Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Loạn luân mẹ và con – Full

Loạn luân mẹ và con – Full

Phần 51

Nói rồi Vũ đi nhanh lên phòng, bận đồ tươm tất, một chiếc quần jean hiệu, một chiếc phông vàng tươi có cổ cực bảnh, một chút gel, một chút nước hoa nhẹ nhàng. Chàng thật bảnh bao, quyến rũ và lịch thiệp. Tự nhủ mình với sự tự tin vốn có, chàng bước ra ngoài cùng chiếc xe quen thuộc để tới nhà Trinh.

Khung cảnh hiện ra, một căn nhà cũng thuộc loại lớn, có lẽ chẳng kém gì cái biệt thự của nhà Vũ. Cánh cổng mở ra, một nàng Tuyết Trinh giản dị trong bộ đầm rất thanh thoát nhưng đầy cuốn hút, phong trần.
– Hihi, Vũ đúng hẹn quá!
– Đón người đẹp thì phải đúng hẹn rồi.
– Eo, Vũ khéo miệng quá! Như Vũ thì thiếu gì cô theo cơ chứ.
– Trinh lên xe đi, mình đi dạo ha.

Nhẹ nhàng leo lên xe, đôi tay ôm hờ lấy vòng eo Vũ, vẫn mùi nước hoa sen thoang thoảng tự nhiên ấy, một chút lơ đễnh Vũ cũng đã đi lạc vào rừng mơ nơi mà Tuyết Trinh làm chủ nhân.
– Sao Trinh lại nói Vũ có nhiều cô theo? Vũ chờ hoài mà đâu có ai?
– Thôi đi ông tướng, gạt ai chứ. – Trinh hồn nhiên.
– Ơ! Thiệt mà, hihi. Đang muốn đi tìm ai đó như Trinh để gạt nè.
– Trinh nè, sao phải ai giống Trinh. Hihi
– Theo Trinh thì có mà cả đám đàn ông xúm lại đánh cho à? Vũ còn yêu đời lắm! Hihi.
– Khiếp, nghe ghê quá. Từ lúc vô đây, Trinh mới chơi có mình Vũ thôi. Chưa có ai là bạn đâu.
– Vậy hả? Trinh vô đây lâu chưa?
– Cũng mới thôi à. Được chừng một tuần rồi, nay đi chơi lần đầu đó.
– Thiệt sao ta?
– Hihi, gạt Vũ làm chi. Gia đình Trinh có mình Trinh ở đây à. Nên cũng ngại ra ngoài.
– Ơ! Vậy hả? Vậy Trinh vô đi chi?
– Thì vô đi chơi với Vũ, không thích sao?
– Hihi, thích chứ. Mong còn chẳng được í.
– Mà Vũ định đưa Trinh đi đâu vậy?
– Hihi, đang bắt cóc Trinh đó? Có sợ hông?
– Sợ, sợ lắm, hihi.
Nói rồi Trinh khẽ siết chặt hơn vòng tay khiến Vũ xao xuyến.
– Hihi, vậy đừng trách Vũ nha.

Đi chừng 30 phút, Vũ đưa Tuyết Trinh tới dọc một con sông thơ mộng, tối đen như mực. Với người bình thường thì có lẽ đã sợ xanh mặt ra rồi, nhưng Vũ cảm nhận dường như Tuyết Trinh không một chút sợ sệt nào cả.
– Hihi, mình xuống nha! Vũ bắt cóc Trinh xong rồi đó.
– Hihi, sao tối quá vậy?
– Thì bắt cóc mà, sợ hông?
– Hihi, xem ai sợ ai nha!
Xuống xe, Vũ nắm tay Tuyết Trinh đi dạo dọc ven sông vì trời tối, mùi hương thoảng qua dịu mát khiến chàng đê mê.
– Mùi hương của Trinh quyến rũ quá đi. Hihi.
– Khiếp, không nghĩ Vũ dẻo kẹo vậy đâu.
– Hihi, lời nói thiệt khó tin mà. Trinh cứ xem như Vũ nói dóc đi nha!
– Eo ơi! Sao dẻo quá vậy? Hihi.

Gió mát thoảng bay cùng khung cảnh thơ mộng bên người đẹp suýt chút nữa đã khiến Vũ quên đi những gì mình muốn tìm hiểu tối nay.
– À, sao Trinh lại muốn vô đây học vậy?
– Chuyện dài lắm, khi nào có dịp Trinh sẽ kể cho Vũ nghe nha!
– Ừm! Hứa rồi đó nha!
– À, hiện tại thì ba Vũ cũng đang làm ăn bên ngoài Hà Nội đó, không biết có ở gần nhà Trinh hay không?

Câu nói Vũ khiến bàn tay đang nắm chặt bên nhau của Tuyết Trinh khẽ rùng mình lay động, nó sao có thể qua khỏi mắt chàng vì giờ đây Vũ đang hoàn toàn rất tập trung.
– Hì, vậy sao? Nhà Trinh ở gần hồ gươm. Không biết ba Vũ ở đâu?
– Hihi, lại trùng hợp rồi. Ba Vũ ở kế hồ gươm đó, khi nào rảnh Vũ ra chơi với Trinh nha! Mà Trinh ở phố nào nhỉ?
– Ừm, nhà Trinh ở phố Hàng Gai, học xong thì mấy tháng nữa Trinh lại ra Hà Nội rồi. Vũ có ra cùng Trinh không?
– Ừm! Nhanh quá, để Vũ suy nghĩ nha!
– Vậy Vũ suy nghĩ đi nha!

Mục đích đã đạt được, Vũ không muốn tiếp xúc quá nhanh với người con gái đang còn nhiều nghi vấn này vì chính bản thân chàng cũng lo sợ mình sẽ phải lòng cô ta vì cô ta quá đẹp và quyến rũ. Đưa Tuyết Trinh về nhà xong, đi được một đoạn Vũ rút điện thoại ra và bấm máy.
– Anh Thắng ạ, dạo này anh có khỏe không?
– Anh khỏe, sao hôm nay tự nhiên chú mày lại nhớ đến anh vậy?
– Thì từ ngày anh ra Hà Nội làm ăn, Vũ muốn gọi cho anh nhiều lần rồi nhưng sợ làm phiền anh thôi.
– Ôi! Đây là Vũ công tử mà tôi quen phải không? Hahahaha. – Anh chàng tên Thắng cười lớn.
– Hihi, anh cứ quá. Nay e có chuyện cần nhờ anh nè.
– Cứ nói đi, anh giúp được sẽ giúp.
– Vâng ạ. Chuyện này hệ trọng, anh giũ kín giùm em nha! Xong việc em không quên ơn anh đâu.
– Sao chú mày khách sáo quá vậy? Có gì cứ nói đi.
– Em mới quen một em xinh như thiên thần ấy, nhà em ấy ở phố Hàng Gai, tên Tuyết Trinh, mới vô đây được chục ngày. Anh xem liệu có thể giúp em điều tra nổi gia đình cô ấy không?
– Sao khó quá vậy? Chú mày có hình của em ấy không?
– Em có, để em gửi anh nha!
– Ok, gửi đi. Sáng mai anh sẽ đi thuê thám tử cho. Ngoài này anh quen biết rộng, chắc sẽ điều tra được thôi.
– Vậy giúp em nha! Em cảm ơn anh trước.
– Không có gì, chú mày khách sáo quá.
– Vậy thôi anh ha, giờ em đang đi đường. Khi nào có tin tức gì thì anh báo tin giúp em nha!
– Ok! Anh sẽ báo sớm thôi.

“Tút, tút… ” cuộc gọi kết thúc, Vũ trờ về nhà cùng nhịp sống quen thuộc của mình. Ba ngày trôi qua kể từ khi chàng tìm hiểu về Tuyết Trinh, bất chợt chàng nhận được cuộc gọi:
– Alo, anh Thắng hả?
– Ừ, anh đây. Có tin cho chú đây. Anh thuê thám tử rồi, đã lục tung cái phố hàng gai lên rồi nhưng không ai biết cô nàng xinh đẹp của chú đâu. Chú hỏi lại cô ẻm xem nào. Hehe!
– Vâng, cảm ơn anh nha! Anh đọc giùm em số tài khoản của anh đi. Sáng mai em sẽ chuyển cho anh một khoản.

Mọi thứ đã lờ mờ rõ ràng, góp nhặt những gì diễn ra suốt những ngày qua. Cộng thêm thông tin vừa rồi, Vũ đã biết cô nàng Tuyết Trinh này tuyệt không đơn giản như những gì cô ta nói. Phải làm rõ tất cả ra sao? Đối phó với thời gian sắp tới như thế nào khi chàng có cảm giác rằng ông ba đã bắt đầu hành động rồi. Muốn bảo vệ Kiều quả thật là một sức ép quá lớn với chàng khi đối mặt với chính ba của mình. Cô nàng Tuyết Trinh xinh đẹp này có lẽ biết đâu sẽ vừa là quân tốt thí của ông ba, nhưng cũng sẽ lại là quân tốt phản chủ thì sao nhỉ? Chàng nhâm nhi ly cafe trong bao la những dòng suy nghĩ, và rồi khóe môi chàng chợt nở nụ cười đầy toan tính đi cùng với ánh mắt cũng vô cùng thâm hiểm.

Tháng ngày của sự xuất hiện cho bản thể rõ ràng của mình đang ngày một cận kề. Đếm đi đếm lại cũng chỉ còn ngót nghét hai tháng nữa mọi sự sẽ phải an bài theo một kết cục nào đó. Ngồi nhâm nhi ly cafe, trong lòng Vũ đang vẽ lên một khung cảnh cho sự đổi thay mà chỉ mình chàng mới biết những gì đang hiện lên trong cái đầu ngày một nhiều toan tính.

Cho tới khi chàng tốt nghiệp, dù có không muốn thì ông ba cũng sẽ xuất hiện để an bài thế cục. Sở dĩ giờ này ông còn chưa hiện thân cũng chỉ bởi một lẽ ông không muốn chàng có nhiều đổi thay khi những tháng ngày mòn mỏi trên ghế nhà trường sắp kết thúc. Suy cho cùng đối riêng với ông thì Vũ cũng gần như là tất cả, là giọt máu kế thừa duy nhất mà Vũ biết. Bản thân ông cũng rất thương xót và muốn giành giật Vũ trở lại bên ông nhưng hiềm nỗi có lẽ trong ông cái quyền được định đoạt xưa nay là định luật không thay đổi. Ông không còn muốn một chút dính dáng nào tới Kiều nữa – điều khiến Vũ trăn trở đau đầu bấy lâu nay. Chàng yêu cả Kiều và muốn báo hiếu với cha, nhưng những gì có thể thì chỉ tạm thời dừng ở mức cố gắng bảo vệ Kiều trước những cơn sóng dữ sắp tới mà thôi vì ông Quang còn cần có ai phải lo cho ông nữa.

Việc đầu tiên vẫn phải là tính tới một thất bại, khi ấy chàng cùng Kiều mới có khả năng rút lui trong êm thấm. Việc đang tâm trở mặt lạnh lùng cướp đi 30% cổ phần khách sạn cũng chỉ vì tạm thời chàng chưa có giải pháp nào hữu hiệu hơn nên đành chớp thời cơ mà tạo nền móng. Tạm thời chưa thể tính xa thêm vì bản thân chàng đang chưa biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, thôi thì cứ giải quyết gọn gàng từng lỗ hổng vậy. Nghĩ đã thông chàng cầm điện thoại lên và bấm máy:
– Cô nghe nè con yêu! Lệ tình cảm qua điện thoại.
– Ngày mai cô có rảnh không ạ? Con muốn mình gặp nhau rồi họp bàn chuyện của khách sạn được không?
– Mai cô rảnh, khi nào vậy con.
– Vậy chiều mai nha cô. Mai con sẽ mời theo những chuyên gia trong ngành mà con quen biết tới nữa.
– Con chu đáo quá, vậy theo ý con đi.
– Vậy con không phiền cô nữa. Chiều mai 2h mình họp tại khách sạn nha cô.
– Ừ, cô chào Vũ nha!

“Tút, tút” cuộc gọi kết thúc cũng là khi Vũ tiếp tục liên lạc với những con người thân cận, những chuyên gia mà chàng biết và lên lịch cho buổi chiều ngày mai. Xong xuôi, hít một hơi dài chàng lại tiếp tục bấm máy.
– Alo! Giọng thằng Quân Lệnh khệnh qua điện thoại.
– Tao Vũ đây, tao muốn gặp mày một chút.
– Tao với mày thì làm đéo có gì mà nói.
– 30 phút nữa ở quán xxx.

Dứt lời chàng cúp máy, đột nhiên lại gọi cho thằng Quân, trong đầu chàng đang suy tính điều gì vậy? Thật hết sức khó hiểu vì xưa nay trong mắt chàng nó có cân lượng nào đâu. Nhưng dù tất cả không ai hiểu, vẫn còn một người hiểu bản thân anh ta đang làm gì? Không phải là lờ khờ, chẳng phải là dư thừa hơi sức mà tất cả đều đã nằm trong định sẵn.

30 phút sau, tại quán xxx bên đường xxx, nơi mà Vũ đã từng gặp Lão Chiến trong cái hẹn đầu tiên. Vẫn căn phòng ấy, loại rượu cô nhắc của Nga trên môi một con người quen thuộc. Cánh cửa mở ra, màu hồng tím huyền ảo cùng hơi rượu thơm nồng cả căn phòng khiến thằng Quân choáng với vẻ chịu chơi của Vũ. Hắn tới không phải vì nghe Lệnh Vũ, cũng không phải vì sợ mà vì hắn muốn biết Vũ định nói điều gì với hắn.
– Nói má mày đi. Tao không có thời gian. Chất giọng ngang tàng của một thằng thanh niên trẻ trâu nghịch ngợm.
– Mày không biết ngồi mà nói hả? Thằng ngu.
Giọng nói nhẹ nhàng nhưng gằn lên đi cùng những giọt rượu lăn dần xuống cổ họng chàng.
– Thằng chó, mày chửi ai là ngu? Mày thích gì?
Thằng Quân phừng phừng hỏa giận nhưng không dám làm gì ngoài lời miệng thô tục.
– Mày ngồi xuống rồi nói, cảm thấy không thích thì biến ra khỏi đây. Vũ ngả lưng ra ghế mà đưa mắt nhìn hắn.

Sự khác biệt quá rõ ràng, đều tỏ ra không mấy thiện cảm trong lời nói nhưng thằng Quân thì lấm lét sợ sệt trong khi chàng thì tự tin xen lẫn đậm chất đàn anh giang hồ lãng tử.

Miệng thì mạnh nhưng lời lẽ đầm phủi ấy chỉ để cho nó dậm đi cái sợ nhe nhóm trong đầu, nhưng con trâu dẫu có hung hăng thì cũng vẫn cứ sợ anh nông dân tá điền. Vũ đúng là một thế lực ở cái tuổi của nó, là cái thằng duy nhất mà nó thấy sợ. Nên dù muốn bật lại thì rồi nó cũng phải ngoan ngoãn mà ngồi như chờ nghe lệnh.
– Uống đê.
Vũ cầm ly rượu chỉ vào chai rượu trên bàn.
– Tao gọi mày ra đây không phải để chửi nhau. Chuyện trước kia vứt sang một bên, sau này mày thích cay cú thế nào cũng chiều.
– Thế là thế nào? – Thằng Quân không hiểu.
– Cái thằng ngu như mày thì hiểu cái con mẹ gì. Bảo sao đéo làm được cái việc gì ra hồn. Điệu bộ khinh khỉnh xuất hiện trên gương mặt của Vũ.
– Đù má, mày thích gì hả? Thằng Quân to miệng.
– Mày lớn miệng vừa thôi kẻo chết không khi nào hay. Tao mà sợ thằng ôn con như mày hả mà dọa nạt.
Vũ nhổm người dậy vẳng vào mặt hắn.

Vốn dĩ sâu thẳm vừa sợ vừa hận Vũ nên hắn đôi chút sợ sệt hiện rõ trên gương mặt của mặt thằng ngu dân hạng đặc biệt.
– Tao gọi mày ra để nói chuyện đoàng hoàng, đừng mang giọng rẻ tiền của mấy thằng đầu trộm đuôi cướp ra. Vũ nghiêm giọng tỏ vẻ rất nghiêm túc.
– Mày nói đi. Thằng Quân tỏ vẻ yếu thế.
– Từ giờ trở đi mày đừng phá việc kinh doanh khách sạn nữa, không thì đừng có trách tao. Vũ bắt đầu bằng một giọng thách thức.
– Mày nói cái lồn gì thế? Khách sạn nhà bố mày mà mày lại cấm là thế nào? Thằng Quân sửng cồ lên.
– Giờ thì nó là của nhà tao. Của nhà tao, mày hiểu chưa?
– Đù má, mày nói cái lồn gì thế?
– Mày tưởng khách sạn nhà mày yên ổn lắm đấy hả? Đù má mày nợ đỉa một đống ra. Mày tưởng tự nhiên mà cái đống nợ ấy của nhà mày yên hả?
Vũ chậm rãi trở lại, rành mạch từng chữ thật bình tĩnh.

Nghe Vũ nói nó mới chợt khựng lại, đúng là sau cái chết của ba nó, gia đình nó điêu đứng đổ nát với một đống nợ to tướng trên đầu. Nó thấy mẹ nó liêu xiêu, vẹo vặn lo nhưng có thấy ăn thua gì đâu, vậy sao đột nhiên dạo này không thấy bà ấy nhắc gì nữa cả. Kinh tế cũng đã khá khẩm hơn, như thế là thế nào?
– Mày nói rõ ra đi. Thằng Quân bắt đầu bị nắm lấy vía yếu.
– Ông ba tao có 40% cổ phần, ông ba mày có 60%.
– Cái này tao biết rồi.
– Nhà mày kinh doanh thua lỗ, lại nợ đầm đìa, không nơi nào chịu đứng ra cho nhà mày vay tiền, lẽ ra thì nhà mày mất tất cả rồi đó. Tao đã giao dịch với mẹ mày, tao sẽ giải quyết khó khăn để khách sạn tiếp tục duy trì nhưng bù lại tao phải có 30% cổ phần. Giờ mẹ mày chỉ còn nắm 30% cổ phần còn lại.
– Mày gọi tao ra đây để nói chuyện này hả? Thằng Quân bắt đầu nghiêm túc.
– Tao gọi mày ra đây là để báo cho mày biết tình hình không đẹp đẽ như mày nghĩ đâu. Mày tưởng mẹ mày sung sướng lắm hả? Bây giờ mà cái khách sạn làm ăn không ra gì thì không chỉ nhà mày chết mà tao cũng chết theo nhà mày đó. Vũ bắt đầu cao giọng dần lên.
– Mày là thằng đàn ông cơ mà, đù má mày suốt ngày không lo giúp má mày mà chỉ biết phá là sao? Vũ nhiếc móc nó.
– Đù má mày, bả có cho tao làm cái chó gì đâu mà đòi giúp.
– Mày nói đó, ai nói là không cho mày làm cái gì?
– Tao nói.
– Ngày mai, 2h chiều sẽ có cuộc họp trong khách sạn. Ăn mặc đoàng hoàng, tử tế. Chiều mai tao sẽ để mày làm việc cho khách sạn.

Vũ dứt lời, những hình ảnh hiện lên trong đầu hắn. Đúng là hắn cũng muốn giúp để gia đình hắn khá khẩm trở lại nhưng vì nhiều lần phá hỏng và chơi bời nên Lệ không cho nó dính tay vào nữa. Giờ nghe Vũ nói thì trong đầu hắn hiện lên những hình ảnh mà hắn mông lung nhưng chắc chắn là rất mong đợi.
– Ngồi uống nốt đi, tao về trước có việc.
Vũ đứng dậy uống cạn ly rượu và bắt đầu bước ra. Căn phòng chỉ còn một mình thằng Quân, Vũ đã bố trí sẵn ngay khi chàng đi ra thì sẽ có một em gái làng chơi ngon mắt bước vào. Đúng như dự kiến của chàng, thằng Quân không trở ra mà vùi mình trong đó mà đắm chìm trong lạc thú. Chàng nhếch mép cười khỉnh rồi dắt xe ra về.

Giờ đã 10h tối rồi, gió thổi thoang thoảng mát dịu đê mê sảng khoái. Tâm hồn chàng đang một thoáng bay bổng theo những cơn gió của hương dịu đậm đà bản sắc Sài thành thị. Đang lâng lâng bay bổng thì bỗng dưng đèn đỏ, chàng dừng lại theo nhịp đèn của ngã tư đường đông đúc này.
– Hít, hít… quái sao cái mùi hương quen quá vậy?
Chàng lẩm bẩm khi cơn gió vô tình đưa hắt ngang qua mũi mình mùi hoa sen thoang thoảng.
– Là mùi nước hoa của Tuyết Trinh.
Chàng ậm ừ nhớ ra và đảo mắt.

– Ôi trời! Cô nàng đang bị chú cảnh sát giao thông túm lại bên đường kia mà.
Cười tươi chàng tiến xe lại gần. Vừa đi chàng vừa thầm nghĩ “kể ra cũng ngon ra phết, hihi”.

– Tuyết Trinh hả? Có chuyện gì vậy?
Vũ hỏi cô nàng khi chiếc xe của chàng đã dựng sát ngay bên đường.

– À, à, Tuyết Trinh bị mấy chú giao thông bắt ấy mà.
Tuyết Trinh ngượng ngùng khi gặp Vũ trong hoàn cảnh này.

– Tuyết Trinh bị tội chi vậy?
– Trinh quên không mang mũ bảo hiểm và vượt đèn đỏ. Hihi. Nàng cười gượng đi để tránh sự tập trung để ý của chàng.
– Vũ! Sao con lại ở đây?
– A! Chú Trung. Lại gặp chú rồi, Chú đang công tác ở đây hả chú?
– À, chú đang xử lý vụ của em này. Mà sao cháu lại ở đây?
– Hihi, thưa chú đây là bạn của cháu ạ. Cháu tình cờ ngang qua đây nên gặp cậu ấy ạ.
– Ơ, vậy hả? Thế là bạn thế nào đó?
– Người yêu chú ạ!
Nhanh như cắt Tuyết Trinh lại gần ôm vòng lấy tay Vũ mà cười tươi như hoa nở mùa hè.
– Vậy ra cháu là người yêu Vũ hả?
– Dạ, vâng ạ. Nàng vâng rõ to.
– Phải không Vũ? Chú Trung hỏi lại.
– Dạ, dạ… hihi Vũ gãi đầu.
– Thôi hai đứa đi đi, lần sau cháu nhớ mang mũ và không được vượt đèn nữa đâu đó.
– Dạ, vâng ạ. Con cảm ơn chú ạ.

Nói rồi nàng ta như thoắt dí sát lại thơm “chụt” một cái vào má chàng khiến cả hai cùng sững sờ. Chú cảnh sát Trung thì tươi cười lắc đầu rồi quay đi, còn Vũ thì tê tái cả người vì bất ngờ và lâng lâng khi được người đẹp chủ động. Chàng đôi chút bối rối;
– Trinh, Trinh…
– Hihi, thưởng cậu đó vì đã giúp tớ. Thôi tớ về đây. Mặc kệ cậu đó. Hihi
Trinh ngồi phắt lên xe, lè lưỡi tươi cười với Vũ rồi phi vút trước dáng vẻ bàng hoàng của anh chàng nhà quê một cục chính hiệu.

Định thần trở lại, chàng tươi cười rồi cũng lên xe trở về nhà nghỉ ngơi cho những ngày dài sắp tới.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54

Tags: , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên