Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 25

Lại một buổi tối đầy tình yêu trôi qua giữa cô và hắn. Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng huyền ảo của các nhạc công, cô và hắn đã quên hết những mệt mỏi ưu phiền. Hắn muốn cô thật sự thoải mái, không lo nghĩ, thư giãn. Cuối cùng hắn cũng đưa cô trở về để cô nghỉ ngơi mai còn dậy sớm. Cô ôm chặt hắn, đầu dựa vào lưng hắn, mắt nhắm hờ.

– Em cảm thấy thoải mái không.
– Vâng, thoải mái rồi anh ạ.
– Bây giờ về nhà ngủ sớm nhé, không cần phải đọc lại luận văn đâu nhé, cứ nghỉ đi mai anh sang đón sớm.
– Vâng mai anh sang lúc 6 rưỡi nhé.
– Anh sẽ sang đúng giờ, em là người bảo vệ cuối cùng vào buổi sáng mai, sao đi sớm vậy.
– Em phải đi sớm để phụ các bạn, chứ không đến lúc mình bảo vệ ai giúp. Với lại còn hoa quả, nước uống cho thầy cô nữa chứ.
– Ừ cũng phải.
– Vất vả nốt ngày mai nữa thôi nhé anh yêu.
– Anh thích vất vả thế này.
– Mấy ngày nay anh vất vả vì em quá, đồ án anh xong chưa.
– Xong hết rồi, đợi em bảo vệ xong, anh thông qua lần cuối rồi đi đóng quyển luôn. Em không phải lo lắng gì đâu.
– Vâng.
– Đến nhà rồi, em vào nhà đi, ngủ ngon nhé.
– Vâng anh về nhé.
– À quên còn việc này nữa.
– Việc gì anh.
– Chụt … chụt …
Cô cười nhìn hắn, cô ôm hắn và cả hai trao nhau một nụ hôn nồng nàn. Hắn tạm biệt cô về nhà.

Hôm nay hắn nằm mãi mà không ngủ được. Hắn nghĩ, hắn đang nghĩ về tương lai của hắn. Từng lời anh trai cô nói làm hắn suy nghĩ rất nhiều. Đúng thế, hắn quả thực từ xưa đến nay hoàn toàn do cha mẹ xắp đặt mọi thứ, định hướng mọi thứ. Hắn chưa bao giờ tự quyết định điều gì cả cho bản thân mình. Có lẽ lần này hắn phải tự quyết định cho bản thân mình một lần. Hắn còn trẻ và có thể làm lại nếu quyết định của hắn sai lầm. Hắn tin vào bản thân hắn, hắn tin nếu hắn quyết định và được sự giúp đỡ về tài chính và mối quan hệ của bố hắn, hắn sẽ làm được. Hắn suy nghĩ và rà soát lại các bạn hắn. Hắn sẽ bàn bạc với các bạn hắn về kế hoạch vừa thoáng qua trong đầu hắn. Một kế hoạch mà hắn cho là mạo hiểm nhưng sẽ có thể thành công nếu tất cả cùng đồng lòng. Hắn tin như vậy. Cuối cùng hắn cũng chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết. Đó là tối mà bây giờ hắn nghĩ lại nó chính là buổi tối quyết định cuộc sống của hắn sau này, tương lai của hắn sau này.

Đúng hẹn sáu rưỡi sáng hắn đã có mặt tại nhà cô. Bước vào nhà hắn ngây người. Trước mặt hắn là một người con gái duyên dáng dịu dàng trong tà áo dài. Cô rất xinh đẹp, chưa bao giờ hắn thấy cô trong trang phục thế này. Mọi khi cô luôn áo phông quần bò hoặc ka ki. Hôm thì áo sơ mi quần âu.

Nhưng hôm nay với bộ quần áo dài này hắn nhìn thấy ở cô một vẻ đẹp hoàn toàn khác nữ tính tuyệt vời. Cô thật có mắt lựa chọn, nhìn cô hiện ra với những đường cong đầy sức sống của một thiếu nữ, hắn như người mất hồn.
– Này này, nhìn nàng gì mà khiếp thế, không nhận ra à. – Linh nói.
– Ừ anh không nhận ra, hôm nay em …
– Không nói nữa, nhìn anh em biết rồi, lại nịnh.
– Không hề, anh không nịnh mà anh nói thật.
– Em không nghe anh nói đâu. Em biết câu nói của anh rồi. Thôi mình đi anh nhé.

Hắn luống cuống, mải móng cùng cô ra xe. Linh và Nguyệt sẽ đi sau và cầm hộ đám bảng biểu, tài liệu, luận văn. Còn hắn chở cô ra trước để cô cùng với nhóm bạn bảo vệ buổi sáng hôm nay chuẩn bị. Lại một cảm giác mới lạ nữa với hắn. Cô ngồi ngang xe, cả thân hình cô dựa hoàn toàn vào hắn.

Mềm mại, thơm tho, êm ái đó là tất cả những gì mà cảm giác cô đưa lại cho hắn. Hắn ngây ngất, hắn biết hắn đang chở một phụ nữ rất xinh đẹp. Hắn tự hào về điều đó.

– Em biết không.
– Gì hả anh
– Hôm nay em xinh đẹp lắm.

Cô không trả lời mà chỉ dựa chặt vào hắn.

– Mình đi ăn sáng em nhé.
– Không anh ạ, bây giờ phải ra trường trước đã. Anh đi ăn sáng rồi mua cho em cái gì để em ăn tại trường là được.
– Vậy em thích ăn gì anh mua cho.
– Anh mua cho em cái bánh giò nóng nhé.
– Ừ anh mua ngay.
– Vâng.
– Thế bây giờ em cần anh giúp em cái gì nữa không.
– Hết rồi, bây giờ là việc của em anh chỉ cần bên cạnh em thôi.
– Vậy là anh bây giờ chỉ cần ủng hộ em về tình thần thôi à. Nhàn thế nhỉ.

Cô chỉ gật đầu. Một cảm giác thơi thới trong lòng hắn. Đưa cô đến trường và để cô tự vào, hắn đi ăn sáng và mua cho cô bánh giò như cô yêu cầu. Đến phòng bảo vệ luận văn của cô hắn thấy mọi người tấp nập ra vào. Con trai thì đang đóng đinh chăng dây thép, con gái thì đang lau chùi chuẩn bị hoa quả, nước uống, khăn trải bàn. Mặt ai cũng vui nhưng pha một chút hồi hộp và lo âu. Cô lúc này là bông hoa nổi bật giữa rừng hoa. Hắn quan sát thấy hầu như bọn con trai ai cũng ngắm nhìn cô. Hắn thấy thật hãnh diện. Hắn nghĩ tự thấy mình thật may mắn. Vì cũng không quen biết ai nên hắn chỉ đứng ngoài quan sát. Cô biết hắn đã về chỉ liếc nhìn hắn và cười hạnh phúc. Rồi mọi công việc chuẩn bị cũng đã xong, cô đến bên hắn và nhận bánh từ tay hắn bóc ăn.

– Em ăn từ từ thôi không nghẹn giờ.
– Vâng, em hồi hộp quá.
– Cứ bình tĩnh em ạ, mọi việc rồi cũng đâu vào đấy.
– Vâng em vẫn biết vậy, nhưng vẫn hồi hộp.
– Ừ, thôi em ăn đi.

Cô vừa ăn vừa nhìn hắn thật hạnh phúc. Hắn tươi cười để cô an tâm, để cô không phải lo lắng gì cả. Bây giờ có lẽ hắn chỉ có thể làm điều đó cho cô. Ăn xong thì Linh và Nguyệt cũng đến, cô kiểm tra lại mọi thứ thấy đã đầy đủ rồi nên giao lại cho Linh cầm hộ. Còn cô lại quay vào phòng vì đã có bạn đầu tiên chuẩn bị bảo vệ. Bây giờ hắn mới để ý, hắn thấy nhiều người mua hoa đến tặng cho các thí sinh. Hắn mải lo việc cho cô hắn quên khuấy mất.

– Linh ơi, em ở đây có gì giúp cho Thuỷ nhé. Anh đi ra đây một tý rồi quay lại ngay.
– Vâng anh cứ đi đi chắc 10 giờ thì mới đến lượt Thuỷ.
– Nếu Thuỷ có hỏi bảo anh ra một tý anh về ngay.
– Vâng, anh cứ đi đi.

Mải móng lấy xe hắn ra ngay đầu Lương Đình Của mua hoa. Sau một hồi chọn lựa hắn cũng chọn được một bó hoa rất đẹp. Hắn hướng về trường cô. Hắn đi một tay cầm hoa một tay lái xe. Đến đầu học viện Ngân Hàng, do không để ý và lái xe một tay. Một chiếc xe đạp của một cô gái đi từ trong học viện ra bất ngờ. Hắn phanh gấp. Vì hắn đi chậm nên khi phanh dĩ nhiên xe hắn đổ xõng xoài nhưng may không va chạm với xe đạp. Hắn thì bẩn hết quần áo và hơi xây xước chân. Còn bó hoa thì ôi thôi tan tành xác pháo. Hắn lại lôm côm bò dậy dựng xe và quay trở lại hàng hoa mua lại bó hoa khác. Hắn hơi ê ẩm người, nhưng rồi cũng chọn được một bó hoa khác cũng vừa ý. Gửi cô bán hoa hắn về nhà và rửa ráy qua, thay quần áo khác vì bộ cũ bẩn hết rồi. Hắn không muốn cô biết cô lo lắng ảnh hưởng đến việc bảo vệ của cô. Hắn quay lại lấy hoa lần này rút kinh nghiệm hắn cho nó vào một túi bóng và treo trên tay lái. Thế là chỉ có mỗi việc mua bó hoa mà hắn mất béng gần 2 tiếng đồng hồ

Khi quay lại cũng may cô chưa bảo vệ. Cô thấy hắn cô hỏi ngay.
– Anh đi đâu từ nãy giờ, sao lại quần áo mới thế này.
– Anh đi mua bó hoa để tặng em.
– Quần áo ban sáng đâu.
– Anh bị đổ nước vào ở chỗ bán hoa. Hắn nói dối.
– Thế có làm sao không anh.
– Không sao, anh về nhà thay quần áo thôi, anh không sao đâu, em chuẩn bị bảo vệ chưa.
– Còn bạn cuối cùng này là đến em.
– Vậy em vào đi.
– Em vào nhá, anh vào ngồi trong phòng với em nhé.
– Ừ.

Đợi cô đi hắn bây giờ mới quan sát xung quanh. Linh và Nguyệt đang nói chuyện với mấy bạn cấp 3 của cô. Mấy đứa em họ hàng của cô hắn cũng đã gặp hôm nay cũng đến đang chăm chú xem bảo vệ. Và dĩ nhiên rồi có cả Chương. Anh trông rất lịch sự. Quần âu, sơ mi trắng thắt caravat, giầy đen bóng. So với anh hắn quả thực quá quê mùa. Đặc biệt là bó hoa của anh. Có thể nói là quá đẹp quá lịch sự. Hắn còn nhớ như in bó hoa của Chương. Một bó hồng đỏ thắm xen lẫn hồng vàng có lẽ đến vài chục bông được bó cực đẹp bằng giấy màu tím nhạt và điểm xuyết bằng những lá dừa nhỏ. Sinh viên như hắn đừng bao giờ mơ tới một bó hoa đẹp như vậy. So với bó hoa của hắn với chỉ một bông hồng và bó bằng ni lông màu vàng nhạt thì bó hoa của Chương đúng là một thế giới khác. Chương nhìn hắn cười nhếch mép và quay đi. Hắn cười nhẹ xã giao và lách vào trong phòng. Mọi người bắt đầu chuẩn bị cho cô. Cô đưa ánh mắt tìm hắn và khi cô nhìn thấy hắn cô mỉm cười an tâm.

Cô bắt đầu bảo vệ, ban đầu hơi run nhưng rồi cũng đâu vào đó cô trình bày khá lưu loát và đầy đủ. Khi trình bày xong cô hướng ánh mắt về phía hắn. Hắn gật đầu muốn nhắc cho cô biết cô đã trình bày quá tốt. Đến phần trả lời câu hỏi của thầy cô trong hội đồng, sợ cô phân tâm, hắn lặng lẽ ra khỏi phòng đứng hành lang và hút thuốc đợi. Một lúc sau khi tiếng vỗ tay vang lên hắn biết cô đã bảo vệ xong. Mọi người tập trung đông ở cửa và khi cô ra mọi người ùa vào tặng hoa. Và dĩ nhiên Chương cũng trong những người đó. Hắn vẫn đứng từ xa để nhìn về phía cô. Nhận hoa chúc mừng của mọi người cô dáo dác tìm hắn. Khi nhìn thấy hắn cô gửi toàn bộ hoa cho Linh và Nguyệt cầm hộ lách người ra khỏi đám đông mắt không rời khỏi hắn. Cô từ từ tiến lại phía hắn. Mọi người lúc này đang ồn ào chúc mừng lặng im. Cô tiến lại gần hắn và ôm chầm lấy hắn. Mọi người xững sờ một lát rồi tiếng vỗ tay vang lên.
– Hôn nhau đi, hôn nhau đi.
Mọi người đồng thanh cổ vũ theo tiếng phát động của Linh.

Hắn và cô làm sao dám, chỉ ôm nhau thôi. Hắn thực sự xúc động với hành động của cô. Và lúc này hắn mới quan sát. Chương lặng lẽ quay người rời khỏi đám đông đang cuồng nhiệt. Chương đã biết sự lựa chọn của cô. Cô chọn anh sinh viên bình thường chứ không chọn một chàng trai thành đạt. Cô chọn tình yêu, cô chọn hắn. Đó chính là câu trả lời sắt đá nhất của cô dành cho Chương. Vẫn ôm hắn cô thầm thì, thổn thức.
– Em thành công rồi, em cám ơn anh nhe.

Phải một lúc sau, hắn và cô mới rời nhau ra. Lúc này cô mới ngượng ngùng vì sự mạnh dạn của mình. Má cô ửng hồng nhưng nhìn cô lúc này xinh hơn bao giờ hết. Và dĩ nhiên mọi người cùng nhau chụp ảnh kỷ niệm. Một bữa cơm bụi đúng chất sinh viên nữa để kỷ niệm ngày đáng nhớ này đã chính thức đánh dấu kết thúc cuộc đời sinh viên của cô. Cô chuẩn bị bước sang một trang mới của cuộc đời. Cô vui mừng gọi điện về báo cho bố cô anh cô kết quả. Cả ngày hôm đó là ngày luôn rộn vang tiếng cười của cô.

Các bạn ạ, tình yêu nó có sự lựa chọn riêng của nó. Nó không phải là công thức vật chất bình thường. Để có một tình yêu đủ lớn người ta phải trải qua bao cảm xúc, bao sự sẻ chia và bao giận hờn nữa. Nó không thể một chốc hay mua băng một thứ vật chất tầm thường nào đó. Nếu tình yêu có thể mua bằng vật chất tầm thường nào đó thì khi có thứ giá trị hơn nó sẽ lại mua được tình yêu. Đó là một tình yêu tầm thường. Tình yêu của cô và hắn đã trải qua nhiều thử thách, có cả những quan tâm và hờn ghen. Có cả những hứa hẹn về tương lai nữa.

Chương nếu gặp cô khi cô chưa yêu hắn, gặp hắn hoặc chưa sâu nặng với hắn thì anh có thể bằng vật chất và thể hiện sự chân thành để có được tình yêu của cô. Nhưng anh đến quá muộn. Những thứ anh định mang ra để chiếm lấy trái tim của cô thú thực không bằng một lời khen hay một hành động chân thành của hắn đối với cô. Mà những thứ đó cô đã nhận hàng ngày, hàng tuần, hàng năm qua rồi. Nó đã chiếm trọn trái tim của cô. Anh đã thua từ khi bắt đầu, chỉ có điều anh có một niềm tin với chính bản thân mình quá lớn. Bởi anh cũng là người thành công nhiều rồi nên anh tin vậy thôi và cũng bởi anh chưa hiểu được cô.

Buổi chiều đó hắn luôn ở bên cô. Hắn đưa cô đi về nhà và đưa cô đi trả áo dài. Cuối cùng thì mọi việc cũng hoàn tất.
– Bây giờ mình về nhà anh em nhé.
– Vâng tuỳ người yêu của em.
– Chiều nay mình làm một bữa cơm chúc mừng em đã trở thành tân cử nhân.
– Vâng, chỉ hai đứa mình thôi nhé.
– Dĩ nhiên rồi. Anh chỉ muốn có 2 ta thôi.
– Vậy người yêu hôm nay thích ăn món gì em nấu.
– Hôm nay em không phải nấu, mình sẽ đi mua thức ăn sẵn về rồi ăn thôi. Hôm nay em nghỉ ngơi một hôm nhé.
– Yêu anh lắm cơ, lúc nào cũng tâm lý.

Cô ôm chặt hắn vào lòng. Hắn cảm thấy mình thật hạnh phúc.

– Em biết không, khi em ôm anh lúc buổi sáng và mọi người cổ vũ, anh Chương đã bỏ đi.
– Em cũng nghĩ vậy, nhưng nếu không có cảm xúc đó của em thì anh ấy sẽ không hiểu được tình yêu em dành cho anh.
– Ừ.
– Lúc ra khỏi phòng em không thấy anh đâu em cứ sợ. Khi thấy anh em mừng quá và không kìm được lòng mình.
– Anh cũng bất ngờ, nhưng anh thích lắm.
– Anh ơi đến chợ rồi, anh thích ăn gì để em mua.
– Tuỳ em em thích gì em cứ mua hôm nay là ngày của em.

Cô mua một mớ rau muống, một nửa con vịt quay và một ít ngao cùng đầy đủ gia vị về để nấu chua. Mua xong cô tung tăng ra chỗ hắn đợi. Mặt cô lúc này luôn thường trực một nụ cười. Sao lúc đó cô lại xinh như thế.

– Bảo mua thức ăn sẵn mà em lại mua nhiều thứ thế này.
– Em không thấy gì ngon cả, thôi mà hôm nay do em quyết định mà.
– Anh chỉ sợ em mệt.
– Không em không mệt, cả chiều nay em chỉ ngồi sau xe anh, chắc anh mệt lắm rồi phải không.
– Bây giờ thì cũng thấy mỏi mỏi rồi.
– Vậy mình về luôn đi, anh tắm xong là hết mệt ngay. Trong lúc đó em nấu vèo là xong.
– Anh tuân lệnh người yêu.

Về đến nhà cô cho các thứ vào bếp, còn hắn cho xe vào trong nhà và khoá cửa cẩn thận.

– Thôi tối không đi đâu nữa em nhé.
– Vâng không đi đâu đâu. Em chỉ muốn nghỉ thôi.
– Hôm nay ngủ lại đây nhé.
– Dạ. Nhưng em không mang quần áo theo, anh cho em mượn một bộ ở nhà của anh nhé.
– Em lên phòng anh mà lấy, nhưng em mặc sao vừa.
– Có một bộ em mặc vừa.

Cô lên nhà, hắn cũng lên theo để lấy quần áo đi tắm. Cả ngày ngoài đường, nắng, bụi và mồ hôi người hắn bây giờ thực sự bẩn. Hắn cần phải đi tắm ngay.

– Sao bộ quần áo buổi sáng anh bẩn thế này. – Cô nói vọng ra từ nhà tắm.
– Anh bị ngã à. – Cô tiếp lời.
– Ừ. Anh bị ngã xe.

Vận mải bộ quần áo vào, cô ra với hắn.

– Sao anh ngã anh không nói với em, anh có sao không.
– Anh chỉ bị xước một chút ở chân thôi chứ không sao.

Cô lật quần lên xem vết thương của hắn, chỉ xước một chút thôi nhưng cô có vẻ xót xa. Hắn kể cho cô tình huống hắn ngã cô nhìn hắn chăm chú. Cô lại ôm hắn vào lòng.

– Tội nghiệp người yêu của em, anh còn đau không thế mà không nói lại còn chở em đi cả chiều.
– Anh cũng không sao, em đừng lo.
– Anh đi tắm đi nhé, em đi nấu ăn đây.
– Ừ.

Số hắn thế nào mà luôn gặp được người con gái nấu ăn khá ngon. Tuy không phải là như đầu bếp chuyên nghiệp nhưng cô nấu cũng ngon và nhanh. Đặc biệt rất hợp khẩu vị của hắn. Cô thích những món nấu chua, hắn cũng vậy. Cô thích những món rán và nướng hắn cũng vậy. Cô không thích món thịt luộc hắn cũng vậy. Thế nên bữa nào cô nấu hắn cũng ăn đến mức không ăn được nữa thì thôi. Cô cứ chống đũa nhìn hắn hăn tủm tỉm cười. Hắn tắm xong xuống nhà đã thấy cô hòm hòm rồi. Hắn phụ giúp cô mâm bát, bê các món ăn ra bàn. Sau vài phút đợi nữa là đã mọi thứ tinh tươm rau có, thịt có, canh có. Mọi thứ đã sẵn sàng.

– Em ơi.
– Sao anh.
– Hôm nay uống tý rượu mừng đi.
– Thôi, em không uống được rượu.
– Mỗi người làm một ly để chúc mừng mà. Em nhé.
– Vậy cũng được nhưng nhà làm gì có rượu.
– Có, hôm trước còn một chai rượu tây dở bố anh và chú Tuấn uống vẫn còn, để anh lên lấy.
– Uống rượu tây à, thế thì sang quá anh ạ.
– Đợi anh nhé để anh lên lấy.

Hắn lên nhà lấy chai rượu tây dở xuống. Cô lấy ra hai ly. Hắn rót cho mỗi người một ly và cả hai nâng cốc chúc mừng. Bữa ăn đó là bữa ăn ấn tượng nhất của cô và hắn. Cả hai người chìm trong cảm xúc lãng mạng. Không phải 1 ly mà cô uống hai ly. Còn hắn làm đến 4 ly rượu. Vừa uống rượu vừa nhìn nhau và nói chuyện. Đến bây giờ hắn không còn nhớ cô và hắn nói chuyện gì nhưng toàn chuyện mơ mộng về việc làm khi ra trường, những hoài bão và mơ về gia đình hạnh phúc của cô và hắn. Lúc này hồi tưởng lại những cảm xúc lâng lâng của đêm đó lại hiện về trong hắn. Hắn nhớ những ngày đó, nhưng ngày đấy thơ mộng và tình yêu đó. Hắn nhớ cô, hắn ước ao được trở về những ngày xưa đó. Không biết bây giờ cô có còn nhớ những ngày đó không.

Một ít rượu vào, một cảm giác không thể tốt hơn cho hắn và cô đêm nay. Chưa bao giờ hắn lại mạnh mẽ như thế, chưa bao giờ hắn lại bền bỉ như thế và cô chưa bao gờ lại tự nhiên, ướt át và mạnh bạo như thế. Cô và hắn chìm trong cảm xúc. Hắn khám phá mọi thứ trên cơ thể cô và cô cũng vậy. Cả hai trao nhau mọi động chạm, mọi tư thế mà từ xưa đến nay cô và hắn chưa từng thực hiện. Đêm nay, cô hoàn toàn thoả mãn và hắn cũng vậy. Mồ hôi đã hiện hữu trên tóc, trên trán trên người của cả hai mà vẫn chưa ngừng nghỉ vẫn dập dìu không muốn dừng lại. Hắn bùng nổ và cô mềm nhũn trong tay hắn. Cô như mê đi khi hắn mạnh mẽ đến không ngờ. Tận đến khi hắn rời cô ra mà những dư âm vẫn còn hiện hữu trong cô. Cô vẫn chưa nói được lên lời nào và mắt thì vẫn mê đắm nhìn hắn.

Ở đại học hắn có 3 người bạn thân. Trường cùng quê với hắn. Trung và Hoàng rất thân với hắn vì cùng đội bóng bánh điện tử. Hai đồng chí này học hành hơi láng tráng nên thường cậy nhờ hắn tài liệu lúc thi cử. Tuy vậy hai đồng chí này rất quân tử, chơi đẹp. Khi làm đồ án cả 4 thằng đăng ký một thầy và cùng nhóm luôn.

Hôm nay cả nhóm đi ký luận án và bản vẽ. Sau khi thầy ký xong cả bọn tập trung đi uống café và bàn chuyện vì hắn có chuyện muốn bàn với cả bọn. Lên Triệu Việt Vương chọn một quán cả bốn thằng sau khi ngồi yên vị và gọi nước uống hắn bắt đầu.

– Tao có một kế hoạch như thế này muốn nói với chúng mày xem nếu được anh em mình thực hiện.
– Kế hoạch gì mà ông quan trọng vậy, đi chơi à. – Hoàng nói.
– Không, kế hoạch tương lai anh em mình sau khi ra trường.
– Vậy bố nói thử xem nào, nhìn bố như chuẩn bị đi đánh nhau. – Trung tiếp lời.

Hắn lôi ở trong cặp tài liệu ra một bản kế hoạch hắn đã thảo và photo cho mỗi đứa một bản. Ba thằng nhận và chăm chú đọc.

– Vậy là mày định mời bọn tao thành lập công ty à. – Hoàng nói sau khi đọc xong.
– Ừ tao định mời chúng mày làm chung.
– Tao đọc qua rồi nhưng viển vông lắm. Theo tao mày nên suy nghĩ kỹ đi anh em mình thiếu kinh nghiệm lắm, có khi đi làm vài năm rồi hãng làm. Trung nói.

– Dĩ nhiên đây chỉ là bản thảo, chúng ta cần hoàn chỉnh nhưng tao nghĩ là chúng ta làm được. Sau khi tao bảo vệ xong tao sẽ về trình bày với ông bà già tao xin ý kiến, nếu đồng ý ông ủng hộ tao sẽ có tiền và có thể ông sẽ giúp công ty một số việc ban đầu. Mà bố thằng Hoàng mà giúp nữa thì chắc chắn thành công. Chứ bây giờ đi làm cán bộ thì cũng khó nói lắm.
– Nhưng anh em mình có biết gì đâu, làm sợ bỏ mẹ được mất tiền lại mất thời gian. – Trung lại tham gia.
– Đúng, nên tao mới mời bọn mày đến đây bàn. Tao thì tao quyết rồi, tao sẽ làm, nếu có thêm bọn mày nữa ủng hộ thì tao nghĩ sẽ thành công.
– Tao chắc không tham gia. Tao về quê làm việc. – Trường bây giờ mới có ý kiến.
– Tao cũng thế, nhưng nếu cần ông già tao giúp thì tao sẵn lòng nhờ cho. Mày cứ mạnh dạn làm đi. Ông già xin cho tao vào bộ XD rồi. Tao cũng đéo thích kinh doanh lắm.
– Thế còn mày Trung.
– Mày tin bao nhiêu phần trăm thành công.
– Tao tin hơn 50%.
– Tao rất tin mày. Từ xưa đến nay mày làm gì cũng cẩn thận. Mày cho tao suy nghĩ nhé. Sau bảo vệ tốt nghiệp tao sẽ trả lời. Nhà tao nghèo nên không có gì đóng góp cả. Tao sẵn sàng làm với mức lương đủ sống với mày nửa năm. Nếu công ty không phát triển tao nói trước tao sẽ bỏ đấy. Lúc đó mày đừng giận nhé.
– Được mày tin tao là được, vậy cứ quyết thế đi. Hoàng giúp tao nhé. Mày nhờ bố mày cho tao một ít việc nhỏ thôi để bọn tao làm.
– Ok chả vần đề gì.

Có thể coi buổi nói chuyện này chính là ngày phôi thai thành lập công ty của hắn. Sau đó vài ngày hắn cũng tốt nghiệp và trở thành một tân kỹ sư nóng hổi. Những ngày này cô luôn ở bên hắn. Mặc dù cô không giúp được gì cho luận án của hắn nhưng có cô bên cạnh hắn thấy mình vui rất nhiều và cô chăm sóc hắn rất kỹ càng. Các bạn hắn thì thầm ghen tỵ với hắn vì hắn có một cô người yêu xinh đẹp luôn cận kề.

Sau 2 ngày bảo vệ xong luận án hắn và cô về nhà hắn chơi. Theo kế hoạch cô sẽ ở đó 2 ngày, ngày đầu ở nhà hắn, ngày hôm sau về quê hắn chơi. Sau đó hắn đưa cô về nhà cô và ở đó 1 ngày rồi quay trở về Hà Nội. Hôm nay hắn đưa cô về nhà chơi. Hắn đã gọi điện báo trước cho bố mẹ của hắn. Hắn đi xe máy chở cô về, hắn và cô đi từ rất sớm cho mát và về sớm để được đi chơi nhiều.

– Em có run không.
– Có hồi hộp lắm.
– Em đã nói chuyện với bố chưa.
– Dạ rồi.
– À quên, mấy nay toàn ăn uống suốt chưa hỏi em, hôm trước em đã gặp lại anh Chương chưa.
– Đến mấy lần anh toàn đi công tác. Hôm qua gặp rồi em đưa trả quà cho anh thì anh không nhận. Anh bảo nếu em trả quà anh sẽ không bao giờ đến nhà em chơi, đừng bao giờ nhìn mặt anh ấy nữa.
– Thế rồi sao.
– Không làm sao được, em phải cầm về, anh chỉ nói anh ấy sẽ vẫn đợi đến khi có thể và không làm phiền em nữa.
– Em trả lời sao.
– Em bảo anh đừng nghĩ về em nữa. Em và anh đã có kế hoạch cưới xin rồi và cám ơn tấm lòng của anh.
– Chắc anh Chương buồn lắm.
– Biết làm sao được nhưng anh là người đàng hoàng anh nhỉ.
– Ừ anh cũng thấy thế.

Hai đứa cứ nói chuyện với nhau như thế. Dọc đường hắn giới thiệu các địa danh cho cô. Đây là lần đầu tiên cô về Ninh Bình. Đến 8h sáng thì hắn đã về đến nhà. Hôm nay mẹ hắn không đi làm mà đợi hắn và cô về. Bà rất mừng khi thấy hắn và cô. Cô lễ phép chào hỏi và líu rúi đi vào nhà với hắn. Đem hành lý vào nhà cũng chả có gì chỉ có cái túi và mấy bộ quần áo. Hôm qua cô đi mua cho mẹ hắn bộ quần áo và bố hắn một hộp thuốc do hắn gợi ý làm quà.

Mấy bác hàng xóm hình như nghe mẹ hắn nói hôm nay hắn dẫn người yêu về quê chơi, khi thấy hắn về mọi người vào chơi đồng thời xem mặt cô dâu tương lai luôn. Qua thái độ của mọi người thì thấy họ có vẻ rất hài lòng về cô. Ai cũng khen cô xinh và dịu dàng. Cô thì ngại ngùng không nói lên lời chỉ biết vâng dạ. Hắn chỉ biết nhìn cô cười. Hắn quá sung sướng bây giờ hắn cảm giác như trên mây. Khi mọi người ra về là lúc cô tặng quà mẹ hắn và bố hắn. Mẹ hắn nhận và khá hài lòng. Bà rủ cô đi chợ với bà. Cô lon ton đi theo. Quay lại nhìn hắn cô có vẻ rất hồi hộp. Hắn vẫy tay cô và ra hiệu cho cô bình tĩnh an tâm.

Hắn lên nhà, đây là lần về quê mà hắn vui phơi phới. Lâu lắm rồi hắn mới có cảm giác như vậy trong ngôi nhà này. Hắn lên nhà tắm qua và thay quần áo vì bộ quần áo hắn đang mặc đã quá bẩn vì bụi. Khi hắn xuống nhà cô và mẹ hắn vẫn chưa về. Hắn ngồi một mình pha trà hút thuốc. Nghĩ lại mọi chuyện hắn cứ ngỡ là giấc mơ. Khi hắn rời khỏi căn nhà này đi học cách đây 5 năm hắn mang một mối tình sâu nặng khác. Thế mà giờ đây ngày hắn hoàn thành việc học tập trở về với một mối tình khác. Hắn không ngờ thời gian qua nhanh vậy. Mọi thứ biến đổi đến mức không thể tưởng tượng ra. Năm năm qua từ vui buồn, sầu thảm đến tình yêu cháy bỏng … đều có trong hắn.

So sánh với bạn bè cùng trang lứa hắn thấy mình có cuộc sống sinh viên khác quá. Hắn thầm nghĩ cũng may cho hắn ông trời thương hắn chứ nếu không có cô bây giờ chắc hắn tàn tạ lắm. Hắn thầm cảm ơn những gì cô mang lại cho hắn. Tiếng xe máy dừng trước cửa làm hắn trở về với thực tại. Không hiểu hai mẹ con đi nói chuyện những gì lúc đi cô còn lúng túng ngượng ngùng, lúc về nói chuyện đã rôm rả.

– Mẹ và em có chuyện gì vui thế.
– Chuyện phụ nữ anh cứ tò mò. – Cô trêu hắn.
– Chỉ có chuyện của anh thôi. Chúng tôi nói chuyện ngày anh còn bé.
– Mẹ lại kể xấu con rồi.
– Anh có cái gì tôi nói cho nó biết không anh khoác loác với nó.
– Con lúc nào chả con ngoan trò giỏi.
– Mẹ nói hết rồi nhé, em biết rồi nhé.
– Kệ hai mẹ con, con không quan tâm nữa. Có cái gì không để con xách vào nhà cho.
– Thôi anh cứ ngồi đấy.
– Anh cứ để em và mẹ làm là được rồi, anh vừa đi xe máy hơn trăm cây số, anh cứ nghỉ đi.
– Vậy mình nhàn quá.

Cô nhìn hắn cười hạnh phúc cô theo mẹ hắn vào bếp chuẩn bị bữa trưa. Mẹ hắn nói vọng ra với hắn.

– Q ơi con rửa cho mẹ bộ ấm chén và lên nhà lấy thêm bộ nữa xuống nhé. Bố tý nữa có khách về đấy. Mày muốn làm việc thì mẹ giao cho việc này đấy.
– Vâng, con làm ngay.

Hắn đi làm ngay công việc mẹ giao. Đi đặt thêm ấm nước nữa. Được một lúc thì mọi việc xong xuôi và bố hắn về nhà với rất nhiều bạn bè chủ yếu là bạn làm cùng cơ quan bố. Cô lại được một phen lúng túng nữa khi mọi người soi xem cô nào mà lại lọt vào mắt xanh của thằng Q. Vì với họ hắn luôn là thần tượng bao năm. Mọi người luôn theo sát, cập nhật thông tin về hắn. Nhưng mọi người cũng phải tâm phục khẩu phục chưa biết tính nết thế nào chứ xinh thì đã rõ ai cũng xuýt xoa. Thằng Q khéo chọn, nó thế cơ mà. Mọi người nói làm cho cô đỏ ửng mặt còn hắn ngượng ngùng không nói nên lời.

Rồi mọi người ai cũng về nhà đấy chỉ còn bố mẹ hắn, hắn và cô. Bữa cơm cũng đã chuẩn bị xong và mọi người vào mâm. Bởi đây là lần thứ năm hay thứ sáu gì đó cô ăn với cả nhà hắn nên cô cũng không còn lạ lẫm. Mọi người ăn uống tự nhiên và nói chuyện rôm rả. Mẹ hắn bắt hắn chiều đưa cô đi chơi. Hắn dĩ nhiên đồng ý.

– Hai đứa ăn cơm xong nghỉ ngơi một lúc rồi Q đưa Thủy đi chơi nhé.
– Dạ vâng, chiều mẹ có đi làm không.
– Có chứ.
– Vậy chiều con đưa Thủy đi đền Vua Đinh nhé rồi con mua một ít thịt dê quay về cả nhà mình ăn, mẹ không phải nấu nướng gì nữa.
– Thế cũng được. Tối bố gọi hai ba ông bạn về uống rượu luôn.
– Dạ vâng.

Chiều hôm đó hắn dẫn cô đi chơi loanh quanh thị xã, hắn dẫn cô đến trường học xưa của hắn, dẫn cô qua nhà H bởi cô muốn biết nhà H ở đâu. Cuối cùng hắn dẫn cô đi chơi đền Vua Đinh Vua Lê. Cô rất vui. Cô không ngờ mọi người lại hiếu khách như vậy.

– Anh ơi mọi người soi em ghê thế.
– Còn gì nữa, xem mặt vợ sắp cưới của thằng Q mà.
– Ai là vợ sắp cưới của anh.
– Hì
– Anh này, mọi người có vẻ quý anh nhỉ.
– Ừ vì anh là ông sao mà.
– Tinh vi thế.
– So với các bạn cùng lớp anh thì nhiều bạn học giỏi hơn anh nhiều. Nhưng so với con các cô chú ý thì anh luôn là ảnh cho bọn nó. Em biết không anh Trường ngày xưa khổ vì anh đấy.
– Sao lại khổ vì anh.

Hắn kể cho cô nghe chuyện của Trường, chuyện Trường nấp từ xa nhìn hắn. Cô cười ngặt nghẽo.
– Hôm nào lên Hà Nội gặp anh Trường em phải trêu anh một trận.

Lại một buổi tối vui vẻ nữa, cả nhà hắn rộn vang tiếng cười. Nhìn ai cũng thấy vui mừng ra mặt. Mẹ hắn rất hài lòng về cô. Vì ai cũng khen hắn khéo chọn. Đến tận 10h đêm mọi người mới về. Cô và mẹ lại lao vào dọn dẹp. Liếc nhìn cô có vẻ cô cũng thấm mệt rồi. Nhưng cô rất vui vì điều đó.
– Xong việc rồi, cháu đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi nhé. – Mẹ hắn bảo cô.
– Vâng ạ. Cháu cám ơn bác.
– Cháu cứ ngủ ở phòng tầng 2 cạnh nhà tắm. Còn thằng Q nó ngủ gác xép quen rồi. Bác biết hôm nay hai đứa về nên đã dọn qua rồi đấy.
– Dạ vâng cháu cám ơn bác.

Hắn ngồi nói chuyện với bố mẹ trong thời gian cô đi tắm. Bố mẹ hỏi hắn nhiều chuyện trong đó có chuyện hắn dự định như thế nào với Thủy. Hắn thành thực trình bày và bố mẹ hắn cũng ưng ưng. Hắn còn định trình bày việc mở công ty với bố mẹ nhưng chưa kịp nói thì ông bà yêu cầu giải tán nghỉ ngơi vì cả ngày đã mệt rồi. Hắn nghĩ mai nói cũng được và chào bố mẹ lên phòng cô. Lên đến nơi cô đã xong rồi và đang nắm trên giường đọc báo. Hắn xà vào ôm cô cô đẩy hắn ra ngồi ngay ngắn nói chuyện với hắn.

– Anh, ở đây không được. Bố mẹ biết thì chết.
– Hì, anh vô tâm quá xin lỗi nghe. Có mệt không em.
– Không em hết mệt rồi, có gì đâu.
– Hôm nay em có vui không.
– Vui anh ạ. Bố mẹ anh thân thiện nhỉ.
– Ừ, bố mẹ anh lúc nào cũng thế, nhiều khách lắm.
– Bố mẹ có nói gì về em không.
– Bật mí em nhé, bố mẹ hỏi chuyện anh em mình.
– Chuyện gì.
– Cưới ý.

Cô ửng hồng mặt khi nghe hắn nói.

– Sao em ngượng.
– Chuyện lớn vậy mà không nói trước với em.
– Bố mẹ chỉ hỏi thôi chứ có sao đâu.
– Vậy anh trả lời sao.
– Như mình bàn rồi ý.
– Bố mẹ bảo sao.
– Có vẻ ưng ưng rồi đấy.

Khi nghe hắn nói đến đây cô dựa hẳn người vào hắn. Có lẽ lúc này cô đã chính thức đặt trọn niềm tin vào hắn. Cô nghĩ hắn chính là chỗ dựa của cuộc đời mình sau này. Cô nghĩ hắn chính là nửa còn thiếu mà cô đang tìm.

Hôm sau đúng kế hoạch hắn đưa cô về quê, chơi ở quê thăm ông bà và cô dì chú bác, đưa cô đi chơi một số nơi, ăn trưa rồi về lại nhà hắn luôn vì buổi tối sẽ có nhà bác Luân lên chơi và ăn cơm với nhà hắn. Hắn và cô về đến nhà thì đã thấy mẹ hắn, Mai Anh, Quỳnh Anh ở nhà. Mọi người đang chuẩn bị cơm nước khi thấy hắn về mọi người tươi cười chào đón. Chị cũng vậy và nhìn hắn tủm tỉm. Cũng đã mấy tháng không gặp suốt từ Tết đến giờ, bây giờ nhìn chị khá hơn nhiều. Chị vui vẻ hơn và không còn buồn như trước nữa.

– Cháu chào bác, em chào chị. Cô chào mọi người khi cô vào nhà.
– Chắc đây là Quỳnh Anh đúng không, hai chị em giống nhau thế. – Cô tiếp lời.
– Chào Thủy, về quê có vui không.
– Dạ vui chị ạ.
– Q đã thành kỹ sư rồi nhỉ, nhanh thật đấy. Sao bảo vệ không gọi cho chị lên mua hoa chúc mừng.
– Dạ có việc gì đâu, em cũng không bảo bố mẹ. Khi bảo vệ xong em gọi điện báo tin thôi.
– Chắc là quên chị rồi.
– Chị …

Hắn không nói được hết câu bởi đúng là hắn quên thật. Hắn cảm thấy thật có lỗi với chị. Câu nói của chị mọi người nghe thì sẽ nghĩ chị đùa nhưng thâm tâm hắn hắn biết chị trách hắn. Hắn không nói được thành lời cũng bởi vậy. Hắn nhìn chị lúc này mà bối rối trong lòng. Cũng may có cô lên tiếng cứu hắn.

– Hôm đó bảo vệ xong, anh Q bị mọi người đưa đi ăn uống luôn. Anh bị say rượu, em là người gọi về báo tin cho hai bác. Em không có số điện thoại của chị nên không báo tin được.
– Chị đùa vậy thôi, bảo vệ nhau chằm chặp nhỉ.

Cô nhìn chị cười trừ, bởi cô cũng không biết nói thế nào nữa. Mẹ hắn cũng cười nhưng bà chỉ nghĩ mấy chị em trêu nhau. Chứ thực ra trong câu chuyện này hắn là người biết rõ nhất. Chị có lẽ đang ghen, cô thì bảo vệ hắn. Hắn đứng giữa hai người phụ nữ mà hắn yêu hắn không biết nói thế nào. Đúng vậy phụ nữ muôn đời là bí ẩn. Chị cũng vậy. Chị cũng là phụ nữ và chị cũng có những cảm xúc dâng trào và không thể kiềm chế được mình. Khi thấy người mình đã từng yêu tha thiết bên cạnh người con gái khác chị ghen. Nhưng chị chỉ có thể thể hiện như thế. Chỉ cần thế thôi hắn cũng đã khó xử rồi. Kể từ lúc đó hắn rất giữ ý hắn không giám thân mật với cô quá. Hắn liếc nhìn chị, chị vẫn tươi cười và nói chuyện vui vẻ với cô. Nhưng thỉnh thoảng chị liếc hắn và hắn cảm nhận có một nét buồn trong đó. Chị buồn không phải vì cô mà chị buồn vì chị nghĩ hắn đã quên chị.

Để mọi người làm việc hắn lặng lẽ lên nhà ra sân thượng và nghĩ ngợi lung tung. Hắn lại trào lên sự thương cảm với chị. Hắn tự trách mình sao quá vô tâm. Hắn vui với tình yêu mới, vui với việc học tập của mình mà hắn quên mất chị. Chỉ một cuộc điện thoại thôi mà hắn không gọi về cho chị. Bây giờ hắn thấy mình tệ quá.
– Anh sao lên đứng đây một mình nghĩ ngợi vậy. – Chị nói.
– Em à.
– Đang nghĩ ngợi câu nói của em à.
– Ừ. – Hắn dừng một lúc và tiếp lời.
– Em giận anh phải không, anh đúng là quên mất, anh vô tâm quá.
– Không, em …
– Cho anh xin lỗi nhé. Bây giờ em thế nào.
– Vẫn thế thôi.
– Em còn buồn không.
– Không em bình thường rồi, cứ như thế này lại hay anh ạ, em không phải nghĩ ngợi gì.
– Anh thương em quá, tất cả vì anh mà ra.
– Số mình nó thế, anh không có lỗi gì đâu.
– Nhưng …
– Thôi chuyện qua rồi mình đã thống nhất quên nó đi mà.
– Ừ thôi không nói nữa.
– Anh này em mới gặp Thủy lần này là lần thứ 2 nhưng em thấy cô ấy được đấy. Anh định thế nào.
– Ừ cô ấy rất tốt và cũng quan tâm đến anh. Anh dự định cuối năm hoặc sang năm là cưới.
– Vậy cũng tốt, anh trên đó có 1 mình có cô ấy chăm sóc cho là tốt nhất. Anh cứ nên tính sớm đi. Em thấy cô chú cũng ưng Thủy lắm.
– Ừ anh cũng định thế.
– Chắc là anh sẽ ở trên đó làm việc luôn chứ không về lại đây chứ gì.
– Có lẽ vậy, anh cũng thích ở trên đó. Anh ở trên đó quen rồi.
– Vậy là tốt, mọi người ai cũng muốn lên Hà Nội sống, mình có điều kiện tội gì.
– Em cũng phải tính đi chứ, chả nhẽ cứ mãi thế này à.
– Em cũng chuẩn bị chuyển lên trên tỉnh đoàn rồi. Với lại em là con gái, em làm sao chủ động được. Anh lo cho em à.
– Ừ.
– Cám ơn nhe. Vẫn còn có người lo cho mình là hạnh phúc rồi, tưởng quên mình luôn rồi chứ.
– Em đừng nói mát anh, em luôn …
– Thôi không nói nữa, em nhìn anh em hiểu. Đi xuống nhà ăn cơm đi mọi người về rồi.
– Ừ, cho anh xin lỗi lần nữa nhé.
– Thôi đi, vẫn thế cái tính không bao giờ thay đổi được. Người ta chỉ nói có một tý mà đã nghĩ ngợi.

Hắn lẽo đẽo theo chị xuống nhà. Nhìn chị mà hắn thương chị quá. Chỉ vì một chữ hiếu và chung tình mà nhắm mắt lấy chồng để rồi lại phải chăn đơn gối chiếc. Còn hắn là một phần của chị ngày nào thì đang dẫn người yêu ra mắt. Thật phải là người phụ nữ phi thường mới có thể coi mọi chuyện như không có gì xảy ra được. Hắn chắc chắn rằng đêm nay chiếc gối mà chị nằm sẽ lại đẫm lệ sầu. Cứ nghĩ đến đây mà hắn thương chị quá.

Xuống đến nhà mọi người đã đầy đủ, bố mẹ chị và bố hắn đang ngồi uống nước đàm đạo. Hắn chào mọi người và liếc nhìn bác gái. Bác có vẻ già đi nhiều, chắc là chuyện của chị làm bác suy nghĩ. Tuy nhiên không khí này thì ai cũng phải vui, chị và hắn hiểu không thể không vui được. Và bữa cơm được dọn ra mọi người cùng ăn. Dĩ nhiên lại toàn chuyện của hai ông già. Mọi người chỉ đế vào cho vui. Chị khác với tết năm nào, chị bây giờ tham gia vào câu chuyện liên tục nhưng hắn biết chị cố tình làm vậy.

Yêu chị bao năm hắn biết lúc nào chị vui thật hay vui giả. Còn cô đúng với dáng dâu mới về nhà chồng rón rén dạ vâng. Bữa cơm kết thúc sớm để gia đình chị còn về. Tiễn chia tay mọi người hắn vẫn nhìn theo chị không chớp mắt. Hắn lặng lẽ vào nhà khi bóng chị nhạt nhòa nơi cuối đường. Hắn đã xuýt nghẹn ngào rơi lệ. Cũng may cô và mẹ hắn đang dọn dẹp nên không biết và hắn dấu được cảm xúc của mình.

Vào nhà hắn ngồi với bố. Sau một hồi trò truyện hắn đặt vấn đề.
– Bố con có chuyện này trình bày với bố.
– Chuyện gì vậy.
– Chuyện công ăn việc làm của con bố ạ.
– À mày không phải lo, tao bảo với các chú rồi. Cứ chơi một vài tuần, đi học thêm gì cũng được rồi đi làm. Nếu muốn đi làm lung tung đâu cho có thêm kiên thức. Đầu tháng 7 là con đi làm thôi.
– Dạ không, con muốn một kế hoạch khác ạ.
– Định đi học tiếp à, bây giờ học tiếp thì tốt quá, mày đi học thêm cao học đi bố mẹ sẽ ủng hộ.
– Không ạ, con định thành lập công ty ra làm riêng. Con không thích làm nhà nước, còn việc học cao học con sẽ xem xét nếu được con cũng vừa làm vừa học luôn.
– Con định thành lập công ty à. Việc này thì khó đấy.
– Con biết nhưng con có bàn với mấy đứa bạn và có một đứa sẽ tham gia cùng con. Còn một bạn, bố bạn làm to sẽ giúp con một số việc ban đầu.
– Con định mở công ty là gì.
– Dạ làm việc xây dựng, đúng chuyên ngành con học.
– Nhưng con làm gì có kinh nghiệm.
– Con xin lỗi bố không nói với bố. Mấy năm qua con theo mấy thầy đi làm thêm. Cơ bản con cũng nắm được việc rồi.
Ngừng nói hắn nhìn bố. Bố hắn ậm ừ ông đang suy nghĩ. Hắn tiếp lời
– Bố ạ bố cho con xin ít tiền để con làm coi như bố thưởng cho con về việc học hành. Nếu làm không được lúc đó con sẽ đi làm theo đúng sự sắp đặt của bố và không tơ tưởng gì nữa. Bố cho con thử sức một lần nhé. Từ xưa đến nay mọi việc con đều theo ý bố mẹ, lần này bố mẹ cho con tự quyết định một lần.
– Thực ra tiền không quan trọng lắm, vấn đề bố sợ con chưa đủ khả năng thôi.
– Bố tin con một lần này được không.
– Con chắc chắn với quyết định của mình chứ.
– Vâng. Con nghĩ con làm được.
– Bà ơi ra đây tôi bảo cái này. – Bố hắn gọi vọng vào nhà gọi mẹ hắn ra.
– Việc gì vậy ông.
– Con nó đang xin phép tôi cho tiền nó thành lập công ty tự làm chứ không đi làm chỗ chú Vinh. Bà thấy sao.

Mẹ hắn ngạc nhiên nhìn hắn. Bà không ngờ hắn lại có ý tưởng quá mạo hiểm như vậy. Nhìn hắn một lúc và thấy hắn hoàn toàn nghiêm túc bà nói.

– Con nghiêm túc chứ.
– Vâng ạ.
– Mẹ thấy không ổn, con cứ đi làm vài năm cho có kinh nghiệm hãng rồi nếu thích làm công ty thì cũng chưa muộn.
– Thực sự lúc này con muốn như vậy, bố mẹ ủng hộ con. Coi như bố mẹ chơi sổ số một lần đi. Con thực sự muốn vậy.
– Ý ông sao.
– Được, cứ cho nó thử sức một lần, tôi thích việc này. Con làm đi mai bố sẽ nói với chú Hoàng để xem có việc gì nho nhỏ cho con làm ngay sau khi thành lập công ty. Nhưng bố nói trước, nếu thấy không ổn là bố dẹp ngay đấy. Bố cho con 2 năm để chứng minh năng lực.
– Vâng con cám ơn bố, nếu được bố ủng hộ con chắc chắn mình sẽ thành công.
– Thế con định cần bao nhiêu tiền.
– Con chưa tính toán cụ thể để con lên bàn với mấy bạn rồi con về báo cáo với bố mẹ.
– Nhỏ hơn 200 triệu bố cho. Nhiều hơn thì con phải làm từ từ.
– Vâng ạ.
– Phải hứa với bố điều này nữa. Trong hai năm này phải đi học cao học. Có kết quả thi đỗ cao học bố sẽ đầu tư cho.
– Vâng con đồng ý. Con không phải thi cao học, bằng của con được chuyển thẳng chỉ phải thi ngoại ngữ. Mà ngoại ngữ bố an tâm.
– Được, bố sẽ ủng hộ. Đừng làm bố thất vọng nhé.
– Dạ.

Vậy là hắn đã nhận được sự ủng hộ của bố. Hắn không ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy. Nhưng hắn biết, bố hắn cũng là người ưa sự đổi mới. Ông cũng rất ủng hộ những ý tưởng táo bạo. Và lần này ông ủng hộ hắn bởi vì muốn xem một lần con trai mình tự quyết định như thế nào. Ông thực sự muốn xem con trai của mình tự đứng lên được không hay phải dựa dẫm vào ông. Và ông đã tin không lầm.

Hắn quá vui mừng, cô sau khi xong đứng ngoài nghe câu chuyện của gia đình hắn. Cô cũng bất ngờ không kém vì hắn chưa bao giờ thấy hắn nói việc này. Nhưng thấy hắn vui cô cũng vui theo.

Hôm sau hắn chia tay bố mẹ xin phép bố mẹ đưa cô về nhà. Hắn và cô ở lại nhà cô 1 ngày rồi quay trở về Hà Nội. Hôm đó hắn cũng đã nói sơ bộ với bố và anh cô về chuyện hai đứa. Anh cô thì bình thường còn bố cô rất vui. Ông ủng hộ không có ý kiến gì. Hắn cũng xin phép ông có điều kiện thì bố mẹ hắn xuống thăm gia đình. Ông rất hài lòng và chỉ dặn phải báo trước cho ông chuẩn bị. Về Hà Nội mà hắn rất đõi vui mừng. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy hắn đạt được tất cả mục đích của chuyến đi này. Hắn và cô cười suốt dọc đường. Hắn và cô chỉ nói toàn chuyện tương lai. Một tương lai có thể nói vô cùng đẹp đẽ.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây