Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Loạn luân mẹ và con – Full

Loạn luân mẹ và con – Full

Phần 44

Bước chân ra khỏi khách sạn, Quân phi như bay về tới bệnh viện. Lao nhanh lên phòng của bố nó thì vọng ra từ xa đã nghe thấy những âm thanh ai oán:
– Ông ơi! Sao ông lại bỏ mẹ con tôi mà đi thế này. Hự hự hự hự…
– Bố ơi! Sao bố lại bỏ con mà đi? Bố ơi! Huhu

Tiếng khóc nức nở của mẹ nó và cái Vy văng vẳng phát ra cũng là khi nó trở về tới bệnh viện. Vừa nhìn thấy nó thì bà Lệ đã không còn chịu được nữa, cú shock ngay khi vừa ốm dậy lại quật ngã bà xuống một lần nữa làm bà ngất ngay thành giường nằm chồng mình. Còn cái Vy, bao ngày mệt mỏi lại thêm cảnh tượng trước mặt cũng làm nó ngất đi nốt. Vừa bước chân vào phòng bệnh, nó đã gặp ngay tình cảnh tréo nghoe đến nỗi phát dồ dại. Không chịu nổi nó hét lên đau đớn:
– Aaaaaa…

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, bác sĩ và y tá chưa kịp đưa bệnh nhân và người nhà ra khỏi viện thì lại phải tiếp tục cấp cứu trở lại cho bà Lệ. Ba người thân thuộc ruột thịt máu mủ của hắn mỗi người một cảnh, cha thì đã về với suối vàng ngàn thu, mẹ thì cấp cứu tại chỗ, còn em gái thì ngất đi trước mặt. Nước mắt chực trào ra nhưng hắn còn kìm nén được, hai mắt căng lên hắn muốn gắng gượng mà đứng vững làm chỗ dựa cho gia đình. Cái Vy đã tỉnh lại, cái Nga thì vào viện trông bà Lệ còn hai anh em hắn thì đưa thi thể của cha hắn về nhà phát tang.

Cũng còn may vì bà Lệ vốn đối xử tốt với hàng xóm và gia đình bên ngoại nên trong khi bà còn lật đật ốm đau chưa thể lo hết việc của chồng thì hàng xóm và gia đình ngoại đã đỡ đần thằng Quân và cái Vy đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong lễ đưa tiễn, tất cả những gia đình làm ăn thân quen đều có mặt. Gia đình ông Chiến, bà Hồng, Vũ và Kiều cũng có mặt dù Vũ rất căm ghét thằng Quân nhưng muốn đi để lo lắng cho Kiều. Thế nhưng nhân vật mà bà Lệ mong muốn xuất hiện nhất là ông Quang – bố của Vũ thì lại không thấy xuất hiện.

Trong số bạn bè của chồng bà thì ông Quang là thân nhất và cũng được xem là tử tế nhất. Nhưng tại sao hôm nay ông lại không có mặt? Vì ông bận? Hay vì ông không muốn gặp mặt Kiều? Hay vì lý do nào khác? Ông luôn là bức màn bí mật mà ai cũng thấy sợ hãi vì trong tay ông là tiền bạc và quyền lực đáng sợ. Nhưng tại sao bà Lệ lại mong chờ ông Quang xuất hiện? Lại càng làm mọi chuyện trở nên khó hiểu hơn so với mức bình thường.

Sau an táng ông, bà Lệ phải đối mặt với áp lực vô cùng đáng sợ. Nguy cơ toàn bộ gia sản của gia đình bà, công sức của vợ chồng bà bao nhiêu năm nay sẽ sụp đổ hoàn toàn là hiển hiện ngay trước mắt. Tạm thời chỉ có bà và thằng Quân là biết được tình hình, nhưng nắm rõ thì chỉ có mình bà mà thôi. Trong cái khách sạn của gia đình bà thì có gần một nửa số vốn là của ông Quang đóng góp. Bà muốn tìm gặp ông để ông giúp đỡ gia đình bà vượt qua khó khăn trong thời điểm này vì bà tin hiện giờ ông Quang là cứu cánh duy nhất của gia đình bà mà thôi.

Ban đầu bà tìm hỏi thông qua lão Chiến nhưng thông tin nhận được chẳng được là gì vì ông Quang đã chuyển quyền quản lý công ty cho lão nhưng lại thường bất ngờ mà xuất hiện kiểm tra bất kỳ lúc nào nên lão dù có muốn cũng không dám làm láo sau lưng ông. Không hỏi được gì, hiện giờ còn liên lạc với ông Quang tin rằng chỉ còn mẹ con Kiều và Vũ mà thôi. Dù biết nhờ vả Kiều là làm khó cô bạn thân nhưng giờ bà đã hết cách mất rồi.


– Lâu rồi bà có liên lạc gì với ông Quang không?
Quá bất ngờ khi nghe câu hỏi của cô bạn thân, Kiều ngập ngừng không biết trả lời ra sao.
– Sao bà lại hỏi chuyện này?
– Không giấu gì bà, thằng Quốc, thằng chó má khốn nạn. Nó lấy trộm hết toàn bộ tài sản mấy mươi năm tích góp của vợ chồng tôi đi rồi. Giờ nhà tôi khó khăn lắm, mọi chuyện có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.
– Nên bà định nhờ ông Quang giúp?
– Ừ, tôi biết là làm khó bà nhưng giờ tôi đã hết cách. Tôi chỉ cần gặp được ông ấy thôi vì dù sao trong cái khách sạn cũng có gần một nửa số vốn của ông ấy mà.
– Tôi cũng muốn giúp bà, nhưng…
– Sao vậy bà? Bà cứ nói thẳng đi
– Nhưng tôi cũng không biết liên lạc với ông ấy thế nào cả. Lúc nào cũng là ông ấy chủ động tìm tôi mà thôi.
– Thôi thế là hết rồi, hết thật mất rồi.
Lệ thảm thiết kêu lên trong hy vọng đã cạn kiệt dần.
– Thế còn thằng Vũ, thằng Vũ có liên lạc gì với bố nó hay không?
– Cái này thì tôi không biết. Nhưng tôi nghĩ là không có bà à.
– Bà về hỏi nó giùm tôi đi được không?
– Tôi… tôi không biết nữa.

Thấy vẻ lưỡng lự của cô bạn thân, bỗng nhiên không còn ngồi nữa mà Lệ quỳ xuống trước mặt Kiều mà van xin:
– Giúp tôi đi mà, tôi thật sự lâm vào đường cùng rồi.
– Bà làm gì thế? Đứng dậy đi rồi nói.
– Không, bà mà không nhận lời thì tôi không đứng dậy.
Chịu sức ép từ cô bạn gái thân nhất, cuối cùng Kiều đã đồng ý:
– Thôi được rồi. Nhưng tôi chỉ hỏi nó thôi, không được thì đành chịu thôi bà à.
– Được, được rồi. Ông Quang thương thằng Vũ nhất, thể nào nó cũng biết mà. Bà về giúp tôi nhé!

Nhận lời thì là vậy, nhưng trên đường về Kiều mải mê suy tư mà tâm trạng thì rối bời. Nói là thằng Vũ nó thương yêu bà, nhưng xưa nay thì ông Quang cũng rất tốt và lo cho nó, bản thân nó cũng vẫn luôn kính trọng ông. Hiện giờ cuộc sống là vậy, nhưng sau này rồi không biết thằng Vũ có thay đổi không? Quyền lực ông ba lớn như vậy, tiền lại nhiều, nếu là mình có lẽ mình cũng sẽ chọn đi theo ông ba chứ đi theo một con đàn bà dâm loạn không chút tiền tài gì như mình làm gì chứ. Chỉ nghĩ tới đó thôi thì tay chân Kiều đã run lẩy bẩy, nàng thật sự sợ hãi nếu như mất đi Vũ vì giờ Vũ là tất cả đối với bà. Trời nắng chang chang, quá chóng mặt lại thêm tay chân run rẩy làm nàng không đi nổi chiếc xe nữa. Dừng lại ngồi vào chiếc ghế đá bên đường, mặt nàng tái mét xanh xao. Cùng lúc ấy, Vũ và Ngọc cũng đang trên đường đi học về.
– Vũ, Vũ ơi! Có phải mẹ Kiều kia không?
Nghe thấy mẹ, Vũ quay ra nhìn ngay.
– Đúng, đúng rồi. Đúng là mẹ rồi.
Không suy nghĩ gì Vũ phi nhanh vào dựng xe xuống.
– Mẹ, mẹ làm sao thế? Vũ hốt hoảng khi nhìn thấy Kiều trong tình cảnh này.
Nhìn thấy Vũ, gương mặt Kiều hồi tỉnh trở lại. Như sợ mất đi Vũ mà Kiều lao ngay ra:
– Vũ, Vũ yêu của mẹ.
Kiều ôm chặt mình khiến bản thân Vũ và Ngọc ngỡ ngàng không hiểu xảy ra chuyện gì nhưng có vẻ rất nghiêm trọng.
– Mẹ, chuyện gì vậy? Kể Vũ nghe đi.
– Không có chuyện gì đâu, mình về thôi.

Vũ đỡ Ngọc dậy đưa ra xe còn Ngọc đi xe của Kiều. Về tới nhà chỉ có mình cô Lan giả đang vi vu nghe nhạc mà nhảy nhót tưng bừng. Nhìn thấy ba người Lan tắt nhạc đi rồi ngồi vào ghế sofa.

Ánh mắt dửng dưng của Lan gây cho Ngọc sự chú ý nhưng không muốn hỏi gì lúc này cả. Dìu Kiều vào nhà Vũ bảo Ngọc lấy ly nước mát, uống hết ly nước, định thần lại Kiều ngước nhìn Lan rồi nói.
– Lan ơi! Con chạy xe ra chợ mua giùm mẹ cân cam xành tươi nha.
– Bà làm sao tôi mặc kệ bà. Sao phải mua.
– Có đi không? – Mắt Vũ long lên sòng sọc
Nhìn thấy gương mặt Vũ Lan sợ hãi thốt lên:
– Có… có để chị đi.
Hiểu ý của Kiều Vũ nháy mắt bảo Ngọc:
– Ngọc đi chung với chị ra chợ cho vui nha.
– Ừm, để Ngọc đi liền.

Từ ngày Vũ quyết tâm phải mạnh mẽ hơn thì đầu óc cũng tinh tế hơn so với trước kia rất nhiều. Chỉ cần thoáng qua hành động của Kiều thì Vũ đã hiểu phải giải quyết thế nào.
– Mẹ nói đi, chỉ còn Vũ và mẹ thôi.
– Vũ yêu ngoan quá. Không có gì đâu, chỉ là lúc nãy mẹ nghĩ ngợi linh tinh mà sợ Vũ yêu sẽ bỏ mẹ mà đi nên chân tay bủn rủn không đi nổi nữa.
– Không lẽ mẹ lại…
– Vũ hâm, người ta đã toàn tâm theo Vũ rồi thì làm gì có chuyện bên ai nữa chứ.
– Thế vì sao mẹ lại sợ mất Vũ vậy?
– Chuyện này dài lắm, nhưng không quan trọng lắm đâu. Vũ đừng có lo, để tối mẹ kể Vũ nghe.

Một hồi sau thì Kiều khỏe trở lại, sau khi cả nhà ăn uống chỉ có Lan là nhất định không ăn thì không khí lại náo nhiệt tươi vui như bình thường.
– Nay đi học Vũ có bị điểm kém không vậy Ngọc?
– Dạ, không có ạ. Dạo này Vũ học tốt lắm cô ạ.
– Có thật không vậy? Dạo này Vũ bận bịu tập thể dục suốt thế mà vẫn học tốt cơ à? Kiều cười khúc khích đầy ranh ma.
– Ơ, dạo này đi tập thể dục ở đâu? Khai ra mau? Khai mau?
Ngọc đấm Vũ cứ thùm thụp khi nghe Kiều nói vậy.
– Trời ơi! Sao Ngọc lại nghe mẹ Vũ nói chứ. Làm gì có đi tập ở đâu đâu.
– Thật đó, dạo này con không thấy Vũ cứ khỏe hùng hục như trâu đấy à.

Nghe thấy Kiều nói xoáy, dù Ngọc không hiểu nhưng gương mặt thì lấm lét đỏ ửng lên, còn Vũ thì còn lạ gì Kiều nữa. “Dám chọc mình, cứ chờ đó”.
Kiều và Ngọc dọn dẹp xong thì Vũ liền cầm tay Ngọc mà dắt ngay lên phòng mà không quên ngoái lại nói với Kiều:
– Bọn con lên học, mẹ đừng có lên làm phiền nha! Rồi cúp mông nghoe nguẩy đi lên.

Kiều ngơ ngác nhìn Vũ dắt Ngọc lên phòng mà lại còn bị châm chọc nữa chứ. Cơn ghen nổi lên “được rồi, tối nay đừng có hòng mà chạm một ngón tay vào người tui”.

Lên tới phòng dắt Ngọc vào Vũ chỉ khép hờ cánh cửa mà không đóng hẳn với nụ cười tinh nghịch trên môi. Vừa mới lên giường Ngọc đã nhảy sổ lên:
– Á à, dạo này khỏe như trâu mà cứ bỏ bê tui. Hay là chán tui rồi, để tui đi chết cho mấy người coi nha… Ưm ưm…

Ngọc vừa dứt lời thì Vũ đã đặt nụ hôn nồng thắm lên môi khiến nàng cứ ngây ngất, mới chỉ hôn thôi mà Ngọc đã mềm lả người ra, chắc vì đã lâu rồi Vũ mới chạm vào cơ thể Ngọc vì dạo này quá nhiều việc nên hai đứa không có thời gian bên nhau.

Thả Ngọc ra nhìn thẳng vào mắt Ngọc say đắm:
– Vũ chỉ chán Ngọc khi nào già trăm tuổi thôi!
– Hứ, nhìn thấy ghét. Dẻo kẹo à.
Nở nụ cười rồi Vũ và Ngọc hòa quyện vào nhau trong say mê tình ái.

Về Kiều, dọn dẹp xong xuôi nàng uể oải bước lên phòng. Bực bội vì Vũ dám châm chọc ngay trước mắt mình mà Kiều đóng cửa phòng đến rầm một cái. Nằm xuống giường hết quay ngang rồi quay ngửa, hết úp xuống rồi lại ngửa mặt lên mà không ngủ được. Nàng liền bước xuống giường thử đi lên phòng Vũ xem thế nào. Vừa tới gần cánh cửa phòng Vũ thì Kiều đã nghe thấy tiếng rên la oai oái của Ngọc rồi. Lách mắt nhìn vào, trong phòng Ngọc đang ngồi trên mà phi ngựa Vũ ở dưới hất lên còn hai tay thì bấu chặt hai bầu vú của Ngọc. Được một hồi thì Vũ lại trở lên trên còn Ngọc thì không ngừng rên la:
– Vũ ơi! Ngọc sướng, sướng quá Vũ ơi!

Nhìn vào Kiều mới thấy là cơ thể cái Ngọc tươi non mơn mởn mà căng tràn nhựa sống chứ đâu có như bà già 40 tuổi này. Bảo sao thằng Vũ thích nó là phải rồi.

– Ôi! Sướng! Sướng quá! Ngọc ra Vũ ơi!

Bên ngoài thì Kiều bắt đầu nóng mặt tức tối có lẽ vì giờ nàng đã có thể kiểm soát nhục dục tốt hơn xưa nên sự bực tức ghen tuông lấn át hết dục vọng. Tức tối khiến tay chân nàng run run vô tình quên mất mà động vào cánh cửa làm nó kêu ken két.
– Vũ ơi! Hình như có ai ở ngoài sao ấy.
Biết tỏng Kiều đang rình trộm bên ngoài nên Vũ lớn miệng nói to:
– À, dạo này nhà Vũ mới nuôi con mèo ấy mà. Hôm nào nó chả lạch cà lạch cạch ở phòng Vũ.
– Ơ sao Ngọc không nhìn thấy.
– Thì sẽ thấy thôi mà. Vũ cười khoái chí.

Tạm ngưng sự hoan lạc Vũ quay ra đóng cửa phòng lại mà không quên ngoái đầu ra ngoài giả vờ như gọi con mèo:
Miu… miu..

Nhìn thấy Vũ ra Kiều chạy nhanh xuống cầu thang nhưng vẫn nghe thấy tiếng Vũ gọi mèo rồi “rầm” Vũ đóng chặt cánh cửa lại rồi khóa trong để mặc Kiều ở ngoài với cơn ghen khủng khiếp.
– Hay quá, được rồi, được rồi. – Kiều lẩm bẩm trong tức tối tía tai mà đi về phòng.

Trong phòng Vũ, Ngọc vừa trải qua trận hoan lạc ngây ngất do Vũ mang lại.
– Đúng là dạo này Vũ cứ Hùng hục như trâu í. Ngọc nũng nịu kẹ lẹ.
– Nhưng mà Vũ thấy Ngọc kêu chết mà. Ngọc đừng chết nha. Hihi
– Á à, dám trêu người ta. Đánh chít, đánh chít.

Cười đùa vui vẻ thêm một lát thì Vũ đưa Ngọc về với lý do chiều phải đưa mẹ đi có việc. Đi qua phòng Kiều chàng không quên gõ cửa phòng Kiều, chờ khi Kiều mở cửa phòng ra:
– Mẹ ơi! Mẹ đã cho con mèo ăn chưa?
“Rầm” Kiều đóng sập cửa phòng lại không trả lời.
– Sao thế Vũ? Ngọc ngơ ngác hỏi
– À, mẹ ghét mèo í mà. Nên không thích ở nhà nuôi mèo.
– Ờ ờ ra thế.

Đưa Ngọc về xong Vũ quay về nhà hót líu lo thì gặp chị Lan dắt xe ra cổng.
– Chị đi đâu vậy? Vũ hỏi ôn tồn, nhẹ nhàng.
– À, nay chị đi tiệc với bạn khuya lắm mới về nha.
– Chị đừng có say như hôm trước nha.
– Ừ, chị biết rồi.

Trong nhà lại chỉ còn mình Kiều và Vũ, nghĩ đến vậy Vũ lại khoái chí cười tươi như hoa. Bước vào nhà gặp Kiều đang đi xuống:
– Mẹ, mẹ xuống làm gì vậy? Có cần Vũ giúp không?
Không trả lời mà Kiều lầm lì đi thẳng xuống nhà.
– Thôi chết rồi hình như mình đùa quá chớn rồi. Vũ lẩm bẩm sợ sệt chạy theo Kiều:
– Mẹ cần Vũ giúp gì không? Vũ đang rảnh nè.

Vẫn là điệu bộ lầm lì không nói gì cả. Suốt cả buổi Kiều chỉ lẳng lặng nấu nướng rồi mang thức ăn ra bàn mặc kệ Vũ nói gì thì nói. Đến khi ăn cũng không ai nói với ai câu nào, không khí bắt đầu căng thẳng.
Ăn xong:
– Mẹ ghét Vũ lắm phải không?

Vẫn là im lặng, Kiều lẳng lặng mang bát đĩa dọn rửa. Đến khi dọn dẹp xong đang trở lên phòng thì nhìn thấy tờ giấy để trên mặt bàn ăn. Trong giấy:
– Vũ sẽ đi khỏi đây đi mẹ không còn khó chịu vì có mặt Vũ nữa. Vũ chào mẹ.
Đọc xong Kiều nghệt mặt chạy hớt hải ra sân hét toáng lên:
– Vũ, Vũ ơi! Con ở đâu.

Không thấy trả lời nàng rời mình chạy xuống nhà xe định lôi xe ra đi tìm Vũ thì “vù” cơ thể nàng đổ gục ra phía sau, nơi đã có sẵn một đôi tay rắn chắc đỡ lấy nàng mà bế bổng lên.

Giật mình nhìn lại thì:
– Vũ, Vũ định đi đâu. Vũ định bỏ mẹ hay sao?
– Vũ tưởng mẹ ghét Vũ nên đang định đi nè.

Kiều dang tay đấm thùm thụp vào ngực Vũ rồi nép mình vào trong lòng Vũ. Bế Kiều vào nhà dưới ánh sáng trong nhà Vũ mới để ý thấy thì ra Kiều đang khóc. Bế nàng nhanh lên phòng đặt lên giường chàng hốt hoàng.
– Mẹ, mẹ sao vậy?
Nức nở từng tiếng Kiều trả lời:
– Vũ đùa ác lắm, hay là để mẹ đi chết đi rồi Vũ muốn đi đâu thì đi.
Biết mình đã đi quá đà Vũ tỏ vẻ hối lỗi:
– Vũ xin lỗi mẹ, Vũ yêu mẹ nhất trên đời sao nỡ bỏ mẹ mà đi chứ.
Câu nói của Vũ khiến Kiều bừng tỉnh:
– Thật, thật không? Vũ nói thật chứ?
– Con xin thề nếu Kiều không phải người con thương yêu nhất thì…

Chưa kịp thề hết thì Kiều đã đặt lên môi Vũ một nụ hôn nồng ấm đầy yêu thương rồi cùng nhau hòa quyện ân ái. Hôm nay cũng giống như Ngọc, Kiều chủ động cưỡi ngựa cho Vũ tận hưởng cảm giác. Nói về kỹ thuật làm tình thì Ngọc sao có thể so sánh được với Kiều, mà minh chứng rõ nhất là Vũ cứ tê dại đi vì sung sướng mỗi khi làm tình với Kiều.

Mây mưa tình ái qua đi, nằm bên nhau Vũ chợt nhớ khi sáng Kiều nói tối sẽ kể cho Vũ nghe chuyện gì đó.
– Lúc sáng mẹ nói kể cho Vũ nghe chuyện gì?
– Mẹ định kể, nhưng Vũ đã nói hết rồi còn gì đâu mà kể chứ.
– Thì mẹ cứ kể lại chuyện hồi sáng đi.
Thở dài Kiều bắt đầu kể lại:
– Khi sáng cô Lệ có nhờ mẹ giúp liên lạc với ông Ba để giúp đỡ gia đình nhà cô vì gia đình cô ấy sắp mất hết gia sản rồi. Nhưng mẹ lại không giúp được, rồi cô ấy nhắc tới Vũ muốn nhờ Vũ giúp liên lạc với ông Ba. Mẹ không muốn Vũ liên lạc với ông Ba nhưng cô ấy cứ quỳ xin nên mẹ đành đồng ý là sẽ nói lại với con chứ không hứa sẽ giúp được cô ấy. Rồi trên đường về mẹ mải nghĩ linh tinh, mẹ sợ sau này sẽ chán mẹ rồi theo ông ba. Ông có tiền, có quyền lực còn mẹ chỉ là một con đàn bà dâm loạn. Đổi là mẹ, mẹ có lẽ cũng chọn ông ấy chứ chọn đi theo mẹ làm chi. Nghĩ rằng sắp mất Vũ nên mẹ sợ quá mà run rẩy tay chân thôi.

Nghe Kiều kể xong mà Vũ thương xót cho số phận đáng thương của mẹ. Giờ đây đúng là mẹ đã hai bàn tay trắng chỉ còn mỗi mình, nếu mình cũng đi chắc mẹ không sống nổi quá. Bảo sao khi nãy mẹ hớt hải tới vậy. Ôm xiết chặt Kiều vào lòng:
– Vũ hứa sẽ mãi mãi không rời xa mẹ đâu, mẹ đừng lo.
– Ừm, mẹ yên tâm rồi mà. Mẹ yêu Vũ nhất trên đời, Vũ của mẹ muốn gì mẹ cũng chiều Vũ hết.
– Còn chuyện của cô Lệ, mẹ đừng dính dáng dù chỉ tí xíu. Vũ sẽ có cách giúp cô ấy. Vũ nói với ánh mắt ngập tràn tự tin.
Khi lo lắng đã qua, Kiều chợt nhớ lại cơn ghen lồng lộn ban chiều mà giờ mới có dịp phát tiết.
– Á… á đau đau. Sao mẹ lại véo Vũ đau quá vậy?
– Sư cha anh, anh gọi ai là mèo hả?
– Hihi, ai biểu mẹ chọc Vũ trước.
– Tui chọc anh hồi nào?
– Thì lúc ăn cơm đó.
– Thế tui nói sai gì nào? Thế không phải tối đêm nào anh cũng tập chống đẩy cứ huỳnh huỵch trên giường hả? Không phải dạo này ngày nào anh cũng hùng hục như trâu mà quần thảo tui tơi bời hoa lá ra hả?

Nghe Kiều nói mà Vũ không nhịn nổi cười mà ôm Kiều vào lòng làm con cu Hùng vĩ lại được dịp ngỏng lên chọc loạn xạ vào người Kiều.
– Nhưng đúng là người cái Ngọc đẹp quá ha, hơn hẳn cái bà già này rồi.
Biết mẹ đang cơn ghen Vũ không dám chọc nữa mà xoa dịu:
– Mẹ thì… mẹ vẫn còn đẹp lắm. Ngày nào Vũ cũng si mê mẹ, chẳng khi nào thấy chán hết á.
– Haizz!
– Sao mẹ lại thở dài.
– Người ta thở dài là mắc mớ chi anh mà anh hỏi?
– Hihi, Chít này chít này.
Vũ hai tay cù léc làm Kiều nhột lên nhột xuống rồi lại cùng nhau đi vào trong giấc mộng êm đềm, hạnh phúc.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54

Tags: , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên