Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Nữ diễn viên – Full

Nữ diễn viên – Full

Phần 11

Chiếc xe ôtô của Phát dừng lại trước lối đi Khách sạn Park Hyatt. Sự hoành tráng xa hoa trước mặt làm Tâm choáng ngợp.

Tâm bước xuống xe do một nhân viên bảo vệ mở cửa. Phát tươi cười bước đến bên cạnh, đưa khuỷu tay ra cho Tâm. Nàng hơi ngượng ngùng nhìn chiếc thảm đỏ trước mặt, hai bên có rất nhiều nhà báo, đèn flash chớp liên tục.

– Nhật Vy.. Nghe đồn bộ phim “Hạnh phúc mong manh” của chị bị ngưng sản xuất không thời hạn. Có thật không?

Phía trước trên thảm đỏ, Nhật Vy đang tươi cười trong vòng vây của đám nhà báo.

– Tôi không tham gia bộ phim đó nữa. Vì tôi đã thấy trước nó có vấn đề về bản quyền cốt truyện. – Nhật Vy nói.

– Ohhh.. – đám đông xôn xao lên.

– Cho phép hỏi… Nghe nói tình cảm của chị và Hào Nam chấm dứt vì một cô gái vô danh tiểu tốt?

– Hừm… Tôi và Hào Nam chưa bao giờ có gì. Tại sao nói là chấm dứt. Chuyện anh ta quen ai, tôi không quan tâm. – Nhật Vy nheo mắt lại khó chịu.

– Nhật Vy…

Một anh chàng đang định hỏi câu khác, bất chợt đồng nghiệp anh níu tay ra hiệu, rồi lao về phía sau. Anh ta ngơ ngác quay lại, thấy một rừng máy ảnh đang chớp lóe như chớt giật ngay cổng ra vào. Anh ta quay lại nhìn Nhật Vy, rồi áy náy nói nhanh:

– Xin lỗi. Tôi hết câu hỏi rồi.

Anh ta chuồn đi thật nhanh, bỏ Nhật Vy ngơ ngác đứng đó. Cô ta nghiến răng bực tức, nhưng cố gắng kiềm chế, đứng lại để xem nhân vật vừa xuất hiện là ai.

Tâm rực sáng dưới ánh đèn, bao nhiêu ánh mắt mọi người đều đổ dồn lên nàng. Ánh sáng đèn flash chớp lóa liên tục. Mọi người như nín thở trước nhan sắc của nàng, bộ váy nàng mặc trên người như có như không, từng đường nét lồ lộ muốn thiêu đốt ruột gan của cánh đàn ông xung quanh.

“Nhà Thiết kế Hồng Phát đang đi với ai nhỉ?”

“Nhà thiết kế thì chắc đi với người mẫu rồi!”

“Cô ta rất đẹp. Nhưng sao tôi chưa gặp bao giờ?”

Cánh nhà báo xôn xao bàn tán. Rồi như đồng loạt bủa vây lấy hai người.

– Hồng Phát, đây có phải là bạn gái của anh không?

– Hồng Phát, bạn anh là người mẫu ah? Tại sao chưa bao giờ thấy xuất hiện.

Phát mỉm cười rồi nói:

– Đây là Thanh Tâm, bạn tôi. Hiện giờ có lẽ không ai biết. Nhưng tôi tin chắc rằng sẽ rất nhanh cô ấy sẽ sáng chói trong làng mẫu Việt Nam. Rất nhanh.

Hai người rời thảm đỏ, đi sâu vào trong. Tâm không hề hay biết một ánh mắt cay độc nhìn chăm chăm vào lưng nàng.

– Cảm ơn anh. – Tâm hiểu tiếng nói của Phát rất có trọng lượng trong ngành thời trang, anh ta đang giúp nàng PR bản thân mình.

– Anh phải cảm ơn em thì đúng hơn. – Phát mỉm cười.

– Tại sao cảm ơn em? – Tâm ngạc nhiên.

– Nếu không có em thì cánh nhà báo không chú ý đến anh vậy đâu! – Phát cười nhăn nhó. – Em nghĩ anh nổi tiếng lắm ah? Anh có thể được xem là nổi tiếng nhưng săn đón anh là các cô người mẫu kia, không phải là nhà báo. Đối với họ, mâm cơm là đây này…

Bàn tay anh ta đang đặt trên lưng eo nàng, bất chợt tuột xuống vỗ vỗ nhẹ lên cặp mông tròn lẳng của nàng.

– Ah… – Tâm đỏ mặt, gạt tay anh ta ra.

– Anh xin lỗi. Anh chỉ muốn nói cho em biết. Đối với cánh nhà báo, săn lùng scandal, những cảnh hớ hênh của giới showbiz là mâm cơm của họ. – Phát nói.

Tâm hiểu ý anh ta nói. Nàng chợt thấy anh chàng nàng thú vị, rất tự tin, chai mặt phát sợ, sàm sỡ người khác phái mà lọt vào miệng anh ta như thể là chuyện nên làm vậy.

Hai người bước chân vào một sảnh tiệc thật lớn. Tâm bị choáng ngợp trước quan cảnh trước mặt. Từng chùm đèn pha lê lớn rũ xuống, ánh sáng rực rỡ, dãy bàn tròn phủ khăn trắng, hoa tươi khắp nơi, tiếng nhạc du dương của dàn giao hưởng làm không gian như trôi nổi bồng bềnh. Đột nhiên, Tâm cảm thấy mình thật nhỏ bé.

– Phát!

Phát quay người sang hướng tiếng gọi mình. Anh bật cười hớn hở, nắm chặt tay Tâm kéo nàng đi đến người bạn mình.

Người đàn ông đang đi tới bất chợt sững người khi nhận ra Tâm. Nàng cũng chợt nhận ra anh ta. Anh ta chính là Hào Nam.

– Mày khỏe không? Cha, bài hát “Con đường định mệnh” đừng top ba tuần liền. Bao giờ khao đây. – Phát ôm chầm lấy Hào Nam, miệng nói liên tục.

Ánh mắt Hào Nam nhìn nàng truyền cho nàng một cảm giác buồn man mác.

– Ah, quên. Xin lỗi. Đây là Thanh Tâm. Giới thiệu với em, đây là ca sĩ Hào Nam đỉnh đỉnh đại danh, nhưng đối với anh chỉ là một thằng Nam, bạn ở truồng tắm mưa của anh. Em nghe bài hát “Con đường định mệnh” chưa? Hay lắm…- Phát huyên thuyên.

– Em nghe rồi. – Tâm mỉm cười nói.

– Chính tao hát cho nàng nghe. – Hào Nam mỉm cười nói.

– Ừ! Hay lắm, đúng không? .. Hả, hai người mới nói gì? – Phát giật mình, tròn mắt nhìn hai người.

– Em gặp anh Hào Nam lâu rồi! Anh khỏe không?

– Anh khỏe. Hôm nay em đẹp lắm. Suýt nữa anh không nhận ra em. – Hào Nam nói.

– Thôi xã giao đủ rồi. Chúng ta tìm một bàn ngồi xuống đi! – Phát đề nghị.

Phát lựa một bàn trống gần lối đi. Anh kéo ghế cho Tâm, rồi tự mình ngồi xuống bên cạnh. Hào Nam chần chừ định bước qua ngồi cạnh Phát, nhưng bàn tay anh truyền đến cảm giác mát lạnh. Tâm nắm tay anh lại kéo lại ngồi bên cạnh nàng. Hào Nam thoáng mừng rỡ, anh tự tin hơn nhiều vì nhận được sự ủng hộ của Tâm.

Tâm hơi khó chịu vì phải đón nhận rất nhiều ánh mắt dò xét, vì nàng đang ngồi giữa hai chàng trai được mệnh danh là tài năng nhất thế hệ trẻ ngày nay.

Dòng người đi vào ngày càng nhiều, chốc lát đã gần kín khán phòng. Bàn của ba người cũng tiếp nhận thêm bốn người khách lạ.

Đèn điện vụt giảm xuống, rồi tắt hẳn, chỉ còn ánh sáng leo lét của những cây nến trên bàn. Hai chiếc đèn chiếu thẳng lên sân khấu. Một cô gái xinh đẹp trong bộ áo dài cách tân bước ra, cúi chào.

“Trước hết, chúng tôi trân trọng cảm ơn Quý quan khách đã bỏ thời gian đến tham dự buổi họp mặt của Cty Nước khoáng Thiên Nhiên. Công ty chúng tôi…”

Làn da đùi Tâm chợt truyền đến cảm giác ấm áp. Nàng mỉm cười nhìn sang Hào Nam. Tâm biết tình cảm của Hào Nam đốI với mình từ lâu. Tâm cảm nhận được sự phấn khích truyền qua từ bàn tay của anh. Bàn tay anh ta chậm rãi xoa nhẹ trên phần đùi non của Tâm. Nàng thoáng rùng mình, hai tay nàng đặt lên bàn nắm chặt với nhau. Bàn tay anh di chuyển chậm chậm sâu vào trong. Tâm thoáng cau mày, nàng cảm thấy nhộn nhạo. Nàng đặt tay mình lên bàn tay của anh, ép buộc nó ngưng di chuyển lên xuống.

Bất chợt, một bàn tay khác đặt lên đùi bên kia của Tâm. Nàng giật mình nhìn sang, Phát không rời mắt khỏi sân khấu, miệng anh ta mỉm cười bí ẩn. Bàn tay anh ta chưa kịp di chuyển lên trên thì tay Tâm đã chặng ngang lại. Hai bàn tay đàn ông nóng hừng hực trên hai đùi làm tâm trạng nàng bất an. Chúng nhận biết nhau, đang gầm gừ tranh đấu để tranh dành từng phân da thịt trên đùi Tâm.

Đột nhiên ánh đèn vụt sáng, hai bàn tay như hẹn trước đồng loạt rút về.

– Em thấy nhức đầu quá. Em muốn đi vệ sinh một chút.

Tâm đứng dậy, đi thẳng ra ngoài.

Phát nhìn sang Hào Nam, anh ta nháy mắt mỉm cười, rồi đứng lên đi ra ngoài. Hào Nam nheo mắt ra vẻ khó chịu, rồi cũng đứng lên đi theo.

Dãy hành lang trống rỗng. Phát thấy Tâm đi thẳng vào nhà vệ sinh nữ. Anh ta thoáng chần chừ, đứng lại, rồi lắc đầu tự cười với mình. Phát rút điếu thuốc đặt lên môi, bước ra ban công ngay trước mặt. Anh ta nghe tiếng bước chân sát sau lưng mình. Phát mỉm cười quay lại.

– Mày vẫn như vậy! Luôn tranh thủ cơ hội. – Hào Nam nói.

– Ha ha… Mày làm được, lại không cho tao ah? – Phát bật cười.

– Tao và Tâm khác. Tao có cảm tình thật sự với Tâm. Không phải đùa chơi như mày! – Hào Nam căm tức đỏ bừng cả mặt.

– Mày có cảm tình. Tao không có ah? Nên nhớ, Tâm hôm nay đi chung với tao. – Phát lớn tiếng.

– Mày… – Hào Nam nắm chặt hai tay, bước tới.

– Định làm gì? Đánh tao ah? Đến đây. – Phát ném điếu thuốc xuống đất.

– Hai anh thôi ngay đi! Không phải con nít đâu.

Bất chợt giọng Tâm vang lên. Nàng bước ra hành lang, vẻ mặt lạnh lùng, không còn vương vấn gì chuyện vừa xảy ra. Hào Nam và Phát quay lại nhìn nàng. Hào Nam bước đến, miệng vừa mở ra định nói thì Tâm đã đưa tay ngăn lại.

– Tôi có người yêu rồi. Hai anh có cảm tình với tôi, dù thật hay không, tôi cũng không quan tâm. – Giọng Tâm lạnh băng.

– Tâm, anh… – Hào Nam ấp úng.

– Anh Nam, em xin lỗi. Em làm cho anh hiểu lầm em. Em… – Tâm quay sang nói nhỏ với Hào Nam.

– Thấy chưa! Cứ tưởng bở! Chui được vào váy nàng thì hay lắm sao! – Phát bước đến tay vòng qua eo Tâm.

– Ah… Không có chuyện chui vào váy đâu… Em còn chưa kể tội anh đâu… – Mặt Tâm đỏ tới mang tai, nhớ đến chuyện vừa rồi.

Tâm nắm lấy tay Hào Nam, nét mặt anh thật buồn.

– Em muốn tối nay cả ba chúng ta vui vẻ như những người bạn. Hai anh là bạn thân của nhau, tranh cãi với nhau làm gì chứ. Được không? – Tâm nhìn Hào Nam và Phát.

Hào Nam hít một hơi thật sâu, anh mỉm cười, bước đến bên cạnh Tâm, tay anh vỗ vỗ lên vai Phát. Phát bật cười, lắc đầu nghĩ đến việc tranh cãi suýt đánh nhau vì phụ nữ, thật xấu hổ.

Trên dãy hành lang trống trải, Tâm vui vẻ nói cười, khoác tay cả hai người đàn ông, đi về sảnh tiệc.

Bộ ba người bước vào thu hút rất nhiều người nhìn theo, trong đó có cả ánh mắt cay độc của Nhật Vy. Cô ta nhếch mép cười khảy, ánh mắt hả hê đắc thắng như vừa hoàn thành một kế sách ngoan độc nào đó.

– Tâm…

Tâm giật mình nhìn quanh. Nàng bất ngờ vì nơi này có người nhận ra mình. Vai nàng bị vỗ một cái thật mạnh, nàng quay lại nhận ra Hà đang nhoẻn miệng cười.
Cô bé lén liếc nhìn Hào Nam và Phát, rồi nhìn nàng với ánh mắt hâm mộ.

Hào Nam nhận ra Hà, anh cũng hơi ngạc nhiên, anh chỉ mỉm cười chào cô.

– Sao em lại ở đây? – Tâm ngạc nhiên hỏi.

– Ah… Tiệc của cậu em mà. – Hà nói nhỏ, nhưng đủ để ba người Tâm há hốc cả miệng.

Tâm lẩm bẩm trong đầu “Hoàng Diệu” “Hoàng Châu”. Nàng vỡ lẽ ra mọi chuyện. Nàng bước qua bước lại hai ngành thời trang và giải trí đều lọt vào bóng râm của một gia đình lớn.

– Vậy… Vậy… Bà Hoàng Diệu là mẹ em? – Hào Nam biết rõ mối quan hệ của những đại gia này.

– Ah… – Hà bụm miệng mình vì trót lỡ lời trước mặt Hào Nam.

– Không sao đâu. Anh Hào Nam kín tiếng lắm

– Hừ, anh ta mà dám nói ra em sẽ..sẽ khoét lỗ dưới đáy quần trang phục diễn của anh ta. – Hà trừng mắt đe dọa.

Hào Nam bật cười trước điệu bộ của cô bé.

– Hôm nay chị đẹp lắm. Rất khêu gợi đó nha. Đi theo em. Gặp mẹ và cậu.

Hà nắm tay Tâm kéo nàng đi băng băng, bỏ lại Hào Nam và Phát cười khổ lẽo đẽo theo sau.

Tâm ngượng ngùng cúi chào mọi người ngồi tại bàn VIP. Bà Hoàng Diệu nắm tay nàng giới thiệu với em bà. Ông Hoàng Châu là một người to béo núch ních, nhưng hai mắt rất sáng, ánh mắt của một người thông minh sắc xảo. Phát bước đến chào ông và nói nhỏ với ông ta về Tâm. Ông ta nhìn nàng như đánh giá, rồi gật gù nói gì đấy với Phát. Anh ta gật đầu lia lịa tỏ vẻ mừng rỡ. Tâm chỉ mỉm cười, nhưng lòng nàng đang rất vui. Nàng biết mình đã tìm lại được cơ hội trở mình.

Khi bước lên xe Phát, người Tâm đã chếch choáng hơi men. Nàng tự mỉm cười với mình. Đêm nay thật vui. Nghĩ đến cánh cửa tương lai rộng mở, Tâm cứ cảm thấy lâng lâng.

– Xem anh là tài xế thật sao?

Tiếng Phát vang lên phía trước. Tâm bừng tỉnh ngẩn đầu lên, nàng phát hiện ra mình vô tình chui xuống băng ghế sau, thay vì ngồi bên cạnh Phát khi anh ta lái xe.

– Ah… Em xin lỗi. Để em lên.

Tâm vừa đưa tay định mở cửa thì cánh cửa sau bên kia bật mở, Hào Nam chui vào.

– Ngồi đây với anh. – Tay anh ta nắm tay Tâm giữ lại.

– Eh, đại ca sĩ. Mày có xe riêng mà, lên xe tao làm gì? – Phát cau có.

– Tao cho xe về rồi. Bạn thân chở nhau về một lần không được sao? – Hào Nam nói.

– Hừ… – Phát không nói gì, nổ máy xe.

Chiếc xe BMW chậm rãi chạy ra ngoài Khách sạn.

Hào Nam chợt quay qua nhìn Tâm, mắt anh lóe sáng như vừa nghĩ đến một kế hoạch tinh nghịch. Anh nhích sang ngồi sát bên nàng, Tâm hơi mất tự nhiên, tựa sát vào cửa xe.

– Hà, em biết anh yêu em nhiều lắm không? Sao em lại mạo hiểm như vậy chứ? … Em mà có chuyện gì, anh sống làm sao đây?

Tâm bật cười, nàng biết anh đang diễn màn 10, phân cảnh mà anh và nàng sẽ quay kế tiếp, nếu không có chuyện kiện tụng vài tuần trước. Đôi mắt Tâm nhìn anh ta đột nhiên thay bằng sự yêu thương da diết, khóe mắt đỏ hồng lên.

– Anh… Em biết mình dại dột. Nhưng em chấp nhận hết… vì anh và vì… đứa con của chúng ta. – Giọng nàng nghẹn ngào, ánh mắt rưng rưng.

Phát thoáng rùng mình, anh quan sát hai người qua kính chiếu hậu. Tâm diễn xuất rất tốt, anh không biết nàng được nhận vai gì, nhưng tình cảm đòi hỏi cho vai diễn đó không hề tầm thường.

– Con.. Mình có con sao? – Hào Nam lúng túng, mừng rỡ, tay anh đặt nhẹ lên bụng Tâm.

Tâm gật đầu, đôi mắt rưng rưng, miệng mỉm cười hạnh phúc.

– Anh mừng quá! Anh yêu em nhiều lắm, Tâm ơi!

Hào Nam ôm chầm lấy nàng, rối rít đặt lên môi nàng những nụ hôn. Hai tay Tâm choàng qua cổ anh, miệng hé mở, đón nhận nụ hôn cuồng nhiệt của anh. Vị ngọt ngọt trên lưỡi anh, mùi thơm nồng của rượu, làm nàng mê mụi, không phân biệt được đâu thật đâu gỉa. Bàn tay anh đưa lên mân mê nhẹ bầu vú của nàng, cảm giác mềm mại phập phồng dưới lớp vải mỏng làm anh phấn khích.

– Hey! Cắt.. Cắt… – Phát hét lên.

Tâm bừng tỉnh mặt nàng đỏ bừng, đẩy Hào Nam ra. Bàn tay anh ta luyến tiếc rời khỏi ngực nàng.

– Mày kiếm chuyện hả? Đang diễn hay như vậy mà. – Hào Nam trừng mắt nhìn Phát.

– Dạ thưa anh. Anh lộn lời thoại rồi. Đang diễn với Hà, tự dưng hét lên “Tâm, anh yêu em lắm, Tâm!” là thế nào? Anh tơ tưởng đến con Tâm nào hả? – Phát nhại giọng chanh chua như một người phụ nữ ghen tuông.

Hào Nam ngượng đỏ cả mặt. Anh gãi gãi đầu, rồi bật cười.

– Ha .. Ha.. Hi … Hi..

Chiếc xe lao nhanh trong đêm, mang theo ba tiếng cười vang vọng cả ra ngoài.

Tâm bước vào phòng thì anh đã ngủ say, hơi thở đều đều.

Nàng nhẹ nhàng cởi hết quần áo trên người rồi chui vào lớp chăn ấm áp. Cơ thể nàng mềm mại không xương như một con mèo nhỏ rút vào quấn lấy cơ thể anh.

– Ah… Em về rồi.

Thành quay sang ôm nàng, anh cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ hồng thân thương của nàng. Bàn tay anh vuốt ve thân thể nàng. Chợt Thành sững lại. Anh giở chăn ra, tròn mắt nhìn hai vú nàng.

– Sao vậy anh?

Tâm đang lim dim thích thú trong vòng tay anh, chợt anh ngưng lại.

– Em dán gì lên ngực mình vậy? – Thành không rời mắt khỏi lớp giấy mờ dính chặt vào núm vú nàng.

– Ah.. Hi hi… Nó gọi là miếng dán ngực… Hai miếng trên để che, hai miếng dưới để nâng. Chỉ dùng khi mặc áo mỏng thôi. – Tâm chống hai cùi chỏ xuống nệm nâng vai mình lên, mặt nhìn xuống hai vú mình.

Tay anh nhẹ nhàng đặt lên, sờ sờ phía trên, anh có thể cảm nhận đầu vú nàng nhô lên bên dưới. Tâm thích thú nhìn anh đang khám phá vật thể lạ trên người nàng. Thành nhẹ nhàng dùng đầu ngón tay bóc một bên ra, núm vú nàng bung ra đỏ hồng. Anh đặt lên nó một nụ hôn, chợt hàng lông mày anh hơi nhíu lại.

– Cái này làm sao dán lên? – Anh hỏi nhẹ nhàng, tay tiếp tục lột miếng khác ra.

– Ah… Phải .. Phải liếm miếng dán… – Tâm mím môi nói nhỏ, nếu anh đã hỏi tới, nàng cũng không muốn nói dối anh.

– Mà.. Mà lúc đó.. Miệng em khô quá… Nên.. Nên… Nhờ anh thiết kế.. Lúc đó.. Em tưởng ảnh… ảnh là gay… Nhưng rồi… ảnh lại không gay…- Tâm nói càng ngày càng nhỏ.

– Anh ta làm gì? – Thành hỏi.

Thành quay mặt đi chỗ khác tránh ánh mắt của nàng.

– Ảnh.. Ảnh dùng miệng… Hôn ngực em.. Em xin lỗi… Tại ảnh tự động… Em lại tưởng ảnh là..gay nên… Em xin lỗi anh… Lỗi do em… – Tâm rưng rưng muốn khóc.

Thành quay lại nhìn nàng, miệng anh mỉm cười, tay lau giọt nước mắt trên khóe mắt của nàng. Tâm ngạc nhiên nhìn Thành, anh có vẻ không giận.

– Không sao. Anh không trách em. Anh chỉ muốn biết em có dám kể thật cho anh nghe hay không thôi. Anh ngửi được mùi thuốc lá trên ngực em. – Anh ngưng lại nhìn đôi mắt to tròn ngạc nhiên của Tâm.- Từ khi để em bước chân vào ngành này, anh đã chuẩn bị tinh thần trước. Tắm mình dưới ánh sáng hào quang, giữ được tâm hồn mình trong sáng đã là tốt lắm rồi, còn những chuyện chung đụng hầu như không thể tránh được. – Thành nói.

– Anh… Anh muốn nói! – Tâm ấp úng.

Đột nhiên Thành vùng lên, đè ngữa Tâm xuống giường, hai tay nàng bị anh kéo dãn ra hai bên, hai vú phập phồng phơi ra. Tâm ú ớ, hai mắt mở tròn nhìn anh.

– Anh muốn nói là anh rất ghen. – Thành nghiến răng ken két – Em mà để người khác chạm vào người là về nhà phải chịu hình phạt tàn khốc nhất của anh.

Tâm hoảng hốt, hai mắt đỏ lên, miệng mấp máy đang muốn giải thích, thì bất chợt Thành vục đầu xuống nút mạnh bên núm vú nàng.

– Ah.. Hi hi.. Anh làm gì vậy?

Thành không nói không rằng, ngấu nghiến hai đầu vú nàng đến đỏ bừng lên. Hai núm vú Tâm săng cứng lại, hai tay nàng bị kéo căng sang hai bên, nàng oằn người chịu đựng.

– Ah.. Ưm.. Anh ơi!

– Còn rên rỉ hả? Bị trừng phạt phải kêu khóc chứ! Sao lại rên rỉ. – Thành lầm bầm với núm vú nàng trong miệng.

– Hi.. Hi.. Anh ơi! Em đang… khóc mà… ướt hết giường rồi… – Tâm bật cười.

Anh mò tay vào chăn, một mảng ướt nhẹp giữa hai chân mở rộng của Tâm.

– Cả gan khóc lóc ướt cả giường của tôi hả? Để xem còn khóc nổi không?

Thành chui đầu vào chăn, hai tay vạch mép âm hộ nhòe nhoẹt của nàng, lưỡi anh quét sâu vào trong.

– Ahhh… Ưm… Ôi lưỡi anh ấm quá… Tuyệt quá… Thành ơi! …

Tâm chồm lên, nâng một chân của anh gác qua người mình, miệng nàng tìm kiếm dương vật căng cứng của anh. Tâm mút nó say mê với tất cả sự thương yêu ân ái của mình dành cho anh. Thâm tâm nàng luôn áy náy vì mình không còn trung trinh đối với anh, dù anh không gặn hỏi. Nhưng nàng luôn muốn bù đắp cho anh, bằng thể xác, bằng tình yêu, hay bằng tất cứ điều gì nàng có thể nghĩ đến.

– Ưm.. – Thành rên nhẹ, hơi thở nặng nề của anh phả nóng âm hộ nàng.

Hai người hôn nút chỗ kín của nhau một cách say mê. Đã lâu lắm rồi Tâm và anh không dùng cách này để thỏa mãn cho nhau, sau ngày sinh nhật nàng mười tám tuổi.

– Em..dừng lại đi.. Anh.. chịu không nổi nữa.. – Thành bối rối muốn ngồi thẳng lên.

– Ưm.. Không.. Tối nay em muốn rút cạn anh… – Tay Tâm ôm ghì lấy mông anh.

– Ah.. Đừng em ơi… Anh… Anh ra thật đó..

Tâm không trả lời. Nàng tiếp tục nuốt sâu dương vật của anh. Nàng cảm nhận vị tanh tanh mằn mặn trên lưỡi. Anh đã suýt xuất tinh, ráng kiềm lại. Nàng tiếp tục mút chặt nó, đầu Tâm nâng lên, hai tay nàng kéo mông anh lên xuống để nó ra vào trong miệng mình.

– Ahhh… Tâm ơi.. Anh..

Tâm cảm nhận dương vật anh co giật trong miệng mình, rồi một dòng tinh trùng nóng sệt bắn ồ ạt vào cuống họng nàng. Tâm cố nuốt xuống để không bị sặc, mùi tanh nồng xông lên mũi nàng, làm nàng hơn buồn nôn. Đây là lần đầu tiên Tâm nuốt tinh trùng đàn ông, mùi vị thân thương của anh.

Nàng le lưỡi liếm sạch bóng dương vật của anh, không còn một vết tích nhỏ. Thành cúi đầu nhìn nàng phục vụ mình làm dương vật anh đang mềm lại muốn cứng tiếp.

Tâm hạnh phúc áp đầu lên ngực anh. Cả hai chìm vào giấc ngủ mỹ mãn.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33

Tags: , , , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên