Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Những người con gái tôi không thể quên Full

Những người con gái tôi không thể quên Full

Phần 13

Một tháng, hai tháng, rồi ba tháng kể từ ngày tình yêu chết, hóa ra tôi vẫn sống. Tôi cười khan vì sự ngốc nghếch của mình, sao có thể chết vì thiếu tình yêu cơ chứ! Dẫu thi thoảng trong giấc mơ hoang tôi thấy chị, vẫn là nơi từng bên nhau, nhưng chỉ một mình tôi lặng lẽ đi về.

Chắc không cần phải kể các bạn cũng biết, thời gian sau khi chị đi lấy chồng tôi không còn sống nữa mà chỉ là tồn tại. Tôi mất hết định hướng, và chìm trong đau khổ. Thậm chí là bị trầm cảm. Tôi vô hồn, đói thì ăn, khát thì uống, đến giờ đi học thì đi học, đến giờ ngủ thì đi ngủ. Tôi thẩn thơ ít nói. Cơ thể suy nhược do không quan tâm đến bản thân mình nhiều. Cố quên, cố chạy trốn nhưng rồi cũng không quên được, không thoát ra được. Làm sao có thể dễ dàng quên đi được chị. Khó khăn, quá khó khăn với tôi. Bình thường không sao, nhưng chỉ chợt xem một bộ phim hoặc đọc đây đó trên báo mà có cảnh chia li tan vỡ là tôi lại xúc động. Tối về nghĩ vẩn vơ lại khóc thầm. Nhưng dù sao cũng nghĩ trên đời này cũng có người giống mình, mình cũng không lạc lõng lắm. Chính những điều này dần giúp tôi ra khỏi tình trạng đau khổ.

Lại nói về bức thư tôi gửi chị. Dĩ nhiên chị không hồi âm lại cho tôi. Ngay sau khi nhận được thư thì chị mang tờ giấy photo kết quả của tôi lên cho bố mẹ tôi và bảo bố mẹ tôi lên gặp tôi để xem xét tình hình. Nhìn thấy nó, bố mẹ tức tốc lên Hà Nội gặp tôi. Mẹ nhìn thấy thằng con xanh xao, còm nhom thương quá. Mẹ vẫn nghĩ do tôi học hành ôn luyện vất vả chứ nào nghĩ tôi đang thất tình. Chứ còn việc học hành áp lực cao tôi quen rồi.
– Sao con lại gầy gò thế này. Học hành thì cũng phải chăm lo đến sức khoẻ của mình chứ. – Mẹ tôi xót xa.
– Mai Anh nó lên nhà nó đưa cho bố mẹ giấy báo kết quả con đã đỗ đi học nước ngoài. Bố rất tự hào nhưng sao con lại quyết định không đi học.
– Việc được đi học nước ngoài ai người ta cũng mơ sao con lại từ chối. – Mẹ tiếp lời.

Tôi cũng bối rối với tình huống này. Tuy nhiên tôi cũng nghĩ ra một phương án nói dối bố mẹ.

– Bố mẹ ạ. Lúc đăng ký thi con cũng quyết tâm. Sau khi nhận kết quả con cũng đã nghĩ rất nhiều. Thứ nhất nhà mình có mỗi mình con, con đi học nước ngoài rồi khi quen ở bên đó lại ở lại luôn thì sao. Mặt khác nếu không may gặp chuyện gì ở nơi xứ lạ quê người thì có một mình con, con cũng chả biết xoay xở thế nào. Từ nhỏ con được bố mẹ bao bọc, con sợ con sẽ không chịu nổi khi phải bươn chải một mình bên đó. Mà học trong nước mà giỏi, con sẽ cố gắng thì cũng thế thôi mà con vẫn gần bố mẹ vẫn có thể thăm bố mẹ được.

Bố mẹ tôi trầm ngâm nghĩ ngợi. Đúng là khi lên đây ông bà cũng chưa nghĩ đến điều này. Khi tôi nói ra ông bà đăm chiêu thực sự. Tôi tiếp lời.

– Thực ra việc con thi đỗ đã chứng minh con đủ khả năng đi học nước ngoài rồi. Thế là được còn học ở đâu cũng vậy thôi bố mẹ ạ.
– Nhưng được đi đó đi đây, học hỏi cái hay của người ta vẫn tốt hơn. Có nhà mất hàng trăm triệu mới cho con đi học được mà mình đi học không mất tiền lại có học bổng không đi thì tiếc quá con ạ. – Mẹ tôi nói.
– Thôi bà ạ, tôi nghĩ con nói cũng phải. Có mỗi mình nó. Nó đi thì mình cũng lo lắm. Bây giờ bên đó xem tivi thấy nạn đầu trọc phát xít cũng ghê. Thôi con nó không thích mà quyết định rồi thì mình cũng tôn trọng nó.
– Con cám ơn bố. Con thực ra hiếu thắng nên mới thi chứ thi xong thực sự con cũng không muốn đi con nghĩ rất nhiều rồi.
– Dù sao khi có chuyện lớn như vậy thì cũng phải nói với bố mẹ một tiếng.
– Vì con quyết không đi nên con định sau khi hết hạn thủ tục mới nói.
– Thôi được rồi, có khi bà xin phép cơ quan ở trên này chăm con nó vài ngày. Chứ tôi thấy nó ốm yếu tiều tuỵ quá.

Tôi phải cám ơn mẹ nhiều. Bà ở lại với tôi 1 tuần. Trong thời gian đó tôi bớt cô quạnh, tối tối hai mẹ con chở nhau đi thăm thú mấy gia đình bạn bè nên tôi cũng phần nào quên đi hoàn cảnh của mình. Đến khi bà về sức khoẻ tôi cũng đã khá lên nhiều. Sau đợt này bố mẹ tôi hay lên thăm tôi hơn. Cứ khoảng tháng ông bà lại tranh thủ lên thăm tôi một lần. Ông bà cũng lo lắng cho tôi.

Tết năm đó tôi về khá muộn. Tôi lần lữa mãi đến tận 26 tết tôi mới về. Đặt chân về đến nhà tôi lại đầy tâm tư. Nhìn đây cũng thấy chị. Gác xép, phòng tầng 2, căn bếp, nhà tắm, phòng khách chỗ nào chị cũng hiện ra và những kỷ niệm xưa lại ùa về. Tối nằm lại buồn, lại cô đơn, lại lạnh lẽo, lại khóc thầm.

Không chịu nổi 28 tết lấy cớ về thăm ông bà tôi về quê luôn và ở một lèo đến chiều mùng 1 tết mới lên. Sáng mùng 2 thấy có điện thoại, nghe trộm đối thoại của bố tôi biết là chị gọi đến chúc tết và hỏi ông bà có nhà không mấy phút nữa vợ chồng chị qua chơi. Nghe xong khoác chiếc áo vào tôi lặng lẽ đi bộ ra đầu phố ngồi uống café 1 mình. Tôi trốn chạy, tôi sợ gặp chị. Tôi sợ chứng kiến cảnh chị tay trong tay với chồng. Dù sao tôi cũng là người tôi cũng phải ích kỷ, tôi cũng phải ghen chứ. Ngồi được 45’ thì tôi nghĩ chị cũng về rồi mà mới tết ra ai lại ngồi lì ở quán người ta dông người ta cả năm. Tôi lại lặng lẽ ra về và tôi dù muốn tránh nhưng vẫn cứ phải gặp. Chị ngồi sau xe chồng và đi ngược chiều với tôi. Tôi đã cúi gằm mặt xuống không nhìn nhưng rồi vẫn ngẩng mặt lên. Dị nhiên chị cũng nhìn thấy tôi. Hai mắt chạm nhau, đã 4 tháng rồi mới nhìn thấy nhau lần đầu tiên. Chị cũng gầy đi nhiều. Chúng tôi nhìn nhau không chớp mắt. Khi xe ngang qua tôi quay lại nhìn theo chị, chị ngoái lại nhìn tôi. Một cảm giác uất ngẹn nơi cổ họng, cay xè nơi sống mũi. Tôi chạy tôi chạy thẳng và không nhìn lại nữa. Tôi chạy một mạch qua cả nhà tôi. Tôi chạy như ma đuổi. Không biết bao lâu chắc khoảng hơn 1km tôi mới ngừng lại. Ngẩng mặt lên trời và nước mắt lại chảy dài.

Đến sáng sau lấy cớ và tiện có xe cơ quan bố tôi đi Hà Nội luôn. Đây là lần đi lâu nhất của tôi. 1 năm sau tôi mới quay lại thị xã Ninh Bình. Trong năm tôi có về nhưng chỉ về quê rồi lại lên Hà Nội chứ không ghé về nhà. Cũng do thời gian này bố tôi đi học nên cũng gặp luôn. Vì vậy không nhất thiết phải về nhà làm gì. Khi nỗi đau đã thành quen và thời gian là phương thuốc thần kỳ để giúp cho vết thương trong lòng lành lại, tôi cũng dần bình tâm trở lại. Tuy không thể trở lại như xưa nhưng tôi cũng bắt đầu tham gia lại mấy trò điện tử, bóng bánh với các bạn. Cũng ít thôi. Đặc biệt là tôi bắt đầu hút thuốc lá và nghiện đến giờ. Rồi cũng rượu đàn đúm với bạn bè khi có điều kiện. Một nguồn vui nữa là đến từ đám học trò. Đợt gần sát đến ngày thi đại học chúng chịu khó kéo nhau đến nhà tôi hỏi bài. Khác với H và M tôi không giải bài cho chúng nó mà gợi ý từ từ để cho chúng nó tự giải và chúng rất thích cách học này. Cứ cách vài ngày lại ômai, sấu, bánh kẹo kéo đến vừa học vừa ăn. Nhìn chúng mà tôi cũng vui nhiều lên.

Tết lại đến và dĩ nhiên tôi lại trở về nhà. Trở về nhà sau 1 năm dài đằng đẵng. Khi nỗi đau và tình yêu đã chôn dấu sâu trong con tim. Nhưng cảnh xưa vẫn làm tôi nhói đau. Bình thường thôi mà. Mọi chuyện đã là quá khứ là dĩ vãng và tôi thầm nhủ như vậy mỗi khi lòng gợn sóng. Một chàng trai đã phong trần hơn, già dặn đi nhiều sau bao biến động ập đến. Tôi đã lớn hơn nhiều. Mọi chuyện sẽ có lẽ bình yên và tôi sẽ bình tâm qua cái tết nếu không có chuyện xảy ra. Gần 9h sáng ngày 28 tết bố tôi và bác Luân về nhà.

– Dậy con dậy con đi xuống nhà bác Luân ăn cơm, bác đang đợi dưới nhà.

Vẫn còn ngủ nướng do hôm qua mấy thằng bạn cấp 3 lâu rồi mới gặp nhau ở nhà An làm trận bia tôi hơi quá chén. Mắt nhắm mắt mở.

– Thôi con không xuống đâu, để con ngủ lúc nữa đi mẹ.
– Á à thằng này chê cơm nhà bác à. Mấy năm nay không gặp rồi nhỉ. Cưới chị mày mà mày không về bác giận mày rồi đấy.
Tiếng bác Luân làm cho tôi tỉnh hẳn ngủ.
– Dạ cháu chào bác không phải đâu, cháu hôm qua đi uống với tụi bạn nên bây giờ vẫn còn váng vất.
– Tao đùa vậy thôi chứ cũng biết mày ngày xưa ôn thi đi nước ngoài nên không về được. Thôi hôm nay kiểu gì cũng xuống bác nghe. Không lý do lý trấu gì nữa. Tao và bố mẹ mày đợi dưới nhà nhé nhanh lên.

Không thể từ chối tôi đi vệ sinh mặc quần áo và xuống nhà mọi người đợi. Tôi đi một xe, bố mẹ một xe và bác một xe cả đoàn về nhà bác ăn tất niên vì cũng lâu rồi hai nhà không ăn cơm với nhau. Đến nhà bác.
– Em chào anh Q. Một cô bé trông giống hệt chị chào tôi. À Quỳnh Anh mới có 3 năm không gặp mà bây giờ lớn thế.
– Chào em mới có mấy năm không gặp lớn ra thế nhỉ anh suýt không nhận ra.

Vào trong nhà thấy chị và mẹ đang nấu ăn.

– Cháu chào bác.
– Em chào chị. Tôi lí nhí.
– Q à lâu lắm rồi không gặp cháu dạo này đen nhiều rồi nhỉ.
– Dạ.

Tôi nhìn chị, đã một năm rồi mới gặp lại chị vẫn như xưa. Vẫn mái tóc ấy có khác thì là bộ quần áo ở nhà. Chị chỉ gật đầu với tôi và dường như tránh ánh mắt nhìn của tôi. Chị vẫn lặng lẽ làm việc của mình không nói. Mẹ chị chắc hiểu lý do tại sao. Còn tôi thấy mình đứng đây cũng vô duyên và không tiện nên ra phòng ngoài ngồi uống nước với mọi người.

– Anh Q ơi anh phải mừng tuổi em trước nhé. Bé Quỳnh Anh vòi vĩnh tôi.
– Cái con này hư thế, anh là sinh viên thì làm gì có tiền. – Bác Luân mắng nó.
– Ảnh có tiền, ảnh còn tặng quà chị cơ mà. Nó cự nự.

Tôi cười và rút ví ra mừng tuổi nó tờ 50.000 bác Luân định ngăn nhưng bố mẹ tôi gàn. Nó sung sướng cầm lấy tờ tiền và chạy biến ra ngoài với các bạn.

– Mai Anh, thằng Minh nó đâu sao chưa thấy đến.
Bác Luân nói vọng vào hỏi chị.
– Dạ hôm nay anh về quê từ sáng nên không biết. Chiều anh mới lên.
– À thế à. Có bia chưa đem ra đây tao và chú uống trước nhỉ.
– Vâng ạ.

Trên đường đi thầm nghĩ đây là lần đầu tiên giáp mặt với đối thủ. Muốn nói chuyện với anh xem người đã cướp người yêu của tôi thế nào. Nếu tâm phục khẩu phục thì cũng nhẹ lòng. Thế mà giờ đây lại không gặp được có lẽ là do duyên số. Bởi cho đến tận bây giờ tôi cũng chưa một lần nói chuyện với anh.

Rồi mâm cơm cũng bày ra mọi người ngồi vào ăn uống. Cả bữa cơm chỉ là chuyện của hai ông bạn, mọi người chỉ đế thêm vào, tôi cũng vậy. Còn chị thì lặng lẽ. Chỉ khi hỏi chị mới trả lời hoặc chỉ vâng dạ. Thỉnh thoảng nhìn trộm chị thì thấy chị ăn uống có vẻ khó khăn. Chắc chị không ăn nổi và đang ngẹn ngào.


Đôi khi trộm nhìn em
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao
Em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng anh em như tấm vải lụa nhầu
Thương thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em
Cuộc đời là vách chắn là rào thưa
Thương em tiếng hát sang mùa
Một mai mưa ướt áo em áo mỏng đường mòn
Dáng nhỏ thân quen

Bữa cơm cũng xong, chị dọn cả nhà tôi và hai bác ngồi uống nước tiếp tục đàm đạo. Được một lúc thì chị vào. Chị xin phép hôm nay trong người mệt và chào bố mẹ tôi lên nhà nghỉ. Mẹ chị hiểu và tôi thấy mẹ chị có vẻ như là rất hối hận. Bởi khi cả nhà tôi ra về. Bố mẹ tôi đi trước còn tôi do xe ở trong nên về sau. Bác gái tiễn và bác nói một lời tôi nhớ mãi.

– Có lẽ bác sai, bác còn nợ cháu một lời xin lỗi.

Đóng cửa bác vào nhà. Tôi đi một đoạn khoảng 20m thì linh cảm có người nhìn mình. Tôi dừng lại và quay lại nhìn về phía nhà chị. Chị đứng ở trên tầng 2 chị dựa hẳn vào vệ cửa hai tay chị ôm cửa và nhìn tôi không chớp mắt. Chị khóc … chị đang khóc. Hai chúng tôi nhìn nhau thật lâu và chị vẫn cứ khóc ròng. Tôi đưa tay lên định gọi chị xuống nhưng không hiểu sao nó lại biến thành cái xua nhẹ tay tạm biệt. Chị dơ nhẹ tay lên vẫy vẫy chào và vẫn nước mắt chảy dài. Tôi quay lại rồ ga và trở về nhà với một cõi lòng nặng trĩu.

Đoạn đường ngày hôm nay,
sao có mưa bay bên đôi hàng cây?
Chúng ta tay trong tay, cớ sao…chỉ thấy nỗi sầu?
Đường về ngày hôm sau, sẽ vắng bóng anh bên em đi cùng
Sẽ xa vời 1 người… 1 người…lặng lẽ âm thầm…
Còn ngồi gần bên em, anh muốn ôm em ôm thật lâu
Dẫu cho câu chia ly, khó khăn không nói nên lời…
Gượng cười cầm tay em, nào ai biết tim anh như vỡ òa
Phút giây mình ngàn trùng cách xa, bóng em phía sau nhạt nhoà…
Rồi anh…sẽ đến chốn xa xôi
Đôi tình nhân chia đôi phương trời…
Những kỷ niệm ngọt ngào bên em
Anh nguyện xin giữ chôn sâu giấc mơ
Và anh…chẳng nỡ nhìn phía sau…
Sợ thấy khoé mắt em chan hoà mưa…
Nước mắt thôi đừng rơi ước đôi môi mềm
Tim anh thêm xót xa, ngàn lần…
Bài hát “Mưa nước mắt” do ca sỹ Phan Đình Tùng thể hiện.

Các bạn ạ. Tình yêu nó như một bông hoa đẹp ở trên cành. Nếu nó thụ phấn và kết trái thì nó sẽ đi đến cuối con đường. Nhưng vì một lý do nào đó mà bông hoa bị ngắt ra khỏi cành nó sẽ chết. Tình yêu chết. Nhưng cái mà chúng ta cần nói ở đây không phải là cái chết của bông hoa của tình yêu mà cái cách ta ứng xử với nó. Nếu ta dẫm đạp nó và quẳng nó vào sọt rác thì nó sẽ mãi mãi chết và ta sẽ không còn bao giờ còn nhớ về nó nữa. Con nếu ta đem nó ép vào trang vở thì nó sẽ sẽ còn tồn tại để mỗi lần giở trang vở ra ta lại nhớ về nó, nhớ về vẻ đẹp của nó. Đó là vẻ đẹp trong cốt cách, tâm hồn của tình yêu, là sự đọng lại mà ta trân trọng.

Nếu tình yêu chẳng may mà chết đi thì ta hãy dành cho nó một vị trí trang trọng trong con tim. Bởi nó trong một thời điểm nào đó của cuộc đời ta đã đem lại cho ta những cảm xúc, hạnh phúc những niềm vui cả nỗi buồn nữa. Nó là một phần của cuộc đời chúng ta.

Hai năm sau, mở cửa ra tôi không tin vào mắt mình.
– Em … sao không bấm chuông.
– Học anh, anh thích bất ngờ mà.
– Vào nhà đi, em đi một mình à.
– Anh xem có ai đi cùng nữa không.

Tôi mời chị vào nhà pha nước mời chị uống nước. Hai năm không gặp chị vẫn như xưa nhưng mặt có vẻ đã cứng hơn một chút rồi. Vẫn trang điểm nhẹ nhàng, vẫn phong cách cũ. Nhìn chị bây giờ đã phong trần hơn nhiều.

– Có việc gì trên Hà Nội à mà hôm nay vào thăm anh vậy. Hai năm rồi nhỉ, không gặp nhau. Tình hình bây giờ thế nào rồi.
– Không có việc gì cả, em lên chơi thôi. Anh cho em ở lại nhà anh vài ngày nhé.

Tôi thực sự không hiểu gì lắm và rất nhỡ ngàng. Bởi hai năm qua để quên chị tôi không bao giờ hỏi về chị. Thi thảng có nghe bố mẹ tôi nói phong phanh tình hình nhưng rất rời rạc và tôi thực sự không muốn nghe. Bây giờ chị xuất hiện làm tôi không hiểu mô tê gì.

– Nhà này em cứ coi như là nhà của em. Em lên lúc nào cũng được ở bao lâu cũng được.
– Thảo ghê.
– Thôi em đi rửa mắt mũi chân tay đi cho sạch sẽ.
– Ừ quên mất. Đang đinh đi đâu à
– Định lên thư viện kiếm mấy tài liệu về làm đồ án.
– Nếu bận cứ đi đi. Để em ở lại một mình cũng được. Trưa nay em sẽ nấu ăn nhé.
– Không cũng chả gấp gáp gì. Anh không đi nữa. Em lên anh lại bỏ đi sao được.
– Khách sáo quá. Mà cũng phải thôi.

Chị lên tầng 2 và vào nhà tắm. Chị xách theo một túi du lịch to. Tôi lúc này đang nghĩ mà không hiểu gì cả. Chị xuống mà tôi vẫn vẩn vơ không biết.

– Vẫn cái mặt ngố tàu ngày nào. Dạo này đỡ còm nhom rồi nhỉ. Anh hơi đen ra nhiều rồi đấy.

Tôi cười và nhìn lên chị. Chị ngồi đặt hai chân lên nghế ôm gối. Lại hỉnh ảnh ngày xưa hiện về. Tôi cười nhẹ khi ý nghĩ thoáng qua.

– Chắc là vẫn khổng hiểu sao em lại có mặt ở đây à.
– Ừ, nói thật anh chả hiểu gì cả.
– Chuyện dài lắm. Để uống nước rồi từ từ em kể cho.

Và rồi chị ngồi kể cho tôi những chuyện xảy ra với chị trong thời gian qua. Hôm chia tay tôi chị không về ngay. Chị sang nhà chị Lan và ở đó đến chiều mới về. Tôi lúc này mới hiểu ra vì tôi đi tìm mãi ở bến xe mà không thấy chị. Chị cười nếu tôi sang nhà Lan tìm chị có khi lại khác nhỉ. Chị nói lúc đó chị phải dứt khoát như vậy chứ nếu chỉ ở lại một lúc nữa thôi thì chị sẽ không biết có thể làm gì được nữa. Thực ra chị cũng không ngờ mọi việc diễn ra quá nhanh. Chị cứ nghĩ là đến tết hoặc sau tết rồi mới cưới. Vì khi chồng chị đặt vấn đề chị lần lữa như vậy. Nhưng khi nói chuyện người lớn thì chị mới ớ ra là mẹ anh Minh và mẹ chị đã đi xem ngày và quyết luôn.

Chị cầu cứu anh rằng chị cần có thời gian không thể gấp như vậy được. Nhưng thực ra một mặt anh cũng muốn nhanh, tuy cũng có chiều theo ý chị nhưng không quyết liệt cộng với bố mẹ chị nói đã nói chuyện người lớn rồi không thể thay đổi vì đây là chuyện trọng đại. Chị bất lực. Còn thời gian đó sợ chị làm liều, mẹ chị lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Kể cả việc ở ngoài cơ quan chị bà lúc nào cũng quẩn quanh trước cổng. Sau đó bà bắt bố chị xin nghỉ phép cho chị để chị ở nhà chuẩn bị đám cưới và giám sát chị luôn.

Chị nói thực ra anh Minh là người đàn ông tốt. Anh rất yêu chị. Lúc đó chị cũng nhắm mắt đưa chân vì không còn biết phải làm gì. Ngày cưới chị chị nửa không mong tôi về, nửa mong tôi về.
– Sao hôm cưới em anh về lại không vào.
– Theo em thì anh có nên vào không.
– Em không biết nữa. Nếu anh vào chắc em ngất mất.
– Em ạ thực ra trước khi về anh đã nghĩ kỹ rồi. Anh đến nhìn em đi lấy chồng nhưng sẽ chỉ nhìn từ xa thôi.
– Nhát thì có.
– Cả một năm trời chỉ nghĩ là học đi nước ngoài theo kế hoạch. Có biết gì nữa đâu. Khi biết tin em lấy chồng thì chỉ còn có 5 ngày. Cả năm còn không làm gì được huống chi còn 5 ngày thì làm được gì. Vào phá, làm bậy à. Ngộ nhỡ trong thời gian anh đi học trên này, em có tình cảm với người ta thì sao. Em giấu anh mọi chuyện. Anh có biết gì đâu.
– Ừ nếu anh vào lúc đó thì cũng chả làm được gì mà bao công lao của em đi sông đi biển.
– Đáng ra còn nhiều cách nhưng bây giờ nghĩ lại em cứ âm thầm chịu đựng, hi sinh nên khi sự việc xảy ra quá nhanh mình không đối phó kịp.
– Đừng trách em. Em cũng không nghĩ sâu xa thế, đơn giản em chỉ muốn kéo dài càng lâu càng tốt. Thôi để em kể tiếp cho.

Chị về nhà chồng thực ra không có gì phải phàn nàn cả. Bố mẹ Minh cho vợ chồng chị ra ở riêng ngay sau 1 tháng. Mẹ Minh và chị thân nhau từ hồi còn làm việc chung. Hai mẹ con ngày xưa tâm sự với nhau nhiều nên rất quý chị. Cả nhà quý chị. Anh Minh cũng rất yêu chị. Chỉ có điều chị sống với anh Minh vì nghĩa chứ thực sự chị không yêu anh. Anh Minh cũng biết nhưng vẫn cố gắng. Chị hiểu và cũng làm mọi chuyện như ứng xử rất tốt với gia đình nhà chồng, làm trọn nghĩa với bố mẹ.

Nhưng còn tình yêu với anh thì chị không thể. Thực ra nếu có được một đứa con thì có lẽ sẽ khác. Đằng này, sau hơn 1 năm cưới nhau hai anh chị vẫn không có con. Nhà chồng chị cũng sốt ruột nên yêu cầu anh chị đi khám. Đi khám hiếm muộn thì lỗi lại thuộc về chị. Anh khoẻ mạnh bình thường còn chị bị bệnh trứng lép. Bệnh này vẫn có thể có con nhưng phải điều trị tích cực và kiên trì vì may cho chị tuy bị bệnh trứng lép nhưng không bị hẹp cổ tử cung. Nếu hẹp cổ tử cung thì chắc chắn sẽ không có con. Thế là hai anh chị sau thời gian đó chỉ suốt ngày chăm chú vào việc chữa bệnh. Cứ nói ở đâu có thầy chữa giỏi là đến. Chị nói thuốc tây, thuốc nam, thuốc bắc uống cả. Bài thuốc dân gian nào mà mọi người nói chị đều tham khảo và uống. Thế nhưng không có kết quả gì. Chị cố gắng có một đứa con. Chị hi vọng có con vào rồi thì chị sẽ dần yêu chồng lên.

Nhưng rồi có một chuyện lớn xảy ra với gia đình chị. Cách đây, 4 tháng có một cô con gái đến nhà chồng chị bắt vạ chồng chị. Anh Minh đã ngủ với cô ta và cô ta đang mang bầu đứa con của anh được gần 5 tháng. Anh Minh nhận lỗi, anh cầu xin chị đừng bỏ anh. Anh sẽ có trách nhiệm với cô ta nhưng anh không cưới cô ta vì anh chỉ yêu có mình chị. Bố mẹ anh thì vô cùng đau khổ. Ông bà không chấp nhận cô gái kia. Nhưng về chị. Chị biết mọi nguồn cơ từ chị mà ra. Không đẻ được con mà không yêu anh, nên anh đâm cũng chán. Trong lúc buồn gặp phải cô này bập vào mà không lường được hậu quả. Khi nó xảy ra anh hối không kịp.

Chị nói chị không trách anh, chị phân tích anh chuẩn bị lên trưởng phòng đừng vì việc này mà làm hỏng công danh sự nghiệp. Chị sẽ ra đi để anh danh chính ngôn thuận cưới cô ấy về. Chị quyết, anh cũng không thể làm gì khác được. Tuần trước thì anh chị ra toà. Và cô ấy mới sinh con được hai ngày.

– Thế bây giờ chị ở đâu.
– Còn ở đâu được, em về lại nhà xuất bản chứ còn ở đâu.
– Em không ngờ anh ấy lại tệ vậy.
– Đừng trách anh ấy, anh ấy chỉ là nạn nhân thôi.
– Của mình
– Ừ của mình.

Chúng tôi ngồi lặng lẽ ưu tư không nói gì. Bây giờ tôi mới nghĩ. Đúng vậy Minh thực ra là nạn nhân của tình yêu chúng tôi. Anh đến không đúng lúc, nếu anh gặp chị sớm hơn khi chúng tôi còn chưa sâu nặng thì có lẽ đã khác. Thật trớ trêu cho anh. Đến bây giờ qua chị được biết anh thực sự khổ vì cô vợ này. Anh mất hết tình cảm với anh em, họ hàng vì vợ anh rất quá quắt. Đúng là dâu dữ mất họ chó dữ mất láng giềng. Còn về đường công danh của anh thì không sao. Anh cũng là quan chức khá to trên Hà Nội này.

– Em ở đây bao lâu.
Tôi nói phá tan sự im lặng.
– Khoảng một tuần. Chỉ có lên đây với anh em mới trút được bầu tâm sự và em mới cảm thấy bình yên trở lại được.
– Ừ em ở bao lâu cũng được.
– Còn giận em không.
– Không phải là giận mà là hận. – Tôi đùa.
– Anh đùa vậy thôi, đau thì cũng đã đau rồi, nó bây giờ là quá khứ, quên nó đi em ạ. – Tôi tiếp lời
– Rồi … Anh đang theo đuổi một cô gái.
– Mừng cho anh, em chỉ sợ anh vẫn không tha thứ cho em mà vẫn còn đau khổ.
– Người ta chỉ chết khi không có cơm ăn nước uống mấy ai chết ví tình yêu đâu.
– Ừ.
– Bây giờ em tính sao.
– Kệ nó anh ạ, đến đâu thì đến.
– Hay mình quay lại với nhau đi. Tôi nói nửa đùa mà nửa thật.
Chị cười nhìn tôi và nói.
– Thôi, ngày xưa trai tân gái tân mà còn không đến được với nhau. Bây giờ gái nạ dòng lại không đẻ được thì em chỉ làm khổ anh thôi. Em không có diễm phúc đấy.

Tôi lặng người. Chị nói không có ý trách chỉ nói thực tình trạng hai người nhưng tôi vẫn đau nhói.

– Trưa rồi em đi mua gì mình ăn trưa đi. Nói chuyện nhiều quá.
– Để anh đưa em đi chợ.
– Thế còn gì bằng. Đi mua đi. Em cũng thích đi mua với anh.

Tôi và chị đi chợ rồi về cùng nhau ăn cơm.

– Tối nay dẫn cố ấy đến đây cho em xem mặt.
– Ừ để anh hỏi đã.

Tối hôm đó tôi dẫn người yêu về cho chị gặp. Ba chị em rất vui vẻ, ăn com tối nói chuyện rồi tôi đưa người yêu về.

Đêm hôm đó hai chị em nằm ngủ với nhau. Các bạn đừng nghĩ sai nhé. Chúng tôi nằm với nhau và ôn lại chuyện cũ. Rồi chúng tôi thiếp đi trong giấc ngủ yên bình.

Cả một tuần chị và tôi ở với nhau. Không có chuyện gì, chỉ là giãi bầy tâm sự và tôi đưa chị đi chơi, đi thăm nhà bạn bè chị. Chị đã vui hơn rất nhiều. Đêm cuối, vì hôm qua chị nói chị hết phép ngày mai chị sẽ về. Chúng tôi nằm với nhau lại nói chuyện. Và chị đã ôm tôi. Chị nói chị ôm tôi lần cuối.
– Ạnh ạ, trong thời gian này em cám ơn anh đã không giận em mà vẫn đón nhận em. Chắc kiếp trước mình yêu nhau nhưng không trọn vẹn. Nên kiếp này ông trời cho mình làm vợ chồng một năm rồi lại bắt mình chia ly. Mình chỉ có duyên phận vậy thôi.

Tôi ôm chị vào lòng, sau bao nhiêu năm tôi mới lại ôm chị vào lòng. Tôi thương chị quá. Vì tôi, vì yêu tôi mà chị mới khổ như vậy. Chị đã ngủ yên lành trong vòng tay của tôi. Hít mùi thơm trên tóc và tôi thấy thật ra mình chưa làm gì cho chị cả. Chỉ có chị bao năm qua lo lắng và hi sinh cho tôi. Sợ tôi hỏng công danh sự nghiệp, sợ tôi vì chị mà mất tương lai. Chị đã hi sinh tất cả. Viết đến đây, thực sự tôi đang khóc.

Mai Anh ơi anh cảm ơn em, cảm ơn em rất nhiều. Em đã cho anh một tình yêu. Một tình yêu mà mãi trong đời anh không thể quên được. Em đã hi sinh tuổi trẻ cho anh, em đã hi sinh hạnh phúc cho anh. Một lần nữa anh cám ơn tình yêu mà em mang lại cho anh. Đến tận bây giờ anh luôn mong em anh phúc và không bao giờ anh giận em trách em. Anh chỉ trách anh không biết hết được tấm lòng của em, chỉ trách anh bạc nhược đớn hèn không giữ được em. Cảm ơn em đã cho anh một tình yêu.

Sáng hôm sau chị ra về và để lại một bức thư. Tôi đọc nó mà thầm cảm phục người con gái ấy. Cho đến bây giờ chị em vẫn tình cảm với nhau, tôi vẫn hết mình với chị là do có những ngày chị lên ở với tôi đó. Tôi và chị đã hoàn toàn bình thường trở lại. Tôi chỉ thương chị. Cho đến giờ chị đã gặp được người chồng đích thực của mình. Họ sau thời gian điều trị tích cực và gặp đúng thầy thì đã có hai đứa con như thiên thần. Có bất cứ việc gì chị nhờ tôi, nếu nằm trong khả năng của mình tôi đều làm hết sức. Mãi mãi chị là một phần trong con tim tôi, chị mãi là người yêu bé nhỏ của tôi. Tôi vẫn nồng nàn yêu chị như ngày nào.

Sau mười mấy năm tôi mới dám kể lại câu chuyện của mình. Tôi hy vọng mọi người đồng cảm và chia sẻ với tôi. Đừng trách tôi, trách chị mà thực ra ông trời đã sắp đặt như thế. Nếu không có đêm đó, đêm chúng tôi vượt qua giới hạn thì bây giờ có lẽ chị đã không có một thời gian khổ như thế. Tôi vẫn ước sao không có chuyện gì xảy ra. Tôi ước như vậy.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31

Tags: , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây