Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Câu chuyện đời tôi – Full

Câu chuyện đời tôi – Full

Phần 60

Tôi nhẹ nhàng đặt chị nằm lên giường. Giường chị màu trắng, những chiếc gối bông, mền cũng là màu trắng tinh khôi xen lẫn với những đóa hoa cúc dại li ti đúng như sở thích của chị. Chiếc giường êm và mát ngay khi chạm vào, gương mặt chị lún sâu vào chiếc gối bông, người chị cũng nhỏ bé hơn bởi bao quanh chị là màu trắng của mền bông êm ái, nhìn rất giống phong cách của chiếc giường ngủ người nước ngoài tôi hay bắt gặp trên phim. Phòng chị máy lạnh hình như vẫn chạy suốt ngày nên không khí trong phòng khá lạnh nhưng chẳng có mùi của không khí máy lạnh đâu nhé, ngược lại là mùi hương lavender thoang thoảng, tôi nhận ra mùi này bởi tôi cũng thích xịt phòng bằng mùi lavender.
– Rồi chị ngủ đi nhox về nha.
Tôi mĩm cười kéo chiếc mền phủ lên người chị, vừa định leo xuống giường đi về thì chị kéo tay tôi lại.
– Nhox!.
– Sao chị?
– Nhox ru chị ngủ đi!
– Sax! … Trời đất! Nhox đâu có biết ru!
– Thì nhox đọc cái này cho chị ngủ đi…nha … cái này nè…

Chị với tay rút từ phía sau gối ra một cuốn sách. Là cuốn Rừng Nauy. Tôi im lặng cầm cuốc tiểu thuyết từ tay chị.
– Giờ mà đọc tiểu thuyết gì…rồi chừng nào nhox mới được về…
– Hihi ai cho về. Đọc cho chị nghe đi…chừng nào ngủ nhox hả về.
– Nhưng mà khuya rồi…hổng tiện đâu!
– Đi…nhox…đọc cho chị nghe đi…nhox…

Đố thằng con trai nào ngồi đó như tôi nghe cái giọng nhõng nhẽo của chị mà không xiu lòng, tôi vốn chẳng bao giờ làm trái lời chị thì dù cái tính cộc cằn khô khan của tôi có lạnh lùng đến đâu cũng phải chịu thua chị.
– Rồi rồi…cũng phải để nhox ra nói với chú ba một tiếng chớ…
– Hihi nảy chị nói rồi.
– Nhưng mà để đi ra rửa mặt uống miếng nước rồi chào chú ba một tiếng đã.
– Vậy hả…nhox đi nhanh nhanh nha.
Tôi bước xuống cầu thang cũng vừa lúc chú ba đang đóng cửa chính nhà lại.
– Dạ con…
– Ừ nảy cô Phương nói với tui rồi. Xe câu tui để trong nhà xe. Cậu ngủ hổng quen ngủ trong phòng cổ thì chút vô cái phòng kế bên ngủ cũng được. Phòng đó cổ để dành cho cậu Phong ngủ.
– Dạ…con biết rồi. Bộ thường ngày chị hay nhõng nhẽo như vậy lắm hả chú…
– Hề hề vậy đó cậu. Mà cổ chị nhõng nhẽo với cậu Phong thôi, cậu là người thứ hai cổ cho vô phòng đó. Nhà này cổ hổng cho ai vô phòng cổ ngoài cậu Phong. Cậu quen cổ lâu chưa bào nào giờ tui hổng thấy tới chơi…
– Dạ con quen chị cũng mới đây. Nói mới nhớ chắc cũng một năm thôi chú …
– Chà! Vậy lạ nghen. Nào giờ tui hổng thấy ai được vô phòng cổ hết. Khách khứa bạn cổ tới chơi toàn ở phòng khách. Chắc cổ quý cậu lắm. Cậu là sao với cô Phương?
– Dạ con coi chị như chị ruột đó chú …
– Tui hiểu rồi! Vậy cậu cứ tự nhiên giống cậu Phong. Có gì cậu cứ hỏi tui.
– Dạ vậy chú cứ đi ngủ trước. Con vô chơi với chị…

Chú ba cười xòa bước về phía sau, tôi cũng quay trở lên phòng chị mon men vào toilet để rửa mặt cho sạch bụi đường, rót một miếng nước uống rồi mới lại ngồi xuống kế chị.
– Sao nhox đi lâu quá dzạ?
– Thì nói chuyện với chú ba chú …
– Xí! Làm chờ lâu muốn chết. Suýt ngủ mất tiêu rùi nè…
– Ngủ luôn phẻ, đỡ đọc mõi miệng…
– Hihi đáng ghét…nhox đọc đi…mà cho chị uống nước với.

Chị giật ly nước trên tay tôi uống ực cái hết sạch rồi mới chịu nằm ngiêng người trở lại nhìn tôi. Cầm cuốn tiểu thuyết lên lật lật sơ qua, không khó để tôi tìm thấy chỗ đánh dấu trang đã đọc rồi của chị.
– Đọc thiệt hả?
Tôi nhìn chị dò xét. Chị gật đầu mĩm cười.
– Hihi thiệt mà!
– Mệt ghê! Giống ru con nít ngủ quá trời!
– Hihi kệ chị!
– Rồi vậy nhắm mắt lại chuẩn bị nghe tra tấn nè …
– Hihi…

Tôi bắt đầu đọc từ trang chị đánh dấu. Trước giờ tôi đọc sách đều đọc thầm cho nên giờ đọc thành tiếng cũng không quen, cộng thêm tâm lý là đọc cho chị ngủ nên tôi đọc thì đọc chứ chả nhập được miếng nào trong câu chuyện tiểu thuyết, chẳng nhớ chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì hết. Thi thoảng tôi ngừng đọc liếc qua nhìn chị, uống miếng nước rồi tiếp tục đọc. Căn phòng im lặng, chỉ còn âm thanh từ một thằng nhox đọc tiểu thuyết ru chị ngủ, tiếng kim đồng hồ… thi thoảng có tiếng gió lùa nhè nhẹ vào cửa kính chưa được đóng chặt.

Tôi đọc khá lâu, khoảng nửa tiếng gì đó thì phát hiện chị của tôi đã ngủ say từ lúc nào, gương mặt chị ngủ giữa đống mền gối bông màu trắng thực sự rất giống thiên thần trong tưởng tượng của tôi. Mỗi người đều tưởng tượng về hình mẫu thiên thần khác nhau… có lẽ tôi đã tìm ra hình mẫu chính xác nhất trong trí tưởng tượng của tôi về thiên thần. Bất giác thực sự cảm thấy mình quá may mắn khi có một người chị xinh đẹp đáng yêu như vậy…

Giấc ngủ của chị bình yên, xinh đẹp như gương mặt chị lúc này vậy… tôi mĩm cười, cảm giác bình yên len lõi vào trong người tôi, mọi đau buồn dường như tạm lắng lại nhường chỗ cho niềm vui nhè nhẹ. Thầm cảm ơn sự có mặt của chị… nếu như không có người chị này bên tôi ngay lúc ấy, không biết tôi sẽ đau khổ, điên cuồng như thế nào bởi đằng sau cái nụ cười của tôi ngay từ lúc nhìn em đau đớn, ngơ ngác đưa ánh mắt về phía tôi trên thánh đường… là cả một con quỷ đang gào thét vì đau, vì giận, vì hận những con người đưa em đi xa.

Tôi là một thằng nhox còn trẻ, suy nghĩ của tôi vẫn còn rất nóng, rất nhiệt như chính cái tuổi của một thằng con trai vừa mới lớn, như bao người, tôi vẫn mang trong mình cái tính bồng bột, bốc đồng của tuổi trẻ…. và không có chị xuất hiện có lẽ ngay khi bước chân về Sài Gòn tôi sẽ làm một cái gì đó có thể là điều dại dột không chừng.

Nhẹ nhàng đứng dậy bước khỏi giường chị. Tôi đi lại khẽ đóng sát cái cửa kính ngoài ban công phòng chị lại cho gió khỏi lùa vào. Bên ngoài trời không quá tối vì có những ngọn đèn đường, cả đèn phía trước cổng và đèn bên trong vườn nhà chị khiến cảnh vật xung quanh hiện lên một cách bình yên, dịu dàng. Tôi rót một ly nước, tắt đèn rồi bước đến ngả người lên chiếc ghế sô-pha trong phòng chị… Lần đầu tiên tôi qua đêm trong phòng một người con gái kể từ khi đặt chân lên Sài Gòn, lần đầu tiên tôi im ngủ giữa thế giới riêng của chị… thế giới của nữ hoàng… thế giới của những điều kỳ lạ. Sài Gòn… bình yên lắm!

Ghế sô-pha nhà chị khá êm lại to nên tôi nhanh chóng lấy được giấc ngủ rất say đến nổi bình minh lên tận ngọn cây bên ngoài cửa sổ, nắng chiếu vào phòng tôi mới mở mắt ra. Không phải ở Đà Lạt nhưng căn phòng vẫn se lạnh vì máy điều hòa, đêm qua tôi bật điều hòa hơi nhỏ nên lạnh đúng rồi. Chỉ cảm thấy lạnh ở mặt thôi chứ cả người tôi đang được đắp một chiếc mền bông màu trắng, đầu tôi được ai đó đặt vào chiếc gối êm ái…T ôi mĩm cười giở mền lên, chị nữ hoàng của tôi đang ngồi cuộn mình dựa đầu vào ghế ngủ ngon lành. Đã bắt đầu nhận ra thói quen yêu thương thứ hai của chị dành cho tôi sau cái món caffe son môi, hơi muộn những vẫn nhận ra … mỗi sáng ngủ dậy luôn nhìn thấy chị ngồi ngủ với tôi bên chiếc ghế sô-pha tuy nhiên tôi vẫn chưa biết chị thường thức dậy lúc nào và trèo xuống giường ngủ với tôi nửa, có lẽ sau này phải rình mới được.

Nhẹ nhàng rút người ra khỏi mền vòng tay dừng hết sức bê nguyên người chị cùng chiếc mền từ từ đi lại đặt lên giường, chị ngủ say lắm hoặc có thể giả vờ ngủ say nên chỉ phản ứng lại tôi bằng cách cuộn mình trên giường nằm im ngủ, tôi tăng nhiệt độ máy điều hòa lên rồi mới đứng dậy đi vào WC rửa mặt cho tỉnh ngủ. WC khá rộng, toàn là kính, mọi vật dụng trong WC cũng toàn màu trắng tinh. Trên kệ linh tinh những sữa tắm, dầu gội, nước hoa, khăn… ngồi đếm chắc cũng không dưới cả trăm món. Lục lục, mãi chẳng thấy bàn chải đánh răng nào khác ngoài cái bàn chải màu trắng khá ngộ gắn trên tường tôi đành tắc lưỡi xài đại cái bàn chải này, của chị thì kệ chị, bửa ngủ nhà tôi chị cũng ngang nhiên sài bàn chải của tôi kia mà, người đẹp vậy chắc bảo đảm an toàn vệ sinh răng miệng 100% mà nhỉ.

Đánh răng rửa mặt xong tôi cầm cái chai màu xanh xanh mất sạch nhãn hiệu bên ngoài, chỉ có một cái hình hoa cúc nhỏ nhỏ dán trên nắp chai, nhà tôi cũng có một chai nên tôi đoán là nước súc miệng Listerin đây mà. Đề phòng trúng độc tôi mở nắp hít hít mấy cái cho chắn ăn rồi mới dám ngậm một họng. Sáng sớm ngậm cái nước này cai muốn nhũn não, mà lỡ ngậm rồi thành ra đành ráng chịu đựng phùng mang trợn má sục qua sục lại cho sạch miệng vậy. Ngậm cái này phải ngậm 2-3 phút đứng không hoài cũng chán nên tôi tính vừa ngậm vừa đi ra ngắm phòng chị chút vô nhổ ra cũng được. Mới quay lưng bước được một chân ra khỏi phòng thì nguyên con ma trắng tinh đầu tóc bù xù bù xòa đâu nhảy ra trước mặt la thẳng vào mặt tôi:
– AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!

Tôi thề là tim tôi thiếu điều muốn nhảy khỏi lồng ngực, mắt trợn trắng phun hết toàn bộ những gì ngậm trong miệng vô mặt con ma trước mặt (cái này là hết hồn phun thiệt chứ hổng có cố ý), chẳng những vậy tôi còn trượt chân té cái bịch ra phía sau, cũng may võ công cao kịp chống tay chứ không là chấn thương sọ não theo con ma đi chầu diêm dương rồi. Phần con ma sau khi lãnh toàn bộ listerin thần chưởng à nhầm thần phun của tôi xong đứng im lè lè lưỡi nhẹ nhẹ ra nếm thử xem nước gì, từ từ cái mặt con ma xụ xuống cái mỏ chu ra la làng thiếu điều muốn nổ cái phòng.
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!

Tôi vừa kịp hoàn hồn đưa tay dụi mắt từ từ ngồi dậy… Mặt tôi tái mét, tim đập trở lại trên cả mức bình thường, mắt mở tối đa…nhận ra con ma đó là ai rồi, tôi lùi lại vì sát khí đằng đằng từ con ma nữ hoàng. Thôi xong, xuân này con không về rồi phụ huynh ơi @@ … Lùi sát tường, hết đường chạy, biết phận mình tôi vội giơ một tay lên đầu một tay xoe ra đưa về phía chị.
– Ê…ê…đứng im đó nha…đừng đừng có qua đây nha…
– Nhoxxxxxxxxx connnnnnnnnn đáng chếttttttttttttt…

Chị nghiến răng, gương mặt đầy sát khí, tay lăm lăm cái mền bông tiến lại về phía tôi.
– Hổng cố ý nha…tại tại….
– Tại cái đầu nhox aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!
– Ê…ê bình tĩnh…đừng có làm bậy….nhox la….aaaaaaaaaaa…ặc ặc…àng….ứu…ui….ứu….ết…ết … ui….aaaaa!!!!

Chưa kịp nói hết câu chị của tôi tàn nhẫn quăng cái mền to đùng vô tôi rồi nhàu vô đấy tôi té cái bịch trọn lỏn vô bồn tắm, chẳng biết chị làm gì…tôi chỉ tôi là trong vài giây đã bị chị leo lên người khống chế hoàn toàn, mặt mũi tối sầm tôi hết đường chống đỡ trước toàn là ngắt nhéo, bóp cổ, cú đầu của chị.
– AAAA cho chết nè….dám phun nước vô mặt ta…cho nhà ngươi chết luôn…hừ hừ….nhox con đáng chết…huhu (nghe tiếng ma hu hu thiệt).

Chả biết nghe đứng chị nói vậy không, chỉ thấy trời đất tối sầm, đau chảy cả nước mắt. Thân này há chôn xác nơi WC lạnh lẽo hoang vu này sao phụ huynh ơi hix hix… Sau phút đầu tối sầm, tôi cũng thấy được ánh mặt trời…giẫy dụa một hổi tôi thọt được tay, rồi chân, rồi đầy đủ tứ chi ra khỏi cái mền…
– Phản cônggggggggggggggggggggggggg!
Tôi hét lên dùng hai tay chọt liên liến vô eo chị, hiểu quả tức thì, chị vội rụt tay lại chống đỡ cười ngặt nghẽo.
– Hihi…trời ơi…nhột nhột…bỏ chị ra…hihi…
Ngay lập tức tôi vùng dậy đẩy chị té khỏi người tôi ngồi dậy tay đè tay chị, tay chọt hết công xuất vô eo…
– Zá zà… coi ai chết biết liền!
– Haha…tránh ra…bỏ chị ra…đồ nhox con…hihi … bỏ người ta ra…bớ người ta….hihi…
– Bớ thoải mái…hehe…….
– Đáng ghét … hihi nhột mà…nhox con đáng chết…hihi chết…chị….

Chị cũng không chịu kém chống cự một cách quyết liệt, ngắt nhéo, đấm đạp, cắn cạp… nói chung có bao nhiêu chiêu thức chị đều đem ra chiến đấu với tôi. Vậy hai con người vật lộn, la hét, cào cấu, cắn cạp, chọt chọc…v.v… với nhau với một chiếc mền bông trong cái bồn tắm to màu trắng. Cửa khóa trái, hix hix la hét kiểu này có khi chút mở cửa ra chắc công an hàng xóm người nhà chị đứng đầy ngoài cửa vì tưởng phòng có thế chiến thứ 3 quá.

Cũng may, phòng chị kín và cách âm khá tốt, chiến trường lại trong nhà tắm nên hai đứa thỏa sức mà làm “đau” nhau bằng mọi cách. Cái này giỡn xong tôi mới biết chứ uýnh lộn với chị làm quái gì nghĩ được bao nhiêu thứ. Cuộc chiến cuối cùng cũng kết thúc, hai phe tổn thương vô số, người tê rần, thở hổn hển…
– Nghỉ nghỉ….nghỉ giải lao….mệt quá ….
– Nghỉ thì nằm im đi…
– Chị nằm im trước đi…ayda…bỏ ta…trời ơi giải lao…uidaaaa
– Không… óc im ước ikkkkkk (đang ngậm nguyên bắp tay tôi)
– Rồi rồi… nhả ra đi đừng cắn nửa…ui da….im nè…

Tôi chẳng biết tôi đang chọt vào đâu trên cơ thể chị nửa. Nhận thấy sự nhượng bộ của đối phương chị cũng từ từ nhả tay tôi ra nằm im thở. Tôi thề là tôi mệt và tê toàn thân đến nổi tôi chẳng còn biết gì nửa, chỉ biết nằm im nghỉ mệt hồi phục sức khỏe đã. Chị cũng vậy, thở phì phì, cười hì hì nửa mới ghê chứ.
– Mệt mệt quá…đau quá…nghỉ mệt chút đi…
– Hihi…nghỉ thì nghỉ…chị cũng đau muốn chết nè …
– Xạo nha…chọt lét chứ có ngắt nhéo gì chị đâu mà đau…
– Mệt…hihi mệt…nghỉ nói nha…hihi
– Ờ…hix…

Tôi nằm im, chẳng quan tâm gì ngoài việc nhắm mắt nghỉ mệt. Sau trận chiến luôn là không khí bình yên. Nằm được một lúc chưa kịp hết mệt chị đã lên tiếng…
– Nhox ơi!
– Gì…Thôi chưa hết mệt nha!
– Hổng phải!Hihi chị mệt quá….
– Rồi sao?
– Cõng chị lên giường đi! Chị ngủ chút!
Tôi vẫn nhắm mắt nhất quyết không đứng dậy
– Thôi dẹp! Đau mệt muốn chết. Tự mà đi!
Chị cấu nhẹ đầu tôi.
– Đi!Cõng đi đi!
– Không! … No…để yên nằm nghỉ!

Tôi lạnh lùng, giờ có giết tôi tôi cũng chỉ muốn nằm thôi, mệt đứt hơi, chổ nào trên người cũng tê rần vì bị ngắt nhé cào cấu cắn cạp…
– Hihi đáng ghét…hổng lẽ nằm đây ngủ?
– Kệ chị! Hổng biết!
Tôi xoay đầu sang một bên, chả biết hướng nào, nhắm mắt nằm im
– Hihi Khó ưa…
– Ừ!
– Vậy kệ nhox!
– Ừ…
– Chị cũng ngủ lun đây…
– Ừ…
– Hihi…

Chị nằm im không nói nửa, tôi cũng nằm im chuẩn bị tinh thần ngủ. Người tôi với chị và cái mền bông to trộn lẫn vào nhau thành món thập cẩm người bông. Nảy giờ tôi cũng chẳng biết chị và tôi đang nằm ra sao nửa vì tôi vẫn chưa kịp hoàn hồn. Giờ thì im lặng, sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng thở nhẹ, tiếng tim đập…cảm giác không ổn chút nào… tôi cảm nhận vậy…hồn đã hoàn…. có cái gì đó là lạ… tôi run run, tim đập thình thịch… chị chị hình như đang nằm dưới, tôi nằm trên, cảm giác ấm ấm, lạnh lạnh, mịn mịn rất là quen.

Tôi mở mắt ra, đầu khẽ ngẩn lên để nhìn cho rõ … màu da người hiện ra trước mắt, li ti, trăng trắng…khẽ cử động người…cử động tay…hồn tôi giờ nửa muốn chạy nửa đang cố tìm về với xác để cảm nhận rõ…rõ…rõ dần dần…tôi đang nằm trên chị, đầu tôi hình như đang nằm trọn trên ngực chị, tay tôi một tay bị đè lên lưng, tay còn lại đang đặt trọn trên “O.O” (không dám cảm nhận nửa @@ ), tay chị một tay trên đầu tôi, tay còn lại chưa kịp xác định ở đâu. Hình như chị cùng đang dần dần cảm nhận việc gì đang diễn ra trong bồn tắm…im lặng…rồi… Tôi vùng ngồi dậy, chị cũng đẩy đầu tôi lên, cái mền mắc vào đầu tôi nên khi ngồi dậy tôi kéo theo cái mền, người chị hiện ra trước mắt… hoàn toàn… hoàn toàn không có gì trên người. Bốn mắt nhìn nhau, tôi đứng hình nhìn xuống…rồi lại ngước nhìn mặt chị…và….
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
Hai đứa đồng loạt hét lên thảm thiết khi biết việc gì đang xảy ra trong bồn tắm… Tôi vùng đứng dậy, chị thì ngồi sát vào góc bồn tắm…
– Nhox nhox….
– AAA…áo…AAA….gì kỳ vậy….

Tôi bối rối, chưa bao giờ tôi bối rôi như gà mắc tóc như vậy, cái này là cả một đống tóc luôn chứ chẳng đùa. Còn chị chẳng biết sao chứ tôi thề là mặt chị đỏ ứng lên, nhăn hết sức có thể, mắt nhắm tịt, vừa la vừa cười và cũng vừa mếu…rất biểu cảm :v . Tôi bối rối đứng dậy nhìn chị, tôi thề tôi không có ý nhìn, chỉ là chị ngồi ngay tầm mắt tôi thôi. Chị còn quần nhưng phần trên thì hoàn toàn trống không…
– AAAAA…huhu chết rồi…trời ơi…aaaaaa
– Áo…áo chị đâu?
– Huhu áo chị…huhu AAAA chị hổng biết…

Tôi hoảng hồn, bối rối đứng lồm cồm tìm xung quanh. Hai đứa một đứa cuốn cuồng tìm áo, một đứa ôm ngực nhắm mắt vừa khóc vừa cười la hét…thành ra đều ngốc đến nổi chẳng biết kéo cái mền quấn người lại… Kiếm như thằng điên cũng có thấy cái áo chị đâu đâu.
– Huhu chết rồi…nhox làm gì dzạ???
– Kiếm…kiếm cái áo…
– Kiếm gì nửa…huhu nhox đi ra ngoài nhanh đi…
– Ờ ờ…rồi rồi…

Tôi luống cuống leo khỏi bồn tắm chân này trèo chân kia lũi lũi ra khỏi phòng, chưa bao giờ đi một cách vội vã và khó khăn thế này…
– Nhoxxxxxxxxxxxxxxx
– Gì … gì…nửa

Giật mình quay mặt lại…trời à…lại nhìn thấy cả người chị. Hix hix…chắc đau tim chết quá…Chị mới buông tay che ngực xuống vội nhắm mắt đưa tay trở lên che và hét:
– AAAA đồ khùng…không được quay lại..
– Chết…sorry…quên quên …
Tôi giật bắn người quay mặt qua chổ khác
– Huhu…đưa cái mền cho chị…
– Rồi…rồi…

Thì ra tôi vội đi ra nên kéo theo cái mền bông hổng hay. Run run cầm cái mền tính quay người bước lại đưa thì chị lại ra lệnh:
– Đứng im…
– Gì nửa…
– Lấy tay kia che mắt lại…
– Rồi!
Tôi như robot, chị nói sao tôi dứt khoát làm ngay vậy.
– Hổng được hí nha!
– Rồi nè có thấy gì đâu…
– Rùi! Đưa mền đây!
– Ừ…ừ!

Một tay cầm mền một tay che, tôi nhắm tịt mắt dò dẫm bước quay trở lại đưa mền về hướng chị, mặt vẫn quay sang chỗ khác.
– Nè!
– Đáng ghét!
Chị giật mạnh cái mền.
– Rồi! Đi ra…
– Ừ ừ!

Tôi như thằng ngố lúng túng dò dẫm đi ra ngoài. “Binh!”. Hix đầu tôi cũng vô cánh cửa đang nửa mở nửa đóng nhà tắm…tối tăm mặt mày…
– Đi ra nhanh! Đồ dê xồm! Làm gì dzạ!
Tiếng chị hét sau lưng…
– Hổng thấy đường nè! Từ từ … đau muốn chết!
– Kệ nhox! Đi ra!!! Hihi…

Tôi ôm đầu đẩy cửa luống cuống bước ra khỏi phòng. Tôi thề … tôi thề là tôi nghe tiếng chị vừa nói vừa khúc khích cười rõ ràng…hổng nghe lầm đâu mà (tự trấn an mình)… Người tôi nóng bừng, chạy lại ngồi xuống ghế sô-pha…tim nhảy hip-hop rất sung, thở phì phì ráng lấy lại bình tĩnh.
“Rầm”

Tôi giật bắn người khi nghe tiếng chị đóng cửa WC lại…thôi rồi…kỳ này thành dê chiên xù chắc chắn luôn rồi. Không khéo chị lại nghỉ linh tinh giận tôi luôn không chừng. Nảy giỡn sung quá ai biết làm cái quái gì trong mền, tối tăm mặt mày có biết đâu là áo, đâu là người đâu. Tôi nhìn lại mình, quần bung cả khóa thắt lưng, cổ áo thun bị kéo dãn xuống tận bụng không còn nhận ra có phải áo hay cái giẻ lau nhà nửa. Thấy nhột nhột, đưa tay ra sau lưng… ngoài cái áo còn một thứ khác mịn mịn, mát mát hơn áo thun tôi nhiều. Cầm thứ đó ra trước mắt xem… hix hix còn gì khác ngoài cái áo ngủ của chị, còn mùi thơm nước hoa, mùi đồ ăn, mùi mồ hôi nửa nè.
– Chị ơi! Kiếm được cái áo rồi nè!

Tôi tài lanh đứng bật dậy chạy lại tính gõ cửa thì đột nhiên cửa mở bung…
“Rầm! … Binh! … Uidaaaaaaa!AAAAAA!”
Một chuỗi âm thanh vang lên…cái cửa mở bất ngờ tôi lãnh tròn vẹn cái binh vô mỏ suýt bật ngửa. Sau khi hét lên xong chị mới từ từ mở cửa hí hí rồi ló cái đầu ra nhìn tôi làm mặt nghiêm (giờ nghĩ lại cái mặt đó mặt gian thì có” )
– Gì nửa dạ đồ dê xồm
Trời trời! Bị tai nạn lại còn bị la dê xồm nửa, thiệt oan ức quá! Thôi kệ dù sao cũng có phần lỗi ráng nhịn để còn thoát thân khỏi cái động này mới được.
– Kiếm được áo rồi nè!

Tôi chìa cái áo ra trước mặt. Lần này thì cố ý nhìn chị thiệt… tiếc ghê, chị quấn cái mền rồi nên chẳng được thấy gì ngoài cái mặt lườm lườm thiếu điều nhảy vào ăn tuôi nuốt sống tôi.
– Nhìn gì mà nhìn! Đồ dê cụ! Đưa áo cho chị!

Chị giật áo rồi đóng cửa cái rầm. Hình như bà cô bịt miệng cười hay sao nhỉ… chắc nhìn lầm. Tôi gãi gãi đầu, ôm cái trán dự báo sắp sưng một cục đi lại ghế ngồi, rót ly nước, soi soi mặt trong màn hình tivi coi có bị chảy máu không. Giờ nên ở lại giải quyết hậu quả hay trốn về cho chắc ăn nhỉ… Mà nghĩ kỹ làm quái gì có chìa khóa mở cổng mà về, có leo tường cũng hổng ổn, rủi nhà có chó hay nửa chừng chị phát hiện lấy cây chọt một cái là thấy diêm vương liền…. Hix…trầy vi tróc vảy theo nghĩa đen thực sự, cả người toàn vết móng tay, dấu răng cả vết son môi hay máu tôi cũng hổng dám phân biệt nửa. Ngồi cả buổi trời hổng thấy chị ra, lại trò gì nửa đây, đừng có nói ở trong đó úp mặt vô vếu tự tử vì bị tôi nhìn thấy à nha. Tôi lò dò lại gõ gõ cửa.
– Chị ơi! Mặc áo xong chưa…làm gì lâu vậy!
– Kệ chị! Huhu!
– Làm gì đó!
– Huhu rách áo rồi!
– Thì mặc đỡ quấn cái mền ra kiếm áo khác…
– Huhu! Hổng ra đâu!
– Sao vậy! Giận hả…xin lỗi…hổng có cố ý…
– Huhu chị hổng biết chị hổng biết…nhox xấu xa!
– Hix xin lỗi mà…nảy hổng có thấy gì hết…thiệt!
– Nói dóc! Nhìn chằm chằm mà hổng thấy gì?
– Thiệt! Nảy quýnh quá đâu có kịp nhìn thấy gì!
– Thiệt hôn?
– Thề!
– Huhu…

Tôi nghe tiếng mở khóa cửa, tiếng chị lầm bầm cái gì đó chẳng biết. Cửa hé mở, nữ hoàng bước ra, cái mặt chù ụ xụ xuống y chang con nít. Bắt gặp ánh mắt tôi nhìn…chị bịt mắt lại xấu hổ …
– AAAA huhu đồ xấu xa! Hổng cho nhox nhìn nửa…
– Trời ơi mặc đồ rồi ai thấy gì đâu trời…

Tôi cười phì trước vẻ mặt mắc cỡ đáng yêu của chị. nói hổng thấy gì là nói dóc chị chứ giờ thấy gần như toàn bộ cơ thể chị vì cái áo bị rách, quần thì ngắn cũn, chỉ che được những nơi nhạy cảm.
– Huhu thấy chưa cái bản mặt…nhìn nửa kìa…đồ dê xồm đồ xấu xa!

Chị vừa mắng vừa chạy ào nhảy lên giường cuộn người vô cái mền khác trên giường. Tôi chưng hửng…kiểu này là mắc cở, giận hay khóc nhè thiệt đây trời @@. Dám giận lắm à, tôi là tôi đang sợ chị nghĩ gì không hay rồi hiểu lầm tôi lắm nên vội đi lạy kéo nhẹ nhẹ cái mền…
– Chị … chị! Giận hả
Không thèm nhúc nhích, tôi chọt tiếp….
– Nè….đừng có nghĩ linh tinh nha. Nảy giỡn đâu có biết gì đâu? Hổng thấy gì thiệt mà…
– ….
– Đừng giận nha…chị…không thấy gì hết…thề luôn….mà cũng tại chị, ai biểu giỡn đè nhox sung quá chi!

Chiêu đổ thừa này công nhận hiệu nghiệm thiệt. Gì chứ ai mà đổ thừa cho chị dù chị có lỗi hay không thì bảo đảm cũng gân cổ lên cãi cho coi.
– Hông dám! Tại nhox con á!
– Tại nhox cái gì…chị giỡn trước chứ bộ!

Suýt bị chị bật dậy cụng đầu. Tôi nhìn gương mặt xấu hổ còn nguyên nét hồng hông trên phì cười.
– Đó cái bản mặt gian như quỷ đó. Thấy ghét!
– Ờ … giỡn đè uýnh người ta đã rồi la ghét!
– Hổng ghét sao được! Ai biểu nhox chọc lét chị?
– Đứa nào nhàu vô đè cắn nhox trước?
– Cho chết! Ai biểu chơi dơ phun nước vô mặt người ta?
– Ê!Cái này tại người ta đâu nhảy ra hù mình nha!
– Không biết … không biết!
Càng nói tôi càng phì cười vì cái kiểu gân người lên cãi một cách vô lý và đuối lý của chị, vậy mà vẫn cố cãi…
– Cái đồ xấu xa…đồ dê xồm…chơi gì chơi xé áo người ta…
– Hix hix….xé hồi nào…
– Hổng xé sao áo rách nè…nè…nảy thấy hết…còn đụng vô…vô
– Vô gì…

Tôi sững người khi chị vô tư kéo cái chỗ áo rách dí ra trước mặt để cãi nhau với tôi. Hix cái này có không cố ý nhìn cũng bị nhìn thấy nửa…làn da trắng ngần, mịn màng của chị khiến tôi suýt phun máu mũi chết tại chỗ. Phát hiện ánh mắt tôi, chị giật mình vội rụt người lại kéo mền che người.
– Đó đó! Huhu cái đồ xấu xa…hai con mắt dê xốm nhìn nửa kìa!
– Trời ơi! Ai biểu đang nói chuyện tự nhiên vạch ra rồi la!
– Có đâu! Huhu tại nhox chứ bộ!
– Chơi đổ thừa!
– Kệ chị kệ chị! Tại nhox hết…huhu tại nhox hết!

Tôi bật cười nhẹ, sợ chị bắt gặp tôi cười phì nên vội đi leo xuống giường đi lại bàn lấy ly nước uống… Sau lưng chị vẫn nói lẩm bẩm trong miệng, mặt xụ xụ rất buồn cười!
– Huhu…đồ xấu xa…nhìn thấy của người ta…huhu đồ dê xồm…huhu đụng hết người … đụng ngực người ta luôn rồi…
Chị lẩm bẩm một mình nhưng cũng vừa đủ cho tôi nghe. Tôi uống hết ly nước ráng nhịn cười đi lại giường kéo tay chị ra khỏi mặt.
– Nè lèm bèm gì đó
– Hứ! Tại nhox hết! Nhox con xấu xa!
– Rồi rồi tại nhox…ai biểu mặc áo…mỏng lét mà còn giỡn chi…
– Kệ chị! Huhu xé áo người ta còn đổ thừa…đáng ghét!

Nảy giờ khóc, thấy được giọt nước mắt nào chết liền…chị quay mặt đi ra vẻ giận. Tôi cười…biết cãi nhau nảy giờ nghĩa là không sao rồi, chị sẽ không nghĩ bậy rồi giận tôi đâu. An tâm tôi cười phì trêu tiếp.
– Ờ giận đi! Kéo cái áo xuống kìa… thấy hết giờ…công nhận người trắng ghê…mát ghê…nảy đụng vô…đã tay ghê…hehe
– AAAAAA đồ xấu xa…đừng có nói nửa…huhu…

Chị bịt tay lắc lắc đầu chui tọt vô mền bông. Đau tim với bà chị này, cứ như con nít…Tôi định đi lại chọc chị tiếp thì nghe tiếng gõ cửa.
– Nè! Im…có người kiu cửa nè … đừng có lèm bèm nửa!
– Kệ nhox! Đồ xấu xa…huhu cởi áo người ta…còn nói….huhu
– Nói một hồi người khác nghe bây giờ
– Mở cửa đi đồ khùng!

Dọa một tiếng chị vội ngừng cái giọng kể lể than khóc vụ tôi dê xồm ngay. Tai nạn thôi mà chứ tôi có kịp cảm nhận hay nhìn sao đâu mà dê với đẹp. Tôi đi ra mở cửa, sau lưng chị đứng dậy lò dò bước theo, người cuộn cái mền ngang ngực. Tôi mở cửa…đứng hình, chị nhảy từ phía trong ra sau lung tôi…
– Ai dzạ?
– Hả!!! Hai người! …

Người xuất hiện sau cửa sững người hả hốc miệng nhìn tôi và chị…bịch trái cây rớt xuống đất…hix…là….

Anh Phong đang đứng ngoài cửa, đeo kính đen, dáng vẻ chẳng khác nào diễn viên ca sĩ nhưng lại xách trên tay lỉnh kỉnh nào trái cây, bánh, rau, cà chua… nhiều thứ khác chẳng thấy hợp tí nào với vẻ ngoài lãng tử của anh. Nhìn thôi tôi cũng suýt phì cười rồi, tất nhiên những thứ đó giờ đang rớt lăn lóc dưới sàn nhà. Tôi chưa kịp chào vì cũng hơi bất ngờ khi gặp anh, ngược lại chắc chắn anh Phong cũng rất sock khi tôi là người mở cửa phòng chị đón anh. Chị nhảy ra sau lưng nhí nhảnh ôm cổ tôi chào anh:
– A! Phong! Có mua đồ cho Phương hôn?
– Ủa anh mới qua hả…
Tôi cười chào anh sau đó quay lại phía sau kéo cái tay chị ra bởi kẹp cổ tôi thì thôi lại còn kéo cái áo gần rách tới nơi của tôi nửa chứ
– Làm cái gì vậy…nhột mà…!
– À … anh…

“Bốp!!!” tôi quay lại, chưa kịp nói thêm câu nào đã nhận ngay một cú đấm như trời giáng của anh vào mặt. Tôi ngả văng vào cửa té xuống đất, đầu óc tối sầm khó mà kịp hiểu chuyện gì xảy ra cũng như ngồi dậy ngay được (ăn một cú đấm của anh chàng cao to khỏe mạnh rất khác với những lần trước bị mấy anh giang hồ rởm còm nhom đánh nhé)….

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132

Tags: , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên