Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 9

Có người nói: Yêu xa khổ lắm. Bây giờ còn có chat và mail chứ ngày đó làm gì có. Nhớ nhau ra gọi điện thoại mà điện thoại công cộng thì làm gì giám nói nhiều chỉ hỏi han nghe được thấy tiếng của nhau là đã ấm lòng. Tất cả tình cảm nhung đều nhờ tất và những trang thư nói hộ. Nhận được thư của nhau là ngấu nghiến đọc. Đọc xong lại tâm tư, lại đợi chờ để hôm sau gọi điện để nghe được tiếng của nhau. Thời gian đầu là nỗi nhớ da diết nhớ mùi hương của tóc, nhớ những nụ hôn nồng nàn, nhớ những cái ôm xiết và nhớ những ánh mắt yêu thương. Nhớ ơi là nhớ.

Những ai đã từng trải qua thời gian yêu đều sẽ hiểu và cảm thông với tâm trạng này của tôi. Tâm trạng của những người yêu nhau là vậy. Chỉ thương và nhớ. Ban ngày khi đi học hoặc có bạn bè thì nỗi nhớ được tạm gác sang một bên, khi về nhà có mỗi một mình thì nỗi nhớ lại cồn cào. Tôi sợ những suy nghĩ của mình bị quên mà không kể được lại khi nói điện thoại và viết thư nên bắt đầu từ ngày đó tôi viết nhật ký. Thực ra ban đầu chỉ viết về những điều mình thấy hay, cái mới để kể lại cho chị trong thư. Nhưng càng ngày thì thấy việc viết nhật ký giúp mình thoải mái rất nhiều. Nó là người bạn tri kỷ của tôi để tôi có thể viết ra được những tâm sự chất chứa trong lòng để đẩy đi nỗi nhớ mỗi khi đêm về.

Đó là lần đầu tiên từ khi lên học đại học tôi về quê. Hàng ngày tôi phải học tất cả các buổi sáng từ thứ hai đến thứ bẩy. Thứ bẩy lại phải học thể dục buổi chiều nên dù có nhớ nhưng không thể về được. Nhưng hôm đó là ngày kỷ niệm thành lập trường. Và nó vào đúng ngày thứ bẩy vì vậy tôi sẽ được nghỉ 2 ngày rưỡi. Tôi biết được việc này từ đầu tuần khi lớp trưởng thông báo và tôi lên kế hoạch về quê. Nhưng muốn đem lại bất ngờ cho chị tôi không thông báo.

Hôm đó, ngay sau khi ăn trưa tôi lên xe về quê. Không về nhà ngay, tôi lên xe chạy thẳng về Tam Điệp. Bình thường khi đi xe tôi hay ngủ nhưng hôm đó mắt cứ thao láo, trong đầu nghĩ đủ thứ, tưởng tượng đủ thứ. Tôi nghĩ khi gặp tôi chị phải sững sờ lắm nên nghĩ đến đó là lại cười thầm vì cái kế hoạch của mình. Mấy cậu đi cùng xe thấy tôi lạ cứ tủm tỉm cười suốt. Họ nghĩ chắc tôi bị điên, nhưng họ đâu biết tôi sắp sửa được gặp người tôi yêu. Mà họ nghĩ vậy cũng chả sao bởi khi yêu ông nào thần kinh chả có vấn đề một tý. Đến nơi tôi xuống xe ở bưu điện và gọi điện vào cơ quan chị xem chị có ở cơ quan không và mấy giờ chị về. Chị bảo 4h30’ chị mới được về. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h nên tôi nói qua loa và bảo thôi không sợ mất nhiều tiền. Chị có vẻ dỗi nhưng tôi kệ.

Tôi muốn tặng cho chị sự bất ngờ nên tôi dập máy và bắt xe ôm đến cơ quan chị luôn. Đến nơi vẫn cái cây cũ tôi lại đợi. Khác với lần trước sợ chị nhìn thấy tôi nấp phía sau cây và đứng nhìn vào trong cơ quan chị. Mặc dù chỉ còn vài phút nữa thôi là đến giờ chị về mà tôi vẫn cứ sốt ruột. Tý tý lại nhìn đồng hồ. Mà chị luôn có tính cố làm cho xong việc nên hay về muộn. Mọi người cơ quan lần lượt ra về mà vẫn không thấy bóng dáng đâu làm cho mình cứ như ngồi trên tổ kiến lửa. Cuối cùng thì bóng dáng chờ đợi cũng xuất hiện. Tôi thấy chị có vẻ buồn chắc là do lúc nãy muốn nói chuyện, tôi không nói nên dáng điệu mới bí sị như thế. Vẫn theo thói quen, chị dắt xe ra cổng và hướng về nhà.
– Mai Anh. Tôi gọi nhưng lại nấp vào cây.

Chị quay ngoắt lại và ngó nghiêng về hướng phát ra tiếng gọi. Tôi từ từ hiện ra làm cho chị sững sờ không nói lên lời. Quần bò, áo phông, giầy thể thao, đầu đội mũ lưỡi trai vai khoác chiếc ba lô, tôi chạy lại gần chị.
– Anh … anh về khi nào.
Chị nói mà ấp a ấp úng vẫn chưa hết ngạc nhiên. Chị tiếp lời
– Chó… trêu người ta.
– Anh vừa về và xuống ngay với em.

Không kịp nói hết câu, chị dựng xe tóm tôi phát cho mấy cái vào lưng cho bõ tức. Nhưng cả khuôn mặt chị là một nụ cười rạng rỡ.
– Đồ lừa đảo, cho chết cho chết này.
– Anh xin lỗi, anh xin lỗi, đánh anh đau quá.
– Thôi ở đây không tiện, lên xe em chở.
– Để anh chở cho, anh biết đi xe máy rồi. Tôi giằng xe chị.
– Anh tập bao giờ.
– Thằng Cường nó dậy, anh biết đi xe được tháng nay rồi. Để anh đi cho.

Tôi ngồi lên xe cầm lái. Mặt vênh lên rất tự tin.
– Lên xe, tiểu thư còn chần chờ gì nữa.
– Tự tin nghê, xem xem trình độ thế nào.

Đề máy, vào số rồ ga xe vọt lên khực khực mấy cái làm cho chị dúi dụi vào tôi.
– Thôi thôi không biết đi rồi, để em lái cho. – Chị hoảng hốt nói.
– Không phải, lần đầu chở người yêu bằng xe máy nên cũng hơi run. Không sao đâu, anh đi thạo rồi.

Rồi con ngựa máy nó cũng vào phom. Tôi chở chị ra chỗ vẫn gặp mặt cũ. Ngồi sau xe chị ôm chặt tôi. Từ ngày yêu nhau đến giờ lần đầu tiên mình mới có cảm giác che chở cho người yêu như thế này. Đi trên xe chị không nói gì, tôi thì lòng thơi thới. Đến nơi tôi lao vào ôm chị. Cái ôm mà 2 tháng mong chờ, nó được cụ thể hoá bằng sự siết chặt của tôi và chị. Rồi nâng cằm chị lên tôi đặt vào môi chị một nụ hôn cháy bỏng. Vẫn mùi thơm ấy, vẫn cái ngọt ngào ấy nó làm cho tôi mê lịm. Viết đến đây mà tôi vẫn cảm nhận được sự ngọt ngào ngày xưa. Sau này có hôn một vài người con gái nữa nhưng sự ngọt ngào của những nụ hôn với chị luôn là đặc biệt nhất.
– Sao lại về bất ngờ thế này.
– Anh được nghỉ 2 ngày nên quyết định về ngay.
– Chưa về nhà à.
– Ừ nhớ em quá nên về thẳng đây luôn.
– Thế không có quà cho em à.
– Thôi chết quên mất, nhưng anh đã tặng cho em món quà rồi còn gì.
– Quà gì em đã thấy đâu.
– Này bất ngờ nhé, này hôn nhé.
– Em không thèm. Chị nói mà má ửng hồng.
– Thực ra anh về vội quá nên quên mất, mà cũng hết tiền rồi.
– Em trêu anh thôi. Anh về xuống gặp em ngay là em thích nhất rồi, em không cần gì đâu. Thưởng tiếp cho người yêu một cái hôn nữa này.

Và chúng tôi lại ôm nhau và hôn nhau. Rồi chúng tôi kể cho nhau tất cả những nhớ nhung trong 2 tháng xa cách. Thực ra có nhiều chuyện đã kể cho nhau trong thư nhưng thư vẫn là thư và thư không thể thay thế được. Nó không thể có những ánh mắt, những biểu hiện ngạc nhiên hay thích thú. Khi cảm xúc trào dâng thì lại đặt một nụ hôn hay một cái xiết chặt thì thư càng không thể làm được.

– Mải nói chuyện quá, xem nào xem người yêu em sau hai tháng là sinh viên trông như thế nào.
Tôi đứng thẳng, tay chỉnh lại quần áo, vuốt tóc đứng nghiêm trang.
– Đây em xem anh có sứt mẻ đi tý nào không.
– Gầy đi nhỉ, nhưng rắn rỏi ra. Trông anh người lớn ra nhiều rồi.
– Anh cứ nghĩ về gặp em thì mắt thâm quầng vì nhớ anh.
– Còn lâu, người ta vẫn ngủ ngon, chỉ nhơ nhớ thôi, đừng có mà tưởng bở.
– Thế sao trong thư lúc nào cũng em nhớ anh lắm.
– Thế thì thôi lần sau em sẽ không viết như vậy nữa.
– Lại dỗi rồi, anh đùa tý thôi.
– Đã gặp lại các em cổ động viên xinh tươi ngày xưa chưa.
– Em lại đùa, chưa gặp đứa nào cả. Trong lớp anh có một đứa cùng quê anh hay đi chơi với nó.
– Con trai hay con gái.
– Con trai, trường anh làm gì có con gái, mà con gái thì xấu mù không xinh như em đâu.
– Lại dẻo mép rồi. Ghét thế chứ.

Rồi bao nhiêu chuyện được nói ra. Bao nhiêu nhớ thương được dồn ra hết. Nghĩ lại bây giờ mới thấy nhiều đồng chí giỏi thật. Đi học 3 năm ở nước ngoài mà hai đứa vẫn yêu nhau tha thiết. Mình thấy mới có 2 tháng mà đã như 1 năm nhớ kinh khủng.

Rồi tôi cũng phải về nhà, dù vẫn còn muốn ở bên nhau nhưng trời đã xẩm tối. Những ngày cuối thu đầu đông trời tối rất nhanh. Mới có 6h kém mà trời đã tối. Dù rất muốn nói chuyện với nhau nữa nhưng chị vẫn phải để tôi về. Chị chở tôi về đến hết thị xã mới cho tôi bắt xe về. Chúng tôi tạm biết và hẹn tối mai chị lên hai đứa đi chơi tối thứ 7.

Về đến gần nhà gặp ai cũng.
– Q mới về đó cháu.
– Đi học có vất vả không.
– Trông người lớn hẳn lên rồi nhỉ.
– Tối sang nhà bác chơi ….

Tôi vâng dạ chào mọi người và rảo bước nhanh về nhà. Lòng thơi thới vì lúc đó tôi không thể hạnh phúc hơn được nữa. Gọi cửa vào nhà bố mẹ tôi bất ngờ cũng không kém chị. Sau một hồi hỏi han lý do, sức khoẻ mẹ tôi để tôi đi vệ sinh và chạy nhay ra ngoài mua con ngan luộc để cả nhà cùng ăn mừng tôi về thăm nhà.

Một ngày đi xe mệt mỏi, một tinh thần thoả mái, căn gác xép quen thuộc đã đưa tôi vào giấc ngủ nhanh chóng và êm đềm. Và tôi có một giấc mơ đẹp. Chị mặc bộ váy trắng tinh khôi. Tôi và chị cầm tay nhau chạy dọc triền đê xanh mướt cỏ. Chúng tôi cười vang trong anh nắng vàng như mật.

Tôi bị đánh thức dậy bởi một tia nắng buổi sớm chiếu qua khe sáng rọi thẳng vào mắt. Vươn vai dậy và nhìn đồng hồ đã gần 7h sáng. Tôi xuống nhà thì bố mẹ đã đi làm. Mẹ để lại cho tôi một trăm nghìn đồng để ăn sáng và đi chơi. Mẹ dặn lại trưa về sớm ăn cơm.

Sau khi vệ sinh và đi ăn sáng về, tôi gọi điện thoại đến nhà mấy chiến hữu xem có ở nhà không để gặp nhau hàn huyên. Gọi một hồi cũng được 4 chú nữa, anh em hẹn nhau ra quán cafe ngồi uống và tán phét. Khoá cửa trèo lên con mini Nhật đến chỗ hẹn. Đến nơi đã có 2 đồng chí, một lúc sau thì cũng đông đủ cả bọn. Ngồi nói chuyện, toàn chuyện trường tao, trường mày, các môn học, chúng tôi nổ vang.

Đúng phong cách của mấy anh sinh viên mới về. Tán phét một lúc mà đã 11h, cả bọn trao đổi địa chỉ nhà ở Hà Nội cho nhau để lên trên đó còn thăm thú và rủ nhau đi chơi. Tôi về nhà thì mẹ đã về rồi. Bà đang làm cơm trong nhà, tôi phụ giúp. Được một lúc thì bố và mấy bác cơ quan cùng về ăn uống. Qua câu chuyện tôi biết chiều nay toàn bộ sẽ về Yên Khánh họp nên tiện về nhà tôi theo lời mời của bố tôi ăn cơm cho vui. Đến 1h thì mọi người đi hết, mẹ cũng đi làm nên tôi khoá cửa vào nhà gọi điện cho chị.

– A lô bác cho cháu gặp Mai Anh được không ạ.
– Bác không cho gặp Mai Anh thì sao.
– Mai Anh à, có phải Mai Anh không.
– Không phải, Mai Anh hôm nay không đi làm.
– Cứ đùa, có phải Mai Anh đấy không.
– Sáng nay đi đâu mà gọi điện thoại không được. Đi chơi với em nào mà bây giờ mới về.
– Đi tán phét với bọn bạn từ sáng đến trưa.
– Bạn nào, bạn trai hay bạn gái.
– 4 thằng đực rựa, em biết thừa anh không chơi với bọn con gái rồi còn gì.
– Tạm tin thế, đang làm gì đấy.
– Mọi người vừa ăn cơm xong và đi làm, bây giờ mới rỗi gọi cho em.
– Hết người nói chuyện thì mới nhớ đến em gì.
– Cứ thế, anh nhớ em nên gọi cho em.
– Nhớ nhiều không, đã thâm mắt chưa.
– Ngồi mỗi mình buồn quá hay xuống đây chơi đi.
– Không, em còn đang làm việc. Tối ăn cơm xong em xuống.
– Thế em đi xin nghỉ đi xuống đây chơi.
– Để em nghĩ đã. Cứ thế nhá, bây giờ em đi làm đây, có tình hình gì mới em gọi lại cho, đừng đi đâu chơi nhé.

Thế rồi chị đặt máy. Tôi lại ngồi một mình, hơi buồn lấy mấy tờ báo ra đọc cho giết thời gian. Được 15 phút chị gọi điện lại.
– Hì hì alô, alô
– Blô blô tôi đang nghe đây tình hình thế nào rồi.
– Không được rồi, em xin nghỉ nhưng chị Loan không cho.
– Chán thế nhỉ vậy anh đi ngủ đây tối mấy giờ xuống.
– Không biết, cứ ở nhà lúc nào xuống em vào em đón.
– Thì bây giờ còn biết đi đâu, tối đi chơi nhé.
– Ừ tạm biệt, cô đơn không, cho chết.
– Đi ngủ đây, ngủ rồi quên hết. Đi làm nhé, chẹp chẹp … mình được ngủ… có người phải đi làm.
– Ờ thế thì cứ đi ngủ đi, không thèm nói chuyện nữa.

Chị đặt máy, tôi hẫng hụt định gọi điện lại nhưng lại thôi. Tôi tiếp tục đọc báo và xem tivi. Được một lúc thấy chán nằm dài ra ghế nghĩ ngợi lung tung. Nhanh thế, chiều mai lại phải quay lại Hà Nội học rồi. Sau lần này chắc phải tết mới về được. Đến đây lại nghĩ đến chị. Thương chị quá, yêu mình nên cứ phải chờ đợi mà không được gì. Mình thấy mình không làm được việc gì cả cho chị, thời gian này chỉ đem lại cho chị những giọt nước mắt. Gặp nhau được vài phút rồi lại chia tay ngay, thân con gái mà cứ phải lặn lội mới gặp được người yêu. Người ta mà có người yêu thì hãnh diện đem đi khoe khoang còn chị thì phải giấu giấu diếm diếm không giám cho ai biết kể cả mấy đứa bạn thân. Rồi nghĩ quẩn hay mình chia tay chị để chị tìm được người con trai khác xứng đáng hơn, hợp hơn với chị. Đang nghĩ ngợi linh tinh thì có tiếng gõ cửa. Chắc mấy thằng bạn rủ đi chơi nên từ từ ra mở cửa.

– Ơ em … à trả thù nhau gì. Đồ con gái thù dai.
– Thế là công bằng rồi nhé. Mà cứ còn đứng ngây người ra dắt hộ người ta cái xe vào.
– Quên quên … Xin lỗi xin lỗi tiểu thư thù dai.
– Em xin nghỉ chị Loan cho luôn, định gọi báo cho anh nhưng nghĩ mối thù hôm qua nên lừa người yêu tý. Cho em cốc nước.
– Ờ cốc to hay cốc bé.
– Cốc to nước lạnh nhé, em đang khát.

Tôi lấy cốc nước ra cho chị, chị đang phủi phủi quần áo và chỉnh lại mái tóc. Ngày đó Ninh Bình rất bụi do nhà máy điện và ô tô. Chỉ đi ra ngoài đường tý là người đã đầy bụi. Chị nhận cốc nước của tôi, miệng cười tươi roi rói
– Em xin …. Phủi hộ em bụi sau lưng.

Tôi vừa phủi vừa nghĩ. Đúng là mình nghĩ quẩn, đó mới là tình yêu. Nếu mình nói lời chia tay thì chị còn khổ hơn nhiều. Chị còn phải rơi nhiều nước mắt. Đang nghĩ ngợi linh tinh.
– Này, này nghĩ gì mà tay đập vào không khí vậy.
Chị tròn mắt nhìn tôi ngạc nhiên. Tôi ngượng ngịu chống chế.
– Tại lưng em đẹp quá nên anh ngắm.
– Đến lưng mà cũng khen đẹp, anh đúng là đồ nịnh đầm.
– Người ta bảo nhất dáng nhì da, thì anh thấy dáng em đẹp thì anh nhìn. Mà em thấy anh nhìn ngây người ra đấy là gì.
– Có mà anh là đồ ngố tàu thì có.
– Á à dám bảo anh ngố tàu à.
Tôi vồ lấy eo chị kéo lại và ôm chặt. Cằm tôi đì vào vai chị và cù cho chị buồn.
– Buồn bỏ em ra.
Chị vừa nói vừa dẫy dụa và cười.
– Buồn quá em xin, anh đừng có cậy sức đàn ông mà ăn hiếp em.
– Bây giờ anh bỏ em ra em phải đính chính lại.
– Ừ em xin, anh không ngố tàu.
Tôi nới lỏng tay, chị thoát ra chạy ra xa tôi chị lại trêu.
– Lêu lêu ngố vẫn hoàn ngố lêu lêu.

Lúc đó nhìn chị sao ngộ nghĩnh ngây thơ và đáng yêu thế. Nói thật ở trường tôi một đống đứa con gái mà đứa nào cũng kiểu cách. Đứa thì mặt lạnh như tiền, đứa thì thấy con trai nép vào một góc. Còn mấy em khối C, D thì xinh xinh một tý thì kiêu và điệu chảy ra. Thực ra không phải nói xấu chúng nó nhưng có lẽ với bọn con trai chúng tôi chúng nó hoặc không để ý hoặc chưa nghĩ gì đến chuyện yêu đương nên vậy. Chứ có lẽ gặp một anh chàng khác mà chúng nó yêu thì cũng sẽ có những hành động như chị thôi.

Tôi đuổi theo chị và dồn chị vào một góc tường. Tôi lại ôm chặt lấy chị nhưng lần này tôi bịt miệng chị một nụ hôn nồng nàn. Và trong tôi có một sức mạnh bất ngờ, tôi bế bổng chị lên hai tay và đưa thẳng chị lên gác xép. Chúng tôi quấn vào nhau đầy mãnh liệt. Lúc này thời gian và không gian không còn ý nghĩa với chúng tôi. Chúng tôi quên hết mọi thứ và chỉ dành cho nhau những cảm xúc vô bờ bến. Không biết từ lúc nào, mà chúng tôi đã hoàn toàn nguyên thuỷ rồi nhập vào nhau.

Sức mạnh của 2 tháng không gặp như dồn nén trong buổi chiều nay. Cả tôi và chị mạnh mẽ đến bất ngờ. Tôi ngấu nghiến chị, nâng chị lên, đặt chị xuống đầy sức mạnh. Chị rên xiết sau mỗi lần mạnh mẽ của tôi. Chưa bao giờ trong một cuộc yêu dài của chúng tôi mà lại toàn những tiếng hoan hỉ đầy sung sướng.

Bình thường ít nhất còn có vài lời hỏi han như em có sướng không, hay anh làm em có thích không, hay anh ơi từ từ nhé em đang sướng lắm đây …. Nhưng lần này là tuyệt đối im lặng, chúng tôi cảm nhận sự sung sướng đang co giật và lan toả từng thớ thịt. Đầu óc tôi như muốn nổ tung còn chị thì chủ động mạnh mẽ đến bất ngờ. Người ta nói quả không sai : Trên giường thì người vợ phải dâm đãng nhất. Đúng thế lúc này chúng tôi trao cho nhau tất cả những gì là nhục dục, kỹ thuật chỉ mong muốn sao đối phương được thoả mãn tuyệt đỉnh. Cho đến tận khi tôi bùng nổ thì tôi và chị vẫn miệt mài dập dìu.

Chỉ đến tận khi những giọt mồ hôi lan toả, sự cương cứng không còn hiện hữu thì chúng tôi mới trở về thực tại. Tôi lại ôm xiết chị vùi mặt vào cặp nhũ hoa như muốn thưởng thức lại những dư âm của cuộc chiến vừa qua. Cũng như tôi chị cũng không muốn cảm giác sung sướng mất đi và chúng tôi cố níu kéo nó bằng những hành động âu yếm với nhau.

Dù ngoài trời rất mát dịu do thời tiết đã vào những ngày cuối thu, nhưng cái nóng hừng hực đang hiện hữu trong tôi và chị. Nó tác động làm cho chúng tôi rời ra khỏi nhau. Chị bẹo má tôi đầy mãn nguyện.
– Hôm nay người yêu em khoẻ thế, nhưng nóng quá anh ơi, bật em cái quạt.
Đó là tiếng nói đầu tiên bật ra sau cuộc chiến.
– Ừ anh cũng đang nóng chết đây.
– Eo quần áo vất lung tung ghê chết.
– Ừ nhỉ không biết mình ném nó đi lúc nào.
– Hôm nay như hổ báo muốn ăn tươi nuốt sống người ta à.
– Thế em có thích không.

Chị nhìn tôi bằng hai con mắt hình lưỡi liềm.

– Còn phải hỏi, mà anh hỏi vô duyên thế.
– Hì hì chắc là thích rồi đúng không.
– Không nói với anh nữa, anh vô duyên lắm. Bế em đi tắm đi.
– Em biết không, anh lên học đại học anh được mấy anh khoá trên kể cho một truyện cười anh kể cho em nghe nhé.
– Anh kể đi.

Tôi từ từ kế chuyện cho chị nghe :
Trong giờ sinh vât học, thầy giáo giảng:
+ Khi người ta hoạt động sinh lý, thì người ta đã tiêu hao 1 năng lượng đáng kể. Mỗi lần như vậy tương đương với việc xúc 1 tấn than…
Bỗng nhìn thấy ở cuối lớp có học sinh đang ngáp ngắn ngáp dài, thầy giáo bực mình quá quát:
+ Cậu kia, tối qua làm gì mà bây giờ ngồi ngáp ?
+ Dạ thưa thầy tối qua em xúc 3 tấn than ạ !

Chị cười ngặt nghẽo. Tôi tiếp lời
– Em có biết vừa rồi anh xúc mấy tấn than không.
– Nửa tấn chứ mấy.
– Này coi thường nhau quá đấy, phải 2 tấn hơn mọi lần bình thường.
– Thế thì anh yếu xìu, vậy có bế em xuống không.
– Anh vừa lao động cực nhọc như vậy mà em vẫn hành anh, thôi anh cõng nhé.
– Thế cũng được, thu dọn quần áo em cầm cho, anh cõng em xuống nhà.

Tôi cõng chị trên lưng xuống nhà. Thực ra chị chỉ muốn áp vào người tôi, muốn nũng nịu tôi vì thời gian như thế này bên nhau bây giờ làm gì còn mấy. Mai tôi lại đi biền biệt mấy tháng nữa mới về. Mọi thương nhớ chỉ bằng thư và điện thoại nên chị muốn tận dụng thời gian bên nhau được nũng nịu, được vuốt ve được gần gũi người yêu.

Tôi đọc trên mục tâm sự của mấy tờ báo, có một bạn gái, bẩy năm yêu nhau mà chỉ cho người yêu sờ soạn và quan hệ bên ngoài. Sau đó người yêu của bạn gái đó chán và tìm kiếm một tình yêu mới. Đúng là quá ấu trĩ. Bởi người con gái đó muốn giữ mình còn trinh khi cưới nhưng bạn đó không hiểu về khái niện còn trinh này. Đối với một người con gái có một khái niệm ” trinh tiết ” để đánh giá phẩm hạnh. Người con gái phải hiểu chữ trinh tiết được bao gồm bởi hai từ là ” trinh ” và ” tiết “. Nếu trinh là khái niệm sinh học bình thường là màng trinh. Màng trinh chỉ đơn thuần là miếng da chắn ở cửa âm đạo với một hay nhiều lỗ để kinh nguyệt thoát ra, độ dày mỏng khác nhau tùy theo từng người. Còn tiết ở đây mới quan trọng. Là khái niệm xã hội học, hoặc tâm lý học. Nó thay đổi tùy theo quan điểm của từng người, và thường không liên can gì đến màng trinh cả.

Đối với đại thi hào Nguyễn Du thì Thuý Kiều đối với Kim Trọng dù đã từng ở lầu xanh thì vẫn là cô gái trinh nguyên. Vấn đề trinh tiết hiện nay vẫn còn được nhận định ở nhiều góc độ khác nhau. Tuy nhiên, dù dưới góc độ nào thì cũng chỉ dựa vào việc tin tưởng ở nhau là chính. Và chữ tiết ở đây mới quan trọng. Khi người ta yêu nhau thì người ta có thể trao mọi thứ cho nhau bao hàm cả việc quan hệ tình dục. Bởi tình dục làm cả hai thoả mãn. Còn nếu hai người yêu nhau mà một người có ý tưởng dù chỉ là ngoại tình tư tưởng thì khái niệm trinh tiết không còn nữa. Có chăng thì chỉ là chúng ta giấu diếm giỏi.

Tôi có một ông anh cùng làng là bác sỹ khoa ngoại. Anh bảo anh làm nghề sướng nhất trên đời đối với một người đàn ông đó là vá trinh. Một ngày anh vá cho khoảng 14 – 20 người con gái mà chủ yếu là 9x đời đầu và 8x đời cuối. Có lẽ nghề này là nghề mơ ước của anh em lầu TruyenSex.Tv của chúng ta được sờ, nắn không biết bao nhiêu lần mà họ lại phải trả tiền. Mà toàn các em trẻ đẹp mới chết.

Tuy nhiên anh cũng bảo, làm nghề này thì có bệnh nghề nghiệp là không còn thích sờ soạng vợ nữa. Đúng là sinh nghề tử nghiệp. Vậy nên tiết hạnh của người con gái mới quan trọng và việc quan hệ tình dục là hoàn toàn đúng đắn trong tình yêu và chỉ có quan hệ tình dục với nhau rồi thì yêu càng thêm yêu, nhớ càng thêm nhớ. Tình yêu sẽ sâu sắc hơn khi có tình dục đi cùng.

Còn việc có người vẫn kêu ca anh ấy con ong đã tỏ đường đi lối về bây giờ anh chán anh bỏ em. Sai lầm, đó là do tình yêu đã chết chứ không phải do quan hệ tình dục nhiều mà chán. Đàn ông chúng ta hoàn toàn có thể đi quan hệ với gái làng chơi mà có chán đâu. Tình dục là nhu cầu, là bản năng. Nó chỉ mất đi khi bị bệnh hoặc hết tuổi. Còn tình yêu mới là thứ bị mất mà khi mất tình yêu thì tình dục cũng không còn quan trọng gì. Tại sao tôi lại nói nhiều về vấn đề này vì với tôi và chị do có tình dục trong tình yêu nên chúng tôi càng nhớ nhau da diết. Chúng tôi luôn mong muốn được ở bên nhau được yêu nhau mãi mãi. Cho đến tận bây giờ mỗi khi nhớ lại thì nó luôn là ký ức tươi đẹp nhất còn đọng lại trong tôi về những kỷ niệm với chị.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên