Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 20

Buổi tối mùa đông se se lạnh. Những buổi cùng nhau đi học tiếng Anh về, hắn và cô thường rủ nhau đi chơi. Đầu tiên là giải đói, hoặc miến lươn chợ Hàng Da, hoặc xôi Cấm Chỉ, hoặc bánh mỳ Yết Kiêu.

Cô chỉ thích ăn 3 địa điểm này. Đây là những món cô thích nhất. Rồi sau đó cô ôm chặt hắn, hai tay xỏ vào túi áo khoác hắn. Cô và hắn thong dong trên đường nói chuyện. Đủ mọi chuyện trên đời mà bây giờ hắn cũng không nhớ nữa. Điểm đến thứ hai cô và hắn thường đến là phố Tô Tịch nơi có những hàng xép bán hạt giẻ rang.

Đã khi nào bạn tận hưởng cái cảm giác tuyệt vời này chưa? Vừa thong dong trên đường, vừa thưởng thức nắm hạt dẻ rang còn nóng hổi, hít mùi hương nồng nàn bay lên vào một đêm trời lạnh, bạn sẽ cảm nhận được hết cái thú của món ăn này. Hắn lái xe còn cô thì ngồi sau bóc hạt giẻ. Cô ăn 1 hạt cô đút cho hắn ăn 1 hạt. Cô chỉ thích ăn hạt dẻ Trùng Khánh. Hạt dẻ Trùng Khánh to, có vỏ lụa rất mỏng, có thể bóc được, hạt có màu vàng đượm, bùi và thơm ngậy. Hắn và cô vừa thưởng thức vừa nói chuyện và thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi trong câu chuyện của hắn và cô.

– Mai thứ 7 bố mẹ anh lên thăm anh, em qua nhà ăn cơm nhé.
– Vâng, anh đã nói với bố mẹ chưa.
– Rồi em ạ.
– Bố mẹ bảo sao.
– Bố mẹ đồng ý, bảo anh cứ đón em sang để bố mẹ xem mặt con dâu tương lai.
– Vậy em run lắm.
– Anh đùa thôi, anh bảo em là người anh đang tìm hiểu thôi.
– Bố mẹ em có hỏi anh về em không.
– Có
– Anh bảo sao.
– Xin xắn, thông minh, dễ thương.

Cô đám lưng hắn và ôm chặt hắn. Hắn lại tán cô đúng lúc. Dù không nhìn thấy mặt cô lúc này nhưng hắn biết cô đang hạnh phúc. Con gái hay yêu bằng tai. Mà những lời khen nhẹ nhàng đúng lúc luôn làm con gái thích thú. Cô cũng không ngoại lệ. Và hắn luôn biết phải lúc nào tặng cho người yêu mình những lời khen đó.

– Sao không nói gì nữa vậy em
– Ghét anh, không thèm nói chuyện nữa.
– Thế em xấu à, em không thông minh à, hay như bà chằn.
– Không phải thế, anh chỉ nịnh em thôi.
– Hì hì, nhưng vẫn đúng đúng không.
– Không.
– Vợ yêu ơi, bao giờ vợ yêu về quê.
– Anh hỏi làm gì, mà đừng gọi em là vợ yêu, em không thích đâu.
– Vậy thôi anh không gọi là vợ yêu nữa. Vậy anh gọi em là mèo con nhé.
– Không, anh cứ gọi tên em là được.
– Ừ thế bao giờ em về quê.
– Chắc tết Dương lịch em về.
– Cho anh về với nhé.
– Để làm gì.
– Ra mắt ông nhạc chứ còn làm gì.
– Liều ghê, nhưng phải để em hỏi đã.
– Anh chỉ sáng đi tối về thôi. Thực ra anh muốn xuống thăm nhà em.
– Vâng, thế cũng được, thế anh không về quê à.
– Không, để tết âm lịch về một thể.
– Hình như muộn rồi anh nhỉ, anh đưa em về đi.
– Hay về anh ngủ đi.
– Không, về nhà anh mai không đi học được.
– Đi, về nhà anh ngủ đi, anh nhớ em rồi.
– Không, anh khôn lắm, em không về đâu.
– Vậy tối nay lại cô đơn một mình rồi.
– Vẫn thế có sao đâu.
– Nhưng được một lần rồi đâm nghiện, không có người yêu nằm cạnh thấy cô đơn quá. Thôi kiếp tôi còn cô đơn dài.
– Ghét thế nhỉ.
– Về đi, tối nay về anh đi.
– Thôi, cho em về không con Linh con Nguyệt nó lắm điều. Thôi chịu khó cô đơn nhé. Đợt tới làm mấy bài tập lớn em sang.
– Ừ phải chịu thôi.

Cô không thèm nói với hắn nữa. Cô kệ hắn lải nhải bài ca cô đơn, lạnh lẽo. Cô biết hắn muốn gì. Cô sợ cô dễ dãi với hắn thì không biết thế nào. Mới chỉ một hôm bên nhau thôi mà ngay bản thân cô còn không vượt qua được. Nếu tối nay bên hắn cô biết mình lại chạy theo cảm xúc thôi. Cô phải cương quyết. Hắn biết không thay đổi được cô nên hắn cũng không nài ép. Đưa cô về đến nhà và hắn đặt lên môi cô một nụ hôn dài tạm biệt. Hắn không muốn xa cô nhưng đêm mùa đông lạnh rồi. Hắn phải về và phải chia tay cô. Cuối cùng hắn tạm biệt cô và ra về. Dọc đường hắn vừa hát vừa huýt sáo vang.

Hôm sau bố mẹ lên hắn đưa cô sang nhà ra mắt. Cô bối rối ngượng ngùng rõ rệt. Cũng may bố mẹ hắn nhẹ nhàng nên cô cũng bớt ngại ngùng phần nào. Mỗi khi bố mẹ hắn hỏi cô chỉ giám vâng dạ hoặc trả lời ngắn gọn nhỏ nhẹ. Lần đầu tiên đi gặp mặt bố mẹ chồng tương lai và được mời dùng cơm tối, cô không ngờ trong bữa ăn bố mẹ hắn tiếp nhiệt tình quá. Mà cô có ăn được nhiều đâu cứ tiếp cô phải cố ăn. Cũng may mà bố mẹ hắn tinh ý nên về sau không tiếp nhiều.

Nói chung bố mẹ hắn thấy cô thật thà, nhẹ nhàng cũng quý. Nói chung là cô đã thể hiện một cách chân thật và tự nhiên như đúng với những gì của cô. Có một sự cố nhỏ khi rửa bát với mẹ hắn không biết lóng ngóng thế nào cô làm rơi toàn bộ đũa vừa rửa xong. Cũng may không phải là bát đĩa nên cô chỉ phải rửa lại. Nếu không cô không còn chỗ nào chui. Cuối cùng cô cũng được giải phóng. Hắn đưa cô về nhà mà cô vẫn còn run.

– Em thấy bố mẹ anh thế nào.
– Dạ, bố mẹ anh tốt nhỉ.
– Lúc nãy run quá à.
– Lại không, run cả buổi.
– Khổ thân em yêu của anh.
– Bụng bây giờ còn chướng đầy thức ăn đây này.
– Ha ha.
– Lại còn cười.
– Thôi chịu khó đi mà, ai lần đầu tiên chả thế. Lần sau không ăn được thì xin phép cứ như thế thì chỉ khổ cái bụng thôi.
– Anh cứ làm như dễ lắm. Bố mẹ gắp cho không ăn thì chết.
– Để tối nay anh hỏi ông bà xem ông bà nhận xét em ra sao.
– Mai nói lại cho em nhá.
– Ừ.
– Anh ơi em no lắm đây. Mà hôm qua cứ thao thức mãi không ngủ được.
– Sao lại không ngủ được.
– Thì hôm nay sang gặp bố mẹ anh em lo bỏ xừ lên được.
– Tội nghiệp mèo con của anh. Thôi mai anh đền nhé.
– Đền cái gì.
– Đi mua cho em một cái áo rét.
– Thật không.
– Thật.
– Lắm tiền thế.
– Bố mẹ lên thế nào chả thủ cho vài đồng.
– Thế nhé lên IDEA Trần Phú anh nhé, bạn em mới mua 1 cái áo khoác ở đấy đẹp lắm.
– Em thích ở đâu anh chiều.
– Yêu anh thế, em cám ơn anh nhe.

Rồi hắn đưa cô về nhà và tạm biệt cô bằng nụ hôn như mọi khi. Bây giờ như là thói quen, cứ đưa cô về là hắn và cô lại hôn nhau tạm biệt. Lần nào cũng thế, nụ hôn của cô với hắn luôn ngọt ngào và đầy lãng mạng. Hắn và cô dường như không muốn dứt ra bao giờ. Chỉ muốn hôn mãi, hôn mãi.

Hai tuần sau, đó là vào một buổi sáng chủ nhật, hắn định lên thư viện để lấy ít tài liệu về làm đồ án. Vừa mở cổng ra hắn bất nhờ.
– Em … sao không bấm chuông.
– Học anh, anh thích bất ngờ mà.
– Vào nhà đi, em đi một mình à.
– Anh xem có ai đi cùng nữa không.

Hắn mời chị vào nhà pha nước mời chị uống nước. Hai năm không gặp chị vẫn như xưa nhưng mặt có vẻ đã cứng hơn một chút rồi. Vẫn trang điểm nhẹ nhàng, vẫn phong cách cũ. Nhìn chị bây giờ đã phong trần hơn nhiều.
– Có việc gì trên Hà Nội à mà hôm nay vào thăm anh vậy. Hai năm rồi nhỉ, không gặp nhau. Tình hình bây giờ thế nào rồi.
– Không có việc gì cả, em lên chơi thôi. Anh cho em ở lại nhà anh vài ngày nhé.

Hắn thực sự không hiểu gì lắm và rất nhỡ ngàng. Bởi hai năm qua để quên chị hắn không bao giờ hỏi về chị. Thi thoảng có nghe bố mẹ hắn nói phong phanh tình hình nhưng rất rời rạc và hắn thực sự không muốn nghe. Bây giờ chị xuất hiện làm hắn không hiểu mô tê gì.

– Nhà này em cứ coi như là nhà của em. Em lên lúc nào cũng được ở bao lâu cũng được.
– Thảo ghê.
– Thôi em đi rửa mắt mũi chân tay đi cho sạch sẽ.
– Ừ quên mất. Đang định đi đâu à
– Định lên thư viện kiếm mấy tài liệu về làm đồ án.
– Nếu bận cứ đi đi. Để em ở lại một mình cũng được. Trưa nay em sẽ nấu ăn nhé.
– Không cũng chả gấp gáp gì. Anh không đi nữa. Em lên anh lại bỏ đi sao được.
– Khách sáo quá. Mà cũng phải thôi.

Chị lên tầng 2 và vào nhà tắm. Chị xách theo một túi du lịch to. Hắn lúc này đang nghĩ mà không hiểu gì cả. Chị xuống mà hắn vẫn vẩn vơ không biết.
– Vẫn cái mặt ngố tàu ngày nào. Dạo này đỡ còm nhom rồi nhỉ. Anh hơi đen ra nhiều rồi đấy.

Hắn cười và nhìn lên chị. Chị ngồi đặt hai chân lên nghế ôm gối. Lại hỉnh ảnh ngày xưa hiện về. Hắn cười nhẹ khi ý nghĩ thoáng qua.
– Chắc là vẫn không hiểu sao em lại có mặt ở đây à.
– Ừ, nói thật anh chả hiểu gì cả.
– Chuyện dài lắm. Để uống nước rồi từ từ em kể cho.

Và rồi chị ngồi kể cho hắn những chuyện xảy ra với chị trong thời gian qua. Hôm chia tay hắn chị không về ngay. Chị sang nhà chị Lan và ở đó đến chiều mới về. Hắn lúc này mới hiểu ra vì hắn đi tìm mãi ở bến xe mà không thấy chị. Chị cười nếu hắn sang nhà Lan tìm chị có khi lại khác nhỉ. Chị nói lúc đó chị phải dứt khoát như vậy chứ nếu chỉ ở lại một lúc nữa thôi thì chị sẽ không biết có thể làm gì được nữa. Thực ra chị cũng không ngờ mọi việc diễn ra quá nhanh. Chị cứ nghĩ là đến tết hoặc sau tết rồi mới cưới. Vì khi chồng chị đặt vấn đề chị lần lữa như vậy. Nhưng khi nói chuyện người lớn thì chị mới ớ ra là mẹ anh Minh và mẹ chị đã đi xem ngày và quyết luôn. Chị cầu cứu anh rằng chị cần có thời gian không thể gấp như vậy được. Nhưng thực ra một mặt anh cũng muốn nhanh, tuy cũng có chiều theo ý chị nhưng không quyết liệt cộng với bố mẹ chị nói đã nói chuyện người lớn rồi không thể thay đổi vì đây là chuyện trọng đại. Chị bất lực. Còn thời gian đó sợ chị làm liều, mẹ chị lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Kể cả việc ở ngoài cơ quan chị bà lúc nào cũng quẩn quanh trước cổng. Sau đó bà bắt bố chị xin nghỉ phép cho chị để chị ở nhà chuẩn bị đám cưới và giám sát chị luôn.
Chị nói thực ra anh Minh là người đàn ông tốt. Anh rất yêu chị. Lúc đó chị cũng nhắm mắt đưa chân vì không còn biết phải làm gì. Ngày cưới chị chị nửa không mong hắn về, nửa mong hắn về.

– Sao hôm cưới em anh về lại không vào.
– Theo em thì anh có nên vào không.
– Em không biết nữa. Nếu anh vào chắc em ngất mất.
– Em ạ thực ra trước khi về anh đã nghĩ kỹ rồi. Anh đến nhìn em đi lấy chồng nhưng sẽ chỉ nhìn từ xa thôi.
– Nhát thì có.
– Cả một năm trời chỉ nghĩ là học đi nước ngoài theo kế hoạch. Có biết gì nữa đâu. Khi biết tin em lấy chồng thì chỉ còn có 5 ngày. Cả năm còn không làm gì được huống chi còn 5 ngày thì làm được gì. Vào phá, làm bậy à. Ngộ nhỡ trong thời gian anh đi học trên này, em có tình cảm với người ta thì sao. Em giấu anh mọi chuyện. Anh có biết gì đâu.
– Ừ nếu anh vào lúc đó thì cũng chả làm được gì mà bao công lao của em đi sông đi biển.
– Đáng ra còn nhiều cách nhưng bây giờ nghĩ lại em cứ âm thầm chịu đựng, hi sinh nên khi sự việc xảy ra quá nhanh mình không đối phó kịp.
– Đừng trách em. Em cũng không nghĩ sâu xa thế, đơn giản em chỉ muốn kéo dài càng lâu càng tốt. Thôi để em kể tiếp cho.

Chị về nhà chồng thực ra không có gì phải phàn nàn cả. Bố mẹ Minh cho vợ chồng chị ra ở riêng ngay sau 1 tháng. Mẹ Minh và chị thân nhau từ hồi còn làm việc chung. Hai mẹ con ngày xưa tâm sự với nhau nhiều nên rất quý chị. Cả nhà quý chị. Anh Minh cũng rất yêu chị. Chỉ có điều chị sống với anh Minh vì nghĩa chứ thực sự chị không yêu anh. Anh Minh cũng biết nhưng vẫn cố gắng. Chị hiểu và cũng làm mọi chuyện như ứng xử rất tốt với gia đình nhà chồng, làm trọn nghĩa với bố mẹ. Nhưng còn tình yêu với anh thì chị không thể. Thực ra nếu có được một đứa con thì có lẽ sẽ khác. Đằng này, sau hơn 1 năm cưới nhau hai anh chị vẫn không có con. Nhà chồng chị cũng sốt ruột nên yêu cầu anh chị đi khám. Đi khám hiếm muộn thì lỗi lại thuộc về chị. Anh khoẻ mạnh bình thường còn chị bị bệnh trứng lép. Bệnh này vẫn có thể có con nhưng phải điều trị tích cực và kiên trì vì may cho chị tuy bị bệnh trứng lép nhưng không bị hẹp cổ tử cung. Nếu hẹp cổ tử cung thì chắc chắn sẽ không có con. Thế là hai anh chị sau thời gian đó chỉ suốt ngày chăm chú vào việc chữa bệnh. Cứ nói ở đâu có thầy chữa giỏi là đến. Chị nói thuốc tây, thuốc nam, thuốc bắc uống cả. Bài thuốc dân gian nào mà mọi người nói chị đều tham khảo và uống. Thế nhưng không có kết quả gì. Chị cố gắng có một đứa con. Chị hi vọng có con vào rồi thì chị sẽ dần yêu chồng lên.

Nhưng rồi có một chuyện lớn xảy ra với gia đình chị. Cách đây, 4 tháng có một cô con gái đến nhà chồng chị bắt vạ chồng chị. Anh Minh đã ngủ với cô ta và cô ta đang mang bầu đứa con của anh được gần 5 tháng. Anh Minh nhận lỗi, anh cầu xin chị đừng bỏ anh. Anh sẽ có trách nhiệm với cô ta nhưng anh không cưới cô ta vì anh chỉ yêu có mình chị. Bố mẹ anh thì vô cùng đau khổ. Ông bà không chấp nhận cô gái kia. Nhưng về chị. Chị biết mọi nguồn cơ từ chị mà ra. Không đẻ được con mà không yêu anh, nên anh đâm cũng chán. Trong lúc buồn gặp phải cô này bập vào mà không lường được hậu quả. Khi nó xảy ra anh hối không kịp.

Chị nói chị không trách anh, chị phân tích anh chuẩn bị lên trưởng phòng đừng vì việc này mà làm hỏng công danh sự nghiệp. Chị sẽ ra đi để anh danh chính ngôn thuận cưới cô ấy về. Chị quyết, anh cũng không thể làm gì khác được. Tuần trước thì anh chị ra toà. Và cô ấy mới sinh con được hai ngày.
– Thế bây giờ em ở đâu.
– Còn ở đâu được em về lại nhà xuất bản chứ còn ở đâu.
– Anh không ngờ Minh lại tệ vậy.
– Đừng trách anh, anh chỉ là nạn nhân thôi.
– Của mình
– Ừ của mình.

Hắn và chị ngồi lặng lẽ ưu tư không nói gì. Bây giờ hắn mới nghĩ. Đúng vậy Minh thực ra là nạn nhân của tình yêu của hai người. Anh đến không đúng lúc, nếu anh gặp chị sớm hơn khi chị và hắn còn chưa sâu nặng thì có lẽ đã khác. Thật trớ trêu cho anh. Đến bây giờ qua chị được biết anh thực sự khổ vì cô vợ này. Anh mất hết tình cảm với anh em, họ hàng vì vợ anh rất quá quắt. Đúng là dâu dữ mất họ chó dữ mất láng giềng. Còn về đường công danh của anh thì không sao. Anh cũng là quan chức khá to trên Hà Nội này.

– Em ở đây bao lâu. Hắn nói phá tan sự im lặng.
– Khoảng một tuần. Chỉ có lên đây với anh em mới trút được bầu tâm sự và em mới cảm thấy bình yên trở lại được.
– Ừ em ở bao lâu cũng được.
– Còn giận em không.
– Không phải là giận mà là hận. – Hắn đùa.
– Anh đùa vậy thôi, đau thì cũng đã đau rồi, nó bây giờ là quá khứ, quên nó đi em ạ. – Hắn tiếp lời
– Anh đã có bạn gái chưa.
– Rồi … Anh đang theo đuổi một cô gái.
– Mừng cho anh, em chỉ sợ anh vẫn không tha thứ cho em mà vẫn còn đau khổ.
– Người ta chỉ chết khi không có cơm ăn nước uống mấy ai chết vì tình yêu đâu.
– Ừ.
– Bây giờ em tính sao.
– Kệ nó anh ạ, đến đâu thì đến.
– Hay mình quay lại với nhau đi. Hắn nói nửa đùa mà nửa thật.

Chị cười nhìn hắn và nói.

– Thôi, ngày xưa trai tân gái tân mà còn không đến được với nhau. Bây giờ gái nạ dòng lại không đẻ được thì em chỉ làm khổ anh thôi. Em không có diễm phúc đấy.

Hắn lặng người. Chị nói không có ý trách chỉ nói thực tình trạng hai người nhưng hắn vẫn đau nhói.

– Trưa rồi em đi mua gì mình ăn trưa đi. Nói chuyện nhiều quá.
– Để anh đưa em đi chợ.
– Thế còn gì bằng. Đi mua đi. Em cũng thích đi mua với anh.

Hắn và chị đi chợ rồi về cùng nhau ăn cơm.

– Tối nay dẫn cố ấy đến đây cho em xem mặt.
– Ừ để anh hỏi đã.
Tối hôm đó hắn dẫn cô về cho chị gặp. Ba chị em rất vui vẻ, ăn cơm tối nói chuyện rồi hắn đưa cô về.

Đêm hôm đó hai chị em nằm ngủ với nhau. Chị và hắn nằm với nhau và ôn lại chuyện cũ. Rồi chị và hắn thiếp đi trong giấc ngủ yên bình.

Cả một tuần chị và hắn ở với nhau. Không có chuyện gì chỉ là giãi bầy tâm sự và hắn đưa chị đi chơi, đi thăm nhà bạn bè chị. Chị đã vui hơn rất nhiều. Đêm cuối, vì hôm qua chị nói chị hết phép ngày mai chị sẽ về. Chị và hắn nằm với nhau lại nói chuyện. Và chị đã ôm hắn. Chị nói chị ôm hắn lần cuối.
– Anh ạ trong thời gian này em cám ơn anh đã không giận em mà vẫn đón nhận em. Chắc kiếp trước mình yêu nhau nhưng không trọn vẹn. Nên kiếp này ông trời cho mình làm vợ chồng một năm rồi lại bắt mình chia ly. Mình chỉ có duyên phận vậy thôi.

Hắn ôm chị vào lòng, sau bao nhiêu năm hắn mới lại ôm chị vào lòng. Hắn thương chị quá. Vì hắn, vì yêu hắn mà chị mới khổ như vậy. Chị đã ngủ yên lành trong vòng tay của hắn. Hít mùi thơm trên tóc và hắn thấy thật ra mình chưa làm gì cho chị cả. Chỉ có chị bao năm qua lo lắng và hi sinh cho hắn. Sợ hắn hỏng công danh sự nghiệp, sợ hắn vì chị mà mất tương lai. Chị đã hi sinh tất cả. Viết đến đây, thực sự hắn đang khóc. Mai Anh ơi anh cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều. Em đã cho anh một tình yêu. Một tình yêu mà mãi trong đời anh không thể quên được. Em đã hi sinh tuổi trẻ cho anh, em đã hi sinh hạnh phúc cho anh. Một lần nữa anh cám ơn tình yêu mà em mang lại cho anh. Đến tận bây giờ anh luôn mong em anh phúc và không bao giờ anh giận em trách em. Anh chỉ trách anh không biết hết được tấm lòng của em, chỉ trách anh bạc nhược đớn hèn không giữ được em. Cảm ơn em đã cho anh một tình yêu.

Sáng hôm sau chị ra về và để lại một bức thư. Hắn đọc nó mà thầm cảm phục người con gái ấy. Cho đến bây giờ chị em vẫn tình cảm với nhau, hắn vẫn hết mình với chị là do có những ngày chị lên ở với hắn đó. Hắn và chị đã hoàn toàn bình thường trở lại. Hắn chỉ thương chị. Cho đến giờ chị đã gặp được người chồng đích thực của mình. Họ sau thời gian điều trị tích cực và gặp đúng thầy thì đã có hai đứa con như thiên thần. Có bất cứ việc gì chị nhờ hắn, nếu nằm trong khả năng của mình hắn đều làm hết sức. Mãi mãi chị là một phần trong con tim hắn, chị mãi là người yêu bé nhỏ của hắn. Hắn vẫn nồng nàn yêu chị như ngày nào.

– Chị về rồi hả anh.
– Ừ mới về sáng nay.
– Chị tội nghiệp nhỉ.
– Anh rất thương chị, hôm qua anh đã khóc.
– Thôi anh ạ đó là số phận.
– Ừ.
– Anh và chị có vẻ thân nhau nhỉ.
– Ừ chị ở nhà anh gần hai năm, bố mẹ anh và bố mẹ chị rất thân nhau. Chi rất thương và mến anh.
– Em cũng cảm thấy thế. Nói chuyện với chị em thấy chị cứ buôn buồn.
– Em còn chưa biết nhiều về chị đâu. Chị khổ lắm.
– Anh kể cho em đi.
– Thôi em ạ, toàn chuyện buồn cả không hay ho gì.

Hắn nói mà rưng rưng. Suýt chút nữa hắn lộ tình cảm của mình. Cũng may cô không biết. Cô chỉ nghĩ hắn thương chị. Cô cũng thở dài và thương cho kiếp người con gái. Nếu cô biết thực sự câu chuyện có lẽ cô sẽ khóc nhiều có lẽ cô sẽ chọn phương án rời xa hắn để chị về bên hắn mất. Nhưng bây giờ với hắn chị đã là quá khứ. Cô mới là người phụ nữ mà hắn cần có bên cạnh. Người phụ nữ luôn làm cho hắn vui, nhớ nhung và cảm thấy mình là người đàn ông thực sự.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây