Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 2

Bố tôi có người bạn học cấp ba rất thân, đó là bác Luân. Bác là người hoạt động trong lĩnh vực văn hoá nghệ thuật. Bố tôi do phải đi bộ đội sau đó về năm 1972 và đi học đại học rồi mới lấy vợ sinh con. Còn bác do là con cả, bố bác đã tham gia kháng chiến chống Pháp, hai em bác xung phong đi bộ đội nên bác ở nhà. Bác được đi học văn hoá tại trường trung cấp văn hoá Việt Bắc và về làm tại phòng Văn Hoá thị xã Tam Điệp.

Người con gái thứ hai tôi đề cập đến là chị con gái đầu của bác. Chị tên là Mai Anh và cũng cùng tuổi chị Thanh. Chị sau khi học trung cấp kinh tế về thì bố xin cho vào làm việc ở văn phòng thị uỷ. Thực ra tôi chỉ biết bác do bác hay lên thị xã họp và vào nhà tôi ăn cơm hay tết có bác gái đến cùng. Chị thì tôi chưa bao giờ gặp.

Tôi nhớ vào năm tôi học lớp 11 vào giữa học kỳ một thì tôi gặp chị. Chị cùng bố lên nhà tôi chị được đi học thêm về công tác đoàn và dự kiến sẽ chuyển sang làm bên văn phòng huyện đoàn phụ trách công tác thanh niên. Lớp học của chị là lớp tại chức chỉ phải học vào thứ 6 thứ 7 và chủ nhật. Các ngày khác chị lại về Tam Điệp để làm việc. Vì vậy để thuận lợi cho việc học và giữ gìn sức khoẻ thì chị sẽ ở nhà tôi những ngày cuối tuần sáng thứ sáu chị lên chiều chủ nhật chị về.

Chị đến nhà tôi ở phòng của tôi ngày xưa. Tôi vẫn ở gác xép vì đã quen ở đấy rồi. Chị đến nhà tôi với quần jean xanh, áo sơ mi kẻ trắng xám dọc đóng thùng, chân đi dép cao gót trắng. Chị không cao, chỉ khoảng 1,58, tóc chị ngang vai. Ở chị tôi thấy toát lên vẻ mạnh mẽ năng động. Chị luôn để một kiểu tóc rất đặc trưng, chị để hai bên tóc xoã thẳng che một phần nhỏ mà và một lọn tóc lớn chị cặp lên một phía tạo thành một đường chéo ngang trán. Với kiểu tóc này chị bao giờ cũng dùng 3 gim màu đen tuyền nên trông chị rất trẻ.

Chị trang điểm nhẹ và hầu như sáng nào chị cũng trang điểm, trưa về sau khi ăn xong chị lại trang điểm, ít khi chị để mặt mộc. Tuy nhiên chị trang điểm rất nhẹ chỉ để che một số khuyết điểm trên làn da mặt và cổ của chị. Da chị không trắng hồng như chị Thanh nhưng cũng trắng. Nói chung chị có dáng chuẩn thể thao và khuôn mặt hài hoà tuy không nói là rất đẹp nhưng ưa nhìn. Chị rất nhiều quần áo nhưng chỉ là áo thun, sơ mi quần chủ yếu quần jean chất liệu vải bò và kaki. Còn khi cần điệu đà tôi thấy chị cũng có mấy cái váy nhưng rất ít khi mặc hình như chị thích mua nhưng ngại mặc.

Thời bấy giờ con gái rất ngại mặc váy vì người ta hay săm soi đánh giá. Tối về nhà chị hay mặc áo thun và quần lửng. Chị đến ở nhà tôi, ngay ban đầu tôi đã có cảm tình với chị vì chị rất hoạt bát nhanh nhẹn. Chị làm việc gì cũng nhanh. Khác với chị Thanh cẩn thận tỉ mỉ thì chị làm việc gì cũng ào ào. Và đó là tính của chị. Tuy làm nhanh nhưng không ẩu chỉ không hoàn hảo.

Chị nấu ăn rất nhanh, nhiều món và cũng khá ngon. Do trong thời gian này ở tỉnh có phong trào tập cầu lông nên chiều đến bố mẹ tôi hay đi chơi cầu lông, việc nhà tôi phụ việc quét dọn, nhưng khi chị lên những ngày chị ở nhà chị làm tất. Tối đến sau khi hàn huyên với bố mẹ tôi chị hay mò lên gác xép lôi bài vở ra học hoặc ghi chép hoặc không thì chị lôi sách báo của tôi ra đọc.

Tính tôi rất cẩn thận, sách báo tôi phân chia theo từng mục, từng loại để theo thứ tự ngày tháng năm. Chị có cái tật lôi ra đọc khi cất đi nháo nhào các loại để lên chỉ cho gọn. Tôi ngại không nói nhưng hay ngồi xắp xếp lại. Chị phát hiện được nên nói:
– Em cứ như ông cụ non, mà con trai phải nói nhiều vào, cả ngày được vài câu không thấy khó chịu sao.
Tôi cười:
– Tính em thế từ nhỏ nhưng em không thích nói chuyện lung tung còn khi tranh luận thì em nói hơi nhiều đấy.

Quả vậy, chị khá hiếu thắng và hay tranh luận nên tôi và chị vì vậy cũng hay ngồi nói chuyện với nhau. Chị có một cái sony Walkman rất hay. Hồi đó khi chị mang nó đến và một đống băng đĩa. Tôi cũng bị ảnh hưởng từ chị trào lưu nghe nhạc nước ngoài từ ngày đó. Cái máy đó là cầu nối để chị em ngày một thân nhau hơn. Hình như tôi và chị là hai sự bổ khuyết cho nhau chị vui vẻ nói nhiều cười đùa cả ngày, hoạt bát, năng động còn tôi cụ non triết lý. Hai chị em còn có sở thích đánh cờ caro. Tuy nhiên chị đánh không cao thủ lắm nhưng biết chị hiếu thắng nên tôi hay nhường. Mãi về sau chị mới biết tôi nhường.

Thoáng một cái mà chị đã ở nhà tôi hơn 4 tháng trời. Bây giờ mỗi khi chị về cũng bắt đầu thấy nhớ. Bởi mỗi khi có chị tôi rất vui vì có người nói chuyện. Đánh cờ. À quên chị còn biết đánh cờ vua. Tuy nhiên cũng khá thôi. Tôi món này có số má, cũng thi nọ thi kia. Chị không biết, thấy tôi có bàn cờ rủ tôi đánh. Chị khoe hồi sinh viên không nhiều đối thủ.

Đánh với tôi vài ván, tôi thấy cũng bình thường nên đánh cũng nhường nhiều. Chị không biết nên rất hăng máu rủ tôi đánh cờ thế nên rỗi rãi chị em lại chiến đấu cờ quạt. Chị hay rủ tôi đi tham gia mấy trò sinh nhật, đàn đúm của các bạn cùng học tại chức với chị. Nói chung quan điểm của chị là muốn tôi sôi nổi hoạt bát hơn. Tôi cũng khá mạnh dạn hơn từ ngày có chị lên ở cùng chứ không còn thui thủi ít nói nữa. Bố mẹ tôi rất mừng khi thấy tôi thay đổi vui vẻ, hay nói hơn.

Sẽ có người hỏi tôi có tà dâm gì với chị không. Tôi xin trả lời thẳng thắn hoàn toàn không có. Chị rất vui vẻ, có nhiều lúc tôi đi trước lên cầu thang chị đi sau bám vào vai tôi vừa nhảy từng bậc cầu thang một vừa đu lên người tôi. Nhưng tôi cảm nhận đó không có yếu tố nam nữ mà chỉ là tính tự nhiên vui nhộn của chị.

Chị rất hay hát, kiểu vừa làm vừa hát, mà hát lại hay, có lẽ do di truyền tính văn nghệ sỹ của bố. Lắm lúc tôi ngẩn người khi ngắm nhìn chị, tay thoăn thoắt rửa bát, tay luộc rau miệng thì hát. Nhiều khi cao hứng còn múa một vòng rất đáng yêu. Khi phát hiện ra tôi đang nhìn, chị quay lại trán lấm tấm mồ hôi, cùi tay khẽ nâng lọn tóc che mắt, nháy mắt với tôi một cái chị hỏi :
– Hát hay không. Sao đần mặt ra như ông tướng bại trận vậy.

Nếu bác nào được ngắm chị trong hoàn cảnh này không thể không yêu được. Nó có sự nhí nhảnh tuyệt vời, sau này xem mấy phim Hàn Quốc cũng có vài pha nhưng những pha chị làm tôi vẫn thấy đẹp hơn. Còn nhiều những hành động như vậy của chị như là vừa từ quê lên chị dựng con 82 – 89 xuống nhìn thấy tôi chị hất hàm:
– Thế nào tối nay có làm vài ván không ông bại trận.

Nói thật đáng yêu vô cùng. Nếu ngày xưa tôi thầm mong sau này có người vợ như chị Thanh thì bây giờ tôi lại thích có một người yêu đáng yêu như chị. Các bác biết không bây giờ nghĩ lại tôi ước ao không có chuyện xảy ra giữa tôi và chị. Tôi chỉ muốn chị em mãi như thế. Chuyện này tôi sẽ nói sau. Như trên tôi đã nói việc gì cũng vậy dù tốt hay xấu cũng phải có hoàn cảnh đưa đẩy thì mới thành chuyện.

Chuyện của tôi và chị cũng vậy, nếu không có hoàn cảnh đột biến xảy ra thì chị vẫn là chị, em vẫn là em chứ không để lại một nỗi lòng cho tôi mãi đến bây giờ. Nói qua một chút về tôi, tôi từ nhỏ luôn là con ngoan trò giỏi trong mắt mọi người. Lớp 9 cũng tham gia đội tuyển làm tý giải 3 toán. Lớp 12 học chuyên Lương Văn Tuỵ thi đội tuyển Vật lý toàn quốc cũng có giải khuyến khích.

Nói chung ảnh đẹp, các bạn bố tôi luôn lấy tôi làm gương cho con cái nên về cơ bản được các chú em thần tượng, các chú cùng lứa tuổi hay bị đem tôi ra so sánh ghét ngầm và nhận được sự tôn trọng của các bậc phụ huynh khi gặp tôi. Có chuyện thế này cũng kể luôn với các bác. Hồi mới nhập học ở ĐH, ngày đầu tiên đi học có chú ra bắt tay làm quen. Sau một hồi giới thiệu thì biết chú con bác bạn làm cùng cơ quan với bố tôi. Chú này học khác trường (trường Hoa Lư B cũ nay là trường Trường PTTH Trần Hưng Đạo) nên tôi không biết. Chú này kêu:
– Ngày xưa tôi đến khổ vì ông, ông bà già có gì cứ đem ông ra dạy tôi. Hơi đi chơi tý về ông lại bài văn : Mày xem cái thằng Q, tao đến nhà nó chơi lúc nào cũng thấy nó học mà mày thì suốt ngày chơi bời lêu lổng.

Chú rất ấm ức nên quyết xem mặt mình như thế nào và chú chỉ dám nhìn tôi từ xa nên khi gặp tôi ở giảng đường chú nhận ra ngay mà mình thì không biết chú. Về sau này mình với chú khá thân.

Thôi lan man quá. Mặt khác ngoài học ra cũng có thành công nhất định trong các lĩnh vực khác như tham gia thi đấu cơ vua cấp thị xã, tỉnh. Việc học hành của tôi bố mẹ không bao giờ phải nhắc vì tôi khá ham học. Thông minh cũng có nhưng không xuất chúng, ở môi trường toàn các bạn học giỏi và công nhận bọn nó thông minh hơn nên phải xác định cần cù hơn chúng nó.

Tuy nhiên đội toán không đủ trình nên xác định không cạnh tranh được sang đội lý nên cũng có tý thành quả. Tôi giới thiệu qua về tôi như vậy để các bạn hình dung ra sự tin tưởng tuyệt đối của bố mẹ với tôi. Ông bà hoàn toàn yên tâm mỗi khi đi đâu xa vì tôi chưa bào giờ làm điều gì sai trái cả mà ông bà được biết. Việc làm của tôi và chị Thanh thì đương nhiên không thể biết vì hôm nay tôi mới nói ra chứ ngày xưa mọi chuyện nằm trong vòng bí mật. Vì tin tưởng như vậy nên cơ bản các cụ không bào nghi ngờ gì tôi, lo lắng chuyện xấu từ tôi.

Quay trở lại chuyện của tôi với chị, tôi nhớ không rõ lắm nhưng khoảng sau 4 hay 5 tháng gì đó chị đến nhà tôi ở thì đó là mùa mưa bão. Nhà ngày xưa xây hình như không có kinh nghiệm nên bị thấm nặng, đặc biệt phòng bố mẹ tôi mốc loang lổ. Vậy nên bố mẹ tôi quyết định sửa nhà. Nhân tiện ông bà cũng muốn xây thêm nhà vệ sinh trên tầng vì vừa có chỗ để máy giặt dự kiến mua (ông bà thấy nhà bạn có máy giặt bãi chuyên dùng vắt khô nên rất thích muốn có 1 cái nhưng chưa có chỗ để) vì vậy phải cải tạo lại phòng chị đang ở nhỏ lại và làm thêm cái hành lang ra sân sau.

Sân sau sẽ xây thêm cái nhà vệ sinh còn mái các cụ xử lý chống thấm bằng cách làm mái nhựa (ngày đấy tôn chưa có nhiều chỉ có tấm nhựa màu xanh hoặc trắng) toàn bộ ngôi nhà. Với khối lượng việc như vậy cũng phải mất 2 tháng. Cuối tuần chị lên ông bà thông báo việc đó với chị. Ban đầu chị nghe thấy vậy chị xin ra ở ngoài với mấy người bạn nhưng bố tôi không đồng ý. Ông bảo chị vào ngủ với mẹ tôi còn ông xuống gác xép với tôi tạm 2 tháng.

Thấy thế chị đề nghị để chị xuống gác xép cũng được vì chị cũng ngại ngủ với mẹ tôi. Bố tôi cho là phải nên xắp xếp cho chị xuống ngủ cạnh tôi. Ông lấy thêm một cái phản nữa để chị nằm phía trong còn tôi nằm phía ngoài riêng biệt. Ông còn cẩn thận sợ chị ngại ông lấy bình phong chắn giữa hai chị em. Thế là hai chị em ở dưới gác xép cùng nhau. Được tuần đầu hai chị em còn hay bê bình phong ra chắn nhưng sau đó ngại vì nặng nên cũng không cần nữa. Thời gian này đã vào hè, lớp chị phải học liên tục và chị ở nhà tôi từ đầu tuần đến cuối tuần.

Khi chị xuống ngủ với tôi, bao kỷ niệm về chị Thanh lại ùa về. Thực ra việc tôi lao vào học, đọc sách, nghiên cứu cờ vua, … khi chị Thanh về cũng là để tôi quên đi những ngày tháng êm đềm cùng chị. Các bác biết không những kỷ niệm sâu sắc mà không thể nói ra được mỗi khi lục lại ta cảm thấy nó như sao một chiếc đĩa CD nhưng không cất đi đâu được ta lại bỏ vào chỗ cũ. Nó làm cho kỷ niệm ta thêm đầy ra làm cho lòng ta thêm nặng. Đó là nỗi niềm là khắc khoải trong con tim và tâm hồn của mình.

Sau hơn 3 năm cất dấu kín trong tâm hồn thì chị lại đánh thức nó dậy. Con người sinh học của tôi lại trỗi dậy. Tôi bắt đầu để ý chị, bắt đầu có nhiều ý nghĩ khác trong đầu, không còn trong sáng, không còn vô tư. Tôi hay ngủ sau chị nên khi chui vào trong màn thì đều quay sang ngắm nhìn chị ngủ, nhớ về những hành động, lời nói của chị ban ngày mà cười thầm.

Nhiều lúc sao tôi thấy chị ngây thơ thế. Tôi nhường chị cờ vua, cờ caro nhiều khi rất lộ mà chị cứ vô tư cứ ăn mừng chiến thắng, cứ xoa đầu tôi. Tôi thích thế tôi muốn chị vui vì chị vui chị đẹp biết bao, chị lại hát, chị lại cười. Ngay cả khi chị bực mình về điều gì thì chị cũng rất khác. Thỉnh thoảng chị bực mình ai đó ở lớp chị về nhà chạy ngay lên gác xép nằm thẳng ra miệng liên tục tức quá tức quá. Rồi chị ra bàn viết cái gì đó ra giấy rồi xé liên tục, thấy tôi miệng vừa nói liến thắng vừa xổ hết tâm sự ra. Nếu tôi có ý định bỏ đi thì chị bắt ngồi nghe bằng hết.

Tôi lúc đó là cái chỗ để chị xả sự tức giận của mình. Nhiều lúc nghe mà tôi chả hiểu đầu cua tai nheo gì cả nhưng chị vẫn bắt nghe. Mọi việc chỉ diễn ra bình thường như thế cho đến một hôm, tôi và chị đi uống cafe với bọn bạn chị về. Không hiểu sao lại không buồn ngủ thế là hai chị em chui vào màn chị lấy cái đèn bàn vào bật sáng lên chơi cờ caro.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây