thật là bị… hãm hiếp tập thể sẽ trở thành một người phụ nữ dâm đãng?

– Ah… Chuyện này… quả thật tôi không biết. – Ông buông đũa xuống nhìn nàng.

– Tôi chưa hiếp ai, cũng chưa bị ai hiếp.

– Hi hi.. – Câu nói tiếp theo của ông làm Tâm phì cười.

– Sao em hỏi như vậy? – Ông nghiêm túc.

– Tại… Tại vì…- Tâm cúi thấp đầu lúng túng, hai bàn tay vặn xoắn với nhau.

– Em đừng ngại… Cứ nói… May ra tôi có thể giúp… – Ông nói chân thành.

– Tại vì… Ông ta nói như vậy… – Tâm lí nhí.

– Nói cho tôi nghe… Lúc đó em đã bị mấy người xâm phạm?

Lúc đó xông vào phòng quá hỗn loạn, Tâm đã khoát áo lên, ông Chen cũng không cho cảnh sát lấy lời khai của nàng sợ nàng càng hoảng loạn hơn. Tội danh chồng lên đầu bọn đó, ông còn muốn tăng thêm, thì chuyện lời khai có đúng do Tâm nói hay không, càng không quan trọng. Nên đến mãi lúc này ông vẫn không biết nàng thật sự có bị xâm hại hay không?

– Không có…

– Không có. – Ông Chen tròn mắt.

– Ý em là… Cưỡng bức em thì chưa.. Nhưng… trước đó… thì… – Tâm đỏ mặt tới mang tai.

– Vậy thì chuyện gì xảy ra trước đó… – Ông kiên nhẫn.

– Lúc đó… Lúc đó… Ông ta đòi đập nhà.. Rồi.. Rồi..

Tâm kể lại cho ông nghe chuyện xảy ra, với từng cụm từ ngắt quãng rời rạc, nhưng ông bắt đầu hiểu được tình huống đó.

Nhìn Tâm cúi đầu thập thấp, hai tay muốn xé rách cả chiếc khăn trải bàn, ông hít một hơi thật sâu, nắm lấy bàn tay của nàng.

– Em có đạt cực khoái không? – ông hỏi nhỏ.

Hai vai Tâm run rẩy, đầu gật nhẹ, nàng bắt đầu sụt sùi khóc.

– Đừng khóc. – Ông đưa sang cho nàng miếng khăn giấy.

– Cái đó cũng bình thường thôi. Vì lúc đó em không phải thực sự bị hiếp dâm, mà là một cuộc trao đổi, hy sinh thân xác của mình. Tuổi đời em quá non, chưa có kinh nghiệm chăn gối với nhiều người đàn ông, em bị khuất phục bởi ông ta cũng là bình thường. Nhưng nếu sự việc diễn tiến xa hơn, em lại bị mê loạn bởi cả đám vai u thịt bắp đó… thì có lẽ kết quả không khác mấy so với lời ông ta đe dọa. – Ông nói.

– Tôi chợt nghĩ đến những nạn nhân bị chúng hãm hiếp trước đây. Tại sao họ không báo án? Có lẽ họ không biết sẽ khai báo thế nào? Có lẽ họ quá xấu hổ trước biểu hiện hợp tác, hoang đàng của mình khi bị hãm hiếp…- Ồng như vừa nói vừa suy luận.

– Vậy tại sao những vụ cưỡng hiếp tập thể khác, người bị hại vẫn đi báo án?… Tôi đoán, gã Bá Nam đó là mấu chốt. Hắn luôn là người đầu tiên, không phải cưỡng hiếp, mà là quan hệ tình dục có sự đồng ý của đối phương, sau đó dùng kỹ thuật của mình làm những cô gái đó điên cuồng, mê loạn đến mức cam tâm cho cả lũ kia luân phiên…

Tâm rùng mình nhìn ông trân trối. Nàng chợt hiểu lý do của sự rạo rực khao khát trong cơ thể mình. Nó suy giảm sau lần trong phòng tắm với ông Chen, nhưng khi nàng vừa kể cho ông nghe việc xảy ra, ngọn lửa lại nhen nhóm trở lại.

Mặt Tâm đỏ hồng lên, hơi thở nặng nề, nàng vô thức đặt bàn tay ông lên đùi mình dưới bàn.

Ông Chen ngạc nhiên nhìn Tâm. Ông chợt hiểu nàng bị hãm thật sâu trong xúc cảm nhục dục đó, sâu hơn ông nghĩ nhiều. Ông thở dài hỏi:

– Em và bạn trai mình bình thường quan hệ mấy lần một tuần?

– Em… không biết… Hai ba lần… Rồi bốn năm lần… sau chuyện đó…- Tâm lí nhí.

– Chuyện gì? – Ông nhíu mày hỏi lại.

– Lần… Lần… Em bị hãm hại trong buổi liên hoan lớp…

Tâm chậm rãi kể lại chuyện nàng bị Mạnh và Phước gạt nàng uống thuốc kích thích. Lần này nàng có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, có lẽ vì chuyện xảy ra đã lâu. Ông Chen nhíu mày suy nghĩ, có một tình tiết nào đó còn thiếu, nhưng ông không hỏi thêm.

– Haizz… Tôi hiểu rồi. Loại thuốc kích thích bằng bột trắng đó rất mạnh. – Ông nói.

Tâm tròn mắt nhìn ông Chen.

– Đừng ngạc nhiên như vậy. Ban đầu nó là bài thuốc chiết xuất từ gốc Sâm Tử Miên, chỉ mọc tại vùng núi Giang Tây – Trung Quốc, được nghiên cứu để chữa trị bệnh liệt dương, nhưng không hiểu sao lại có tác dụng với phụ nữ. Một thời nó được xem như thần dược tại Trung Quốc. Nhưng sau đó, có nhiều người dùng quá liều dẫn đến điên loạn và bị cấm sản xuất. Là loại thuốc rất độc hại, có thể để lại di chứng trong trí óc người dùng một thời gian dài. – Ông nói.

Tay ông nắm chặt bờ vai run rẩy của Tâm như trấn an nàng.

– Em có thể bị di chứng của liều thuốc đó. Lại cộng thêm chuyện này. Haizz… Em nên cố gắng kiềm chế. Đừng để mình đắm chìm trong xúc cảm nhục dục. Tình dục là bản năng, nhưng phải học cách nắm bắt nó. – Ông nói.

– Nhưng… Em không biết làm sao… Em không muốn phản bội anh ấy đâu.. Em khổ lắm… Hu hu… – Tâm gục mặt xuống bàn khóc nức nở.

Ông Chen bối rối, nhìn quanh, bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn về đây làm ông nóng cả mặt.

– Thôi! Thôi! Em ngoan nào! Người ta đang nhìn tôi như gạt tình chối bỏ trách nhiệm vậy. – Ông vỗ vỗ vai Tâm.

Tâm ngẩn đầu lên, đôi mắt nhòe lệ, nhìn ông như cầu khẩn.

– Em muốn tôi giúp em? – Ông hỏi.

Tâm cúi đầu, gật nhẹ.

– Thôi được! Nhưng em phải tin tôi!

Ông ngoắt tay gọi bồi bàn tính tiền.

Tâm líu ríu đi theo ông, đi ra khỏi nhà hàng. Ông ra hiệu cho nàng leo lên xe trước. Ông đứng bên ngoài móc điện thoại gọi cho ai đó. Sau khi trao đổi vài phút, ông leo lên xe, ra hiệu cho tài xế khởi hành.

– 94 Thái Văn Lung. – Ông nói.

– Mình đi đâu? Không phải về khách sạn sao? – Tâm hỏi nhỏ, mặt đỏ bừng lên.

– Người Trung Quốc có câu “Dĩ độc trị độc”, người Việt Nam lại nói “Gỡ nút dây do chính tay người thắt”. – Ông ngưng lại một chút cho nàng kịp tiêu hóa.

– Tôi không phải người thắt nút, càng không phải người gieo độc trong lòng em. – Ông nhìn nàng mỉm cười.

Tâm chợt rùng mình, tâm trạng nàng bất an xen lẫn hồi hộp.

Chiếc xe lặng lẽ chạy vào đường Thái Văn Lung. Đèn đường tắt ngóm, cả đoạn đường vắng tanh, ánh sáng le lói từ các căn nhà san sát hắt ra ngoài. Tâm rùng mình lo lắng, tay nàng ướt mồ hôi trong bàn tay to lớn của ông Chen.

– Tắt đèn đi. – Ông Chen nói.

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh, bánh xe rào rạo trên đường, rồi rẽ vào cánh cổng thật lớn với hai trụ xi măng cao, phía trên là bảng “Trụ sở Cảnh sát An ninh Tp.Cần Thơ”.

Bàn tay Tâm run lẩy bẩy, nàng đã đoán được lờ mờ, ông định làm gì. Đây là một chuyện điên rồ.

– Em tin tưởng tôi thì bước ra khỏi xe. Nếu không, chúng ta trở về. – Ông nói nhỏ bên tai nàng.

Tâm nhấp nhỏm không yên, hai bàn tay đan xoắn vào nhau. Nàng quay qua nhìn ông Chen, trong bóng tối mờ ảo, nàng chỉ thấy đôi mắt ông nhìn nàng chờ đợi. Tâm mím môi đưa tay lên mở cửa xe, bước ra ngoài.

Tâm đứng yên tại chỗ, hơi thở gấp gáp. Nàng nghe tiếng bước chân rào rạo trên cát của ông Chen, tiến đến sau lưng mình.
– Anh muốn em làm gì? – Tâm hỏi, không quay đầu lại.

– Theo tôi phân tích, khi cả đám đàn ông đó dày vò thân thể em, dù em không muốn thừa nhận, nhưng thời điểm đó cơ thể em đã bị kích thích đến cực điểm, có thể nói là chờ đợi để bị xâm chiếm. Rồi khi cảnh sát lao vào, phá hư lộ trình, cảm xúc của em bấn loạn tìm kiếm lối thoát. Hụt hẫng, khao khát, ray rứt. Tôi nói đúng không? – Ông ngưng lại chờ đợi.

Tâm im lặng thật lâu, rồi khẽ gật đầu.

– Tôi muốn em tự mình, đi hết lộ trình bị phá hư đó.

Lời ông nói như sét đánh ngang tai, Tâm quay phắt lại nhìn ông.

– Anh muốn tôi nộp mình cho bọn chúng hãm hiếp ah? – giọng nàng run rẩy.

– Phải…. Mà không phải. Nếu em tiếp tục bị chúng hãm hiếp thì chỉ thắt chặt nút dây thêm thôi. – Ông ngưng lại một chút.

– Tôi muốn em là người chủ động, không phải bị động. – Ông nói.

Tâm tròn mắt lên nhìn ông.

– Chủ động câu dẫn chúng ư?

– Gần đúng. Nhưng chưa chính xác. Những tên cuồng dâm đó, không cần em câu dẫn… Tôi muốn em thoát khỏi cảm giác bị động chờ đợi, mà nắm rõ cuộc chơi trong tay, cho và không đều là ân huệ em ban phát cho chúng. – Ông nói nhỏ vào tai nàng.

Tâm há hốc cả miệng, nàng không tiếp thu nổi khái niệm ông vừa nói. Đầu óc nàng mơ màng, mặc tình để ông Chen dắt tay nàng đi.

Tâm bần thần đi theo ông Chen vào cửa bên hông của tòa nhà, tối đen như mực.

Một anh cảnh sát trẻ đứng chờ sẵn ở đó, đón hai người. Anh ta nhìn sang Tâm với ánh mắt ái ngại.

– Em đã làm đúng như anh Sáu dặn. Nhưng… sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? – Anh ta ấp úng.

– Ông thông cảm bữa nay là ca trực của em, nên… nếu… – anh ta nói tiếp.

– Anh yên tâm. Đây là một sự trả thù êm ái nhất. Không có một giọt máu, sẽ không có ai thiệt mạng… Tôi đã cam đoan với anh Sáu. Vậy còn chưa đủ sao? – Ông nói và nhét cho anh ta một sấp tiền.

– Vậy… Vậy mời theo tôi. – Anh ta mím môi, nhét tiền vào túi rồi đi trước dẫn đường.

Họ đi hết lối đi tối đó, xuyên qua một sân bóng chuyền đến một căn nhà nhỏ biệt lập sát tường rào cao năm mét. Bên trong căn nhà leo lét ánh sáng chập chờn sáng tối. Anh ta mở cánh cửa đóng đầy bụi bên ngoài, rồi đứng lại đó. Ông Chen dắt Tâm bước thẳng vào, ông quay lại nói với anh cảnh sát:

– Cậu ra ngoài kia chờ tôi. Không được đứng gần đây.

– … Dạ… – anh ta thoáng chần chừ rồi đi ra thật xa.

Ông đóng cánh cửa lại, bên trong mùi ẩm mốc xông lên mũi, hai cây đèn dầu để trên bệ cửa sổ. Căn nhà đúng là bỏ hoang đã lâu, không hề quét dọn, hệ thống điện cũng không sử dụng được.

– Vào trong thôi.

Ông cầm lấy một chiếc đèn dầu và nắm tay Tâm dắt nàng theo, bàn tay nàng đã ướt đẫm mồ hôi.

Căn phòng sâu bên trong đóng cửa kính mít. Hơi thở Tâm gấp gáp nhìn bàn tay ông xoay nhẹ nắm đấm cửa.

– Khoan đã… hay là… hay là.. thôi đi… em… em sợ lắm.. – Tâm ấp úng.

– Haizz… em muốn tôi giúp em mà… thôi được rồi. Vậy thì đi về… – Ông Chen quay lưng đi ngược ra ngoài.

Tâm chần chừ nhìn theo bóng lưng của ông, rồi quay lại nhìn cánh cửa trước mặt.

– Anh… chờ một chút… – Tâm gọi nhỏ.

Ông Chen mỉm cười quay lại, ông bước tới trước Tâm. Đôi mắt ông thật sáng, nhìn nàng.
– Em có tin tôi không?
– Dạ, có… – Tâm không dám ngẩng đầu lên.
– Okie. Vậy em đeo cái này vào. Tôi sẽ giúp em. – Tay ông đưa cho nàng một chiếc khăn mùi xoa màu kem.
– Cái này…
– Đứng yên, Nhắm mắt lại.
Ông choàng cái khăn ngang mắt Tâm, gút chặt phía sau.

Tâm im lặng cúi đầu. Nàng không biết chuyện này đúng hay sai. Nhưng nàng biết mình không thể đối diện với anh trong tình trạng này. Nàng sẽ trả lại cho anh một Thanh Tâm trong sáng, thuần khiết vào ngày mai.

– Em… Em muốn chuyện này…

– Chỉ có hai người chúng ta biết… Em có thể yên tâm…

Bàn tay ông Chen chậm rãi cởi dây váy cho Tâm. Nàng đứng yên, cơ thể run rẩy. Từng cơn gió lùa lên da thịt nàng mát lạnh làm Tâm rùng mình. Qua hai phút, cơ thể nàng hoàn toàn trần truồng, làn da đỏ bừng lên như một sinh vật chuẩn bị được tế thần. Bàn tay nàng sũng mồ hôi, nắm chặt lấy tay ông.

Tâm nghe tiếng mở cửa, bên trong có mùi ẩm mốc nống nặc. Tiếng Ưm Ưm… tắt nghẽn, tiếng loảng xoảng của dây xích sắt, tiếng gầm gừ của dã thú. Tâm run lẩy bẩy, chân không nhấc lên nổi.

Hai bàn tay ông Chen đẩy nàng lên phía trước. Tâm cúi đầu tiến đến từng bước một. Tiếng gầm gừ ngay sát bên. Hai chân nàng muốn nhũng ra. Sợ hãi.

Chợt Tâm cảm nhận hơi thở thật nóng phì phì sát trên ngực nàng, nàng nghe tiếng dây xích loảng xoảng dưới đất. Lưng nàng cong lại theo phản xạ, nhưng hai tay ông Chen như gọng kềm cứng rắn đẩy người nàng tiếng về phía trước.

– Ah….
Tâm giật mình, vừa rồi có hai vật trơn ướt lướt qua hai đầu vú nàng. Ông Chen lại đẩy nàng đến một chút.

– Ah… Cái gì vậy… Anh.. đừng …

Lần này Tâm cảm nhận rõ ràng hai chiếc lưỡi nhám liếm ngang dọc trên hai núm vú nàng. Hai chiếc lưỡi như bị cố định lại, chỉ vươn ra được tới đó, vừa chạm được núm vú nàng, nhưng không tiến thêm được phân nào. Cảm giác nhột nhạt dâng lên, cơ thể nàng run rẩy.

Bất chợt, trước mắt Tâm chói lòa, nhẹ bẫng. Ông Chen tháo chiếc khăn trên mắt nàng ra. Nàng nhìn xuống, hai gương mặt đàn ông mắt đỏ ngầu, miệng bị thắt dây ngang, hai cái lưỡi thật dài, nước dãi lòng thòng, liếm liếm hai núm vú của nàng.
– Ahhhh… Không… – Tâm giật mình hét lên, nàng bật lùi, đẩy cả người ông Chen về phía sau.

Tâm thở hỗn hển, sự sợ hãi vừa rồi làm ngực nàng đau nhói.

– Hít thở sâu…. Bình tĩnh…. – Ông Chen nhắc nhở.

Tâm hít vào thật sâu, nàng định thần nhìn kỹ phía trước.

Sáu gã đàn ông, đúng là sáu tên vai u thịt bắp muốn cưỡng hiếp nàng ban chiều. Chúng bị lột trần truồng, sáu cái dương vật đung đưa về phía nàng, tay chúng bị còng ngược ra phía sau, một chân xích xuống sàn, miệng cột ngang cọng dây vải không khép lại được, đến nỗi nước miếng chảy dài xuống ngực. Chúng nhận ra nàng, những ánh mắt đó đỏ bừng, miệng chúng kêu lên khằn khặc ghê tởm.

Mặt Tâm đỏ bừng như say rượu. Thân thể lõa lồ của nàng như một món mồi ngon trước sáu tên cuồng dâm.

– Chúng hoàn toàn bị kiềm chế. Chúng không làm gì được em đâu. – Ông Chen nói sau lưng nàng.

Tâm hít sâu một hơi, bước đến sát hai tên gần nhất. Tiếng dây xích loảng xoảng bị kéo căng ra hết mức, hai cái miệng trói ngang, hai cái lưỡi đưa dài ra sát hai bầu vú căng tròn trắng tinh của nàng.

Nàng chần chừ đứng đó thật lâu.

– Chủ động. – Ông Chen nhắc nhở…

Tâm mím môi bước tới một chút, bọn chúng chồm chồm tranh nhau lao đến nàng. Tâm dừng lại, chỉ cách vài centimét, mùi hương cơ thể của nàng làm những đôi mắt đỏ ngầu muốn bật máu. Đầu nàng cúi xuống nhìn hai đầu vú mình rất gần những cái lưỡi đã rướng hết mức.

Hành động khiêu khích của nàng làm chúng muốn nổi điên, mắt nổi gân máu đỏ ngầu, dương vật căng phồng dựng đứng.

– Ưm.. Ư .. Ưm

Sáu gã gầm gừ tức giận.

Cảm giác thiêu đốt của sáu đôi mắt dã thú trước mặt làm hạ thể nàng nóng bừng, nước nhờn rỉ ra. Nhưng nàng thật sự không cam tâm chung đụng với chúng, nếu… nếu có thể, thì chỉ với một người, một người đàn ông duy nhất ở đây mà nàng tin tưởng. Tâm quay lại nhìn ông Chen, nàng nói:

– Em … Em không muốn chúng chạm vào mình… hay là quên chuyện kia đi… Nhưng em vẫn muốn hành hạ chúng một chút… Anh giúp em… đến đây với em đi.

Ánh mắt nàng nhìn ông Chen như cầu khẩn. Ông thoáng chần chừ, vì việc này nằm ngoài kế hoạch của ông, ông chỉ đứng đây bảo đảm an toàn cho Tâm, không phải để tham gia. Nhìn đôi mắt van nài rưng rưng của nàng, ông thở dài, cởi quần áo của mình rồi bước tới.

Tâm xoay lưng về phía bọn chúng, nàng quỳ xuống đất. Bàn tay run rẩy cầm dương vật ông Chen nâng lên. Nàng liếm dọc thân nó, rồi nuốt gọn vào miệng đến gần gốc.

– Ahhh… – Ông Chen bật rên dài.

Hai bàn tay Tâm vịnh lấy hai đùi ông, miệng nàng mút say mê vật to lớn trong miệng mình. Cặp mông tròn của nàng ngún nguẩy trước sáu cặp mắt thèm thuồng phía sau.

Ông Chen chậm rãi quỳ xuống, miệng Tâm không rời hạ thể của ông. Hai chân nàng lùi lại một chút, mông đưa ra sau để hạ thấp đầu theo ông. Bất chợt từ cặp mông nàng truyền đến cảm giác ướt át ấm áp, một vật nhám mềm oặt như con lươn lướt dọc âm hộ nàng.

– Ưmmmm…

Tâm giật bắn mình, bật rên một tiếng dài. Nàng định bật dậy thì bàn tay ông Chen đã giữ chặt vai nàng. Hông ông chuyển động chậm chậm, thúc dương vật mình ra vào miệng Tâm.

– Ưmmmmm…

Tiếng rên rĩ của Tâm bị tắt nghẽn trong cuống họng. Âm hộ nàng bị hai cái lưỡi nhám, luân phiên vét sâu vào trong, nước nhờn của nàng trào ra thật nhiều nhưng không đủ cho chúng giải khát. Hai chân Tâm run rẩy, mềm nhũng ra, hai mép âm hộ nàng đỏ bừng mọng nước.

Ông Chen nâng mặt Tâm lên, mặt nàng đỏ bừng, hai mắt đờ đẫn.

Ông nằm xuống đất, đưa chân về phía sáu gã đó. Tâm nằm bẹp lên ông, hai chân giang rộng ôm lấy hông ông. Hai bàn tay ông vuốt ve lưng nàng, mơn trớn cặp mông căng tròn của nàng, rồi nắm lấy dương vật mình nhét vào âm hộ nàng. Tâm chống tay lên ngực ông, chùn người ra phía sau, cho dương vật ông chui hết vào trong mình. Nàng nắm tay ông đưa lên ngực mình, giữ yên tay ông ở đó, thân thể bắt đầu nhúng xuống nhanh dần.

– Ahhh… Ưmm… Anh ơi… Em thích quá… Anh Thành ơi.

Ông Chen hơi nhăn mày khó chịu nghe Tâm gọi tên người yêu trong cơn mê loạn. Nhưng ông đành chấp nhận đóng vai thế thân cho cậu thanh niên tên Thành nào đó.

– Ưm… Ưm… Ưmmmm…

Tâm rên lớn dần. Thân thể lõa lồ của nàng bóng nhẫy mồ hôi, hai mắt nhắm nghiền nhúng nhảy trên người ông Chen, giữa sáu gã đàn ông trần truồng, dương vật căng tức. Sau cặp mắt đỏ ngầu căm giận, nhìn nàng như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tiếng thở dốc của Tâm và ông Chen vang vọng cả phòng. Ông bật dậy ôm chầm lấy cơ thể Tâm. Âm hộ nàng co bóp thật mạnh làm dương vật ông như bị tắt lại sâu trong nàng. Cả hai cùng vỡ òa trong nhau. Tâm mệt mỏi, đê mê, nàng ngã ngữa, kéo cơ thể ông gục ngã trên ngực nàng.

Tâm thả hồn mình bay thật cao, cảm giác lâng lâng âm ỉ như dòng điện chạy khắp cơ thể nàng. Nàng cảm nhận dương vật ông Chen mềm dần đi, dòng tinh trùng nóng hổi của ông chảy ra khỏi mép âm hộ nàng.

Đột nhiên, cơ thể ông giật mạnh, rồi ngã sang một bên. Tâm choàng tỉnh, mở mắt ra. Sáu cặp mắt đỏ ngầu như thú dữ hả hê nhìn xuống nàng. Tâm hoảng hốt nhìn sang bên cạnh. Ông Chen hai mắt nhắm nghiền, hàng lông mày nhăn lại còn giữ nguyên cảm giác đau đớn. Tâm bàng hoàng hiểu ra, trong giây phút cao trào vừa rồi, nàng ngã ngữa ra kéo theo cả ông Chen lọt vào giữa vòng vây của sáu con hổ đói.

Tâm vùng dậy toan thoát ra ngoài, nhưng hai cánh tay nàng bị hai bàn chân to lớn đạp lên cứng ngắt, cả ngón tay cũng không động đậy được. Hai chân nàng cũng gặp chung số phận, đạp lên, kéo rộng sang hai bên. Hai tên quỳ xuống hai bên, úp mặt lên hai bầu vú căng phồng ửng đỏ của Tâm. Hai chiếc lưỡi xoắn lấy núm vú nàng.

– Tỉnh lại đi, tỉnh lại… Cứu tôi với…

Tiếng hét của Tâm vang dội ong ong trong căn phòng kín. Nàng bất chấp cảm giác đau nhức vùng vẫy, muốn trái cả khớp tay, khớp cổ chân.

– Khặc khặc… – Gã cao to nhất trong đám, quỳ xuống giữa hai chân nàng, tiếng cười của hắn kỳ dị với sợi dây chằn ngang miệng.

Dương vật hắn to dài như một khúc củi. Vì không dùng được tay, nên gã để nó gác lên phần lông mu của Tâm, rồi lùi người về từ từ cho nó trượt dọc hai mép âm hộ nhòe nhoẹt mở rộng của nàng. Tâm mím môi chờ đợi, khi vật nóng hổi, đó vừa chạm vào trước cửa mình, nàng bật lưng mình cao lên. Đầu dương vật gã đâm vào bên bẹn nàng đau nhói.

– Hưm… Hưm… – Gã căm tức gầm lên.

Tâm thở hổn hển, mặt nàng đỏ bừng lên, nàng cố gắng tỉnh táo để đối phó với cái dương vật to lớn đâm chọt lung tung giữa hai chân mình, nhưng cảm giác nhột nhạt ray rứt truyền đến từ hai núm vú, muốn phản lại nàng. Tâm biết đây không phải là cách, vì nàng đang đuối sức dần, cơ thể nàng lại rạo rực muốn tạo phản. Nhưng nàng không muốn buông xuôi, vì lý trí báo cho nàng biết, nàng sẽ không thoát được nỗi ám ảnh này nếu để bọn chúng toại nguyện.

“Chủ động”… Lời nhắc nhở lúc nảy của ông Chen lại vang lên trong đầu Tâm. Nhưng chủ động thế nào? Khi nàng hoàn toàn bị vây khốn trong thế hạ phong.

Đột nhiên, Tâm ngưng lại không vùng vẫy nữa. Biểu hiện của nàng làm cả đám ngạc nhiên, ngưng lại nhìn nàng. Cả hai bầu vú của nàng cũng được giải thoát trong chốc lát. Mặt nàng đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, hai mắt lim dim nhìn hai gã vừa ngấu nghiến vú mình.

– Hai anh quay đầu lại, cho em mở dây ra, cứ liếm vòng vòng làm người ta khó chịu chết đi được. – Tâm nói.

Hai gã há hốc cả miệng. Chúng nhìn nhau như hội ý. Gã to con nhếch mép cười, rồi gật đầu. Một gã, giở chân lên thả một bàn tay của Tâm ra, máu lưu thông làm cả bàn tay nàng tê tê nhột nhột. Nàng đưa tay lên mở cái gút sau đầu của gã đó, nhưng chiếc gút quá cứng, những ngón tay nàng loay hoay hoài chưa mở ra được. Đột nhiên bàn tay còn lại của nàng cũng nhẹ bẫng. Tâm hiểu ý, đưa cả hai tay lên mở cái nút dây. Sau một lúc cố gắng, nàng mở được dây khóa miệng của cả hai gã.

Hai gã mừng rỡ vục mặt vào hai vú nàng, mút chùn chụt. Cảm giác lâng lâng ray rứt hai đầu vú làm nàng đờ đẫn.

Bất chợt chợt một sức nặng thật lớn đổ ụp lên Tâm, đè chồng lên cả đầu hai gã đang mãi mê mút vú nàng. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, thì âm hộ nàng bị một vật to lớn nông ra hết mức. Tâm ứa nước mắt vì đau và tức giận. Gã đó thừa dịp nàng thoáng phân tâm chiếm đoạt phòng tuyến cuối cùng của nàng.

Gã gác cằm lên vai đồng bọn, cơ lưng gồng lên thúc thật mạnh vào trong âm hộ Tâm. Hai chân nàng được thả ra, đưa lên chỏng chơ, huơ huơ giữa không khí. Gã đó hì hục dập lên xuống chan chát trên cơ thể Tâm. Nàng nhắm chặt hai mắt, nghiến răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Nàng đã tính sai sao? Đầu óc nàng mụ dần đi.

“Chủ động… Cho hay không cho đều là ân huệ của em ban phát…” tiếng nhắc nhở của ông Chen vang lên trong đầu nàng.

Tâm mở bừng mắt, nàng cắn nhẹ đầu lưỡi mình để tỉnh táo.
Hai tay nàng quờ quạng tóm lấy dương vật của hai gã phía trên, hai chân quắp lấy mông gã to con đang hì hục trên người mình.

– Ưm… Ư….Ư…

Chính nàng cũng không biết tiếng rên rỉ đang phát ra từ miệng mình là gỉa vờ hay chân thật.

– Cho em… lên.. trên… – Tâm nói giọng ngắt quãng.

Tay nàng gạt hai gã trên ngực mình ra, đẩy gã to con lật ngữa xuống sàn. Trong sự ngạc nhiên của sau gã đàn ông, Tâm leo lên người gã, tay vòng xuống dưới, ướm dương vật gã ngay âm hộ của mình, rồi ngồi xuống.

– Ahhhh…. Ưm.mm

Nàng rên dài vang vọng cả căn phòng. Năm gã kia ngơ ngác nhìn Tâm. Bọn chúng đã hãm hiếp rất nhiều phụ nữ, đa phần họ chỉ chống đối lúc đầu, rồi trở nên ngoan ngoãn hợp tác. Nhưng hợp tác tới mức chủ động mọi chuyện như Tâm thì chúng chưa gặp. Chúng chắc mẩm mình đã gặp một đứa con gái dâm đãng. Vậy thì hôm nay đúng là phúc trời ban, vào tới trong tù mà còn được sung sướng như vậy.

Tâm nhắm chặt hai mắt, miệng rên rỉ không ngừng, nhưng trong đầu nàng đang suy tính bước kế tiếp. Tâm mở mắt ra, trước mặt nàng năm cái dương vật căng phồng, bao vây lấy nàng. Hai bàn tay thon dài trắng muốt của Tâm đưa lên tóm lấy hai cái bên cạnh sục liên tục, rồi thay đổi sục cho mấy cái trước mặt. Nhưng một gã không hài lòng với hành động của nàng, hắn bước đến sát, đưa hẳn dương vật mình vào miệng mình. Tâm thoáng hoảng hốt, nàng không muốn ngậm vật ghê tởm của hắn vào miệng mình. Tâm mím môi, nín thở, miệng há rộng ra… lưỡi nàng gần chạm đến nó.

Đôi mắt Tâm đang đờ đẫn chợt lóe sáng.
“Đấy là cho… còn bây giờ.. là không cho” – Nàng thầm nghĩ trong đầu, ánh mắt sắc lạnh kiên quyết.

– A.. A.. Hự.. A.. A..

Năm thân hình đổ gục, lăn lộn trên đất, gã bị nặng nhất là gã đang đưa dương vật trước miệng nàng. Tâm vùng đứng lên, ngã người ra phía sau. Gã to con, choàng tỉnh, bật dậy, gầm lên, dương vật gã ướt đẫm, bóng loáng nước nhờn của nàng. Hắn tức tối nhìn Tâm đứng mỉm cười ngoài tầm với.

Đôi mắt hắn chợt lóe sáng, môi hắn nhếch lên cười, rồi lao về hướng ông Chen còn nằm sõng xoài dưới đất. Tâm hoảng sợ hét lên:

– Cẩn thận.

Hắn lao đến, vung bàn chân không bị khóa lên đá thẳng vào mặt ông Chen. Tâm nhắm chặt hai mắt, không dám nhìn khuôn mặt biến dạng của ông.

– Bộp.. Cạch..

– A…

Nàng mở mắt ra không tin vào mắt mình. Ông Chen đứng lên từ lúc nào. Gã to con lăn lộn đau đớn dưới đất, cổ chân hắn trẹo qua một bên.

– Đáng kiếp. Dám đánh lén tao ah!

Ông Chen lầm bầm chửi, bước qua phía nàng.

– Ông không bất tỉnh.. Ông gỉa bộ.. để tôi.. – Tâm chỉ vào ông, mắt nàng rưng rưng.

– Không phải. Em hiểu nhầm rồi. Tôi thật sự bị đánh ngất đi. Gáy còn sưng vù lên đây. – Ông hơi xoay người lại như đưa bằng chứng cho nàng xem.

– Tôi mới tỉnh lại thôi… – Ông muốn nói gì đấy nhưng ngưng lại.

– Anh tỉnh lại khi nào? – Tâm hỏi, giọng hòa hoãn.

– … Lúc lúc .. Em một tiếp sáu… – Ông mỉm cười nhìn nàng.

– Ah.. Em.. – Tâm thấy hai má nóng bừng lên.

– Em giỏi lắm.. Tôi còn tưởng em thật sự mê loạn rồi đấy… Hay lắm… Bây giờ em đã hiểu được thế nào là cho và không cho rồi chứ ?

Đêm đó Tâm ngủ thật ngon. Nàng mơ một giấc mơ kỳ lạ, nàng như một nữ hoàng đầy quyền uy, nắm quyền sinh sát, ban phát ân huệ cho cả lớp lớp đàn ông quỳ mọp dưới chân, trong đo có cả ông Chen.

Hai ngày sau, Tâm ngồi xe ông Chen, rước cha mẹ về nhà.

Cha nàng đã khỏe hơn nhiều, tuy nét mặt còn hơi tái xanh, nhưng chỉ việc nằm nhà bồi dưỡng nghỉ ngơi một thời gian sẽ hồi phục trở lại.

Ông Sơn và bà Thanh bước vào cổng sân nhà, ngỡ ngàng vui sướng đến rơi nước mắt. Hai ngày vừa qua, Tâm đã bỏ rất nhiều công sức dọn dẹp và thuê thợ xây lại bức tường bị đập phá. Dù Tâm từ chối, nhưng ông Chen kiên quyết bỏ tiền ra cho nhóm thợ sơn lại toàn bộ bên ngoài căn nhà.

Bà Thanh ôm chầm lấy con gái, tay bà kéo cổ nàng xuống hôn vào má, vẫn như ngày nào. Ông Thanh vui sướng xoa xoa đầu Tâm, đó là cách biểu lộ đặc biệt của ông, không cần nói ra thành lời.

Trưa hôm đó, cả nhà Tâm quây quần bên mâm cơm ngon và mời ông Chen đến làm khách. Mọi người rất tự nhiên vui vẻ.

Chiều tối hôm đó, nàng xin phép cha mẹ về Sài Gòn, còn rất nhiều công việc đang chờ nàng, học hành và vai diễn đều không được bỏ lỡ.

– Hi hi… Anh dậy đi học đi… Đừng làm vậy… Em nhột lắm…

Tiếng Tâm réo rắt, vang vọng cả nhà làm bầu không khí yên tĩnh sáng sớm xáo động lên. Thành nhắm chặt hai mắt, mặt áp lên bầu vú căng tròn của nàng, miệng cháp cháp như đang ngủ cố tình ngoạm vào núm vú nàng.

– Hi hi… Anhhhh… Buông em ra… Ba nghe bây giờ… Ưm… Đừng mà…. Trễ học bây giờ nè… – Tâm cười nắc nẻ, trong người cũng bắt đầu rạo rực khó chịu.

Thành le lưỡi dài ra, vờn quanh chiếc núm vú bắt đầu săng cứng lên của nàng. Tay anh vuốt ve vùng bụng phẳng lì của nàng, đi xuống chậm chậm.

– Anhhh… Ưm..

Hai má Tâm hơi đỏ lên, hơi thở nặng dần. Bất chợt, Thành ngồi bật dậy, đi ra phía tủ áo mặc quần vào, bỏ lại Tâm còn ngơ ngác hỗn hển nằm trên giường.

– Anh trêu em… Đáng ghétttt

Tâm hét lên, lao xuống giường, để nguyên thân thể trần truồng nhảy chồm lên, đu cứng lên vai anh.

– Ha.. Ha.. Anh xin lỗi. Anh phải đi học mà… Tối về tiếp tục nhé… – Thành cười to.

– Không, anh đứng yên cho em… Đứng im, em giận đó… – Tâm không buông tha.

Thành cười khổ đứng im tại chỗ chịu trận. Tâm mở phanh chiếc áo sơ mi chưa cài nút của anh ra. Mắt nàng lim dim nhìn lên anh. Nàng cúi xuống hôn lên ngực anh, móng tay se nhẹ bên núm vú của anh, cảm nhận nó cứng lại trong hai ngón tay mình. Nàng hôn xuống vùng bụng săng cứng của anh, rồi chậm rãi kéo quần anh xuống. Hai tay nàng bấu chặt đùi anh, miệng mở rộng đón chiếc dương vật yêu thương quen thuộc của anh vào miệng mình. Nàng cảm nhận nó cương lên nhanh chóng trong miệng mình, hơi thở gấp gáp của anh phả lên tóc nàng.

– Ahh…

Thành đỡ nàng đứng lên, hôn lên môi nàng thật sâu. Hai tay vòng ra sau, bóp chặt cặp mông tròn trịa của nàng, mấy ngón tay tìm sâu hơn vào trong.

– Ah.. Không được. Anh đi học đi. Muốn gì tối về tiếp tục nhé… Hi hi.. – Tâm cười nắc nẻ đẩy anh ra.

– Em… Haizz… Thôi được rồi. Anh đi học. – Thành cười khổ.

Anh ráng nhét chiếc dương vật căng phồng của mình vào trong chiếc quần tây chật chội. Anh đi ra ngoài cửa, không quên hôn gió Tâm một cái. Cánh cửa vừa khép lại, Thành lém lỉnh đứng tại chỗ dậm chân nhẹ dần như đã đi xa.

“Quái quỉ, nàng không đuổi theo, lôi mình vào phòng sao?”

Thành rón rén quay lại, hé cửa nhìn vào. Tâm đã mặc đồ vào nghiêm chỉnh, đang ngồi trên giường mỉm cười nhìn anh như biết trước anh sẽ quay lại.

– Bye anh. Đi học tốt nhé.

– Ah.. Ừ anh đi.

Thành cười khổ, hai má đỏ lên, đóng cửa lại.

– Hi hi – Tâm bật cười một minh, nhớ lại vẻ mặt chưng hửng của anh, nàng thấy anh đáng yêu đến lạ.

– Đấy gọi là “cho và không cho”. Từ giờ trở đi anh còn thua em dài dài… Hi hi…

– Reng… Reng… Reng…

Tâm đang tắm nhưng vẫn có thể nghe tiếng chuông điện thoại mình trong phòng. Điện thoại đã reng vài lần liên tục như gấp gáp lắm. Nàng nôn nóng, tắm vội cho xong, chạy về phòng.

– Alô…

Đầu dây bên kia đã tắt máy. Tâm mở máy lại thì có 6 cuộc gọi nhỡ của thầy Trung. Nàng cảm thấy có điềm xấu xảy ra, thầy Trung rất điềm tỉnh, chưa bao giờ ông có biểu hiện nôn nóng như vậy.

Tâm đi qua đi lại trong phòng, trên người còn khoát bộ đồ ở nhà đẫm nước, mái tóc còn chưa kịp lau khô.

– Alô.. Thầy…

– Tâm em đi đâu vậy? Có chuyện rất gấp bên Cty gọi em qua. Tôi đang ngồi taxi tới nhà em, chừng hơn 5 phút nữa tới. Vậy nhé…

Tâm bần thần, đứng nhìn mình trong gương. Chuyện rất gấp, có thể là chuyện gì đây.

Đúng 7 phút sau, Tâm mở cửa nhà đi ra. Thầy Trung đã ngồi trong taxi chờ sẵn ở đó. Tâm đi thẳng ra xe, leo lên ngồi hàng ghế sau.

– Có chuyện gì vậy thầy? Chú Hoàng báo là thứ Hai mới quay màn mới mà? – Tâm hỏi.

– Tôi không biết. Ông Chen gọi cho tôi. Giọng ông ta có vẻ rất giận dữ. – Thầy Trung nói.

Hai mươi phút sau, chiếc taxi vàng đỗ lại trước cổng Căn biệt thự của Cty Thiên Hà. Tâm bước ra ngoài, nàng đột nhiên thấy bầu trời u ám, một đám mây đen thật lớn che phủ nắng sáng của toàn khuôn viên căn biệt thự.

“Lại là điềm xấu sao!” – nàng thầm nhủ.

Tâm và thầy Trung đi thẳng đến cửa phòng Ông Chen. Thầy Trung vừa định đưa tay lên gõ cửa thì bên trong đã vọng ra tiếng mắng chửi thật lớn của ông Chen.

Tâm rùng mình. Mối quan hệ của nàng và ông Chen rất đặc biệt, cũng đủ để nàng đánh giá ông là một người rất chu đáo và đầm tính. Chuyện gì có thể làm cho một con người như thế chửi bới tung lên chứ? Nàng càng thấy lo lắng hơn.

– Cộc.. Cộc…

– Vào. – Giọng ông cộc lốc.

Thầy Trung hơi e ngại, đang chuẩn bị xoay nắm cửa thì Tâm đã chộp lấy, đẩy thẳng vào. Ông ngơ ngác nhìn Tâm, con bé dường như ông e ngại người đàn ông đầy quyền uy này. Ông Chen tuy là Phó Điều hành nhưng ông thật sự là người nắm quyền chính. Bà Hoàng Diệu chỉ đóng vai trò đại diện Cty mà thôi.

– Ah.. Tâm! Em lâu quá làm tôi chờ nóng cả ruột. – Giọng hồ hởi của ông Chen đón tiếp Tâm làm thầy Trung thêm ngỡ ngàng.

– Hình như đang xảy ra chuyện lớn ah anh? – Tâm hỏi.

Anh.. Con bé gọi ông ta là anh, đầu thầy Trung bắt đầu nở to bằng cái thúng.

– Em ngồi xuống. Ah, quên mời ông Trung ngồi xuống.

Ông mời hai người sang bộ salon. Ông Chen cầm cái ấm lên, rót trà, tay ông hơi run, trà sánh ra cả khay.

– Haizz… Uống trà đi. Uống để có gì đó mà phun ra khi tôi nói hai người nghe. – Ông nói chuyện trào phúng, nhưng ông không hề cười.

Tâm và Thầy Trung hồi hộp nhìn ông, họ đâu còn tâm trí gì quan tâm đến tách trà thơm lừng bốc khói nghi ngút trước mặt.

– Sáng sớm nay tôi mới nhận được tin có người đâm đơn kiện chúng ta bản quyền cốt truyện của bộ phim “Hạnh phúc mong manh”.

Ông Chen nuốt nước bọt, cổ họng khô đắng. Ông với tay lấy luôn tách trà của thầy Trung uống luôn.

– Kẻ đâm đơn là Lý Quý Tùng, tác gỉa cuốn “Hoa quỳ trắng” – tiểu thuyết đã từng đạt best seller toàn quốc, tái bản 5 lần, dịch ra cả tiếng Anh, Trung Quốc và Nhật. Hắn được xem là hiện tượng văn học tuổi trẻ của Việt Nam.

– Nhưng… Chúng ta có thật sự sao chép hay sử dụng cốt truyện của ông ta mà không xin phép không? – Thầy Trung lấy tay áo sơmi lau trán rịn mồ hôi của mình.

Ông Chen nhìn thầy Trung, miệng ông cười như mếu.

– Ông muốn tôi nói sao? Không có?

Ông Chen đột nhiên đứng phắt dậy, hai mắt long lên sòng sọc.

– Nếu thật sự không có tôi đã cho người qua đốt nhà thằng chó đó rồi. – Ông hét lên văng cả nước miếng ra.

Rồi ông ta như cọng bún nhún nước, cả người nhũng xuống ghế salon, hai tay ông ôm lấy đầu, mặt nhăn lại.

Tâm không nói gì. Nàng chỉ im lặng như một người ngoài cuộc. Vì thật sự đến giờ nàng vẫn chưa có cảm giác gì về việc mình là một diễn viên điện ảnh. Nàng hiện chỉ suy nghĩ duy nhất một điều, số tiền tạm ứng năm mươi triệu đó, nàng phải làm gì để hoàn trả cho công ty.

– Script… Script của Hoa Đăng viết mà. Hắn ta dám sao chép sao? – Thầy Trung hỏi tiếp.

– Không, đừng trách hắn. Hắn đã nói với tôi là lấy ý tưởng từ Hoa Quỳ trắng, hắn chỉ lấy vài nét thôi. Nhưng do chính tôi, chính tôi sau khi đọc Hoa Quỳ Trắng lại không kiềm lòng yêu cầu hắn điều chỉnh lại. Vì nhân vật Thúy Hà trong truyện quá hoàn chỉnh, chỉ thay đổi một chút thôi đã giống như một người khác lạt lẽo vô hồn. – Ông Chen nói, ánh mắt sáng lên nhìn Tâm như tưởng tượng nàng là Thúy Hà.

– Nhưng phim chúng ta đã quay xong, đã công chiếu đâu? – Thầy Trung bắt bẻ.

– Đó mới là vấn đề làm tôi tức tối. Chúng ta có gián điệp, script bị lộ ra ngoài đến tận tay gã Tùng đó, hắn kiện lên Liên đoàn điện ảnh, yêu cầu chúng ta ngưng quay. Nhưng ông có biết là chúng ta đã bỏ ra bao nhiêu tiền tới giờ phút này không? – Hai tay ông Chen vò mái tóc lưa thưa của mình.

– Mười tỷ rưỡi… Năm trăm ngàn đô đó. Cứ như vậy ngưng ngang, đổ sông đổ biển, chưa nói đến tiền đền cho các hợp đồng đã ký. Haizz… – Ông Chen úp mặt mình vào lòng bàn tay.

Tâm bàng hoàng nhìn qua thầy Trung. Ông hiểu ý nàng, chỉ gật đầu.

“Mười tỷ đồng ư? Mới quay gần nữa phân cảnh đã tốn tiền như thế sao?” – Tâm thẫn thờ.

– Hay chúng ta thương lượng bản quyền với hắn? – Thầy Trung gợi ý.

– Tìm được hắn thì tốt rồi, khốn nạn ở chỗ là tên điên đó bay đi đâu, không ai biết, nghe nói để tìm cảm hứng để viết văn. Tôi đã nhờ công an xuất nhập cảnh kiểm tra xem hắn đi đâu. Ha ha.. – Ông Chen cười như khóc.

– Anh biết kết quả thế nào không? Tên thật trong giấy tờ của Lý Quý Tùng là Phan Thanh Tùng, ngày tháng năm sinh, thường trú ở đâu cũng không ai biết. Ngày hôm kia khi hắn rời chỗ ở, có tổng cộng 38 gã đàn ông tên Phan Thanh Tùng chạc tuổi của hắn, bay đi 17 nước khác nhau trên thế giới. Thế có dễ điên không?

– Camera sân bay… – Thầy Trung thì thào như cố vớt vát.

– Ừ, cũng vậy thôi. Dù biết chính xác hắn đã đi chuyến bay nào, thì sao chứ? Lục tung cả thành phố nào đó lên để tìm hắn sao? – Ông tự trả lời mình.

– Mấy giờ rồi nhỉ? – Ông Chen nhìn xuống đồng hồ đeo tay.

– Shit.. Gần 9h00 rồi. Tôi quên khuấy đi mất. Chúng ta có hẹn với bà Hoàng Diệu tại nhà bà ta lúc 9h00. Đi. Đi thôi!

Ông Chen bật dậy, chạy đến bàn làm việc của mình, chụp lấy chiếc cặp da, đi thẳng ra cửa.

Tâm và thầy Trung tâm trạng nặng nề bước theo ông Chen.

Ba người ngồi trên xe ông Chen. Như hội ý từ trước, thầy Trung lên trước ngồi, nhường chỗ cho Tâm ngồi bên cạnh ông Chen ở băng ghế sau. Chiếc xe lao nhanh về hướng ngoại ô thành phố.

– Tâm, nãy giờ em không nói gì hết vậy? Chắc em buồn lắm. – Ông Chen hỏi.

Tâm đang nhìn ra cửa, nghe hỏi đến mình, nàng quay lại nhìn ông. Đôi mắt ông Chen nhìn nàng trìu mến, thân thiện không hề thấy được chút gì vương vấn những chuyện đã xảy ra giữa nàng và ông.

– Dạ, em cũng buồn chứ!… Nhưng… Em lo nhiều hơn… – Tâm nói nhỏ.

Thầy Trung ngồi phía trước im lặng lắng nghe nàng nói.

– Em… Số tiền tạm ứng năm mươi triệu đó, em không biết hoàn trả như thế nào nữa? – Tâm lí nhí.

– Ah… – Thầy Trung quay ra sau nhìn Tâm, ông biết nàng xin tạm ứng của công ty, nhưng chưa có cơ hội hỏi nàng tạm ứng bao nhiêu.

– Ha… Ha… Không sao. Em không cần lo. Chuyện hợp đồng đóng phim khi bị hủy do lỗi của cty, em sẽ được đền bù, có quy định trong hợp đồng mà. Theo tôi nhớ, điều khoản đền bù cho diễn viên chính là 50% thù lao, nếu phân đoạn quay dưới 50% lộ trình sản xuất… – Ông Chen nói.

Tâm nhìn ông mừng rỡ.

– Sao 50%? Không phải chỉ 10% thôi sao? – Thầy Trung bất chợt quay lại nhìn ông Chen.

– Sao 10% được? Đó chỉ là mức đền bù cho diễn viên phụ thôi! – Ông Chen nhíu mày khó hiểu nhìn thầy Trung.

– Hả?…

Thầy Trung bần thần, quay lên, ngồi im lặng. Một chốc sau, giọng ông vang lên:

– Tôi xin lỗi em Tâm. Do tôi quá hấp tấp, lúc đó tôi quá vui mừng nên… nên khi bà ta đưa hợp đồng, dù có đọc thấy, nhưng tôi đã cho qua.

– Bà ta? – ông Chen hỏi.

– Là Bà Loan.

– Dạ, em hiểu rồi. Không sao đâu thầy. – Tâm nói nhỏ.

Nàng nhìn ra cửa sổ, trong đầu thầm tính số tiền nợ của mình. Mười phần trăm của một trăm năm mươi triệu, tức là nàng còn nợ công ty ba mươi lăm triệu, cộng với hai mươi lăm phần trăm của thầy Trung, thì… Tổng cộng nàng thiếu nợ gần ba mươi chín triệu. Nàng đi dạy thêm để dành chắt chiu ba tháng được gần 5 triệu đồng. Vậy thì… Đầu óc Tâm lùng bùng.

Chợt một bàn tay ấm áp đặt lên vai Tâm. Tâm quay lại nhìn ông Chen.

– Em đừng lo quá. Tôi sẽ giúp em nói với bà Hoàng Diệu, miễn cho em hoàn trả số tiền đó… Nếu không được, tôi sẽ giúp em…

– Không, em không nhận của anh đâu. Nếu Cty thông cảm cho em khấc vài tháng thì đã tốt lắm rồi. – Tâm kiên quyết.

– Em.. – Ông Chen ngưng ngang, đôi mắt ông nhìn nàng tán thưởng.

– Được, vậy tôi sẽ giúp em khấc nợ. – Ông nói.

– Dạ, em cảm ơn anh. – Tâm nói nhỏ.

Cả chiếc xe chìm vào im lặng, mỗi người thả hồn theo một hướng. Bất chợt giọng ông Chen vang lên bên tai Tâm:

– Nhưng nếu… Em cần kiếm thêm thu nhập.. Tôi có thể giới thiệu em đi diễn thời trang. Thu nhập cũng khá lắm.

– Ah… Biểu diễn thời trang… Làm người mẫu sao? Em có thể sao? – Tâm tròn mắt nhìn ông.

– Em thì không sợ thiếu. Chỉ sợ không có sàn diễn nào tiếp nổi ánh hào quang của em thôi… – Ông Chen cười tít mắt.

Đột nhiên, tiếng thầy Trung vọng xuống, ông không quay lại.

– Haizz… Người ta làm người mẫu cố gắng được đi đóng phim để có mác diễn viên điện ảnh. Còn em thì đang là diễn viên xuống làm người mẫu. Có gì hay đâu chứ! – Giọng thầy Trung có vẻ không vui.

– Nhưng… Em đã thật sự là diễn viên đâu! – Tâm nói nhỏ.

Không khí lại chìm vào trầm lắng. Chiếc xe nhấn ga lao lên cầu Sài Gòn.

Mười phút sau, chiếc Camry đen của ông Chen rẽ vào khuôn viên của một khu biệt thự lớn. Tâm ngơ ngác nhìn quan cảnh trước mặt. Trước đây, nàng chỉ thấy những nơi sang trọng hoành tráng như thế này trên truyền hình.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33

Tags: , , , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên