Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Nữ diễn viên – Full

Nữ diễn viên – Full

Phần 15

– Đừngggg… Duyên…

Tâm choàng tỉnh, bật dậy trên giường. Nàng thở hỗn hển, mồ hôi vã ra như tắm.

– Không sao… Có anh đây…

Vòng tay ấm áp của Thành ôm chầm lấy nàng, giọng anh ấm áp đều đều.

Đã ba ngày liên tục kể từ hôm Tâm thất thểu trở về nhà lúc trời gần sáng. Nàng chui vào chăn, ôm chầm lấy anh, khóc ngất. Dù anh giỗ dành thế nào, nàng vẫn khóc đến lúc mệt mỏi ngủ thiếp đi.

Sau đó, Tâm hầu như không bước ra khỏi phòng. Nàng chỉ nghe vài cú điện thoại, rồi lại chán chường nằm trên giường, hai mắt mở lớn nhìn lên trần. Thành phải ép nàng ăn uống từng chút một.

Mỗi tối trong giấc ngủ nàng dãy dụa vùng vẫy như cố níu kéo ai đó, rồi bừng tỉnh hét lên. Thành không biết Duyên là ai. Nhưng anh biết chắc chắn Tâm đã xảy ra một biến cố tâm lý rất lớn. Anh chỉ biết chăm sóc nàng, chờ nàng bình tĩnh lại.

Thành ngồi dậy. Lặng lẽ đi vào toilet thấm một chiếc khăn ướt mang về phòng. Tâm mệt mỏi, hai mắt nhắm nghiền, nằm trên giường. Anh nhẹ nhàng kéo áo nàng lên, dùng khăn lau mát cơ thể cho nàng. Mỗi đêm anh đều làm như vậy, để nàng dễ ngủ lại. Anh cặm cụi lau, rồi kéo áo xuống, đắp chăn lên ngực cho Tâm. Chợt bàn tay Tâm nắm lấy tay anh, đôi mắt rưng rưng nhìn anh.

– Sao không hỏi em đã xảy ra chuyện gì? – Tâm hỏi nhỏ.

– Khi em muốn nói anh sẽ biết thôi. – Anh nhỏ nhẹ.

Tâm bật dậy lao vào lòng anh. Hai bàn tay nàng lạnh buốt nắm lấy tay anh. Đôi vai của nàng run rẩy, nước mắt nàng rơi trên tay anh. Nàng kể lại cho anh nghe tất cả mọi chuyện, từ chuyện nàng và Duyên bị bỏ thuốc gì đó, bị cưỡng hiếp cho đến chuyện Duyên tự tử trước mắt nàng.

Thành giận dữ, mắt anh lóe sáng, hai bàn tay nắm chặt nghe răn rắc. Nhưng anh vẫn đủ tỉnh táo để biết sự đau đớn của mình nhỏ bé hơn nhiều so với sự mất mát đang dày vò Tâm.

– Anh ơi! Em xin lỗi anh. – Tâm nức nở trong lòng Thành.

– Không… Em đừng…

Tâm đưa tay lên che miệng Thành.

– Là lỗi của em trước tiên… Em không nên dấn thân vào nơi đó.

Đôi mắt nàng chợt thay đổi sắc lạnh, Thành thoáng rùng mình sợ hãi. Ánh mắt đó như của một người khác chất chứa sự căm thù mãnh liệt, không chết không thôi.

– Tối hôm đó em đã thề với Duyên. Em sẽ trả thù.

– Để làm được điều đó, em chỉ có một đường duy nhất, đó là danh vọng, tột đỉnh danh vọng. – Tâm đưa tay vuốt ve mặt anh.

Thành ngơ ngác nhìn Tâm, nàng như trưởng thành hơn rất nhiều, hơn cả khả năng anh có thể với tới.

– Ngày mai sẽ là điểm khởi đầu của em. Em sẽ tham gia Cty quản lý người mẫu Sunshine của Hoa hậu thời trang Diễm Phương. Chị ta gọi cho em ba ngày trước. Nhưng… – Tâm chần chừ.

– Cty đòi hỏi phải tập luyện tập trung trong sáu tháng đầu tiên. – Tâm im lặng đầu cúi thấp.

– Ý em là… Em không ở nhà anh nữa sao? – Thành bừng tỉnh.

– Em… Em đã cố thương lượng rồi. Nhưng không được. Không những em không thể ở đây, mà chương trình học của em cũng phải bảo lưu tạm thời. Đây là điều kiện bắt buộc của chương trình đào tạo, không có ngoại lệ. – Tâm nói nhỏ.

– Ngày mai… Ngày mai em phải đi sao? – Thành thẫn thờ.

Nhìn anh, nghĩ đến sự xa cách sắp tới, lòng Tâm quặn đau.

– Anh ơi! Anh đừng nghĩ đến ngày mai được không? Hãy để đêm nay thật dài, của riêng hai đứa mình.

Tâm ôm ghì lấy anh, hai người cuốn lấy nhau. Nàng muốn bù đắp cho anh những ngày trống vắng sắp tới, cũng là cho mình.

Đối diện Tâm là người phụ nữ đẹp nhất mà nàng từng gặp mặt. Từng nét của cô ta thanh tú, kiêu sa đến hoàn mỹ. Hoa hậu Thời trang Diễm Phương, một cái tên lừng lẫy trong ngành giải trí thời trang toàn quốc, thậm chí lan sang cả vài nước trong khu vực. Cô ta lớn hơn nàng vài tuổi, gần ba mươi. Nhưng đối diện với cô ta, Tâm cảm thấy mình thật nhỏ bé, hèn mọn. Bao quanh cô ta như có một trường cảm xúc vô hình, bất cứ ai tiếp cận đều cảm thấy mình thiếu tự tin, thấp kém.

– Đây là hợp đồng đào tạo. Em xem đi. – Cô ta đưa sang Tâm hai sấp giấy dày.

– Khóa đào tạo 6 tháng này trị giá 400 triệu, bao gồm tất cả chi phí ăn ở, điều dưỡng, huấn luyện. Nếu em không muốn ký hợp đồng với Cty sau khóa, em chỉ cần trả phần chi phí này. Còn nếu em trở thành người mẫu của Cty trong hai năm, lương tháng 50 triệu, thù lao diễn chia 4:6, em bốn, cty sáu… và dĩ nhiên chi phí đào tạo miễn phí. – Cô ta mỉm cười nhìn Tâm như chờ đợi.

Tâm mím môi gật đầu, mặt nàng lạnh băng. Nụ cười của nàng đã để lại bên anh.

– Từ hôm nay em sẽ là Helen Thanh Tâm! Cô Xuân sẽ giới thiệu với em thời khóa biểu của lớp đào tạo, từ sinh hoạt, vệ sinh, ăn uống, nghỉ ngơi đều theo lịch…

Tâm bước vào một căn phòng nhỏ, một chiếc giường đơn, một cái tủ áo, một bàn trang điểm gọn gàng ngăn nắp.

– Mười phút sắp xếp đồ đạc, cởi hết quần áo, khoát chiếc khăn trên giường vào. Tôi chờ cô ngoài này. – Người phụ nữ tên Xuân rất tiết kiệm lời, nói xong lập tức đóng cửa lại.

Tâm bước đến khung cửa sổ. Bên dưới là một thảm cỏ xanh, một chiếc hồ bơi thật dài, chạy dọc theo bờ sông là bến tàu với hai chiếc canô trắng.

Căn biệt thự, căn cứ địa của Cty Sunshine tọa lại tại Quận 9, bên một nhánh nhỏ của sông Đồng Nai. Nơi đây như một thế giới riêng tách biệt với bên ngoài. Nơi đây sẽ là tù giam nàng trong 6 tháng tới.

Tâm bỏ chiếc vali vào góc tủ. Nàng cởi hết quần áo trên người, quấn chiếc khăn tắm ngang ngực, đi ra ngoài. Bà Xuân thấy nàng ra, cũng không nói một tiếng, bà đi thẳng, để Tâm lặng lẽ đi theo.

Vừa bước xuống cầu thang, Tâm sững sờ trước hai người phụ nữ trần truồng đang đi lên. Hai cô là Thùy Dương và Phương Trang. Nàng chứng kiến hai tên tuổi lớn trong làng người mẫu trong tình trạng khỏa thân hoàn toàn nhưng vẻ mặt họ dửng dưng như không. Họ cũng nhận ra nàng. Họ mỉm cười thân thiện, thật khác với lần đầu tiên gặp trong buổi diễn.

– Đừng ngạc nhiên. Nơi đây là thế giới riêng của phụ nữ, không một bóng đàn ông. Khỏa thân là các bà Phương dạy mọi người để rèn luyện sự tự tin của mình. – Bà Xuân giải thích.

Tâm gật gù.

– Nhưng khỏa thân trước phụ nữ với nhau thì đâu có gì chứ! – Tâm buột miệng hỏi.

Bà Xuân hơi chần chừ, không trả lời nàng rồi tiếp tục đi thẳng.

Suốt dãy hàng lang Tâm gặp rất nhiều phụ nữ đẹp, phần lớn họ đều khỏa thân, chỉ có vài người mặc quần lót, có lẽ đang kỳ kinh nguyệt.

– Em có nhu cầu đi vệ sinh không? – Bà Xuân dừng trước một cánh cửa cuối dãy hàng lang.

– Dạ, không! – Tâm nói nhỏ.

– Okie, vì em phải nằm yên một chỗ trong vòng hai tiếng đồng hồ tới.

Bà đưa tay xoay nắm cửa. Bên trong xông ra một mùi thuốc Thành nồng đậm, pha lẫn mùi hơi nước nóng hừng hực.

– Vào nhanh đi. Không thể thoát hơi ra ngoài. – Bên trong có giọng của phụ nữ lớn tuổi la khẽ.

Cả hai người bước vào trong. Ánh sáng mờ nhạt duy nhất từ một bóng đèn trái ớt gắn trên tường. Tâm chớp chớp mắt cho quen với ánh sáng. Nàng bất chợt lùi người lại, tay che miệng suýt hét lên. Trước mặt nàng là bốn bệ đá xanh, trên ba chiếc là ba vật thể đen thui hình khối như dáng người nằm. Kế bên chiếc bệ trống có một người phụ nữ lớn tuổi, mặt mũi nhem nhuốc đang nhìn nàng dò xét.

– Cởi khăn ra, nằm lên đi. – Bà Xuân nhắc nhở.

– Tôi..

– Haizzz… Nằm lên đi… Lần đầu thì e ngại, sau lại năn nỉ mà không được đấy… Tẩy trắng da thôi mà…

Tâm nhìn kỹ thấy phía trên vật thể gần nhất có chiếc ống thông hơi. Vậy là có người sống bên dưới lớp đất đen đó. Tâm thở phào.

Nàng cởi chiếc khăn choàng, leo lên. Hơi lạnh của bệ đá làm nàng giật mình.

– Thân thể cô đẹp lắm. Có thể so sánh với cô chủ đấy… Lông nên cạo đi, để làm gì nhiều thế… – Tay bà ta đặt lên phần lông mu nàng xoa xoa.

– Ah.. – Tâm ngượng chín cả người.

Bà tay mở một cánh cửa gỗ lớn, khói bốc ra nghi ngút, khệ nệ xách lên một thùng gỗ, đặt lên bệ đá. Hai tay bà vốc vào trong thùng lấy ra một nắm đất đen thui, bốc mùi thuốc Thành nồng nặc. Hai bàn tay bà xoa chất đen nhám xàm đó lên khắp người Tâm. Hai mắt nàng mở to, tò mò quan sát.

– Tưởng đây là bùn ah? – Bà cười khẩy – Đây là than núi lửa Nhật Bản, tẩm thuốc Thành. Bí quyết lột xác đấy. Cô sẽ được tẩy trắng 12 lần trong bốn tuần đầu tiên. Sau đó có muốn cũng không được đâu.

Bà ta chà sát khắp thân thể Tâm, không chừa một góc nào, đến khi làn da nàng đỏ bừng bỏng rát thì ngưng lại. Bà xách rất nhiều xô chất than cùng loại phủ kín cơ thể nàng. Nằm bên dưới lớp than ấm nóng, nàng không thấy không nghe được thứ gì, chỉ biết hít thở qua ống ngậm trong miệng. Hơi ấm của bột than xoa dịu làm cơ thể Tâm dễ chịu, nàng ngủ thiếp đi.

Anh và nàng nắm tay nhau đi trên một cánh đồng hoa cúc trắng, thật rộng, rộng đến mức nhìn không thấy điểm cuối. Anh mỉm cười với nàng. Nụ cười của anh không phải là nụ cười đàn ông hấp dẫn nhất mà nàng gặp. Nhưng nó luôn mang cho nàng cảm giác ấm áp chân thành nhất. Đột nhiên bàn tay anh truyền đến cảm giác lạnh giá. Tâm ngạc nhiên nhìn xuống. Nàng cảm giác bàn tay anh hôm nay rất lạ, như một bàn tay phụ nữ, thon dài tương đương với nàng.

“Tâm ơi! Trả thù cho mình. Tâm ơi!”

Giọng nói quen thuộc của Duyên vang sát bên nàng. Tâm giật mình nhìn lên. Không phải là anh, mà là Duyên. Mặt cô ta trắng bệt, tóc dính bết lại với não tương, mắt nhìn nàng trừng trừng, miệng trào máu.

– Ahhh…

Tâm hét lớn, choảng tỉnh. Xung quanh nàng là căn phòng tối, nồng nặc mùi thuốc Thành.

– Trời ơi! Con nhỏ này… Đổ hết xuống sàn rồi kìa! – Giọng người phụ nữ lớn tuổi càm ràm vang lên bên cạnh.

Tâm nhìn xuống. Bột than rơi vãi đầy sàn nhà. Nàng sực nhớ ra mình đang trong phong tẩy da.

– Con xin lỗi. Tại con…

Tâm lúng túng nhảy xuống, phụ bà ta dọn dẹp.

– Thôi… Không sao. Cũng may là gần hết giờ, không thì phí đi bao nhiêu thuốc quý. – Bà ta chợt ngưng tay ngẩng lên nhìn Tâm – Con hình như bị ám ảnh gì đấy?!

Tâm im lặng, khẽ gật đầu.

– Ta không biết con trải qua chuyện gì. Nhưng con phải tập sống với nó, phải biết chấp nhận nó như một phần cuộc sống của mình.

Tâm nhìn theo bóng lưng khắc khổ của bà ta khệ nệ xách thùng nước đi vào góc phòng.

“Ngày 15, vắng em. Anh nhớ em lắm, Tâm ơi”

Tâm thấy cổ họng mình cứng lại, nước mắt muốn trào ra, đọc dòng tin nhắn của anh.

“Ngày 15, thiếu anh. Em nhớ anh lắm lắm. Hẹn anh trong giấc mơ của em.”

Tâm gác tay lên trán suy nghĩ tới cha mẹ, nội dung cuộc điện thoại ban chiều. Nàng phải tiếp tục nói dối cha mẹ rằng việc học hành của mình vẫn bình thường. Đó là điều cha mẹ quan tâm nhất. Sức khỏe của cha đã hồi phục hoàn toàn.

Đã trải qua 15 ngày, Tâm dần quen với thời khóa biểu nơi này. Các lớp học nối tiếp nhau liên tục, từ tập catwalk, tâm lý trên sàn diễn, thể dục aerobic, lễ nghi tiệc tùng, trang điểm cơ bản, thời trang, tâm lý trả lời phỏng vấn… nhiều đến không nhớ hết. Cũng may là các lớp học này được sắp xếp xen kẽ với với các buổi matxa, chăm sóc da và cả waxing toàn thân… đây là giây phút nàng có thể thư giãn thoải mái. Lớp học của Tâm vẻn vẹn có 7 người, họ khá thân thiện với nàng, có lẽ vì ai cũng đến từ những nơi khác nhau, vào đây gần như cùng lúc.

Nàng lại nghĩ đến anh, nụ cười của anh, những giây phút bên anh. Cơ thể anh ấm áp, bộ ngực săn chắc và cả… dương vật căng cứng to dài của anh. Tâm thấy cơ thể mình rạo rực, hạ thể nóng hừng hực ẩm ướt khó chịu. Nàng thật không hiểu những người này làm thế nào sống cách ly như trong tu viện trong 6 tháng. Riêng bản thân nàng ngày qua ngày càng nhớ anh cồn cào.

Tâm thao thức nhìn lên trần nhà. Hai mắt đau nhức nhưng không dám khép lại. Rồi cơn mệt mỏi kéo đến làm nàng không cưỡng lại được, mí mắt nặng trĩu. Nàng thiếp đi.

Không biết thời gian qua bao lâu.

– Ahhh…

Tâm hét lên, choàng tỉnh, mồ hôi nhễ nhại. Nàng khổ sở thở dốc, cổ họng khô khốc. Nàng vừa mơ đến Duyên, cô ấy đang nằm bên mép hồ bơi, hai mắt trừng trừng nhìn lên trời, bầu trời tối đen như mực.

– Duyên à… Không phải mình đã thề sẽ trả thù cho bồ sao?

Tâm lẩm bẩm cầu khẩn một mình. Nàng không biết làm như vậy có hiệu nghiệm gì không. Nhưng mỗi đêm trước khi ngủ, nàng thực hiện như lời người phụ nữ trong phòng tẩy da, nàng cố nhớ đến lời thề của mình và cái chết của Duyên, thì đêm đó tâm trạng nàng được yên ổn ngủ đến sáng. Tâm chợt nhớ lại, bật cười một mình. Lúc nảy khi nàng chìm vào giấc ngủ trong đầu toàn lởn vởn chiếc dương vật của anh đung đưa giữa hai chân mình.

Tâm lồm cồm ngồi dậy. Chán nản nhìn chai nước trống rỗng trên đầu giường. Cổ họng nàng khô khan khó chịu. Nàng cầm chai nước đi ra ngoài.

Hàng lang lầu hai thật dài, ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ in rõ xuống sàn nhà. Tâm thấy hơi lạnh chạy dọc xương sống mình. Chân nàng bước thật nhanh đến chiếc máy nước để cuối hành lang. Tay nàng run run mở vòi nước, mắt nhìn xuống đất, đầu không dám ngẩng lên. Dòng nước lạnh chảy róc rách thật chậm, chai nước đầy dần lên.

Đột nhiên có tiếng gì đó vang vào tai Tâm. Nàng giật bắn người nhìn về phía cầu thang. Không có gì ngoài ánh trăng sáng.

– A … U

Thêm một tiếng động khác nghe rõ ràng hơn. Tâm nhíu mày lắng nghe, đây rõ ràng là tiếng người, vang lên từ tầng 3. Trên đó Tâm cũng chưa lên lần nào vì được căn dặn không được đi lung tung khắp nơi. Nàng nghe các bạn cùng lớp nói nơi đó là tầng sử dụng riêng của Diễm Phương và mấy cô người mẫu nổi tiếng của Cty.

– A.. U..

Cơn sợ hãi bay đi đâu mất nhường chỗ cho sự tò mò. Tâm nhẹ nhàng đi đến bên chân cầu thang, nàng nhìn lên lầu. Có ánh sáng đèn điện lờ mờ chiếu ra ngoài. Nàng nhón chân từng bước một đi lên lầu, lòng bàn chân lạnh buốt làm cơn buồn ngủ bay đi mất.

Hành lang lầu 3 cấu tạo y như đúc so với bên dưới, dãy cửa sổ rèm rũ và dãy phòng thật dài. Căn phòng cuối dãy đang sáng đèn. Tâm lọ dọ đi tới. Cửa phòng đóng kín mít, nhưng rèm cửa sổ trổ ra hành lang có một khoảng trống.

– Ah.. Ưm… Ưm…

Tâm có thể nghe rõ tiếng rên rỉ phát ra từ bên trong. Nàng nín thở nhìn vào. Hai mắt nàng trợn to nhìn quan cảnh kì dị trước mặt.

Diễm Phương trần truồng quỳ hai chân dưới sàn, cơ thể cô ta bóng loàng căng phồng, đẹp đến nỗi Tâm cảm thấy hít thở khó khăn. Phía sau lưng cô ta là một gã da đen, một gã Châu Phi đích thực, toàn thân hắn trần truồng lực lưỡng, làn da đen bóng, hắn đeo bao trùm đầu bằng vải kín mít tới cổ, hai tay hắn vò nắn cặp mông tròn căng của Diễm Phương. Hạ thể hắn dập liên tục vào mông cô ta nghe chan chát, hai vú cô ta giật giật lên từng hồi… Dương vật hắn dài to như cổ tay Tâm, đen mun như than, mỗi lần hắn lùi người lại, nàng có thể thấy nước nhờn rơi rớt giữa hai chân Diễm Phương. Miệng cô ta há lớn, hai mắt dại đi, tiếng rên rỉ khò khè khó nghe. Tâm đoán rằng Diễm Phương đã đạt cao trào vài lần trước sức mạnh vũ bão của tên này.

Cơ thể Tâm rạo rực, hai chân vô tình khép lại, cảm giác ẩm ướt khó chịu. Cơ thể hoàn mỹ, làn da trắng hồng mềm mại của Diễm Phương và cơ bắp cuồng cuộn làn da đen bóng của gã đó kết hợp với nhau tạo thành một cảnh hoang đàng đến tột độ. Tâm cắn môi, nàng vô tình đưa tay day nhẹ hai mép âm hộ nóng rực của mình, hình ảnh trước mắt như mờ đi.

Bất chợt một giọng nói đàn ông ồm ồm vang lên trong phòng, rồi một cánh tay vươn ra từ chiếc ghế bành cao quá đầu ngay phía trước Diễm Phương. Từ góc nhìn của Tâm, nàng chỉ có thể thấy loáng thoáng mái tóc đen lấp ló trên thành ghế. Giọng ông ta trầm thấp vang vọng trong căn phòng kín, Tâm phải cố gắng nghe mới hiểu được ông ta nói gì.

– Em phạt anh vậy đủ chưa? Anh biết lỗi rồi… Giúp anh chút đi mà…

– Không… Đáng đời… Đêm nay anh chỉ được nhìn… Ưm … Ah… – Diễm Phương vừa thở dốc vừa nói.

– Anh năn nỉ em đó… Anh biết lỗi rồi mà… Anh mang nó tới đây đền bù cho em rồi gì nữa…

– Ưm.. Ưm…

Mặt Diễm Phương đỏ hồng, cô ta không nói gì, chỉ quỳ gối bò đến hai bước, kéo theo tên da đen hì hục phía sau. Hai cánh tay cô ta chồm lên ghế, gấp gáp run rẩy, rồi chúi đầu xuống hì hục lên xuống. Cánh tay người đàn ông đó vuốt ve mái tóc lòa xòa của cô ta.

– Ưm… Ưm…

Tiếng rên rỉ, thở dốc vang lên trong phòng. Gã da đen gầm rú, cơ thể Diễm Phương co giật, đầu bị giữ chặt giữa hai chân người đàn ông đó. Gã da đen gồng cứng người, thúc vào vài cái cuối, rồi ngã ngữa ra sau, dương vật gã lòng thòng bóng lưỡng, tinh trùng vung vãi cả sàn. Người đàn ông đó gồng cứng người lên, Diễm Phương mặt đỏ bừng, nuốt hết tinh dịch của ông ta. Cô ta bật ngữa ra sàn nhà, thở hỗn hển, cười sặc sụa.

Ánh lửa lóe lên, phản chiếu lên bức rèm cửa, khói thuốc bốc lên sau chiếc ghế bành. Tâm hít một hơi thật sâu, định trở về phòng, thì bất chợt câu nói của người đàn ông đó làm nàng chết sững.

– Em đừng trách anh chuyện giúp Nhật Vy, không phải vô tình anh đẩy Tâm về Công ty em sao?

– Còn nói… do chính em tìm đến con bé thôi! – Diễm Phương trả lời giọng mệt mỏi.

– Haizz… Bà Hoàng Diệu và thằng Ba tàu đó thật thảm… Điên cuồng tìm kiếm thằng nhãi Tùng đó! Ha.. Ha… Tìm xa ngàn dặm gần ngay trước mắt…

– Lại cũng chiêu trò gì của anh ah? – Diễm Phương hỏi cho có chuyện.

– Ha ha … Không.. Việc này chẳng liên quan gì đến anh… Anh chỉ biết thằng Tùng đó chui rúc ở xó xỉnh nào thôi… Em chẳng tin nổi đâu… Ngay kế bên nhà em đấy…

– Hả? Nhà nào? – Diễm Phương ngạc nhiên chống tay ngồi dậy.

– Căn biệt thự xanh nhỏ nhỏ cuối đường đó…. chiều chiều ngồi bờ sông câu cá… Đúng là mấy thằng nhà văn lập dị… Anh bắt gặp hắn ngồi đó mới hôm qua…

Tâm mừng rỡ đến cuống quýt. Nàng vuốt vuốt ngực mình để lấy lại bình tĩnh. Nàng nhẹ nhàng đi xuống lầu, trở về phòng không ai hay biết.

– Alô, anh ngủ rồi ah? – Giọng Tâm nói nhỏ dưới lớp chăn.

– … Trời ơi, Tâm ah! Em biết bây giờ là mấy giờ không? Vậy mà hỏi tôi chưa ngủ? Tôi gìa rồi, không còn sức tung tăng suốt đêm đâu… – Giọng ông Chen càu nhàu trong điện thoại.

– Ah, xin lỗi. Nếu anh không thích nghe về tung tích Lý Quý Tùng thì thôi vậy! Good night. – Tâm cố tình trêu chọc.

– Hả? Em .. Em nói… Ở đâu? – Ông ta bừng tỉnh hét lên.

– Thôi em ngủ đây.. Khuya rồi..

– Thôi mà Tâm. Giúp tôi cũng là giúp em mà.. – Ông năn nỉ.

– Hi Hi.. Thôi được rồi. Hắn ta sống tại một căn biệt thự màu xanh… Đường Trần Trọng Khiêm, P.Long Bình, Quận 9… Cùng khu với Trung tâm đào tạo của Công ty Sunshine.

– Ha ha.. Vậy thì hay quá… – Ông Chen bật cười mừng rỡ.- Ủa, sao em biết. Em liên quan gì đến Cty Sunshine.

– Em.. Em tham gia khóa đào tạo ở đây…

Tâm kể sơ cho ông nghe về âm mưu của Nhật Vy, định hướng của bản thân nàng. Nhưng chuyện đau buồn xảy ra với nàng trước khi quyết định gia nhập Sunshine và người đàn ông bí ẩn đó nàng không nói tới. Ông im lặng lắng nghe.

– Tôi hiểu rồi. Em yên tâm. Nếu bộ phim thật sự được khởi động trở lại. Vai chính chắc chắn vẫn là của em. – Ông nói.

– Nhưng khóa đào tạo còn hơn năm tháng nữa. Rồi sau đó em lại trở thành người mẫu của Cty. – Tâm lo ngại.

– Em yên tâm học cho tốt. Đó là khóa đào tạo uy tín bậc nhất hiện nay. Còn việc em đóng vai chính bộ phim, Diễm Phương còn mong muốn không hơn nữa là. Đó là một cơ hội PR tên tuổi em và Sunshine. Sau đó khi em đi diễn, catxe sẽ cao hơn, cty cũng thu lợi cao hơn. Trăm lợi vô hại. – Ông nói liên tục.

– Lúc đó, chính tôi sẽ tới thuyết phục Diễm Phương. – Ông cam đoan.

Tâm trở lại với việc học tập rèn luyện hàng ngày của mình. Nàng không để tâm đến chuyện khác nữa. Hàng ngày nàng cố gắng tập luyện nhiều hơn để đến đêm không còn sức lực suy nghĩ lung tung.

Mỗi ngày nàng đều nhận điện thoại và tin nhắn yêu thương của anh trước khi đi ngủ. Nó như động lực giúp nàng hăng hái rèn luyện bản thân.

Trong lớp của Tâm, nàng thật sự nổi bật. Từ nhan sắc, vóc hình đến kiến thức đều vượt xa bạn cùng lớp.

Ám ảnh về Duyên cũng phai nhạt dần, Tâm không còn gặp ác mộng giữa đêm nữa. Nhưng nàng không hề quên lời thề của mình. Lời thề đêm không trăng.

– Tốt… Đẹp lắm… Hay…

Tâm mỉm cười trước những lời khen của mọi người. Bên dưới sàn diễn là Diễm Phương mỉm cười nhìn nàng, sau lưng cô ta là tốp người mẫu do chính cô đào tạo. Phương Trang và Thùy Dương mỉm cười thân thiện, họ thật sự ngưỡng mộ nhan sắc và những bước đi của Tâm. Đối với họ, Tâm chưa có danh tiếng vì nàng chưa đi diễn, nhưng nàng thật sự là một quả bom nổ chậm, sẵn sàng tạo thành một cơn địa chấn quyét ngang làng mẫu cả nước.

– Em bước đẹp lắm. Chân rất chuẩn. Nhưng lưng và cổ đầu cần uyển chuyển hơn, nên chú ý nét mặt. Người mẫu tạo thành thương hiệu qua bước chân và nét mặt. Nên giữ bản sắc riêng của mình dù bước trên sàn diễn nào cũng thế. Hai nét mặt cơ bản nhất là lạnh lùng và đa tình. – Diễm Phương nói.

– Đây. Tôi sẽ đi thử cho em xem nhé!

– Wah.. Hoan hô…

Mọi người hô hào mừng rỡ. Những bước chân của Diễm Phương luôn là đề tài trong các lớp học catwalk, nhưng chủ yếu là xem qua video, vì năm năm nay Diễm Phương không nhận lời diễn thời trang nữa.

Diễm Phương đứng trên sàn gỗ. Cơ thể cô ta gợn sóng hoàn mỹ phô diễn dưới bộ đồ thun bó sát. Đôi mắt cô ta rất sáng, bắt giữ mọi ánh mắt lướt qua trước mặt. Trong ánh mắt hồi hộp chờ đợi của mọi người Diễm Phương bắt đầu bước đi. Mũi chân thẳng, lưng uyển chuyển, nét mặt lạnh lùng. Mọi người như cùng hẹn nín thở. Tâm mở to hai mắt, nàng nhận ra bước chân cắt chéo của Diễm Phương rất hoàn hảo, hai đầu gối như được cột dây, cái trước cái sau nối tiếp luân phiên không sai một ly. Nàng mím môi quyết định phải tập được bước chân như thế.

– Wah… Hay quá… Bốp bốp bốp..

Tiếng vỗ tay, hô hào náo nhiệt vẫn còn văng vẳng bên tai Tâm.

Nàng nhắm mắt nhớ lại hình ảnh đó, như một đoạn phim chiếu chậm trong đầu. Mặt nàng ướt mồ hôi, hai bắp đùi, vùng thắt lưng đau nhức. Bầu trời bên ngoài đã tối mịt, ánh đèn leo lét đung đưa trong căn phòng tập. Tiếng giày của nàng đều đều nện xuống sàn gỗ.

– Ahhh…

Tâm ngã lăn kềnh trên sàn. Nàng lồm cồm ngồi dậy, hai tay xoa xoa đầu gối, mặt nhăn nhó. Nàng kéo lại sợi dây cột ngang hai đầu gối mình, rồi đứng lên. Tiếp tục.

Bên cánh cửa phòng tập, Diễm Phương lén quan sát Tâm nảy giờ, ánh mắt chất chứa những suy nghĩ mâu thuẫn, sự mừng rỡ, hy vọng, ghen tị và cả sự nuối tiếc.

Thời gian trôi qua thật nhanh. Mới đó đã gần năm tháng rưỡi, vậy là còn nửa tháng nữa là nàng được gặp anh. Thời gian vừa qua, vì để thích ứng với sự lẻ loi buồn tẻ ở đây, nàng phải tập không nghĩ đến chuyện tình dục. Giờ đây, khi nghĩ đến anh, Tâm chỉ mong muốn được nằm trong vòng tay ấm áp của anh, chỉ thế thôi đã làm nàng mãn nguyện.

– Tâm!

Tâm quay lại, nhận ra bà Xuân đang tiến về phía nàng.

– Em lên văn phòng lầu 1 gặp bà chủ gấp.

– Dạ.

Tâm không hiểu có chuyện gì, nhưng nàng không chậm trễ, chân bước đi thật nhanh.

– Cộc cộc..

– Tâm hả? Vào đi em. – Giọng Diễm Phương gọi ra.

– Chị cho gọi em. – Tâm bước vào mỉm cười.

– Em lại đây. Ngồi xuống. – Nụ cười Diễm Phương thật đẹp.

– Em đẹp lắm. Em như thoát thai hoàn cốt hoàn toàn. Không phải chị nói vậy để tự khen khóa đào tạo của mình. Nhưng em cũng thấy đó, mấy người khác đâu có ai tiến bộ và thay đổi nhiều như em. – Cô ta nói.

– Dạ… Em cảm ơn chị. – Tâm lí nhí, trước mặt Diễm Phương nàng vẫn cảm thấy thiếu tự tin như ngày nào.

– Vì xét thấy em có tiềm năng rất lớn. Nên Ban giám đốc Công ty dành cho em một cơ hội đặc biệt. Sắp tới là cuộc thi người mẫu ảnh qua mạng. Chị muốn em với tư cách đại diện Cty tham dự. Em thấy sao?

– Dạ… – Tâm mừng rỡ đến lúng túng, sau cùng nàng đã có cơ hội xuất đầu lộ diện.

– Nhiếp ảnh gia Giải vàng Cannon Châu Á, Hạo Thiên sẽ chụp hình cho em. Chụp ngoại cảnh Hồ Tràm. Khả năng đoạt giải của em rất cao. Nếu em thật sự thắng giải nhất, tiền giải thưởng 50 triệu là của riêng em, ngoài ra Công ty sẽ có một phần thưởng đặc biệt khác. – Cô ta nhồi nhét liên tục, Tâm chỉ biết phấn khích gật đầu.

– Đương nhiên, đã là đại diện Cty, em phải ký hợp đồng sớm hơn thời hạn. Đây em xem đi. – Diễm Phương đẩy xấp hợp đồng dầy cộp về phía nàng.

Hai mắt Tâm hơi nheo lại, nàng bị ám ảnh với các loại hợp đồng từ ngày hôm đó. Hợp đồng là cam kết giấy trắng mực đen với mục đích đảm bảo quyền lợi và nghĩa vụ của cả hai bên. Nhưng thực tế quyền lợi luôn nghiêng về bên soạn thảo nó.

– Em cứ mang về. Đọc cho kỹ. Mai mốt gì trả lời chị cũng được mà! – Cô ta nói.

Tâm thích thú nhìn bàn tay mình ửng hồng dưới tia nắng ban mai chiếu qua khung kính xe. Nắng sáng tốt cho da, lời mẹ nàng hay nói. Tia nắng đó như chơi đùa cùng nàng, biến mất rồi trở lại, lấp ló sau những tòa nhà cao tầng, dù xe có đi nhanh bao nhiêu nó vẫn chạm được vào tay nàng.

Hôm nay tâm trạng Tâm rất vui. Hơn 5 tháng rồi nàng mời được nhìn thấy đường phố, cảm giác lạ lùng dâng lên trong lòng Tâm. Nhưng niềm vui thật sự đối với nàng, đó là một cuộc hẹn hò bí mật với anh ở Hồ Tràm. Càng nghĩ đến được gặp mặt anh, nàng càng nhớ anh kinh khủng.

Chiếc xe du lịch 15 chỗ lao nhanh trên Quốc lộ 51. Trên xe chỉ có 5 người, Tâm, tài xế, một trang điểm, một nữ phụ trang phục và nhiếp ảnh gia Hạo Thiên, phía sau đầy ấp những đạo cụ và trang phục.

Hạo Thiên, cái tên thật ngông ngênh, kiêu ngạo, đáng lý ra nên thuộc về một cậu thanh niên trẻ tuổi coi trời bằng vung. Nhưng nó lại là nghệ danh của một ông gìa, đầu tóc rối bù, quần áo luộm thuộm, ăn mặc chẳng giống ai. Tâm không thường đánh giá người khác theo vẻ bề ngoài, nhưng ông ta quá khác so với tưởng tượng của nàng.

– Tách… Tách…

Tiếng máy ảnh vang lên, Tâm bừng tỉnh quay lại.

– Em tiếp tục nhìn ra cửa sổ đi… – Giọng nói của Ông Hạo Thiên vang lên.

Tâm mỉm cười tiếp tục nhìn ra ngoài. Ánh nắng chiếu vào, hàng lông mi cong vút, chạy dọc theo sống mũi, đổ xéo xuống đôi môi đỏ mọng của nàng. Ông Hạo Thiên suýt xoa hài lòng với khung ảnh của mình, tay ông bấm liên tục.

– Em đẹp lắm. Em mở hai nút váy phía trước đi. – Ông nói.

Anh tài xế hơi phân tâm quan sát phía sau.

– Ừ thế. Mở xéo một bên ra. Ừ.. Đẹp lắm.

– Tạch.. Tạch.. Tạch..

Ông ta vừa chụp vừa nói liên tục. Tâm chỉ thực hiện theo. Khuôn mặt tuyệt đẹp của nàng, chiếc cổ thon dài, bộ ngực phập phồng lấp ló dưới lớp vải, làn da nàng ánh hồng như tỏa hào quang dưới nắng sớm. Tất cả đều được thu vào máy ảnh của ông.

– Em mở luôn ba nút còn lại đi.

– Tạch tạch tạch…

– Ừ, thế… Bàn tay đặt hờ lên vạt áo…

– Không… Đừng che kín lại, đặt hờ thôi… Ừ… Thế…

– Okie, cảm ơn em…

– Chú.. cho .. con xem chút được không ah? – Tâm không biết nên xưng hô với ông ta thế nào, nhìn ông ta còn lớn tuổi hơn ông Chen.

– Ừ… Em xem đi. – Ông ta chẳng quan tâm gì.

Máy ảnh ông ta thật to và nặng, phải đến hơn 3 kí lô. Tâm phải đỡ nó bằng cả hai tay mới tiếp nổi nó.

– Em nhấn nút này.. Qua lại là đây và đây… Zoom vào là nút này…

Ông ta chỉ cho Tâm, vô tình ngồi sát bên nàng, cánh tay choàng lên thành ghế. Tâm không để ý nhiều, nàng tập trung nhìn những tấm hình của mình. Nàng phải thừa nhận, ông ta chụp rất đẹp, ông chụp từng góc cạnh của gương mặt nàng, từng đừng cong nhỏ trên vành môi, khe ngực sâu hun hút của nàng rõ đến những sợi lông tơ óng ánh dưới ánh nắng.

Tâm tiếp tục nhấn lui lại. Bất chợt ngón tay nàng cứng đờ.

Màn hình hiện lên hình của một cô người mẫu khá quen mặt. Cô ta hoàn toàn trần truồng, xoay lưng về phía máy ảnh, mặt nghiêng sang một bên, dòng thác phía trước đổ xuống mờ nhạt huyền ảo như tiên cảnh.

– Em xem tiếp đi. – Ông ta nói nhỏ bên tai nàng.

Tâm bấm tiếp. Những hình ảnh sau táo bạo đến mức làm mặt nàng đỏ bừng lên. Cô người mẫu đứng nằm rất nhiều tư thế, dùng tay chân nhánh cây và cả góc chụp của máy ảnh để che chắn những điểm nhạy cảm trên cơ thể mình. Nhưng càng làm vậy người xem càng tưởng tượng nhiều hơn. Không phô, nhưng sức nóng của nó càng ghê gớm hơn.

– Em muốn chụp hình như thế không? – Ông ta hỏi nhỏ.

– Em… Không… – Tâm hốt hoảng nói.

– Đừng sợ… Là phụ nữ ai chẳng muốn lưu giữ lại tuổi thanh xuân của mình chứ! Không phải lo. Ai cũng ngại lần đầu hết. Nhưng sau đó sẽ quen thôi. Yên tâm đi. – Ông ta cười cười.

Tâm im lặng nhìn ra cửa. Trước đây nàng chưa hề nghĩ mình sẽ chụp ảnh khỏa thân, nhưng ý nghĩ sẽ được giữ lại những nét đẹp nhất của tuổi thanh xuân, làm nàng hơi phân vân.

Hai tiếng sau, chiếc xe du lịch rẽ vào khu resort thật lớn tại Hồ Tràm. Tâm bước xuống vươn vai, làm vài động tác giãn gân cốt. Hai chị phụ tá chạy lăng xăng xách hành lý xuống xe. Họ một mực không đồng ý cho nàng tự xách hành lý của mình. Tâm thấy hơi mất tự nhiên kiểu được phục vụ chu đáo như thế.

– Chào cô Helen Thanh Tâm. Trân trọng chào đón cô đến Resort Hồ Tràm.

Tâm hơi ngỡ ngàng nhìn người đàn ông mặc vest đen sang trọng trước mặt. Đây là lần đầu tiên nàng nghe người ta gọi nàng với cái tên Diễm Phương đặt cho nàng. Hai bên ông ta là hai nữ Lễ tân xinh đẹp, mặc áo dài tay ôm bó hoa thật lớn và một khay nước hoa quả thật lớn. Nàng nhìn bàn tay ông ta đưa về phía mình như chờ đợi, nàng lúng túng đưa tay ra.

– Tôi là Huy Hoàng – Giám đốc điều hành của Resort Hồ Tràm. Chúng tôi rất hân hạnh được phục vụ đại diện sáng giá của Cty Sunshine. – Ông ta nói tiếp.

Tâm vỡ lẽ ra mọi chuyện. Họ chào đón nàng như vậy, chẳng qua vì nàng là đại diện của Cty Sunshine.

Hai cô Lễ tân bước tới, mỉm cười thân thiện. Họ mời nàng ly nước hoa quả, Tâm miễn cưỡng uống một hớp nhỏ rồi gửi lại nhưng nàng buộc phải nhận bó hoa. Ông Huy Hoàng tươi cười đứng chụp hình lưu niệm với Tâm.

Khách du lịch bắt đầu chú ý đến nàng. Một cô gái đẹp, dáng cao, mặc một chiếc váy rũ hở vai, dài chấm gót, làn da trắng như bông bưởi. Khách Việt Nam len lén chụp hình nàng. Khách nước ngoài lịch sự hơn, bước lại xin phép được chụp hình.

Tâm hơi lúng túng. Nàng chưa bao giờ được săn đón như thế. Sau tốp khách nước ngoài đầu tiên, vui vẻ chụp hình, cảm ơn. Vốn tiếng Anh của nàng chỉ đáp ứng được bấy nhiêu. Sau đó là tốp Việt Nam, ồn ào, chen lấn. Tâm bị vây tứ phía tạo thành một cảnh hỗn loạn trước sảnh tiếp tân khách sạn. Sau cùng, hai chị phụ tá phải xin lỗi mọi người để tách nàng ra. Nhóm Tâm rời đi, đám đông mới giải tán.

Khu resort này thật rộng, di chuyển giữa khu này và khu kia phải dùng xe điện. Tâm ngồi mông lung suy nghĩ về chuyện vừa rồi. Nàng không nhận ra mình thay đổi lớn như thế nào. Hàng ngày nàng vẫn soi gương nhìn ngắm mình như bao người con gái khác, nhưng nàng chỉ thấy mình có lẽ xinh hơn một chút.

Tâm được dành hẳn một Bungalow riêng biệt sát bờ biển, hai bên là hàng dương xanh rì mát rượi. Một chị phụ tá mở hành lý treo móc đồ cá nhân vào tủ áo cho nàng. Đây là những quần áo thường nhật chuẩn bị cho hai ngày lưu trú tại đây. Những trang phục chụp ảnh thì được giữ bên phòng chị phụ tá.

Phòng tắm bên trong thật rộng và thoáng. Một chiếc bồn tắm rộng chuẩn bị sẵn nước rải cánh hoa hồng, bức tường dùng một tấm kính trong suốt đến trần nhà, chân tường trồng vài loại cây cảnh trong nhà cao đến eo. Nàng có thể nhìn thẳng ra bãi biển xanh rì bên ngoài, có vài người đang tắm biển xa xa. Tâm lúng túng nhìn quanh. Nếu nàng có thể nhìn thấy họ, vậy thì khi nàng làm gì trong này, không phải là…

– Em không cần lo. Tấm kính này chỉ soi sáng một chiều. Ở ngoài không thấy được bên trong… À giống như loại mắt kính thời trang tráng thủy vậy đó!

Chị phụ tá đứng sau lưng nàng, thấy điệu bộ lúng túng của nàng, liền giải thích. Tâm thở phào, quay lại mỉm cười cảm ơn chị.

– Em nghỉ ngơi chút đi. Một tiếng sau, chị gọi, mình đi ăn trưa. Ngủ trưa đến 14h00 dậy trang điểm, chuẩn bị chụp buổi chiều và hoàng hôn. – Chị ta nói.

Tâm gật gật đầu. Nàng đã quen với việc bị áp đặt lịch làm việc mỗi ngày.

– Quên mất.. Chiều nay chụp bikini nên, chị sẽ qua sớm hơn chút giúp em tẩy bớt lông đi nhé. – Chị ta quay lại nói.

– Ah.. Thôi chị… Em tự lo được… – Tâm ngượng chín người.

– Okie… Vậy cũng được. Nhưng đừng nhổ nhé… Bị đỏ da, xấu đấy…

– Dạ.. Dạ.. Em biết rồi.

Tâm cười khổ. Bây giờ ngay cả vùng nhạy cảm của mình cũng bị can thiệp vào. Không biết khi anh thấy vùng mu trống lỗng, nhẵn nhụi của nàng, anh sẽ nghĩ gì. Tâm đỏ mặt, háo hức mong chờ đến tối. Anh hứa với nàng, tối nay anh sẽ ra, sau giờ học.

Tâm khóa trái cửa. Cởi bộ váy dài. Nàng hồi hộp bước chân vào phòng tắm, hai tay che ngang ngực, chân khép chặt. Dưới bãi biển có một nhóm thanh niên đang đùa giỡn inh ỏi. Có lẽ đúng là họ không thể thấy mình, nàng thầm trấn an. Nàng từ từ buông tay ra, chân thoải mái bước vào bồn tắm. Dòng nước mát lạnh thật thoải mái.

– Ahhhh…

Tâm hoảng hốt chùn người thấp xuống nước. Trước mặt nàng một cặp vợ chồng Tây Phương đi ngang qua sát tấm kính. Họ bất chợt dừng lại nhìn chằm chằm vào nàng. Tâm lúng túng, hai tay che mặt mình. Đột nhiên hai người nói với nhau gì đó, chỉnh chỉnh lại trang phục, rồi đi tiếp. Tâm thở phào hiểu ra rằng họ vừa xem tấm kính đó như một tấm gương lớn.

Tâm cảm thấy thoải mái hơn. Nàng nằm lim dim tận hưởng cảm giác gân cốt mình tê tê giãn ra từng chút một.

Tâm đỏ bừng mặt đứng bên mép hồ bơi, hai tay run rẩy không kéo nổi sợi dây lưng. Nàng không nghĩ cảnh đầu tiên chụp hình bikini lại khó khăn như vậy. Trước mặt nàng có đến vài chục người đứng ngồi ngang dọc khắp nơi, chiếm diện tích gần nửa hồ bơi, tất cả ánh mắt đang tập trung về nàng. Ông Hạo Thiên ngâm mình đứng giữa hồ, tay đưa cao chiếc máy ảnh, chờ đợi.

Nàng cảm thấy cởi bỏ chiếc áo choàng tắm, khoe cơ thể trong lớp bikini còn khó khăn hơn diễn trên sàn đồ lót hôm đó.

– Come on. You’re beautiful.

Bất chợt tiếng reo hò của nhóm người nước ngoài vang lên từ xa. Tâm mỉm cười đáp trả. Nhưng nàng vẫn cảm thấy khó chịu không yên.

Đột nhiên Tâm sững người. Một bóng hình quen thuộc yêu thương của nàng đang đứng xen trong đám người bên bờ hồ bên kia. Anh mỉm cười nhìn nàng, ánh mắt long lanh vui sướng. Anh gật đầu như khuyến khích.

Một sự tự tin dạt dào dâng lên trong lòng Tâm. Nàng nở một nụ cười thật đẹp bao lâu nay chỉ dành cho một người.

Chiếc áo choàng của Tâm rơi xuống. Không gian xunh quanh tĩnh lặng, chỉ còn tiếng nước hồ bơi xao động róc rách. Cơ thể hoàn mỹ của Tâm bên trong ba mảnh vải tam giác nhỏ, căng tràn trắng muốt. Ánh mắt mọi người không rời được những đường cong uốn lượn trên cơ thể nàng.

Tâm nhìn về phía anh, bắt gặp ánh mắt anh ngạc nhiên khao khát nhìn mình. Nàng vui lắm.

– Em đứng sát mép nước… Thế… Nhúng mũi chân xuống nước… Tạch.. Tạch.. Tạch..

– Em ngồi xuống bên mép hồ, cho hai chân xuống nước… Tay vốc nước tạt về phía này… Tạch … Tạch.. Đầu hơi nghiêng sang trái, cười… Thế… Tạch… Tạch..

– Em xuống nước đi… Lặn xuống rồi trồi lên thật nhanh nhé…. Không, tóc phải vuốt ra sau hết…. Ừ… Thế… Tạch tac… Tạch…

Ông Hạo Thiên vừa chụp vừa hướng dẫn liên tục. Tâm dần trở nên tự nhiên hơn, nàng uyển chuyển thực hiện từng động tác. Khán gỉa đứng xem càng lúc càng đông. Thỉnh thoảng nàng lại hướng về phía anh mỉm cười, làm những anh chàng ngây ngô đứng quanh Thành rạo rực xao xuyến.

Sau một tiếng đồng hồ với ba bộ bikini, Tâm hoàn tất phần chụp hình ở hồ bơi. Họ di chuyển ra bãi biển kéo theo một hàng dài fan hâm mộ, trong đó có anh. Mấy lần Tâm cố tình đi chậm, quay lại chờ anh tiến đến bên nàng. Nhưng anh chỉ mỉm cười đứng xa xa. Anh dường như không muốn mình được soi sáng dưới ánh hào quang của Tâm.

Tâm kém tươi hẳn vì biểu hiện của anh. Nàng chỉ miễn cưỡng tạo dáng chụp hình cho xong chuyện. Cảnh hoàng hôn thật đẹp nhưng lòng nàng nặng trĩu. Tại sao anh lại xa cách như vậy chứ?

– Em có mệt không? Sao không cười gì hết vậy? Cười đi.. Tạch… Tạch… Tạch…

– Okie, xong. Em không tươi bằng lúc nảy. Nhưng cũng khá đẹp. Em về nghỉ sớm đi.

Tâm quay lại nhìn về phía anh đứng. Trống rỗng. Anh đi đâu chứ? Tâm lo lắng nhìn quanh. Nàng không tìm thấy bóng dáng của anh.

Tâm chán nản đi về phòng. Nàng dặn chị phụ tá, không cần gọi nàng ăn cơm. Nàng để cửa mở hé, cố tình chờ anh. Tâm cởi bỏ hết quần áo, bước vào phòng tắm.

– Tôi chỉ đi tìm bạn thôi mà?

Thành nhăn nhó phân bua với hai gã bảo vệ, ánh mắt anh nhìn theo bóng lưng Tâm khuất sau cánh cửa Bungalow xa xa.

– Tìm bạn? Vậy bạn anh ở đâu? Phòng nào? – Một gã bảo vệ lớn tuổi nheo mắt nghi ngờ nhìn Thành.

– Tôi … Tôi… Không biết số phòng. Nhưng tôi thấy… – Thành ấp úng.

– Nếu anh không chứng minh được. Thì xin lỗi, tôi phải mời anh ra ngoài. – Ông ta nói.

Thành mím môi quyết định.

– Bạn gái tôi là Thanh Tâm. Người mẫu của Cty Sunshine. Mới chụp hình ngoài bãi biển kia.

Hai gã bảo vệ há hốc miệng nhìn anh. Gã trẻ tuổi nhìn Thành từ trên xuống dưới đánh giá. Cả hai gã chợt bật cười nghiêng ngã.

– Ha .. Ha.. Ha.. Thôi đi oắt con. Mày nghĩ tụi ông là con nít à? Bộ dạng của mày xứng sao? Sao mày không soi gương nhiều hơn một chút? Ha.. Ha.. – Gã bảo vệ trẻ tuổi không hề giấu diếm ánh mắt khinh miệt nhìn anh.

Thành mặt đỏ bừng, hai nắm tay bóp chặt vào nhau phát ra tiếng răn rắc. Chưa có ai dám sĩ nhục anh như vậy.

– Sao hai anh không để tôi đến đó, xem cô ta có nhận ra tôi không?

– Đến đâu? Mày tưởng bọn tao điên ah? Dẫn mày đến phòng khách VIP nhận bạn gái? Ha.. Ha.. Dẹp đi. Leo lên xe ngay… Bọn tao không rảnh tiếp chuyện mày cả đêm. – Gã bảo vệ trẻ tuôigằn giọng.

Thành hậm hực leo lên xe điện. Anh thầm trách sô mình xui xẻo. Chạy xe máy suốt một đoạn đường dài lên đây chỉ để gặp nàng, vậy mà. Thành nhÌn xuống người mình, anh vẫn vậy. Chiếc áo sơmi sọc carô hơi, quần jean hơi bạc màu, đây là phong cách anh hay mặc, Tâm chưa bao giờ chê. Nhưng sau năm tháng không gặp… Tâm hoàn toàn lột xác. Nàng đẹp lộng lẫy đến anh cũng bất ngờ. Và dường như khoảng cách của anh và nàng ngày càng xa cách. Lòng anh chợt trầm xuống

Thành ngậm ngùi im lặng. Anh ngồi trên chiếc xe điện được áp giải nởi hai gã bảo vệ như một kẻ phạm tội. Đi ngang qua cửa phòng của nang. Thành thấy cánh cửa khép hờ, anh biết nàng đang chờ anh. Chiếc xe lướt qua thật nhanh, cánh cửa đó nhỏ dần trong mắt anh.

Đột nhiên, Thành thấy một bóng đen tóc lòa xòa bước đến trước cửa phòng Tâm. Anh nhận ra ngay ông nhiếp ảnh gia ban chiều chụp hình cho nàng. Ông ta nhìn dáo dác xung quanh, rồi lẻn vào trong. Cửa đóng lại.

Lòng Thành như có lửa thiêu đốt, anh cảm thấy bất an, lo lắng kinh khủng. Bàn tay anh nắm chặt thanh chắn ghế ngồi trên xe như muốn bẻ cong nó. Chiếc xe vẫn tiếp tục thong thả đi về phía trước, hai gã bảo vệ huyên thuyên đủ thứ với nhau. Chỉ có Thành là nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa.

– Đây… Mời cậu xuống. Cậu đi đi. – Gã bảo vệ dùng lời lẽ lịch sự hơn nói với anh.

– Tôi phải lấy xe. Xe tôi gởi ở đây. – Thành chỉ về phía bãi xe gắn máy.

– Okie. Cậu lấy đi.

Hai gã nhìn nhau rồi nhìn dáng đi thất thểu của Thành, thầm cười trong lòng. Bãi xe đó hầu như không có một chiếc xe khách mà chỉ có xe nhân viên, vì khách của họ đều đi ôtô. Họ càng tin tưởng là Thành bịa đặt chuyện quen biết với cô người mẫu lộng lẫy của Cty Sunshine, đối tượng chăm sóc đặc biệt của Ban giám đốc Resort.

Tâm đang nằm trong bồn tắm, gương mặt phủ một chiếc mặt nạ dưỡng da tinh chế theo bí quyết cúa Cty Sunshine.

Tâm nghe tiếng cửa đóng nhẹ bên ngoài, nàng nhoẻn miệng cười tin chắc anh đã đến. Nàng hồi hộp chờ đợi giây phút anh chiêm ngưỡng cơ thể hoàn mỹ của nàng sau năm tháng rèn luyện và chăm sóc từng ly một. Nàng tin anh sẽ yêu nó đến điên cuồng. Tâm nằm yên chờ đợi.

Tiếng bước chân trên sàn gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt. Tiếng đẩy cửa buồng tắm, hơi lạnh ùa vào làm nàng thoáng rùng mình. Tiếng hơi thở nặng nề của đàn ông ngay sát bên.

Ông Hạo Thiên thẫn thờ nhìn thân thẻ lõa lồ của Tâm dưới làn nước. Hai vú nàng căng phồng trắng tinh, hai núm vú đỏ hồng lập lờ nhấp nhô sát mặt nước. Cặp đùi thon dài như tranh vẽ, hai mép thịt đỏ hồng căng múp nhãn nhụi. Ông cảm thấy cổ họng mình khô cháy.

Tâm nghe tiếng cởi quần áo xột xoạt. Nàng thầm cười trong lòng, anh đã không kiềm chế được rồi. Nàng vẫn nằm yên chờ đợi.

Tiếng bước chân của anh vòng ra sau bồn tắm. Hai bàn tay ấm áp trượt qua vai, cảm giác ướt át của chiếc lưỡi anh hôn nhẹ lên vành tai nàng. Hai bàn tay anh vuốt ve hai bầu vú căng tròn của nàng. Lưng nàng cong lên, ưỡn ngực ra, hai núm vú săng cứng lại trong tay anh.

– Tunh … Tunh … Tunh…

Đột nhiên Tâm nghe có tiếng động lạ, như có người dùng tay từ bên ngoài vỗ lên tấm kính phòng tắm. Nàng giở nhẹ tấm mặt nạ dưỡng da lên. Tâm chớp chớp mắt, không tin được những gì mình đang thấy. Anh đang vùng vẫy trong vòng tay của hai gã đàn ông mặc đồng phục bảo vệ, tay anh chới với muốn vỗ thêm vào tấm kính nhưng bị ngăn lại.

Anh ngoài kia, vậy thì người đang xoa nắn hai vú nàng là ai? Nàng giựt phăng chiếc mặt nạ ra.

– Ahhh… Chát… Chát….

Tâm đỏ bừng mặt tức giận, hai tay che ngực mình, chân khép chặt. Ông Hạo Thiên hai má đỏ bừng còn in rõ dấu tay. Ông ta ú ớ tay run run chỉ vào Tâm.

– Ông làm gì ở đây? Ông cút ra ngoài cho tôiii….

– Tôi tôi… Tôi tưởng…

– Cút raaa….

Ông Hạo Thiên bần thần, đầu cúi thấp mở cửa phòng tắm, bất chợt thân hình ông bị đẩy ngã dúi dụi. Thân thể trần truồng bóng loáng của Tâm chạy ào ra phía cửa.

Nàng thấy Thành đang bị bẻ tay ngược ra sau lưng, kềm chặt bởi hai gã bảo vệ. Gã bảo vệ trẻ đưa tay lên tát một cái chát chúa vào mang tai anh. Anh tức giận đến ứa nước mắt, cố vùng vẫy.

– Ngoan cố hả? – Gã toan đánh anh lần nữa.

– Buông anh ấy ra… – Tâm lao thẳng ra ngoài, bằng hết sức bình sinh nàng đẩy gã đó ngã lăn ra bãi cỏ.

– Cô… – Hai gã bảo vệ há hốc nhìn Tâm, cơ thể nàng hoàn toàn không mảnh vải che thân, tay kềm giữ Thành buông lỏng vuột ra.
Nhưng giờ phút này, Tâm chỉ lo đến anh. Nước mắt nàng lưng tròng, bàn tay run rẩy vuốt nhẹ bên má sưng vù của anh. Anh quay mặt né tránh bàn tay nàng, môi mím lại, tay anh nắm chặt run rẩy.

– Tôi.. Tôi rất xin lỗi, cô Helen Thanh Tâm. Là do chúng tôi hồ đồ.

Ông bảo vệ lớn tuổi cúi gập người trước Tâm. Gã bảo vệ trẻ tuổi còn ngơ ngác ngồi bệt trước thảm cỏ, hai mắt tham lam của hắn không ngừng nuốt từng tất da thịt cơ thể Tâm vào trí nhớ. Tâm bắt gặp ánh mắt của hắn, nàng ý thức được tình trạng của mình, ngay lập tức lùi người lại núp sau cánh tay của anh.

– Hai người cút đi cho tôi! – Tâm nghiến răng hét lên.

Gã bảo vệ gìa cúi đầu chào, không dám nhìn lên một lần. Ông ta kéo gã kia dậy bước đi thật nhanh.

– Vào phòng đi anh… – Tâm nói nhỏ, tay nàng cố nắm lấy bàn tay của anh, nhưng nó kiên quyết nắm chặt.

Thành chậm rãi quay lại, hai mắt anh vẫn đỏ bừng, đầu tóc rối tung.

– Em vào phòng đi. Người ta thấy bây giờ…

Anh dắt tay nàng về cửa phòng, nhưng chân dừng lại tại ngạch cửa. Tâm khó hiểu nhìn anh.

– Anh về Sài Gòn đây. – Giọng anh buồn bã chán nản.

– Không.. Trời tối rồi… Anh ở lại đây với em… Em không cho anh về đâu… – Tâm hoảng hốt, cố níu tay anh lại.

– Em làm nốt công việc của mình đi… Trong phòng có người đang chờ em mà… – Anh gạt nhẹ tay nàng ra.

Tâm giật mình nhìn lại phía sau. Ông Hạo Thiên quần áo xộc xệch, ngượng ngùng đứng đó. Ông ta đã hiểu cánh cửa mở hé khi nảy không phải dành cho mình.

– Ông… Đi ra ngoài… – Tâm hét lên.

– Không… Anh Thành… Không phải như vậy… Anh hiểu lầm rồi…

Hai mắt nàng rưng rưng nhìn theo dáng người anh thất thểu đi ra ngoài.

– Anhhh…

Tâm gọi với theo. Nhưng anh không quay lại. Nàng bưng mặt bật khóc nức nở. Ông Hạo Thiên len lén chuồn ra ngoài, đóng cửa lại.

Thành chán nản ngồi lên xe. Anh đề máy.

Đột nhiên một thân hình mềm mại ấm áp ôm choàng lấy lưng anh. Hai cánh tay của Tâm ôm chặt lấy lưng anh.

– Không cho phép anh như vậy… Không cho phép anh.. rời xa em… Anh không biết… em yêu anh như thế nào sao?

Tâm nghẹn ngào khóc. Hơi thở nàng dồn dập, chỉ kịp khoát lên mình chiếc váy dài, chạy lao theo anh.

– Anh… – Thành cảm động nắm tay nàng.

– Anh không muốn ở đây… Vậy thì chở em đi cùng về Sài Gòn… Em không muốn rời anh tối nay…

Chiếc xe máy lao ra khỏi khu Resort Hồ Tràm, mang theo hai trái tim rung động cùng một nhịp.

Sáng sớm hôm sau cả đoàn Sunshine náo loạn vì không thể liên lạc được với Tâm, hành lý, điện thoại tất cả mọi thứ nàng bỏ lại trong phòng. Ông Hạo Thiên tiết lộ thông tin về việc hai gã bảo vệ sỉ nhục và hành hung bạn trai của người mẫu Thanh Tâm. Ban Giám đốc khu Resort kỷ luật đuổi việc hai gã bảo vệ không thương lượng.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33

Tags: , , , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên