Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Loạn luân mẹ và con – Full

Loạn luân mẹ và con – Full

Phần 45

Hôm nay trời nắng nóng kinh dị, nhưng đến xế chiều thì đã dịu đi nhiều rồi. Chiều nay thằng Hùng được nghỉ học nên nó tranh thủ rủ bà Hồng đi công viên nước tắm cho mát. Bà Hồng thì cả ngày ngồi điều hòa trong nhà còn mát mẻ gì. Nhưng nghĩ tới đi công viên nước với thằng Hùng thì mắt bà rực sáng lên.

Nắng phai nhạt thì hai mẹ con mới bắt đầu lên đường vì bà Hồng sợ nắng, khi ra tới nơi thì đã thấy từng cặp, từng gia đình nô nức cười đùa ra về. Mua vé vào trong thì lác đác cũng chẳng còn nhiều người nữa vì trời đã bắt đầu hơi nhá nhem tối rồi. Tranh thủ nghịch nhanh mỗi trò một tí, chỉ một lát thì bà Hồng đã mệt lả người ra còn thằng Hùng thì vẫn cứ phừng phừng hăng máu.

Suốt từ lúc vào cửa tới giờ, bà Hồng mặc bộ bikini da báo kiệm vải làm cặp vú bị ép căng phình ra khiêu khích vô cùng làm thằng Hùng cứ tẩn ngà tẩn ngẩn. Hết chơi trò này rồi trò khác, cứ hễ thằng Hùng định động chạm xác thịt gì đó thì bà Hồng lại tiện thế mà chạy đi làm nó phát bực lên mà nóng mặt. Khi đã mệt:
– Hùng ơi! Mẹ con mình lại đằng kia ngồi nghỉ một tí đi con.

Leo nhanh về phía cái gốc cây dừa cảnh trang trí, hai mẹ con ngồi xuống. Dù con người trong công viên nhưng vì bà Hồng lại chủ động chọn bên đối diện với số người còn lại đang hầu như chỉ tập trung chơi trượt nước nên thành ra đây lại chỉ là khu vực chỉ của hai mẹ con bà mà thôi.
– Đúng là già rồi có khác, hơi tí đã mệt rồi. Hồng than thở ỉ ôi.
– Mẹ để con xoa bóp cho.

Còn chưa thấy bà Hồng đồng ý thằng Hùng đã chồm lên mà bóp vai cho bà. Thực ra thì bà Hồng chưa kịp để giả vờ thôi chứ nó nói thế thì bà đã mừng ra mặt rồi. Nhưng chỉ thấy thằng Hùng bóp vai được vài cái lấy lệ thì chồm xuống đè bà Hồng ra mà hôn tới tấp, hai tay thì day day bầu vú mà rồi thì kéo tuột luôn chiếc bikini trên xuống mà nhào nặn cho thuận tiện. Hơi bất ngờ nhưng bà Hồng cũng đã biết thừa thì sớm muộn thằng Hùng cũng lao vào bà như con sói ăn mồi rồi nên bà cũng chỉ chờ xem là lúc nào thôi.

Không phản kháng quá nhiều mà bà Hồng lại còn chủ động ôm đầu thằng Hùng xuống mà đón nhận cái nụ hôn đầy dục vọng của nó. Đang say sưa hôn hít nhau thì từ đâu vọng lại tiếng người cười đùa khúc khích làm bà Hồng giật mình vội đẩy thằng Hùng ra rồi kéo lại mảnh Bikini như cũ.

Thằng Hùng dù không muốn nhưng tiếng người đã ở rất gần nên đành hậm hực cam chịu. Khi đám người đi qua nhìn thấy hai mẹ con bà Hồng thì hơi ngạc nhiên vì không thấy nghịch nước mà lại ngồi chơi ở cái gốc cây này. Thấy vậy bà Hồng nhanh chí:
– Con ơi! Ra dạy mẹ bơi đi.

Mắt sáng lên đã hiểu ý bà Hồng nên thằng Hùng kéo bà ra ngay, mọi người đi qua thấy bà Hồng nói vậy thì cười đùa vì có lẽ không biết bơi nên ngại đông người. Khi ra chỗ khác bà Hồng chưa kịp nói gì thì thằng Hùng lại lao vào tiếp tục nhưng bất ngờ bà Hồng lại đẩy nó ra quyết liệt:
– Ơ! Con lui ra! Lui ra nhanh.
Thằng Hùng xị mặt lại không hiểu chuyện gì thì bà Hồng tiếp tục:
– Đã bảo dạy mẹ bơi cơ mà.
Đang trong cơn hậm hực nên thằng Hùng không muốn làm gì cả. Nhìn vẻ mặt nó bà Hồng cười khúc khích rồi nói:
– Ơ! Đứng đó làm gì? Lại đỡ người ta bơi đi.

Lúc này thằng Hùng mới như hiểu ra vấn đề, nó lao nhanh lại gần bà mà đỡ bà nổi dậy mặt nước mà chỉ cao có tới hông của nó. Khác với tư thế đỡ người dạy bơi thì thằng Hùng lại dùng tay mà đỡ luôn hai bầu vú của bà mà bóp lấy bóp để còn cái tay phải thì không đỡ cái gì mà luồn ngay qua cái quần bikini mà chọc ngay vào cái lồn đã nứng từ lâu rồi của bà Hồng. Chỉ vừa nổi người lên mặt nước được vài giây thì đôi chân bà Hồng đã khụy xuống mà chống xuống đất vì thằng Hùng cứ móc lên móc xuống rồi chọc hẳn ngón tay vào lồn bà mà ngọ nguậy.

Chân đứng không vững nữa, toàn thân bà Hồng đã đổ sạp xuống đôi tay của thằng Hùng. Cảm thấy khó làm ăn thằng Hùng bế hẳn bà dậy đưa về thành bể nước đặt bà ngồi lên rồi tuột hẳn cái quần bikini ra mà cắm mặt vào liếm soàm soạp. Bà Hồng không còn ngại ngùng gì nữa vì bà bị cái cảm giác mới lạ này làm cho lú lẫn hết cả rồi.

Phía xa một chút còn một nhóm người vẫn đang chơi nhưng chẳng ai thèm để ý xem mẹ con bà Hồng đang làm cái trò gì cả. Còn bà Hồng thì đầu óc đã mụ mị, hơi thở gấp gáp phì phò khi thằng Hùng cứ úp mặt vào liếm hoài mà không thấy chán. Được thêm một lúc nó ngẩng đầu dậy kéo bà Hồng xuống nước xoay bà úp người vào thành bể chổng mông ra mà nhanh tay rút con cu căng cứng rồi lựa thế mà chọc vào lồn bà Hồng mà bắt đầu nhấp. Sức ép của nước và cái kiểu làm tình điên dại này làm bà Hồng như người trên mây suốt từ nãy tới giờ. Thằng Hùng thì cứ điên dại từ đằng sau thốc những cú mạnh bạo vào sâu khiến bà Hồng thốn lên kinh khủng mà cứ giật người về trước:
– Hự, hừ hừ… hơi thở bà càng ngày càng dồn dập thì cũng là lúc thằng Hùng dập càng lúc nhanh và mãnh liệt.
– Hùng ơi! Hùng ơi! Ự ư…

Bà Hồng hơi thở đứt quãng đã không còn nói rõ thành câu nữa.
– Hự hự.
Thằng Hùng dập những cái cuối cùng rồi rùng mình bắn xối xả vào trong cơ thể bà Hồng. Hai mẹ con bỏ mặc tất cả hổn hển mà ôm nhau vẫn còn xoa nắn cơ thể. Khi mệt mỏi lắng xuống bà Hồng khẽ đẩy người thằng Hùng ra mà xoay lại hôn nó đầy ướt át.
– Mình về thôi con.
Bà Hồng giục nó về vì trời đã bắt đầu tối.

Như dự kiến ở nhà thì hôm nay Ngọc quyết định tự tay vào bếp nấu nướng để mời Vũ qua nhà mình ăn cơm cùng gia đình. Dù ngại và không muốn nhưng giờ hành động của chàng cũng đã khác, phần vì làm Ngọc vui, phần vì muốn để Ngọc thấy mình đã sẵn sàng lo lắng cho Ngọc và còn vì muốn gặp lão Chiến nữa.

Ở nhà, Kiều biết hôm nay Vũ sẽ qua nhà Ngọc ăn cơm nên cũng chuẩn bị sửa soạn quần áo cho chàng thât tươm tất. Một chiếc sơ mi trắng, quần âu được là phẳng phiu như mới và sức nước hoa thơm phức. Đứng trước gương để chuẩn bị quần áo bận đồ cho Vũ, Kiều hết đứng lên rồi ngồi xuống căn chỉnh sơ vin cho chàng. Thấy vậy Vũ chợt kéo Kiều lên ôm vào lòng ấm áp, Kiều cũng vui vẻ mà ôm lấy chàng. Một lát thì nhích người Kiều ra mà Vũ ghé sát miệng vào tai Kiều mà thì thầm:
– Anh yêu em Kiều à!

Trố mắt lên khi nghe Vũ nói câu ấy, đang định mở miệng lắp bắp cái gì đó thì bàn tay Vũ đã luồn qua cổ khẽ đỡ nàng đổ ra mà đỡ lấy. Trong tứ thế Kiều đã lưng người song song với mặt đất Vũ mới từ trên cao từ từ tiến xuống đặt lên môi nàng một nụ hôn đầy lãng mạn. Sự lãng mạn ấy làm tâm trí Kiều như chịu trận, nàng không chút phản kháng mà đón nhân tình yêu của Vũ. Hôn một hồi rồi đỡ Kiều dậy, nàng nép mình vào ngực Vũ hạnh phúc e thẹn mà đấm:
– Ghét quá đi à!

Gương mặt Vũ tươi cười, rạng ngời sức sống và tự tin. Nhìn chàng đã không còn giống một anh học sinh cuối cấp nữa rồi. Sự tự tin trên nét mặt, ánh mắt rạng ngời và cử chỉ cũng đã trở nên chuẩn mực biến chàng trở thành một chàng doanh nhân đã thành đạt, trưởng thành và đạo mạo. Bỗng nhiên giây phút ấy Kiều thấy mình như nhỏ bé đi, chợt có lại cái cảm giác ấm áp của một đôi vợ chồng mà nàng đã đánh mất từ lâu. Vũ đối với nàng giờ đây như tất cả vậy, cho nàng làm mẹ, mang lại cho nàng đê mê tình ái của tình nhân, lấy lại cho nàng hạnh phúc vợ chồng và quan trọng nhất là sự yên bình, ấm áp như của một người bảo hộ vững chắc.

Quyến luyến không rời nhưng giờ hẹn đã đến, nhìn chiếc đồng hồ thụy sĩ có dát vàng của chàng đồng hồ đã điểm 6h30′ rồi. Nhanh chóng từ biệt Kiều, chàng bước lên taxi thẳng tới nhà Ngọc đầy tự tin.

Đúng giờ hẹn, 7h tối chàng bắt đầu bấm chuông cửa nhà Ngọc. Hớt hải chạy ra vì ngóng chàng đã được một lúc:
– Sao Vũ lâu quá vậy?
Khóe miệng nửa cười chàng lộ ra núm đồng tiền quyến rũ:
– Anh tới đúng giờ hẹn mà.

Từ ngày yêu Vũ tới giờ, chưa bao giờ Ngọc nhìn thấy Vũ chỉnh tề, đạo mạo tới vậy. Nét mặt cũng cứng cáp hơn nhiều, chẳng còn nhận ra Vũ lù khù ngày nào nàng yêu nữa. Hôm nay nhìn Vũ quá điển trai, thanh lịch và cuốn hút làm Ngọc cứ nhìn trân trân trong say đắm ngạc nhiên.
– Tặng em bó hoa dại này, mong là em sẽ thích.

Câu nói của Vũ bất thình lình kéo Ngọc tỉnh lại, mặt nàng đỏ e thẹn còn hơn cả những ngày mới yêu.
– Không mời anh vào nhà sao? – Vũ cười khóe miệng duyên mà nói.
– Anh… anh vào nhà đi. Ngọc ấp a ấp úng trả lời rồi chạy như bay vào nhà.
– Ơ không khóa cửa lại à? Vũ gọi giật Ngọc trở lại.
– Em. . em quên…
Ngọc lại lúng túng chạy ra khóa cửa rồi lăng xăng chạy vào như con rối vậy. Vũ tươi cười nhìn cái vẻ e thẹn của nàng Vũ biết nàng đang hạnh phúc lắm. Vào trong nhà Ngọc cầm bó hoa chạy một mạch lên phòng làm cả nhà đang ngồi chờ Vũ bất ngờ hỏi:
– Con làm sao thế?
– Không có gì? Cả nhà chờ con một chút.
– Chắc lên thay quần áo đây mà, cái con này. Nước đến chân mới nhảy. Bà Hồng quở trách.
Cùng lúc ấy Vũ cũng đã bước vào nhà:
– Con chào cô chú, chào em Hùng.
Đúng là không chỉ mình Ngọc ngạc nhiên mà toàn bộ gia đình Ngọc cũng bàng hoàng khi nhìn thấy Vũ trong bộ dạng mới toanh này. Chỉ có thằng Hùng là dù có ngạc nhiên thì vẫn còn tỉnh táo mà gọi:
– Anh Vũ vào nhà ngồi đi.
– Vũ vào nhà đi cháu.
Lão Chiến cũng đã bừng tỉnh qua cơn ngạc nhiên vì trong lão vẫn còn e sợ Vũ lắm.
– Con tặng cô Hồng bó hoa, con chúc cô mãi tươi thắm như bó hoa này cô nhé!
– Ôi! Con chu đáo quá. Cô cảm ơn con nhiều.
Bà Hồng cũng e thẹn đỏ mặt khi nhìn thấy Vũ.
– Hai mẹ con rót nước mời anh Vũ uống đi, ba lên thay quần áo rồi xuống ngay.
Lão Chiến ngượng ngùng khi thấy Vũ ăn mặc quá lịch sự.
– Ông chờ tôi, tôi cũng lên thay nữa.
Bà Hồng cũng ngượng ngùng muốn thay quần áo.
– Thế Vũ chờ cô chú một lát nha, cô chú lên rồi xuống ngay.
– Vâng, không sao cô chú ạ.
– Anh Vũ hôm nay nhìn bảnh quá, bảo sao chị Ngọc chết mệt anh.
– Mày cứ đùa, là anh chết mệt chị mày.
– Thôi anh xạo đi, anh là hot boy của trường cơ mà.
– Cái danh hão ấy anh không nhận đâu.
– À, dạo này anh có gặp anh Quân không? Thấy anh ấy mất tích luôn.
Nghe thằng Hùng nói Vũ mới nhớ đã lâu không nghe thấy tin tức gì từ nó.
– À không, cái này thì anh không biết.
– Hai anh em nói chuyện gì mà xôm xả thế? Cho chú nói chung với. Lão Chiến bước từ trên nhà bước xuống nói vọng xuống dưới.
– Có gì đâu chú, anh em cháu nói về chuyện học tập ở trường ấy mà.
– Đấy, mày phải nhìn gương anh Vũ mà học tập nghe chưa. Suốt ngày cứ lêu lổng chơi.
– Dạ. Thằng Hùng không dám cãi chỉ biết cúi mặt xuống mà nhận.
– Chú nói quá rồi, con thấy Hùng nhà mình ngoan ngoãn lắm đấy chứ.
– Đấy, bố nghe anh Vũ nói chưa.
– Anh cứ bao che là làm nó hư đó.
Bà Hồng trưng diện một chiếc váy đầm duyên dáng nhưng quan trọng nhất là cái thói dâm loạn của bà lại được dịp thể hiện khi cặp vú bị ép chặt cứ lòi ra ngoài mà khiêu khích.
– Mẹ thì… thằng Hùng bào chữa.
– Đâu có cô. Hôm nay con mới thấy là cô xinh quá cô à.
Bà Hồng nghe nịnh nọt cười thích chí:
– Khiếp Vũ cứ nịnh cô, cô già rồi xinh gì nữa.

Bà Hồng ngồi xuống bàn làm hai bố con lão Chiến thằng Hùng say như điếu đổ khi nhìn cặp vú trắng muốt của bà. Duy chỉ có Vũ là chẳng thèm liếc nhìn vì so với Kiều và Ngọc thì bà Hồng chẳng là gì cả.

Nhìn thấy Vũ không thèm đoái hoài gì đến mình bà Hồng bỗng thấy hậm hực trong người. Bà cứ ngỡ Vũ sẽ phải mắt ong mày ve mà thèm thuồng bà như bao thằng đàn ông khác nhưng sự thật lại làm bà thất vọng tràn trề.
– Ơ! Bà lên gọi cái Ngọc đi. Sao nó lâu thế?
– Con xuống rồi đây, cả nhà ra ăn thôi.
Ngọc vừa lúc bước xuống. Hôm nay Ngọc mặc bộ váy trắng tinh như váy cưới nhưng gọn gàng và kín đáo hơn trông vô cùng quyến rũ. Bất giác Vũ cũng hơi choáng ngợp những cũng nhanh chóng ra đón mở vòng tay để Ngọc sỏ tay vào rồi cùng tiến ra bàn ăn.
– Hai đứa nhìn đẹp đôi thật đó, nhất là Vũ. Đúng là hổ phụ sinh hổ tử mà. Hệch hệch. Lão Chiến khen xu nịnh.
– Ý bố là chê con gái phải không? Ngọc gắt gỏng.
Xoa tay Ngọc, Vũ nói:
– Con mới là người đàn ông hạnh phúc vì được Ngọc để ý cô chú à.

Lời mật rót tai làm Ngọc càng lúc càng say như điếu đổ cứ quấn chặt lấy Vũ. Còn bà Hồng thì sự lịch thiệp, thanh nhã của Vũ cũng làm bà xao động không kém nhưng bà sao dám lẳng lơ gì với Vũ chứ, nên đành hậm hực mà nuốt nước bọt ừng ực nuối tiếc.
– Thôi tất cả ăn đi kẻo nguội hết rồi. – Lão Chiến giục.
Bữa ăn diễn ra vui vẻ, thi thoảng Vũ lại tỏ ra quan tâm đến Ngọc làm nàng vô cùng hạnh phúc.
– Chú thấy hai đứa yêu nhau cũng lâu rồi, hay là khi học xong hai đứa làm đám cưới đi rồi cùng đi du học. Lão Chiến định đặt gạch cho chắc ăn.
– Ừ, cô thấy như thế là hợp lý đấy. Bà Hồng phụ họa vì dù sao Ngọc vẫn là con gái yêu của bà.
– Bố mẹ, con chưa muốn lấy chồng. Ngọc phụng phịu.
– Cô chú yên tâm ạ, từ giờ con cũng xin phép cô chú để được chăm sóc lo lắng cho Ngọc nhà mình. Chuyện cưới thì nếu bố mẹ con đồng ý, con cũng sẽ tuân theo thôi. Nhưng còn chuyện du học thì để sau đi ạ.
– Sao lại để sau? Ngọc hỏi với
– Thì… để sau tuần trăng mặt chứ còn gì nữa…

Cả nhà cười nói vui vẻ vì Vũ pha trò, chỉ duy có Ngọc thì vì bị Vũ trêu nên tức tối nhưng kỳ thực nàng vô cùng hạnh phúc khi nghe Vũ nói vậy.
Ăn uống xong xuôi Ngọc và bà Hồng thu dọn bát đĩa, thằng Hùng thì chạy lên chơi điện tử từ trước. Còn lại lão Chiến và Vũ:
– Vũ ơi! Ra uống nước thôi cháu.

Lão Chiến nói xong Vũ đứng thẳng dậy, hai tay chắp ra sau bước từng bước uy nghiêm làm lão Chiến bất giác thấy được hình bóng của ông Quang mà lẽo đẽo theo sau. Nhưng Vũ không ngồi vào bàn uống nước mà đi thẳng ra sân, lão Chiến cũng cứ vậy đi theo mà ra.

Nhìn thấy lão Chiến và Vũ đi ra bà Hồng nói với con gái:
– Thằng Vũ nó thay đổi quá nhỉ? Mẹ thấy nó được quá đấy. Học xong mày cưới ngay đi không đi du học mất thì mày đừng có mà hối đấy.
Nghe bà Hồng nói thế Ngọc cũng tự nhiên thấy chột dạ vì sợ mất Vũ thật.

Bên ngoài, sau khi đi thẳng ra vườn Vũ mới dừng lại khi khoảng cách vào nhà đã đủ để không ai biết được cuộc nói chuyện này.
– Cô Lệ đã gặp chú rồi phải không? Vũ đột nhiên không quay lại mà hỏi làm lão Chiến giật mình.
Vốn dĩ đã sợ Vũ từ trước vì mối quan hệ lén lút với Kiều, lại thêm hôm nay đột nhiên cái bá khí nhiếp người của Vũ – cái thứ mà xưa nay lão chỉ cảm nhận được từ ông Quang làm lão bỗng sợ sệt như con chó cún gặp mèo chúa vậy.
– À, chú có gặp rồi. Sao vậy con?
– Cô Lệ nhờ chú liên lạc giùm ông ba phải không?
– Ừ, đúng rồi. Nhưng chú không giúp. Lão Chiến dè dặt.
– Không phải không giúp mà không cách nào giúp.
Lão Chiến giật mình như điện sống giật khi nghe Vũ phán. Mồ hôi lão bắt đầu lấm tấm.
Vũ bắt đầu quay người lại:
– Chú nghĩ sau này tài sản của ông ba sẽ do ai nắm?
– Dĩ nhiên là con rồi.
– Theo chú thì bao lâu nữa?
– Cái này, cái này thì chú không biết?
Càng lúc lão Chiến càng cảm thấy sợ Vũ hơn lúc nào hết.
– Con muốn chú đứng ra mang tài sản của công ty giúp cô Lệ tạm vượt qua khó khăn. Chú làm được không?
Vũ nói mà bàn tay đặt lên vai lão làm lão giật bắn người.
– Chuyện này không được đâu con ơi! Ông ba sẽ giết chú mất.
– Chú yên tâm đi. Học xong con sẽ không đi du học mà tiếp quản tài sản của ông ba ngay. Hơn nữa lúc ấy con sẽ cưới Ngọc, dù ông ba có muốn truy cứu thì liệu ông ấy có dám làm gì thông gia của mình không? Vũ nói mà gương mặt đã tiến sát đến mặt lão.
– Chú, chú sợ lắm con à. Lão Chiến bắt đầu run rẩy.
– Chú có lựa chọn sao? Nếu chú không làm, đợi tới khi con thay ông ba. Hẳn chú tưởng tượng ra hậu quả rồi đó.
Tim lão Chiến suýt bắn ra ngoài vì hoảng sợ khi nghe Vũ nói, mồ hôi túa ra be bét trán và mặt. Lão im lặng câm nín không nói ra lời nữa.
– Con chỉ còn hai tháng nữa sẽ tốt nghiệp. Từ mai con sẽ gọi chú là bố vợ. Đợi tới khi con thay ông ba, chú sẽ hưởng phước không hết đâu. Chú suy nghĩ đi, ngày mai cho con một câu trả lời.

Vũ nói mà rút từ trong túi ra một chiếc khăn mùi xoa cho lão lau mồ hôi rồi bỏ lão bên ngoài để đi vào trong nhà mà trên môi bỗng nở một nụ cười ngụy dị và đầy thâm hiểm.

Lão Chiến như người mất hồn, lấm lét, sợ sệt, hãi hùng khi giáp mặt với Vũ. Cảm giác này dù đối mặt với ông Quang lão cũng chưa từng bắt gặp, đột nhiên lão sợ hãi cha con Vũ vô cùng. Đứng yên cầm khăn Vũ đưa cho mà lau mồ hôi thì tiếng nói của Vũ lại vang lên khiến lão giật mình thon thót:
– Chú ơi! Con xin phép đưa Ngọc ra ngoài chơi một lát chú nhé.
– Ừ, ừ hai đứa đi đi. Vẻ sợ hãi vẫn lộ rõ trên gương mặt lão.
Nghe rồi Vũ và Ngọc ra ngoài để lão ở lại với một đống ngổn ngang suy nghĩ.
– Vũ vừa nói chuyện gì với ba vậy? Ngọc hỏi vô tư.
– À, thì Vũ hỏi xin cưới Ngọc sau khi học xong ấy mà.
Đang lo lắng suốt nãy giờ, Vũ nói mà trống ngực Ngọc nổ lên thình thịch:
– Vũ nói thiệt chứ? Không gạt Ngọc chứ?
– Vũ gạt Ngọc khi nào chưa? Nhìn say đắm Ngọc Vũ âu yếm.
– Vậy thì nhớ mà giữ lời nha. Người ta chờ đó.
Dù ngượng ngùng e thẹn nhưng Ngọc cũng vẫn quyết định nói ra để như một mối giao kèo với Vũ vì giờ Ngọc rất sợ mất Vũ.

Đưa Ngọc đi thẳng một mạch tới khách sạn paradise của gia đình bà Lệ làm Ngọc ngạc nhiên.
– Trời! Sao vào đây Vũ? Ai biết thì sao?
– Biết thì đã sao? Mình sắp cưới rồi còn sợ gì? Càng nhiều người biết càng tốt.
Nghe Vũ nói tự nhiên Ngọc chỉ muốn chạy một mạch vào trong để tất cả biết mình là vợ của Vũ nhưng sực nhớ tới thằng Quân nên nàng lại e dè:
– Nhưng… nhưng…
– Nhưng gì? Em sợ gặp thằng Quân phải không?
Khẽ gật gật Ngọc không dám lên tiếng.
– Anh đưa em tới đây chính là để nó phải sợ em mà từ nay em không còn sợ nó nữa. Biết chưa? Có anh ở đây rồi, ai dám làm gì vợ của anh.
Nghe Vũ nói xong Ngọc không còn sợ gì hết mà hiên ngang sánh bước cùng Vũ đi vào.

Vừa bước qua cổng khách sạn, đám nhân viên massage nhìn thấy Vũ thì mắt lẳng mày lơ mà suýt xoa huýt sáo làm Ngọc giận sôi lên ném về phía bọn chúng cái ánh nhìn sắc như dao cạo.

Qua bàn lễ tân để lấy phòng:
– Anh Vũ hả? Anh lấy phòng qua đêm hay theo giờ vậy? Nhân viên lễ tân nhận ra Vũ ngay vì trước có gặp vài lần.
– Anh lấy theo giờ.
– Tiền giờ tính 5 triệu một giờ, thuê được thì thuê.
Đột nhiên từ trên lầu giọng thằng Quân vẳng xuống. Kể từ khi ba nó mất, một mình bà Lệ không lo xuể nên nó được bà cho lo cùng chút ít.

– Tính luôn 50 triệu đi. Anh sẽ bo cho mấy em thêm mỗi người một triệu cho xả láng. Hahahaha.
Giọng Vũ đột nhiên lớn giọng sang sảng khắp tầng 1 làm ai ai cũng chú ý.

Thằng Quân tức ói máu vì xưa nay chưa có ai dám mang giọng tiền ra dọa hắn. Nhưng vì so với thằng Vũ thì nó không có cửa gì mà mang ra so sánh nên hậm hực tức tối vô cùng. Không khí đột nhiên căng thẳng hẳn lên khi Ngọc vì thấy sự tự tin của Vũ nên cũng muốn lựa gió mà vả cho thằng Quân một phát tát.
– Thế nào? Sợ chưa? – Ngọc vênh mặt lên
– Mày… mày…
Thằng Quân tức điên lên vì ngay cả con đàn bà của thằng Vũ cũng dám dẫm đạp lên mặt nó trước bao nhiêu người.

– A… Vũ đấy hả cháu? Cháu tới lâu chưa? Tới chơi hay mượn phòng hả cháu?
– Dạ cô Lệ, con vừa mới tới. Con mượn phòng cô ạ.
– Tìm xem phòng hạng 1 tốt nhất chọn cho anh Vũ nhanh. Từ nay trở đi anh Vũ tới là khách vip, không được tính tiền. Nghe rõ chưa?
– Dạ vâng ạ.
Cô nhân viên lễ tân nhanh nhẩu đáp vì ghét thằng Quân vô cùng.
– Không được.
Giọng thằng Quân gằn lên.
– Mày cút lên cho tao? Việc của mày ở đây hả? Bà Lệ quát.
Ngay đến cả mẹ hắn cũng theo phe Vũ làm hắn tức tối sôi máu lên nhưng đành phải nhịn nhục mà chạy lên nuốt cục hận này vào người.

– Dạ, con cảm ơn cô nhưng con tới thuê phòng thì phải trả tiền. Cô cứ xem con như khách bình thường đi cô. Vũ nhẹ nhàng kính trọng bà Lệ.
– Thôi khỏi đi con. Toàn người nhà, con khách sáo làm gì. Kìa, cầm chìa khóa lên đi kẻo bạn gái chờ mỏi mắt rồi. Hihi. Vừa nói bà Lệ vừa cười duyên.
– Vậy con cảm ơn cô Lệ nha. Con đi đây.
– À Vũ này, khi nào Vũ rảnh thì qua đây cô Lệ nhờ Vũ chút chuyện nha. Được không? Bà Lệ nói với theo khi Vũ đi ngang qua.
– Dạ được ạ, mai con sẽ qua.
Lên tới phòng:
– Vũ làm gì mà đến cả cô Lệ cũng hình như sợ Vũ vậy? Ngọc băn khoăn hỏi.
– Vũ có làm gì đâu. Chắc vì liên quan ông ba thôi. Mình quan tâm làm gì. Hihi. Thế hôm nay đã hả giận chưa?
– Hả giận rồi, hihi. Nhìn mặt thằng chó Quân sao mà thích quá.
– Thế thưởng cho chồng gì nào? Vũ tỏ vẻ đa dâm nhìn Ngọc.
– Thì thưởng này.
Nói rồi Ngọc liền cởi quần Vũ, móc con cu to tướng ra mà nhét vào miệng mút chùn chụt đầy nhục dục.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54

Tags: , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 18: Tội lỗi
Top 24: Ngân
Top 26: Gái một con
Top 30: Gái dữ
Top 35: Thùy Dương
Top 43: Hoàng Vi
Top 48: Chị tôi
Top 50: Địt tùm lum