Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 24

Sau khi trải qua một giấc ngủ sâu, tắm xong hắn đã thấy mình như khoẻ lại. Tâm trạng vui sướng hắn hát liên tục trong cả lúc tắm. Hắn gào bài hát “Said I love You but I lied” của Michael Bolton. Lúc này tâm trạng của hắn đúng như bài hát đó. Nói hắn yêu cô là nói dối mà phải rất yêu cô. Yêu cô không bút mực nào tả xiết. Ra khỏi phòng tắm mà mặt hắn cứ tươi hơn hớn. Xuống nhà vừa nhìn thấy cô, cô đã nhoẻn một nụ cười tươi nhìn hắn. Hắn sung sướng chạy lại đằng sau cô tay ôm ngang bụng cô. Cô ngẩng mặt lên hắn thì thầm hát.

Cô cũng hoà nhịp cùng hắn. Cả hai đung đưa cùng hát. Hai mắt nhìn nhau không chớp mắt. Ôi sao lúc đó lại hạnh phúc như vậy. Cả một bầu không khí tình yêu hiện hữu trong nhà hắn. Có lẽ với cô và hắn đây là giai đoạn ấn tượng nhất về tình yêu mà cả hai dành cho nhau. Đối với hắn cô luôn là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho đến bây giờ. Tình yêu mà cô dành cho hắn có đầy đủ những cung bậc của cảm xúc. Lãng mạng có, nhí nhảnh có, êm đềm có, sự tương trợ giúp nhau cũng có và cả một chút ngây thơ nữa chứ còn có cả những giây phút chia ly đau khổ. Hắn có thể liệt kê ra đây bao nhiêu cũng thấy thiếu. Hắn tận hưởng cảm giác này. Hắn chỉ muốn thời gian ngừng trôi và không gian này chỉ là của riêng cô và hắn. Và một nụ hôn, phải có một nụ hôn thì bức tranh mới hoàn hảo. Dĩ nhiên hắn hôn cô khi hết bài hát. Một nụ hôn nhẹ đầy ngọt ngào.

– Anh yêu em quá Thuỷ ơi.
– Anh đừng xạo nhe.
– Không, anh có thể làm mọi thứ để luôn yêu em như thế này.
– Kể cả chết đói hả anh của em. Thôi ăn đi, em làm xong bát mỳ rồi, không nó trương lên ăn mất ngon.
– Không, anh đang no.
– No, no gì
– No tình yêu. Anh sung sướng quá.

Cô lườm yêu hắn. Lúc nào cũng vậy, hắn luôn là vậy. Cô không yêu hắn say đắm làm sao được. Cô ủn hắn ngồi vào bàn.

– Thôi em biết rồi, ăn đi, em dọn còn đi ngủ nhanh lên.
– Hì hì em không ăn với anh à.
– Không em không đói.

Và hắn ăn trong ánh mắt nhìn âu yếm của cô. Mỗi khi ngẩng mặt lên hắn lại thấy ánh mắt ấy sao mà đáng yêu đến thế. Bát mỳ của cô lúc này sao lại thơm ngon vậy. Cho đến bây giờ hắn chưa bao giờ có lại cảm giác ăn ngon như vậy.

Nằm bên nhau và tâm tình thủ thỉ nhớ nhớ thương thương. Hắn kể cho cô về cảm giác của hắn, cô cũng vậy kể cho hắn nghe hắn biết cảm giác đau đớn của cô. Hắn hiểu và ôm chặt cô vào lòng. Như một lẽ tự nhiên khi tình yêu thăng hoa thì cảm xúc cũng không thể nén lại. Hắn và cô bắt đầu hôn nhau, bắt đầu thăng hoa.

Hai cơ thể tự tìm đến nhau như một lẽ tự nhiên nhất. Hắn và cô cứ từ từ nhẹ nhàng ngồi dậy. Hắn hôn cô, cô hôn hắn. Hắn hôn vào cổ, cô cũng hôn vào cổ, hắn hôn vào tai cô cô cũng hôn vào tai hắn. Khi hắn bắt đầu cởi áo cô, cô cũng làm vậy. Cứ như thế trao đổi qua lại đến khi cả hai đã hoàn toàn nguyên thuỷ. Vẫn ngồi như thế cô và hắn khám phá nhau. Những cái va chạm êm ái nhẹ nhàng dành cho nhau. Những rung động mỗi khi tay của nhau tìm đến nhưng phần nhạy cảm. Hắn cảm nhận được sự nóng hổi và ướt át của cô. Cô cảm thấy sự hưng phấn trong hơi thở của hắn. Và rồi khi đã đạt đến cao điểm của cảm xúc, hắn đã đi vào trong cô. Vẫn nhẹ nhàng vẫn từ từ. Cô và hắn thực sự quên hết tất cả. Chỉ là những tiếng rên nhẹ đầy cảm xúc của cả hai. Và khi cảm xúc không thể kìm nén hắn mới đặt cô nằm xuống và bùng nổ dữ dội. Cô và hắn cứ ôm nhau như thế và chìm vào giấc ngủ êm đềm.

Và hắn có một giấc mơ đẹp. Hắn mơ hắn đến trường đón con. Một bé gái trông giống hệt mẹ xinh xắn chạy ra với bố. Hai bố con đi về nó nói chuyện líu lô với hắn. Về đến nhà bé chạy vào ôm chầm lấy chân mẹ và chào mẹ. Cô đang làm bếp trong nhà nhìn hắn và cười. Cô ra phủi bụi trên chiếc áo vest của hắn và treo chiếc áo lên. Một giấc mơ về một gia đình hạnh phúc. Tỉnh dậy với một giấc mơ không thể đẹp hơn. Hắn ngắm cô đang nằm ngủ ngon lành trong tay hắn và cô đang nhoẻn miệng cười. Chắc cô cũng đang có một giấc mơ đẹp. Không kìm được lòng mình hắn đặt một nụ hôn vào trán cô. Nụ hôn làm cô tỉnh giấc. Nhìn hắn cô cười mắt vẫn nhắm.

– Anh dậy rồi à.
– Ừ vừa rồi em mơ hay sao mà cười trong khi ngủ vậy.

Cô không trả lời vừa vươn vai vừa gật đầu.

– Anh tối qua cũng mơ.
– Anh mơ gì.

Hắn kể cho cô giấc mơ của hắn. Cô nghe chăm chú và cô vít hắn xuống nói thì thầm vào tai hắn.

– Em cũng mơ như anh.
– Thật không
– Thật.
– Hay mình luyện ra đứa bé đi, để giấc mơ thành sự thật.
– Không, anh chỉ được cái khôn.

Hắn cười. Cô liếc hắn âu yếm.

– Mấy giờ rồi anh.
– 8h rồi.
– Sáng nay không phải đi lên trường à.
– Không.
– Thế em bao giờ thực tập xong.
– Chắc 1 tháng nữa, anh giúp em viết thu hoạch nhé.
– Ừ nhưng anh phải đọc đã.
– Anh yêu ơi. Dậy đi ăn sáng đi em đói quá rồi.
– Ừ dậy đi đi.

Tình yêu được định nghĩa đơn giản là thế này “Hệ quả của sự kết hợp giữa bản năng và trí tuệ của con người”. Theo triết học : tình yêu là một loại tình cảm giữa người và người, hướng con người đến Chân, Thiện, Mỹ. Bản năng con người được nhìn nhận trong đây là những hành động suy nghĩ sẵn có từ trong tự nhiên như ăn, uống, giao cấu để duy trì nòi giống … để có thể đạt mục đích sinh tồn. Còn trí tuệ của con người cho phép con người không chỉ dừng lại ở việc kết hợp cá thể hay giao cấu đơn thuần như ở động vật mà còn hình thành vô số những biểu hiện quan tâm, chăm sóc, bảo vệ… lẫn nhau. Vì vậy sự hiểu lầm trong tình yêu luôn là thuộc tính thường trực.

Tuy nhiên hiểu lầm trong tình yêu là con dao hai lưỡi. Nếu trong quá trình hiểu lầm chúng ta ứng xử không khéo và có những lời nói quá đáng cho nhau thì có thể dẫn đến tan vỡ. Còn ngược lại sau hiểu lầm là hiểu nhau hơn, là đã rút ra một bài học để qua đó không lặp lại những điều tương tự. Hiểu lầm cho ta một hương vị và một cảm xúc đặc biệt khi yêu. Và tình yêu và hiểu lầm trong tình yêu nên song hành thì tình yêu sẽ đẹp. Nhưng chút chút thôi. Nhẹ nhàng thôi. Ghen cũng thế cũng là một thuộc tính của tình yêu. Ghen sẽ thắt chặt tình cảm, khiến cho cảm giác yêu thương trở nên sâu đậm và quan hệ chăn gối mặn nồng hơn. Ở hàm lượng nhỏ, ghen là động lực tích cực đối với mối quan hệ, nhưng khi bùng nổ dữ dội hay phi lý, câu chuyện lại xoay theo chiều khác. Đã yêu là phải ghen. Không ghen thì tình yêu sẽ nhạt nhoà và hình như không hay cho lắm. Tuy nhiên như Hoạn Thư thì quả rất vất vả.

Trong giai đoạn vừa trải qua giữa hắn và cô, thì tình yêu có cả hiểu lầm có cả ghen tuông. Nói thực ra nguyên nhân là từ hắn. Hắn quá vô tư dẫn đến những hiểu nhầm đó. Cũng may hắn không nóng giận. Cô cũng chưa nói những lời gây đau đớn cho hắn. Nên sau sự hiểu lầm đáng tiếc đó, tình yêu của cả hai như mạnh mẽ hẳn lên.

Thực sự lúc này là thời điểm chuẩn bị chuyển giai đoạn của hắn và cô. Hai người đang chuẩn bị những bước cuối cùng cho hành trang vào đời. Đó là bước vượt vũ môn cuối cùng tốt nghiệp đại học và ra trường. Hắn đã nhận đồ án và đang hối hả làm đồ án tốt nghiệp. Còn cô cũng vậy đang làm luận văn. Quãng thời gian đó luôn bên nhau. Sáng lên thư viện. Chiều về thay nhau sử dụng máy tính. Thỉnh thoảng cô cũng ở lại nhà hắn qua đêm khi cần thiết. Nhưng cũng ít thôi vì hắn và cô cũng phải giữ dìn. Còn hàng xóm, còn bạn bè nhìn vào cũng không hay ho gì.

Hôm nay chiều hắn đi thông qua đồ án. Về nhà vệ sinh ăn uống xong hắn vội sang nhà cô. Thực ra đã 3 ngày hắn chưa gặp cô vì cô về quê có việc hôm nay mới lên. Hắn do thầy hẹn thông qua muộn nên không đi đón cô được. Mới có mấy ngày sao mà hắn đã nhớ cô thế. Quần áo chỉnh tề hắn vui như trẻ được quà, vừa đi vừa hát. Hắn dự định sẽ đưa cô đi chơi đâu đó vì đồ án của hắn cũng đã hòm hòm. Còn luận văn của cô thì cơ bản đã xong. Cả tháng trời tập trung vào việc học nên cũng không có thời gian đi chơi bời gì được. Hôm nay hắn đã dự tính đầu tiên đưa cô đi lòng vòng rồi sau đó tạt vào quán café nào uống tâm sự, tối nịnh cô sang nhà hắn để cho thoả nỗi nhớ nhung. Nghĩ đến viễn cảnh đó hắn đã thấy sung sướng rồi.

Đến nhà cô hắn vào nhà và hơi bất ngờ vì nhà cô có khách. Một anh còn trẻ nhưng chắc phải hơn hắn 8 tuổi ngồi đối diện cô. Anh đang nói chuyện với cô. Khi thấy hắn vào cô tươi cười nhìn hắn, cô đứng dậy kéo hắn vào và giới thiệu.
– Anh vào đây em giới thiệu với anh đây là anh Chương bạn anh trai em, anh là phó giám đốc chỗ công ty em thực tập.
Cô quay lại với Chương và giới thiệu hắn.
– Còn đây là anh Q anh là bạn trai em. Hai anh em làm quen đi.
– Chào anh ạ.
– Chào em.

Hắn và Chương bắt tay nhau. Hắn thấy khi cô giới thiệu hắn là bạn trai mặt Chương có sự thay đổi. Chương có lẽ hơi bất ngờ. Tuy nhiên với tuổi đời và sự từng trải, Chương gần như bình thường ngay cười nói ngay với hắn. Hắn và Chương nói chuyện dăm ba câu xã giao rồi sau đó Chương như lờ đi sự có mặt của hắn và chỉ nói chuyện với cô. Qua câu chuyện hắn thấy chỉ là những câu hỏi lung tung và cũng nghĩ mình ở đây cũng không cần thiết hắn xin phép và đi vào phòng trong. Gặp Linh hắn thì thầm hỏi luôn.

– Đồng chí kia đến lâu chưa.
– Đến trước anh 15′
– Em có biết anh ấy không.
– Có cùng quê với bọn em, nghe nói đang làm ăn tốt lắm trên này.
– Hôm nay đến đây chơi lần đầu à.
– Vâng.
– Chắc đến định tán Thuỷ phải không.
– Hình như là thế. Anh ghen à.
– Không, có gì mà ghen.
– Thế có lo không
– Lo gì.
– Lo bị cướp mất người yêu ý hi hi. – Cô cười trêu hắn.
– Anh không ngại, vấn đề là Thuỷ. Nói cho em biết Thuỷ giới thiệu với anh ấy anh là bạn trai rồi.
– Này em không đùa đâu, nghiêm túc nhé. Anh chưa biết con trai Hải Phòng đâu. Gan lý lắm đó, cẩn thận nhé không lại bảo bọn em không nói.

Hắn thoáng suy nghĩ câu nói của Linh. Đúng vậy dù gì mình vẫn cứ cẩn thận vẫn hơn. Đã một lần hắn nếm mùi bị cướp người yêu rồi. Đặc biệt với những người có khả năng hơn, có địa vị hơn và có tuổi nhiều hơn. Tuy nhiên chỉ là sự thoáng qua, hắn tin vào hắn, hắn thấy mình không gì phải sợ cả.
– Anh ơi ra đây với em nói chuyện. Cô gọi vọng vào.
Hắn đi ra và lại ngồi cạnh cô. Hắn nói.
– Anh em cùng quê có nhiều chuyện muốn nói, anh có biết gì đâu.
– Anh hẹn với bạn lúc mấy giờ. – Cô nhìn hắn, hắn hiểu ngay cô muốn đuổi khách.
– Còn nửa tiếng nữa em ạ. Em cứ nói chuyện với anh Chương đi, lúc nữa hãy đi.
– Thế Thuỷ bận à. – Chương lên tiếng
– Vâng bây giờ em và Q đi gặp bạn anh ấy có việc ạ.
– Vậy thì anh xin phép để em đi không lỡ hẹn.
– Anh cứ ngồi chơi lúc nữa bọn em mới đi. – Hắn nói
– Vậy thôi anh về luôn đây, chào Q nhé. Linh ơi anh về đây.

Chương đứng dậy và ra về. Linh và cô tiễn Chương ra cửa hắn chỉ đứng nhìn theo. Bây giờ hắn mới quan sát kỹ Chương. Anh không đẹp trai nhưng nhìn cũng khá đàn ông, cao to. Nói chung nhìn anh toát ra vẻ người thành đạt.

– Ngồi mãi mới về, toàn hỏi linh tinh. – Cô quay sang nói với hắn.
– Sao biết em ở đây mà anh đến chơi.
– Hôm trước ký xác nhận thực tập cho em, hỏi em.
– Ừ, em đi đường lên có mệt không, đã ăn gì chưa.
– Không, bình thường, xe hôm nay không đông.
– Vậy em chưa ăn à.
– Vâng, em và Linh đang định dọn cơm ra thì anh Chương đến.
– Vậy hai em ăn cơm đi.
– Vâng, anh ăn rồi à.
– Ừ, này sao Linh không ngồi nói chuyện mà đi vào trong nhà.
– À nhà Linh và nhà anh Chương có xích mích ở quê.
– Chuyện gì mà xích mích nhau.
– Em cũng không biết hình như chú Linh và nhà anh Chương kiện nhau vì đất cát thì phải. Nên Linh nó ngại không nói chuyện.
– Anh hiểu rồi, ăn cơm đi rồi đi chơi tý đi. Lâu lắm rồi mình không đi chơi rồi.
– Vâng, em ăn nhanh đây, anh định cho em đi đâu.
– Đi loanh quanh rồi uống café tâm sự một lúc thì về.
– Vâng anh đợi em nhé.

Một buổi tối đi chơi rất vui của cả hai. Trong câu chuyện hắn hỏi thêm cô về Chương và hắn có nhiều thông tin hơn. Chương là người khá thành đạt và tài giỏi. Hiện giờ Chương chưa lập gia đình. Việc Chương đến cô cũng hiểu lý do. Hắn cười đùa cô.

– Này, anh sợ em bỏ anh đi theo anh Chương mất.
– Em cũng đang suy nghĩ đây, hay là thế anh nhỉ. – Cô đùa lại.
– Này cô bé, em mà làm vậy em biết anh sẽ làm gì không.
– Anh đánh em à.
– Không, anh sẽ khóc đấy.
– Sao mà yếu đuối thế.
– Anh đùa vậy thôi, nếu thực sự em bỏ anh đi thì anh sẽ rất buồn nhưng anh sẽ tìm hiểu lý do tại sao. Nếu vì em hết yêu anh thì anh sẽ chấp nhận còn vì em chạy theo vật chất thì anh chỉ cười thôi.
– Sao anh lại cười.
– Anh cười vì tình yêu của anh đặt nhầm chỗ.
– Thế anh không làm gì à.
– Không em ạ. Anh sẽ luôn thể hiện anh yêu em thật lòng, quan tâm đến em và tính chuyện tương lai của nhau. Chứ không làm việc đó trong một thời điểm. Chứ không phải đến lúc em rời bỏ anh mới làm những việc thiếu suy nghĩ.
– Vâng.
– Em biết không, tình yêu luôn phải vun đắp theo thời gian. Nếu không nó sẽ chết lúc nào mà ta không biết.
– Vâng.
– Vì vậy anh sẽ tiếp tục yêu em hàng ngày, quan tâm em hàng ngày. Anh nghĩ chúng ta chỉ có thể chia tay khi …
– Anh, không nói nữa, em hiểu rồi. Mình nói chuyện khác đi. Anh biết rồi đó, có phải mỗi mình anh Chương đến nhà em đâu, còn bao nhiêu người đến mà. Anh cũng đã gặp rồi phải không. Em yêu anh nhiều, anh biết không.
– Anh biết, em biết không, người làm anh chia tay tình đầu cũng giống như Chương đấy.
– Thật sao, rồi cô ý bỏ anh theo người ta à.
– Không, mẹ cô ấy ép cô ấy cưới vì nghĩ rằng với anh sẽ không có tương lai.
– Thời này còn có chuyện đó sao anh.
– Ừ, mẹ cô ấy đã từng tự tử để ép cô ấy. Nên cô ấy không còn cách nào khác.
– Khủng khiếp quá. Em hỏi anh câu này.
– Em cứ hỏi.
– Bây giờ cô ấy sống thế nào. Anh còn yêu cô ấy không.
– Cô ấy bây giờ khổ lắm, anh rất thương cô ấy. Yêu cô ấy thì cõ lẽ vẫn còn nhưng là cô ấy của 4 năm về trước. Bây giờ chỉ có cô Thuỷ đang ngồi sau anh thôi.
– Em mà biết anh léng phéng với bồ cũ em bỏ anh luôn.
– Không có chuyện đó đâu, đã là quá khứ rồi. Bây giờ anh trân trọng hiện tại cơ. Mà anh hỏi em một câu nhé. Em xa anh, hết yêu anh trong trường hợp nào
– Chỉ khi anh phản bội em thì em mới xa anh thôi.
– Ngộ nhỡ bố em không đồng ý anh thì sao, bắt em cưới Chương chẳng hạn.
– Không, bố em không là người như thế. Ông luôn tôn trọng em. Mà anh biết không, ông còn quý anh nữa. Hôm trước em về bố bảo hè này mời anh về chơi đấy.
– Ừ, nếu có thể được, anh về rồi sau đó anh về Ninh Bình hỏi bố mẹ anh nếu bố mẹ anh đồng ý, bố em đồng ý thì anh sẽ đưa bố mẹ anh xuống nhà em chơi nhé.
– Có vội không anh.
– Cũng không vội, mình chưa yêu cầu cưới ngay, để hai nhà qua lại chơi cho biết nhau từ trước em ạ. Không như anh Cường bạn anh, hai đứa yêu nhau từ cấp 3 nhưng mẹ anh ý và mẹ người yêu anh ý không ưa nhau, khó lắm.
– Ừ vậy cũng phải.
– Thế em nhé. Mình cứ làm thế đi.
– Vâng, nhưng anh không sợ như vậy lấy vợ sớm quá không.
– Cũng hơm sớm nhưng mà để lâu không tốt em ạ. Nếu mình yêu nhau, mà anh ở trên này có một mình có em về nữa thì tốt hơn là anh ở một mình. Thà rằng tổ chức cho luôn. Để lâu rồi mọi người thấy anh em mình cứ ở một nhà rồi dị nghị đến tai bố mẹ anh, hàng xóm láng giềng nữa chứ sẽ không hay cho em.
– Vâng.
– Để xong tốt nghiệp rồi mình tính em nhé.

Cô không nói mà ôm chặt hắn. Cô rất vui khi hắn nói đến tương lai hai đưa. Cô sung sướng vì sự nghiêm túc của hắn. Mà thực ra hắn nghĩ như vậy cũng phải. Hắn ra trường chắc chắn hắn đã có công việc. Mối quan hệ của bố hắn trên Hà Nội rất lớn và người ta cũng đã nhận hắn rồi chỉ đợi hắn có bằng là đi làm. Một cơ quan lớn của nhà nước nên có thể nói hắn sẽ ổn định nhanh thôi. Nên cuối năm hoặc cùng lắm qua Tết hắn cưới cô thì cũng rất tốt. Mấy lần bố mẹ hắn lên hắn cũng đã dậm dạp việc này và bố mẹ hắn cũng không có ý kiến gì. Vì thực ra mẹ hắn khá quý Thuỷ.Thuỷ nhẹ nhàng, nhanh nhẹn, ăn nói lễ phép và khá xinh xắn nên bố mẹ cũng hài lòng nếu không muốn nói ông bà còn khoe với bạn bè họ hàng về Thuỷ. Mặt khác về duy tâm tuổi của hắn và Thuỷ cũng hợp, bố mẹ hắn cũng có xem qua và hoàn toàn đồng ý. Bố mẹ hắn bảo hắn xắp xếp thời gian đưa Thuỷ về nhà chơi và cũng có lời mời cô rồi.

Tối hôm đó cô đồng ý với hắn về nhà hắn. Cô và hắn lại có một đêm hạnh phúc bên nhau. Thời gian càng về gần đến thời điểm tốt nghiệp cô và hắn càng bận. Thời gian dành cho nhau không nhiều như trước nữa. Ngày nào hắn cũng qua nhà cô nhưng đi chơi thì hơi ít. Cả tuần mới đi chơi với nhau được một lần. Và điều Linh nói với hắn thực sự xảy ra. Chương đến nhà cô khá nhiều. Mặc dù gần như cô nói rõ với Chương hắn là người yêu của cô. Thậm chí cô nói cô và hắn đã dự định cưới cuối năm hoặc sang năm thôi nhưng Chương cứ lờ đi vẫn đến đều đặn. Anh này có vẻ mê mệt vì cô.

– Anh Q này Chương hình như có vẻ tấn công Thuỷ ghê lắm đấy. – Linh nói.
– Kệ anh ý, Thuỷ đã nói rõ rồi.
– Hôm qua em đến chơi nhà mấy đứa bạn cấp 3 có nói chuyện. Nghe bọn nó nói, anh Chương uống rượu với bọn nó có hỏi về Thuỷ và nói anh sẽ vẫn đến, anh không nghĩ anh thua một sinh viên như anh.
– Ừ cám ơn em, vấn đề là ở Thuỷ thôi. Còn anh thế nào vẫn thế đó.
– Vâng nhưng em vẫn nói với anh, Thuỷ khó xử lắm. Anh ý cùng quê, lại là bạn của anh trai Thuỷ nên khi anh ấy đến Thuỷ không thể không tiếp. Nó chỉ sợ anh hiểu lầm nên nó cũng tâm sự với em.
– Em an tâm, anh tin Thuỷ không có chuyện gì đâu. Kệ anh ta, anh ta thích đến thì cũng chả cản được. Mà sao hôm nay Thuỷ về muộn thế nhỉ.
– Vâng nó bảo lên khoa gặp cô giáo hướng dẫn để thông qua lần cuối cùng. Hình như tuần sau nó bảo vệ rồi.
– Ừ, hôm qua cũng nói với anh như vậy.

Hắn và Linh còn nói chuyện khác nữa. Nhưng hắn không theo dõi sát câu chuyện mà chỉ ừ à. Thực ra lúc này hắn cảm thấy bực bực trong mình. Chương coi thường hắn. Thực sự điều này làm hắn suy nghĩ. Thời gian vừa qua khi mỗi gặp Chương và nói chuyện, mặc dù biết ý đồ của Chương nhưng hắn vẫn vui vẻ. Qua việc nói chuyện hắn còn cảm thấy Chương là người đáng để học tập. Anh mạnh mẽ, quyết đoán và rất tỏ ra đoàng hoàng đúng mực. Nhưng hôm nay khi nghe Linh nói hắn bắt đầu cảm thấy coi thường anh ta. Còn đang vẩn vơ suy nghĩ thì thấy cô về.

– Em đi đâu mà về muộn thế. – Hắn hỏi cô khi cô vào nhà.
– Em về sớm nhưng mà vừa về đến ngõ anh Chương đợi và cứ bắt sang quán café bên đường uống nước nói chuyện. Em từ chối không được, nói mãi rồi em phải lấy cớ bây giờ mới về được mệt quá với cái ông này.
– Cái gì đây em.
– Quà ông tặng, không nhận cứ nhét vào xe. Em không hiểu ông thế nào nữa.
– Thôi kệ ông đi, em ăn tối chưa.
– Đã ăn gì đâu bụng đói meo đây này, lại còn bị tra tấn một chập.
– Thế ông nói chuyện gì.
– Hôm nay bạo lắm, nói nhiều thôi không nói nữa mệt lắm.
– Ừ lát nữa kể cho anh nghe nhé.
– Vâng.
– Linh ơi đã nấu nướng gì chưa. – Cô tiếp lời.
– Chưa bây giờ chàng đón tao đi có việc, mày với anh Q tự nấu mà ăn uống với nhau nhé. Tao chuẩn bị rồi đi ngay đây.
– Này tiểu thư hôm nay đến lượt tiểu thư nấu ăn, tiểu thư bỏ trốn à. Thế con Nguyệt đâu.
– Nó đi sinh nhật rồi. Em bạn trai nó nên không có ai đâu. Linh nói vọng ra từ trong phòng.
– Anh ơi hay mình ra ngoài ăn đi, hôm nay em ngại nấu lắm.
– Anh cũng đang định rủ em.
– Vậy mình đi luôn nhe anh.
– Em có tắm táp gì không anh đợi.
– Vâng, vậy anh đợi em một chút nhé.
– Em không xem anh Chương tặng em quà gì à.
– Không, còn mấy gói em chưa mở gói quà nào cả.
– Sao lại thế, họ tặng thì cứ dùng.
– Em cũng bảo thế nhưng con Thuỷ nó không nghe. – Linh nói.
– Chào cặp sam nhé, tôi đi đây. Chúc hai người đi chơi vui vẻ nhé. – Linh tiếp lời và đi luôn.

Hắn ngồi một mình và nghĩ ngợi lung tung. Cô thì đang tắm, cô vừ tắm vừa hát. Còn hắn cũng cảm thấy đỡ bực mình. Hắn biết cô làm thế bởi cô muốn hắn biết cô không quan tâm đến Chương. Hắn cũng vui vì điều đó. Hắn còn cảm phục cô hơn bởi cô biết các món quà kia sẽ rất đắt tiền. Chắc chắn Chương sẽ dùng những món quà đắt tiền để lấy lòng cô, mà hắn thì làm sao có thể có điều kiện mua được. Cô không bóc nó là bởi vậy. Càng nghĩ hắn càng thấy mình thật sự may mắn vì có người yêu rất thông minh và hiểu biết. Hắn nghĩ không biết kiếp trước hắn thế nào mà kiếp này hắn toàn gặp những người con gái yêu hắn hết mình hy sinh vì hắn.

Còn đang suy nghĩ vẩn vương cô đã xong và ra. Nhìn cô lúc này sao mà xinh thế, miệng tươi cười nhìn hắn, thơm tho trắng trẻo.
– Anh nhìn em thế nào.
– Xấu lắm, xấu như hoa hậu ý.
– Thôi đi anh đừng có mà nịnh em.
– Nhưng anh thấy thật thế mà.
– Em không nghe anh, anh ơi mình đi đi.
– Em này, anh có nên đi cùng em không nhỉ.
– Tại sao, anh không thích đi à.
– Không, anh đi cùng em thế này ra ngoài đường người ta bảo cái thằng trông xấu như thế này mà có con bé người yêu xinh thế anh ngại lắm.

Cô biết hắn trêu cô. Cô đấm hắn một trận. Yêu hắn bao lâu rồi mà cô vẫn bị hắn lừa kiểu thế. Hắn vẫn cứ khen cô, nhưng cách khen này làm cho cô thực sự thích thú. Hắn lại ôm chặt cô và thơm nhẹ lên trán cô. Cô nhắm mắt và tận hưởng. Bao cảm giác bực bội, mệt mỏi chỉ cần thế này thôi là tan biến. Cả hai cười đùa vang nhà. Hắn là thế. Thứ hắn mang lại cho cô là thế. Nên cô đâu màng gì đến những món quà kia. Được bên hắn là cô cảm thấy yêu đời và luôn vui vẻ. Có nhiều lúc cô cũng tức hắn vì việc nọ việc kia nhưng toàn là việc nhỏ hoặc thói quen không thể bỏ được của hắn. Hắn vẫn nói em yêu anh thì phải yêu cả cái xấu của anh. Cô ngẫm nghĩ hắn nói cũng phải. Có phải bản thân cô mọi thứ đều tốt đâu. Cô cũng có vài tật xấu, cũng có lỗi. Nhưng cô nghĩ lại hình như hắn chỉ nhắc khéo thôi chứ chưa bao giờ hắn tỏ thái độ cả.

Hôm nay hắn và cô đi an bánh mỳ ở Yết Kiêu. Quán cũng khá đông nên cô và hắn phải lên tầng 3 mới có chỗ ngồi. Một vị trí khuất ngồi nhìn xuống đường. Sau khi đã yên vị, hắn hỏi cô.
– Luận văn của em đã được cô thông qua chưa.
– Dạ, chỉ sửa lại đôi chút thôi là đóng quyển được rồi. Còn ít bảng biểu nữa, ngày mai anh làm cho em được không.
– Ừ sáng mai anh sẽ làm cho.
– Anh ơi, anh biết không, có mỗi mình em xong sớm, bọn cùng nhóm em vẫn chưa xong anh ạ.
– Công của ai đấy nhỉ.
– Của em.
– Thế thì mai anh hình như bận rồi.
– Vậy cũng được, anh không giúp em thì em tự làm, không cần anh nữa.
– Này lại dỗi rồi. Thôi được rồi thân hèn này xin phục vụ tiểu thư.
– Hì hì thế chứ. Nói đùa anh thôi, công anh rất nhiều. Mai xong bảng biểu, người yêu muốn em trả công bằng cái gì.
– Cái … cái … ấy ý.

Cô lườm hắn cô biết hắn đòi gì. Má cô ửng hồng. Còn hắn cười tươi hết cỡ.

– Em này, sao em không bóc quà của anh Chương.
– Em dự định mấy nữa gửi trả.
– Khi nào, em làm vậy có hay không.
– Không nhận được đâu, em biết toàn quà đắt tiền. Anh an tâm, em đã dự tính rồi.
– Tuỳ em, nhưng anh thấy việc này phải khéo đấy.
– Vâng, em dự định rủ con Nguyệt cùng đi rồi. Con Nguyệt nó biết ăn nói hơn.
– Lúc nãy ông nói chuyện gì với em.
– Hôm nay tỏ tình nói là xin em cho một cơ hội. Ông bảo ông sẽ chứng minh được tình cảm thật sự với em.
– Thế em bảo sao.
– Thì em chỉ bảo, em đã có anh rồi.
– Tay này hay nhỉ, ngày xưa có đến nhà em không.
– Vâng em cũng thấy lạ. Ngày xưa cách đây mấy năm thỉnh thoảng có qua chỗ trọ cũ của em nhưng là để tán chị cùng phòng với em. Bẵng đi một thời gian em không có thông tin gì thì đợt Tết về gặp sang nhà em chơi, em mới gặp lại.
– Chắc sau mấy năm không gặp không ngờ con bé ngô ngố ngày nào giờ đã là một thiếu nữ xinh đẹp đáng yêu nên chết luôn.
– Anh đừng trêu em, ngày xưa em cũng xinh thế. – Cô nói mà mặt vênh lên.
– Anh biết rồi, em của anh lúc nào mà chả xinh đẹp đáng yêu. Hồi chưa nhận lời yêu anh, si trồng đầy ngõ. Mà anh hỏi này, anh thấy so với mấy người ngày xưa cùng đến tán em, anh thấy anh không có gì nổi bật cả sao em lại thích anh nhỉ.
– Em nói nhỏ với anh này.
– Em nói đi
– Anh biết vì sao em thích anh không.
– Không.
– Vì anh là người nói ít nhất trong bọn họ. Hì.
– Trời, vậy là chỉ vì anh ít nói thôi à. Sao em lại không yêu một anh ở trường học trường Nguyễn Đình Chiểu nhỉ.
– Anh nào học trường Nguyễn Đình Chiểu.
– Mấy anh bị câm ý.

Nghe xong cô biết hắn lỡm cô. Cô lườm hắn cháy mặt. Cô không thèm nói với hắn nữa. Nhìn là biết ngay lại giận mát mà.

– Lại dỗi kìa, thôi đùa chút xíu mà. Dù sao anh ít nói nhưng mà nói câu nào em cũng vừa lòng phải không.
– Không có mà cứ lấp lửng lấp lửng gợi người ta nói chuyện chứ không như bọn kia, ba hoa cả buổi nghe đã buồn cười rồi.
– Thế còn anh Chương thì sao.
– Toàn chuyện họ hàng, công việc nghe mà phát chán.
– Đúng là con gái yêu bằng tai.
– Này từ tai lên não và nó xuống tim đấy. Chứ không như con trai từ mắt lên ngay não và ra mồm đâu.
– Hôm nay lý luận ghê.
– Lại không học anh đấy.
– Thôi anh đùa vậy thôi, em tính sao, khi ra trường thì định thế nào.
– Em cũng chưa tính gì cả, nhưng cứ đợi có bằng rồi nộp hồ sơ xin việc xem chỗ nào tuyển thì mình thấy hợp thì mình đi làm. Thế còn anh.
– Dậm dạp một chỗ rồi, cứ có bằng là đi thử việc ngay thôi.
– Anh sướng thế nhỉ, mọi việc đều có người lo hết.
– Số anh như thế. Hay để anh bảo với bố xin việc cho em.
– Thôi không được đâu anh, để sau hãy nhờ. Em cứ tự mình thử sức đã. Nếu khó khăn không làm được rồi lúc đó hãy nhờ anh ạ.
– Ừ em nghĩ cũng phải.
– Xong rồi, mình về đi.
– Còn sớm, đi đâu chơi tý đi, rồi tối nay về anh nhé.
– Thôi anh chở em về nhà, em còn phải chuẩn bị một chút, sáng mai em sang anh.
– Ừ thế cũng được.
– Đồ án anh xong hẳn chưa.
– Rồi, còn mấy bản vẽ nữa thôi.
– Anh đã có lịch bảo vệ chưa.
– Cụ thể thì chưa có nhưng còn 2 tuần nữa.
– Vâng.
– Em này, chuyện của Chương giải quyết dứt điểm đi nhé. Anh không nghĩ gì đâu nhưng để lâu sẽ không hay em ạ.
– Vâng em biết rồi, sau khi bảo vệ xong em sẽ giải quyết dứt điểm.

Ngày mai cô bảo vệ, sáng nay hắn đến sớm đón cô. Hắn đưa cô đi in bảng biểu rồi đưa cô ra trường để cô hướng dẫn ký. Sau đó hắn đưa cô ra Kim Mã thuê bộ quần áo dài để cô mặc cho ngày mai. Hắn đề nghị tặng cô một bộ áo dài nhưng cô bảo cô không dùng nhiều, may lãng phí, mà đi thuê chỉ vài chục ngàn thôi. Nói mãi, năn nỉ mãi không được nên hắn chiều cô. Hắn muốn tặng cô một món quà nhưng cô nghĩ cho hắn, cho cô. Sinh viên làm gì có tiền tiết kiệm một chút còn có tiền đi chơi đó đây. Cái đó với cô cô quý hơn. Chỉ mấy việc đó thôi đã hết buổi sáng. Hắn và cô về nhà cô ăn trưa xong rồi chiều hắn giúp cô ôn lại toàn bộ luận văn. Cả buổi chiều cô tập trình bày cho nhuần nhuyễn và trả lời một số câu hỏi cô và hắn sưu tầm được từ khoá trước. Đến hơn 4h chiều thì hắn thấy cô cũng đã khá hòm hòm và an tâm được rồi.
– Thôi nghỉ đi em giữ sức khoẻ cho ngày mai.
– Anh thấy thế được chưa, em lo lắm.
– Anh cũng đi xem qua một số buổi bảo vệ của mấy anh khoá trước rồi, anh thấy thế là được. Còn quan trọng em phải giữ bình tĩnh lúc lên trình bày thôi.
– Em run lắm anh ạ. Mai anh phải ngồi để em nhìn thấy em đỡ run nhé.
– Tất nhiên rồi. Anh sẽ luôn ở bên em, em đừng lo.
– Vâng, thế anh nhé.
– Bây giờ em đi tắm rửa vệ sinh đi nhé. Anh về nhà tắm rửa một chút rồi anh qua mình nấu ăn luôn. Hôm nay anh ăn với bọn em nhé.
– Vâng, vậy anh cứ về đi nhé.

Hắn giúp cô dọn dẹp bảng biểu cẩn thận vào rồi mới về. Về đến nhà hắn đi tắm rửa một chút rồi nằm nghỉ ngơi xem tivi. Mấy ngày nay hắn toàn bận bịu công việc của cô có xem được tin tức gì đâu. Ngồi xem vậy thôi nhưng đầu óc của hắn chỉ nghĩ lo cho cô. Hắn lo lắm, chỉ sợ cô mất bình tĩnh thì hỏng. Nhưng hắn biết thực ra đó cũng không quan trọng lắm vì kiểu gì cô cũng tốt nghiệp với bằng Khá rồi, nhưng được điểm cao thì vẫn hơn. Có được điểm cao thì công lao của hắn trong thời gian qua mới được đền đáp xứng đáng. Hắn cũng sẽ rất vui với điều đó. Tuy nhiên hắn cũng nghĩ nhiều câu an ủi nếu chẳng may cô không được điểm cao.

Đến 6h hơn thì hắn rời nhà sang nhà cô. Thực ra hắn muốn sang sớm hơn nhưng hắn ngại tắc đường, trời mùa hè 5h vẫn còn rất oi bức. Mà đường từ nhà hắn sang nhà cô thì hôm nào cũng tắc nên cũng không vội gì. Hắn nghĩ tối nay sẽ đưa cô đi chơi đâu đó để cô có tinh thần thoả mái, để cô ngủ ngon ngày mai còn vào cuộc chiến cuối cùng.

Vừa đến nhà cô thấy có tiếng con trai vọng ra. Nghe tiếng khá quen, hắn định thần nghe kỹ và nhận ra đó là tiếng anh trai cô. Hắn định vào chào hỏi anh một tiếng thì nghe thấy câu chuyện có Chương và hắn nên hắn dừng lại để nghe, không vào nữa.
– Thuỷ này, hôm trước thằng Chương về quê, nó uống rượu với tao và nói nó đang tìm hiểu mày phải không.
– Dạ anh có đến đây vài lần.
– Thế chuyện mày với thằng Q thế nào rồi.
– Em và anh vẫn yêu nhau, chả có chuyện gì cả.
– Tao nói thế này, mẹ mất sớm, bố thì hay uống rượu mà có để ý đến anh em mình mấy đâu. Chỉ có hai anh em mình, tao là anh tao phải có vài lời khuyên mày trong việc này.
– Vâng anh cứ nói.
– Mày với thằng Q yêu nhau tao thì không có ý kiến gì cả vì tao thấy nó cũng ngoan. Nhưng so sánh với thằng Chương thì thằng Q kém hơn hẳn. Thằng Chương thì mày cũng rõ rồi, cùng quê mà nhà nó căn bản nhất quê mình. Nó lại là thằng cầu tiến, mới có 30 tuổi mà đã khá thành đạt. Tao hơn nó 4 tuổi mà vẫn còn kém nó. Nó chỉ có cái tội hơi bốc đồng tý chứ thật ra rất tốt. Mày xem còn ai tốt hơn nó.
– Nhưng em và Q yêu nhau, em không thích anh Chương.
– Chúng mày chỉ yêu nhau sinh viên vớ vẩn thôi. Chứ còn cưới nhau thành vợ thành chồng thì khác em ạ. Phải lấy thằng như thằng Chương mới được. Tao là anh mày tao nói thật. Nhà thằng Q cũng khá nhưng tao thấy nó yếu đuối lắm, mọi việc toàn bố mẹ lo cho hết. Ra trường chắc xin vào đâu làm một thằng cán bộ quèn không khá được đâu em ơi. Thằng Chương nó tự nó vươn lên và rất có ý chí. Tao trải nghiệm cuộc đời có kinh nghiệm hơn mới khuyên mày thế.
– Anh Chương nhờ anh lên nói điều này à.
– Không, tao nghĩ tao là anh mày nên tao mới nói. Mày cứ suy nghĩ cho kỹ nếu bỏ được thì bỏ đi em ạ. Cuộc đời còn dài, không ai lấy tình yêu ra để ăn để sống đâu. Chỉ có tiền mới làm cho con người ta hạnh phúc thôi.
– Anh lúc nào chả tiền. – Cô vặc lại.
– Rồi em ạ, sau này mày mới thấy lời tao là chính xác. Có khi lúc đó mới cảm ơn anh mày. Tao là anh nên tao cứ khuyên mày thế không sau này lại bảo anh mày biết anh mày không nói.
– Thôi chuyện của em em sẽ tự quyết đinh và em không hối hận đâu.
– Mày bướng lắm, anh nói thế mà vẫn còn bướng.
– Thôi anh để em yên, ngày mai em bảo vệ rồi lại thêm chuyện này nặng hết cả đầu.
– Vậy thôi tao không nói nữa. Đây tao cho mày ít tiền để mai đi bảo vệ và mua sắm cái gì đãi bạn bè mừng ngày bẻ bút.
– Nhiều vậy anh.
– Anh cho thì mày cứ lấy đi còn nhiều hay ít. Mày chỉ sỹ diện hão.
– Dạ vậy em xin, em cảm ơn anh. Tối nay anh ngủ ở đâu.
– Không, bây giờ tao về đây, tao đi nhờ xe thằng bạn lên tranh thủ thăm mày. Mai nhớ bảo vệ tốt rồi gọi điện về cho bố, cho tao nhé.
– Dạ vâng trưa mai em sẽ gọi về.
– Việc tao nói mày cứ nghĩ cho kỹ đi mà lựa chọn. Anh không xui dại mày đâu.
– Được rồi, thôi anh về đi không muộn rồi.
– Vậy thôi tao về đây.

Nghe đến đây hắn đi sâu vào phía trong để tránh mặt anh trai cô. Hắn không muốn gặp anh trai cô lúc này. Đợi anh cô đi khuất hắn mới vào nhà. Nhìn cô lúc này vè mặt vừa pha bực bội vừa ưu tư. Vừa nhìn thấy hắn cô nói luôn.

– Anh đây rồi.
– Anh trai em vừa ở đây à.
– Anh cũng biết anh vừa ở đây sao. Anh gặp anh ngoài đường à.
– Không anh đến lúc hai anh em nói chuyện với nhau.
– Anh nghe hết cả rồi à.
– Ừ.
– Anh giận anh ý.
– Không, anh phải cám ơn anh ý, anh nói nhiều điều rất thật.
– Anh sao vậy.
– Anh không sao cả.
– Em không hiểu ý anh.
– À anh nói khá đúng về anh, quả thật anh từ xưa đến nay sống quá phụ thuộc vào sự giúp đỡ của ba mẹ. Có lẽ anh cần phải thay đổi cần phải có một định hướng mới cho cuộc đời mình.
– Anh à, cái này để sau đi được không.
– Ừ.
– Anh có buồn không
– Không, không buồn.
– Đừng nghĩ ngợi gì nhé, vào đây ăn cơm với em.

Cô an ủi hắn. Cô biết bất kỳ ai nghe câu chuyện vừa rồi đều phải suy nghĩ huống chi là hắn. Cô cũng biết hắn tin cô nhưng nếu hắn không buồn thì hắn có lẽ quá vô cảm. Dù gì thì mai cũng là ngày quan trọng của cô. Hắn cần phải làm cô vui lên mới được. Không để những chuyện như thế ảnh hưởng đến cô được.
– Em ơi, ăn cơm xong mình đi đâu chơi cho em thoả mái đầu óc nhé.
– Vâng anh em mình đi nghe café ca nhạc nhé, hôm nay em có rất nhiều tiền.
– Ừ em đi đâu anh cũng chiều.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên