Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 28

Lại một tuần nữa trôi qua. Đã gần đến Tết rồi mà tin tức về anh chị của cô vẫn không thấy. Ở quê, có rất nhiều tin đồn nào là có người bảo nhìn thấy anh chị cô trong trại tỵ nạn Hông Kông, có người thì lại bảo anh gọi điện về theo số điện thoại anh đang ở CH Séc, có những tin đồn ác ý hơn bảo đám hộ bị mất tiền thuê xã hội đen xử anh chị rồi. Những tin tức đó làm cho cô rất lo lắng bối rối. Công việc của hắn thì nhiều, nhưng hắn vẫn phải cố gắng dành thời gian cho cô. Bây giờ hắn không cho cô tự đi làm mà sáng hắn chở cô đi, tối hắn đón cô về. Nếu hắn bận cô đi xe buýt về. Nhìn cô trầm tư ít nói mà hắn không làm sao được. Nụ cười ngày nào luôn mang đến cho hắn niềm vui và cảm giác ấm áp đã mất hẳn mấy tuần qua.

Bây giờ cứ buổi chiều là hắn ở bên nhà cô. Hôm nay cũng vậy, xong việc là hắn vội vàng sang nhà cô. Vào đến nhà nhìn cô ngồi bó gối và nước mắt lã chã.
– Sao vậy em, lại có chuyện gì à. Anh đã bảo thôi đừng khóc nữa mà.
– Anh ơi, bố vừa gọi điện lên báo tin.
– Có tin của anh chị rồi à.
– Vâng, công an đã bắt được anh chị rồi.
– Ở đâu em.
– Anh chị trốn ra Móng Cái định vượt biên sang Trung Quốc. Nhưng không thực hiện được. Chui lủi mãi thấy khổ nên đã ra đầu thú hôm kia. Hôm qua công an đã đưa về Hải Phòng rồi.
– Ừ, vậy còn tốt hơn thời gian qua em ạ. Anh chị phạm tội sẽ không tránh được đâu. Thế bố bảo tình hình thế nào.
– Bố bảo đã nhìn thấy 2 người rồi. Gầy gò ốm yếu lắm. Chị Hằng thì đang ốm nặng, hình như bị viêm phổi.
– Vậy bây giờ thì thế nào.
– Bố đã bán cả đất và nhà rồi. Những người nợ ít bố đã trả rồi nên họ đã rút đơn, chỉ còn hơn chục nhà nợ nhiều không thể trả nổi và họ kiên quyết cho anh vào tù.
– Thôi em ạ, cũng trả trách được họ.
– Vâng, mai anh về quê với em nhé.
– Ừ mai anh đưa em về quê.
Đưa cô về quê, rồi hắn lại quay lại Hà Nội ngay. Chỉ còn vài tuần nữa là Tết nên hắn rất bận. Cô hiểu nhưng phải ở lại lên sau.

Hôm nay đã là 28 tết, hắn đưa cô về quê. Về đến nhà thấy cảnh nhà tiêu điều quá. Trong nhà hầu như không có không khí Tết. Bố cô đang ngồi uống trà trầm lặng một mình. Bé Thu thơ thẩn chơi trên giường. Nhìn thấy cô nó ào ra đón vui cười.
– Cháu chào bác.
– Con chào bố.
– Q, Thuỷ đã về rồi à.
– Dạ, bác có khoẻ không.
– Mấy nay bác cũng mệt mệt.
– Thuỷ em lấy quần áo cho Thu mặc thử đi.
– Vâng, Thu ra đây cô mặc quần áo mới cho.

Con bé lũn cũn theo cô, nó vui lắm. Ngoài quần áo hắn mua cho bé mấy món đồ chơi. Tội nghiệp mới còn bé tý mà đã phải xa bố mẹ. Mà con bé cũng ngoan không khóc lóc gì cả. Chỉ thỉnh thoảng lại hỏi bố mẹ đâu. Mọi người lại nói dối bố mẹ đi công tác. Nó hỏi mãi cũng chán bây giờ không hỏi nữa.

– Ngồi uống nước đi cháu.
– Dạ vâng cho cháu xin.
– Năm nay công ty làm ăn có được không.
– Dạ mới thành lập nên cũng tạm tạm thôi bác ạ.
– Ừ cố lên cháu nhé. Thanh niên chúng mày có học có hành có khác.
– Cũng vất vả lắm bác ạ.
– Ở đây tối nay mai hẵng về chứ.
– Dạ vâng sáng mai cháu về Ninh Bình.
– Cháu đã nói với bố mẹ chưa.
– Dạ cháu nói rồi. Bố mẹ cháu gửi lời hỏi thăm bác.
– Bác cám ơn, khi nào gặp bố mẹ chuyển lời cho bác nhé.
– Vâng.
– Tình hình là tháng tư là anh chị xử ạ.
– Ừ, thôi cũng hai năm rõ mười rồi cháu ạ. Đó là một bài học cho vợ chồng nó.
– Vâng.
– Bố ơi, anh Q mua cho bố bộ quần áo mặc tết này. Bố thử đi.
– Chúng mày chỉ vẽ, phải tiết kệm tao quần áo còn nhiều.
– Tết bác mặc bộ quần áo mới cho vui. Nắm mới có niềm vui mới bác ạ.
– Ừ cho bác xin, bác cám ơn cháu.

Bây giờ hắn mới quan sát toàn bộ trong nhà cô. Hình như bố cô mới sửa tạm để ở. Mọi thứ trong nhà không có cái gì ngoài cái đài ông để trên bàn để nghe tin tức và bộ ấm chén. Hắn thương quá. Mới mấy tháng trước nhà cửa không thiếu thứ gì mà hôm nay trống trơn. Hắn lấy túi quà chuẩn bị từ Hà Nội và mấy cuốn lịch xuân mới ra. Quà hắn để lên bàn thờ và thắp hương cho mẹ cô. Còn lịch thì hắn kiếm cái đinh đóng và treo lên. Xong việc hắn gọi cô.

– Em ra đây anh bảo.
– Dạ.
– Em đi với anh ra chợ huyện mua ít hoa, cây quất nhỏ về và mua ít đồ Tết cho nhà chứ ai lại để Tết thế này.
– Vâng.

Cô nhìn hắn rơm rớm nước mắt. Cô cảm ơn hắn rất nhiều. Nhìn cảnh nhà là cô đã muốn khóc rồi. Nhưng cô cố gìm nước mắt vào trong lòng. Cô cảm động lắm trước sự quan tâm của hắn.

– Thôi, lại thế rồi. Em vào đưa cái Thu đi chơi một thể.
– Vâng.

Bố cô vào nhà thử quần áo đi ra. Hắn nhìn thấy khen luôn.

– Bác mặc bộ này cũng đẹp đấy.
– Ừ cảm ơn cháu đẹp lắm.
– Không có gì đâu bác. Bác ở nhà cháu và Thuỷ đưa Thu đi chơi chợ huyện chút bác nhé.
– Hai đứa cứ đi đi.
– Bố đặt cơm nhé, không phải làm thức ăn đâu, con ra chợ mua về làm sau. Hôm nay bố gọi chú Hoan sang uống rượu cho vui bố nhé.
– Ừ, hai đứa cứ đi chơi đi. Việc ở nhà bố lo.

Hắn đưa cô đi chơi và mua sắm đồ. Hắn và cô mua bát đĩa cốc chén, dụng cụ làm bếp và một chiếc nồi cơm điện. Bố cô mới chuyển về đây ở mà chỉ có 2 ông cháu nên ông chả mua sắm gì. Nhà tềnh toàng quá nên cô và hắn quyết đinh sắm đầy đủ cho ông. Hắn đề nghị mua cho ông cái ti vi nữa nhưng cô không đồng ý. Sau đó là mua thức ăn, hoa quả bánh kẹo, mấy chai rượu và một cây quất nhỏ. Hắn phải thuê thêm một anh xe ôm mới chở hết đổ về nhà. Về đến nhà trời cũng đã gần tối. Cô đi làm cơm, còn hắn trồng quất, bày biện bàn thờ. Nói chung là nhà cửa tinh tươm hơn và đã có không khí Tết. Ông về nhà cùng chú Hoan, ông rất bất ngờ và cảm động.

– Hai đứa mua gì mà nhiều thế này. Nhà chỉ có hai ông cháu dùng sao hết.
– Bác, có một tí thôi để cho có không khí Tết bác ạ.
– Chúng mày bày vẽ quá.
– Thôi bác ạ, nhà mình năm nay dù sao cũng gặp điều không may. Mình mà ui sùi quá thì càng không tốt.
– Ừ nhưng lần sau đừng tốn kém nhé cháu.
– Vâng.

Tối hôm đó hắn mới nhìn thấy lại nụ cười ngày nào đầy mê đắm của cô. Chắc cũng đến cả tháng trời nay nụ cười mới trở lại với cô. Cô cười vì cô hạnh phúc với tình yêu mà mình đang có. Trong khó khăn thế này tình yêu mới thực sự cần thiết, mới cảm nhận được vai trò của tình yêu. Cô và hắn yêu nhau trong bình yên, có những sóng gió trong quá trình yêu nhau nhưng nó chưa được thử thách thật sự. Qua việc này tình yêu thực sự được thử thách và được thể hiện. Khi gia đình cô lâm vào cảnh khốn cùng, chỉ có hắn bên cô luôn an ủi động viên cô vượt qua. Nếu không có hắn có lẽ cô nghĩ quẩn mất.

Hôm sau hắn chào tạm biệt gia đình về Ninh Bình. Trước khi về hắn gặp riêng cô.
– Em cầm lấy 10 triệu này chi tiêu trong dịp Tết.
– Không nhiều thế này em không nhận đâu. Mấy ngày nay anh đã mua bao nhiêu thứ rồi. Anh cầm lấy để còn sau Tết lo việc của công ty. Em không nhận được đâu.
– Em à em biết không, tiền thực sự không phải là tất cả nhưng nó rất quan trọng đấy. Nghèo là hèn ngay đấy em ạ. Em thấy không khi việc xảy ra có ai, có bạn bè nào giúp gia đình mình không hay họ lánh xa hết. Chỉ còn lại anh em họ hàng ruột thịt mình thôi. Vì sao em biết không vì không có tiền đấy em ạ. Mình thực ra chỉ còn một lễ cưới là thành vợ chồng thôi. Sau này mọi thứ đều là của chúng ta cả. Anh chỉ sợ em tiêu hoang không tiếc tiền chứ tiêu đúng thì sao lại tiếc. Lương của em không đáng là bao, mà bây giờ nhà đang không có tiền. Em cầm lấy nhé để chi tiêu dịp tết, còn vào thăm anh chị, nữa cái gì cũng cần tiền em ạ.
– Nhưng …
– Không nhưng nhung gì hết, em cầm lấy.

Cô nhìn hắn mà thực sự cảm động. Cô không ngờ người yêu mình lại chu đáo như vậy. Không còn biết làm gì hơn là một cái ôm chặt hắn vào lòng. Lúc này cô yêu hắn bao giờ hết. Cô yêu hắn bởi sự chân thành của hắn, bởi cách ứng xử của hắn với gia đình cô. Cô thực sự hạnh phúc.

– Em cám ơn nhe. Anh ơi em yêu anh lắm.
– Anh cũng yêu em. Anh chỉ muốn em hạnh phúc không khổ sở gì cả. Nhìn em đau khổ cả tháng qua anh xót lắm. Vui lên em nhé.
– Vâng, bây giờ anh về cẩn thận nhé. Về đến nhà gọi lại cho em ngay nhé. Đừng để em lo lắng.
– Ừ, chiều mùng 2 anh sang đây chúc Tết rồi mùng 3 anh đón em về Ninh Bình ở đó 1 ngày mùng 4 đi Hà Nội luôn nhé.
– Vâng.
– Thôi anh về đây cho sớm, chắc bố mẹ mong rồi.
– Vâng anh về nhé, quà em gửi cho bố mẹ khi nào anh đưa nhớ gọi điện cho em để em gặp bố mẹ nhé.
– Ừ, bỏ anh ra anh còn về.
– Cho em ôm người yêu em thêm mấy phút nữa, anh về bây giờ em nhớ anh lắm.

Hắn ôm chặt cô vào lòng và hôn nhẹ lên mái tóc cô. Rồi cũng không thể lâu được hơn hắn chia tay cô và ra về. Dù sao cô bây giờ cũng vui hơn rồi. Chỉ cần thế là hắn đã vui biết chừng nào.

Một cái Tết trôi qua trong sự vui mừng của bố mẹ hắn. Hắn đã có thành quả đầu tiên, ngay từ nhà cô về hắn gửi bố mẹ hắn gần 100 triệu. Nhưng bố mẹ không nhận bảo hắn cứ để đó dùng cho công ty. Bố mẹ hắn vui vì những việc hắn làm có hiệu quả và bố mẹ hắn tin hắn. Hôm nay hắn đưa cô về nhà theo kế hoạch. Sau bữa cơm tối chỉ còn cô, hắn và mẹ hắn ngồi uống nước nói chuyện.

– Hai đứa ra đây mẹ bảo.
– Vâng mẹ chờ con một chút.
– Thôi có việc gì thì để lại ra đây mẹ dặn dò một chút không sáng mai chúng mày đi Hà Nội rồi không có dịp để nói.

Cô rửa tay nhanh rồi ra bàn uống nước. Còn hắn cũng dừng việc ra ngồi cạnh cô.

– Dạ có việc gì hả mẹ.
– Chuyện của hai đứa thôi.
– Dạ có chuyện gì ạ.
– Mẹ nói này, mặc dù mới đầu xuân năm mới nhưng mẹ vẫn phải nói.

Bà rào trước đón sau và nhìn xem thái độ hai đứa rồi tiếp lời.

– Chuyện nhà Thuỷ như vậy nên việc cưới xin sẽ phải dời xuống cuối năm nay. Sang năm nó lại kim lâu thì cũng không cưới được. Vì vậy, mẹ phải nói chuyện với bọn con.
– Dạ.
– Thời gian một năm không lâu nhưng còn dài, việc chúng mày gần gũi nhau mẹ biết. Nên mẹ nhắc hai đứa phải biết giữ dìn, đặc biệt là cháu Thuỷ.

Bà dừng nói nhìn cô. Cô cúi đầu.

– Dạ.
– Hai đứa phải biết bố mẹ ở quê rất có uy tín với bạn bè, hàng xóm. Nên mọi việc phải chỉn chu không được đưa bố mẹ vào thế khó. Việc của hai đứa bố mẹ ủng hộ, mẹ cũng quý tính nết con Thuỷ nhưng việc gì ra việc đấy. Đừng để mẹ bực mình thì lúc đấy đừng trách mẹ nhé.
– Dạ. – Cô và hắn đồng thanh.
– Mẹ chỉ có chuyện đó nhắc nhở các con thôi. Lên đó hai đứa chăm sóc nhau, Thuỷ chăm Q cho mẹ nhé. Nó bận nhiều việc lúc nào làm quá sức con phải nhắc nhở nó. Còn Q nhà em đang có việc, giúp được em việc gì thì giúp, việc này quan trọng đấy đừng có láng tráng hiểu không.
– Dạ, mẹ an tâm.
– Vâng bác dặn cháu nhớ rồi ạ.
– Tiền nong làm ra phải tiết kiệm, không được hoang phí. Cũng đừng vì có mấy đồng tiền mà lên mặt hiểu không. Bố mẹ sống đến tuổi này vì nghĩa tình chứ không phải vì tiền đâu các con nhớ đấy nhé.
– Dạ vâng.
– Mai hai đứa đi sớm cho đường thoáng. Không còn việc gì nữa cả, hai đứa làm nốt đi rồi tắm rửa nghỉ ngơi.
– Vâng ạ.

Trở lại Hà Nội cô và hắn có hai ngày hạnh phúc bên nhau trọn vẹn. Đã hai tháng qua kể từ ngày xảy ra việc vợ chồng anh Thắng, cô và hắn hầu như chưa gần gũi nhau. Những đêm nằm bên nhau chỉ ôm ấp và an ủi nhau là chính. Ngoài trời lạnh và mưa phùn gió bấc. Cả hai cũng chả muốn đi đâu, chỉ muốn bên nhau tận hưởng những hương vị của tình yêu. Để bù cho những ngày tháng đau buồn đã qua. Cô và hắn muốn quên hết những thị phi, những vất vả của cuộc sống kiếm ăn sau ra trường. Cô và hắn nhập vào nhau, quằn quại bên nhau, bùng nổ mỗi khi cảm xúc dâng trào. Nhìn nhau âu yếm, những lời tâm tình thủ thỉ, những nụ hôn và những kỷ niệm đẹp của hai đứa tràn về. Rồi cả những kế hoạch cho tương lai hai đứa vẽ ra và thưởng thức trong mơ mộng. Cả hai như chìm vào một cảm giác mênh mông về tương lai. Cả hai vẽ ra một tương lai vô cùng đẹp.

– Anh ơi, sau cưới anh thích chúng ta sinh bé trai hay bé gái trước.
– Anh thích em sinh cho anh hai bé gái trước sau đó là hai bé trai.
– Khiếp sao nhiều thế.
– Anh chỉ có một mình, mẹ sinh được mỗi anh, anh không có anh chị em nên anh thèm lắm. Anh muốn sau này anh sinh thật nhiều con để các con không cảm thấy cô đơn.
– Không em chỉ sinh hai đứa thôi, một bé gái và một bé trai.
– Anh thích 4 đứa.
– Anh muốn em quần áo đi ngang khét mù à. Em không chịu đâu.
– Vậy 3 đứa nhé 2 gái một trai.

Cô nhìn hắn lườm yêu hắn. Cô và hắn cùng cười với ý nghĩ của nhau.

– Đến sinh con mà cũng trả giá, em chịu anh.
– Tại em
– Thôi, không tranh luận nữa anh nhé. Anh thích con giống ai.
– Giống mẹ.
– Tại sao.
– Vì mẹ của nó xinh chứ bố xấu mù.
– Lại nịnh đầm ghét thế.
– Nhưng thông minh phải giống anh.
– Còn lâu, em thông minh hơn, chúng nó giống em cả thông minh.

Hắn không nói mà ôm chặt cô vào lòng. Một cảm giác ấm áp dễ chịu lan toả cả hai cơ thể và sau đó lại khám phá nhau, lại nhập vào nhau và lại sung sướng tột đỉnh.

Những ngày hạnh phúc cũng phải qua đi để cả hai trở lại với cuộc sống thường nhật. Lại công việc và công việc. Một tháng hai tháng trôi qua mà không có biến động lớn nào. Hắn vẫn thế vẫn bù đầu vào công việc. Cô đúng như lời dặn của mẹ hắn thường xuyên bên hắn và chăm sóc hắn từng ly từng tý. Những động viên an ủi mỗi khi mệt mỏi và gặp khó khắn từ cô đến với hắn thật kịp thời. Nó là động lực giúp hắn mạnh mẽ hơn và quyết tâm hơn. Hôm nay ngày anh chị cô ra toà. Hắn không về được mà chỉ gọi điện nghe thông tin từ cô sau khi kết thúc phiên toà. Thực ra việc phiên toà diễn ra chỉ là thủ tục cuối cùng chứ kết cục của anh chị cô thì bố và cô đã biết thông qua người quen.

Anh bị xử 9 năm tù giam còn chị 5 năm tù giam. Sau phiên toà do biết toà đã xem xét tất cả các tình huống giảm nhẹ với mình rồi nên anh chị cũng không yêu cầu phúc thẩm và chấp nhận án phạt. Anh thì bị di lí đến trại Hà Nam để thụ án còn chị thụ án ở trại giam Thanh Xuân. Mọi việc cuối cùng cũng kết thúc. Bố cô cũng đã nghỉ hưu hẳn và về quê chăm sóc Thu. Cô trở về Hà Nội với một nỗi buồn man mát. Nhưng mọi chuyện cũng đã qua, bây giờ cũng không thay đổi được gì nữa. Cũng phải vui sống trở lại, và cô gần như đã trở lại bình thường như buổi ban đầu. Nụ cười lại trở lại trên môi cô. Cô tiếp tục học thêm một số kỹ năng nữa phục vụ công việc và tiếp tục sát cánh bên hắn.

Sau Tết hắn nhận một việc rất lớn. Thực sự lớn so với quy mô của công ty hắn bấy giờ. Đem việc này sang bàn với bố Hoàng ông khuyên nên xem xét kỹ bởi việc lớn thì có nhiều rủi ro. Nhưng với tuổi trẻ hiếu thắng và suy nghĩ không thấu đáo hắn nhận và thực hiện. Do là hợp đồng lớn nên các điều khoản khi ký có nhiều điều bất lợi cho công ty, nhưng hắn vẫn ký. Và thực sự đến giờ sau 4 tháng triển khai hắn mới thấy những lời của bố Hoàng là đúng đắn.

Việc quá lớn dẫn đến quy mô của công ty hắn phình to, thời gian tập trung hết vào việc này nên công ty hắn bỏ qua mấy hợp đồng nhỏ khác. Điều này là thảm hoạ với hắn. Trình độ quản lý còn thiếu chuyên nghiệp cộng với nhân sự mới tuyển nên không giúp hắn nhiều. Vậy là hắn bị cuốn vào vòng xoáy luẩn quẩn của doanh nghiệp nhỏ. Không có tiền, phải vay ngân hàng. Vay ngân hàng phải trả lãi hàng tháng cộng với chi phí thực hiện tăng vọt và hắn lâm vào tình trạng nợ đầm đìa. Và bắt đầu nợ lương cán bộ công nhân viên.

Bây giờ bắt đầu vào hè, cái nóng nực của mùa hè như đồng cảm với nóng nực của công ty hắn. Mọi thứ sôi lên sùng sục và hắn thực sự bối rối. Hắn càng không ngờ hơn việc lớn thì kèm theo thời gian phê duyệt chỉnh sửa rất nhiều. Và khi công việc xong thì công tác thanh toán quá nhiều khê và nhiều thủ tục. Từ khi thành lập công ty hắn chủ yếu ký với cơ quan bố Hoàng và thầy giáo hướng dẫn. Mặc dù là B’ nhưng tiền được thanh toán ngay sau khi hoàn thành công việc. Bây giờ thì khác hắn mới biết việc thanh toán không đơn giản chút nào. Mặt khác những công việc nhỏ ngày xưa vẫn làm thì ít đi. Nhân sự hắn bắt đầu ngồi chơi.

Lại một tháng nữa trôi qua trong muôn vàn khó khăn. Công ty của hắn lúc nhận hợp đồng phình to lên 18 nhân viên, nhưng bây giờ chỉ còn số lẻ. 10 nhân viên đã bỏ hắn đi vì đã sang tháng thứ 2 họ không có lương. Hắn nợ đầm đìa nhưng hắn vẫn hy vọng vào việc thanh toán, chỉ cần chủ đầu tư thanh toán là mọi khó khăn của hắn qua đi và hắn đã mơ về ô tô. Chỉ cần được thanh toán là hắn có đủ tiền mua một chiếc ô tô vừa phải. Nhưng bây giờ thì sao, hắn không có một xu. Tiền ăn sáng, đi lại nhiều lúc hắn phải lấy từ cô. Đó là khoảng thời gian kinh khủng nhất trong đời làm doanh nghiệp của hắn. Nhưng chưa hết, hôm nay hắn nhận được một thông tin mà hắn nghe như sấm nổ bên tai. Dự án tạm dừng, sang năm mới triển khai. Chủ đầu tư không bố trí được vốn. Tin tức này đến với hắn làm hắn tê liệt. Chỉ còn khoảng 20 ngày nữa thì khoản vay đáo hạn. Lúc này hắn mới thấy thấm thía lời nói của bố Hoàng. Hắn đã hối hận, cái ngây thơ và hiếu thắng của tuổi trẻ đã dìm chết hắn. Có thể nói với quyết định trên công ty của hắn đã thực sự phá sản. Ai có thể cứu hắn lúc này. Chỉ có bố hắn mà thôi. Hắn gọi về cho bố và trình bày.

– A lô bố ạ.
– Q à có việc gì vậy con. Lại hết tiền hay sao. Bố mới chuyển lên mấy chục triệu rồi mà.
– Vâng bố ơi, con vừa nhận được tin dự án con ký hồi đầu năm tạm dừng đến năm sau mới thực hiện. Nên họ không thanh toán được nữa. Họ mới gọi điện thông báo mà chỉ còn 20 ngày nữa đáo hạn ngân hàng, con không biết xoay sở thế nào. Con gọi điện về cho bố xem bố có cách nào giúp con không.
– Con đã vay ngân hàng bao nhiêu.
– Dạ 580 triệu bố ạ
– Khá nhiều đấy. Cuối tuần bố lên, bây giờ qua nhà chú Tuấn trình bày với chú xem chú có cách nào giúp không. Làm ăn là phải cẩn thận, bố dặn con liên tục mà chúng mày trẻ tuổi chỉ hiếu thắng làm việc chả suy nghĩ gì cả.
– Vâng, con biết rồi. Con thực sự có bài học lớn bố ạ. Bố giúp con lần này nhé. Con không biết xoay xở sao.
– Rồi cứ qua chỗ chú Tuấn, bố gọi cho chú ngay bây giờ. Thế tình hình công ty bây giờ thế nào.
– Con cứ đợi họ tạm ứng cho mà gần 2 tháng nay không có. Bây giờ công ty không có việc gì làm cả do con từ chối mấy hợp đồng nhỏ để tập trung làm hợp đồng này. Mấy nhân viên xin nghỉ việc rồi.
– Thôi được rồi, 580 triệu khá lớn đấy, khó quá bố sẽ vay cho nhưng cuối tuần bố lên xem cụ thể tình hình thế nào. Bây giờ qua chỗ chú Tuấn đi.
– Dạ vâng ạ.

Tối hôm đó hắn qua nhà chú Tuấn. Chú hứa với hắn sẽ giúp hắn đảo nợ. Và hắn có một bài học mà đến tận giờ hắn thấy vẫn đúng. Chú nói cho hắn hiểu công ty làm ăn không phải cứ có việc, có doanh thu mà đã tốt. Đừng tưởng tính trên sổ sách có lãi mà công ty không bị phá sản. Công ty làm ăn có lãi mà vẫn bị phá sản. Một khái niệm mà lúc đó trong mơ hắn cũng không tưởng tượng ra. Và khi chú nói hắn mới hiểu hắn sai về cơ bản. Tài chính của một doanh nghiệp là một trong khâu trọng yếu nhất. Và hắn đã sai lầm cơ bản trong nguyên tắc tài chính là dùng vốn ngắn hạn để nuôi dự án dài hạn nên khi vòng quay của đồng tiền chưa kịp thì khoản nợ đã đến và dĩ nhiên tại thời điểm đó hắn không có khả năng trả nợ và dù công ty của hắn có lãi thì vẫn bị phá sản như thường. Hắn phải cảm ơn chú rất nhiều với những gì chú giúp.

Sau khi đảo nợ xong, công ty của hắn mới tạm thời qua khỏi nguy hiểm. Tuy nhiên các khó khăn vẫn còn nguyên. Bố mẹ hắn cho hắn vay thêm mấy chục triệu nữa nhưng cũng chỉ để hắn cầm cự. Thời gian đó hắn chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm việc làm. Thực sự khó khắn trăm bề. Mới có qua 3 tháng thôi mà hắn già đi trông thấy. Cô vẫn thế vẫn bên hắn và an ủi hắn hàng ngày.

– Trông anh đợt này mệt mỏi quá.
– Ừ anh có lẽ chịu hết nỗi rồi.
– Anh cố lên anh nhé, rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi.
– Ừ không có em ở bên cạnh thời gian này chắc anh quỵ mất.
– Đừng nói thế anh, việc của anh không xuôi em cũng thương anh nhiều lắm.
– Ừ mấy nay em có gọi điện về cho bố không.
– Em vẫn gọi anh ạ. Bố vẫn khoẻ.
– Thế là mừng rồi. Mà sắp đến sinh nhật em rồi nhỉ.
– Vẫn còn nhớ sinh nhật em cơ à.
– Không bao giờ quên được. Nhớ mãi lần đầu đến quê phải biết.
– Anh biết không hôm đó em cảm động lắm.
– Anh có biết sinh nhật em đâu, đến mới thấy sao em cảm động.
– Em không quan tâm đến điều đó, anh biết không em yêu anh từ buổi đó đấy.
– Tại sao.
– Vì anh nói không thấy em đi học, anh lo em ốm anh qua chứ không phải vì biết sinh nhật em anh qua. Đấy mới là điều quan trọng.
– Ừ đúng là hôm đó anh học mà chỉ nghĩ đến em.

Các bạn biết không, cô là vậy luôn là chỗ dựa tinh thần cho hắn. Cô thường xuyên cổ vũ động viên hắn. Cô biết điểm mạnh và điểm yếu của hắn. Cô luôn đánh giá cao sự cố gắng của hắn, thúc đẩy hắn khắc phục những điểm yếu. Sự cổ vũ, ủng hộ của cô trở thành đặc trưng, riêng biệt đối với hắn, khơi dậy sự nhiệt tình và tiến bộ của hắn. Đồng thời cùng chia sẻ khó khăn với hắn những lúc hắn thực sự bối rối và mệt mỏi vì công việc. Cô nuôi dưỡng ước mơ và cùng với hắn chia sẻ ước mơ trong tương lai. Cô là người luôn luôn bên cạnh hắn khi hắn cần và ngược lại. Cô cho hắn biết hắn không đơn độc mà luôn có cô bên cạnh.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 18: Tội lỗi
Top 24: Ngân
Top 26: Gái một con
Top 30: Gái dữ
Top 35: Thùy Dương
Top 43: Hoàng Vi
Top 48: Chị tôi
Top 50: Địt tùm lum